|

Kho báu – nhưng ai hưởng?

Suốt 66 năm qua, cuộc Khởi nghĩa tháng Tám năm 1945 và Tuyên ngôn Độc lập mồng 2 tháng 9 năm 1945 đã được nhà nước cộng sản Việt Nam coi là một cái mốc lớn, thậm chí là cái mốc lớn nhất – trong sách dạy sử còn được phong là “mốc son chói lọi” – trong lịch sử dân tộc cận đại.

Có thật là thế chăng?

Nhân dịp này, trong nước nhiều nhà báo lề phải viết luận văn, hồi ký, sưu tầm về đề tài cách mạng tháng Tám, cách mạng mùa Thu, theo công thức, nhạt nhẽo, vô bổ, theo kiểu vái lạy nhân ngày kỵ giỗ cho phải đạo. Những lối mòn chán ngắt.

Trong khi đó, trên các blog tự do có những bài hay, sâu sắc, gợi cảm. Như bài của luật sư Nguyễn Văn Đài trên mạng Dân làm báo, sau khi anh vừa ra tù về cái tội ba vạ “âm mưư lật đổ chính quyền nhân dân”. Bài báo ra đúng ngày gọi là “Quốc Khánh 2-9”, với tít “Giá trị đích thật của nền độc lập”. Bài báo chỉ ra niềm chua xót của mọi người dân yêu nước là sau 66 năm gọi là “độc lập”, người dân nước ta đến nay vẫn chưa có tự do, vẫn chưa có dân chủ, vẫn chưa có quyền công dân, vẫn như bơ vơ lạc lõng trên chính quê hương mình. Luật sư Nguyễn Văn Đài đã đề cập đến niềm đau lớn nhất này, nỗi nhục sâu cay này, vấn nạn nhức nhối nhất của dân tộc ta, ở thời điểm hiện nay, khi nhìn lại lịch sử lâu dài của đất nước, khi so sánh ta với thế giới xung quanh,

Đúng vào lúc LS Nguyễn Văn Đài nêu lên vấn đề “Giá trị đích thật của nền độc lập” thì chính quyền thông báo sắp đón tiếp long trọng một thượng khách đặc biệt từ Bắc Kinh, đó là ông Đới Bỉnh Quốc, nhân vật có vị trí và quyền hạn cao nhất về đối ngoại của Trung Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện, Cố vấn đặc biệt cả về an ninh và về đối ngoại của Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào.

Để dọn đường cho chuyến đi này, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh được phái sang Bắc Kinh chỉ để long trọng trấn an rằng Hà Nội “đã kiên quyết xử lý các cuộc tụ tập biểu tình và dứt khoát không cho xảy ra trong tương lai”, tiếp theo lời cam kết trước đây của Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn cũng hứa với ông Đới Bỉnh Quốc  sẽ nghiêm chỉnh thực hiện thỏa thuận (ngầm) giữa 2 bên là sẽ chỉ giải quyết mọi bất đồng bằng thương lượng song phương và ngăn chặn không cho nước thứ ba (2 bên đều hiểu ngầm là Hoa Kỳ ) can thiệp vào vùng biển này.

Không có gì mỉa mai hơn là đúng dịp kỷ niệm 66 năm ngày Tuyên ngôn Độc Lập, 2 thứ trưởng quốc phòng và ngoại giao liên tiếp sang tận kinh đô phương Bắc, đưa ra 2 lời “tuyên ngôn kỳ lạ, khẳng định vị thế Bắc thuộc, vị thế thuộc quốc của chính quyền độc đảng, từ bỏ vị thế độc lập đã giành được từ 66 năm trước.

Những người yêu nước trung thực không thể tưởng tượng được rằng những quan chức đại diện cho nền quốc phòng và nền ngoại giao nước ta sao lại ươn hèn đến thế, không hề yêu cầu các đại diện bành trướng trả lời về một loạt hành động đang diễn ra ở Biển Đông nước ta, như cho dàn khoan cực lớn vào sâu, huy động tàu chiến xua đuổi, bắt bớ ngư dân ta, cho nhiều quân đoàn bộ binh áp sát các tỉnh phía Bắc Việt Nam, cho hàng chục ngàn lao động không giấy tờ nhập cảnh rồi ở lỳ trên đất nước ta…Sao lại im thin thít khi họ cho tàu chiến gây sự với tàu Ấn Độ vào thăm hữu nghị vùng biển và cảng nước ta, trong khi báo Ấn Độ lên tiếng phản đối ? Sao lại non gan đến thế? Đã vậy 2 quan chức này chỉ lập lại những lời hứa hão ở cửa miệng của quan thầy, tuyên truyền những điều tốt đẹp hão huyền thay cho họ, bênh vực ra mặt cho họ sau khi đã đàn áp những người yêu nước. Hai Bộ Quốc phòng và Ngoại giao đang bênh vực nền độc lập của nước ta hay đang đứng hẳn về phía quân bành trướng?

