|

Ước mơ Nhâm Thìn: Thời cơ và bẻ lái

Ngày 23 tháng Chạp ta (16/1/2012), ông Táo lên chầu trời. Người Việt trong dịp này thường nói lên những cầu mong ước vọng thiêng liêng nhất của mình cho năm mới.

Suy ngẫm về hiện tình đất nước, tôi thiết tha ước mong lãnh đạo ở trong nước trong năm Nhâm Thìn nhận rõ và thực hiện được 2 điều then chốt và cấp bách nhất, đó là:

1.-Nhận rõ thời cơ: Khu vực châu Á – Thái Bình Dương trở thành khu vực chiến lược quan trọng nhất, với sự khẳng định mạnh mẽ của Hoa Kỳ trở lại vùng này lâu dài trên thế mạnh, với hàng loạt trục liên minh: Hoa Kỳ – Nhật Bản, Hoa Kỳ – Úc, Hoa Kỳ – Thái Lan, Hoa Kỳ – Indonesia, Hoa Kỳ – Philippines, Hoa Kỳ – Ấn Độ; phong trào quần chúng lật đổ hàng loạt chế độ độc tài tham nhũng ở châu Phi và Trung Đông; sự chuyển đổi rõ rệt của Miến Điện theo xu huớng dân chủ hóa, là những sự kiện lớn có tác dụng sâu sắc đối với nước ta.

Đó là những thời cơ cực kỳ quý hiếm, có thể nói ngàn năm mới có, cần đánh giá cho hết ý nghĩa, không thể nhìn nhận một cách hời hợt rồi bỏ qua, sẽ có tội với nhân dân, với dân tộc, với lịch sử.

Thời cơ càng thêm rõ khi thế lực luôn lăm le bành trướng và xâm lược nước ta tuy hung hăng ngạo mạn nhưng đang ở vào thế bị ngăn chặn, kiềm chế ở khắp nơi, nội bộ không ổn định, còn thời gian dài nữa mới có thể và lực đáng kể. Các nhà lãnh đạo ở Trung Nam Hải thú nhận là vừa qua họ đã trót dại hung hăng không đúng lúc, khi nanh vuốt còn non yếu, vi phạm lời dặn của quân sư họ Đặng là “Thao Quang Dưỡng Hối “, dấu kín mưu đồ bá chủ thế giới; Trung Quốc cần nhiều thập kỷ mới thực sự là một cường quốc, khi mức sống toàn dân đang ở vào hàng thứ 93 của thế giới.

Một nét của thời cơ vàng là nước ta đang có một tầng lớp trí thức khá đông đảo lên tiếng mạnh mẽ bảo vệ tổ quốc, một lớp nữ nhi kiên trung khắp các vùng dấn thân cho độc lập và dân chủ, nhiều đảng viên cộng sản kỳ cựu gắn bó với nhân dân, nhiều cựu binh sỹ trung thành với đất nước. Đây là lực lượng tiên phong, nòng cốt của cuộc đấu tranh mới, cũng là một nhân tố của thời cơ quý báu đang ở trong tầm tay của dân tộc.

2.- Kiên quyết bẻ lái. Lãnh đạo là dẫn đường chỉ lối, quan trọng nhất là đừơng lối đối nội và đường lối đối ngoại.

Về đối nội, lãnh đạo hãy tự tin và tin ở nhân dân, bẻ ngoặt vào con đường dân chủ đa đảng trong trật tự và luật pháp, như ở mọi nước dân chủ, tiến bộ, văn minh. Hãy dũng cảm chấp nhận “trò chơi dân chủ”, chấp nhận sự phán xét công bằng của cử tri qua lá phiếu. Đảng Cộng sản từng sống cùng đảng Dân chủ và đảng Xã hội, cũng đã từng cho phép đảng viên Quốc dân đảng, Đại Việt tham gia Quốc hội, nay sao lại có người sợ, một nỗi sợ quá đáng. Có đảng mới, cũng là của nhân dân, tham gia bầu cử, đảng CS sẽ có điều kiện để ganh đua, tự rèn luyện mình. Có như vậy, nghị quyết về củng cố đảng CS của Hội nghị trung ương 4/khóa XI mới có thể thực hiện được, tránh cho đảng bị tan vỡ, tiêu vong.

