|

Tù nhân chính trị không phải là người!

Tin ông Nguyễn Văn Trại, một tù nhân chính trị đang phải thụ bản án 15 năm tù đã chết trong nhà tù trại Z30A vào lúc 10.30g sáng ngày Thứ Hai 11/07/2011, đã gây xúc động đến nhiều người trong và ngoài nước, bởi vì ông Trại đã chết trong tình trạng bị bệnh ngặt nghèo, trong khi chỉ còn chưa đầy 5 tháng nữa là mãn hạn 15 năm tù vào ngày 28/11/2011.

Có lẽ nếu không có những tấm hình “biết nói” về tấm thân tàn tạ của ông Trại được chụp tại bệnh viện Biên Hòa cách đây 1 tuần, thì chẳng ai có thể hình dung ra được tại sao ông Trại chết, và chết trong hoàn cảnh nào.

Tù nhân Nguyễn Văn Trại. Ảnh Chuacuuthe.com

Được biết ông Nguyễn Văn Trại là thành viên Đảng Nhân Dân Hành Động, từng hoạt động chung nhóm với các ông cựu Đại Úy VNCH Nguyễn Anh Hảo (được thả về sau khi mãn hạn tù cách nay một năm), ông Nguyễn Tuấn Nam (tức Bảo Giang) và ông Lê Văn Tính. Họ đều bị bắt tại biên giới Campuchia – Thái Lan ngày 28/11/1996 sau khi trên đường công tác từ Thái trở về. Tổng cộng có 19 người của nhóm này bị bắt trong 2 đợt. Họ được giải giao về Việt Nam, trước tiên bị giam tại trại B34 (Nguyễn Văn Cừ) một năm, rồi một năm tiếp theo tại trại giam Chí Hòa và gần một năm tại An Giang. Tất cả đều bị đem ra xử kín trong cùng một phiên tòa tại An Giang vào tháng 9 năm 1999. Tại phiên tòa này, cả nhóm 19 người không có ai nhận tội, mà chỉ xác quyết lại “tội trạng” của mình chỉ là “đòi hỏi tự do dân chủ thông qua con đường đấu tranh bất bạo động”.

Theo như lời của cựu tù nhân Nguyễn Bắc Truyển, một bạn tù với ông Trại cho biết rằng ông Trại bắt đầu phát bệnh từ tháng 5 năm 2010. Tuy nhiên do chế độ lao tù cộng sản hà khắc đối với tù nhân chính trị, tình hình sức khỏe của ông Trại không được chiếu cố. Mãi đến gần đây, sau khi sức khỏe của ông Trại sút giảm nghiêm trọng và sau nhiều lần do gia đình yêu cầu, ban quản lý trại giam mới miễn cưỡng đưa ông Trại ra bệnh viện bên ngoài để chữa trị. Đợt chữa trị lần thứ hai vào đầu tháng 7 này và cũng là lần cuối cùng là ban quản lý trại tù đưa ông Trại ra bệnh viện Biên Hòa nằm chữa trị. Bệnh viện Biên Hòa tuy cho biết là bệnh tình của ông Trại đã ở vào giai đoạn cuối, hết phương cứu chữa, nhưng cũng có ý muốn lưu giữ ông lại nằm điều trị tại bệnh viện cho đến ngày qua đời, mà ít nhất là ông cũng được ra đi trong vòng tay chăm sóc của người thân.

Tuy nhiên, sau khi thấy tình hình sức khỏe bi đát của ông Trại và biết bệnh viện không thể chữa trị được căn bệnh của ông đang vào giai đoạn cuối, ban quản lý trại giam vì lo ngại bằng hữu đến thăm viếng ông, và cũng vì không muốn để ông lại bệnh viện bên cạnh người thân, nên đã quyết định đưa ông về lại trại giam vào lúc 5g chiều ngày chủ nhật 10/07. Đến 10.30g sáng hôm sau Thứ Hai 11/07 thì ông Trại qua đời trong trại giam Z30A.

