|

Chuyện thật ở Trung Quốc

Hãy đọc tới đoạn chót vì đây là một Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008, và đã được đưa lên BBC & CNN…

Một câu chuyện thật xảy ra ở Trung Quốc

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.

Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.

Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…

“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.

Người đàn ông sững sờ, nói:

“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”

“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”

Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.

Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”

Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”

Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:

“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”

Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.

Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”

Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.

Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.

Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.

Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.

Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:

“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”

Cô gái không nói gì và tiếp tục nhấn ga.

Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.

Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”.

Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.

Người đàn ông đã  bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!

Bạn có biết vì sao ông ta khóc?

Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia?

Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã  hội bình thường!

Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người!

Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?

 

Hoàng Hưng dịch từ https://profiles.google.com/111148909356582460306/buzz/1waQHD5e3XE

Bản tiếng Việt (Bauxite)

6 Phản hồi cho “Chuyện thật ở Trung Quốc”

  1. ------- says:

    Toàn là những chuyển chán nản do người đời vô tâm !

  2. Julien says:

    Chuyện này phịa không hề có thật.

  3. Buon qua says:

    Chỉ có chế độ cộng sản gian ác và thối nát cụ thể là Trung quốc và VN hiện nay mới tạo ra những con người vô cảm đến tàn ác như vậy.

  4. LeQuocTrinh says:

    Xa hoi TQ

    Thoạt đầu tôi cũng bán tín bán nghi bởi lẽ bản dịch diễn tả giống như một chuyện phim kinh hoàng. Nhưng quá nhiều sự kiện xảy ra liên tục gần đây ở TQ cho tôi thấy sự thật còn khủng khiếp gấp trăm lần, ví dụ:

    - Chuyện bé gái 2 tuổi Duệ Duệ bị xe vận tải cán hai lần nằm thoi thóp mà 18 người qua lại không hề thương xót. Đến nỗi một bà phu quét rác động lòng báo cảnh sát, mà còn bị nhiều người trách móc cho rằng bà ấy muốn được nổi danh trên TV;

    - Chuyện một em bé trai cũng bị xe tải cán, nhưng tài xế thì bỏ mặc quay ra mặc cả mức độ bồi thường với cha mẹ em;

    - Chuyện một chiếc xe 9 chỗ chất đầy 64 em nhỏ mẫu giáo và người lớn bị tai nạn chết 18 em + 2 người lớn;

    - Chuyện một bé gái 12 tuổi trần truồng ăn xin trên đường phố Thượng Hải;

    - Chuyện môt ông chồng hèn nhát nhu nhược đến độ ngồi im co ro không dám phản kháng khi ba tên côn đồ xông vào nhà cưỡng hiếp cô vợ ngay trưo8′c mắt;

    Xã hội TQ ngày nay đày rẫy những con người mất nhân bản, thú ti’nh lộ ra chỉ vì đồng tiền cám dỗ. Tôi rất sợ VN không khéo bị lôi cuốn vào chiến tranh với những con người này. Ngư phủ VN đã từng bị cướp bóc, giết chết bởi những đám dân chài TQ đói khát mà lãnh đạo ĐCS TQ thì cố tình im tiếng a dua để răn đe VN. Bọn chúng còn lân la tổ chức thành từng đội thuyền xâm phạm hải phận Nam Hàn và Nhật Bản. Với con đói khát năng lượng dầu hoả sắp đến, khủng hoảng kinh tế sẽ đưa đến nội loạn ở TQ, VN khó lòng tránh được can qua với họ.

  5. Trung Kiên says:

    Đọc bài này khiến tôi bùi ngùi nghĩ đến một chiếc xe bús không lồ, không phải chiếc xe bus với 13 hành khách, mà là gần 90 triệu hành khách…Đó là chiếc xe bus Việt Nam!

    Rất tiếc, tài xế ở đây không phải là người phụ nữ, mà là một tập đoàn vừa là tài xế, vừa làm lơ và cũng là đám “du côn có vũ khí”, chúng hà hiếp hết người này, lại đánh người khác…Trần Độ, Hoàng minh Chính, Vũ Cao Quận, Phạm quế Dương, Cù Huy Hà Vũ, LM Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung…

    Chúng đánh phá Thái Hà, Loan Lý, Tam Toà, Bát Nhã, Đồng Chiêm….Thế nhưng hầu như đa số “hành khách” trên xe vẫn bình chân như vại… trố mắt nhìn, hoặc buông lời thương hại qua đầu môi!!!

    Tình trạng này, trước hay sau gì chiếc xe cũng sẽ đưa tất cả hành khách…XHCN! (Xuống hố cả nút) ?

  6. mrnoisuthat7777 says:

    Thật là đau xót cho con người, vì chúng ta phủ nhận giá trị làm người của mình.
    Tôi đọc xong, nếu chuyện này mà có thật thì xin cầu nguyện cho cô gái đó.
    Và mong rằng nếu gặp trường hợp tương tự như vậy thì tôi đủ can đảm để giúp
    những người vô tội.

Phản hồi