|

Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4

Hà Nội, ngày 28 tháng 4 năm 2011

Bạn thân mến,

Bây giờ, khi ngoài trời nắng chói chang cùng với tiếng ve sầu kêu ra rả trên rặng xà cừ trước cửa nhà tôi báo hiệu mùa hè đã đến. Nó làm cho tôi chợt nhớ đến ngày 30/4, ngày mà cách đây 36 năm lực lượng quân đội VNCH đã buộc phải buông súng đầu hàng lực lượng quân đội của những người cộng sản, để cho đất nước ta thống nhất sau hơn 20 năm chia cắt. Ngày đó người ta bảo, nó đã làm cho hàng triệu gia đình vui vì chiến tranh chấm dứt và nó cũng là ngày nhiều triệu gia đình buồn vì họ ở tâm trạng những kẻ thua trận.

Với những người thuộc phe thắng trận, thì niềm vui của họ cũng dần phai nhạt, để nhường chỗ cho nhưng lo toan của cuôc sống thường ngày của mình. Những nghi lễ trọng thể, rầm rộ của chính quyền nhà nước bây giờ hình như cũng dần mai một, như họ cũng đã muốn quên đi vết thương lòng của những người phía bên kia. Nhưng ngược lại, với các bạn, những người thua trận thì hình như không thể quên được nỗi hận thù của mình. Tới mức ngày này được nâng tới mức là ngày quốc hận của những người từng sống hay phục vụ trong chế độ VNCH, điều này họ thường nhắc lại mỗi khi ngày 30/4 gần đến.

Bạn mến,

Người xưa thường nói “Giận quá thì mất khôn”, đó là họ chỉ nói tới sự giận dữ, chứ huống chi là nỗi hận thù. Khi mà nỗi hận này của các bạn, cũng vì bản thân đã bị mất nhà cửa, ruộng vườn, công danh sự nghiệp, nhiều người còn mất cả người vợ yêu quý của mình cho kẻ chiến thắng. Cũng có lẽ vì nỗi hận này, đã làm các bạn tỏ ra đã mất khôn, chính vì thế mà công cuộc vận động cho nền dân chủ của Việt nam hôm nay của cộng đồng người Việt nam ở Hải ngoại vẫn là con số không tròn trĩnh sau 36 năm đằng đẵng tranh đấu. Mặc dù tự do, dân chủ để tiến tới xoá bỏ độc tài… cái đích mà các bạn đang hướng tới là chính nghĩa, là phù hợp với xu thế tất yếu của xã hội loài người văn minh. Vậy mà người ta tưởng như các bạn vẫn như kẻ còn lạc trong rừng không biết lối ra, cho dù đã nhìn thấy chòm sao Bắc đẩu.

Nói chính xác có lẽ là các bạn do hiểu biết về chính trị  chưa đủ, nên chưa chọn được một con đường đi đúng cho phong trào của mình. Khi tôi nói thẳng, nói thật những thiếu sót của các bạn ở đây, xin đừng vội chửi bới, miệt thị, vu khống tôi như mọi lần. Nếu coi sự đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại với chính quyền hiện tại ở trong nước cũng chỉ là một ván cờ tranh giành quyền lực lãnh đạo đất nước, bằng cách thông qua việc xoá bỏ đảng CSVN, thông qua việc hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh, để rồi xoá bỏ Cờ đỏ sao vàng để thay bằng Cờ vàng ba sọc đỏ … thì là hoàn toàn sai lầm ở mức nghiêm trọng. Chủ trương đó nếu không có sự sửa đổi tới tận gốc thì sẽ mãi mãi triền miên trong thất vọng.

Tại sao lại nói như vậy?