Những ngày cuối cùng nằm điều trị tại bệnh viện Biên Hòa, ông muốn gặp thầy Thiện Minh để được nhắn nhủ những lời trăn trối cuối cùng. Bên giường bệnh, cầm tay thầy Thiện Minh, ông thều thào trong hơi thở đứt quãng, yếu ớt: “Tôi biết mình không còn sống được bao lâu nữa, để được thấy rồi đây Việt Nam cũng sẽ có dân chủ,… Tôi cũng mong được chết bên cạnh người thân,…”.

Nhưng đau đớn thay ước nguyện “mong được chết bên cạnh người thân” của ông cũng không được toại nguyện. Gia đình xin trại tù cho đem thi hài ông về an táng tại quê nhà, nhưng cũng đã bị ban quản lý trại tù từ chối chỉ vì ông “NGUYỄN VĂN TRẠI LÀ MỘT TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ, CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI”.

Thế đấy người tù chính trị tại Việt Nam được xem là kẻ thù của chế độ, phải bị trừ khử, loại bỏ không thương tiếc. Một ông lão ốm yếu Nguyễn Văn Trại trước khi chết, và sau khi chết rồi có còn “Khả Năng Lật Đổ Chính Quyền Nhân Dân” không nhỉ? Như vậy giữa cái chết của một người tù chính trị và một con chó chỉ khác nhau ở chỗ là một cái hòm gỗ mà thôi! Tuy đã chết rồi nhưng thân xác ông Trại cũng không thoát khỏi bản án tù, bởi vì giờ đây ông phải nằm trong lòng đất lạnh của khu mộ chôn cất những tù nhân qua đời, cũng thuộc khuôn viên trại tù Z30A.

Được biết trại giam VC có một thông lệ đối với việc chôn cất những tù nhân chính trị chết trước khi mãn hạn tù là giám thị trại giam đọc một “lệnh ân xá” trước nấm mồ. Như vậy, trường hợp của tù nhân chính trị Nguyễn Văn Trại cũng không ngoại lệ. Nằm dưới ba tấc đất ông đã được ban quản lý trại giam đọc “lệnh ân xá”, để ông không phải tiếp tục … ngồi 5 tháng tù còn lại trên dương thế!

Đọc lệnh “ân xá” bên nấm mộ ông Trại, nhưng lại tiếp tục giam nhốt hình hài của ông mãi mãi trong khuôn viên nhà tù Z30A. Bất nhẫn như thế thì còn từ ngữ nào để diễn tả nữa đây?

Quả thật là dưới chế độ CSVN hiện nay, tù nhân chính trị không được xem là con người bởi vì họ bị chính quyền đối xử còn tệ hơn con vật.

Úc Châu, ngày 14/07/2011

© Lê Minh

© Đàn Chim Việt

————————————-

Ghi chú: Các ông Lê Văn Tính, ông Nguyễn Tuấn Nam (tức Bảo Giang), Bùi Đăng Thủy  và ông Nguyễn Văn Trại thuộc nhóm người lãnh án tù cao nhất, lần lượt theo thứ tự là 20 năm, 19 năm, 18 năm và 15 năm. Nay người có án tù “thấp nhất” là ông Trại chống không nổi bệnh tật đã ra đi, thì không biết những người còn lại có được may mắn sum họp và “được chết bên cạnh người thân” hay không?

Trước tin ông Trại qua đời trong trại giam, bà Vương Thị Viếng, vợ của ông Bảo Giang Nguyễn Tuấn Nam, đã lo lắng cho số phận của chồng mình và bà cũng chỉ có mỗi một mong ước “nhỏ nhoi” là mong sao chồng mình “được thả về sớm một chút, để ông có thể sống bên ngoài trại giam một vài năm trước khi chết”.

Bà Viếng cùng chồng là ông Bảo Giang Nguyễn Tuấn Nam đều bị bắt tại biên giới Campuchia ngày 28/11/1996. Tại phiên tòa xử kín ở An Giang tháng 6 năm 1999, trong khi chồng nhận lãnh bản án 19 năm tù thì bà cũng nhận 10 năm tù, và bị đưa về giam tại trại giam nữ Z30D, Xuân Lộc. Năm 2006, sau khi ra tù, bà đã chạy qua Campuchia xin tỵ nạn tại Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ và hiện nay vẫn đang sống vất vưởng trên xứ Chùa Tháp. Tuy được thừa nhận tư cách tỵ nạn, nhưng viễn ảnh được đi định cư vẫn còn xa vời và cuộc sống hiện nay của bà vẫn còn nhiều bất định, khó lường, trong khi chồng vẫn còn khắc khoải trong nhà tù CSVN.

