|

Thân phụ ông Trần Huỳnh Duy Thức gửi thư cho TT Obama

LTS: Trong vụ án “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân” do tòa án Tp. HCM xét xử tháng 1/2010 đã tuyên án 4 người LS Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung và 2 doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long.

Riêng Trần Huỳnh Duy Thức bị án nặng nhất, 16 năm tù giam, không giảm án qua 2 lần xét xử. Anh cũng là người có tinh thần khảng khái nhất, không nhận tội và tự bào chữa cho mình trước tòa. Không ai trong đám quan tòa câm, mù, điếc nghe lời bào chữa của anh và cũng không ai trong bộ máy chính quyền đoái hoài tới lời kêu oan của người cha già – ông Trần Văn Huỳnh.

Ông Trần Văn Huỳnh hồi đầu năm đã gửi đơn tới Quốc hội, nay ông tiếp tục gửi thỉnh nguyện thư tới tổng thống Obama.

Trần Huỳnh Duy Thức

————————————————

Ngày 29/11/2011

Ngài Barack Hussein Obama

Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ

Tòa Bạch Ốc 1600 Pennsylvania Avenue NW Washington, DC 20500, USA

Thưa Ngài Tổng thống,

Tôi tên Trần Văn Huỳnh, là một người Việt Nam đang sống ở thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Đầu tiên, tôi xin được bày tỏ hoan nghênh đối với sự quan tâm của Ngài đối với khu vực châu Á Thái bình dương. Tôi đặc biệt cảm kích trước phát biểu của Ngài tại Quốc hội Úc hôm 17/11: “Tôi muốn nói rõ mục đích lớn lao hơn của chuyến công du của tôi đến khu vực này – những nỗ lực của chúng tôi nhằm tăng cường an ninh, thịnh vượng và nhân phẩm con người trên toàn vùng châu Á Thái Bình Dương”.

Tôi viết thư này để tìm kiếm sự chú trọng hơn nữa của Ngài về vấn đề quyền con người với mong muốn đạt đủ sự thừa nhận đại chúng trên toàn cầu rằng: chấp nhận rộng rãi, ủng hộ và hành động vì những quyền bất di bất dịch của con người là giải pháp chiến lược cho hòa bình toàn thế giới. Tôi có được ý niệm này từ diễn văn nhận giải Nobel Hòa bình 2009 của Ngài: “Chỉ có nền hòa bình chính đáng được đặt nền tảng bởi những quyền vốn có và nhân phẩm của từng cá nhân mới có thể thực sự trường tồn”, và “Nếu các quyền con người không được bảo vệ thì hòa bình chỉ là một lời hứa suông”.

Ý niệm đó đã phát triển thành một niềm tin vững chắc trong tôi nhờ vào những nỗ lực bền bỉ của con trai tôi cho các quyền của con người và cho hòa bình thế giới. Con tôi là Trần Huỳnh Duy Thức, cũng được biết với tên Trần Đông Chấn – một blogger được nhiều người biết đến. Cuối tháng 8 vừa qua, đang trong tù con tôi vẫn viết một bức thư thỉnh nguyện gửi đến nhân dân và nhà nước Việt Nam kêu gọi cùng xây dựng bản “HIẾN CHƯƠNG CHẤN HƯNG VIỆT NAM VÌ HÒA BÌNH THẾ GIỚI”. Con tôi kêu gọi chính quyền hãy đảm bảo các quyền cơ bản của nhân dân được bảo vệ trong Hiến pháp Việt Nam một cách thực tế. Điều này sẽ giúp người dân vượt qua sự sợ hãi và có được tự tin – yếu tố quyết định để xây dựng được một nền dân chủ thực chất. Con tôi tin rằng chỉ với nền dân chủ như vậy mới có thể phát triển xã hội công bằng, thịnh vượng và văn minh một cách bền vững.

