|

Sự nguy hiểm của truyền thống

Đã mười chín năm trôi qua, những hụt hẫng và thương tổn trong lòng tôi dần lắng xuống. Tôi không muốn nhớ lại những ngày ấy nhưng họ vẫn tiếp tục hành động như thể cố tình khiến những đau khổ mà họ đã gây ra cho gia đình tôi sẽ tiếp tục đi theo tôi mãi. Dù tất cả những bất hạnh của tuổi thơ, tôi đã lớn lên mạnh mẽ và những tổn thương không thể lấy đi trong tôi niềm yêu đời, yêu người và cả một hoài bão. Dù những ngày tháng đã qua đối với ba chị em tôi là quá nhiều vất vả và mất mát, chúng tôi –mỗi đứa đã lớn lên như những mầm non vượt qua những vùi dập để trở nên xanh tươi không kém bao cái cây khác.

Tôi từng nhủ thầm rằng mình phải sống với lòng nhân ái và tinh thần đạo đức. Tôi đã cố gắng không để quá khứ biến tôi thành một kẻ thiếu lòng vị tha và nhân bản. Cho đến hôm nay, tôi tin là mình làm được như thế. Thật vậy, trong tất cả những gì tôi viết, rất hiếm khi tôi kể cụ thể về hoàn cảnh gia đình mình; về những đàn áp, sách nhiều mà người ta đã làm đối với gia đình tôi, mà chỉ viết về những thối nát từ hệ thống của chế độ, để phần nào chứng minh rằng những gì tôi viết là thiện chí và rằng tôi là chính tôi ngày hôm nay-một người trẻ hăng hái cổ vũ cho tự do, không phải vì người ta đã bắt ba tôi, mang đến nhiều gian khổ cho gia đình tôi, mà bởi vì tôi mong muốn mình và con cháu mình được sống trong một Việt Nam đáng tự hào hơn. Tự bản thân mình, tôi hiểu rằng hoa Dân chủ tự do sẽ không thể nở không cánh đồng hận thù và hẹp hòi.

Có lẽ kể cả những người đã quan tâm, yêu thương tôi, lẫn những kẻ đang sách nhiễu tôi để bảo vệ cho ngai vàng chế độ họ, luôn nghĩ rằng một con bé con trở nên một cô gái trẻ luôn miệng nói những điều ”già” hơn tuổi mình vì tôi có một “truyền thống” gia đình. Không, tôi là người muốn học hỏi truyền thống nhưng không muốn những gì gọi là “truyền thống” đè nặng tâm hồn và trí tuệ mình. Bởi lẽ, một tâm hồn và trí tuệ lệ thuộc vào những giá trị của quá khứ lâu dần sẽ trở nên xơ cứng, thiếu sức sống và thiếu năng lực vận động. Tôi không muốn mình như vậy. Thật lòng những việc làm của ba tôi chính xác chỉ tạo cho tôi một cảm hứng để tìm hiểu về giá trị tự do và một cơ hội sống động để nhận thấy rõ nét những điều tệ hại trong thế chế này- thể chế của cái gọi là “xã hội chủ nghĩa”. Mà cái bóng ma của nó (XHCN) vẫn đang còn ám ảnh một vài quốc gia còn rơi rớt lại trên Hoàn cầu.

Tôi cho rằng truyền thống cũng có những cái nguy hiểm của nó, mà trong một bài đã viết xong, tôi có nói về sự nguy hiểm này. Nhưng bản thảo của bài viết đó đã bị tịch thu ngày 8 tháng 11 vừa qua trong đợt khám xét và tịch thu đồ đạc và “tài liệu” của an ninh tỉnh Quảng Nam. Tôi cảm nhận được cái truyền thống (bất kể bản chất tốt xấu, phạm vi, lĩnh vực) đang ám ảnh khá nhiều người Việt Nam chúng ta và gây ra những hệ quả không thể coi thường. Bởi vậy, tôi muốn bàn lại đề tài đó trong bài viết này.

