|

Ngô Bảo Châu

Ngô Bảo Châu, một trí thức trẻ rất thành công trong con đường trao dồi kiến thức song còn ngỡ ngàng trước thử thách của búa rừu dư luận. Ông là một nhà toán học mà tài năng không có người đàm tiếu, tuy nhiên về khía cạnh xã hội, chính trị vừa va chạm thì đã có tiếng thị phi và nhiều thử thách, nó nhiêu khê huyền biến chứ không có công thức, định lý trơn tru như toán học. Ngô Bảo Châu là:

“Một nhà toán học hàng đầu của Việt Nam…Tiến sĩ Ngô Bảo Châu từng dạy đại học ở Pháp, là người Việt đầu tiên được giải thưởng toán học quốc tế Clay Research Award. Vì thành tích này mà nhà nước Việt Nam đã“ đặc cách” về việc phong hàm giáo sư được coi là trẻ nhất ở Việt nam”. (BBC online ngày 6-6-2009)

Ngô Bảo Châu quả thật là một nhân tài toán học hiếm có, ông là người Việt Nam đầu tiên nhận được giải thưởng Fields cao quý. Với cái danh dự mà Ngô Bảo Châu mang về cho người Việt Nam, chính quyền cộng sản trong nước đã vội vàng chụp lấy như là bảo vật mà chính họ ra công đào tạo. Họ hảnh diện, họ mua chuộc, ngay cả việc tặng nhà, tặng cả chức danh cao trọng. Bên cạnh những ưu ái mà cộng sản đã dành cho Ngô Bảo Châu cũng còn có nhiều điều mà ông phải ứng xử sao cho phải lẽ.

Hiện ở trong nước có nhiều việc“ nhạy cảm” cấm kỵ như việc cho Trung quốc khai thác bauxite ở Tây nguyên, ấy thế mà Ngô Bảo Châu cũng đã ký tên trong bản kiến nghị cùng trên hai ngàn nhà cách mạng trí thức yêu nước yêu cầu đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam ngưng ngay việc khai thác bauxite đầy tai hoạ và ngoài ra Ngô Bảo Châu còn gửi một bức thư yêu cầu Quốc hội Việt Nam xem xét lại dự án khai thác bauxite, và ông viết:

“Trong truờng hợp của Việt Nam, ảnh hưởng quá mức của Trung quốc có thể kéo thêm hệ quả nguy hiểm sau đây quan hệ hữu cơ vốn có của văn hóa Trung quốc với văn hóa Việt Nam trở thành đô hộ văn hóa…

“Ngô Bảo Châu đã viết trong bức thư lời kêu gọi Quốc hội Việt Nam hãy thu thập lắng nghe ý kiến phản biện của các khoa học gia và trình bày rõ ràng những vấn đề trách nhiệm Quốc hội đối với các cử tri”. (BBC online ngày 6-6-2009)

Tiến sĩ Ngô Bảo Châu đã chứng tỏ đã thông minh và khả năng của mình ngoài cái tài về toán học, khi nhận định về quyền tự do báo chí thì những dòng đầu tiên trên blog cá nhân ông bày tỏ quan điểm của mình về việc phải đi theo lề phải mà bộ trưởng bộ Thông tin Lê Doãn Hợp đã dành cho hơn 700 tờ báo và đài quốc doanh của Việt Nam, ông đã trả lời bằng một câu“ danh ngôn” đáng khâm phục như sau:

“Có một vài bác không quen, bình thường cũng tỏ ra rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc về chuyện NBC(Ngô Bảo Châu) là lề trái hay lề phải.

“Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”. (BBC online ngày 21-8-2010)

Quả thật  đây là một cái tát thật mạnh vào mặt của bộ trưởng Thông tin Lê Doãn Hợp vì chỉ có ông ta và các báo đài quốc doanh mới là đàn cừu đi theo lề phải mà thôi, như vậy với câu nói trên Ngô Bảo Châu rất xứng đáng lảnh thêm một giải cao quí nữa.

Qua hai sự việc nêu trên thì chúng ta đã thấy được một Ngô Bảo Châu đáng được trân quí mà không có lời phản đối. Tuy nhiên, qua việc thứ ba thì Ngô Bảo Châu gặp rất nhiều ngộ nhận, do đó mà không ít người đã phản đối ông ta từ ít tới nhiều. Nhưng đứng trước một sự việc tế nhị, chúng ta cần bình tâm mà nhận xét cho rõ ràng kẻo oan sai sẽ gây một thiệt hại đáng tiếc mà không sao hàn gắn được.

