|

Bầu cử Quốc hội và lựa chọn của thanh niên

Như một điều hiển nhiên, con người luôn hướng tới những điều có thể thực sự mang lại lợi ích cho họ, và sẽ chối bỏ những thứ đối ngược với các mục tiêu ấy. Nếu họ bị buộc phải đối diện, sống chung thì những điều ấy không khác gì các bóng ma lạnh lẽo chỉ thỉnh thoảng làm người ta rùng mình, mà trong thực tế thì những bóng ma ấy không có một chút ảnh hưởng gì đến cuộc sống đang ngày càng nhiều biến đổi. Những cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội ở Việt Nam được tổ chức mỗi năm năm cũng rơi vào trường hợp tượng tự.

Hiến pháp đã trao cho Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam quyền lực tối thượng để rồi sau đó lại đặt Quốc hội vào một cơ chế có khả năng vô hiệu hóa các chức năng và quyền hạn của định chế chính trị quan trọng này. Thật khôi hài khi tưởng tượng một anh khổng lồ được sinh ra vốn to lớn, khỏe mạnh và quyền uy hơn người, được trao cho một thanh kiếm báu, áng ngữ tòa lâu đài chế độ, để rồi sau đó lại bị đặt vào chiếc ghế với xích sắt khóa cả tay chân. Mỗi khi đọc lại giáo trình luật Hiến pháp với dòng chữ “Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất” thì tôi không khỏi tự đặt dấu hỏi về sự chính danh của Quốc hội hiện nay.

Ở các nước dân chủ tự do, nếu cử tri không quan tâm thì họ có quyền không đi bầu. Nhưng ngược lại, một khi họ đã quan tâm thì sẽ tìm hiểu rất kỹ và tỏ ra rất có trách nhiệm với lá phiếu mình cầm trong tay. Vì họ hiểu rõ rằng quyết định của mình sẽ góp phần thay đổi diện mạo của quốc gia và cũng ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến cuộc sống thường nhật của họ.

Việt Nam là một trong những xứ sở của điều nghịch lý. Đây là cái xã hội mà những kẻ kém tài lại thăng tiến nhanh nhất và đạt được địa vị cao nhất. Tương tự như thế, ở đây bất cứ cái gì “có tiếng” thì không “có miếng”.

Quốc hội là minh chứng sống động nhất. Được trao cho quyền lực tối cao theo Hiến định, Quốc hội được thành lập từ những cuộc bầu cử đại biểu rầm rộ với số lượng cử tri đi bầu gây choáng ngợp: luôn là trên 90%. So với số lượng cử tri đi bầu trong các cuộc bầu cử giữa kỳ ở Hoa Kỳ (bầu toàn bộ Hạ viện và một phần ba Thượng viện), con số 90% là quá sức tưởng tượng. Thế nhưng, Quốc hội 90% số phiếu bầy ấy là chỗ hội họp của những ông nghị chỉ biết gật gù, ngủ gật, và…vâng dạ. Thỉnh thoảng, như các vụ Viniashin hay dự án bauxite, vẫn có một cá nhân dũng cảm đứng lên cất tiếng nói bênh vực lẽ phải thì cuối cùng sự việc cũng “chìm xuồng”.

Trong bất cứ quốc gia nào, việc chỉ có một phần dân số quan tâm đến chính trị, đến hiện tình quốc gia luôn là một thực tế không cần bàn cãi. Vấn đề ở đây không phải là những con số – sự hào nhoáng ngoại biểu của những cuộc bầu cử, mà là chất lượng của nó. Chất lượng ở đây chính là mức độ quan tâm đến các chính sách phát triển quốc gia, mức độ hiểu biết về các quyền chính trị của cử tri và cuối cùng là sự hiệu quả của các hoạt động dân cử.

