|

Lời tượng mẹ

Đất Quảng nghèo. Cái nghèo đã ăn sâu vào trong tiềm thức người dân xứ Quảng; tháng ngày cứ phải oằn mình trong những cơn bão, những cơn mưa, những cơn đói. Người dân xứ Quảng đi xa khi nhớ về quê là nhớ những nồi cơm mẹ nấu có khoai mài, khoai sắn; nhớ những chiều bão rơi và nhớ mẹ. Mẹ là hình bóng thiêng liêng của những hy sinh vô bờ bến. Mẹ đâu biết gì về ý thức hệ, về các thế lực đối đầu quốc tế, về cộng sản hay tư bản. Mẹ chỉ dốc hết ruột gan, ruộng rẫy, dốc cả cuộc đời ra lo cho các con dù chúng đứng bên nào của chiến tuyến.

Để rồi cuối cùng sau chiến tranh, những ngày hoà bình đầu tiên, mẹ phải chứng kiến cảnh nồi da xáo thịt. Mẹ đã phải đứng nhìn hàng trăm ngàn đứa con chết rục trong các trại tù cải tạo và những đứa con khác đưa đất nước vào hoang tàn, tụt hậu.

Trên mình mẹ mang nhiều thương tật
tóc mẹ bạc, rồi lại bạc thêm
nhưng đêm đêm
từng nhát cuốc vẫn xoáy vào ruột đất.
(Mẹ đào hầm – Bùi Minh Quốc)

Từng nhát cuốc của mẹ ngày nào vẫn xoáy vào ruột đất, xoáy vào lòng con những đêm quân hành. Mẹ đã mất năm con, mẹ đã mất bảy con, mẹ đã mất chín con trong chiến tranh. Mẹ đưa con mẹ, da thịt mẹ ra chiến trường không phải để có một đất nước như ngày hôm nay! Và, dĩ nhiên, không phải để được dựng tượng đài.

Đất Quảng vẫn nghèo, dân vẫn khổ. Chế độ dành cho những đứa con thương binh, những bà mẹ Việt Nam vài hột cơm bố thí rơi rớt đó đây. Vậy mà cái dự án dựng tượng đài lấy tên mẹ lên đến 410 tỷ đồng. Các con mẹ đâu hết rồi? Còn ai đây, những bọn tham nhũng, bọn thời cơ đang đục rỗng tượng mẹ! Các con ở đâu? Đất nước chưa yên bình sao con đã vội cởi áo lính?!

Xin đừng dựng tượng đài cho mẹ trên mảnh đất nghèo xơ, nghèo xác này. Mảnh đất mẹ để lại cho con từ ngàn xưa đâu có những tượng đài tráng lệ, nhưng mỗi vốc đất trên nắm tay con là xương là thịt, là dấu tích của những hy sinh vô bờ, của những vinh quang kỳ vĩ. Chưa bao giờ đất mẹ lại có nhiều tượng đài như ngày hôm nay, những tượng đài vô cảm, đứng kiêu hãnh nhìn ra biển đông khi các con mẹ bị tàu Trung Quốc rượt đuổi, bức hại …

Dựng tượng đài cho mẹ làm chi trên mảnh đất nghèo khó này và hàng ngàn vùng nghèo khác trên cả nước. Mẹ đứt ruột nhìn các chắt, các chít của mẹ bơi qua sông đi học như ở Quế Sơn. Ai quên được cảnh những cháu học sinh thơ dại chết chìm ở Nghệ An. Vào đúng ngày 19 tháng 5 năm nào, khi lãnh đạo rình rang khánh thành tượng đài Hồ Chí Minh, trị giá 50 tỉ đồng, ở Nghệ An thay vì làm một cây cầu đơn sơ cho trẻ em đi học. Chỉ tám tiếng đồng hồ sau khi tượng đài được khánh thành, một thảm họa kinh hoàng đã xảy đến. Mưa gió đã lật úp chiếc xuồng nan, lấy đi sinh mạng của 18 em học sinh tiểu học!!!