Về đối ngoại, lãnh đạo hãy sáng suốt quả đoán chủ động đưa nước ta gắn bó toàn diện keo sơn với thế giới dân chủ, trong khi vẫn giữ hòa khí quan hệ láng giềng tốt với Trung Quốc. Hãy khôn khéo tách dần khỏi “16 chữ vàng”, giữ vững nền độc lập và chủ quyền đất nước.

Thực hiện việc tận dụng thời cơ và bẻ lái trên đây, nước ta sẽ có một tư thế hoàn toàn mới, một bộ mặt hoàn toàn mới, vị thế chiến lược mới sẽ tạo nên lực mới.

Trên đây chính là 2 điểm then chốt để cứu dân cứu nước, thực hiện yêu cầu khẩn thiết của đông đảo tri thức là cần thay đổi hệ thống đồng bộ, thay hệ thống chính trị đi với thay hệ thống kinh tế – tài chinh – văn hóa, đổi mới đường lối đối nội cùng đường lối đối ngoại, hội nhập hoàn toàn với thế giới dân chủ văn minh.

Thật ra 2 việc hệ trọng trên đây không có gì là quá cao xa, phức tạp. Mọi người có thể hiểu và nhìn rõ. Tôi tin rằng qua trưng cầu dân ý, được giải thích cặn kẽ, toàn dân ta sẽ đồng thuận rất cao.

Điều đáng buồn là những chủ trương cứu nước, ích quốc lợi dân, rành mạch như thế mà lại bị rơi vào sự vô cảm của lãnh đạo. Tâm huyết và trí tuệ của 14 người trong Bộ Chính trị tự nhận là lãnh đạo cao nhất của đất nước nằm ở nơi đâu?

Lãnh đạo là gì, nếu không phải là tận dụng mọi thời cơ và bẻ lái, đưa đất nước qua phong ba bão táp, cặp bến của Tự do và Phồn vinh cho toàn dân?

Blog Bùi Tín (VOA)

 

6 Phản hồi cho “Ước mơ Nhâm Thìn: Thời cơ và bẻ lái”

  1. Vu says:

    Toi dong y voi bac Bui Tin. Noi den da dang chinh la noi den su giai the cua DCS roi.

  2. Born in VN says:

    Hy vọng gì vào mấy đ/c VC để thay đổi à ! Nhìn vào 14 tên đó mặt mày tối om như đêm 30 mà sáng suốt chi mô , tham quyền độc tài chỉ muốn ăn một mình đâu muốn chia sẻ với ai !

    Ngông cuồng phách lối đã ăn sâu vào máu của bọn VC rồi thành bịnh nan y rồi làm sao mà chửa khỏi đây . Tưởng ta đây đánh thắng Mỹ Pháp Nhật rồi là ngang cơ với họ , y như là đội bóng đá vô danh tiểu tốt may mắn ( chó ngáp phải ruồi ) đánh bại đội bóng Brazil , France , Japan top 10 in the world

    Rồi cứ ảo tưởng ta đây hay đỉnh cao thế giới rồi cứ thế tiếp tục cho thế hế kế tiếp và tiếp theo cứ bám víu sống trong vòng luẩn quẩn đó hoài , không dám mạnh dạn bước ra , trí thức sống trong môi trường đó đâu phải là trí thức gọi là trí u mê chướng khí bị đầu độc , đi tắt đón đầu để làm gi ? Tại sao phải dạy mọi người dân làm như vậy ? Như vậy chẳng khác nào dạy con người ăn cướp , mà xã hội bây giờ là như thế, trí thức mà sống trong xã hội mà lảnh đạo phát biểu như thế , vậy họ đâu có coi trí thức VN còn tồn tại .