Cần hiểu rằng trong thời đại toàn cầu hoá, việc dựa vào sự hỗ trợ về mọi mặt một nước thứ ba như trước đây để làm cách mạng bạo lực giành chính quyền là hoàn toàn không thể. Phương thức duy nhất để thay đổi chế độ hiện tại là sử dụng đấu tranh bất bạo động với sự tham gia đông đảo của quần chúng nhân dân, đặc biệt là người dân trong nước. Xin đừng quên Cách mạng phải là sự nghiệp của quần chúng, không có sự ủng hộ của quần chúng thì không thể có cách mạng. Và muốn để thu hút đông đảo quần chúng ủng hộ sự nghiệp cách mạng của mình thì các đảng chính trị, các chính trị gia hay các thành phần ủng hộ phải thông qua các phương tiện truyền thông để dân vận, nói đơn giản là phải biết vận động, tuyên truyền, giải thích cho quần chúng nhân dân ở trong nước hiểu bản chất, những vấn đề bất cập về chính trị, quyền và nghĩa vụ của công dân cũng như của chính quyền nhà nước liên quan tới cuộc sống của họ.

Trong mọi vấn đề của đời sống xã hội, kể cả vấn đề chính trị thì sự thiện cảm của người dân hay người tiêu dùng là hết sức quan trọng. Trong một xã hội đa nguyên đa đảng cũng vậy, nhiều cử tri đã dứt khoát không dành sự ủng hộ cho  một đảng chính trị qua lá phiếu bầu cử, cho dù đảng chính trị đó có đường lối chính sách tốt, đáp ứng được đa số nguyện vọng của số đông cử tri cũng vì họ có ấn tượng không thiện cảm đối với đảng chính trị đó. Đối với người dân trong nước hiện nay cũng vậy, đa phần là họ không có thiện cảm với các tổ chức chính trị ở Hải ngoại. Một phần họ có quá ít các thông tin về các tổ chức này, trong lúc truyền thông trong nước liên tục vu không và cáo buộc các tổ chức đó là những tổ chức khủng bố, phản động… Quan trọng và nguy hiểm hơn cả là các tổ chức chính trị hải ngoại đã lẫn lộn giữa công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt nam với công việc phục quốc (khôi phục chế độ VNCH).

Không những vậy họ quên rằng người dân trong nước sống trong sự kìm kẹp, độc quyền thông tin hàng chục năm nay, đã tạo cho người dân phản xạ có điều kiện, ăn sâu vào máu thịt của họ, làm cho đa số dân chúng luôn yêu quý sùng bái lãnh tụ Hồ Chí Minh và lá cờ tổ quốc của họ. Ngược lại họ lại nặng về hạ bệ thần tượng và biểu tượng quốc gia của người Việt nam hiện nay, hành động đó, chẳng khác gì hành động chửi phủ đầu kẻ họ muốn lôi kéo, đó chính là yếu điểm đã làm người dân trong nước xa lánh và không thiện cảm với phong trào đấu tranh cho tự do và dân chủ.

Bạn thân mến,

Người Việt ở Hải ngoại luôn đề cao danh dự quốc gia (cũ) của họ, mà quên việc tôn trọng danh dự quốc gia của hơn 86 triệu người dân ở trong nước. Phải chăng họ quên câu “Đừng làm những gì với người khác mà mình không thích”?. Những người cộng sản trước đây, họ thành công trong việc thống nhất đất nước cũng vì họ biết dựa vào dân, dùng chiến tranh nhân dân và xây dưng trận tuyến lòng dân. Chính vì vậy cán bộ của họ được người dân che dấu và nuôi dưỡng, để tồn tại và phát triển ngay trong lòng kẻ thù. Như địa đạo Củ chi nằm sát nách Sài gòn đang còn đó là một minh chứng hùng hồn.

Một câu hỏi đơn giản dành cho các chính trị gia và đồng bào ở Hải ngoại là “Liệu có bao nhiêu % dân chúng trong nước dám và sẵn sàng nuôi dấu những người của phe phục quốc về nước hoạt động?”. Chỉ với một câu hỏi đơn giản như thế, mà câu trả lời của nó cũng là câu trả lời vì sao Việt nam chưa thể có cách mạng Hoa nhài, Hoa Sen để thay đổi chế độ.

