|

Về nơi hoang dã: Sáu tâm hồn Việt ở Tahoe…

Cùng chuẩn bị bữa ăn sáng. Ảnh: NKTA

Đọc những tin tức về Hồ Tahoe trên các biển du lịch cho mọi người nghe, anh Phong trổi giọng baritone chuông đồng của mình lên: “Hồ Tahoe xuất hiện khoảng 2 triệu năm trước, trong thời kỳ Đại băng dương, những gì chúng ta thấy đây là do các tảng băng qua bao nhiêu nghìn năm đào lên. Hồ Tahoe dài 22 dặm (35 km) rộng 12 dặm, diện tích 191 dặm vuông (490 km vuông) sâu 501 mét, hồ Tahoe là hồ sâu thứ nhì trên nước Mỹ (sau Crater Lake, sâu 594 mét, bang Oregon). Dung lượng: 300 triệu tấn nước, có thể bao phủ mặt phẳng của bang California dưới 4 tấc nước (150, 682, 249 km khối). Hai phần ba hồ nằm trong biên giới California, 1/3 thuộc bang Nevada. Chung quanh hồ có những thành phố chính như Tahoe City, South Lake Tahoe, Stateline, Carson City, và những khu nhà giàu đẹp như King’s Beach, Incline Village.

Về đến nhà, tôi chọc chị Tuyết: “Chị ở nhà có gấu nào đến chơi không?”

“Ô, em đừng đùa nhe, mấy tuần trước khi chị lên đây, nghe tiếng động trước cửa nhà (có ô kiếng), chị ra tới cửa thì trời ơi, có một con gấu to gấp ba anh Phong (ra điều anh Phong râu ria to lớn), không phải đầu gấu như ở Việt Nam, đứng trước cửa dòm ngó nhau một hồi, thấy chị không mở cửa, nó hục huỵch bỏ đi qua nhà hàng xóm xin ăn”.

Tối hôm đó rủ các anh chị đi ra sòng bài (ở South Lake Tahoe – cũng như ở Reno, cách chúng tôi khoàng 45 phút lái xe – có mấy casino khách sạn, có thể coi show, nướng cháy kim tiền trong những canh bạc thâu đêm suốt sáng. Nhưng mấy anh chị hiền lành quá (vì không nhiều tiền như mấy ông Đào Đình Bình, Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải và ông Tổng Giám Đốc Bùi Tiến Dũng và Nguyễn Việt Tiến – vụ PMU 18) nên không thích thử thời vận, đòi ở nhà hàn huyên đầm ấm hơn.

Trong khi đó anh Phong bị thôi miên bởi đám củi nổ lách tách và ngọn lửa bập bùng, hừng hực cháy, nên cả một khoảng thời gian dài anh chỉ lo chụm củi ở lò sưởi, không hiểu trong óc anh đang vẩn vơ chuyện gì (chắc là chuyện hòa bình chứ không phải khói lửa chiến tranh). Đến 12 giờ khuya, chúng tôi, ba người dưới nhà, ba người lên gác lửng ngủ. Đêm đó chúng tôi đồng sàng, đồng mộng bay về Việt Nam.

Đêm đó, tôi có những giấc mơ rất kỳ quặc, không đầu không đuôi, nhiều hình ảnh chắp víu và gián đoạn. Như nghe anh Cự hát trên sân khấu (mà quả thật, sáng hôm sau anh Cự trong lúc dọn dẹp sau khi ăn sáng, hát một lúc mấy bài tiền chiến và tình ca liền, được anh Thủy khen giọng anh truyền cảm và rất trữ tình.

Làm tôi cũng buột mồm hỏi mấy anh: những nhà cách mạng Việt Nam khi xưa có ướt át đa tình không? Anh Phong trả lời ngay: “Em à, anh không nói chuyện mấy ông, nhưng anh biết chắc anh không có hình bóng người đàn bà nào trong lòng anh hết! Chị Tuyết cười to: “Có ai nói tới đàn bà đâu mà anh đính chánh?”