    Thằng ngu mà chỉ đạo trí thức phải nói làm thế nào mấy chục năm nay mà không lên tiếng phản hồi hay đối nghịch lại trong tinh thần xây dựng , thì quả thật trí thức VN hèn và nhát nên mới bị nhửng thằng ngu bần cố nông nó cầm đầu , đơn giản là tại bọn này liều mạng , cùi không sợ lở , điếc không sợ súng . Mấy thứ này trí thức không có nên suốt đời núp dưới bóng của bọn chúng để được che chở và bảo vệ ! mỉa may thay cho đám trí thức còn tệ hơn đàn bà !

  3. Trung Hoàng says:

    NGÀY PHÁN XÉT SAU CÙNG.

    Thời cơ thuận lợi đang trong tầm tay cuả toàn dân Việt yêu nước trong ngoài, hội nhập hướng tới một mục tiêu chung, dân quyền tự chủ cho Việt Nam vẹn nguyên là điểm hẹn chung cuả mọi người. Bẻ lái chuyển một hướng tiến chung đó, không chỉ cho riêng bất kỳ một chính quyền hay đảng phái tôn giáo nào, mà phải là một chuyển hoá cho mọi thành phần, cùng đứng chung một điểm đứng là ý thức và tình tự dân tộc thực sự. Hướng tiến mới đó, cũng như chung một ngọn cờ dân quyền tự chủ Việt Nam, mới thực sự là nêu cao con đường CHÍNH NGHIÃ DÂN TỘC chơn thật cho đất nước.

    Thời cơ thuận lợi bên trong đất nước hầu như khá chín mùi cho một thể chế dân chủ mới, sự dấn thân từ giới trí thức trẻ cũng như già, nam giới cũng như nữ giới, nhất là kể cả các thành phần đảng viên CS tại chức hay về hưu. Con đường chuyển hướng mới cho Việt Nam chỉ có được khi mọi thành phần cùng nhau chuyển hoá, không thể chỉ đòi hỏi ở một phiá nào, mà nó phải được tất cả thay đổi hoàn toàn với một Ý THỨC MỚI. Một ý thức mới với chính nghiã dân tộc chơn chính, không chỉ giành cho phiá CS hay QG, kể cả tôn giáo cũng phải có sự hoà đồng liên tông trong tinh thần hoà hợp thực sự.

    Nếu chỉ cho rằng chỉ có mình mới là chính nghiã, KẺ LẠ sẽ đội lốt trá hình chen vào, ném đá dấu tay, thực hiện sự phân hoá dân Việt mãi mãi. Hậu quả là Việt Nam luôn rơi vào thế tan rã phân liệt, hoàn toàn không còn đủ tiềm năng tiềm lực đề kháng trước mọi biến chuyển sắp đến. Quyền lực mền KẺ LẠ chẳng những thao túng nặng nề ở trong nước trên mọi lảnh vực, mà ở bên ngoài lại cũng có thưà tài lực, để thực hiện cho bằng được sự phân hoá dân Việt, rất dể dàng với nhiều khả năng có được ở trong tầm tay cuả họ. Những con rối bên ngoài nhân danh đấu tranh chống cộng, sẽ núp bóng những người quốc gia yêu nước thực sự, đứng sau lưng thúc đẩy giành lấy cái bình phong giả tạo, gọi là chính nghiã quốc gia để gây nên sự PHÂN HOÁ mãi mãi toàn dân Việt yêu nước chơn thực.

    Chính nghiã dân tộc Việt Nam hoàn toàn không nằm ở một phiá nào cả, nhưng ở cả hai phiá đều có chính nghiã; bởi vì có không ít thành phần yêu nước thực sự trong đó. Tiêu biểu chính là những chiến sĩ VNCH đã hy sinh oanh liệt ở đảo Hoàng Sa, cũng như bao bộ đội trong QĐNDVN đã liều mình trên Trường Sa anh dũng. Càng tranh giành chính nghiã trong suốt thời gian qua, thực chất không có lợi gì cho Việt Nam, mà chỉ giúp cho Trung Quốc lấn chiếm dể dàng Hoàng Sa và Trường Sa như đã thấy ngày hôm nay. Bài học cay đắng đó, những dân Việt yêu nước trong sáng phải thấm thiá ghi sâu trong lòng, lấy đó mà soi tỏ lại chính mình có thực tình vì đất nước và dân tộc Việt Nam. Những sự tranh giành quyền lực vì mối lợi riêng cho tầng giới mình, cần nên chấm dứt trước quyền lợi chung cuả Việt Nam ngày hôm nay. Dân chủ nhân quyền cho tất cả mọi thành phần trong cộng đồng dân tộc Việt nam, không thể chỉ riêng cho một giới tầng hay một tôn giáo dù lớn dù nhỏ nào.