Truyền thống là một khái niệm khá rộng, nó bao hàm những giá trị tư tưởng, văn hóa và lối sống của những thời quá khứ được lưu giữ và truyền thừa qua nhiều thế hệ. Lâu nay chúng ta có xu hướng nhìn nhận truyền thống trong nhãn quan tích cực. Tôi không có ý định phân tích cặn kẽ mặt tốt của truyền thống vì điều này thường được nhận biết khá dễ dàng. Quả tình, cũng như tất cả các giá trị nhân sinh khác, truyền thống có mặt tiêu cực của nó. Việc học hỏi những tinh hoa truyền thống sẽ giúp mỗi con người chúng ta lĩnh hội những giá trị tốt đẹp của cha ông, làm giàu thêm cho cuộc sống và nhân sinh quan của mình. Nhưng sự bám víu vào truyền thống, như tôi đã nói khiến chúng ta bỏ lỡ những cơ hội để sáng tạo giá trị mới, hoặc có thể mắc sai lầm khó tháo gỡ.

Thực sự, truyền thống là thứ bám rễ sâu chắc trong tâm thức và lối sống mỗi con người chúng ta. Có khi nó trở thành những thứ gần như là giáo điều trong đời sống của một số người. Mà lối sống, lối tư duy giáo điều, lệ thuộc quá khứ không phải là mảnh đất tốt cho tự do, cũng như sáng tạo. Vì thế truyền thống trong nhiều trường hợp là cái rào cản lớn cho sự đột phá của tri thức và hành động. Đó chính là sự nguy hiểm của truyền thống mà tôi muốn nói đến. Mỗi chúng ta đều có thể tìm thấy những minh chứng sống động và không kém hùng hồn cho nguy cơ ấy. Là một người ngưỡng mộ Tiến sĩ họ Cù và hay lý luận. Tuy thế, tôi không thể có lời nào để phủ nhận một cách hiệu quả khi một số người cho rằng ông mắc ‘hội chứng con cưng chế độ” và thần tượng Hồ Chí Minh. Đây là một ví dụ điển hình cho thấy rằng mỗi người muốn dứt khỏi những ràng buộc của quá khứ, của truyền thống gia đình để đạt được tiến bộ thì phải đối mặt với những trở ngại (tuy vô hình) nhưng vô cùng to lớn, mà một tầm vóc trí tuệ cao cũng không đảm bảo chắc chắn khả năng thoát khỏi nó.

Trên đây là những gì tôi đã suy nghĩ và viết ra trong bản thảo đã mất. Tâm trạng tôi không tốt chút nào khi viết lên những điều đó. Nếu những người dân Việt Nam có “gốc gác cộng sản” cứ bám giữ truyền thống ấy thì công cuộc cuộc dân chủ hóa Việt Nam sẽ rất khó khăn. Thế nhưng những ngày vừa qua, tôi đã có một cái nhìn khác, mới mẻ và lạc quan hơn. Nhiều chú bác tự nhận là công chức hưu trí, là đảng viên cộng sản“hình thức” đã gọi điện, viết thư hỏi thăm tôi. Lâu nay, tôi tự hiểu rằng, những quan điểm thể hiện trong các bài viết của mình khá ”cực đoan” và bị nhiều người cho rằng không phù hợp với cách nhìn của người trong nước. Tôi buồn và hay nghĩ ngợi về điều đó, vì thực ra tôi viết là để cổ vũ người Việt trong nước chứ không phải dành cho người Việt trong các xứ sở tự do-những người có cơ hội trải nghiệm thực tế nền dân chủ tự do. Nhưng hôm nay, trong niềm hân hoan, tôi được biết nhiều cô chú bác, anh chị em trong nước đọc bài tôi và đồng  cảm với tôi. Đối với tôi, điều đó có nghĩa là, đã có rất nhiều người “cộng sản gộc” dũng mãnh từ bỏ cái truyền thống của gia đình và bản thân  đã bám rễ lâu ngày để hướng đến tư duy mới, vận hội mới của dân tộc. Đó là một tín hiệu tốt cho con đường dân chủ hóa Việt Nam. Tự do dân chủ chỉ có thể được xây dựng vững chắc từ thành phần cơ bản nhất của xã hội-đó là mỗi cá nhân. Vì thế, tư duy của mỗi người dân càng tiến bộ, công cuộc dân chủ càng sáng sủa.

