|

Sứ quán hay “Xú quán”?


Với đa số người Việt hiện đang kinh doanh, học tập, mưu sinh tại Đông Âu (các nước trong phe XHCN cũ) thì Sứ quán Việt Nam, Lãnh sự quán Việt Nam là nỗi ám ảnh, là cái máy chém vào túi tiền của họ khi gia hạn gấy tờ và các thủ tục hành chính liên quan.

Cái máy chém “đậm đà bản chất đông người vì ít người” thể hiện rõ ở cách làm việc, ứng xử của nhân viên Lãnh sự được gọi là “lãnh đủ” hành công dân nước CHXHCNVN chẳng khác gì chị Dậu, anh Pha thời thực dân phong kiến khi có việc phải tới cửa quan!

Bản tính của một cá nhân rất khó thay đổi chứ khoan nói tới bản chất một chế độ độc tài toàn trị thay đổi theo kiểu một chính trị gia Đông Âu trước biến cố vào cuối thập niên tám mươi thế kỷ hai mươi từng hy vọng:..”Chủ nghĩa Xã hội mang bộ mặt con người…”  Sứ quán, Lãnh sự, hay bất kỳ một cơ quan ngoại giao của chế độ này cũng chẳng bao giờ (vĩnh viễn thế) mang bộ mặt con người trong cách ứng xử với công dân của mình. Cách đây chưa lâu, người Việt mang hộ chiếu Việt mỗi khi về thăm “nước quen”, người thân vẫn phải xin visa như người “nước lạ”. Sự thật chua xót và đậm chất hài hước đó có khác gì khi những đứa con về thăm bố mẹ đẻ ra mình phải qua cơ quan ngoại giao Việt Nam xét nghiệm ADN để chứng minh khổ chủ chính là con ruột mà bố mẹ mình mang nặng đẻ đau (!?).

Trong một môi trường mà đa phần các công bộc đầy tớ sống bằng tiền đóng thế của nhân dân quay sang “hành dân là chính” đẻ ra những quy định quái dị làm nhanh, làm chậm nâng tiền thu tuỳ tiện bất chấp quy định của Bộ tài Chính, Ngoại giao như Lãnh sự quán Việt Nam tại Cộng Hoà Tiệp đã trở thành một tiền lệ mà cộng đồng chúng ta mặc nhiên công nhận nó, tặc lưỡi cho được việc để rồi sau đó nói thầm thôi thì đừng giây với…hủi! Chính sự cam chịu đó là mảnh đất mẩu mỡ cho tệ nạn tiêu cực thò cái vòi bạch tuộc hút đồng tiền mồ hôi xương máu, một nắng hai sương mà chúng ta cóp nhặt trong cuộc mưu sinh ngày một khó khăn.

Hình ảnh lem nhem của không ít nhân viên ngoại giao phải xách va li về nước khi chưa hết thời hạn, bị nước sở tại lệnh trục xuất trong vòng hai mươi tư tiếng như ông Phạm Minh Chiến mới đây là một trong rất nhiều vết nhơ về tư cách nhân viên Lãnh sự quán Việt Nam tại Tiệp. Tội của ông Chiến là lợi dụng biển số xe ngoại giao cho những người “trồng cỏ” (may là ở Tiệp) chứ với tôi này ở Việt Nam chắc ông Chiến phải bóc lịch trong tù từ mười tới mười năm năm là ít. Nhắc tới ông Chiến là không ít người trong cộng đồng chúng ta vẫn nhớ tới một người còn trẻ, nhưng hách dịch, hỗn láo, xưng hô xấc xược với cả người đáng tuổi cha chú ông ta khi lên Lãnh sự làm giấy tờ. Ông này còn có hỗn danh ăn tạp, ăn bẩn, ăn công khai, tạo cớ để ăn. Ông Phạm Minh Chiến chỉ là một ví dụ, một “đồng chí bị lộ” trong rất nhiều “đồng chí chưa bị lộ” tại Lãnh sự quán. Trước ông Chiến cũng có một vài “đồng chí” đang “vui vẻ sống đột nhiên từ trần”. Khỏi phải kể, ai ở Tiệp lâu cũng biết.

Một người bạn của tôi, quốc tịch Tiệp lên Lãnh sự xin visa về Việt Nam nộp tiền đúng theo quy định, anh nhất định không lấy nhanh theo gợi ý sỗ sàng mà cứ đủng đỉnh với suy nghĩ việc gì phải vội. Khi lấy visa, anh bị đòi nộp thêm tiền vì lấy chậm 3 ngày. Nhanh cũng mất, chậm cũng mất hoàn toàn không có văn bản quy định. Phải nói cách vặt tiền của nhân viên Lãnh sự quán đã đạt tới “đỉnh cao trí tuệ”, hay là điều này có trong giáo trình đào tạo nhân viên ngoại giao của nước CHXHCN Việt Nam?