Còn nhớ không, những ngày kháng chiến chống Pháp? Mẹ đã từng dốc hết tiền bạc của cải ra nuôi cách mạng. Sau chiến thắng, những đứa con trở về, đem theo những tên cố vấn từ Trung Quốc cùng cái chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất ngoại lai kinh hoàng phủ xuống nông thôn miền Bắc. Người mẹ kháng chiến có nhiều công lao lớn với cách mạng Việt Nam như mẹ Nguyễn Thị Năm cũng chính là người phụ nữ đầu tiên bị đấu tố, tử hình ở Thái Nguyên. Phát súng đầu tiên của Cải Cách Ruộng Đất bắn vào tim mẹ! Và cái chết của mẹ phải chăng mở đầu cho những tháng năm dân tộc chìm đắm trong một cơn hậu chấn kinh hoàng.

Ngày nào mẹ tiễn đưa lũ con ra biên giới phía Bắc chống ngoại xâm. Mẹ cắt ruột khi các con mẹ nằm xuống ở địa đầu đất nước để rồi mấy năm sau đó mỗi độ xuân về cái guồng máy tuyên truyền lại rêu rao tên mẹ với những tước hiệu mà mẹ chẳng bao giờ muốn. Những dấu tích đớn đau còn nằm ở Lạng Sơn, ở Đồng Đăng, vậy mà nay mẹ lại phải chứng kiến cũng chính chủ nhân cái guồng máy ấy đem mộ bia các con ra đập phá, san bằng để làm hài lòng những kẻ xâm lược phương bắc.

Số phận mẹ cũng không hơn các con là bao. Ngày xưa mẹ đã đào hầm từ những ngày tóc mẹ còn xanh. Mẹ đã dùng nhà mẹ, đất mẹ, hầm của mẹ để chở che những đoàn quân cách mạng. Lãnh đạo Đảng tuyên dương mẹ là Mẹ Liệt Sĩ, Mẹ Anh Hùng. Nhưng nay, những đứa ngày nào mẹ che dấu trong hầm tối, bây giờ đang rình rập để tước đoạt từng mét vuông đất cuối cùng và cuối đời của Mẹ. Căn nhà của “Mẹ Anh Hùng” cũng bị cướp, bị ủi sập để lấy đất bán cho tư nhân. Tấm bằng Mẹ Liệt Sĩ mà mẹ ôm theo trong đoàn người thống khổ đi đòi công lý cũng chẳng giúp được gì khi công an xông đến đánh, đạp, và dẫm nát luôn tấm bằng oan nghiệt đó. Có người như Mẹ Thái Thị Tiễn, 86 tuổi, nói trong nức nở: “…Khi gia đình tôi bị cưỡng chế hơn 5.000 m2 đất, tôi đã phải ôm Bằng Tổ quốc ghi công để mong nhận được một chút liêm sỉ của chính quyền. Nhưng không ngờ đến tấm Bằng Tổ quốc ghi công của tôi cũng bị cướp đến nay chưa trả…”

Nhưng đâu phải chỉ riêng mẹ. Nhân dân không tiền bây giờ đều bị đối xử như rác rưởi dưới cống rãnh. Những đứa núp bóng mẹ ngày nào bây giờ ngồi chễm chệ chỉ tay cho đám côn đồ xịt nước cống cho đám côn đồ xịt nước cống, giật thúng rau, hất gánh hàng của mẹ tại các chợ, các vỉa hè…

Dùi cui vung dọc phố
Mẹ già táo tác gánh rau
Chân run té nhào giữa lộ
Còi hú, mẹ ơi dậy mau
Cho rộng đường xe “đầy tớ”.
(Một Thoáng Phố Phường – Bùi Minh Quốc)

Nhưng mẹ có xá gì những điều đó. Mẹ sẵn sàng tha thứ hết như đã tha thứ biết bao lần. Nhưng chỉ có một loại người mà mẹ không thể và không bao giờ tha thứ; đó là những kẻ đang cắt từng vùng đất nước đã thấm đẫm máu các con mẹ, thấm đẫm mồ hôi nước mắt của mẹ đem dâng bán, trao đổi với ngoại bang. Và con ơi, chính những kẻ ấy đòi đem mẹ ra tạc tượng!

Đừng tìm mẹ nơi tượng đài vô hồn, vô cảm. Hãy tìm mẹ nơi đèo Eo Gió, ở núi Đình Cương, ở huyện Quế Sơn. Tượng của mẹ là đá đã tạc vào ngàn năm, tạc vào đất quê hương bóng của những đêm đơn chiếc khói nhang, của mấy mươi năm trường đi kêu oan, của những gánh hàng tao tác, của những oan khuất không ngừng.

