|

Hoa Kỳ chuyển thế – chúng ta làm gì?

Hồ Cẩm Đào và Obama tại Hội nghị APEC 11/11

Vào thời điểm 1975, khi Hoa Kỳ rút khỏi miền Nam, mấy ai trong chúng ta đóan trước Khối Cộng Sản Đông Âu và Nga Sô nay không còn. Rồi Trung cộng, Việt Nam, Lào, Cuba đều phải chạy theo kinh tế thị trường, đều phải nới lỏng kiểm sóat chính trị và phải đối đầu với những khó khăn về mọi mặt.

Gần đây Hoa Kỳ trở lại Á Châu xây dựng một đội hình kinh tế quân sự bao vây Trung cộng cũng là chuyện khó tin. Rồi Miến Điện và Lào từ chối sự bảo hộ của Trung cộng để xích gần hơn với thế giới tự do và những tranh chấp trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng công khai lộ liễu.

Về phía Trung cộng cũng khó ai ngờ được họ đang lâm vào khủng hỏang kinh tế và chính trị trầm trọng. Trong một bài diễn văn vào đầu tháng 12-2011, ông Zhou Yongkang ủy viên Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Hoa đã tự thú họ chưa có được một cơ chế quản lý xã hội hoàn chỉnh để đối diện với những trì trệ kinh tế ngày một gia tăng và bất ổn chính trị có thể xảy ra.

Rồi Trung cộng hung hăng đe dọa chiến tranh làm thế giới càng lo sợ và càng dễ dàng cho Hoa Kỳ chuyển từ thế thủ sang thế công, tạo cơ hội cho các dân tộc đang bị cộng sản chiếm đóng đứng lên giải thể cộng sản mang tự do dân chủ đến tòan cầu. Trong tình hình như vậy chúng ta phải làm gì ?

Hoa Kỳ Hòa Giải Với Các Dân Tộc Đông Dương

Khi Đông Dương lọt vào tay cộng sản, không ít người trước đây từng sát cánh, từng ủng hộ Hoa Kỳ và thậm chí cả nhiều người Mỹ đều chua cay cho rằng “Hoa Kỳ đã phản bội các dân tộc Đông Dương”. Những người Đông Dương không theo cộng sản tìm mọi cách chống lại hay rời bỏ quê hương của họ. Hoa Kỳ đã mở rộng bàn tay nhận lãnh hằng triệu người tỵ nạn. Riêng trong trường hợp Việt Nam, Hoa Kỳ còn đón nhận hằng trăm ngàn quân nhân viên chức Việt Nam Cộng Hòa theo dạng HO.

Cộng đồng người Việt đã lên đến gần 2 triệu và trên nhiều lãnh vực nhiều người Mỹ gốc Việt đã hết sức thành công. Bằng nhiều phương cách và phương tiện khác nhau họ luôn hướng về Việt Nam cùng đồng bào quốc nội từng bước đấu tranh cho một Việt Nam tự do. Là công dân Hoa Kỳ, vũ khí chính của họ là liên tục đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam.

Thêm vào đó, hằng trăm ngàn người Việt sang Hoa Kỳ du học tu nghiệp hay du lịch. Họ thay đổi cách nhìn cách suy nghĩ và trở những người bạn của Hoa Kỳ. Nhiều người trong số họ đang công khai hay ngấm ngầm vận động thay đổi hệ thống chính trị tại Việt Nam.

Ngược lại nhà cầm quyền cộng sản vừa thiếu đức, vừa kém tài, đưa đất nước vào đói nghèo khủng hỏang, và luôn sử dụng bạo lực đàn áp mọi tiếng nói bất đồng. Từ đó người Việt ngày càng công khai biểu lộ thái độ thân thiện với Hoa Kỳ.

Tháng 11-2000, Tổng Thống Bill Clinton sang thăm Việt Nam. Chuyến đi này đã được không ít người diễn tả như dấu hiệu “Mỹ đi rồi Mỹ lại về”. Hằng triệu người đã đứng hai bên đường từ phi trường Tân Sơn Nhất đến khách sạn New World để đón chào. Ông cũng được người dân Hà Nội nồng nhiệt tiếp đón. Cảm tình mà người Việt dành cho Bill Clinton nói riêng và Hoa Kỳ nói chung đã nói lên tinh thần hòa giải đạt được giữa Hoa Kỳ và người dân Việt. Người viết dám thách thức nhà cầm quyền Cộng sản tổ chức được những cuộc đón chào nồng hậu như thế với giới chức cộng sản Trung Hoa.

Mạng Thông Tin tòan Cầu mang thông tin vượt thời gian và không gian đến quảng đại quần chúng, là một đóng góp vô cùng to lớn từ phía Hoa Kỳ. Một phương tiện đã được người dân tại các quốc gia Bắc Phi và Trung Đông sử dụng để tiến hành Cách Mạng Hoa Lài. Phương tiện này càng ngày càng được những người đấu tranh sử dụng một cách hiệu quả hơn. Nó trở thành một cầu nối giữa những người đấu tranh trong nước với nhau và giữa họ với quần chúng Việt Nam.

