|

Một chuyến viếng thăm và đối thoại cần thiết giữa trong và ngoài nước

LTG. Dù muốn dù không, bộ phận ngoại giao của Việt Nam, như các quốc gia khác, có hai nhiệm vụ chính để: 1) lo toan thủ tục, giấy tờ và bảo vệ cho con dân Việt Nam (công dân và kiều bào của họ) ở nước sở tại 2) bang giao, trao đổi thông tin và đại diện cho sĩ diện Việt Nam. Nghĩa là phổ biến và cổ súy những đặc thù và văn hóa hay đẹp của đất nước. Đây là cách quảng bá quyền lực mềm/Soft power chính thức và hữu hiệu nhất của một quốc gia.  Không nói ra, hai bộ phận Đại sứ quán và Lãnh sự quán có được cộng đồng hải ngoại tin yêu và trông đợi hay không còn tùy thuộc vào cách hành xử của nhà nước không phải chỉ đối với ngoại kiều mà chính là với những con dân yêu nước tại Việt Nam. Đại đa số người Việt hải ngoại đều là công dân của các nước sở tại, được các nước sở tại lo cho nên có thể họ ít cần đến sự đãi ngộ hay chiêu dụ của nghị quyết 36 bằng sự công bằng toàn diện ở trong nước.

—————————————————

 

Nhà Trống Quá Chị Ơi (Tú Minh)

 

Nhà trống quá chị ơi

Mai chị đi dù chưa đến tuổi dậy thì

Còn thích đánh ô quan, chơi banh đũa, nhảy dây trước sân

Mẹ cha ốm đau không nuôi được cả bầy con thơ

Chị đi lấy chồng là để em được là ăn no

 

Nhà trống quá chị ơi

Mai chị đi, dù Đài Loan hay với gã Đại Hàn

Bụng to, trán cao nhưng tim nhỏ như hạt me khô

Mà thôi lo lắng chi cũng như con Nghé con Ngọ

Lấy chồng ngoại bang còn hơn đào phế liệu nuôi thân

ĐK:

Xóm mình xưa nhà tranh vách lá đã thay bằng nhiều căn ngói đỏ

Nép vào lưng chị em vừa mừng em vừa lo

Chị bỏ đi rồi nhà mình trống quá chị ơi

 

Má ơi đừng gả con thơ

Chim kêu vượn hú (2)

Chớ biết nhà má ở đâu?

 

LS Nguyễn Hữu Liêm. Ảnh NKTA

Chủ nhật, 23 tháng 10, 2011, một chiều Thu đẹp trời ở vùng Vịnh, nhiều thân hữu San José được Luật sư Nguyễn Hữu Liêm mời đến nhà dùng buổi cơm tối thân mật, chào đón ông Nguyễn Bá Hùng vừa đến San Francisco nhậm chức Tổng Lãnh Sự. Tháp tùng ông có phu nhân và phái đoàn của Lãnh sự Quán gồm có các Phó Lãnh sự, như ông Trần Như Sơn, phụ trách khâu Thương mại, bà Lê Thu Hà, đổng lý văn phòng và ông Bùi Linh, phó lãnh sự đặc trách về quan hệ song phương VIệt-Mỹ. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi cũng đến ‘chung vui’ với khoảng 30 người khách địa phương.

Sau lời giới thiệu của một luật sư trong vùng thay mặt cho chủ nhà, ông Nguyễn Bá Hùng mở đầu với những lời nói ôn tồn và chân tình của một nhà ngoại giao, đại ý ông Tổng Lãnh Sự – trong ‘tinh thần cởi mở và thẳng thắn’ – mong mọị người sẽ trao đổi và đặt câu hỏi với ông, và nếu có những thắc mắc không được giải đáp hôm nay, họ có thể lên trang nhà của lãnh sự quán góp ý. Sau khi cám ơn thịnh tình của chủ nhà cũng như tinh thần hiếu khách của mọi người đến dự buổi cơm tối thân mật, ông Hùng nhấn mạnh bước tiến nhảy vọt hiện nay giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trong đối tác chiến lược, an ninh và quân sự giữa hai nước. Ông cho biết đây là lần đầu tiên một sự hợp tác toàn diện và quan trọng trong năm nước đối tác chiến lược (Hoa Kỳ, Việt Nam, Ấn Độ, Đức, và Nga) và hơn bao giờ tình hữu nghị giữa Hoa Kỳ và Việt-Nam được nâng cao như thế.