Tôi rất đồng ý với ông Trần Việt Hoàng đã nhận định và thấu hiểu về Ngô Bảo Châu một cách chính xác qua bài viết “ \Về sự sợ hãi” trên blog“ Thích toán học”. Bài viết này chắc chắn là Ngô Bảo Châu viết cho đối tượng là cộng sản, và như vậy ông ta đã áp dụng đúng phương pháp giáo đầu là phải làm cho đối tượng:

“Bạn rán làm cho người đó nói:“ Phải, phải” càng sớm càng hay. Đừng bao giờ để người đó trả lời “ không” hết.”

“Trong cuốn” Thuật dẫn dụ cư xử của loài người”, giáo sư Qverstreet nói:

“Một câu trả lời“ không”, tất cả lòng tự phụ của người đó bắt buộc họ giữ hoài thái độ ấy và tiếp tục nói“ không” hoài. Sau này người đó có hiểu rằng câu trả lời“ không” đó là vô lý, cũng mặc!..

“Trái lại, khi một người nói“ có”, cả cơ thể người đó đều thẳng duỗi ra một thái độ sẳn sàng tiếp đón. Cho nên ta càng làm cho nhiều người nói nhiều tiếng“ có” bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị ta bấy nhiêu…

“ ..tôi tránh không nghĩ tới điều tôi muốn mà để hết tâm tư vào những ý muốn của thân chủ, và trước hết, phải làm sao cho họ nói“ phải, phải” ngay từ đầu”.

(Đắc nhân tâm- Nguyễn Hiến Lê – Phần 15 : Bí quyết của Socrate)

Người cộng sản đã áp dụng phương pháp nói trên mỗi khi họ muốn phê bình chúng ta điều gì, trước hết họ khen vu vơ một vài “ mặt mạnh” để lấy lòng của ta rồi sau đó họ đi sâu vào mục đích chính là đề cập đến“ mặt yếu” của ta để rồi phê  bình chúng ta một cách thậm tệ.

Cũng dùng phương pháp này, Ngô Bảo Châu vô dạo đầu bài “Về sự sợ hãi” bằng câu: “Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt”. Câu này tiền đề theo bài bản, trước là để lấy lòng đối tượng và sau là cái mục đích chính ở chữ “ Nhưng”. Chính cái ý lợi hại của Ngô Bảo Châu là đàng sau chữ “nhưng”, ông đã mạnh dạn ca tụng tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ như một người anh hùng trong khi CHHV chỉ là một tội phạm của chế độ:

“Ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình”.

Và ngược lại, Ngô Bảo Châu đã dám nói thẳng vào mặt các quan tòa bẩn thỉu công cụ của một chế độ chuyên sử dụng“ luật rừng”:

“Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên toà nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này…Trong trường hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyễn sang công tác khác, phù hợp hơn. Không nên lấy sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ”. (Đàn chim Việt online ngày 12-4-2011)

Qua bài viết nói trên, một lần nữa ta thấy được cái thông minh và cái tinh tế của con người Ngô Bảo Châu, một nhà đấu tranh ôn hòa đầy nhiệt huyết, cương nhu lảo thông. Tuy nhiên, dù sao Ngô Bảo Châu vẫn là một thanh niên trẻ chưa được trui rèn trong chịu đựng nên đã vội“ đóng cửa chùa”. Tôi mong rằng dư luận phải có trách nhiệm và khả năng nhận định đừng làm thui chột một nhân tài có lòng với đất nước, đừng đẩy họ về phía bên kia. Riêng với Ngô Bảo Châu tôi xin kể một câu chuyện sống giữa dư luận đó là câu chuyện“ Ông gìa họ Mã mua…Ngựa hay là Miệng thế gian”:

Hai cha con họ Mã thử ngựa và ngã gía xong, tra yên cương, cha con đồng lên ngựa ra về, lòng thấy hoan hỉ. Họ đi qua một xóm nhà, Mã ông khiêm tốn cho ngựa đi nước kiệu, dân làng đón ông lại, nói:

- Mã lão, ông là người nuôi ngựa, sao ông không biết thương ngựa? Con ngựa gầy như thế kia, còn cha con ông cọp ăn bảy ngày không hết, nỡ nào cả hai lại đè trên mình nó?…

Thế là một mình Mã công tử ngồi ngựa, ông Mã đi bộ theo, tới xóm nhà khác, họ kéo ra đón đầu ngựa, xỉ vả người con:

- Ai dạy công tử cách hiếu đạo như thế? Con thì ngồi ngựa kênh kiệu, để cha chạy bộ đổ mồ hôi…Mã công tử lật đật leo xuống.