Con tôi cũng thỉnh nguyện người Việt Nam hãy lựa chọn tự tin thay vì sợ hãi để tất yếu có được một nền dân chủ thực chất thay vì sự cường quyền, nên sẽ có công bằng thay vì tham nhũng, thịnh vượng thay vì nghèo đói và như vậy sẽ được văn minh thay vì lạc hậu. Tôi đã bị thuyết phục rằng đây là tiến trình thuận theo qui luật tất yếu khách quan, và rằng các quyền con người là phạm trù thuộc vũ trụ quan chứ không phải nhân sinh quan. Do vậy, các quyền này không bao giờ thay đổi bởi bất kỳ yếu tố nào thuộc về con người như giới tính, xuất thân, chủng tộc, màu da, nhà nước, ý thức hệ, trình độ phát triển, địa lý, giai cấp, v.v… Thuộc tính của quyền con người được Tạo hóa xác định, cũng giống như bản chất cốt lõi của vạn vật trong vũ trụ. Không có bất kỳ sức mạnh nào thuộc về con người có thể thay đổi được các thuộc tính này. Cường quyền có thể tước đoạt của con người các quyền con người của họ nhưng không thể làm họ thôi khát khao có được các quyền đó. Cũng giống như con người có thể đắp chặn dòng nước nhưng không thể thay đổi được thuộc tính nước luôn đổ về trũng.

Con tôi cũng chứng minh rằng chỉ có một nền dân chủ thực chất được đặt trên nền tảng của các quyền con người mới có thể duy trì bền vững hòa bình cùng với thịnh vượng cho thế giới. Ngược lại thì xung đột vũ trang – mà con tôi gọi là “hiểm họa phi dân chủ” là không thể tránh khỏi.

Từ năm 2008, con tôi đã thấy rõ trước vấn đề Biển Đông của Việt Nam chứa đựng những mối nguy như vậy. Trong một bài đăng trên blog vào tháng 3/2009 mang tên “Obama, China and Vietnam”(+), sau khi phân tích các nguy cơ đe dọa sự ổn định của thế giới, con tôi viết: “Tìm ra các chiến lược nhằm tránh được điều này cũng như để kiến tạo hòa bình và sự phát triển bền vững cho người dân khắp thế giới đang thực sự là một mệnh lệnh cấp thiết”.

Chính mệnh lệnh đó đã khiến con tôi và những người bạn của mình là Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung dấn thân vào cuộc đời hoạt động cho quyền con người vì hòa bình thế giới. Họ cùng nhau viết quyển sách “Con đường Việt Nam” để khuyến nghị những chiến lược cho chính quyền nước chúng tôi nhằm khắc phục nguy cơ sụp đổ kinh tế. Then chốt của các chiến lược này là tôn trọng và ủng hộ quyền con người vì họ tin rằng các quyền đó sẽ không những giúp đất nước có thêm những sức mạnh kinh tế mà còn xây dựng được một nền dân chủ mạnh và thực chất. Do vậy, điều đó sẽ tất yếu thúc đẩy sự dân chủ hóa tại các nước láng giềng. Và chỉ khi đó những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới mới có thể thiết lập nên những thiết chế hiệu quả để ngăn ngừa chiến tranh. Họ muốn Việt Nam đi tiên phong và đóng một vai trò chiến lược như vậy.

Thật bất hạnh, họ đã bị bắt vì những hoạt động như thế và bị tuyên án 31,5 năm tù. Họ bị cho là đã dùng “diễn biến hòa bình” và “phi bạo lực” để lật đổ chính quyền. Dù bị kết án 16 năm, con tôi vẫn tranh đấu cho công lý, nhân phẩm và hòa bình. Khi tôi thăm con trong tù vào tháng 10 vừa rồi, con tôi đề nghị tôi nên làm điều gì đó vì hòa bình. Con tôi cho rằng càng nhiều người hiểu biết các nguy cơ đối với hòa bình và căn nguyên của nó thì thế giới càng trở nên dân chủ và thịnh vượng. Chính tôi cũng thấy những nguy cơ đó hiển hiện rõ hơn bao giờ hết. Một khi người dân bị trừng phạt vì “phi bạo lực” và “diễn biến hòa bình” thì đó là lúc bạo loạn và chiến tranh được khuyến khích.

