|

Quan hệ Mỹ Việt hôm nay và những gì sẽ phải dọn đường cho sự phát triển

Quan hệ Mỹ-Việt được tổng thống Bill Clintơn và đặc biệt là công lao to lớn của Ngài John Mc Cain, người đã cống hiến không mệt mỏi cho sự đặt nền móng của quan hệ này bằng sự mở đầu là Tháng 11 năm 2000, Tổng thống Mỹ Bill Clinton và phu nhân Hillary Clinton thăm chính thức Việt Nam. Sau 6 năm, cũng vào tháng 11, Tổng thống Mỹ George W.Bush và phu nhân Laura Bush đến Việt Nam và sau đó là các chuyến thăm của lãnh đạo Việt nam cố thủ tướng Võ Văn Kiệt và cố chủ tịch Nguyễn Minh Triết, cũng như các chuyến thăm của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới Hoa kỳ đã mở ra một chương mới trong quan hệ Mỹ Việt. Người ta rất ngạc nhiên là mới chỉ 12 năm mà quan hệ hai nước đã chuyển mình đáng phấn khởi, từ quan hệ thù địch nay chuyển thành bạn khiến thế giới phải ngạc nhiên.

Người ta đặt câu hỏi rằng tại sao lại có bước ngoặt vĩ đại như thế? Người ta nói đến nguyên nhân lớn nhất đó là:

1, Quan hệ Mỹ Việt đáp ứng được quyền lợi vô cùng to lớn của hai quốc gia ở hai bên bờ Đại Tây dương và Thái bình dương.

Trước tiên phải nói đến giá trị to lớn của biển Đông đối với nền kinh tế hàng đầu thế giới này. Hoa kỳ đã có mặt và là cường quốc về hàng hải có thâm niên hiện hữu tại khu vực này nhất là từ những năm 1954 trở lại đây và mỗi năm có đến 1340 tỷ hàng hóa Hoa kỳ qua lại đây để đến Nhật bản, Nam Triều tiên, Hồng kong, Đài loan và Nga. Trung quốc hiện nay đã ngang nhiên vẽ đường lưỡi bò và cho rằng chủ quyền của họ kéo từ đảo Hải Nam, nuốt trọn gần như toàn bộ Hoàng sa, Trường sa của Việt nam và đầu lưỡi đó nuốt cả vùng biển Philipine cùng một phần biển đảo của Indonexia, Malaixia. Như vậy các phương tiện hàng hải của Hoa kỳ và các quốc gia từ xưa đến nay vẫn tự do đi lại khi vực này nay phải được phép của nhà cầm quyền Trung quốc. Việc làm đó Trung quốc là sự thách thức sức mạnh của Hoa kỳ một cuờng quốc luôn hiện diện ở khu vực truyền thống này, họ ngang nhiên biến vùng biển quốc tế thành ao nhà của mình. Cái đường lưỡi bò oan nghiệt này đã không chỉ liếm hết phần lớn vùng biển quốc tế mà nuốt đi phần lớn cả vùng lãnh hải trong phạm vi 200 hải lý mà quốc tế đã công nhận của Việt nam và Philipine. Bởi thế, đây là lúc Hoa kỳ cần phải tỏ rõ uy lực và sức mạnh hơn hẳn của mình. Đúng như nhận định của các báo chí Mỹ như tờ Washington Post hôm 3/6 cho rằng với Chính quyền Obama vốn đang có kế hoạch định hướng lại chính sách ngoại giao và quân sự về phía châu Á, Việt Nam “đang đem lại một cơ hội trọng yếu” (key opportunity) va Họ thực sự có quyền lợi quan trọng tại đây.