Ở Việt Nam, đi bầu cử là một chuyện không thể không làm – dù có muốn hay không. Đơn giản vì chuyện bầu bán ở đây không có gì quan trọng bởi nó hoàn toàn không thay đổi hay ảnh hưởng gì đến bất cứ vấn đề lớn nhỏ nào liên quan đến quốc gia ở tầm vĩ mô, nó cũng chẳng liên quan gì đến đời sống của từng cộng đồng dân cư cụ thể nào.
Thế nhưng khi một cử tri không đi bầu thì một việc chẳng ý nghĩa gì như thế lại có thể trở thành cả một vấn đề. Không đi bỏ phiếu bầu cử đôi lúc lại phải đối mặt với sự khó khăn của chính quyền địa phương: Ai sẽ chứng giấy tờ khai sinh, hộ khẩu, giấy tờ nhà đất, giấy tờ để đi học, đi làm? Mọi công việc thiết thực và quan trọng trong cuộc sống của người dân vì thế sẽ bị gây trở ngại. Vì một chuyện bầu cử không mang lại lợi ích gì mà để bị ảnh hưởng xấu đến đời sống cá nhân và gia đình thì chẳng cử tri nào muốn. Vì thế, dù biết chính mình như một con bù nhìn đi bầu cho những con bù nhìn khác trở thành đại biểu cho một cái Quốc hội cực kỳ bù nhìn thì các cử tri vẫn đi bỏ phiếu đầy đủ. Song, mọi cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội ở Việt Nam đều kết thúc “thành công tốt đẹp” và báo chí trong nước vẫn tiếp tục tuyên truyền rằng thế giới đánh giá cao các cuộc bầu cử ở Việt Nam.

Sự an phận do sợ hãi và thiếu hiểu biết khiến người ta im lặng chấp nhận nghịch lý trong bất cứ lĩnh vực nào cũng là biểu hiện bệnh hoạn, huống chi là trong những vấn đề quốc gia. Những con đường dẫn đến thành công và tiến bộ thường lắm gập ghềnh, gai góc. Người ta đã thay đổi cuộc đời họ hoặc thay đổi thế giới bằng chính sự lựa chọn mạo hiểm, chấp nhận rủi ro một cách tương đối.

Là những thanh niên mang trong mình lý tưởng vượt qua trở ngại để chinh phục, để đạt đến sự canh tân trong cuộc sống cá nhân và cho đất nước, chúng ta phải làm gì đó để tỏ thái độ rõ ràng đối với những sự việc bất công, phí lý.

Im lặng trước nghịch lý chính là đồng ý với sự nghịch lý đang diễn ra và điều ấy là thiếu trách nhiệm với bản thân mình, cũng như thiếu tinh thần xã hội với đất nước. Chúng ta phải lựa chọn cho chính mình một xã hội tiến bộ, trong đó quyền bầu cử, ứng cử phải được diễn ra trong công bằng, dân chủ và tự do đúng nghĩa.

Tam Kỳ ngày 13 tháng 4 năm 2011

© Huỳnh Thục Vy

© Đàn Chim Việt

25 Phản hồi cho “Bầu cử Quốc hội và lựa chọn của thanh niên”

  1. Thanh Minh says:

    Cháu Thục Vy thân mến : chú rất cảm phục ý chí của cháu , chú luôn theo dỏi những bài viết thật sâu sắc của cháu với đầy lòng ngưỡng mộ cho phép chú được giữ một tấm hình của cháu nhé như một sự trân trọng và cảm phục một Phụ nữ tiêu biểu của Tổ quốc Việt Nam

  2. vuloc says:

    Mình đả đọc rất nhiều bài viết của bạn, mình thực sự bất ngờ và nể phục khi bạn là một cô gái trẻ mà lại có những bài viết xâu sắc như vậy. Mình đang học ở Đà nẵng hi vọng có dịp được diện kiến bạn.

  3. Nuoc Viet says:

    Cuộc bầu cử đã hoàn tất, các vị có hay không đi bầu thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến “hòa bình thế giới”. Thời gian vẫn trôi đi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, người lớn đến công sở, trẻ nhỏ đến trường, tối về sum vầy bên bữa cơm gia đình, sáng ra uống cafe rồi lại đến công sở, …
    Chỉ có Huỳnh Thục Vy là không cảm nhận được và hổ thẹn với chính mình, xã hội không thừa nhận, bạn bè rũ bỏ. Còn gì khổ nhục hơn.