Ông cũng cho biết năm nay ông 50 tuổi, và đến San Francisco lần đầu tiên, tuy rằng đã đi sứ (du học ở John Hopkins) ở Washington D.C. những năm trước. Sau những lời trình bày cặn kẽ của ông, tôi được anh Liêm giới thiệu là một nhà báo, và để mở đầu, tôi xin đáp ứng lại lời mời của ông bằng hai câu hỏi, (tôi bị anh Lâm văn Sang ‘sửa lưng’ hỏi: tại sao lại trả lời bằng câu hỏi? Vì tôi đã lỡ nói:

“Để trả lời lời mời thẳng thắn và cởi mở của ông Hùng, tôi xin có 2 câu hỏi: Có phải nhà nước Việt Nam đang đi hàng hai với Trung quốc và Hoa Kỳ, mà có lẽ họ còn thân với người láng giềng phương Bắc nhiều hơn. Trong khi ông Nguyễn Phú Trọng đi Trung quốc, thì ông Trương Tấn Sang đi Ấn độ. Động thái này của cầm quyền Việt Nam phải được hiểu như thế nào? Như thế Việt Nam có thật tình muốn làm đối tác quan trọng với Hoa Kỳ hay không? Hay là họ không thực sự muốn thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc? (Đi với Trung quốc thì mất nước, đi với Mỹ thì mất Đảng) Tôi cũng nói thêm: là người Việt Nam ai cũng biết dã tâm và ý đồ của Trung quốc, trong khi tuy Việt Nam và Mỹ đã có một cuộc chiến tranh, nhưng Hoa Kỳ không hề có ý định xâm lược Việt Nam, trong khi Trung quốc chưa bao giờ từ bỏ ý đồ thống trị Việt Nam…”

Câu hỏi thứ hai: “Vì sao Lãnh sự quán cấp visa cho người Việt hải ngoại về nước, nhưng khi họ về đến phi trường Tân Sân Nhất hay Nội Bài thì lại bị trục xuất và không nêu lý do. Nếu không muốn cho ai về thì đừng cấp visa cho họ. Chẳng lẽ nào Lãnh sự quán lại không có liên hệ mật thiết với bộ Nội vụ hay An ninh trong nước để không cấp chiếu khán cho ‘những thành phần bất hảo’, hoặc vì bất cứ một lý do gì?

Câu thứ nhất, ông Nguyễn Bá Hùng trả lời dông dài và cho rằng Việt Nam vẫn muốn làm đối tác quan trọng với Mỹ. Sau một hồi dẫn giải, ông đưa ra bằng chứng rằng Hoa Kỳ không muốn làm đối tác với Việt Nam, tôi buột mồm: “Có phải vì cán cân Trung quốc?” Ông Hùng cho rằng Mỹ không đánh giá đối tác Việt-Nam ngang hàng với Mỹ là do thể chế chính trị khác biệt, cấu trúc ý thức hệ không giống nhau. Tôi hỏi vặn: “Ai là người đã tuyên bố câu này?”

Ông Hùng trả lời:

Tổng lãnh sự Nguyễn Bá Hùng với bài Làng Tôi

Ông Newt Gingrich trong một bài nghị luận viết trong tập san của AEI (American Enterprise Institute for Public Policy Research) viện lý do Việt Nam không thể được xem là đối tác với Mỹ được vì lý do nêu trên. (Tôi vẫn chưa tìm ra bài viết này trong AEI).