Nhiều nhà quân sự quốc tế và nhất là các nhà quân sự Hoa kỳ đều đã nói rõ: “ Không có một quốc gia nào có thể thay thế được Việt Nam vì những đặc trứng mà không có bất kỳ quốc gia nào có được đó là một dải bờ biển dài 3200 km chạy suốt từ Mũi ngọc phía Bắc đến mũi Hà tiên cực Nam. Ngoài ra cao nguyên Ban mê thuột với độ cao hàng cây số có thể quan ssát toàn bộ vùng biển này va các Vịnh chui sâu vào đất liền là những nơi đóng trú của các tầu hải quân rất lý tưởng. Hoa kỳ muốn thực hiện được sức mạnh chiến lược của mình thì không gì hơn là phải quan hệ mật thiết và gắn bó với Việt Nam vì lẽ Việt Nam có dải bờ biển chạy dài 3200 km mà ai có nó trong tay có thể phong tỏa toàn bộ biển Đông. Cho nên ngay từ xa xưa Vịnh Nha trang đã được cả Hoa kỳ và Nga đều đặt trọng tâm ở đây để thực thi sức mạnh của mình. Chuyến đi của ngài Bộ trưởng Hoa kỳ lần này đã nói lên điều đó. Như BBC Tiếng Việt điểm qua một số góc nhìn trên báo Mỹ và Anh về chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta được cho là ‘mang tính biểu tượng’ tới Vịnh Cam Ranh và Hà Nội.

Blog của William Wan trên trang mạng của báo cùng ngày, theo giờ Mỹ, cũng ghi nhận “có những dấu hiệu Việt Nam có thể đã chín muồi cho một sự dàn xếp như vậy trong các năm tới, vì từ 2003, đã có 20 tàu của Hải quân Mỹ được phép cập vào Việt Nam” và “dù Trung Quốc nỗ lực từ lâu nhằm thắt chặt quan hệ với chính quyền cộng sản tại Việt Nam, các nhà lãnh đạo Hà Nội ngày càng quay đi phía khác tìm các đối tác mới, và điều ghi nhận rõ là với Hoa Kỳ,” tác giả William Wan viết.
Bài cũng trích lời ông Ernie Bower, một chuyên gia về Đông Nam Á tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (Center for Strategic and International Studies) ở Washington nói về Việt Nam:

“Đây là quốc gia có tư duy rõ về chiến lược với Trung Quốc, và về vị trí của mình ở châu Á. “Việt Nam hóa ra lại là một trong số nước nói thẳng nhất. Họ thấy thế nào thì nói thế khi bàn về Trung Quốc, và đây là điều hấp dẫn người Mỹ.
” Ngài Bộ trưởng Leon Panetta đã khẳng định khi đặt chân đến Vịnh Cam ranh: “Chúng ta cần xây đắp một quan hệ đối tác mạnh mẽ giữa hai nước để nhìn tới tương lai”
Tờ American Forces Press Service trang web của Quân lực Hoa Kỳ có phóng viên Jim Garamone đi cùng Bộ trưởng Leon Panetta tới Vịnh Cam Ranh thì nhắc nhiều hơn đến khía cạnh lịch sử của chuyến đi. Tờ báo đã nhắc đến: “ Ông Leon Panetta, người mang hàm trung úy quân báo thời gian Mỹ tham chiến ở Việt Nam đã có nhiều bạn cùng học hy sinh tại chiến trường này dù ông không phục vụ tại Việt Nam, và chuyến thăm đến Cam Ranh là dịp để ông nhắc lại sự hy sinh: “Chúng ta đều nhớ tới máu hai bên đã đổ xuống bởi mọi bên của cuộc chiến – bởi người Mỹ và người Việt Nam,” Nhưng ông nói dù có nhiều câu hỏi vì sao lại có cuộc chiến đó, điều cần làm là từ những hy sinh đấy, “chúng ta xây đắp một quan hệ đối tác mạnh mẽ giữa hai nước để nhìn tới tương lai”. Bản thông điệp đó đến cả với nước chủ nhà Việt Nam, ông Panetta được trích lời trong bản tin của Quân lực Hoa Kỳ nói rằng “Chúng ta có thể không chỉ bắt đầu hàn gắn vết thương của quá khứ mà cần xây dựng một tương lai tốt hơn cho nhân dân mọi nước ở vùng châu Á – Thái Bình Dương”.