Người Việt ở Hải ngoại thường tự hào  về một nền dân chủ non trẻ của họ, một chính quyền do dân cử thông qua một cuộc bầu cử tự do. Vậy thử hỏi dân Miền Nam ngày đó chọn thế nào? Vì sao chính quyền của họ tự tay chọn ra lại có các nhát tướng như Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ…, khi mà buổi sáng hô tử thủ nhưng buỏi chiều đã vội đáp máy bay bỏ lại tất cả để chạy. Họ nói rằng thua do bị phía Hoa kỳ bỏ rơi, cắt viện trợ mà không tự hỏi mình vì sao Miền Bắc cũng như họ mà không bị đồng minh Liên xô, Trung quốc của họ bỏ rơi? Nói như vậy để mong các bạn Hải ngoại hãy biết chấp nhận sự thật, vì chiến tranh hay trò chơi cũng vậy, đã thua là thua, mình thua là do mình yếu và kém hơn đối thủ của mình. Không chấp nhận sự thật thì không thể rút ra bài học kinh nghiệm cho mình.

Chính vì những lẽ đó, đã làm cho hệ thống truyền thông ở Hải ngoại cũng vậy, thay vì chấp nhận và quên đi quá khứ, quên đi chuyện mình là kẻ thua trận, để tập trung trí lực cho công tác vận động, tập hợp lực lượng. Trên cơ sở một thái độ thân ái, bình đẳng và tôn trọng họ, thông qua đó để mở mang dân trí của dân chúng trong nước để tạo điều kiện cho một sự kiện đồng loạt, đồng lòng của số đông quần chúng trong tương lai. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, hãy thử đảo qua các trang mạng, các forum của bà con Hải ngoại xem các comments thì sẽ thấy thái độ độc đoán, coi thường các bạn đọc có chính kiến không giống của họ. Thử hỏi cứ như vậy thì có thể thâm nhập dân vận được hay không?

Bạn thân mến,

Một thực tế không thể chối bỏ, đó là một bộ phận dân chúng trong nước không nhỏ, đủ loại thành phần, kể cả các cán bộ đảng viên trong đảng CSVN đã bắt đầu chán ghét chế độ hiện tại, do những bất công và đặc biệt là vấn nạn tham nhũng. Nhưng họ không có sự lựa chọn khác cho mình và chắc chắn họ sẽ không chấp nhận để chọn một lực lượng chính trị lấy quốc kỳ VNCH cũ làm biểu tượng quốc kỳ cho đất nước Việt nam này trong tương lai vì đơn giản là họ không có thiện cảm với lá cờ này. Cũng có nghĩa là những người còn theo đuổi chủ trương phục quốc này sẽ không có hậu thuẫn của dân chúng trong nước hiện nay.

Nếu chúng ta hiểu, nguyên tắc quan trọng của chế độ chính trị dân chủ là tôn trọng ý kiến của số đông (đa số), việc quyết định quốc hiệu quốc gia, quốc kỳ hay quốc ca v.v… thì quyền định đoạt sẽ phải là quyết định của dân chúng thông qua một cuộc trưng cầu dân ý thông qua một bản Hiến pháp, chứ nó không thuộc về bất kỳ đảng phái hay tổ chức chính trị nào. Kể cả việc nhỏ như xoá bỏ thần tượng hay phá bỏ lăng Hồ Chí Minh hiện nay cũng là một chuyện không dễ mà làm. Cứ xem tình hình lăng Lênin ở Nga, đã hơn 20 năm cũng chưa thể có câu trả lời, bởi nó là vấn đề lịch sử, không thể tuỳ tiện theo ý của một lực lượng dân chúng chiếm số ít.

36 năm trong một chiều dài lịch sử của một dân tộc thì quá nhỏ bé và ngắn ngủi. Nhưng 36 năm với một đời con người đã là nửa cuộc đời. 36 năm qua cũng đã tạo ra vài ba thế hệ người Việt ở Hải ngoại, một số đã quên tiếng mẹ đẻ, không hiểu lực lượng kế cận của cuộc đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại sẽ giải quyết ra sao? Không ai có thể định đoạt được mọi thứ theo ý cá nhân của mình, nhất là chuyện thay đổi một chế độ chính trị thì không hoàn toàn đơn giản như ta nghĩ. Tuy nhiên nếu nhìn lại giai đoạn lịch sử cận đại chính trị Việt nam gần đây trong thế kỷ XX, khi nhìn nhận thắng lợi của đảng CSVN thì mọi người cũng nên suy nghĩ và trả lời các câu hỏi vì sao?

Vì sao chỉ sau 15 năm thành lập, đảng CSVN đã giành được chính quyền?