Trả lời câu hỏi thứ hai, ông Hùng cho biết đầu tiên là các thành viên của Việt Tân, những phần tử được nhà nước Việt Nam ‘chiếu cố’, không thể cấp visa cho vì xem họ là phản động bởi những hành động chống phá của họ, thí dụ như đem tài liệu cấm hoặc rãi truyền đơn ở trong nước, hoặc ngay cả đánh bom, như vụ đánh bom ở Sứ quán Việt-Nam tại Thái Lan, còn một số khác do bị lọt sổ khám visas và ông cũng cho biết hàng không China Airlines cũng không làm tròn bổn phận nộp giấy tờ xin visa, và đưa ra một số trường hợp các hành khách bay về Việt Nam khi chưa có chiếu khán rồi phải làm đơn xin ở phi trường cửa khẩu và bị bác đơn nên không được cho nhập cư vào Việt-Nam (tôi chưa nghe nói nhiều về trường hợp này trừ những năm khi Việt Nam bắt đầu mở cửa).

Anh Lâm Văn Sang đặt 2 câu hỏi hơi lỗi thời, mang tính triết học mà theo tôi không được xác thực với thực tế cho lắm. Anh hỏi: “Thưa ông, có phải Việt Nam còn theo đuổi chủ nghĩa xã hội? Và vẫn toan tính tiến lên tới đích chủ nghiã xã hội toàn cầu không? Tôi đùa bảo câu này nên đặt hỏi với ông giáo sư Triết Nguyễn Hữu Liêm thì hơn, ông Hùng cũng cười xoà đồng ý, tuy nhiên ông vẫn lịch sự trả lời. Qua những lời bàn bạc xa gần, ông có nhắc đến chuyện cách mạng ở Libya và mỉa mai về lời đồn nhà nước Việt Nam đã ủng hộ cho nhà độc tài Muammar Gaddafi.

Theo ông (lãnh đạo) Việt Nam vẫn đi theo định lý và yếu tố bao quát của chủ nghĩa xã hội, gợi trong óc tôi câu “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” Tôi chợt nghĩ: Có phải ý nghĩa nội hàm và khái quát của chủ nghĩa xã hội thời thượng/đời nay là: quyền lợi và quyền lực của đảng vẫn còn khi Việt Nam còn giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa, dù cho có cởi mở về kinh tế đến đâu, chủ nghĩa Cộng sản vẫn nằm trên giấy tờ và danh xưng chính thức để bảo vệ chỗ đứng của họ)

Sau khi dùng cơm và chuyện trò thân mật ở ngoài vườn xong, khoảng gần 8 giờ tối, chương trình văn nghệ bắt đầu với một nhóm khoảng 20 người còn lại. Chúng tôi vào nhà, quây quần với cây đàn guitar acoustic của nhạc sĩ Trần Quảng Nam. Anh Nam bắt đầu với bài 20 Mười Năm Tình Cũ, anh đứng lên nói vì sao hôm nay anh chọn hát bài 20 Năm Tình Cũ thay vì bài 10 năm Tình Cũ được yêu cầu. Anh kể lại kỷ niệm ‘chống Cộng’ qua bài 10 Năm Tình Cũ, cho biết đây là bài hát mà vào năm 1996 khi về nước anh đã bị tịch thu tập nhạc và một số băng vidéo. Lúc đó anh Nam bị tịch thu passport hai tháng và phải làm việc với Công an Văn hóa vì họ cho rằng bài này mang tính phản động, nuối tiếc thời vàng son trước ’75, với những câu như: Cả một trời yêu bao giờ trở lại? Năm1977, khi Hội Nghệ sĩ trong nước trách cứ sao bài hát phản động này được nhà nước cho lọt xổ. Nghe xong bài, tôi không thấy không chỗ nào là phản động cả, ngoại trừ nếu diễn giải quá quắt lắm thì có thể buộc tôi câu: Mây bay 2 phương trời (ngụ ý dân Việt vẫn phân chia Nam-Bắc/hay Việt Nam và Hoa Kỳ).