Nhiều người làm dịch vụ đã thốt lên, Sứ quán cải trang đi với tôi vào chợ gặp người mình hỏi họ nghĩ gì khi gia hạn giấy tờ hoặc các thủ tục hành chính tại Lãnh sự? Tin chắc nhân viên Sứ quán sẽ nghe những lời ca thán, thậm chí, xin lỗi không ít người sẽ văng tục giải toả ẩn ức mà họ phải cam chịu.

Cái bi kịch khi cộng đồng chúng ta bị vắt tiền trắng trợn mà phải câm lặng sao mà buồn đến thế? Bị xéo mãi chẳng thấy quằn. Hy vọng có cuốn sổ góp ý, hy vọng nhân viên đeo bảng tên cũng mãi là giấc mơ hồng, hy vọng vào sự tử tế lương thiện sao mà khó thế Bác Hồ ơi!

Trong số người im lặng đó, có không ít những người lính vào sinh ra tử coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, không ít những trí thức khoa bảng, những người dân chân chất lương thiện mà nay phải sống trong sự sợ hãi với chính các đầy tớ được trả lương bằng tiền thuế của nhân dân, của họ. Phải chăng sự câm nín đã nuôi dưỡng cái xấu, cái ác, nếu đúng là như thế, phần nào, sự im lặng chính là đồng loã.

Sứ quán, giờ đã thành Xú quán! Tới bao giờ chúng ta không phải ngửi cái mùi xú uế ấy?

Đã bao giờ các bạn tự đặt ra câu hỏi ấy chưa? Nếu đã đặt ra bạn sẽ biết cách trả lời.

Dân Đen (Gửi tới từ Praha, Cộng hòa Séc)

© Đàn Chim Việt

21 Phản hồi cho “Sứ quán hay “Xú quán”?”

  1. Bao Tran says:

    Các anh chiến đấu tạo nên con ác quỉ, độc ác và tham lam. Các anh bảo vệ nó, nuôi nó, bây giờ trách ai? tụi chúng nó là bọn máu lạnh, không có trái tim để yêu thương, không có cái đầu để biết điều trái hay phải hay biết mắc cở. Chúng nó chỉ biết có tiền thôi. Việc chúng làm không có gì lạ. Nếu có lạ là khi bọn chúng tử tế với dân. Chỉ có hai con đường – một là chưỉ bố chúng nó, xa lánh chúng nó, đuổi cổ chúng nó, hai là im lặng, than thở làm gì cho khổ thân.

  2. trang says:

    Cũng là xứ quán
    nhưng sao mấy ông sứ quán ở mấy nước như ba lan , tiệp khắc v..v..bắt nạt dân mình thế , hay mấy ông nghĩ mấy nước này trước kia là CS thì cứ hành sử theo kiểu CS , còn mấy ông sứ quán ở mấy nước như mỹ , anh, úc..v..v..thì cho điểm 10 , lịch sự , nhã nhặn ,vui vẻ nói chung là tốt(không biết tốt thật hay tốt giả?)

  3. long says:

    Chuyện dài cộng sản
    Nói hoài không hết
    Khi hết cộng sản
    Chẳng còn gì nói

  4. Trinh says:

    Chúng tôi sống tại ucraina còn khổ hơn thế này nhiều. Bọn Cs bên này khốn nạn hơn nhiều nếu không tin cứ vào trang cong-lyvn.com sẽ thấy.

  5. HaiAuTran83 says:

    Xin cám ơn tác giả bài viết nhiều. Cũng là người sinh sống và công tác tại Cộng hòa Séc tôi rất tán đồng với ý kiến của tác giả.

  6. bần dân says:

    …chúng đè đầu cởi cổ người dân từ trên xuống dưới ,từ trong nước tới ngoài nước đâu có
    lạ,miệng chúng thì cứ độc lập tự do hạnh phúc,thực chất thì trấn lột bằng đủ thứ mánh khoé gian xảo
    mà thôi,càng đọc càng thấy đau lòng như dao cắt cho dân việt mình,biết ngày nào vn hết nạn cs đây
    mong lắm thay

  7. LẠI MẠNH CƯỜNG says:

    Thưa qúi đồng hương,

    Theo tôi nghĩ, chúng ta cần vạch mặt chỉ tên những viên chức sứ quan ăn bẩn, hống hách cửa quyền, càng nhiều càng tốt.