Sự trỗi dậy của Trung Quốc xoay quanh cuộc tranh luận rằng liệu cán cân quyền lực toàn cầu có đang chuyển đổi hay không. Với Trung Quốc, một ngôi sao đang lên, đồng nghĩa rằng đây sẽ là đầu máy tăng trưởng và thịnh vượng của nền kinh tế khu vực. Gắn kết vào nền kinh tế  có 1,34 tỉ dân này là xu thế tất yếu, để tận dụng nguồn tài nguyên, giá thành nhân công, thị trường nội địa khổng lồ và xung lực tăng trưởng dồi dào. Sự trỗi dậy của Trung Quốc như một cường quốc kinh tế – quân sự làm thay đổi tương đối cán cân quyền lực của các nước trong vùng Thái Bình Dương. Công bố về ngân sách quốc phòng từ Bắc Kinh trong năm 2011, theo phát ngôn viên chính phủ nước này, đã đạt 601 tỉ nhân dân tệ (91,5 tỉ USD), tăng 12,7%. Kế hoạch hiện đại hóa hạm đội tàu ngầm đạt bước tiến tương đối trong vòng bảy năm trở lại đây: trong năm 2002, chỉ có bảy trong 69 chiếc tàu ngầm đáp ứng tiêu chuẩn hiện đại, năm 2009 tỷ lệ này tăng lên 31 trên 65 chiếc, trong đó bao gồm 12 tàu ngầm hạng Kilo. Một xu hướng tương tự như thế cũng có thể quan sát từ kế hoạch phát triển kho vũ khí hạt nhân với việc thiết lập các loại tên lửa xuyên lục địa Dong Feng-31 và Dong Feng-31A với phạm vi tấn công khoảng từ 7.200km đến 11.200km rõ rang nó đang đe dọa đến sức mạnh tiềm tàng của Hoa kỳ và Thế giới ở khu vực trọng yếu này. Bây giờ hoặc không bao giờ để Mỹ tỏ rõ sức mạnh cường quốc số một của mình. Cho nên Hoa kỳ và Việt Nam tất phải gặp nhau và cần đến nhau.