Vợ chồng Trần Quảng Nam-Tú Minh. Ảnh NKTA

Nhưng mà cảm động nhất là khi ca nhạc sĩ Tú Minh đánh đàn và xin phép hát theo giọng Nam bộ (sau khi trình bày bài Tìm Về Cội Nguồn, hát theo thể điệu Ca Trù miền Bắc do cô sáng tác) bài Nhà Trống quá Chị Ơi – cũng do chính cô sáng tác, thể theo bài thơ cùng tên của Nguyễn Ngọc Lập – một bài nói lên tệ nạn các cô gái trẻ nhà quê Việt Nam lấy chồng Đài Loan hay Hàn quốc. Ông Hùng nghe xong giọng ca miền Nam truyền cảm của ca sĩ kiêm nhạc sĩ Tú Minh bức xúc quá bèn đứng lên, tuyên bố một cách tự nhiên và chân thành, bảo rằng: “Tôi cảm thấy nhục nhã cho số phận các cô gái Việt Nam phải bán thân nuôi gia đình, nhất là tiến trình và thủ tục các cô phải theo khi bị chọn làm vợ các người Hoa này (ông không nói ra, nhưng ai cũng hình dung được hoàn cảnh các cô gái Việt Nam bị thoát y cho các ông chồng tương lai chọn lựa, y như cách mua bán ở hàng cá hàng thịt) trong khi phu nhân của ông đã mủi lòng rơi lệ vì cảm thương cho các cô gái Việt Nam. Ông cũng hứa sẽ đóng góp trong nỗ lực sửa đổi luật pháp, giới hạn chuyện các cô gái Việt lấy chồng ngoại bang.

Ngoài giọng ca điêu luyện và tuyệt vời của ca sĩ Ái Vân, tôi còn được nghe một giọng ca trong ấm và khả ái của một nữ ca sĩ tài tử, nghiệp dư tuy lớn tuồi nhưng giọng bà trong và tuyền cảm với những bài Anh và Việt. Anh Liêm cũng góp phần với bài Nó và Tôi kể lại thân phận người lính miền Nam đã làm nhiều người cảm động nhất là các người trong Lãnh Sự Quán. Sau đó, ông Nguyễn Bá Hùng được yêu cầu hát một bài. Ông chọn bài Làng Tôi của Chung Quân, một bài tiền chiến – có lẽ là một bài ruột của mình. Tuy bài này nói lên tình cảnh của một người miền Bắc vào thời kháng chiến chống Pháp, ca từ của nó có thể gợi ý về cuộc chiến tranh Nam Bắc tang thương:

Làng tôi có cây đa cao ngất từng xanh

Có sông sâu lơ lững vờn quanh, êm xuôi về Nam

Làng tôi bao mái tranh san sát kề nhau

Bóng tre ru bên mấy hàng cau

Đồng quê mơ màng

 

Nhưng than ôi có một chiều thu lá thu rơi

Có một chiều thu lá thu rơi

Ôm súng nhìn quê tôi thầm mơ bóng ngày về

Mơ trong bóng ngày về

 

Quê tôi chìm chân trời mờ sương

Quê tôi là bao nguồn yêu thương

Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn

Là bao vấn vương tâm hồn người bốn phương

(Chung Quân)

Thiện nghĩ sau bao nhiêu lời buộc tội cay đắng hay tranh luận nẩy lửa giữa những người Việt với nhau trong nhiều năm qua, không có gì chân thành và làm động lòng trắc ẩn hơn những cảm xúc do lời và nhạc mang lại cho những con tim và những tâm hồn vốn chứa đầy tiếng nấc nghẹn oan khuất của những con dân chưa được toại nguyện với những ước mơ thầm kín của họ. Và có lẽ thành phần ngoại giao Việt Nam, do du học và hội nhập với những tiến trình dân chủ nước ngoài đã làm họ trở nên những phần tử tiến bộ và cấp tiến hơn cả.