Trở lại chuyện về gia đình tôi, báo chí “chính thống” của Nhà cầm quyền đã đưa tin rằng: ba tôi sau khi ra tù còn tiếp tục viết và “xúi giục” hai chị em tôi viết bài “chống phá Nhà nước”. Tôi nghĩ mình không có gì phải bàn về chuyện quý vị chính quyền cho là chúng tôi “chống phá Nhà nước”. Tôi chỉ muốn nói một chút về chuyện “xúi giục”. Tôi có thể khẳng định với quý vị rằng, không hề có sự “xúi giục” nào ở đây. Ba tôi hầu như chỉ viết những bài phân tích tình hình thời sự trong nước và quốc tế. Trong khi những bài viết của tôi thiên về lý luận và thường đề cập đến những đề tài mang tính lý thuyết, tư tưởng để cổ vũ tự do trên bình diện tổng quan. Thiết nghĩ, chẳng có kẻ bị “xúi giục” nào hăng hái như tôi. Bởi những hành động của tôi xuất phát từ ý thức và sự vận động tự thân, không phụ thuộc vào cái gọi là “truyền thống” của gia đình.Tôi cho rằng chỉ những kẻ thiếu tri thức và sự tự tin mới dễ dàng bị người khác xúi giục. Trong khi tôi nhận thức khá sâu sắc về những việc mình nói và làm, và có khả năng tự chịu trách nhiệm. Những người bị truyền thống trói buộc sẽ mãi mãi chỉ quanh quẩn trong hào quang le lói của quá khứ mà không thể tạo lập cho mình một lập trường độc lập và một giá trị mới mẻ. Vì thế tôi chỉ là tôi, một người trẻ vì lòng khao khát tự do mà luôn tranh thủ mọi cơ hội để ngợi ca nó.

Mặt dù cuộc đột nhập, khám xét, tịch thu vừa qua làm tái hiện trong tâm trí tôi những hình ảnh đáng sợ về những hành động khủng bố của chính quyền khi bắt ba tôi mười chín năm trước (xin lỗi vì tôi không thể tìm được từ ngữ nào chính xác hơn để mô tả hành động của quý vị ngoài từ ”khủng bố”), nhưng quả thật trong lòng tôi chưa khi nào dấy lên sự hận thù quý vị. Quý vị là kẻ làm ác và việc tố cáo tội ác của quý vị không đồng nghĩa với sự hiện diện lòng thù hận trong tôi. Quý vị đã sai lầm từ hệ thống, từ cốt lõi, quý vị phải biết điều đó. Và tôi nghĩ tôi chỉ có thể cổ súy hiệu quả cho các giá trị mà tôi tôn vinh khi không bị bất cứ ai xúi giục và cũng không để tâm trí mình bị vẩn đục bởi cái quá khứ gia đình đã bị quý vị chà đạp. Tôi tin vào luật nhân quả, vì thế điều quan trọng nhất với tôi hôm nay duy chỉ là sự trao dồi đạo đức và tri thức chứ không nuôi dưỡng thù hận.

Tôi là người không hay mang hoàn cảnh gia đình mình để làm minh chứng cho tội lỗi của Nhà cầm quyền, bởi quý vị có những sai lầm to lớn hơn nhiều cần phải bị vạch trần. Nói lên cái sai lầm cốt lõi thuộc về bản chất của quý vị là điều làm tôi thỏa mãn hơn cả. Nhưng nếu Nhà cầm quyền liên tiếp phạm sai lầm, chà đạp nhân quyền và tự do của những con người đã lên tiếng vì lương tri và trách nhiệm với cộng đồng thì tất cả hành động ấy của quý vị tự thân chúng nói lên một cách sinh động bản chất của quý vị.

Tam Kỳ ngày 30 tháng 11 năm 2011

© Huỳnh Thục Vy

© Đàn Chim Việt

44 Phản hồi cho “Sự nguy hiểm của truyền thống”

  1. Bảo says:

    Tội đọc và hiểu những gì cô viết , rất là OK – Tư tưởng của cô cần duy trì và vun đắp .
    Với bản chất và lòng tham lam , cố chấp của phía có quyền – cần phải kiên trì ! .
    Chúc cô và gia đình nhiều mạnh khỏe .