Con tôi đã làm tôi hiểu sâu sắc là tất cả chúng ta phụ thuộc lẫn nhau như thế nào trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay. Nếu chúng ta muốn nhân phẩm, thịnh vượng và hòa bình thì chúng ta phải làm những điều đó cho người khác. Tôi đã thấy những chính sách như vậy từ Ngài lâu nay. Và tôi thực sự tin vào thiện chí của Ngài, vào phát biểu nhậm chức Ngài nói với tất cả mọi người và chính phủ: “Hãy biết rằng nước Mỹ là người bạn của từng quốc gia và từng đàn ông, phụ nữ và trẻ em, những người tìm kiếm một tương lai của hòa bình và nhân phẩm, và chúng ta sẽ lại dẫn đầu”.

Tôi thực sự cần một người bạn như vậy bây giờ và mãi sau này, tôi nghĩ nhiều người Việt Nam khác cũng vậy. Tôi mong người bạn này sẽ làm cho nhiều công dân thế giới hơn nữa nhận thức rõ rằng quyền con người là thiết yếu và không thể thiếu để tạo nên nhân phẩm, thịnh vượng, hòa bình và văn minh cho chính họ và cho nhân loại, và rằng tự tin là tài sản quý nhất của từng cá nhân và nó sẽ giúp đạt được quyền con người cho họ cùng với dân chủ, công bằng và thịnh vượng.

Tôi mong người bạn đó sẽ luôn không chỉ là tiếng nói cho những khát vọng trên mà còn là một bạn đồng hành trên con đường đến một thế giới mà khát khao đó thành hiện thực. Trên con đường đó nếu một người vấp ngã thì sẽ được người khác nâng lên và đi tiếp đến cuối cùng. Tôi tin rằng sức mạnh của người bạn này dành cho hòa bình, chứ không phải xung đột, và tôi mong người bạn đó sẽ không mệt mỏi để làm cho niềm tin đó bám chặt vào mọi người.

Đó chính là niềm tin cao thượng mà tôi luôn tin vào. Nó như một hạt giống tốt lành được gieo vào lòng từng người rồi mọc thành một cánh đồng xanh ngát bất tận của sự yên bình, tình yêu và lòng nhân ái, … Tôi nghĩ rằng đó cũng là niềm tin cao thượng mà tổng thống vĩ đại Abraham Lincoln luôn giữ bất diệt trong con tim và khối óc mình. Chính niềm tin đó đã dẫn ông đến một thành tựu vĩ đại: thủ tiêu chế độ nô lệ.

Thưa Ngài Tổng thống,

Tôi viết thư này do con tôi, nhưng không chỉ cho con tôi. Nó được viết vì tất cả đàn ông, phụ nữ, được biết đến hoặc thầm lặng, bị cầm tù hay tự do, ở khắp nơi trên thế giới – những người đã tranh đấu hàng thập kỷ nay vì một xã hội không có sợ hãi, không bị thiếu thốn để xây dựng một thế giới của nhân phẩm, hòa bình và thịnh vượng. Họ là những công dân thế giới xứng đáng được tôn vinh – những người sống theo tinh thần của Tuyên ngôn toàn thế giới về Quyền con người. Tuyên ngôn đó kêu gọi từng cá nhân trong các quốc gia thành viên tranh đấu để đảm bảo sự thừa nhận và tuân thủ hiệu quả trên toàn cầu đối với sự tôn trọng các quyền và tự do của con người bằng các biện pháp tiến bộ mang tầm quốc gia hay quốc tế, hướng đến sứ mạng hòa bình của Liên Hiệp Quốc.

Tôi đã cố gắng kiên trì, đúng đắn với tất cả các biện pháp có thể ở trong nước, nhưng không kết quả. Nên bức thư này được xem như nỗ lực quốc tế của tôi.

Tôi hy vọng người bạn của chúng tôi có thể thức tỉnh các chế độ đàn áp trên toàn thế giới rằng việc gia nhập các Công ước Quốc tế về các quyền Chính trị và Dân sự, và về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa không phải để làm những vật trang sức; và rằng: “Nếu muốn con người không buộc phải dựa vào sự nổi dậy như một biện pháp cuối cùng để chống lại sự cường quyền và áp bức thì tất yếu phải bảo vệ các quyền con người bằng luật”(*) và phải thực thi các quyền đó trên thực tế.