Nhân dân yêu nước đang vẫy gọi nhau mở rộng hàng ngũ trước hiểm họa xâm lăng đang gắn chặt với hiểm họa tham nhũng thành một đại họa dân tộc. Lòng yêu nước truyền thống Việt Nam là một kho báu vô tận.

Trong lịch sử cận đại, đã có không ít người nhận ra giá trị của kho tàng quý báu vô tận ấy, nhưng chưa bao giờ thành quả khai thác được đưa lại cho nhân dân thụ hưởng. Đã có những ngộ nhận và lừa dối. Phong trào Việt Nam Độc lập Đồng minh, gọi tắt là Việt Minh, với những tổ chức Thanh niên Cứu quốc, Phụ nữ Cứu quốc, Công nhân Cứu quốc đã tận dụng kho vàng ròng tinh thần yêu nước của toàn dân ta để đánh Pháp đuổi Nhật, nhưng lại với hậu ý kín đáo là hiến dâng trọn thành quả cho Quốc tế Cộng sản III. Nay thì mọi sự đã rõ.

Ai còn mơ hồ điều này, xin đọc luận văn rất có giá trị của giáo sư – triết gia Jean François Rével, có đầu đề: “Hồ Chí Minh – cuộc tước đoạt lòng yêu nước” (Hồ Chí Minh: le détournement du patriotisme). Bài viết chỉ rõ ông Hồ Chí Minh đã khôn ngoan kín đáo.khai thác kho vàng yêu nước vô tận để phục vụ cho phong trào cộng sản tàn bạo và phi nhân.

Chính do sự tước đoạt ấy mà đất nước ta sa cơ lỡ vận cho đến ngày nay, kho vàng vô tận là lòng yêu nước của toàn dân tuy được khai thác nhưng nhân dân chưa hề được hưởng. Các nhóm lợi ích của đảng đã nhanh chân chia nhau hết cả rồi. Dân gian có câu: cướp đêm là cướp, cướp ngày là quan, nay là quan cộng sản. Thật không sai vào đâu.

Tự nhận là vô sản, các quan cộng sản đã tự biến thành đại tư bản đỏ, đại chủ đất cát, đại sở hữu cổ phiếu, đại tài khoản ngân hàng, đại tài phiệt, vô tài, thất đức, chỉ dựa vào quyền lực.

Chính do nguyên nhân sâu xa này mà cái chế độ đội lốt “chủ nghĩa xã hội Mác xít” 66 năm nay còn thua kém, còn xấu và tệ hơn cả thời phong kiến và thời thực dân, khi nông dân mất ruộng hàng loạt, khi tòa án không cho luật sư làm việc, khi người yêu nước bị đạp giày vào mặt, khi tham nhũng của quan chức cộng sản trở thành thảm họa xã hội, khi đạo đức xã hội sa sút ở mức kỷ lục, khi đảng cộng sản đang trong quá trình tha hóa không sao tự kiềm chế nổi.

Hiện tại, trước đại họa bành trướng kết chặt với đại họa tham nhũng, lực lượng yêu nước, thương dân chống bành trướng và tham nhũng đang là lực lượng cứu nước trong sáng và trong sạch, nhận ra kho báu vô tận là lòng yêu nước vốn có trong mỗi người dân để thức tỉnh và khai thác từng bước vững chắc. Lần này không ai có thể cướp đoạt kho tàng vô giá ấy để phục vụ cho ngoại bang, vì chủ trương xây dựng nền dân chủ đa nguyên lành mạnh, theo hiến pháp và pháp luật nghiêm minh là chìa khóa cẩn mật giữ cho kho tàng vô tận ấy sẽ mãi mãi ở trong tay nhân dân, nảy nở sinh sôi lên mãi, vì nền độc lập thật sự bền lâu và vì hạnh phúc của toàn dân.