Trong chuyến đi vừa qua của ông Bộ trưởng quốc phòng Mỹ mặc dù kết quả về cuộc gặp mà hai nước vẫn giấu kín thì các báo chí Hoa kỳ, Việt nam và thế giới vẫn cứ đăng tải một cách rầm rộ và chi tiết chuyến đi của ngài Bộ trưởng quốc phòng Hoa kỳ và cho rằng chuyến đi này đã thành công tốt đẹp đẩy quan hệ hai nước mà trước nhất là quốc phòng lên tầm cao mới tạo điều kiện để ngăn chặn sự bành trướng của Trung quốc tại biển Đông, bảo vệ cho hòa bình của khu vực trọng yếu này và thế giới.
2, Với Việt nam: Báo chí đã nhắc lại những tham vọng bá quyền của Bắc kinh đã nung nấu có từ rất lâu xa nhưng phải chờ cơ hội nó mới có thể bộc lộ. Họ muốn chiếm các đảo biển của Việt nam không chỉ vì các đặc điểm rất lợi hại về mặt địa lý và quân sự mà càng thôi thúc họ ghê đó là khi phát hiện tại đây tàng chứa rất nhiều tài nguyên khoáng sản đặc biệt là dầu hỏa. Vì thế họ đã phục binh chờ thời và cao điểm là lúc Việt nam đang có chiến tranh ở giai đoạn ác liệt nhất với Hoa kỳ, ngay lập tức Trung quốc đã phát động cuộc chiếm đóng, trước tiên họ cho hải quân tấn công vào tầu chiến của Quân lực Việt nam Cộng hòa và sau đó đã không ngần ngại đem tầu chiến đối đầu trực tiếp với hải quân nhân dân Việt nam và nuốt đi gần như trọn vẹn Hoàng sa và một phần của Trường sa. Từ đó đến nay Trung quốc đã không mệt mỏi để mở rộng vùng kiểm soát của mình bằng sức mạnh của Hải quân như đưa tầu chiến và lính ra đồn trú, xây dựng hải cảng lớn ở các đảo đã chiếm được của Việt nam, bắt bớ đánh đập cả ngư phủ hiền lành Việt nam khi họ đang làm ăn ở vùng biển của chính quốc gia mình. Cùng với việc làm phi lý đó thì Trung quốc đã tăng cường năng lực quốc phòng của mình, nước này đã có nhiều hành động xác quyết chủ quyền của mình tại vùng tranh chấp ở Biển Đông mà gần đây nhất qua hai vụ cắt cáp vụ tàu Bình Minh và tàu Viking trong vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam và gây sức ép buộc các công ty lớn của nước ngoài không giám ký kết khai thác. Trước những diễn biến ngày càng xấu đi trong quan hệ hai nước, biết được phía Việt nam có khả năng phải liên minh với nước ngoài, nhất là Mỹ, để ngăn chặn sự xâm chiếm biển đảo của Trung quốc, Bắc kinh đã lợi dụng mối bang giao Trung Việt đã bị bức tử năm 1979 khi họ đem quân gây chiến ở biên giới phía nam gây ra đổ máu nhiều như suối. Họ cố tình vẽ vời nào là tình hữu nghị truyền thống “môi hở răng lạnh” hay “” mối tình hữu nghị Việt Trung, vừa là đồng chí, vừa là an hem” rồi như muốn trói buộc Việt nam bằng khẩu hiệu bốn tốt mười mấy chữ vàng v.v…và vân vân. Tất cả các cuộc đàm phán giữa hai nước gần 30 năm qua liên tiếp về đảo biển hầu như không hề có tác dụng mà chỉ tốn thời gian tiền của, giấy tờ cho các cuộc tổ chức đi lại. Người ta nhớ tới hình ảnh Lão Tiều câu cá trên sông mà không hề có mồi trong lưỡi câu. Đây là thứ câu giờ, Binh pháp của Trung quốc chính là như vậy và đúng như mục tiêu của họ đã đề ra là tận dụng kéo dài thời gian để tân trang vũ khí, tầu chiến máy bay cho quân đội, nhất là với Hải quân và đợi phục thời gian chín muồi để là họ biểu dương sức mạnh. Họ sờ nắn gân cả Mỹ, đồng thời ngạo mạn răn đe cả Việt nam và Philippine và những quốc gia có thái độ kiên quyết không nhân nhượng và sẵn sàng chặn đứng bàn tay của họ khi vươn ra xâm chiếm biển Đông và đảo biển của mình.
Mặt khác, Trung quốc luôn luôn không chịu chấp nhận đàm phán song phương về vấn đề tranh chấp biển Đông, nguợc lại họ luôn tìm cách phá hoại sự đoàn kết của nội bộ các nước Asian, tìm cách bỏ tiền mua chuộc thong qua viện trợ không hoàn lại hay cho vay vốn để loại chủ đề an ninh và chủ quyền biển Đông trong các diễn đàn Đông Nám Á và quốc tế vì luôn đuối lý không có cơ sở pháp lý về chủ quyền của mình trên các khu vực đang tranh chấp. Họ tìm mọi cách mọi cách dụ dỗ các quốc gia có tranh chấp lãnh hải chấp nhận ngồi riêng để đàm phán trên thế thượng phong, nhưng trớ trêu thay, ngay cả các cuộc đàm phán song phương giữa Việt nam và Trung quốc cũng đã không đạt được mảy may giá trị nào, nó đã và đang bị bức tử khi thái độ của Bắc kinh luôn tỏ trịch thượng kiểu nước lớn, họ phớt lờ những đòi hỏi chính đáng về lãnh hải đảo biển của phía bên kia. Họ luôn lại đi lặp lại câu nói cửa miệng đã học thuộc lòng là: “ chúng tôi có đầy đủ bằng chứng và lịch sử khẳng định đó là lãnh hải và đảo của mình” và thêm vào đó họ lại càng gia tăng nhanh việc cho xây dựng các cảng quân sự tại các đảo đã chiếm để đưa lực lượng quân ra chiếm đóng thuận lợi cho tầu chiến ra vào hành tung tự tác khắp một vùng rộng lớn coi biển Đông là ao nhà của chính mình. Đây là lúc các khẩu hiệu “hữu nghị và truyền thống” đã rách khống thể vá lại được nữa. Rõ ràng phía Việt nam không thể còn hy vọng vào đàm phán song phương kiểu “ anh em, đồng chí, nội bộ Đảng cộng sản anh em…đóng cửa bảo nhau, rỉ tai nhau” được nữa mà đã đến lúc nếu không nói là quá muộn để thay vào bằng đàm phán đa phương hay đưa vấn đề này ra tòa án quốc tế về vấn đề chủ quyền và biển. Dư luận quốc tế và Việt nam ở trong và ngoài nước đều ủng hộ xu thế này và cho rằng không nên để mất thời giờ vàng ngọc, khi cơ hội đang đến có lợi cho các phía có tranh chấp chủ quyền với Bắc kinh, không nên để họ hợp thức hóa việc chiếm đóng coi như một việc đã rồi khó có thể đòi và lấy lại được.