Người cha lên ngựa đi, ngang qua“ Khổng môn học hiệu”, một số học trò ở đó biết mặt ông gìa, chúng chạy lại đón ông, nói:

- Mã lão bá! Lảo bá lâu nay mạnh giỏi chứ? Nghe nói lệnh lang lâu nay bệnh thập tử nhất sanh, nay mới vừa hơi bình phục lão bá để lệnh lang nhọc nhoài cho đành.

Hai cha con xuống ngựa dắt bộ, hồi lâu đến xóm khác, có ai đó nhìn ngựa rồi chửi:

-  Đúng là cha con một lão vô học. Đây là giống Hoàng Tuyệt Phiêu, một loại thiên lý mã, mua về để cưỡi hoặc làm giống, nào phải mua về để thờ, sao có ngựa lại không cưỡi?

Cha con họ Mã thiếu điều muốn khóc. Lão nói với con:

- Cưỡi ngựa cũng bị chửi, mà không cưỡi cũng bị chửi! Ta chiụ hết nổi! Thôi thả quách cho xong!

Về đến nhà, bà cụ ra đón đầu ngỏ. Ông cụ thuật lại mọi chuyện. Bà cụ nghe qua đấm vào đầu bình bịch, vừa khóc vừa nói:

- Ngu sao là ngu! Có bao nhiêu vét đi mua ngựa, rồi thả ngựa đi! Xưa nay miệng lưỡi thế gian. Việc mình, mình cứ làm, chiều ý, nghe lời họ làm gì?”(Thuật xử thế của người xưa -  Ngô Nguyên Phi)

Ngô Bảo Châu, ông hãy tĩnh táo mà xác nhận ra cái thân thế của chính mình, đừng vì tiếng thị phi mà nản lòng nản chí, với học vị của ông tôi nghĩ ông có đủ khả năng và tư cách làm cái nhiệm vụ cao cả đối với dân tộc. Xin ông đừng“ đóng cửa chùa” trong khi thiên hạ đang cần sự lên tiếng làm nhức đầu cộng sản của Ngô Bảo Châu.

“Sự lên tiếng của Ngô Bảo Châu hiện nay đang gây được sự chú ý rất nhiều đối với các giới trí thức và dư luận giới trẻ”. (BBC online ngày 6-6-2009)

© Đàn Chim Việt

 