6 Phản hồi cho “Tù nhân chính trị không phải là người!”

  1. Ton Van Anh says:

    Tu nhan chinh tri la hien than cho luong tam VN. Mot khi nguoi Viet chua cam thong duoc voi nguoi Viet, voi nan nhan cua CS, nguoi Viet se khong bao gio thang duoc CS ngoai bang la Trung Cong.

  2. LẠI MẠNH CƯỜNG says:

    Kính qúi đồng hương,

    “Được biết ông Nguyễn Văn Trại là thành viên Đảng Nhân Dân Hành Động, từng hoạt động chung nhóm với các ông cựu Đại Úy VNCH Nguyễn Anh Hảo (được thả về sau khi mãn hạn tù cách nay một năm), ông Nguyễn Tuấn Nam (tức Bảo Giang) và ông Lê Văn Tính. Họ đều bị bắt tại biên giới Campuchia – Thái Lan ngày 28/11/1996 sau khi trên đường công tác từ Thái trở về. Tổng cộng có 19 người của nhóm này bị bắt trong 2 đợt. Họ được giải giao về Việt Nam, trước tiên bị giam tại trại B34 (Nguyễn Văn Cừ) một năm, rồi một năm tiếp theo tại trại giam Chí Hòa và gần một năm tại An Giang. Tất cả đều bị đem ra xử kín trong cùng một phiên tòa tại An Giang vào tháng 9 năm 1999. Tại phiên tòa này, cả nhóm 19 người không có ai nhận tội, mà chỉ xác quyết lại “tội trạng” của mình chỉ là “đòi hỏi tự do dân chủ thông qua con đường đấu tranh bất bạo động”. (sic)

    Cứ theo thông tin trên thì tôi nhớ lại, Đảng Nhân dân Hành động là đảng mà ông Nguyễn Sĩ Bình làm đảng trưởng và phó đáng trưởng phụ trách ngoại vụ là bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi ở bên bang Cali !
    Hinh như sau này đảng này đã đổi danh sưng ? Ông Nguyễn Sĩ Bình không còn là đảng trưởng ??
    Tuy nhiên chuyện chính yếu là sao ngoài này không hề biết đến có những vận động can thiệp gì cho đảng viên của mình vậy ???

    Rồi hình như cách nay chừng khoảng 5- 7 năm, cũng có nhóm đảng viên của đám ông Nguyễn Hữu Chánh từ VN qua hoạt động hay họp hành chi đó ở Thái Lan, rồi khi về VN bị bắt. Xin xác minh hai vụ này khác nhau và hiện giờ ra sao ?

    Mong rằng có ai biết tin tức cụ thể nào xin thông tin cho rộng đường dư luận !
    Xin thành thật cám ơn nhiều !

    Lại Mạnh Cường

  3. ky says:

    bài toán hòa giải dân tộc không bao giờ giải được nếu cộng sản còn nắm quyền,khi nào dứt điểm được cộng sản khi đó không cần phải nói phải viết phải kêu gọi.tình yêu dân tộc bốn phương sẽ trở về hyunh đệ một nhà xây dựng đất nước không ai còn muốn bỏ nước mà ra đi nữa.

    • Nguyen V N says:

      Tôi không đồng ý với ky khi ông quả quyết ” bài toán hòa giải dân tộc không bao giờ giải được nếu cộng sản còn nắm quyền, ”

      Đây là một sự lầm lẫn lớn của một thành phần lớn HN là định nghĩa Hoà giải vớiDân tộc là Hoà giải với CSVN. Tại sao ta lại cho thiểu số quân cươp CSVN là dân tộc???
      Sự ngộ nhận tai hại này đã làm cho người QN xa lánh HN và lại cho HN là đồng nghĩa với chữ “Quá khích chia rẽ”

      Bạn Ky quên là hằng vạn người QN mà ta gọilàngười CS vì họ lớn lên tai VN đangđứng lên chống lại CSVN thìtại sao HN không hoà giải với họ đễ cứu nước.
      Với kinh nghiệm đối đầu với nằm vùng phản giáng CSVN thì tôi biết”Chống HGDT và xúi dục chia rẽ HN và QN là chiến thuật mạnh nhất đễ cô lập HN và làmtan tiêm lực tranh đấu Nôi ngoại.
      Chiên thuật này làm yêu đối lập và giúp CSVN tồn tại đến ngày hôm nay.Lằn ranh ngu xuẩn QuốcCộng là sách lược chính cho chiến thuật chia đễ trỉ này..