Vậy mà trong giấc mơ tôi gặp người đẹp trên tuyết. Không hiểu đây có phải là kết hợp của những hình ảnh năm nào không, nhưng trong cũng như sau giấc mơ, tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi ánh mắt nụ cười trìu mến và ướt át của một kiều nữ nào đó (Hà thành?). Đúc kết của những chuổi ngày không toại nguyện hôm nay và những ngày vô tư hơn của thuở đam mê tình người hơn tình non nước chăng? Hay là ký ức của những năm còn sôi nổi, yêu đời, yêu người và yêu mình lại trở về mãnh liệt như một đoạn phim màu:

Cric-cric-cric…

Tiếng rúc rích của dây cáp treo quay qua cua-roa tạo nên những âm thanh đều đặn và nhẹ buồn rơi trong hư vô, những hàng ghế treo, lác đác vài bóng người ngồi, tiến dần lên cao. Cả một vùng tuyết phủ trắng xóa dưới chân, trên cao và quanh mình. Bao nhiêu cây thông, tùng, bách với những cành trĩu nặng dưới lớp tuyết dày trắng tinh trong một sớm ban mai, tạo nên một quang cảnh đẹp diệu vợi. Buổi sáng tinh sương trên Heavenly, một vùng ski ở phía Nam Lake Tahoe. Trời trong xanh vút, tuyết trắng ngần chung quanh, chẳng bù với trận bão tuyết chiều hôm qua, mù mịt, tăm tối, khi chúng tôi vừa lái lên từ vùng Vịnh San Francisco. Tôi ngồi cạnh người bạn, co ro dưới lớp áo ski, găng tay và nón nỉ ấm, kính chắn gió-tuyết đeo trên mặt, chân mang đôi hia bảy dặm gắn liền với cặp ski trượt tuyết. Ngần ấy thứ bao kín thân thể, chẳng bù đêm qua, hai thân thể lõa lồ, man dại, quấn quít lấy nhau trong cơn vân vũ, tưởng như không rời dứt.

Lake Tahoe. Ảnh: NKTA

Qua bao nhiêu năm mài miệt, tôi và một số bạn ski như bị sái thuốc phiện, nghiện ngập mê mải, cuốn hút vào cuộc chơi, không thể bỏ được. Đây là một thú vui tìm cảm giác mạnh, lướt trên tuyết, nhịp nhàng, chân co chân duỗi, tay đánh nhịp với hai cây gậy chống tuyết, vuốt ve mặt tuyết trắng, nghe gió lùa qua tai, dòng máu nóng rần rật trong cơ thể, giá lạnh ươm ướp chung quanh, cuốn hút.

Ở vùng Vịnh, chỉ cách Hồ Tahoe 3 tiếng lái xe, có một mùa Đông, tám chín tuần lễ liên tiếp, tôi cùng bạn hữu khăn gói quả mướp lên đường đi ski vui chơi tưởng chừng không tận, bỏ bê những ngày cuối tuần ở thành phố cho những bạn chưa khám phá ra thú tiêu khiển (môn thể thao) này. Có một người bạn Pháp một năm đi chơi chung ở Val d’Isère, phải thốt lên: “Tôi không hình dung được người Việt như anh lại mê ski như vậy!” Môn trượt tuyết của chúng tôi gọi là down-hill skiing (ngồi ghế treo cho kéo lên đỉnh núi rồi trượt xuống dốc), nhiều năm bọn chúng tôi cố tìm những vùng tuyết mới để đi ski du lịch.

Có thể ngờ không, trong một lần đi ski ở Kirkwood, một khu trượt tuyết khác ở Lake Tahoe (Tahoe có cả thảy 12 nơi ski chính), chúng tôi gồm bốn Việt (kiều) vùng Vịnh, trút bỏ tất cả phiền lụy trong cuộc sống ở thành thị, ngồi trên ghế treo (chairlift) vui sướng quá, quên hết chuyện đời, bèn la tướng lên bằng một giọng rất ư là Hà Nội:

“Sướng quá bác Hồ ơi!” – vì nhờ bác giải phóng mà chúng tôi mới học và hưởng thụ được trò chơi này – không khác gì ngày xưa nghe các ông lính Việt Nam Cộng Hòa (người Quảng Nam) được cho nghỉ phép về quê thăm vợ con, mừng quá vội la lên: “Sướng quá tổng thống ơi!” Không ngờ những người ngồi ghế treo trước chúng tôi là du sinh từ Việt Nam, quay lại nhìn chúng tôi chằm chặp. Giờ cơm trưa hôm đó, tình cờ chúng tôi lại gặp lại những du sinh này. Khi xếp hàng mua thức ăn, nghe họ nói chuyện với giọng Hà Nội đặc sệt, mới vỡ lẽ:

“Hình như bọn họ là Việt kiều đấy!” nào là, “Không nghe lúc nãy ai trong chúng nó hô Sướng quá bác Hồ ơi à… giọng Bắc Kỳ chính cống đấy chứ?” Nghe lỏm được những lời đối đáp này, tôi buồn cười quá, khi một cậu da trắng trẻo nhận ra tôi, họ bấm nhau, im bặt. Tôi tươi cười, định chường mặt ra bắt tay họ, xổ giọng Bắc kỳ điêu (luyện) của mình: “Các bác du học ở vùng nào thế?” Nhưng thấy họ có vẽ e dè, ngaị ngùng nên tôi bấm bụng bảo thôi. Không ngờ hơn mười năm sau, vào mùa Đông 2003, Cao Ngọc Quỳnh và một số bạn hữu Đàn Chim Việt từ Balan sang chơi, chúng tôi lại rủ nhau đi ski ở Lake Tahoe. Nam Bắc đề huề. Sau đó khoảng ba bốn năm sau, khi anh Quỳnh định cư ở Mỹ, chúng tôi lại có dịp đi ski với nhau vài lần nữa. Anh Quỳnh là một người vui nhộn gặp tôi là một người tếu, thích bỡn cợt nên làm bạn thân thích dễ dàng.

Nhưng không phải người Việt ai cũng vậy, sau những năm huynh đệ Nam Bắc tương tàn, cái hố sâu chia rẽ vẫn chưa san bằng được. Cho nên vẫn có những vụ chụp mũ, vu cáo như vụ báo Người Việt ở Quận Cam bị nhóm Ngô Kỹ cắm lều ăn vạ. Tức cười, nhân buổi kỷ niệm 30 năm thành lập nhật báo Người Việt, Cao Ngọc Quỳnh lái chiếc Mercedes SL 550 mui trần đến tòa soạn người Việt, thì ông Ngô Kỹ đã cầm loa la lối: “Đả đảo Cộng sản, Đả đảo bọn Việt gian, tay sai Cộng sản! Cao ngọc Quỳnh vốn là một người táo tợn và… tếu nên đã bước thẳng đến trước mặt Ngô Kỷ la lên, rất đỗi là kinh ngạc:

“Ủa, sao ông hay ghê, biết ngay tôi là Việt Cộng dzậy?”

Ngô Kỷ không ngờ bị một người gan góc chơi một vố như vậy nên á khẩu, ngọng nghịu không nói được một câu nào. Trong khi đó ở bãi đậu xe, trước cửa tòa báo Người Việt nhiều bá quan văn võ đã tụ tập đông đủ đến mừng lễ sinh nhật – kể cả 2 cảnh sát Mỹ giữ trật tự – bảo đảm cho mọi người quyền hội họp và biểu tình: thể theo tu chính án số 1 của Hiến chương Hoa Kỳ – khiến nhiều người phải cười ồ lên vì chuyện bất ngờ này.

Trong lúc nhiều người lớn tiếng hô hào dân chủ, đa nguyên cho Việt Nam, thì cũng rất nhiều người trong bọn họ lại đả đảo chụp mũ những người có ý tưởng dân chủ, chấp nhận sự phóng khoáng, khác biệt của người khác. Trong nước thì đương quyền bắt bớ những người bất đồng chính kiến, ở hải ngoại thì người ta la ó, chụp mũ, vu khống, chống đối những người hiểu biết, từ tốn, không cực đoan hay quá khích như họ.

Thật đáng đời khi tòa Thượng Thẩm quận Thurston, bang Washington đã xử phạt nhóm chống Cộng cực đoan $225,000 ngàn Mỹ kim vì tội vu khống làm tổn hại danh dự cựu trung úy Việt Nam Cộng Hòa, Đức Tấn, cộng thêm $85,000 Mỹ kim bồi thường cho tổ chức cộng đồng Việt ở thành phố Olympia do ông Tấn sáng lập.

Thế kỷ 21 rồi, người ta vẫn không biết sáng suốt nhận diện vấn đề, không có lý do nào họ phải rơi vào cái bẫy của Cộng sản, đã thành công trong việc tạo nên sự ly gián, nghi kỵ và  giữa những người Việt. Thay vì chung lưng đấu cật, kết hợp trong và ngoài nước, tạo ra một sức ép đáng kể làm thay đổi vị thế của cầm quyền, họ đã cố tình chia rẽ, tạo chiến tuyến trong hàng ngũ những người Việt ở ngoài nước, hoặc giữa trong và ngoài nước.