3, Nhân tố quyết định mà cả hai phái Mỹ Việt chính là phải xây dựng lòng tin cậy lẫn nhau và phá đi những rào cản còn lại đang ngăn cản lối đi trong quan hệ hai nước.
Điều đầu tiên cả hai phía đều muốn nói tới đó là phải thay đổi cách nghĩ cách làm. Đó là nhận thức quan hệ gắn bó hai quốc gia đều có lợi cho cả hai phía và cho nền hoàn bình và an ninh ở khu vực này cũng như trên thế giới.

Dư luận Mỹ và người Việt nam trong và ngoài nước đều cho rằng nhà nước Việt nam đã đến lúc cần để nhân dân của mình được bầy tỏ thái độ của mình trước sự hung hăng và tham lam ngạo mãn của Trung quốc. Điều này lịch sử đã chứng minh, ngay cả thời kỳ ban đầu của cuộc dựng nước và giữ nước hay ngay cả những thời kỳ vàng son nhất như thời Trần các vua chuá Việt nam trước mối đe dọa của ngoại xâm còn phải mở Hội nghị Diêm Hồng, lấy ý dân huống hồ là nay đất nước đang đứng trước một thách thức lớn hơn, một kẻ thù truyền thống nhưng có sức mạnh đã gấp trăm ngàn lần xưa kia và tham vọng và sự nhạm hiểm lại cũng lớn hơn. Một cá nhân nào đó hay một số người nào đó không thể bằng trí tuệ và sức mạnh của toàn dân. Nếu nói Nhà nước và quân đội là của nhân dân thì không thể nói một số người có thể thay thế trí tuệ sức mạnh của 80 triệu người? Vì thế thử thách lớn nhất là phải tạo ra sức mạnh đoàn kết của toàn dân trong đó phải nói cả đến sự tham gia của người Việt nam đang sống ở nước ngoài. Vấn đề tính dân chủ trong nhân dân cần phải được đề cao và nó đâu phải chỉ có từ các học thuyết sang tạo của chủ nghĩa Cộng sản mà nó đã có từ ngày đầu dựng nước và giữ nước của ông cha ta. Thời Bà Trưng Bà Triệu các vị cũng phải có sự tham gia của các bộ tộc người Việt khắp nơi hưởng ứng tham gia và thời chống Pháp nếu không có sự đóng góp và hy sinh của các dân tộc anh em trên cả nước thì sao có thể tạo ra chiến thắng làm nên nhà nước Việt nam dân chủ Cộng hòa?

Việc đồng ý để các vị sư ra trụ trì chùa ở Trường sa hay dựng tượng lớn của Đức Thánh Trần tại đây, hoặc cho phép các đơn vị hay tập thể cá nhân ra thăm đảo biển là việc làm rất đáng quý nhưng chưa đủ mà nên cần được hiểu rằng đó chỉ mới là hình thức chứ chưa phải là những cơ hội để quần chúng nhân dân bày tỏ ý chí và nguyện vọng của mình, chưa thực sự hun đúc để tạo nên sức mạnh của toàn dân trong việc bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải đảo biển. Vấn đề bầy tỏ thái độ chống bành trướng của Trung quốc thời xưa và nay không thể gọi là vấn đề “nhạy cảm”, việc bảo vệ lãnh hải, biển đảo của Việt nam không phải là công việc riêng và nhiệm vụ của một số người mà phải hiểu đúng đó là giá trị của lòng yêu nước và truyền thống chống ngoại xâm của toàn thể nhân dân Việt nam. Như thế vấn đề tự do dân chủ vốn là tài sản quý báu của người dân mà Đảng và Nhà nước Việt nam chỉ là người cải thiện nó mà thôi qua hiến pháp mà quốc hội Việt nam đã kiết tập nên. Nó là xăng để làm bốc cao hơn lòng yêu nước thường trực trong mỗi người Việt nam. Điều này nên phải cần khuyến khích mọi người tham gia.

