|

Vĩnh biệt anh Nguyễn Ngọc Đăng

Những ngày này đất nước chúng ta như “cá nằm trên thớt”, người dân tột độ hoang mang lo lắng về tương lai dân tộc. Câu hỏi nhức nhối đang đặt ra: Việt Nam rồi đây có còn là “Minh Châu trời Đông “có còn là: Non sông như gấm hoa uy linh một phương – xây vinh quang ngất cao bên Thái bình dương” hay rồi đây chỉ còn là phiên thuộc của đại Hán?

Những ngày này cả hai đầu đất nước Hà Nội – Sài Gòn và đâu đó ở nhiều nơi khác đã vang lên lời ca hội nghị Diên Hồng. thì thật là đau xót khi tôi vừa nhận được tin từ người thân của anh Nguyễn Ngọc Đăng báo cho biết là anh đã từ trần vì bệnh ung thư gan ngày 30/4/2011, tại Úc châu.

Anh Nguyễn Ngọc Đăng chắc có lẽ là người đầu tiên  dõng dạc – hào hùng vừa đi lại trong sân (trước rất nhiều con mắt canh phòng của công an trại giam) vừa hát vang bài Hội  nghị Diên Hồng “Toàn dân nghe chăng – Sơn Hà nguy biến… Hận thù đằng đằng – biên thùy rung chuyển”… “Toàn dân Tiên Long – Sơn hà nguy biến… Hận thù đằng đằng – nên hòa hay chiến”.

Đó là một buổi chiều tại trại giam Xuân Phước, tỉnh Phú Yên khi mọi người đang “cố thủ” trong buồng  giam số 2, trong cuộc đấu tranh đòi Nhân quyền mùa đông 1994 mà tôi đã có dịp thuật lại trong cuốn hồi ký “Hồi ức về nhà tù Cộng sản Việt nam”

Anh Nguyễn Ngọc Đăng từ Canada về Việt Nam tranh đấu trong tổ chức Liên Đảng, anh bị bắt năm 1993 tại Sài Gòn. Nhà cầm quyền CSVN kết án anh 20 năm tù. Nhờ sự quan tâm và can thiệp của cộng đồng quốc tế nhất là của chính phủ Canada năm 1998 CSVN trả tự do cho anh. Sau đó anh sang định cư tại Úc và từ trần ở đó.

Trong nhà tù CSVN anh Nguyễn Ngọc Đăng là một chiến sĩ dân chủ kiên cường, anh luôn tranh đấu bảo vệ lý tưởng, bảo vệ công lý. Chúng ta có thể tự hào về anh, gia đình anh có thể tự hào về anh.Với lòng ngưỡng mộ và thương tiếc anh, tôi xin kính báo cho bạn bè khắp nơi được biết để chia sẻ sự mất mát đau đớn này.

Anh Nguyễn Ngọc Đăng sinh năm 1958 tại  Miền nam Việt Nam, trong một  gia đình Công giáo thuần thành, gia đình anh di cư từ miền Bắc vào Miền Nam tự do năm 1954.

Cầu xin cho anh được an nghỉ và trở về bên cạnh Thiên Chúa – Đấng dã dạy anh sống như một con người công chính và giàu tình yêu thương đồng loại.

Xin vĩnh biệt và mãi mãi nhớ anh.

© Huỳnh Ngọc Tuấn

[email protected]

© Đàn Chim Việt

 

9 Phản hồi cho “Vĩnh biệt anh Nguyễn Ngọc Đăng”

  1. Lý Thường Kiệt says:

    Bài thơ của anh hùng yêu nước Kiều Đình Thanh đã hy sinh bởi bọn CS tàn ác đáng đưa vào văn học VN để cho học sinh học vì ý nghĩa và cách hành văn quá hay.

  2. Nguyen Dac Quyen says:

    Nguyễn Ngọc Đăng là người thân của tôi. Rất cảm ơn mọi người chia sẻ nỗi đau này.