Vì sao chỉ sau 20 năm, đảng CSVN đã chiến thắng quân đội Việt nam Cộng hoà thống nhất đất nước?

Vì sao họ (đảng CSVN) làm được các kỳ tích phi thường đó mà các tổ chức chính trị của người Việt ở Hải ngoại không làm được một phần nhỏ của họ trong suốt 36 năm qua?

v.v…………

Theo cá nhân tôi nghĩ, cộng đồng người Việt không thiếu người tài trong mọi lĩnh vực, kẻ cả lĩnh vực tổ chức đấu tranh chính trị. Không như một số bạn bè tôi, có nhận xét khi đọc các comments của các members Hải ngoại trên các diễn đàn cho rằng họ là những kẻ ít học. Nhưng họ thiếu một chiến lược đấu tranh đúng đắn có hiệu quả thay cho các việc làm mang tính chất khuếch trương, hình thức đơn lẻ của mỗi tổ chức hòng vừa lòng các ủng hộ viên của họ ở Hải ngoại mà không nghĩ tới lòng dân trong nước muốn gì ở họ.

Bạn mến,

Chắc chắn lá thư ngỏ bầy tỏ những suy nghĩ của tôi này sẽ gây một phản ứng dữ dội đối với cộng đồng người Việt ở Hải ngoại, vì lẽ đời kẻ tầm thường như bạn hay như tôi chỉ thích những lời khen ngọt ngào, chứ trên đời có mấy ai thích lời chê trách, chỉ trích. Nhưng theo tôi, thuốc đắng mới dã tật, sự thật dù có mất lòng nhưng tôi vẫn cứ nói ra. Người ta sẽ bảo tôi là CAM, là cộng sản nằm vùng, khích bác nhằm phá hoại phong trào đấu tranh của các bạn. Nhưng thử hỏi 36 năm qua, phong trào của các bạn đã làm được những gì có thể đe doạ sự bất an của chính quyền cộng sản  hay chưa, thì chắc bạn sẽ thông cảm cho tôi.

Ngay từ hôm nay, mỗi thành viên của cộng đồng người Việt ở Hải ngoại, hãy gác lại thù hận của ngày hôm qua hay ý đồ phục quốc khôi phục cờ vàng, để bắt tay vào công cuộc vận động cho dân chủ một cách lành mạnh trong sáng. Đó là cách duy nhất để những người đấu tranh cho sự công bằng, cho lẽ phải như Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung v.v… không bị mang tiếng khi người dân trong nước vơ họ vào chung một rọ với những kẻ có tham vọng khôi phục lại chế độ VNCH.

Trong thời đại ngày nay, thực tế cuộc sống đã chứng minh rằng một chế độ với nền kinh tế thị trường, nhà nước pháp quỳên và một xã hội dân sự là đích hướng đến tất yếu của mọi nhà nước tiến bộ, văn minh thực sự là nhà nước của dân, do dân và vì dân trên thế giới. Để đến đích đó có nhiều con đường khác nhau, việc cố gắng khôi phục lại chế độ VNCH để hiện diện lại một lần nữa trên đất nước Việt nam của một số người, là một hành động không cần thiết, dễ gây hiểu lầm, không có lợi, nó đi ngược lại tiêu chí và mục đích của phong trào đấu tranh vận động cho dân chủ nói chung và trong nước nói riêng.

Nhân dịp ngày 30/4, ngày mà có nhiều triệu người vui và cũng có nhiều triệu người buồn, xin viết đôi dòng tâm sự cùng bạn những suy nghĩ của cá nhân tôi, một người Việt Nam đang sống trong nước về phong trào đấu tranh vì một nền dân chủ ở Việt Nam hiện nay.

Chúc bạn khoẻ và may mắn.

Mến.

© Kami

73 Phản hồi cho “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4”

  1. KhoTu says:

    “Vì sao họ (đảng CSVN) làm được các kỳ tích phi thường đó mà các tổ chức chính trị của người Việt ở Hải ngoại không làm được một phần nhỏ của họ trong suốt 36 năm qua?”