Blog Bùi Tín (VOA)

8 Phản hồi cho “Kho báu – nhưng ai hưởng?”

  1. haidao says:

    nguoi ta noi dung mot triet gia hay mot nha khoa hoc thi o the lam chinh tri duoc chang qua day la tro vach la tim sau ,boi long tim vet muc dich cuoi cung cung la chinh tri

    • ĐẠI NGÀN says:

      GỬI ÔNG HAI DAO

      Tay chỉ cần cầm một dao đủ rồi, ông cầm tới hai dao. Ông có biết dao là dụng cụ lưỡng diện không, vừa cứu người được trong giải phẫu y khoa, nhưng có thể giết người được nơi đám côn đồ. Vậy thì chính trị cũng có hai nghĩa. Chính trị cứu người, cứu xã hội, và chính trị hại người, hại xã hội. Y khoa sở dĩ cứu người được vì là khoa học. Còn chính trị kiểu tham vọng riêng cá nhân, tầm thường, mưu cầu danh lợi, hay con buôn, thì chỉ hại người, hại xã hội. Vậy nên, nhà khoa học, nhà tư tưởng thật sự, không bao giờ làm chính trị như kiểu dấn thân. Họ chỉ vạch ra con đường khoa học, giá trị khoa học để mọi người khác suy nghĩ, vận dụng, rồi tự làm lấy. Như vậy không thể gọi là vạch lá tìm sâu, bới lông tìm vết. Cho nên chính trị vẫn cao quý, vẫn cần thiết, nếu như như mục đích của nó là cao quý, là cần thiết. Vấn đề làm chính trị như vậy phải cần có nhận thức sáng suốt, có tư chất cao quý, có hiểu biết khoa học về các mục đích của mình. Nếu không thế mà chỉ mù quáng, hùa theo, kiểu tăm tối, thì kết quả cũng chỉ làm hại người khác, làm hại xã hội, làm hại đời. Người xưa có nói, làm thầy thuốc lầm chỉ giết chết một người, làm thầy địa lý lầm chỉ làm hại một giòng tộc, làm giáo dục lầm chỉ làm hại một thế hệ, còn làm tư tưởng lầm, có thể gây hại cả muôn đời. Cho nên, làm sáng tỏ các tính chất hàm hồ của chính trị, làm sáng tỏ các lý thuyết chính trị liên quan để mọi người cùng hiểu cho sâu xa, thấu đáo và chính xác, quả thật là hết sức hữu ích, cần thiết. Đó là ý nghĩa của chính trị kiểu vương đạo, của chính trị chân chính nhất, cần thiết nhất cho xã hội, vì nó chỉ nhắm chung đến tất cả mọi người, đến toàn dân tộc, đất nước, mà không nhắm riêng vào ai cả. Vài dòng như vậy, chắc ông Hai Dao đã thấu đáo rồi chứ ? Đã thấu đáo thì cũng nên thâu đao lại đi ông ạ. Một đao cũng thâu mà cả hai đao cũng nên thâu hết luôn nhá.

      VHT
      (17/9)

      • Timsuthat says:

        Wow! Lâu nay tôi không đọc comments của ông, nhưng ý kiến trên ông viết tôi rất cảm phục. Ngắn gọn và đầy đủ! Hoan hô Võ Hưng Thanh!

        Nhiều người chưa được biết tới vai trò quan trọng của tính cách khoa học trong chính trị (là đã trở nên một môn khoa học xã hội được thành hình và phát triển trong các nước Âu Mỹ, tự do), và hiểu sự cao quý, cần thiết của nó. Mucho gracias!

      • NGÀN KHƠI says:

        KHÔNG VÀ CÓ

        Không reply cũng chẳng nên
        Mà reply lại cũng chẳng nên chút nào
        Đố ông vì cớ là sao
        Là vì cái có (đọc) bù vào cái không (đọc) !

        NON NGÀN

  2. Dân nghèo Đà nẵng says:

    Đồng ý với Cụ Bùi Tín !
    Trong sách ” Đạo đức kinh ” của lão tử có câu : Dứt thánh bỏ trí , dân lợi gấp trăm .
    Dân ta nghèo khổ vì những Thánh này đây .
    Thánh Hồ Chí Minh mà bỏ đi thì dân ta lợi lắm . Bỏ cái lăng đi mỗi năm cũng làm được 10 ngàn cái nhà cho dân nghèo ( mỗi ngày chi phí lăng hết 3 tỷ ).
    Nhục nhất của đảng cộng sản Việt nam là giúp Tàu lấy Hoàng Sa -mãnh đất thiêng của dân tộc .
    Tôi mà làm quân đội thì đảo chính lâu rồi , ai mà để cái đảng phản động này nó phá hoại dân tộc .