Con ơi! Đó mới là tượng của mẹ hôm nay.

Nguyệt Quỳnh
9/2011

10 Phản hồi cho “Lời tượng mẹ”

  1. THỜI THẾ says:

    -Bọn dư đãng Cọng sãn Việt nam rất nhạy bén. Mặc dù Mỹ mở rộng hai tay nhưng chúng nó vẫn không dám tin. Tới nay vẫn xách mé Mỹ là những “kẻ thù địch,” đang chơi trò “diễn biến hoà bình ” với chúng. Ngau sau khi Liên sô sụp đổ chúng tối tăm mặt mày, hoãng hốt đưa TBT Đỗ Muời sang Tàu “tìm đồng minh” để cho Đãng chúng nó có “chỗ dưạ ” sống còn. Duới mắt Tàu chúng nó là bọn phản ơn và nay là cơ hội để trừng
    trị.
    Nhận rõ mình đang bị hai cuờng quốc Mỷ và Tàu quần thảo theo hai cách khác nhau, chúng bèn tìm cách thoát vòng vây. Cách tốt nhất là đúc tuợng : Tuợng Hồ xen lẫn tuợng các nhân vật lịch sử, tuợng các nạn nhân bất hạnh cuả chúng mà nay chúng vẫn bịp bợm biến thành “anh hùng “.

    Cho nên , với bọn tàn dư cọng sãn naỳ thì:
    - tuợng là nơi trú ẫn cuối cùng mà chúng không còn nơi nào cho ẩn trú trên quả đất này,
    -tuợng là nơi chúng dùng là phuơng tiện tuyên truyền để biến lầm đuờng gây tội ác cuả chúng thành thành tích cuả ” nhiệm vụ thiêng liêng cưú nuớc”,
    - tuợng sẽ nơi moi tiền du khách, sẽ là tụ điễm ăn chơi với các khách sạn , karoke sẻ mở ra tiếp theo…
    -tuợng là lý do tạo qũy kếch sù để chúng rút ruột, ăn chia và tích lũy tiền bạc cho đãng CSVN . (Đây sẽ là trở ngại lớn cho Đa đãng đấy , một khi chúng có thể bỏ tiền mua từng đứt từng nguời dân nghèo thì bầu cử sẽ trở thành vô nghiã đấy).

  2. Thien Hoang says:

    Nghệ thuật là biểu hiện thẩm mỹ cuộc sống, đồng thời cũng phản ánh lịch sử của dân tộc và văn minh của nhân loại. Vì nhận thức không đúng, nên những ngươì cộng sản thường làm ngược lại. Trong lịch sử của dân tộc VN ta, có rất nhiều phụ nữ anh hùng. Hai Bà Trưng, Bà Triệu từng đánh tan quân xâm lược từ phương bắc. Nhưng lạ lùng thay, gần đây, họ đã cho các cô văn công của họ qua bên kia biên giới đóng tuồng “hai bà xin lỗi tên tướng tàn bạo Mã Viện???” Thật, không thể nào hiểu đươc việc làm ngu xuẩn ấy. Ngay trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn vừa qua, biết bao nhiêu bà mẹ đã lầm lẫn nghe theo sự lừa bịp cuả cs mà không tiếc tiền của, xương máu để cưu mang che chở cho chúng, chúng không những quên ơn, mà quay trả lại bằng hân thù. Biết bao bà mẹ ngoài bắc mất chồng mất con, nay mất luôn mảnh đất do tổ tiên để lại! Biết bao bà mẹ Củ Chi trở thành dân oan trong những tháng năm qua? chúng đã tống giam trong ngục tù?. Việc chúng cho xây tượng bà mẹ trở nên hoàn toàn vô nghiã đối với những ai quan tâm tới đất nước và dân tộc.

  3. minh says:

    nghe truyền hình vtv3 đưa tin 410 tỷ đồng xây tượng mẹ,hiện tại có thông tin thất thoát nhiều trung ương phải vào cuộc,nghe xong bản tin người sao thấy ngán ngẩm cho đất nước này.

  4. 9luoilam says:

    me VN da kho dau nhieu roi,me dau can cac con tac tuong me bang da vo tri de lam gi khi cac con me o khap moi noi con dang khon kho ?? me uoc mong sao cac con biet thuong yeu dum boc voi nhau thi me man nguyen vi cac con da dap den cho me nhung ngay rau chao ben nhau….ma gio day co dua thi an tren ngoi truoc con co dua lai phai doi rach lang thang oan khien keu cuu ????Me qua doi dau long ! Me co mieng ma khong noi nen loi !!! kho cho me qua !! Me khong biet sao ?? no lam ra dang no kiem them do ! no an it no khong co hieu dau me a.