    Sài Gòn
    Đoàn Phúc Tiến Bảo

  2. dungkhho says:

    Cháu Thục Vy mến ! Chú gửi lời thăm sức khõe Gia Đình, và cá nhân cháu…Theo dõi qua Internet, chú rất cảm phục, quý mến cháu…Đọc bài viết nầy ,làm chú gợi nhớ chuyện xưa..thời 60-70 sinh viên trường Luật Saigòn -số 4 dường Duy Tân (cạnh hồ con Rùa ). Nơi đây có “truyền thống đấu tranh chống chiến tranh “: sinh viên chống học quân sự học đường ,đi quân dịch , tham gia phong trào đốt xe Mỹ…v..v. Nơi đây sản sinh nhiều CB-CS bây giờ; Võ Như Lanh, Dương Văn Đầy….đây là thành phần theo đảng. Đa số sv trường Luât là SQ cảnh sát, quân đội VNCH..( trong đó có chú….)
    Cháu là hậu duệ của các chú-bác đấy..!! Có một anh là BT thành đoàn TNCS- HCM ,sau khi được đi dự Đại Hội TN thế giới tại Hawaii , về VN , viết một bài báo trên tờ TT…chú lược ý “..giá trị của truyền thống là biết vượt qua chính nó “-Thế là bị kiểm điểm , mất chức…Họ có biết nhận thức sâu sắc như cháu đâu.!! Tai họa đến nơi….lỗi lầm không bao giờ sửa chửa kịp …Chúc cháu vững bước trên con đường đã chọn -xứng danh hậu duệ của đất Quảng Nam ” Địa Linh – Nhân Kiệt “../.

  3. Lâm Vũ says:

    Lấy công tâm mà nói, người trong nước – trừ khi được nhà nước CSVN huấn luyện “chuyên môn” – viết tiếng Việt đọc trôi chảy hơn chúng ta ở ngoài này. Điều này dĩ nhiên đúng cho cả Thục Vi, nhất là có bố là nhà văn, thì con đâu có thể viết tiếng Việt “bậy bạ” được.

    Điều đáng nói ở khả năng lý luận của Thục Vi tinh tế còn hơn nhiều người đã qua tuổi Nhi bất hoặc. Sống trong môi trường bưng bít, sách vở báo chí toàn là… “lề phải” mà đạt được trình độ cao như thế càng không phải thường!

    Nhưng đáng nói hơn cả, là tấm lòng cương thường hiếm có. Không biết giải thich thế nào, ngoài dùng khoa phong thủy ra: xứ Quảng đúng là Địa linh nhân kiệt, thời nào cũng lắm nhân tài. Ngay triều nhà Nguyễn, dân quân ta suy nhược, để mất nước vào tay giặc Pháp, xứ Quảng đã có những nhà chí sĩ đại tài như Trần Cao Vân, Phan Chu Trinh…

    Ngày nay có Huỳnh Thục Vi cũng không có chi lạ lắm?

    LV

  4. vytnt says:

    Thực sự khâm phục !

  5. osho fan says:

    When I read Huynh Thuc Vy blog, I feel like she can be a great philosopher in its truest sense, her writing is even a bit spiritual. A classic case between life “in flux” versus dogmatic tradition. I will write in vietnamese next time since I don’t have the Vietnamese font installed. To HTV, have you read Jiddu Krishnamurti or Osho? Your writing has some original thinkings that I can feel coming from those authors. If you watch this blog and give me an answer, that would be great. Thanks! See everybody here next time.