© N.K.T.A

© Đàn Chim Việt

 

31 Phản hồi cho “Một chuyến viếng thăm và đối thoại cần thiết giữa trong và ngoài nước”

  1. D.Nhật Lệ says:

    NKTA.lúc mới cầm bút là người trẻ hướng về lý tưởng dân chủ,tự do khiến nhiều người ngộ nhận nhưng ngày càng lộ ra bản chất nịnh bợ đích thực của mình.Đó là tự nguyện làm con cờ cho VC.xử dụng hòng lôi
    kéo những VK.ngây thơ khác vào bẫy của bọn bán nước VC.hiện nay.
    Con đường của NKTA.hơi khác với NHL.nhưng 2 kẻ này cùng một giuộc cả.Tên NHL.thần tượng hóa một
    số tên từng nằm vùng hoạt động trước 1975 và “thờ lạy” những tên trí thức…thổ tả Mỹ nên anh ta không hề
    quan tâm gì đến vận nước đang ở trong hiểm họa bị Tàu cộng biến thành chư hầu mà chỉ chăm chăm chú
    chú vào việc nâng bi bọn chóp bu VC.Một tên tay sai trâng tráo vì ra mặt công khai (chứ không cần bí mật) chỉ nhằm thách thức cộng đồng trong mục đích gây phân hóa chia rẽ cộng đồng hải ngoại.
    Còn NKTA.thì bắt đầu “theo voi hít bã mía” ủng hộ VC.sau khi vác bộ mặt hí hửng lẻo đẻo theo T.N.T.Ninh
    đến 1 trường đại học để hô hào “dân chủ độc đảng”,một chủ trương… lớn của mụ này ! Thực chất mụ này cũng chẳng tài cán gì chỉ giỏi đánh ‘võ mồm’ bằng tiếng Anh còn về kiến thức chính trị thì qúa ít ỏi,thậm chí
    là điểm zêro nhưng VC.rất hài lòng vì sự trung thành cuối mùa của mụ ta.Sở dĩ nói cuối mùa là vì đương
    sự được VC.xử dụng làm tay sai sau năm 1975 chứ trước đây mụ chưa từng thiên tả,nói chi thân cộng !
    Có điều buồn cười ít ai biết là cả hai NHL và TNTN.đều hăng say với VC.từ mối quan hệ với VC.của vợ NHL.và chồng TNTN.Dĩ nhiên,kẻ nào làm ông tơ bà nguyệt thì…còn ai trồng khoai đất này nữa cơ chứ ?
    Tôi suy luận như trên không phải nhằm vào cá nhân (ad hominem) mà là dựa vào nguyên tắc hoàn cảnh
    ảnh hưởng vào con người hay nói cách khác dựa vào “vật chất quyết định ý thức” của lý thuyết CS.Nói
    thẳng thừng là dùng “gậy ông đập lưng ông” vậy !

  2. khaymouk says:

    y thuc he va han thu da dan den huynh de tuong tan,nguoi viet hay kiem mot diem chung la dat quyen loi que huong dat nuoc len tren het de xay dung mot vietnam thanh binh doc lap thinh vuong.

  3. Duong Cong Tam says:

    Ong Nguyen Khoa Thai Anh neu khong ninh che do Cong San mot cach u me, ham ho thi khong phai la Nguyen Khoa Thai Anh.

    Moi nguoi, tu nay neu duoc Nguyen Huu Liem va Nguyen Khoa Thai Anh moi moc dieu gi nen suy nghi ky truoc khi nhan loi nhe. Ho dang co loi keo be dang ma thoi. HEN, NHUC VA DOC AC.

  4. CoiHu says:

    Trong khi LS Liem hat thi chi thieu co tieng “coi hu” nhip nhang dem theo !