  3. Lê Đặng says:

    CÓ THỂ CÓ CẢ TÔI

    (Gửi đến hương hồn Nguyễn Ngọc Đăng- Người bạn của tôi.
    Cầu cho linh hồn bạn sớm về nước Chúa.)-Tác giả:

    Lê Đặng

    Tôi có thể nói với lòng tự tin
    Cả niềm hân hoan với bầu máu nóng,
    sục sôi cuồng nhiệt
    Cả đất trời mênh mang sự chết
    Và thiên đường , địa ngục bỏ không

    Tôi có thể băng qua mọi cánh đồng
    Băng núi đồi, băng rừng già khe suối
    Khi đất nước không còn ai phản bội
    Người với người xiết chặt một vòng tay

    Tôi có thể hát khúc đồng dao mê say
    Với cây đàn guitar trầy trụa xưa cũ
    Vang lên tận đỉnh cao,
    bay trong làn gió hú
    Có mưa rào sấm sét đệm hòa âm

    Tôi có thể nhảy múa với đôi chân
    Đã bao ngày cùm gông, sắt thép
    Tổ quốc đây thu gom rất hẹp
    Quê hương này chỉ nửa góc carchot

    Tôi có thể nhìn ánh sáng tự do
    Qua kẽ hở vài ly trong ngục tối
    Hồn anh linh nhởn nhơ réo gọi
    Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ Việt Nam ơi!
    Tổ quốc thiêng liêng đến rợn người
    ……………………………………….
    Rất có thể, có cả tôi….

    XP. A20 Những năm tháng tận cùng…thập niên 90

    Cảm ơn bạn HNTuấn…mình xúc động. Thân ái. LĐ.

  4. thanhtam says:

    Cãm phục anh Nguyễn Ngọc Đăng người tranh đấu bất khuất trước bạo quyền Cộng Sản:
    “Ngọc Đăng sáng rọi bầu trời,
    Việt Nam tươi sáng ngàn đời nhớ anh.”

  5. LẠI MẠNH CƯỜNG says:

    Không hiểu anh Huỳnh Ngọc Tuấn trong tù có gặp
    những anh em trẻ trong LIÊN MINH HÙNG GIA ĐẠI VIỆT chăng ?

  6. Pham Im says:

    Nguyễn Ngọc Đăng vào cùm gông.
    Nhưng nào Anh có sợ.
    Với bao người nặng nợ núi sông!
    Dù giông tố.
    Hay đao to búa lớn.
    Chí hiên ngang Anh hớn hỡ kiêu hùng.
    Bốn bức tường bịt bùng.
    Nào đâu ngăn cấm được.
    Chí căm hờn bạo ngược cuồn điên.
    Anh cố thức tỉnh.
    DZiên Hồng mau trỗi dậy.
    Bọn bán nước.
    Đan tâm che đậy.
    Bịp lòng dân.
    Nương cậy Bắc triều. THÀNH KÍNH PHÂN ƯU. Người Anh Em.
    Gương Anh dũng. Vinh quy: THIÊN QUỐC
    Nguyễn Ngọc Đăng.
    Sẽ còn nhiều nối tiếp./

  7. Trung Kiên says:

    Cám ơn anh Huỳnh Ngọc Tuấn đã báo tin về sự ra đi vĩnh biệt của anh Nguyễn Ngọc Đăng!

    Mặc dù không quen biết anh Đăng, nhưng khi đọc bài viết của anh Tuấn, tôi bỗng cảm thấy gần gũi và yêu mến anh Đăng!

    Cuộc đời là thế, “sống gửi thác về” những ông lãnh đạo csvn và những tên CA đang hành hạ đánh đập nhân dân có bao giờ nghĩ đến ngày nhắm mắt xuôi tay không nhi?

    Kính chúc hương hồn anh Đăng sớm về hưởng phúc cõi vĩnh phúc trên nước trời. Sống khôn, thác thiêng, xin Anh cầu nguyện cho quê hương Việt Nam sớm thoát ách CS bạo tàn!

  8. Ng. Thiện says:

    Cám ơn anh Đăng. Linh hồn anh giờ đây đã được yên nghĩ nơi cõi vĩnh hằng. Cám ơn anh HN Tuấn đã báo tin.

  9. nvtncs says:

    Kính chào anh Nguyễn Ngọc Đăng. Cầu mong linh hồn anh giờ đây được bình an về với chúa.

Phản hồi