    Thuận lợi rất mạnh mẻ từ yếu tố bên ngoài cũng là một động lực tốt cho một chuyển hướng đi mới, mà ở đó sự tan rã và lổi thời cuả chủ thuyết Mác Lê là một tiêu điểm đáng nói. Cái gọi là Định Hướng XHCN chẳng qua là một sự thú nhận thất bại hoàn toàn đường lối Mác Lê không hơn không kém, bởi vì nó chẳng khác gì với nền kinh tế thị trường tự do cuả Tư Bản Chủ Nghiã. Đứng về mặt chính trị, thì đó chính là điểm khởi đầu cuả một bước ngoặc, để hướng đến nền kinh tế thị trường tự do theo Tư Bản Chủ Nghiã mà thôi. Thực chất với ĐHXHCN, thì chính đó là lời thú nhận sự sai lầm to lớn, và cũng là sự thất bại vô cùng nặng nề cuả Thế Giới CS, nếu không muốn nói là sự phá sản hoàn toàn cuả chủ thuyết Mác Lê.

    Sự trở lại đúng lúc kịp thời cuả Hoa Kỳ trên khu vực Á Châu-Thái Bình Dương, cũng là một thuận lợi rất cần thiết cho Việt Nam, trước một Trung Quốc hung hăng lấn chiếm bành trướng không ngừng, và không bao giờ muốn dừng lại sự phá hoại gây rối. Cái Lưỡi Bò Chín Đoạn Trung Quốc, đã làm lộ rõ ý đồ đen tối cuả kẻ bá quyền bành trướng khu vực và sẽ lan dần toàn cầu. Sự tranh chấp Senkaku với Nhật Bản, gây hấn liên tục với Nam Triều Tiên trên vùng biển tiếp giáp ở đây, đã đẩy Trung Quốc vào thế tự cô lập chính mình theo thời gian trên khu vực. Sự bất bình cuả các nước Châu Phi đối với chính sách thực dân xâm thực kiểu mới cuả Trung Quốc, nhất là sự thay đổi ngoạn mục cuả người bạn khá tính cẩn Miến Điện, đã khiến cho Trung Quốc co cụm lại phần nào bao nanh vuốt khinh thường ngạo mạn cuả chính họ.

    Trong khi đó căn cứ mới Darwin ở Bắc Úc Châu, lại là chốt then khoá cài chặt khép kín, sự bành trướng tiến về Ấn Độ Dương cuả Trung Quốc. Chính quyền Bắc Kinh thực sự đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan khó quyết định, nhưng trước hay sau cũng sẽ phải tranh cho bằng được Biển Đông Á, bởi chính vì đó là sự tồn vong cuả chính quyền CSBK hiện nay. Lùi một bước để chuẩn bị cho một bước tiến xuất kỳ bất ý, khó có thể dự liệu trước cho các đối phương, nhưng rồi cũng sẽ phải nằm gục xuống trong nhục nhã, vì tan rã từ bên trong sẽ phải đến.

    Cái thế cuả Việt Nam thì dù trước hay sau khi Trung Quốc có biến động, CSVN cũng sẽ phải theo gió cuốn cờ mà thôi. Vấn đề là sự thay đổi trong êm đẹp hay phải đổ nhiều máu mới là điều đáng nói, cơ thay đổi đổ máu cũng không phải chỉ do một phiá nào, mà tất cả mọi phe phiá chắc chắn là phải có trách nhiệm cả. Lịch sử dân tộc sẽ phân định trong ngày phán xét sau cùng.

    Xin trân trọng.