    Điều quan trọng là NÓI CÓ SÁCH MÁCH CÓ CHỨNG, không tố điêu, ít xít ra nhiều !

    Người tố cáo ra mặt công khai hay không, theo tôi không quan trọng lắm vào lúc hỗn quan hỗn quân này. Ra mặt đường hoàng mà tố điêu còn tệ hại hơn không ra mặt nhưng tố thật.

    Cần thông cảm cho người tố khổ bọn tham quan nhũng lạm. Vì an toàn của chính họ và gia đình, nên họ đành phải uất ức ẩn danh.
    Không nạn nhân nào mà trong bụng không thầm mong có ngày được thẳng lưng chỉ tận tay day tận mặt bọn sâu bọ “ngồi mát ăn bát vàng”, đã táng tận lương tâm bóc lột mồ hôi nước mắt của họ khi đi lao động nơi xứ người

    Thời Việt Nam Cộng Hòa có bác sĩ Hà Thúc Nhơn ra mặt tố tham nhũng, mà còn bị bọn nó âm mưu thảm sát, rồi tìm mọi cách bôi đen cái chết cùng đời tư của Hà Thúc Nhơn dài dài.
    Thời CS sau 1975, có lắm khi người tố trở thành nạn nhân như Hà Thúc Nhơn; còn kẻ bị tố vẫn thăng quan tiến chức. Điển hình như Nguyễn Chí Vịnh càng bị tố càng leo cao hơn nữa !
    Ngay ở xứ tự do văn minh Âu Mỹ mà có những người dám làm nhân chứng sống trong các vụ làm ăn phi pháp quan trọng của Mafia, còn được chính quyền sở tại bảo vệ bằng mọi cách, như giữ kín danh tính trước khi hầu toà …

    Nói tóm lại, chúng ta tìm mọi cách khuyến khích tố cáo cái ổ tham nhũng trong các sứ quán; đồng thời cố mà bảo vệ an toàn cho những ai dám tố.
    Bổn phận của chúng ta, những người coi web, blog …, là phải kiểm chứng cho kỹ trước khi công bố cáo trạng, để tránh tình trạng vu khống người ngay, nói sai ít thành nhiều, hoặc nói không rõ ràng, lộn xộn, vu nọ dính chùm vụ kia …

    Kết luận, tất cả cần TRONG SÁNG, MINH BẠCH càng nhiều càng tốt !
    Một khi đã trở thành cái nếp sinh hoạt tốt, ngôi nhà dân chủ sẽ vững chãi.

    Kính cáo,
    Lại Mạnh Cường

  8. Tường Minh says:

    Bài viết rất đúng thực tế, một thực tế rất đáng xấu hổ của các sứ quán VN ở các nước đông Âu cnxh cũ: Tiệp, Balan, Nga, Hung…,ở đó họ tìm mọi cách để vặt dân VN đang sống tị nạn ở các nước đó (tị nạn kinh tế, tị nạn chính trị, tị nạn khoa học, tị nạn giáo dục…).
    Đồng thời tại các sứ quán có các tổ chức của đảng cs, mà tại các nước thuộc cộng đồng chung châu Âu thì cncs bị cấm tuyên truyền và hoạt động, vậy thì các sq VN ở các nước với các chi bộ đảng là các ổ tội phạm, đang hoạt động lén lút bất hợp pháp tại các nước dân chủ sở tại.
    Nhưng đáng buồn hơn là trong những người tị nạn kể trên, những “Việt cừu” đó còn rất nhiều “con cừu” đã có các loại bằng cấp cao như TSKH, TS, KS, Cử nhân…một số người trước là đảng viên đảng cs, nay vẫn còn theo và sinh hoạt đảng cs. Như thế có nghĩa là họ đang tiến hành những công việc bị cấm và họ có hiểu đó chính là tội phạm không? và họ sinh hoạt đảng cs vì lý tưởng cs “quái thai” kia hay là vẫn bị u mê với thiên đường cs mà họ còn hy vọng kiếm chác thêm đôi chút, trong khi họ vẫn đang và sẽ “sống nhờ” ở các nước dân chủ đến khi nào VN không còn là nước theo cncs.
    Tại sao nhiều người sống ở các nước dân chủ tự do còn sống yếu hèn và u mê đến như vậy nhỉ ?
    Thật khó hiểu!

  9. Thành Tâm says:

    Ông Vaclav Havel từ trần, nhân dân chúng tôi thành tâm xin Nhà nước VN đừng cử người đến viếng.
    Đến để người Tiệp họ khinh, đuổi ra thì nhục lắm.
    Đến viếng đồng chí Kim Chính Nhật (Jong Il) thì đến, thế giới văn minh không ai thèm quan tâm.

Phản hồi