    Chẳng có “kỳ tích” gì cả chẳng qua là nói theo kiểu nam bộ là:
    “Chó ngáp phải ruồi, cò ỉa miệng ve”
    Một con cò bay trên trời nhưng khi ị một phát lại lọt vào miệng một cái chai đặt ở dưới đất chỉ là một sự may mắn đặc biệt.
    Đối cs thì đây lại lại là một sự lật lọng tráo trở sau khi đã đặt bút ký một hiệp định, mà quốc tế cũng biết đến sư bẩn thỉu khốn nạn này (xin tìm đọc lại bức thư của một người mỹ gởi cho đại sứ Ngyễn tăm Chiến)
    Nếu giỏi giang, tại sao sau 36 năm đã chết mà chính quyền cs vẫn còn sợ bóng ma VNCH, vẫn lôi bóng ma VNCH ra làm con ngáo ộp để dọa đồng bào!
    Một người tài giỏi thật sự thì sau một sự thành công thì họ chỉ coi đó là một việc đương nhiên, nhưng bọn sâu bọ khi được lên làm người thì nó huyênh hoang phét lác cùng trời.

    Môn tâm lý học cũng dạy rằng ở đời hai thái cực bao giờ cũng hành động đối chọi nhau.

    Chuyện kể rằng có hai anh đi trên đường, một anh rất là giòi, còn anh kia là một anh nông dân ngu dốt, khi thấy một bảng cáo thị thì anh giỏi chỉ liếc qua và biết nó nói gi và tiếp tục bước đi, nhưng anh nông dân thì khác, anh ta muốn … chứng tỏ cho mọi người biết rằng ta cũng giỏi nên đứng lại ê a đánh vần thật lớn lên cho mọi người … cùng nghe!
    csvn thuộc loại thứ… hai!

  2. KhoTu says:

    “Nếu coi sự đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại với chính quyền hiện tại ở trong nước cũng chỉ là một ván cờ tranh giành quyền lực lãnh đạo đất nước, bằng cách thông qua việc xoá bỏ đảng CSVN, thông qua việc hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh, để rồi xoá bỏ Cờ đỏ sao vàng để thay bằng Cờ vàng ba sọc đỏ…”
    Phải nói rằng đây là ý tưởng bệnh hoạn của những người cs, tìm mọi cách chiếm đoạt cướp bóc của người khác rồi giữ khư khư làm của mình.
    Đã là dân chủ thì khi thành công người dân làm chủ, người dân tự bầu ra một lãnh tu cho chính mình, lảm sao phe nhóm nào tự đòi quyền lãnh đạo như kiểu đảng cs được?
    Tác giả không hiểu nổi hai chữ “dân chủ” mà mở miệng ra nói tràng giang đại hải về dân chủ thì cũng lạ thật! qủa là đã được nhồi sọ rồi nhắc lai những lời tuyên truyền của đảng cs như những con vẹt!

    -Trong những cuộc chọn lựa lãnh tụ thì cũng có thể người dân bị lầm lẫn, nhưng sau một nhiêm kỳ thì có thể bầu nguời khác, hoặc ngay trong nhiệm kỳ mà có những sai lầm nghiêm trong người dân vẫn có quyền truât phế theo hiến pháp, làm gì có chuyện người dân phải quỳ lạy những tên cẩm quyền để xin xỏ như kiểu cs cầm quyền hiện nay.
    Về điểm này, chắc chắn tác giả cũng như những người được giáo dục thiếu nhân bản của cs không thể nào hiểu được. Để minh chứng, chính ông Vũ thư Hiên khi được một người bạn kể lại rằng khi sinh viên miền nam tranh đấu chống chế độ, tự chế tạo bom xăng đánh nhau với cảnh sát sau đó rút về trường mà cảnh sát không dám vào trường đại học vì quy chế tự trị đại học, đã nói rằng ông không tin có chuyện đó xảy ra! (rất tiếc tôi không nhớ ip address website này vì đọc đã khá lâu)

  3. vohoan says:

    Tôi kẳng định tác giả bài luân nầy là CAM . Bạn là người cộng sản. . 36 năm qua nhửng người tị nan cộng sản Việt Nam đả không làm được gì được để lật đổ chế độ cộng sản (?) . Sự thật không phải vậy đâu thưa bạn. Nhửng người tị nạn cộng sản bỏ nước vì họ không thể sống và chấp nhận một chế độ mà chíng nhửng người trong chế độ đó đả nói ” cái cột đèn nó củng bỏ đi “. Tại sao vậy ? Nhửng người cộng sản cuớp được chánh qưyến miền nam và thống nhất VN qua sự sấp xếp chiến lược toàn cầu giửa các siêu cường thế giới. Tôi xin lập lại ” sự sấp xếp chiến lược toàn cầu của các siêu cường.”. Nhửng nước nhỏ chỉ là con cờ thôi, không có vấn đề ” đánh Mỷ cúp ngụy nhào ” đâu bạn ơi.Khi đả cướp được miền nam rồi cướp bóc qua đánh tư sản, đánh mại bản, đổi tiền đuổi người Việt góc Hoa để lấy vàng qua cái phương án gì đó…Làm cho đất nước điêu linh. Bây giờ qua 36 năm chúng ta đả thấy được nhửng hậu quả gì
    Nhửng người tị nạn cộng sản bỏ nước ra đi là vì họ không chấp nhận một chế độ, một mô hình mà “cái cột đèn nó củng bỏ đi” (?) để đi tìm một thế giới có tự do, no ấm không có hận thù, một thế giới mà người người mơ ước. Nếu họ không làm được gì không có nghỉa là nhửng ước mơ đó vô nghỉa
    ” Lại Chúa ! Cho thuyền làm con chim nhỏ
    Tự do bay lượn khắp trời xanh
    Để hát để ca theo tiếng lòng
    Êm đềm và thanh thoát “

  4. Minh Tuan says:

    Kami va Beo la dong mon, chi khac o trang phuc thoi.

  5. VirusKáchMệnh says:

    Ha ha,
    Kami cônganmạnglàmi hay đỉnh cao trí tụê của cái đáy giếng.

  6. Trung Kiên says:

    Bạn Kami

    Việt Nam ta đã chấm dứt chiến tranh từ 36 năm rồi, đúng ra đất nước Việt Nam của chúng ta phải thực sự “Thống nhất lãnh thổ và dân tộc”. Thế nhưng lãnh đạo csvn đã đánh mất “thời cơ vàng”, để rồi hôm nay lòng người vẫn ngăn cách, vết thương chiến tranh vẫn chưa lành! Tại sao lãnh đạo csvn lại làm hoà với Mỹ nhưng không thể “làm hoà” với những người thuộc chế đô cũ VNCH?

    Hàng năm, cứ đến ngày 30-4 thì nhà nước csvn lại tổ chức rầm rộ “mừng chiến thắng” với những bài báo, lời lẽ châm chọc, nhục mạ phe chiến bại! Lá thơ này của Bạn cũng chỉ mang ý nghĩa đó!
    Có đáng buồn không?

    Nếu Bạn thật sự quan tâm đến đất nước, dân tộc, tại sao không ngỏ lời với nhà nước csvn, đề nghị họ tìm mọi cách, mọi phương tiện để “HOÀ GIẢI – HOÀ HƠP DÂN TỘC”. Tôi tin rằng chỉ có nhà nước VN mới có khả năng và phương tiện làm việc này!

    Trong suốt mấy chục năm qua, csvn đã gian dối, lừa gạt nhân dân quá nhiều rồi! Họ đã gây biết bao đau thương, tang tóc cho nhân dân. Họ đã lừa gạt và coi thường lời hứa của mình, bây giờ làm sao có thể chiếm lại niềm tin của nhân dân?

    Thiết nghĩ, để có thể gây niềm tin cho đồng bào Việt Nam trong ý hướng “Hoà giải hoà hợp dân tộc” nhà nước csvn nên khiêm tốn và làm những điều sau đây;