Tháng 8-2002, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn chỉ vì dịch bài viết “Thế nào là dân chủ” bị tuyên án 13 năm tù. Ngày nay những người viết bài hay những người đưa tin trên mạng chỉ còn bị công an cộng sản khủng bố hay quấy rầy thay vì tù tội như trước đây. Những người nhận email hay vượt tường lửa không còn lo sợ công an mạng như trước đây. Tình trạng trở nên tốt hơn không phải vì cộng sản tôn trọng “nhân quyền”, mà vì chịu áp lực từ thế giới tự do nói chung và từ Hoa Kỳ nói riêng. Phương tiện thông tin tòan cầu lại càng ngày càng trở nên hiện đại, người dân nay biết rõ nhà cầm quyền Hà Nội thiếu khả năng để kiểm sóat, không còn lo sợ như trước đây. Có so sánh như thế chúng ta mới thấy được những nỗ lực đóng góp của phía Hoa Kỳ.

Đầu tháng 12-2011, Trương Quốc Huy một thành viên của Khối Dân Chủ 8406, bị kết án 6 năm tù vào tháng 1-2008 được thả trước kỳ hạn 2 năm. Luật sư Lê Công Định cũng sẽ bị trục xuất sang Hoa Kỳ. Nhưng cùng lúc công an cộng sản bắt cóc Tạ Phong Tần và Bùi Thị Hằng, khủng bố nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và hai con Thục Vy và Trọng Hiếu, đàn áp tu sỹ và giáo dân Thái Hà. Mặc dù giới chức Hoa Kỳ có lên tiếng nhưng xem ra áp lực từ phía Hoa Kỳ còn rất giới hạn.

Có người còn cho rằng nhà cầm quyền cộng sản ranh mãnh lấy nhân quyền để trao đổi viện trợ và vay mượn. Điều này không sai, ngày 6-12-2011 vừa qua các nhà tài trợ quốc tế cam kết cho nhà cầm quyền cộng sản vay 7.39 tỷ Mỹ Kim, họ chỉ thúc giục giới chức cộng sản phải cải thiện tình trạng nhân quyền. Đây là một sự thực cần nắm rõ, việc tranh đấu cho tự do là việc của chúng ta, vận động cho nhân quyền chỉ đóng góp phần nhỏ trong công cuộc đấu tranh này.

Một đọan video vừa được đưa lên Youtube, một số bạn trẻ trong bóng đêm tay bật những que diêm còn miệng thì gào to “Trả Tự Do Cho Bùi Hằng”. Lập lòe trong ánh các que diêm là các khuôn mặt thật trẻ, những giọng cả nam lẫn nữ của cả ba miền Việt Nam. Các bạn không thụ động đợi chờ (wait and see) “Mỹ đi rồi Mỹ lại về”. Các bạn không đợi đến phiên mình bị bắt. Các bạn liên kết đấu tranh. Các bạn chủ động và sáng tạo bảo vệ lẫn nhau bảo vệ những người đang đấu tranh. Nhà cầm quyền cộng sản đang sợ hãi hành động của các bạn. Các bạn là niềm tin là tương lai của Tổ Quốc Việt Nam.

Tranh Chấp Nội Bộ Càng Ngày Càng Rõ Nét

Việc Hoa Kỳ trở lại Á Châu gây không ít phân hóa giữa tầng lớp cầm quyền cộng sản với nhau và giữa họ với nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh. Theo người viết đây là yếu tố quan trọng mà chúng ta cần tập trung khai thác để tối đa hiệu quả đấu tranh.

Vào đầu tháng 11-2011, trước hội nghị thường niên Khối APEC Trương Tấn Sang công khai ngỏ lời cảm ơn Hoa Kỳ vì nước này quan tâm đến tranh chấp trên Biển Đông. Để taọ cân bằng ảnh hưởng của Trung cộng, Trương Tấn Sang như đang nhận lãnh vai trò xây dựng một thế liên hòan với Hoa Kỳ và các quốc gia khác.

Trong khi ấy thì uy tín Nguyễn Tấn Dũng lại càng ngày càng giảm sút. Cuối tháng 11-2011, trước Quốc Hội Cộng Sản Nguyễn Tấn Dũng đã phải chống đỡ lập luận “không cần có luật biểu tình” của Hòang Hữu Phước, thuộc phe cánh Tấn Sang. Tấn Dũng cho biết phải sọan luật biểu tình vì “quyền biểu tình” đã được ghi trong “Hiến Pháp” nhưng lại chưa có luật để theo đó thi hành. Ai cũng biết “Hiến Pháp” và “Luật Pháp” chỉ làm cho có hình thức, còn chế độ cộng sản thì không bao giờ người dân có quyền tự do biểu tình.

Nguyễn Tấn Dũng cũng chính thức xác nhận quần đảo Hòang Sa thuộc chủ quyền Việt Nam Cộng Hòa và đã bị quân đội Trung cộng dùng bạo lực chiếm đóng. Xét ra đây chính là thành quả của công cuộc đấu tranh đòi đảng Cộng sản phải xác nhận sự thật và đòi họ phải bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lãnh hải Việt Nam. Vì nắm rõ sự kiện lịch sử nói trên mọi người đã nhanh chóng bảo nhau: “đừng nghe những gì Tấn Dũng nói mà hãy nhìn kỹ những gì Tấn Dũng làm”. Điều này còn cho thấy đảng cộng sản đã mất hẳn niềm tin từ quần chúng Việt Nam.