  4. Nguyen says:

    Muộn lắm rồi Bác Bùi Tín ơi!
    1)Cái muộn thứ nhất: Bộ chính trị 14 người không còn con đường nào khác là phải cúi mình cúc cung phụng sự bọn bành trướng Bắc kinh; vì nếu không họ sẽ mất cả quyền lực, quyền lợi và có thể cả sinh mạng nữa. Điều này ai cũng biết.Vì vậy rất khó có ai đủ dũng khí để bẻ lái, như Bác Tín kỳ vọng.
    2) Cái muộn thứ 2 là dân VN, sau bao nhiêu năm họ đã nhìn rõ bộ mặt CS là như thế nào rồi, nên chẳng ai muốn đảng CS có mặt trên đất nước này nữa, dù chỉ một thời gian ngắn.
    Điều kỳ vọng còn lại là một cuộc cách mạng hoa nhài!
    Bác Tín và quý vị nghĩ sao?

  5. nguenha says:

    Vài lới với Ô.Bùi Tín,
    Trước dây không lâu,tên Dinh-thế Huynh(phụ trách lý luận Dảng) khi trã lời Báo chí :vì sao ta Dộc dảng??
    Có phát biểu “:trong kháng chiến chống Pháp,tất cả các Dảng phái khác dều bỏ chạy,chỉ còn lại DCS!!”
    Nay ông lại nói:” DCS dã từng cộng tác với Dảng Dân-chủ,Xã-Hội,dã cho Quốc-dân dảng,Dại Việt tham gia Quốc-hội…” Nếu chỉ xét trên hai câu nói thì rõ ràng Ông và DTH là MỘT!! Gần dây nhất ,trên Talawas,nhà văn Nguyễ thị Hòang có viết một bài rất hay:”Dối-Lập trung thành”.Dối-Lập dể cùng nhau tồn tại trong “tháp-ngà tội lổi”,vì ở dó mới bảo vệ dược quyền lợi “vang bóng một thời” của bè-dảng!! Dó phải chăng là vị-trí hôm nay của Ông ở Hải ngọai! Trên diễn dàn nầy,tôi dọc nhiều ý-kiến của Ông,tất cả chỉ là lời kêu gọi “Dảng”chỉnh dốn ,Hòan thiện…không hơn kém,bài viết hôm nay là rõ nét nhất!. Thưa Ông,với một người dã sống trong giai dọan Lịch-Sử 1945-1945,ông còn lạ gì cái Chính-phủ Liên-Hiệp,cái Quốc-Hội thời dó,ngay cả caí “quái thai”Việt-Nam-Dân-Chủ-Cọng-Hòa”,tất cả dều do Ông HCM dạo diễn.Tất cả chỉ là cái”RỌ”bắt cá,mà Ông Hồ là “người chủ Rọ”.Sự ra di bỏ của chạy lấy người của Cựu Hòang Bảo-Dại,Cụ Nhuyễn hải Thần…và nhiều vị khác nữa,dã chứng tỏ diều dó.Là một người sinh ra sau Ông,là một
    Sinh-Viên Miền Nam dã từng dứng trong hàng ngủ Sinh-Viên vào dầu thập niên1960,sẵn sàng tranh luận với Ông trên diễn dàn nầy về dề-tài:CS VN với Dân-Tộc!! Xin cám ơn Ông./

  6. NAM KỲ says:

    Không lẽ nào ĐCSVN cứ tồn tại một cách tự ti đến thế sao? Không thể nào ĐCSVN lại bất tài vô dụng đến nổi không dám cho bất cứ ai nói thẳng về cái ngu của minh? ĐCSVN rất sợ đa đảng vì họ sống trong giả dối lường gạt chăng? Sao ĐCSVN cứ leo lên đầu nhân dân mà ngồi? Bộ không biết vị trí của mình ở đâu mà đi ngồi nhầm chổ vậy? Hay ĐCSVN là những tên cướp trá hình, tự cho mình vai trò lãnh đạo không cần đến lá phiếu của nhân dân? ĐCSVN là cái quái thai của HCM tư tình lén lút với quốc tế CS. Hãy phá bỏ nó đi.

Leave a Reply to Trung Hoàng