    1) Chính thức xin lỗi nhân dân cả nước trên TV, truyền thanh, báo chí…về những hành động lầm lẫn gây chết chóc đau thương cho đồng bào trong quá khứ!
    2) Tổ chức những buổi lễ cầu siêu cho tất cả những nạn nhân 2 miền Nam – Bắc. Kêu gọi các tôn giáo (Công giáo, Phật giáo, Cao Đài, vvv..v) cùng làm lễ cầu nguyện cho họ!
    3) Trả tự cho cho tất cả những người bất đồng chính kiến đang bị giam tù…
    4) Phục hồi quyền công dân cho tất cả những người thuộc chế độ cũ (VNCH)
    5) Khuyến khích và cổ vũ thành lập đảng phái (chỉ cần 3 đến 5 chính đảng, (ít nhất từ 30’000 đảng viên mới được coi là chính đảng/ Các đảng phái nhỏ có thể liên kết với nhau thành chính đảng). Các đảng phái có từ 1’000 đảng viên sẽ được cấp phép hoạt động công khai để thu thập thêm đảng viên.
    6) Đảng csvn trao quyền lãnh đạo cho nhà nước (kể cả CA và quân đội)
    7) Thông báo lịch trình bầu cử Quốc hội (thời gian chuẩn bị là 5 năm) khoảng vào năm 2015
    8) Trong thời gian 2011 đến 2015 tuyển chọn cán bộ nhà nước không phân biệt nguồn gốc, đảng phái, chỉ cần tài năng, đức độ/ Huấn luyện cán bộ nhà nước/ Cải cách Giáo dục, giáo chức phải được đãi ngộ xứng đáng!
    9) Bầu cử Quốc hội với sự tham gia của tất cả các chính đảng./ Soạn thảo Hiếp pháp./ Đặt tên nước, chọn quốc Kỳ, Quốc ca./ Chuẩn bị và tổ chức cho cuộc bầu cử chính quyền mới.
    10) Sau khi có chính quyền mới, nhà nước CHXHVN chính thức chuyển giao quyền lực! Việt Nam bước vào trang sử mới và cất cánh bay cao cùng thế giới!

    Thiết nghĩ, được như vậy thì quá trình “Hoà Giải Hoà Hợp Dân Tộc” mới được bảo đảm và đem lại kết quả tốt đẹp! Đó cũng là cách để đảng csvn thoát khỏi vũng bùn lầy lịch sử trong danh dự và tìm được chỗ đứng trong lòng dân tộc. Mong thay!

    • Minh Tuấn says:

      Thân gởi Kami, trong nhiều comments gởi đến bạn có lẽ các bạn Trung Kiên, Ban Mai và Thu Trang đã nói rõ nhất dùm người Việt hải ngoại chúng tôi. Mong bạn Kami hãy đọc kỹ trong tinh thần xây dựng một nước Việt Nam thật sự tự do độc lập, thoát khỏi ách nô lệ bọn Tàu cộng sản, cho dân Việt Nam mình được sống làm người đúng nghĩa, đủ ăn đủ mặc, hiên ngang, không còn sợ hãi, không còn chịu nhục bởi thân phận nước hèn bị Tàu lấn hiếp.
      Cám ơn Trung Kiên, Ban Mai và Thu Trang

  7. nguoi mien trung says:

    anh kami thân mến!
    anh chưa sống dược một ngày trong chế độ vnch nên anh không thấy cái thú vị của nó ,cái hạnh phúc của công dân thế giới tự do là như thế nào ,
    với trình độ của anh thì nên học hỏi bác sĩy phạm hồng sơn ,luật sư lê quốc quân ,kỷ sư đỗ nam hải,luật sư nguyễn van đài ông nguyễn minh cần ở nga và nhà báo lê diễn đức ở ba lan vv anh cứ hỏi những người đó có thèm sống dưới chế độ vnch thì biét
    anh chưa nhận thức dược dân tộc vn bị một cái họa của chủ thuyết csqt tàn phá còn hơn một trăm quả bom nguyên tử đó anh a! anh cứ hỏi bác nguyễn minh cần thì bác dó sẽ nói cho anh biết
    nguyễn tâm bảo là một trí thức cộng sản ở canada bị đánh te tua trên các diễn dàn năm 2007,còn anh chỉ là con ếch ngồi đáy giếng mà thôi,ráng học đi ,sở dĩ sở dĩ có những người không muốn tranh luận với anh vì sợ bẩn miệng ,hơn nữa anh không phải đối thủ của họ đâu ,