      Ngược lại HGHHDT chân thành sẽ tạo cho Dân tộcmột khí thế mới đễ cô lập hoá CSVN.
      Và chính chúng ta làdiễn viên chính cho công cuộc xây dựng mộtVN không CS vàtrongTình thương giống nòi. Cóthế ta mới nắmđược lòng dân khao khác Hoà bình vàĐoàn kếtChống NGoạ iXâm và cho Tự Do Dân chủ..
      THân mến

      Nguyen V N

      • nvtncs says:

        Đây là ý kiến vô cùng nông cạn của một người không chịu nhìn vào thực tế, một người bồng bột, thiếu suy nghĩ, chỉ nhìn thấy TC là kẻ thù, và cho TC là nguyên do cuộc biểu tình: Tất cả vụ TC áp bức ta, không phải lỗi tại TC, mà hoàn toàn lỗi tại CSVN điều chỉnh nước VN từ năm 1945.

        Tầu không phải là kẻ thù của ta. Chính CSVN mợi là kẻ thù của dân tộc VN.

        Vì luật tự nhiên của thế sự là nước lớn bát nạt nước bé, khi có sự tranh giành giữa hai nước. Nếu ta coi Tầu là kẻ thù của ta, thì ai cũng là kẻ thù hết, vì ta yếu: Pháp, Mỹ, xưa kia, theo lối nghĩ của CSVN, là kẻ thù của ta; hôm nay, Tầu là kẻ thù của ta, và trong tương lai, nước nào cãi nhau với ta, là kẻ thù của ta. Đó là cách nhìn của CS và của kẻ yếu. Và là tâm địa tiêu cực của kẻ yếu. Nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, đâu cũng thấy đe dọa; thế thì cuộc sống của dân tộc ta còn có nghĩa lý gì nữa!

        Và vì ta yếu trong suốt lịch sử, lúc nào ta cũng có kẻ thù, và lúc nào dân ta cũng đầy hận thù, và hằn học. Hết thù Tây, đến thù Mỹ, nay thù Tầu, và tệ nhất là thù lẫn nhau gữa người cùng một nước. Đến bao giờ mới hết cái vòng xoái của thù hằn?

        Muốn vứt bỏ cái thù hằn, nước ta phải giầu mạnh, tân tiến.
        Muốn nước tả giầu mạnh, tân tiến, chúng ta phải dẹp ĐCSVN ngay giây phút này. CSVN là cục đá không những ngăn cản đà tiến của dân tộc để theo, đuổi kịp các nước khác, mà còn là nguyên do sự tụt hậu của dân Việt nam.

        Tôi viết dài dòng vì kém cỏi.
        Người La Mã, hùng biện hơn tôi trong sự giản dị của lời nói có câu đầy trí tuệ: ” Nếu anh muốn hòa bình, hãy sửa soạn cho chiến tranh.” “Si vis pacem, para bellum.”

        Khi nước ta mạnh và tôn trọng công lý, nước ta không những có ít kẻ thù đe dọa, mà lại còn có sự nể trọng của nước khác, và còn có bạn.

        Còn về chuyện HGHH giữa dân tộc, là chuyện không thể xẩy ra khi bộ máy cầm quyền còn ở trong tay ĐCSVN, vì chính đảng này gây ra chia rẽ, vây bè cánh, bè đảng, giữa người trong đảng, người ngoài đảng, người Nam, người Bắc, người trong nước, người ngoài nước. Hơn nữa, trong một xã hội giả dối, vô thần, duy vật, mạnh ai nấy sống, HGHH rất khó, vì sự nghi kỵ dễ hiểu.

  4. danSegoong says:

    Mieng luoi chung luon luon tuyen bo :”Viet Nam khong co tu chinh tri”

Leave a Reply to Nguyen V N