Những người đấu tranh quốc nội không ngồi mà đợi (wait and see). Họ đã sáng tạo và chủ động biến lời tuyên bố ông Dũng thành một thử thách cho chính ông và đảng Cộng sản. Vào Chủ Nhật 27-11-2011, họ cho tổ chức một cuộc biểu tình “Ủng Hộ Luật Biểu Tình của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng”. Họ đã bị an ninh cộng sản thẳng tay đàn áp và giải tán. Cách hành xử của công an Hà Nội nói lên sự thực “cộng sản nói một đằng làm một nẻo” và “Tấn Dũng bảo dưới không nghe”.

Trong cuộc chơi, Quân Đội và Công An là hai lực lượng được cả Tấn Dũng lẫn Tấn Sang o bế. Tháng Bảy vừa qua, Tấn Dũng ký quyết định thăng chức cho một loạt quan chức quân đội. Tuần này ngày 6-12-2011 Tấn Sang lại quyết định thăng chức cho 9 thượng tướng quân đội và công an. Nguyễn Chí Vịnh là một trong số những người này. Tấn Sang nói rõ trách nhiệm của họ là “bảo vệ vững chắc độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền biển đảo, biên giới, vùng trời” và đồng thời “bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ XHCN; giữ vững ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội”.

Có lập luận cho rằng hiện tượng Tấn Sang công khai đối đầu Tấn Dũng cho thấy nội bộ cộng sản cũng phần nào có “dân chủ”. Thực ra đây chỉ là những tranh giành quyền lực và quyền lợi giữa các phe cánh trong đảng Cộng sản. Dân chủ chỉ thực sự có khi các chính trị gia công khai đề ra các chính sách và phương cách để thực hiện chính sách. Người dân có quyền tự do chọn lựa giữa các chính trị gia, chọn lựa những chính sách tối ưu cho quyền lợi của đất nước.

Việc tranh chấp quyền lực giữa Tấn Sang và Tấn Dũng càng ngày càng trở nên khốc liệt, thay vì chỉ xem chúng đánh nhau, chúng ta cần chủ động phân tích và nắm bắt tình thế để đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.

Chiến Tranh Sẽ Xẩy Ra?

Trong khi Hoa Kỳ công khai xây dựng một đội hình quân sự bao vây Trung cộng, lẽ đương nhiên nhà cầm quyền Bắc Kinh không thể làm ngơ. Vào tháng 11-2011, thủ tướng Trung cộng Ôn Gia Bảo đã lên tiếng cảnh cáo về sự can thiệp của “các thế lực bên ngoài” vào những tranh chấp ở Biển Đông, nơi mà Trung cộng khẳng định thuộc chủ quyền không thể tranh cãi.

Tuần này ngày 6-12-2011, trong một bài diễn văn đọc trước Quân ủy Trung ương, Hồ Cẩm Đào lên tiếng thúc giục Hải Quân Trung cộng phải sẵn sàng chiến đấu và hiện đại hóa để bảo vệ an ninh quốc gia và hòa bình thế giới.

Ông George Little, Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, xác nhận cảnh cáo nói trên là nhắm vào Hoa Kỳ. Ông cho biết trong cuộc đối thọai vào thứ Tư 7-12-2011 tại Bắc Kinh vấn đề này sẽ được nêu lên.

Về phía Việt Nam, báo Quân Đội Nhân Dân đưa tin từ ngày 1 đến 5/12-2011 tại Trường bắn TB1 ở huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, Quân chủng Phòng không – Không quân đã thực tập bắn đạn (phòng không) thật với quy mô lớn. Có phải Hồ Cẩm Đào cũng lên tiếng cảnh cáo Việt Nam?

Trong bài trước “Sau Sự Kiện Tầu Bình Minh Bị Cắt Cáp” người viết đã nhắc dư luận không mấy thuận lợi cho giới cầm quyền Bắc Kinh. Các cơ quan tuyên truyền chính thức của Trung cộng từ lâu đã tạo cho dân chúng Trung Hoa hiểu sai là 80 phần trăm Biển Đông thuộc lãnh hải Trung Hoa. Nay Hoa Kỳ lại dùng Biển Đông và các quốc gia trong vùng bao vây Trung cộng. Việc này đang được các thành phần chủ chiến trong đảng và quân đội Trung cộng triệt để khai thác. Nó tạo sự bất mãn Bắc Kinh quá mềm yếu không đủ sức bảo vệ chủ quyền lãnh hải Trung Hoa. Tình trạng căng thẳng nếu tiếp tục sẽ giúp thành phần chủ chiến thêm sức mạnh và rất dễ dẫn đến chiến tranh.

Thêm vào đó những thất bại về kinh tế và xã hội càng ngày càng bộc lộ, giới cầm quyền Bắc Kinh cũng sẽ dễ dàng chấp nhận chiến tranh.

Bài học từ hai cuộc thế chiến cho thấy Hoa Kỳ sẽ chỉ nhẩy vào vòng chiến phút cuối khi đã bị tấn công. Vì thế cuộc chiến tranh sẽ không phải xẩy ra giữa Hoa Kỳ và Trung cộng. Chiến tranh sẽ xẩy ra giữa Trung cộng và các quốc gia trong vùng. Dưới nhãn quan của người Tầu, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn thường được xem như một lũ “lừa thầy phản bạn” cần dạy cho một bài học thứ hai. Vì thế chiến tranh giữa hai đảng Cộng sản sẽ rất dễ xẩy ra.