  3. sonny tran says:

    Cái đám CS con này, nghĩa là sau khi đám CS già đã chết hết, được hưởng hết tài sản của đất nước + cướp đất của dân + viện trợ quốc tế+ nắm hết các nguồn lợi kinh tế kinh doanh trong và ngoài nước trong tay bà con và dòng họ .., đã hốt được hàng tỷ, hàng trăm triệu đô la của “đế quốc” Mỹ, cho con đi nước ngoài học ? hay đi ăn chơi ? mua tài sản ở ngoại quốc . Vì thế chúng không thể cho dân tự do dân chủ được. Vì như thế chúng sẽ bị đào thải…Ngoài ra chúng phải thần phục Tầu Cộng , chịu nhục, chịu dâng đất, biển để bám vào Tầu đặng tồn tại. vì vậy chúng phải thẳng tay đàn áp đánh đập tra tấn giết hại đồng bào. Không có chế độ bạo tàn nào tồn tại mãi mãi. Thời gian sẽ trả lời cho bọn chúng. Để chuẩn bị có biến thì chạy, bọn chúng đã cho con cháu ra ngoại quốc, chuyển tài sản ra ngoài. Nhưng khi sụp đổ, chúng sẽ mất hết vào tay các nước chúng chạy trốn. Gadahfi là một thí dụ cho chúng.

    • Timsuthat says:

      Ông Trần Chung Ngọc cũng như nhiều độc giả của mạng đã biết thêm về con người HCM từ khi có internet (tôi khỏi phải nêu tên các chứng nhân hay các sách vở), nhưng ông ta – cũng như nhiều người khác – vẫn mù quáng chối cãi sự thật về huyền thoại HCM. Biện minh rằng “Cái di sản mà ông Hồ Chí Minh để lại cho người dân Việt Nam là một nước Việt Nam độc lập và thống nhất” là đơn giản hóa vấn đề bằng những ý thức rất lôi cuốn, nhất là cho giới kém học, thiếu hiểu biết.

      Ngoài việc cần phải đánh giá những tổn thất phải trả cho di sản đó và hậu quả của nó, những ý thức lôi cuốn này còn phải được xác định cho đúng mức theo thực tại xã hội và quốc gia VN. Trên căn bản này, những tổn thất thì đã được biết đến khá nhiều, nhưng những hậu quả của nó chưa được công nhận là tai hại, hoặc được biện minh bằng cách đổ lỗi cho chính thể cũ/ngoại bang, hoặc nhiều khi lại được coi như là những thắng lợi/tiến triển!

      Việc thống nhất, trên danh nghĩa và lãnh thổ, thì đã có thực sự, nhưng trên tinh thần và ý thức của dân chúng thì không có thống nhất: đoạt tị nạn đầu vào năm 75 chỉ dưới 150 ngàn người, nhưng chỉ trong hơn một thập kỷ, cả hơn triệu người ra đi, và vẫn tiếp tục ra đi từ khi chế độ đổi mới đến nay. Còn giá trị của sự thống nhất thì sao? Sự thống nhất của Liên Xô có lợi hay hại hơn cho chính những phần tử của tập thể này? Họ đã đói hay no hơn từ khi bỏ CNCS? Sự chia rẽ của Bắc và Nam Hàn đã có hại gì cho Triều Tiên? Nam và Bắc Hàn có chắc chắn có lợi không nếu đươc thống nhất? Hay nó chỉ có lợi cho người Triều Tiên tùy theo chính thể nào họ chọn?

      Việc độc lập cũng thế. VN có thực sự độc lập không từ khi ĐCSVN nắm quyền? Những sự kiện phản đối của dân chúng về HS và TS nói lên điều gì? Các hoạt động kinh tế của TQ ở VN thì sao? Và độc lập trên phương diện chính trị đối ngoại đi nữa thì còn quyền tự do của người dân thực sự có không? Hãy lấy Cuba làm thí dụ: Cuba có độc lập chính trị đấy, nhưng người dân sống ra sao? Phải chăng Fidel Castro và bè lũ được độc lập, độc quyền cai trị dân Cuba?

      Có thể, như ông Ngọc chẳng hạn, vì đã cảm thấy thất vọng với Âu Mỹ và tìm thấy được danh dự cá nhân hơn về cái gọi là “danh dự người Việt Nam” với HCM và ĐCSVN vì họ đã thắng chiến tranh? Dù ông Ngọc đã là lính VNCH, tôi tin là đến bây giờ ông vẫn không hiểu ông đã chiến đấu cho cái gì và do đo sẵn sàng đổi lốt.

      Có thể, loại như ông Ngọc, đã ngộ nhận rằng chính thể VN đã mang cho dân VN quyền tư hữu và sự tự do tương đối, nên những mất mát trước đây là sự hy sinh cần thiết đáng chấp nhận và sẽ cần thời gian để chỉnh đốn thôi, nhưng không hiểu sự sai lầm có tính cách khoa học của con đường mà ĐCSVN đang đi.

      Còn nhiều giả thuyết nữa, nhưng thiết nghĩ không cần bàn thêm. Ông Ngọc già đầu rồi, nhưng chưa khôn ra đâu!
      Ông Tuấn hãy tự tìm hiểu và học thêm đi.

Phản hồi