  5. Người VN còn thích hát hò với VC vì trong thâm tâm vẫn tin VC còn có một chút lương tâm nghĩ về dân tộc, vẫn tin tưởng VC sẽ có ngày hồi đầu bỉ ngạn trở về với cộng đồng dân tộc. Nhưng con người chưa đổ máu, chưa vào tù, chưa nếm mùi VC thì thích vui đùa hát hò với bầy quỷ sứ lưu manh hại đời, mà chưa thấy hậu quả là trước hay sau cũng bị VC dùng bẩy để bắt, sẽ mê hoặc bởi món hàng đắt khách là hảy đối thoại với chúng tôi vì chúng tôi xem Việt Kiều là khúc ruột nối dài thương yêu của đất nước.Vì lý do ấy, thầy Nhất Hạnh và anh Trần Trường về VN không suy nghĩ, từ đó gây một cuộc xung đột thảm khốc như cuộc đẩm máu giữa Tàu với VC năm 1979.

    Ngày xưa người dân và trí thức đi theo VC vì yêu nước, nhưng ngày nay kẻ đi theo việt cộng vì yêu tiền, yêu xa hoa lộng lẩy, chỉ cần một ngày, một đêm là trở thành triệu phú, không cần đem công sức ra làm việc như xã hội tư bản, vì thế bao nhiêu vạn đời công nhân làm quần quật không đủ tiền ăn trong một tháng, người nông dân cũng bị mất đất cày vì VC thích tiền. Tiền là nguồn vui vô tận cho tập đoàn VC.

    Ông Anh đặt những câu hỏi với tổng lãnh sự Hùng nhưng ông này trả lời qua loa và chẳng hiểu gì về giới lãnh đạo VC bất nhất trong vấn đề tranh chấp biển đông. Thật ra VC không thể làm bạn với ai cả, và kẻ nào cũng biết VC thích thay lòng đổi dạ, ngày hôm nay anh là người yêu nước nhưng ngày mai anh là người phản động chỉ một câu nói bân quơ như câu ca: cả một trời yêu bao giờ trở lại. Sở dĩ VC không bắt các ông vì các ông hỏi những câu hỏi thiếu ý thức chính trị, cũng vì các ông hỏi trên đất nước Mỹ.Nếu anh Anh hỏi câu hỏi này tại VN thì sẽ lãnh 7 năm tù như ls Cù Huy Hà Vũ.

    Thế mới biết cầm hộ chiếu Mỹ là cái bùa hộ mạng, có uy thế hơn những người trong nước, VC bắt buộc trả lời, còn hát hò trả lễ. Nếu các người mang hộ chiếu VN, thì sẽ bị số phận như chị Minh Hằng, chỉ viết câu đơn giản trên chiếc nón bài thơ cũng bị công an làm khó, làm dễ, anh Trần Mạnh Hỏa chỉ phê bình mấy gả thi nô, anh cũng bị chúng chơi trò dọa dẩm bằng cách đem kinh thánh ra giảng giải, trong khi bọn VC sặt mùi tử khí muốn ăn tươi nuốt sống người yêu văn chương Trần Mạnh Hảo. chúnfg tôi rất hiểu anh Nguyễn Khoa, anh rất thông hiểu nước cờ của VC nhưng muốn đu dây để xem khả năng mình có thông minh hơn VC không? đôi khi chơi trò đu dây có thể làm cho nguỵ VC nhào, đem lại giấc mơ tự do hoà bình cho dân tộc VN.

  6. Đặng kim Toàn says:

    Nhìn mái tóc của Nguyễn hữu Liêm “muối nhiều hơn tiêu” không hiểu sao tôi thấy lòng mình chùng xuống !