Nếu chiến tranh lại xảy ra, nguyên nhân vẫn là tranh chấp giữa những kẻ cầm quyền. Chiến tranh sẽ làm cho chúng ta quên đi các thất bại về ngọai giao, chính trị, văn hóa, giáo dục… và nhất là kinh tế đang dẫn đến sự sụp đổ của cả hai chế độ cộng sản Việt Trung. Cần hiểu rõ điều này để thấy rõ chiến tranh sẽ tránh được khi Việt Nam có tự do dân chủ. Nhưng nếu chiến tranh xẩy ra và nếu chúng ta biết chủ động thì chiến tranh cũng là thời điểm để thay đổi hệ thống chính trị đang trong thời kỳ sụp đổ.

Trên thực tế gián điệp Trung cộng được cài khắp các cơ quan công quyền và lực lượng vũ trang Việt Nam. Quân đội Trung cộng cũng trá hình dưới dạng công nhân, thương nhân và du khách có mặt cùng khắp Việt Nam. Trung cộng sẽ không để mất Việt Nam. Vì thế có thể họ sẽ tạo ra một cuộc đảo chánh hợp thức hiện diện trên lãnh thổ Việt Nam.

Những thành phần chống Trung cộng bên trong Quân Đội cũng sẽ không ngồi im chờ đợi bị phe cánh theo Tàu thanh trừng. Họ có thể đang sửa sọan đảo chánh và sau đó sẽ tiến hành những thay đổi chính trị để hòa giải với dân tộc và tìm sự ủng hộ của thế giới. Sáng suốt, chủ động nắm bắt và chuyển hóa tình hình là nhiệm vụ của mỗi người chúng ta.

Tạm Kết

Đấu tranh đòi nhân quyền chỉ là một phần nhỏ mà người Việt có thể đóng góp. Chúng ta còn có thể yểm trợ cả vật chất lẫn tinh thần cho công cuộc đấu tranh chung.

Giải Nhân Quyền Việt Nam được Mạng Lưới Nhân Quyền hằng năm tổ chức nằm trong mục đích nói trên. Năm nay giải được trao cho cho Luật sư Cù Huy Hà Vũ và Cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Buổi trao giải sẽ được tổ chức tại Kensington Community Recreation Centre, Melbourne, góc đường Kensington và Altona, từ 1:30 giờ đến 4 giờ chiều ngày thứ bảy 10/12/2011. Sự hiện diện hay hướng về buổi lễ sẽ nói lên tấm lòng mong muốn tự do và dân chủ của chúng ta.

Hoa Kỳ thừơng tránh không trực tiếp xen vào chuyện nội bộ của Việt Nam. Vì thế đóng góp của Hoa Kỳ và thế giới tới nay có mặt giới hạn của nó. Chủ yếu họ chỉ tìm cách để cải thiện nhân quyền giúp tiệm tiến cải tạo thể chế chính trị.

Hoa Kỳ nay đã đổi từ thế thủ sang thế công bao vây Trung cộng. Làm yếu Trung cộng hay thay đổi thể chế chính trị tại Trung Hoa sẽ góp phần không ít trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.

Chiến tranh, đảo chánh hay cách mạng – thật khó đóan trước chuyện gì sẽ xảy ra và khi nào sẽ xảy ra. Đấu tranh giành lại tự do là nhiệm vụ của chính chúng ta. Tiếp tục xây dựng niềm tin, vận động quần chúng, liên kết hành động và sẵn sàng chủ động đứng lên chính là việc chúng ta có thể làm.

© Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

8/12/2011

© Đàn Chim Việt

 

7 Phản hồi cho “Hoa Kỳ chuyển thế – chúng ta làm gì?”

  1. Vietnam says:

    Tôi thấy chưa thể có chiến tranh ở Biển đông vì làm vậy TQ sẽ thất bại, mời các bạn xem chính TQ nhạn định về VN qua bài dưới đây mà tôi copy lại của cuulong, hongha đăng ở trang bên cạnh, báo này:
    BÁO HONGKÔNG * CUỘC CHIẾN HOA VIỆT

    Nếu khai chiến trên biển Đông,
    khả năng Trung Quốc sẽ thua Việt Nam

    Một số tờ báo của Hồng Công gần đây như “Đại công báo”, “Văn Hối”, “Đông phương” và nguyệt san “Phòng vệ Hán Hoà” dẫn lời các nhà quan sát quân sự Bắc Kinh cho rằng tuy từ đầu năm 2009 đến nay, các bước chuẩn bị đấu tranh quân sự của Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền biển Đông (Trung Quốc gọi là biển Hoa Nam) vô cùng rầm rộ. Thế nhưng trong bối cảnh hiện nay, còn rất nhiều rào cản khiến Trung Quốc chưa thể áp dụng hành động quân sự thực tế trong tranh chấp chủ quyền biển Đông.

    Các chuyên gia quân sự Trung Quốc cũng cảnh báo nếu Bắc Kinh Trung áp dụng hành động
    quân sự, cái giá phải trả sẽ rất đắt, thậm chí ảnh hưởng quốc tế tiêu cực của hành động này đối với Trung Quốc còn lớn hơn cả phát động một cuộc chiến tranh tại Eo biển Đài Loan. Dưới đây là tổng hợp nội dung cơ bản của các bài viết này.