Thành thật cảm ơn sự quan tâm của Ngài.

Kính chào trân trọng.

Trần Văn Huỳnh

(+): Bài tiếng Việt tương ứng là: “Kỷ Sửu và vận hội mới cho Việt Nam”
(*): Trích Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người.

______________________________________

439F8 Phan Van Tri St, Ward 5,
Govap District, HCM City, Vietnam
Email: [email protected]

29 November, 2011

His Excellency Barack Hussein Obama

President of the United States

The White House 1600 Pennsylvania Avenue NW Washington, DC 20500, USA
Mr. President,

My name is Tran Van Huynh, a Vietnamese living in HCM city, Vietnam.

First, I’d like to express my appreciation of your consideration for the Asia Pacific region. I am especially moved and fired by the statement you made at the Australian Parliament on 17 November this year: “I’d like to address the larger purpose of my visit to this region – our efforts to advance security, prosperity and human dignity across the Asia Pacific”.

I write this letter to seek further attention from you on human right issues in order to gain enough recognition from the mass of the world, that embracing, upholding and acting for the inalienable rights of human beings is the strategic solution for the universal peace. I got this notion from your 2009 Nobel prize speech in which you said: “Only a just peace based upon the inherent rights and dignity of every individual can truly be lasting”, and “If human rights are not protected, peace is a hollow promise”.

That notion has grown into an enduring conviction of mine due to the enduring efforts of my son for human rights and world peace. He is Tran Huynh Duy Thuc, known as Tran Dong Chan , a well-known blogger. Being jailed, he still wrote a Petition to the Vietnamese People and State in last August, calling for building the “CHARTER OF THE RENAISSANCE OF VIETNAM FOR THE PEACE OF THE WORLD”. He appeals to the authority to assure the fundamental rights of the people as protected by the Vietnam’s Constitution in reality. This will help them to surpass fear and reach self-confidence, which is the most crucial factor to cultivate a real democracy. My son believes that only such a democracy can sustainably develop the society to equality, prosperity and civilization.

He also petitions the Vietnamese to choose self-confidence over fear so as to consequently have real democracy over brute tyranny, so equality over corruption, prosperity over poverty, and then civilization over backwardness. I have been convinced that this is the evolution conforming to the objective principles of nature, and that human rights are the category of the universal viewpoint, not of the human point of view. Therefore these rights are never changeable no matter what factor belongs to humans, such as sex, birth, race, color, state, ideology, stage of development, geography, class, etc… Human rights are attributed by The Creator, so are all the universal things’ essence. Not any human strength is able to change these attributes. Brute force may deprive people of their human rights but can not stop their aspiration toward those rights. It is like man who may stem water flow but can not change the water attribute which always flows toward hollows.

My son has also justified that only a real democracy based upon human rights can sustain peace together with wealth for the world. Otherwise, the armed conflict – which he calls “non-democratic catastrophe” – is inevitable.

From 2008, he discerned the Vietnam’s East sea containing the threats like this. In his blog entry named “Obama, China and Vietnam” broadcasted in March 2009, after analyzing the perils against the world’s stability he wrote: “Finding the strategies to avoid this as well as to have the sustainable peace and growth for the people around the world is really imperative now”.

It was this imperative that had gotten him and his friends, Le Thang Long, Le Cong Dinh and Nguyen Tien Trung to throw themselves into the life of activists for human rights, for the peace of the world. They joined to compose the book named “The Path of Vietnam” to recommend the strategies for our country’s authority, in order to overcome the threat of economic collapse. The pivot of these strategies is to respect and uphold the human rights because they trust that those will not only help the country to gain more economic powers but also to build a real and strong democracy. So this would consequently urge to democratize other neighbors. And only then can the world peace lovers install the efficient institutions to prevent wars. They want Vietnam to pioneer and play a strategic role like this.