  6. nguyen thich tu do says:

    Thật là tàn bạo tàn bạo và ác độc khi mình phải sống trong chế độ độc tài này. Khi xưa dân Việt mình đã đổ biết bao nhiêu xương máu để đánh đuổi những đế quốc lớn manh như Mỹ., Pháp. Nhưng khi dân mình đã đổ biết bao xương máu để đánh bọn đế quốc đi dành độc lập. Thì nhà cầm quyền đã dùng những xương máu đó đè ngược lên đầu người dân mình. như thế có phải là một tội ác đáng căm phân không? các vị có thể làm việc gì đó để ơn phước lại cho con cháu hay không hay là các vị để con cháu mình lún sau vào tội ác mà các vị đã đi. nêu như thế không biết khi nào dân mình mới có thể sống đúng như hiến pháp mà các vị đặt ra là tự do ngon luận và tự do tín ngưởng, tôn giáo.

  7. T & T. TKý. says:

    Phản hồi của “Sống thật tệ” nầy sao mà nó cường điệu quá và nhiều tưởng tượng phong phú, chính vì những người có óc bả đậu như ông nầy VC mới dùng họ để đè đầu gõ óc cướp bóc dân lành! Hãy cố gắng vượt tường lửa CS mà nhìn ra Thế giới bên ngoài kìa, tại sao nhiều dân tộc lại muốn đến Mỹ để sinh sống? theo luật di trú của “Đế Q Mỹ” là phải có một triệu Đô la để tạo công ăn việc làm ít nhất cho 10 người dân Mỹ mới được đến đó định cư. Hiện rất nhiều nhà giàu ở TQ và VN đã và đang đua nhau tìm cách lánh qua Mỹ bằng nhiều con đường hợp pháp nào đó! Thử hỏi Nếu đi đến các tự do dễ dàng như đi chợ thì tôi tin chắc rằng, cây trụ điện nó cũng bỏ chạy, trong đó có tên “Sống thật Tệ” nếu nó không phải là VC chính hiệu nợ máu ác ôn, hãy khôn ngoan mà nhìn ra bối cảnh thật xã hội trong nước như nhiều người đang bỏ trốn khỏi VN bằng những con đường rất thương tâm như họ tìm cách du lịch sang Pháp vào rừng sống lạnh lẽo đói khổ để chờ xe tải qua bám dưới gầm xe để được sang Anh hoặc đi bộ qua các nước Âu châu! Tại sao họ phải chấp nhận cái chết để ra đi khỏi nước? Ấy chẳng phải là cái giá của Tự do hay sao! Thế kỹ 21 nầy nên nhớ rằng con người không còn sống như Ốc đảo nữa! Cái tên viết không dấu nên tôi có thể đoán sai và xin mạn phép đính chính chữ “Cảnh Sát” chứ không phải Cảnh sác đâu nhá xin nhớ dùm cho! Thông tin đa chiều trung thực, thông tin để tiến bộ. Đừng bao giờ nghĩ rằng sống trong một đất nước độc tài Đảng trị chuyên chính xài luật rừng như CSVN thì sự giàu có không lấy gì Đảm bảo có thể sẽ trở thành tội phạm như hồi “Cải cách Ruộng đất, Cải tạo Công thương nghiệp sau 75″ v, v một khi cơ chế khác lên thay ngay cả cán bộ CS giàu có hiện nay tương lai không lấy gì đảm bảo. Nhìn lại một thời VC hô hào chuyên chính vô sản cán bộ ai cũng vỏn vẹn cái Balô, dép râu nón cối làm bộ mặt, thế nhưng bây giờ họ có còn vô sản nữa không hay đang cướp của dân để lấy tiền cho con cháu họ du học sang Mỹ! Thử làm bài toán xem coi, một du sinh VN ở Mỹ phải trả giá bèo nhất là 40.000 USD. mỗi năm, theo tài liệu trong nước khoe khoang hiện có gần 60.000 du sinh VN đang theo học ở Mỹ. Quả là Vô sản thần thánh!.

  8. Song That Te says:

    Nếu VN mình có mỏ dầu lớn thì bọn tư bản, NATO, UN, China sẽ kiếm chuyện thay đổi chính phủ ngay lập tức.

    • Hải Đăng says:

      Nếu đúng như thế thì người dân VN được nhờ và sẽ rất vui.
      VC giả dối, độc ác quá, sống lâu với chúng oải quá rồi!