    1- Rào cản chính trị: – Tại khu vực Biển Đông, hiện nay có ba nước tồn tại bất đồng lớn nhất với Trung Quốc về lãnh hải và hải đảo là Việt Nam, Philippin và Malaixia, trong đó Việt Nam là hàng đầu. Vì thế, khả năng bùng nổ xung đột quân sự tại khu vực biển Đông chỉ có thể là Trung Quốc tấn công quân sự chiếm các đảo, bãi mà Việt Nam đang kiểm soát tại quần đảo Trường Sa (Trung Quốc gọil à Nam Sa).

    Còn khả năng Trung Quốc và Malaixia nổ ra xung đột quân sự do tranh chấp đảo Layan Layan (đá Hoa Lau) trong tương lai gần, cơ bản bằng không. Thế nhưng, vấn đề quan trọng là Trung Quốc áp dụng hành động quân sự quy mô lớn với Việt Nam, thế tất sẽ thiêu huỷ hoàn toàn hình tượng quốc tế “hoà bình phát triển” mà Trung Quốc tạo dựng trong gần 20 năm qua. Hệ quả là sự cảnh giác của Ôxtrâylia, Mỹ, Nhật Bản và cả Hiệp hội các nước Đông Nam á (ASEAN) đối với Trung Quốc sẽ tăng cao.

    - Gần đây, hợp tác và trao đổi quân sự giữa Mỹ với ASEAN và Việt Nam đã có những bước tiến lớn, một khi Trung Quốc áp dụng hành động quân sự, dư luận và báo chí chính thức của Mỹ, Ấn Độ, Nhật Bản và các nước phương Tây khác sẽ đứng về phía Việt Nam. Mỹ, Ấn Độ và Nhật Bản thậm chí còn cung cấp cho Việt Nam chi viện về tình báo và hậu cần quân sự cho Việt Nam . Bên cạnh đó, “Học thuyết quân sự mới” của Ôxtrâylia cho rằng biển Đông chính là “biên cương lợi ích” của Ôxtrâylia sẽ có cớ phát triển.

    - Một khi chiến tranh bùng nổ, sẽ thúc đẩy nhanh hơn sự thành lập chính thức của tập đoàn “NATO biển Đông”, bước đi Nam tiến của Lực lượng Tự vệ trên biển của Nhật Bản cũng sẽ trở thành hiện thực và tạo ra căn cứ hợp pháp để Mỹ can thiệp quân sự trực tiếp. Hơn thế, tại khu vực này, tồn tại “Hiệp ước đồng minh Mỹ – Xinhgapo – Ôxtrâylia” và từ sau năm 1995, Mỹ cùng với 6 nước ASEAN là Philippin, Thái Lan, Xinhgapo, Malaixia, Inđônêxia và Bruney tổ chức cuộc diễn tập quân sự hàng năm mang tên “Karat”, được mệnh danh là “Tập đoàn Karat” và trên thực tế đã trở thành quan hệ “chuẩn đồng minh”.

    - Quần đảo Trường Sa hiện nay, có một số đảo nằm sát bờ biển Malaixia, có một số đảo gần đường trung tuyến Việt Nam – Malaixia, cách Trung Quốc xa như vậy, nói là của Trung Quốc thật khó có sức thuyết phục. Do vậy, khi Trung Quốc áp dụng hành động quân sự, hình tượng quốc tế của các nước hữu quan, nhất là Việt Nam sẽ tốt hơn nhiều so với Trung Quốc, theo đó các nước lớn châu Âu, thậm chí cả Mỹ và Ấn Độ sẽ cùng đưa ra đề nghị cung cấp vũ khí cho Việt Nam, khiến cho nhân tố thiên thời và nhân hòa là bất lợi đối với Trung Quốc.

    2- Rào cản về quân sự
    - Các nhà quan sát quân sự Bắc Kinh nêu rõ nhìn bề ngoài, so sánh sức mạnh quân sự giữa Trung Quốc với Việt Nam, phía Trung Quốc có vũ khí hiện đại mang tính áp đảo, nhất là ưu thế về số lượng và chất lượng tàu mặt nước, tàu ngầm cỡ lớn. Thế nhưng, phân tích sâu về học thuyết địa – quân sự, thực sự bùng nổ chiến tranh trên không và trên biển với Việt Nam, ưu thế sức mạnh quân sự không hẳn nghiêng về Trung Quốc. Bởi vì đặc điểm mới của chiến tranh kỹ thuật công nghệ cao với vũ khí tên lửa là không có khái niệm so sánh sức mạnh của nước mạnh, nước yếu. Theo đó, nước yếu có một số ít tên lửa hiện đại, trong chiến tranh trên biển và trên không, vẫn có thể dựa vào ưu thế thiên thời, địa lợi, nhân hòa v.v.để vẫn thắng được nước mạnh.