Unfortunately, they had been jailed because of such activities, and sentenced to 31 years and a half in prison. They were alleged to use “peaceful evolution” and “non-violence” to topple the regime. Despite of his 16-year sentence, my son still strives for justice, dignity and peace. When I visited him in the prison in last October, he recommended me to do something for peace. He attributed that the more people acknowledge the threats against peace and its genesis, the more democratic and prosperous the world becomes. I myself see those threats appearing clearer than ever. When such a subject is punished because of “non-violence” and “peaceful evolution”, it is the time that riot and war are encouraged.

My son has made me thoroughly understand how we all have a stake in one another in today globalized world. If we want dignity, prosperity and peace we must do them for the others. I have found such policies from you for long. And I do trust in your goodwill, in the statement you made in your inaugural address to all people and governments: “Know that America is a friend of each nation and every man, woman and child who seeks a future of peace and dignity, and we are ready to lead once more.”

I do really need such a friend like this for now and ever. So do many other Vietnamese , I think. I wish this friend would make more world citizens discernible that human rights are essential and indispensable to create dignity, prosperity, peace and civilization for themselves and for the human kind, and that self-confidence is the most sterling asset of every individual and it helps earn him or her human rights together with democracy, equality and wealth.

I wish the friend would always be not only a voice for such above aspirations but also a fellow traveller on the way to the world where that yearning becomes truth. On that way, for every slipped one there is another one who would bolster him or her and go on to the end. I believe that the force of this friend is for peace, not for conflict and I wish he would spare no efforts to steadily harbor that faith in everyone.

That’s the sublime faith that I always believe. It’s like a benign seed sown inside everyone to grow into an everlasting green lea of peace, love, humaneness,… I think it is also the sublime faith that the great President Abraham Lincoln eternally keeps in his heart and mind. It was the faith that has led him to the great achievement of abolition of slavery.

Mr. President,

I write this letter by my son but not only for him. It is for all men and women, known or obscure, arrested or free, every where in the world, who have striven decades from now for a society of freedom from fear and freedom from want in order to build a world of dignity, peace and prosperity. They deserve to be honorable world citizens who live by the spirit of the Universal Declaration of Human Rights that appeals every individual among the Member States to strive to secure their universal and effective recognition and observance of respect for these rights and freedom by progressive measures, national and international, toward the United Nations’ mission of peace.

I have faithfully tried all nationally able resorts but no result. So this letter is considered as my international effort.

I hope our friend can awake the repressive regimes around the world that accession of the International Covenants on Political and Civil rights, and on Economic, Social and Cultural rights is not trappings; and that: “it is essential, if man is not to be compelled to have recourse, as a last resort, to rebellion against tyranny and oppression, that human rights should be protected by law”(*) and implemented de facto.
Thank you very much for your consideration.

Yours sincerely,

Tran Van Huynh

(*) quote from the Universal Declaration of Human Rights

 

 

16 Phản hồi cho “Thân phụ ông Trần Huỳnh Duy Thức gửi thư cho TT Obama”

  1. Đảo quê hương says:

    Bạn Thichcauthi nói đúng một điều:” Mỹ luôn thích rao giảng về nhân quyền, nhưng thử hỏi những người da đen, những người nghèo khổ, vô gia cư ở Mỹ có được hưởng nhiều nhân quyền không? Đằng sau những lời rao giảng của Mỹ về nhân quyền đối với các nước khác là cái gì? Nói thẳng ra là sự can thiệp nhằm mục đích kinh tế đấy Bác ạ”. Thực tế là như vậy đấy. Nước Mỹ được tiếng là nước giầu nhất thế giới nhưng hiện có đến 40 triệu người vô gia cư (không có nhà ở)., hàng triệu người thất nghiệp, hàng triệu người già cô đơn không người chăm sóc, sống nhờ hoạt động từ thiện (có khi 1 tuần mới có 1 ai đó cho bát cháo hoặc miếng bánh cầm hơi). Nước Mỹ cũng nổi tiếng về sự tự do: tự do mua bán sử dụng vũ khí dẫn đến hàng loạt các vụ xả súng giết người hàng loạt… Trong nước thì như vậy, còn đối với thế giới? Tôi không hiểu ông bố của Trần Huỳnh Duy Thức năm nay bao nhiêu tuổi? thời ĐQ Mỹ đưa quan xâm lược VN, đem bom đạn, chất độc hóa học ném xuống VN giết hại hàng vạn, hàng triệu người VN thì ông ấy đang ở đâu? Và cho đến tận bây giờ, những nỗi đau chiến tranh vẫn còn đó, vẫn còn hàng vạn nạn nhân chất độc da cam vẫn đang gánh chịu những hậu quả nặng nề, mỗi năm vẫn còn hàng nghìn người chết vì bom mìn còn sót lại, vẫn còn nhiều vùng quê bị tàn phá vì chiến tranh đến nay vẫn chưa phục hồi, trong khi Mỹ chối bỏ trách nhiệm của mình mặc dù họ đã ký cam kết tai Hiệp định Pa ri. Hay nếu ông còn đủ sức đi lai thì xin ông hãy một lần đến Mỹ Lai, Sơn Mỹ để xem lính Mỹ đối xử với người nông dân VN thế nào, hãy nghe chính những điều mà CCB Mỹ kể lại, kẻo ông lại cho rằng cộng sản truyên truyền. Hay ông chịu khó đọc tin tức xem để nắm được vùng đất giàu có đầy dầu mỏ I rắc, Mỹ đã không ngần ngại dựng lên thông tin tình báo giả là I rắc sở hữu vũ khí hủy dietj để đưa quan sang tiêu diệt Sadam Hussen, chiếm đóng I rắc, Apganixtan hay cùng quân đồng minh lật đổ, tiêu diệt tổng thống hợp pháp Cadaphi đưa cả vùng Trung cận đông vòa lò lửa chiến tranh đẫm máu như ngày nay.. Thật nực cười, ông không biết dạy dỗ con ông nên người, chưa thất anh chàng Trần Huỳnh Duy Thức.có đóng góp gì cho đất nước, cho nhân dân mà lại dám lên mặt dạy đời, như lời ông nói, là Điều này sẽ giúp người dân vượt qua sự sợ hãi và có được tự tin. Dan tộc VN đã trải qua lịch sử hàng nghìn năm đấu tranh dựng nước và giữ nước. Họ hiểu thế nào là độc lập, tự do, dân chủ. Những cái đó phải trả bằng máu của nhàng ngàn đời đấu tranh bền bỉ mới có được, chức không phải là bằng cách ngửa tay xin bố thí như bố con ông đâu.

    • nghixulua says:

      Đào này có lẽ là DLV trung thành của CS. Xương máu cha ông ta đổ xuống để ngày nay VN trở nên tệ hại đến thế này mà còn ca ngợi chiến công của đảng. đảng có đổ xương máu bằng nhân dân hay không mà giành lấy thành quả rồi ăn cháo đái bát. Bao nhiêu mẹ VNAH đang sống vui vẻ sung sướng như quan chức nhà ta hay không. Có lẽ đào nên kiếm chút kiến thức để làm việc khác còn hơn làm DLV một cách ngu xuẩn.

  2. Cẩu thị says:

    thichcauthi,
    Đề nghị nên đánh dấu chữ “thichcauthi”, người ta dễ đọc lộn thành “thich Cẩu thị”, Cẩu thị dịch ra tiếng Mỹ là Bitch, tức là “thích bitch” nghe hãi quá đồng chí đồng rận ơi.

  3. tran phong says:

    Đề nghị bác Hùynh viết thư kháng nghị cho chúng tôi cùng ký. Làm như vậy sẽ có sức mạnh hơn. Chính phủ VN phải trả tự do ngay lập tức cho ông Trần Hùynh Duy Thức vì ông ta hòan tòan vô tội, trái lại ông ta có công với đất nước.