19 Phản hồi cho “Ngô Bảo Châu”

  1. Võ Hưng Thanh says:

    Tôi cho Ngô Bảo Châu là người đúng đắn. Chẳng phải ông sợ ai đâu. Ông là người đúng đắn, nên chỉ nói thật điều gì mình suy nghĩ, nào sợ gì chứ. Cây ngay không sợ chết đứng là vậy. Châu không chống chính quyền, Châu chỉ muốn góp ý kiến lành mạnh của mình. Vụ Bauxit ở Tây nguyên cho thấy rõ điều đó. Có nhiều người ngại khen Cù Huy Hà Vũ, nhưng Châu thì nào có ngại. Châu khen CHHV đấy chứ. Nhưng Châu khen theo cách của mình. Châu không phải là người nhát gan hay người về hùa. Nhiều người thấy Châu không về hùa với mình thì ghét. Đó là chính họ quá tệ mà không phải là Châu. Châu chê khía cạnh nào đó nơi Vũ là Châu thật bụng, không phải muốn hạ giá ông Vũ. Nếu Vũ mà biết được lời chê nhẹ nhàng đó, Vũ hẳn phải rút kinh nghiệm và thầm cám ơn Châu. Có vậy mà bao nhiêu người la làng lên. Quả thật họ tầm thường quá, không được cách bề thế, tự chủ, chủ động khen chê kiểu trí thức chân chính như Châu.
    Nói tóm lại, mọi việc Châu làm từ hồi nào đến giờ, qua mạng và truyền thông, tôi thấy không có điều gì có thể phải chỉ trích Châu cả.
    Châu là một nhà toán học lớn. Tức một nhà toán học có đóng góp mặt chuyên môn quan trọng cho đời, không phải chỉ là cái danh nhà toán học suông. Tôi cho công trình bổ đề cơ bản của Châu thật sự mang giá trị và ý nghĩa quan trọng. Nếu người ta hiểu toán học là một hệ thống lô-gích toán chặt chẽ, hoàn chỉnh, thì chính bổ đề cơ bản của Châu cài thêm vào một yếu tố cơ bản hơn cho chính sự hoàn chỉnh đó. Còn nếu hiểu toán học như một tòa lâu đài, bổ đề cơ bản của Châu chẳng khác như một yếu tố cấu trúc bổ sung cần thiết nào đó cho ngôi nhà. Ý nghĩa quan trọng nó là như thế đó. Nếu xem toán học là vua của mọi ngành khoa học khách quan. Tầm quan trọng trong việc làm của Châu nó là như vậy. Nhưng đặc biệt hơn cả, công trình của Châu thật sự là công trình sáng tạo, không phải chỉ là công trình khảo sát hay sưu tập cái đã có. Tôi thích thú và quý mến đầu óc của Châu chính là như thế. Nhưng như thế cũng có nghĩa Châu vẫn có thể còn rất nhiều tiềm lực. Chính đây mới thật là triển vọng và ý nghĩa quan trọng nhất. Bởi cái đã có thì mọi người đã biết rồi. Nhưng đôi khi cái chưa có mới có thể là những gì còn bất ngờ nhất. Tôi luôn hi vọng và chúc Châu ở điều này.
    Châu theo tôi thật khác Trần Đức Thảo. Mặc dầu Thảo ở phạm vi triết học, nhưng óc sáng tạo của ông theo tôi quả thật chưa được như Châu. Ông Thảo sở dĩ được nổi tiếng trong giới triết học phương Tây vào thời ông, đó là do ông dùng một vật lạ dể lý giải về những điều mà người phương Tây ít hay dùng tới. Ông thảo chuyên dùng biện chứng pháp triết học duy vật của Mác để lý giải những vấn đề mà đối với các nhà triết học phương Tây đương thời với ông người ta thấy quá độc đáo. Nói như vậy, có nghĩa ông Thảo thường bứt râu ông nọ cắm cằm bà kia. Dùng tư tường duy vật để giải thích một cách chủ quan, độc đoán, hạn hẹp mọi ý nghĩa chung của triết học. Điều này chứng tỏ ông Thảo ít có ý nghĩa sáng tạo và ý nghĩa khai phá, tiên phong trong triết học thực sự. Đó là lý do tại sao giá trị đóng góp của ông quả thật chẳng hề lớn, chẳng hề tiêu biểu được gì cho triển vọng của tư duy triết học VN cả. Tư tưởng ông Thảo vận dụng chỉ là tư tưởng của Mác, thực chất ông Thảo không hề có cái gì riêng của ông ta cả, ít nhất cũng là trong quan điểm của riêng tôi. Đây thật là điều tôi cho là đáng tiếc. Trong khi đó Châu được quốc tế thừa nhận về mặt toán học sáng tạo qua các giải thưởng lớn mà ai cũng biết.
    Nói chung lại, ông Thảo chưa phải là tiền đề thật sự của trí tuệ VN. Nhưng chính Châu mới là tiền lệ của loại tiền đề này. Tôi sở dĩ thấy phải viết những dòng này là nhằm vào những người cạn hẹp chỉ muốn chống ông Châu một cách vô lối, thiếu trách nhiệm, thậm chí vô ý thức. Đông thời tôi muốn nói với giới trẻ về ý nghĩa của chính các triển vọng của họ trong tương lai nếu họ biết chọn ra những con đường khoa học đầy ý nghĩa, giá trị, và đúng đắn nhất của mình.