    - So sánh cụ thể hơn, về hải quân và không quân của Trung Quốc tham gia cuộc chiến tranh này sẽ chủ yếu là Hạm đội Nam Hải (Bộ Tư lệnh đặt tại Trạm Giang, Quảng Châu). Còn Việt Nam lực lượng không quân được trang máy bay chiến đấu “Su-30MKV” và “Su-27SK/UBK”. Hải quân Việt Nam được trang tàu tên lửa tốc độ cao “Molniya-12418” và tới đây có cả tàu ngầm “KILO-636”. Như vậy, xu thế so sánh sức mạnh tại biển Đông đang phát triển theo hướng bất lợi cho Trung Quốc.
    - Trong tương lai gần, khi Hải quân Việt Nam đưa tàu ngầm “KILO- 636” vào sử dụng, quyền kiểm soát cục bộ dưới nước có thể sẽ nghiêng về phía Hải quân Việt Nam. Ngoài ra, Trung Quốc phải tính đến nhân tố máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của không quân Việt Nam có thể sẽ được trang bị tên lửa siêu âm không đối hạm “BRAHMOS” (của Ấn Độ) và “YAKHONT” (của Nga) với tầm bắn đạt 300km.

    - Về năng lực phòng không, Trung Quốc và Việt Nam đều được trang bị tên lửa đất đối không hiện đại “S-300PMU1”. Lực lượng phòng không của Việt Nam có 2 tiểu đoàn, còn con số này của Trung Quốc là 20. Thế nhưng, lực lượng này (của Trung Quốc) chủ yếu bố trí trên đất liền, do vậy vai trò có thể phát huy trong chiến tranh trên biển và không phận trên biển khá hạn chế.

    3- Rào cản về địa lý
    - Toàn bộ 29 đảo, bãi mà Việt Nam kiểm soát hiện nay tại Trường Sa, cách đất liền từ 400 – 600 km. Tại khu vực này, Việt Nam có các căn cứ không quân tại vịnh Cam Ranh (Nha Trang), Đà Lạt (Lâm Đồng) và ở Thành phố Hồ Chí Minh, đa số không phận tại khu vực tranh chấp này đều nằm trong tầm tác chiến của máy bay tấn công “Su-22” của không quân Việt Nam, chưa kể đến máy bay chiến đấu “Su-30MKV” và “Su-27SK” với bán kính tác chiến lên đến 1.500 km. Từ đó cho thấy cả Trung Quốc và Việt Nam đều có đủ năng lực tấn công tầm xa đối với các căn cứ hải quân tung tâm của đối phương.

    - Việt Nam đã xây dựng sân bay tại đảo Trường Sa. Nếu so sánh, không quân Trung Quốc kể cả cất cánh từ sân bay tại đảo Hải Nam, khoảng cách đường thẳng đối với 29 đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát đã lên đến từ 1.200 – 1.300 km, còn cất cánh từ khu vực quần đảo Hoàng Sa, khoảng cách đến Trường Sa cũng lên đến từ 900 – 1.000 km… Điều này buộc máy bay chiến đấu “J-10” và “J-8D” và cả “Su-30MKK” và “Su-27SK” của Không quân Trung Quốc đều cần được tiếp dầu trên không mới có thể tham chiến. Tuy vậy, thời gian tác chiến trên vùng trời biển Đông so với máy bay chiến đấu cùng loại của không quân Việt Nam cũng ngắn hơn khoảng 50%.

    - Khi chiến tranh bùng nổ, sân bay trên đảo Vĩnh Hưng (Hoàng Sa) và thậm chí cả sân bay trên đảo Hải Nam của không quân Trung Quốc nhiều khả năng trước tiên sẽ bị máy bay chiến đấu “Su-22” của không quân Việt Nam thực hiện tấn công phủ đầu. Căn cứ Toại Khê, Căn cứ Quế Lâm (Quảng Tây) của Sư đoàn không quân số 2 cũng nằm trong phạm vi bán kính tác chiến tấn công của máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của Không quân Việt Nam. Ngoài ra, còn một yếu tố quan trọng khác là xung đột không chỉ hạn chế ở khu vực biển Đông, toàn bộ các mục tiêu chiến lược tại đảo Hải Nam, Hồng Kông, Côn Minh (Vân Nam) và Nam Ninh (Quảng Tây) đều nằm trong phạm vi bán kính tác chiến của máy bay chiến đấu “Su-30MKV” của Không quân Việt Nam.

    - Địa hình lãnh thổ của Việt Nam dài hẹp, máy bay “Su-27SK” và “J-10A” của Trung Quốc, sau khi tham chiến, trên đường bay trở về căn cứ tại đảo Hải Nam hay căn cứ Toại Khê, Quế Lâm (Quảng Tây), đều nằm trong tầm tác chiến của máy bay chiến đấu “MiG-21Bis” của Không quân Việt Nam cất cánh từ các căn cứ không quân miền Bắc và miền Trung Việt Nam. Do vậy, MiG-21Bis của Việt Nam có thể cất cánh đánh chặn máy bay chiến đấu của Trung Quốc đã hết vũ khí và thiếu nhiên liệu vào bất cứ lúc nào.