  4. truong to linh says:

    cảm ơn anh Huỳnh … vì sự thât lẽ phải với lời vạch trần bọn khốn nạn lãnh đạo đất nuớc…đi nguợc lại với tiến trình phát triển của dân tộc và nhân loại trên toàn thế giới…

  5. Đức Hào says:

    Kính phục và ngưỡng mộ anh Thức ! Một con người vĩ đại .
    Ngày mai đây làn gió dân chủ sẻ thổi bay cường quyền cộng sản .
    Anh lại ngẩng cao đầu bước ra !
    Lúc đó những tên cộng sản lại ngợi ca anh .
    Chúc anh Thức luôn khỏe ! Chúc Bác Huỳnh luôn bình an !

  6. Duong Nguyen says:

    Tôi vô cùng yêu quý anh Trần Huỳnh Duy Thức. Lá thư này cần gởi cho Liên Hiệp Quốc, Liên Hiệp Châu Âu để đánh động dư luận thế giới về để loài người văn minh cùng lên tiếng về những tủ nhân lương tâm tại Viêt Nam.
    Chúc Bác Huỳnh nhiều sức khỏe và nghị lực.

  7. leuminh says:

    Tôi rất thông cảm với ông Trần Văn Huỳnh có người con bị kết án tù. Bởi người cha không thể không đau khi người con ruột của mình bị kết án, nhưng đó cũng là cái luật nhân quả ở đời “kẻ gieo bão ắt có ngày gặp bão”. Không biết năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn minh mẫn viết là thư rất mùi mẫn đó. Nhưng tôi chỉ sợ rằng tổng thống Obama không chỉ có một việc là đọc thư của nhũng người như ông trên khắp thế giới gửi tới …

  8. thichcauthi says:

    Bác Huỳnh thân mến! Ngài Obama kia đang bù đầu, bù óc với cuộc khủng hoảng kinh tế; với các cuộc biểu tình chống phố Wall; với cuộc vận động tranh cử năm 2012… ở nước ông ý thì thời gian đâu mà để mắt đến bức tâm thư của Bác. Mà bản thân ông Obama cũng đang bị dân chúng Mỹ chỉ trích là nói thì hay nhưng làm thì dở đấy. Khẩu hiệu tranh cử của ông ấy là “nước Mỹ cần thay đổi”, nhưng sau gần một nhiệm kỳ cầm quyền, nước Mỹ quả là thay đổi thật nhưng là thay đổi như thế nào thì qua các phương tiện thông tin đại chúng cả Bác và em đều biết rõ rồi đúng không! Đấy, việc ở nước người ta mà người ta mà người ta còn chưa giải quyết nổi thì Bác mong gì ở họ đây? Mỹ luôn thích rao giảng về nhân quyền, nhưng thử hỏi những người da đen, những người nghèo khổ, vô gia cư ở Mỹ có được hưởng nhiều nhân quyền không? Đằng sau những lời rao giảng của Mỹ về nhân quyền đối với các nước khác là cái gì? Nói thẳng ra là sự can thiệp nhằm mục đích kinh tế đấy Bác ạ! Mỹ cao tay lắm, tầm nhìn xa lắm, người ta luôn biết đầu tư vào những cái tưởng chừng là vô bổ nhưng ẩn đằng sau là những lợi ích vật chất lâu dài.

    • Cẩu thị says:

      Đề nghị nên đánh dấu chữ “thichcauthi”, người ta dễ đọc lộn thành “thich Cẩu thị”, Cẩu thị dịch ra tiếng Mỹ là Bitch, tức là “thích bitch” nghe hãi quá đồng chí đồng rận ơi.