    • Bích Phượng says:

      Ai bảo bạn bè xa lánh Thục Vy? Đừng có nói liều. Chúng tôi rất yêu quý và luôn ở bên cô ấy.

      • Nguyễn thị Nha Trang says:

        @ Bích Phượng : Nuoc Viet chỉ là loại ăn no vác nặng , đầu toàn đậu hủ thôi mà !

    • Gà Công Nghiệp says:

      Con gà công nghiệp ở đâu “xổng” chuồng thế này! Tư duy của gà có khác…

      Một cuộc sống dễ dàng, vô tư lự thì chỉ là tồn tại chứ không phải là sống. . Con gà nó tồn tại nó còn giúp ích cho xã hội. Tên “Nuoc Viet” này còn chưa bằng con gà à, anh ta cũng tồn tại như một con gà, nhưng lại tồn tại mà không biết để làm gì. Một sự thật đáng buồn là ở Việt Nam lại có quá nhiều những “con gà” như thế này.!!

      Tuy nhiên, giữa một bầy gà như vậy, vẫn có một số ít “phượng hoàng”. Bạn HTV thân mến, bạn là một “phượng hoàng” như vậy đó. Chúc bạn luôn vững con tim, khối óc; chắc đôi tay…để không chùn bước trước những thử thách, khó khăn.

      Chúng tôi luôn dõi theo và ủng hộ bạn.

  4. Vo Ngọc Tâm says:

    Huỳnh Thục Vi có khả năng đặc biệt. Rất giỏi.Rất thông minh. Tôi (và bạn bè của tôi khi nói chuyện với nhau)thán phục.

  5. xuanhuong says:

    MÁ ƠI !
    CON BỊ CƯỠNG DÂM !

    5 năm một lần ! đúng hẹn lại xem tuồng !
    Ngưỡng mộ những CÔNG DÂN VIỆTNAM
    đã Can Đảm Tẩy ChayTrò Hề Bầu Cử
    quốc hội bù nhìn của đảng csvn.

    Má ơi ! con bị cưỡng dâm !
    Mấy ông “thùng phiếu” lột quần chúng ra
    Con lạy chúng cũng chẳng tha
    Chúng đè chúng nhét mả cha chúng vào
    Chúng bắt con phải bầu bầu
    Phải biết ơn đảng cao sâu nghìn nần
    Có đảng mới có đũng quần
    Có ôm có lắc có chân gái dài
    (…và nhiều thứ độc hại độc tài )
    Ơn đảng được sống ở đời !
    Cờ Đảng tháng tháng thêm tươi thêm hồng
    Má ơi ! con sợ quá chừng
    Cũng đành nhắm mắt cho xong họa bầu
    Bầu cho thằng mán thằng tầu
    Ôi ! cái họa bầu làm khổ đời ta
    Chúng khiêng thùng phiếu đến nhà
    Con gạch lá phiếu trừ tà hộ dân
    Chúng đe chúng dọa ngàn lần
    Nếu không bầu cử ! qủy thần ra tay
    Làm cho sợ hãi đêm ngày
    Làm cho khốn khó đọa đầy lầm than !
    Trấn lột hết sạch quyền dân
    Đảng ta chiến thắng ! ác thần lên ngôi !

    XuânHương
    Saigon-May,07.

  6. Dinh Nguyen says:

    Chau Thuc Vy than men,
    Co rat cam phuc su can dam, tai nang va tam long cua chau voi dat nuoc VN. Neu co nhieu nguoi tre giong nhu chau thi VN se som thoat khoi ach thong tri cua Cong san doc tai, tan ac.

  7. Quang says:

    Tẩy chay bầu cử là một sáng kiến hay! Tại sao không thấy các nhà tranh đấu kêu gọi có cuộc tẩy chay này nhỉ?

  8. Le says:

    Thuc Vy rat quy va kinh ne chau

  9. SON HO says:

    I love Huỳnh Thục Vy!

  10. vietanhduong says:

    Mặc dù biết người ta bắt mình làm con rối trong chuyện bầu cử rồi. Thôi, cứ đi bầu cho yên cái thân vậy!

Phản hồi