    4- Rào cản về chiến thuật
    - Máy bay chiến đấu “Su-22” của không quân Việt Nam có thể sẽ áp dụng chiến thuật không kích siêu thấp và có được sự yểm hộ hoả lực trong tấn công đảo, bãi. Vì thế, ngay cả khi Trung Quốc chiếm lĩnh được các đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát hiện nay, bảo vệ lâu dài là vấn đề cực kỳ khó khăn. Ngoài ra, Không quân Việt Nam áp dụng chiến thuật không kích tầm siêu thấp, sẽ tránh được sự theo dõi của các loại rada trên tàu mặt nước của Trung Quốc và trực tiếp tấn công các tàu mặt nước cỡ lớn của hải quân Trung Quốc.
    - – Hải quân Việt Nam không có tàu mặt nước cỡ lớn, cho nên không ngại Trung Quốc áp dụng chiến thuật không kích tầm siêu thấp. Hơn thế, như vậy còn khiến cho tàu ngầm hiện đại của Trung Quốc không thể phát huy sức mạnh, chỉ có thể tấn công tàu vận tải của hải quân Việt Nam.

    Nhưng phán đoán từ loại tàu đổ bộ từ đất liền tiến ra đảo, bãi quần đảo Trường Sa của Việt Nam hiện nay, đa số là tàu vận tải cỡ nhỏ lớp từ 300 – 500 tấn trở xuống, hơn thế phần nhiều là được đóng bằng gỗ, cho nên điều động tàu ngầm hiện đại để tiêu diệt là không cần thiết, không hiệu quả mà có khi lại làm mồi cho các loại phương tiện săn ngầm của VN do Nga trang bị./.

  2. Vietnam says:

    Tôi đồng ý đòi nhân quyền cho VN nhưng tôi cho rằng một khi Mỹ còn có nhu cầu “kiềm chế TQ” thì Mỹ còn cần CSVN, vì Mỹ cho rằng CSVN mới là người có khả năng này, và Mỹ cũng lo sợ nhất nếu nhỡ ra, CSVN mà theo hẳn TQ thì gay!. Chính vì thế “vấn đề nhân quyền” Mỹ cho làm “thứ yếu, thỉnh thoảng lại chỉ “hâm nó” lên một tý mà thôi. Ai chẳng biết “Mỹ là kẻ thực dụng nhất thế giới” Mỹ chỉ vì QL là chính mà thôi. Trước đây, vì nhu cầu “chống LX”, Mỹ sẵn sàng lôi kéo CSTQ và cũng săn sàng bỏ luôn đồng minh Đài Loan và sau này là bỏ luôn cả đồng minh VNCH nữa.

    Theo tôi, cần nắm bắt thực tế như trên đây để có đối sách cho phù hợp, trong khoảng 10- 15 năm nữa, Mỹ còn muốn bao vây TQ thì chúng ta cũng khó lòng mà đòi hỏi có nhân quyền tuyệt đối như đa nguyên đa đảng và tam quyền phân lập được đâu. Nói như vậy không có nghĩa là ‘thủ tiêu đấu tranh”. Vẫn cần có đấu tranh cho nhân quyền để được nới rộng tự do dân chủ được ít nào hay ít ấy đều là điều tốt cho dân VN ta, nhận đinh tên ‘hơi tiêu cực” nhưng là một “thực tế” dù muốn hay không, ta vẫn phải đối mặt, thât hơi buồn!./.

  3. Huong Nguyen says:

    Biển Đông sẽ phải nỗi sóng vì Trung Cộng sẽ không còn con đường nào khác là phải tiến xuống phiá Nam. Trong tình thế đó, CSVN hoặc là phải hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng để sống còn hoặc là phải ra mặt đối đầu. Cả 2 trường hợp đều làm cho CSVN hoặc là phải mất chính nghĩa với dân tộc nếu phải ngã theo Trung Cộng(TC) hoặc là phải lâm vào thế bị động vì phải đối đầu với TC trong khi không còn được sự ủng hộ của người dân nữa. Đây là cơ hội cho người Việt vùng dậy kết hợp với phần tử CS ly khai để thành lập 1 Việt-Nam Tự Do dưới sự yễm trợ của Tây Phương và Đông Nam Á. Đây là thời điễm cực kỳ quan trọng quyết định sự sống còn của dân tộc mà những người Việt-Nam chân chính yêu nước sẽ có cơ hội để hiện thực. Có làm được hay không thì phải còn tùy vào sự thông minh và lòng yêu nước của người Việt chứ không phải từ Hoa Kỳ hay bất cứ quốc gia nào khác!.

  4. nguyen van trời ơi says:

    nếu chiến tranh xẩy ra ,tất cả lân bang bị taù xâm lăng lảnh thổ cùng đồng loạt đứng lên lấy lại giang sơn tàu thua,lam sao người mỷ yểm trơ phaó và không quân.

  5. Trung Hoàng says:

    HOÀ HIẾU KHÔNG CÓ NGHIÃ LÀ NHÂN NHƯỢNG.

    Khi Hoa Kỳ đang có sự chuyển thế hướng về Châu Á-Thái Bình Dương, mà thường được cho là sự trở lại đúng lúc ở khu vực nầy; có thể nói đã mở ra cho Việt Nam chắc chắn sẽ có được một hướng đi mới. Chẳng những giúp cho nhà cầm quyền ĐCSVN giảm bớt áp lực khá nặng nề từ phiá ĐCSTQ, mà còn tạo cho toàn dân Việt yêu nước trong ngoài một niềm tin khá vững chắc, cho một tương lai nguyên vẹn lảnh thổ và lảnh hải biển đảo có thể sẽ được phục hồi. Nếu tự lực tự chủ tự cường là một sức mạnh rất cần thiết phải có, thì sự trợ lực từ các nước trên thế giới vẫn không thể nào thiếu được -nhất là một nước có nhiều tiềm năng tiềm lực hùng mạnh như Hoa Kỳ- , trong thời đại mới càng ngày càng thu ngắn sự cách biệt trên khắp năm châu bốn biển.