Lúc nào cũng to mồm cho rằng mình chỉ chống đối và khác biệt với nhà cầm quyền, nhưng không có vấn đề với dân tình quốc nội, nên bai bãi bài bác chuyện cần hòa giải, hòa hợp với người trong nước. Vậy mà hễ có sự hiện diện của bất cứ một nhân vật tên tuổi nào trong nước ra ngoài là họ cho là kiều vận hay làm tay sai, đặc công văn hóa cho Cộng sản, hoài nghi tất cả những thiện chí, những cố gắng của những người này, tuyệt đối loại bỏ những khó khăn, những chuyện tế nhị và điều kiện phức tạp mà những nhân vật này phải đương đầu với.

Từ Bùi Tín, Nguyễn chí Thiện, Vũ thư Hiên, Dương thu Hương, đến Hoàng minh Chính, Nguyễn chính Kết, đạo diễn Trần văn Thủy, và bây giờ Tiêu Dao Bảo Cự và Bùi ngọc Tấn, tất cả dưới một góc độ nào đó đều bị tình nghi hoặc đố kỵ. Tôi không nói là tất cả những nhân vật này đều mang một tâm sự hoàn toàn giống nhau, hoặc có hoàn cảnh hay tánh khí như nhau, nhưng có lẽ tôi có thể khẳng định một điều: họ đều mang một nỗi đau của dân tộc và cầu mong có một sự thay đổi tốt đẹp cho đất nước thật sớm sủa.

Chấp nhận những nhân vật này và những hoài bảo họ đang theo là thấu hiểu được sự khó khăn trong tình cảnh của mỗi người. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải nhìn nhận đường lối hoặc chủ trương trong quá khứ mà mỗi người đã chọn là đúng, nhưng đối với tôi đó không phải là điều kiện tiên quyết để tôi phải cách biệt họ mà trái lại xét trên tổng thể tình thế của đất nước và tình huống của mọi cá nhân và con dân Việt Nam, chúng ta đều là những nạn nhân của thời cuộc và chế độ ngoại lai quái ác này.

Dù muốn dù không, chúng ta phải sáng suốt nhận thực rằng lãnh đạo Cộng sản đã khá khôn ngoan trong việc cho những người bất đồng chính kiến xuất ngoại. Họ đã tạo được hai lợi thế:

1) đối với thế giới người ta sẽ cho rằng Đảng Cộng sản đã tiến bộ, khoan hồng và dân chủ hơn vì đã cho phép những người chống đối mình tự do đi lại.

2) bằng cách cho những nhà văn nghệ sĩ đối kháng đi du lịch, họ đã tạo được sự nghi vấn trong những nhóm cực đoan hải ngoại, vì sao những người như Tiêu Dao Bảo Cự lại được xuất ngoại, có phải anh ta đang thỏa hiệp với đảng để làm công tác kiều vận không?

Cũng trong tinh thần đó lúc nào tôi cũng cố tìm hiểu và đón nhận những người ở trong nước, dù cho họ có những quá trình cách biệt, những hụt hẫng và quá khứ đau buồn riêng của bản thân họ. Tôi không phải là quan tòa xét xử chuyện quá khứ. Đối với cá nhân tôi, chuyện cảm thông, hòa giải, cùng nhau tìm mẫu số chung, tìm một lối thoát cho dân tộc, cho đất nước khi đang có mối hiểm họa đe dọa lớn của Bắc triều mới đáng kể. Tất cả khác biệt cá nhân, quá khứ là chuyện thứ phụ, hạ hồi phân giải.

Tôi cảm ơn trời đã cho tôi một khối óc, một quả tim để tìm đến những tấm lòng Việt đang ưu tư, khắc khoải vì chuyện đất nước, bất kể đại dương cách trở, tôi ưa tìm đến những tình người chân thật và tử tế. Thiện nghĩ đây là một niềm an ủi lương thiện (tuy đơn lẻ) cho những ai đang cảm thấy mình bất lực trước tình thế hiện nay.

© 2009 Đàn Chim Việt Online

Pages: 1 2

Phản hồi