  5. khaymouk says:

    me vietnam da dau kho biet bao khi ma nhung nguoi con khong nghe loi me de huynh de tuong tan
    anh em khong thuong yeu dum boc lan nhau ,cac con phai biet bo tinh ich ky,phai co bao dung vi tha voi
    chia se dong deu nhung loi ich cung chung phat trien cung chung huong cung chung vinh hien
    neu gia dinh ta doan vien biet thuong yeu dum boc lan nhau thi khong co ai chia re duoc chung ta
    va tranh duoc anh em giet hai lan nhau lam hai cho dat me,hay chung suc bao ve toan ven lanh tho
    cho con chau sau nay,cac con phai hoc lay lich su hay truong thanh va biet cach hanh xu khon kheo
    de tranh nhung loi lam da mac phai.

  6. Hoang Le says:

    Tượng ‘mẹ Việt Nam’ trông thật ghê rợn, giống như tượng quái thú Sphinx của Ai Cập! Nhà điêu khắc và các quan chức văn hóa của tỉnh dường như hiểu sai về chân dung người mẹ Việt Nam, thêm nữa cái nhìn về thẩm mỹ của họ thật là yếu kém và sai lạc. Rất nhiều các tác phẩm nghệ thuật điêu khắc của các nước cộng sản cũ đều có chung một đặc tính là kệch cỡm và thiếu mỹ quan.

  7. Vũ Thế Phan says:

    Một tâm sự thế nầy, làm sao lệ không lưng tròng theo từng giòng chữ !

  8. Người San Jose says:

    Mẹ tôi vào Nam năm 1944.
    Năm 2008 bà mất.
    Thọ 86 tuổi.
    Khi chiếc đinh cuối-cùng trên nắp quan-tàì đã đóng xong,
    thì bà vẫn là người tạm-trú.(Chưa có hộ-khẩu thường-trú).
    Thật buồn cười và không thễ hiễu nỗi !
    Tôi căm-ghét Việt-cộng vì bọn chúng đã cướp-đoạt quyền cư-trú
    trong đất-nươc Việt Nam của mẹ tôi.
    Người San Jose

  9. Xa quê hương đã lâu lắm rồi. Năm 75 đã đưa tôi sống ở chân trời góc bể, nhưng bài viết của Nguyệt Quỳnh mang sâu đậm tình cảm ngươì mẹ già dân tộc đã chịu đựng bao khổ đau, bài việt như những câu ca dao đưa tôi về một dĩ vãng xa xưa nhiều kỷ niệm. VC đi đến đâu thì tang thương xảy ra và người mẹ già chỉ biết khóc và chờ ngày chết, vì không còn lối thoát nào để sống với ruộng đồng lúa tốt xanh thơm. Nếu ai có can đảm gắn bài viết này trên đượng đài của mẹ, để mỗi khi người ta đi ngang sẽ được diểm phúc đọc một bài viết hết sức phong phú về ý nghĩa to lớn của mẹ như trời bể đối với dân tộc VN.

    Tôi thích đọc văn hay và bài văn của Nguyệt Quỳnh phải được giải thưởng về đề tài “mẹ VN”. Mong Nguyệt Quỳnh viết nhiều hơn nữa về mẹ VN.Bài văn của Nguyệt Quỳnh không thua gì cuốn bông hồng cài áo của Nhất Hạnh:”Mẹ ơi mẹ có biết rằng con thương mẹ không? Và những ai còn thương mẹ VN thì chỉ có một hành động rất ý nghĩa, là chống VC, mong giải thoát cho mẹ ra khỏi cảnh trầm luân khổ hải.

  10. vk says:

    Đất Quãng Nam cũng vì quá nghèo khổ nên bị cán bộ Việt minh cs dụ dỗ các bà mẹ già chân quê bảo con đi theo VM CS đễ rồi ngày nay đất Quãng Nam chưa mưa đà thấm …đã có số con cái chết trận cho cđ cs nhiều nhất nước và cũng còn nghèo nhất nước … Như giai cấp ND … ĐBSCL cũng vậy .

Phản hồi