    Nếu Hoa Kỳ tạo được cứ điểm Darwin phiá Bắc Úc-Đại-Lợi, thì Trung Quốc cũng đang ráo riết để hình thành một lực lượng tuần tra trên MêKông, mang danh nghiã dân sự trá hình để che đậy bớt ý đồ, với dã tâm lôi kéo Thái Miến Lào vưà làm rào chắn cho Trung Quốc, mà lại vưà bao vây vô hình Việt Nam, như từng đã sử dụng CSBV làm tên lính xung kích để giử và tiến về phương Nam cuả họ. Tên lính xung kích và ông chủ một thời gắn bó, nay có thể vì Hoàng Sa mà rồi sẽ có sự trở mặt với nhau, đó là điều rất chắc chắn sẽ phải đến. Bởi vì muốn ăn cá lớn, tất phải hao miếng mồi câu nhử, và Hoàng Sa chính lại là miếng mồi khó nuốt cho trôi đó, được mượn tạm cuả người mà câu nhử con cá mập ra khỏi cưả động, để mới có cơ thế thuận lợi họp tình họp lý mà trừng trị nó.

    Hiểu được cái thế Ngư Ông Đắc Lợi thâm hiểm như thế nào, trong các giai đoạn Lịch Sử Cận Đại Việt Nam vưà qua, không ai trong người Việt yêu nước mà không thấm thiá bài học đó, mà qua đó kẻ Ngư ông hưởng được nhiều lợi nhất chính là CSTQ, trước mắt mọi người đó chính là Hoàng Trường Sa. Với tình thế biến chuyển ngày nay, nhà cầm quyền Bắc Kinh luôn luôn lúc nào cũng khích động tinh thần chống đối nhau, giưả các thành phần trong Cộng Đồng Dân Việt CẢ TRONG LẪN NGOÀI, để họ lúc nào cũng làm kẻ ngư ông ngồi xem hưởng lợi. Đó là một thực tế rất chắc chắn, luôn luôn được nhà cầm quyền CSBK thực hiện cho bằng được, bằng mọi cách và mọi phương tiện để tích cực hổ trợ cho ý đồ nham hiểm nầy.

    Người dân Việt yêu nước trong ngoài trong giai đoạn nầy, phải cần có được những hướng đi linh hoạt và khôn ngoan. Linh hoạt là luôn giử đấu tranh ôn hoà với nhà cầm quyền CSVN trong nước, khôn ngoan là lúc nào cũng cảnh giác cực kỳ thận trọng không ngừng nghỉ, các đòn phân hoá độc hiểm cuả CSTQ luôn nhắm vào dân Việt ta. Tập trung nhắm vào sự tách rời CSVN ra khỏi hấp lực rất mạnh mẻ cuả CSTQ, một sự tách biệt cần phải được thực hiện, nó cũng gần như đồng thời đưa đến một hệ quả, là sẽ làm tàn lụi thể chế độc tài toàn trị Cộng Sản trên đất nước Việt Nam. Đó chính là cái thế Theo Gió Đổi Cờ, mà tất cả dân Việt trong ngoài, phải thấy và hiểu được tường tận một cách chính xác hơn nưã.

    Những Bàn Tay Lạ luôn theo dân Việt yêu nước trong ngoài như hình với bóng, nhất là ở những diển đàn mở rộng, thì những con thiêu thân cứ nhỡn nhơ bay lượn, mà thật ra hầu như là không ai không hiểu được, cái ý đồ đen tối phân hoá nham hiểm ty tiện đó. Bởi vì loài chồn và cáo cho dù có tô vẻ như thế nào đi chăng nưã, thì cũng không bao giờ có thể trở thành là con bồ câu trắng hoà bình dưới mắt mọi người. Mặt nào đó thì nó cũng giống như thế Ngư Ông Đắc Lợi, linh hoạt và khôn ngoan thì ai cũng có thể sử dụng được nó, mà hoàn toàn không hẳn là chỉ giành riêng cho những cường lực trên thế giới và trong khu vực như Trung Quốc.

    Việt Nam đối với Trung Quốc thì luôn luôn phải lấy sự hoà hiếu làm đầu, sự bang giao giưả hai nước chắc chắn là phải xem đó là một hướng nhất quyết phải theo. Nhưng sự hoà hiếu đó không phải là một sự nhân nhượng quá mức chiụ đựng. Bởi vì hơn ai hết, Trung Quốc hẳn nhiên cũng đã từng thấm thiá sự phản kháng cuả dân Việt, mà không thể nào họ vượt qua được, với bao thời thì Trung Quốc đã từng có kinh nghiệm cay đắng qua bao sự phản kháng quật cường mảnh liệt đó.

    Xin trân trọng.

  6. Nhật Hồng says:

    Phân tích của anh Duy khá hay .
    Tôi thì tin rằng năm 2012 tại Việt nam sẻ thay đổi . Nhà tù cộng sản sẻ sụp đỗ . Putin độc tài cũng tan tành trong năm này . 14 tên sẻ bị bắt và bị xét xử .

Phản hồi