  8. Anh Minh says:

    Mỗi người Việt Hải ngoại là một người TỰ DO, được tự do trong tư tưởng, được tự do trong hành động, chẳng ai có quyền áp đặt cái quyền ấy cho bất cứ ai, họ đâu phải là những con cừu để cho ông Kami muốn nói gì thì nói, dắt đi đâu thì dắt như trong bài “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″.
    Ông Kami đã cố dàn dựng một số dữ kiện, suy nghĩ, lý luận cho bài viết này, nhưng những lập luận,so sánh của ông thật là khập khiểng, lý luận lũng cũng, chính miệng của ông đã nói ra nhưng cũng chính tay của ông vả vào miệng mình.
    Nhân ngày 30-4, ông nên viết và gởi thư ngỏ cho những người có cùng suy nghĩ như ông, bọn cầm quyền ở trong nước, những con người này nên biết sám hối, khuyên họ biết sống nhân bản hơn, sống vị tha, tình người hơn, cũng là con người sao ác và dã man quá vậy, hãy nhìn cuộc sống con cái của Nguyễn Tấn Dũng, Lê Duẩn và đại đa số quần chúng bán thân như trâu ngựa để đánh đổi chén cơm hằng ngày, thử hỏi: bọn cầm quyền, nhà nước này đang nhân danh cái gì đây? cuộc sống ấm no tươi đẹp ư? Quốc gia này chắc là của riêng chúng, và việc chúng làm thì có chính nghĩa?
    Xin ông cũng đừng cho rằng, 86 triệu người trong nước đang sống sung sướng, tự hào, tôn trọng cái quốc gia này, dù bây giờ đã 36 năm sau, nhưng nếu có cơ hội, cái cột đèn cũng còn muốn chạy, dẫu biết rằng xa quê huơng chôn nhau cắt rốn là thuơng nhớ, buồn man mác.

  9. Sigma says:

    Mot con CÓC dang nam duoi mot cai LỔ.

  10. haile says:

    Chúng tôi người ViệtNam (Quốc-Gia Việt-Nam), đã từng sống dưới chế độ Việt-minh (Việt cọng). Sau năm 1954 Việt cọng bỏ chúng tôi tập trung ra miền Bắc, Dân chúng Miền Nam không một ai chay theo Việt minh ra Bắc việt cả ! “Cư đâu Dịch đó”Chúng tôi tiếp-tục sống dưói chế độ mới VNCH. Sau năm 1975 chúng tôi bị Cọng sản xhcn Bắc việt “giải-phóng”. Chúng tôi phải bỏ tất cả mà chay ra nước ngoài vì kinh-nghiệm so-sánh đời sống giữa hai chế-dộ Việt-minh (việt cọng) và Việt-Nam Cọng-Hoà buộc chúng tội phải liều chết bỏ chạy. Đã được Bộ-đội Cụ Hồ “Quân dội Nhân-dân” xhcn Miền Bắc vào ‘Giải-phóng” mà chúng tôi phải liều chết bỏ hết mà chạy ? Tại sao chúng tôi không chạy ra Miền Bác xhcn Việt-Nam ? Không chạy qua Trung-cọng, Liên-Sô vĩ-đại, Bắc Triều-Tiên, Cu-Ba…? Chúng tôi không thuôc người Việt-Nam Cọng-Hòa cũng không phải ngươì Việt XHCN. Chúng tôi luôn luôn ở đâu, bất cứ lúc nào cũng là người Việt-Nam của Quốc-Gia Việt-Nam. Chúng tôi phai chọn lưa, so sánh ; Thể-chế chính-tri nào tốt hơn chúng tôi chon lựa để sống. Chúng tôi chống đối, xa lánh chế-dộ chính-tri nào không có Tựdo-Dânchủ… Do dó, chúng tôi chống đối, xa kánh bất cứ chế-dộ chính-trị naò dộc-tài bất công… không riêng chỉ chống chế-độ độc-tài cọng sản hiện nay không đâu . Tôi tin rằng tuyệt đại đa số người Việt trong Nước cũng như sống ngoài Nước có cùng quan-điểm như tôi. Trong nước Việt-Nam có Tư-do Dân-Chủ,.Lâp-tức có hoà-hợp quan-diểm chung cùng một người Quốc-Gia Việt-Nam thôi.

Phản hồi