  7. Cong ly says:

    Anh ta la si quan VNCH thi anh phai nghi rang chung no da bo tu khong xet xu ca hon 100 ngan si quan VNCH , Co nguoi duoc huong hon ca 20 nam cai tao . Nhung nguoi si quan ay khi duoc tha tu do thi bi duoi ra vung Kinh te moi .Ai la nguoi tra lai cong ly ay ?. Toi thay muon noi chuyen voi chung ta thi phai tu nhan sai lam truoc nhan dan Vn ve chinh sach CAI CACH RUONG DAT , Tra lai tai san cho nhung nguoi tich thu tai san 1975 . Xin loi nhan dan Viet nam vi cong ham ban nuoc nam 1958 cua chinh phu HCM…Lam xong nhung viec ay thi moi co the ngoi xuong noi chuyen va ca hat duoc.

  8. Phan BA says:

    Bác Anh ơi! bác ngây thơ hay là bác toan làm người xảo quyệt? Bác dư biết là người Việt tự do không chấp nhận ‘ông nhà nước’ mà; cả người Việt trong nước họ cũng coi mấy ông này là bất hợp lệ, bất hợp pháp: Họ không đại diện cho VIỆT NAM!!!!

    Một điều nữa, tối quan trọng là họ không ‘kính nể’ các ông này, từ chủ tịch cho tới gả dân phố; thật sự là họ coi thường, khinh bỉ!

    Cũng đúng thôi, bác cũng biết họ là người như thế nào rồi: Lũ vô sản, hậu duệ của lũ vô sản độc ác.

    Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cùi tìm hủi, ký sinh trùng tìm virus hehe.. Một việc rất dễ dàng, họ nói cả gần trăm năm: Là để người tài, người giỏi làm việc: Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Văn Đài đại diện cho Việt nam qua đây thì người Việt hải ngọai sẽ lắp cầu ngay. Còn hậu duệ cộng sản thì có đám sâu bọ trôi dạt, tha phương cầu thực đón tiếp.

    Những người sĩ khí, tài ba, người có chút tự trọng, họ thấy mắt cỡ hoặt họ coi đám này không giống họ. Bác biết tương giao bạn bè mà! trừ khi họ là lũ con buôn.

    Xin lỗi, tôi quên đọc kỹ bài: Đây là bài viết ông nhà nước thăm lũ thần dân xa quê hương, một đám người việt xa tổ quốc, một đám ruột dư í mà!

    Nếu tôi là người bình thường thôi thì tôi còn khinh lũ độc tài và con cháu của họ; huống chi tôi là nạn nhân của lũ này. Tôi chỉ mong thần công lý cho kết quả Việt nam giống như Lybia!

  9. Vị Nhân says:

    Ăn tiền nhất là mấy câu kết luận bày tỏ “nỗi niềm” cuả ông NKTA. Đó mới là mục tiêu. Và nghị quyết 36 có phát huy được tác dụng hay không thì phải do những bài viết kiểu này.

    Thôi, mèo ạ!!!

  10. Nguyen quoc viet says:

    Cuộc đời chó má là thế , tự cổ chí kim , ở bất cứ thời đại nào , ở bất cứ một Quốc gia nào , người ta cũng tìm thấy những thành phần xu nịnh , bợ đ.. kẻ đang nắm quyền để hòng kiếm chát chút ít tư lợi . Cho dù có những kẻ đã được may mắn ăn học ở những Quốc gia văn minh , tiến bộ , thế nhưng : những điều tốt đẹp , những tinh hoa Văn hóa , những cái hay , cái đẹp mà họ được hấp thụ nơi xứ người không được cái Óc của họ thu nhận , vì cái Hầu bao , cái Danh chức , cái Quyền lợi nó che kín mất lương tri , phẩm gía con người của họ mất rồi . Đối với những thành phần Trí thức ( Quốc doanh ) này , tôi chỉ có thể dành cho chúng sự kinh tởm , khinh bỉ mà thôi ( mặc dù tôi chẳng là gì cả ) . Thật khốn nạn thay cho những con người này .

Phản hồi