      • Diệt cộng says:

        tâm tưởng cũa thichcauthi giống hệt tư tưởng cũa bọn Giặc- cộng hồ chí minh, trước khi thanh toán một đối tượng mà chúng muốn thủ tiêu thì tuyên truyền xuyên tạc ,nói xấu ,hạ nhục rồi trùm lên đầu những Người chân chính bị xem là có tội như :C.i.a ,tội Phản động ,tội Biểu tình trái phép ,tội âm mưu lật đỗ Chó quyền ,tội 2 bao cao su đã qua xử dụng ,.Mới đây và còn đó đảng cộng sản Việt-Nam bắt chước Thú cách cũa đảng cộng sản Tàu hành động HÈN HẠ với gia đình nhà văn yêu chuộng TỰ DO Huỳnh ngọc Tuấn ,thật là Nhục Nhã cho cái Đảng tự nhận là Đỉnh Cao Trí Tuệ loài……thật tế không hiểu biết gì hết .Xứ Tự-Do Dân Chủ Nhân-Quyền đích thực một khi đứa Con Níc trường Tiểu học viết thơ gởi Tổng Thống vẫn nhận được hồi đáp trong sự hân hoan và vui vẻ. chứ không như Thich…..Cầu..thì tưởng.

    • mythanh says:

      @ leuminh và thichcauthi: các ông lầm rồi. Các ông chưa từng giao dịch với người Mỹ hay sống ở Mỹ nên các ông nhìn theo chủ kiến của các ông. Một bức thư như của bác Trần Huỳnh nhất định sẽ tới tai TT Obama và nhất định sẽ có câu trả lời. Đó là tính chất làm nên nước Mỹ. Tất cả các cá nhân đều được tôn trọng. Ngày xưa chúng tôi chỉ là những người thuyền nhân rách rưới bé nhỏ, thư chúng tôi vẫn được trả lời từ trong trại tị nạn. Luật Mỹ hồi đó chỉ nhận con của các binh lính VNCH hay nhân viên làm việc cho Mỹ dưới 21 tuổi vào Mỹ. Bạn tôi lúc đó chỉ còn một tháng nữa là quá 21 tuổi, nhưng phái đoàn Mỹ làm việc theo số thứ tự tàu, nếu đợi đến phiên sẽ không còn nằm trong diện đó nữa. Chúng tôi viết thư cho phái đoàn Mỹ kể sự tình. Có hàng ngàn người tị nạn, không đi Mỹ thì đi nước khác, nhưng phái đoàn Mỹ đã lắng nghe, người bạn tôi lập tức được gọi lên phỏng vấn, ưu tiên đặc biệt đi định cư trước hết mọi người trong tàu. Chỉ một lá thư, từ một kẻ vô danh tới một sir/madame nào đó cũng không danh tính, nhưng với Mỹ, anh cứ gõ cửa sẽ có câu trả lời, không nhất thiết cánh cửa sẽ mở, nhưng sẽ có câu trả lời.

      Chúc bác Huỳnh và anh Duy Thức ngàn sự may mắn. mt sẽ chuyển giúp thư bác tới một số dân biểu đặc trách về nhân quyền của Mỹ.

      • HuongDuong says:

        Tôi cũng nghĩ như @ leuminh và thichcauthi, nhưng mà có lẽ chúng ta đã sống quen với XH VN rồi nên sự được tôn trọng, được tự do ngôn luận và được lắng nghe ý kiến đó là một điều xa xỉ. Và nếu có ai đó nghĩ 1 người lãnh đạo chịu nhìn tới 1 bức thư của người dân là một điều không tưởng thì cũng đúng vì rất nhiều người lãnh đạo của VN và cả thế giới (nói thêm thế nghe cho nhẹ bớt!) thì thậm chí có tố cáo bằng văn kiện qua tòa án mà cứ tỉnh như ruồi, ăn ngon ngủ yên. Thế mới hay! Vậy mà vẫn là lãnh đạo hẳn hoi từ năm này qua năm khác!

    • Johnny To says:

      ĐỒNG Ý !
      Chúng tôi đồng với nhận định của tác giả bài viết TCT.

      Johnny To, Boston, USA.

  9. CâyTre says:

    Hy vọng những viên đá này không rơi vào “vực thẳm”để nó góp tiếng trong muôn vàn viên đá khác cho Biển,Đảo VN….Cùng với lá thư của gia đình Ông Tuấn,vụ CHHV……sẽ làm Quốc tế chạnh lòng!!

  10. Sinh viên SG says:

    Chúc bác Huỳnh khỏe, bác có thể ngẩng cao đầu hãnh diện về con trai mình.

Leave a Reply to mythanh