    VHT

  2. Tôi thì không chỉ trích GS Ngô Bảo Châu, mỗi người có cách thức đánh VC riêng. Tôi thì thấy rất hạnh phúc khi Tàu trừng trị VC vì trí tuệ VN không đủ sức lay chuyển ý thức tối tăm của VC. Người trí thức VN không như người trí thức Libya, dám bỏ tất cả sự nghiệp trên đất người, về quê hương chiến đấu để giành lấy tự do, người sinh viên y khoa ở Toronto, dám bỏ chuổi ngày êm ấm trên xứ người, quay về làm người chiến sĩ tầm thương với hai tuần huấn luyện quân sự và sau đó ra tuyến đầu lửa đạn, một người sinh viên libya khác suốt đời chỉ biết hát ca, thế mà anh phải thay đổi dụng cụ bằng cách bỏ đàn để cầm súng, mong ngày tự do cho đất nước.

    Giới trí thức VN dám làm điều đó không như người trí thức Libya, hay được VC tân bốc là thấy lòng sung sướng muốn trao thân gởi thịt cho chúng để VC có cơ hội tuyên truyền, hầu duy trì chế độ độc đảng, dìm trí thức và người dân trong đáy bùn đau khổ.

    Muốn có tự do phải dùng máu và nước mắt để giải phóng tổ quốc. Nhiều trí thức VN lên án Trung Quốc, nhưng những trí thức ấy, không làm VC lo sợ, chùn chân làm những trò độc ác đối với những người yêu nước, cho nên trí thức VN khi đối diện với VC thì run rẩy, nói rào trước đón sau hầu tránh những tai họa về sau. Tàu thì hùng mạnh hơn làm cho tướng Phùng Quang Thanh phải mời tướng lãnh Tàu sang VN để điều đình, mong lê kiếp sống làm nô lệ càng lâu càng tốt.

    Nhưng những trí thức Tàu sang VN thì khôn hơn những tướng lãnh Tàu vì họ rành tâm lý lòng dạ VC. Tướng lĩnh Tàu nghe VC hát bài ca đồng chí, 16 chữ vàng thì bị mê hồn trận, hát theo bài ca ấy mà không biết tương lai sẽ bị khốn khó với lũ phản bội Hà Nội.

    So sánh trí thức Tàu và vài phần tử trí thức VN thì thấy Tàu tuyệt vì tuyên bố của nhà nghiên cứu Vương Hàn Lĩnh tỏ ra là người an tường VC.

  3. mr hung says:

    Bài viết rất hay cảm ơn tác giả dân tộc Việt Nam cầu có nhưng con người như Ngô Bảo Châu a hãy đứng lên còn rất nhiều người bên anh.

  4. phong nguyen says:

    Tôi nghỉ việt nam mình còn khổ daì dài ,lý do người việtnam sống qúa mê tính về bằng cấp, về thể thức bề ngoài nhiều qúa,thiếu thực tế và suy nghỉ lạc hướng gs ngô bảo châu là một nhân tài toán học chuyên về toán,ai cũng ngưỡng mộ nhưng đâu phải giỏi toán là biết tất cả, nhất là về chinh trị đâu có dính liếu gì toán học,về luật pháp , về các chuyên môn khác, caí lỗi nầy không phải xuất phát từ những nhân tài thật sự, mà chính là những cổ động viên sai lầm , đưa đất nước vào con đường đi lòng vòng maĩ, không đúng người đúng việc làm sau giỏi được .cứ để cho gs ngô bảo châu tự suy nghĩ và có những cãm nhận riêng của ông ta, nếu tham gia bình luận các chuyên nghành khác càng tốt nếu không cũng không sau, lý do ông có cái chuyên môn riêng phải để hết tâm quyết vào đó.sg baỏ châu cũng là một con người.

  5. hoang pham says:

    NBC giỏi toán chứ có giỏi về Luật về chính trị đâu mà các bác trách móc làm gì
    Mình cứ xem NBC cũng là 1 ý kiến đóng góp bình thường thì mọi thứ sẻ bình thường thôi nhưng vì cái danh tiếng cuả cậu ta nên bà con phaỉ nhìn qua lăng kính hiển vi rồi cái gì cũng to lớn quan trọng quá mức cần thiết
    Tôi nghĩ NBC còn trẻ và còn nhiều cơ hội để “sửa sai” về “ăn nói”
    “đánh” anh ta wá e rằng bị side effect
    Nhẹ nhàng tí đi anh chị em

Leave a Reply to mr hung