  9. người tam kỳ says:

    Tình cờ tui gặp hai chị em của cô Huỳnh Thục Vy. Tui thấy hai chị em họ thật là dễ thương, ăn nói rất nhỏ nhẹ, khiêm nhường, nói họ mà đánh lại công an thì tui chẳng tin tí nào cả!

    Ngoài đời trông HTV cao ráo, da trắng, tóc dài trông rất dễ thương và thùy mị, còn cậu em thì rất hiền lành và đẹp trai.

    Truyền thông của Đảng nói họ là kẻ xấu , theo tôi là hết sức bịa đặt.

    Không ngờ một cô gái như vậy mà lại có những suy nghĩ thật là sâu sắc, dũng cảm nói lên những sai trái, bất công của XH, không sợ bạo quyền hãm hại…

    Thật lòng tui rất khâm phục HTV.

    Cầu mong sức khỏe và sự an bình luôn đến với gia đình của cô!

    • Song That Te says:

      Đúng là gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn chưa bao giờ sống ở USA, nên không biết luật lệ của Mỹ là cái gì cả. Nên cứ nghĩ là ở Mỹ có tự do. Mỹ thì có tự do thật, nhưng cũng phải biết là ở trong hoàng cảnh nào.Theo luật an ninh của Mỹ , nếu khi cảnh sác vào nhà mình, dù biết mình vô tội, mình cũng phải ngồi yên để người ta làm việc. Sau đó mình có quyền mướn luật sư để biện hộ cho mình hoặc khiếu nại cảnh sác. Trong trượng hợp đó, nếu mà xảy ra ở Mỹ, thì gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn còn bị thiệt hại hơn và có thể gây ra tính mạng cho họ nửa. Ở đây, cô con gái rút máy hình ra để chụp hình. Nếu ở Mỹ, cảnh sác tưởng cô đó móc vũ khí ra, cảnh sác có quyền bắn họ theo luật an ninh để bảo vệ cảnh sác. Điều này mong mọi người cần chú ý khi sống ở Mỹ. Đừng làm theo những gì mà gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn. Cảnh sác Mỹ sẽ nói, “don’t be so stupid”.
      Một điều nữa là, cũng may cho gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn, nếu giả sử họ sống ở Mỹ và họ chống lại người dân ở hải ngọai, chỉ cần nói 1 tiếng tốt về CSVN, thì nhà của họ có thể bị đốt, và họ sẽ bị ăn cà chua và trúng thối. Nếu họ có buôn bán hay làm ăn gì, thì cửa tiệm của họ sẽ bị đập nát. Gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn nên sống thật tế và cần có đầu óc suy nghĩ sâu. Họ nên kiếm việc làm khác thì chắc ăn hơn là nghề viết báo của ho.

      • Bần-Nông says:

        @Song That Te
        Thưa bạn, thấy bạn nói mà tôi đâm ra buồn cười quá, vì người chưa bao giờ sống tại Mỹ & ko hiểu gì luật pháp của Mỹ, mà lại khuyên người khác về chuyện Mỹ & bàn luận về luật Mỹ. Vậy xin hỏi bạn:

        - Khi nào cảnh sát được quyền vào nhà dân khi ko có trát tòa?
        - Khi nào người dân ko được quyền cử động hay di chuyển khi có cảnh sát vào nhà?
        - Khi nào cảnh sát được quyền nổ súng?
        - Khi nào cảnh sát được quyền khám xét nhà dân?
        - Khi có gia chủ ở nhà, cảnh sát có quyền tự tiện vào nhà làm gì thì làm ko?
        - Cảnh sát có quyền tịch thu tài sản của gia chủ đang dùng như máy hình, máy quay khi cảnh sát vào nhà ko?
        - Nếu người nào bị sự phản kháng của người khác như liệng trứng thúi vào nhà, đốt nhà, thì người phản kháng có phạm luật ko?

        Nếu bạn biết, thì nên nói. Bằng ngược lại, thì nên im lặng tốt hơn. Thân ái…

      • dangthinh says:

        mày chẳng biết li tri là gì? ăn nói nhảm,ngụy biện

    • USA says:

      Phải có Trát Tòa Án mới được vào nhà !

Phản hồi