Điều quan trọng nữa là, muốn thu phục nhân tâm về một mối thì vấn đề quyền lợi chính đáng của nhân dân cần phải được tôn trọng và bảo vệ không thể đảo biển xa thì kêu gọi mọi người bỏ xương máu mồ hôi để giữ trong khi đất ruộng là tài sản và quyền lợi thiết thực của họ lại cứ để tự do cướp đoạt, lấn chiếm. Người xưa có câu: “ của nhà không giữ được sao giữ được của công?” Nếu ai đó tài sản của gia đình không giữ được mà đi giữ đất đai, đảo, biển của công thì chẳng khác nào “ ăn cơm nhà đi vác tù và hàng tổng?”

Đồng bào trong nước thì như thế, còn với Việt kiều ở nước ngoài thì việc đưa ra luật để họ có quyền đứng tên đất, nhà cửa ở Việt nam trên thực tế mới chỉ dừng trên giấy, còn thực tế chưa thành hiện thực. Đất bỏ tiền ra mua còn chẳng được chấp nhận chủ quyền thì đảo biển với họ nay đang sống ở nước ngoài hỏi còn có quan hệ gì để thu hút sự đóng góp trí tuệ công sức, tiền của cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước, trước sự đe dọa của Trung quốc hiện nay? Người ta đang trông chờ cách nhìn xa trông rộng, có lý, có tình thu hút long người của những nhà lãnh đạo Việt nam hôm nay. Vì thế rất dễ hiểu là vì sao người dân cho rằng Hoa kỳ đã đưa vấn đề bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí cho Việt nam đi đôi với vấn đề cải thiện nhân quyền là điều có lý và đây chính là vấn đề mà phía Việt nam cần phải tháo gỡ.

Bên cạnh đó, quan hệ Việt nam với quốc tế cũng phải đa phương không thể chỉ dựa vào một bên nào. Ngay cả quan hệ với Nga nay cũng đã khác, vì Nga nay không phải là Liên xô, họ gắn bó với Trung quốc bẳng hàng trăm tỷ lợi ích kinh tế mỗi năm buôn bán đã đem lại nên không dại gì vì một Việt nam mà để mất nguồn lợi khổng lồ đó. Nếu cứ mua vũ khí của Nga đến khi cuộc chiến diễn ra, Trung quốc chỉ cần bỏ ra số lợi lớn là khiến chú gấu Bạch dương sẵn sàng khống bán vũ khí cho Việt nam nữa, máy bay, tầu chiến không còn đạn, không có phụ tùng thay thế thì sao đây? Bài học đã cho thấy ngay cả Ấn độ một người bạn bao năm gắn bó là vậy, nhung khi mối quan hệ kinh tế Trung Ấn phát triển mạnh, lợi nhuận mang về nhiều thì khi bị Trung quốc gây sức ép họ cũng đã bỏ cả việc thăm dò dầu khí tại biển Việt nam. Cho nên quan hệ Mỹ Việt càng phải được đề cao bên cạnh các quan hệ khác như Ấn Việt, Nhật Việt, Hàn Việt và cả với châu Âu. Cái chìa khóa vẫn là quan hệ Mỹ Việt. Vì sao? Vì ai cũng biết, ngày nay các đối tác kia đều nhìn vào thái độ và sự quan hệ của Mỹ với đối tác mà họ muốn nhắm đến và chỉ khi Mỹ gật đầu thì họ mới xuống bút mà thôi. Iran, Syri, Bắc Triều tiên và Miến điện đã là bài hộc cho vấn đề này. Vì thế người ta cho rằng đây có phảicơ hội cho quan hệ Mỹ Việt được nâng lên tầm cao mới? Quan hệ đó miễn là hai bên phải tôn trọng độc lập chủ quyền của nhau, bình đẳng và cùng có lợi như thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa qua đã nói trong cuộc gặp ngài Bộ trưởng quốc phòng Hoa kỳ tại Hà nội vừa qua.

Với Hoa kỳ thì vấn đề trước tiên họ phải tự cởi trói mình trước đã. Không ai khi muốn thực hiện quyền tự do hàng hải và ủng hộ các quốc gia đang kiên cường bảo vệ quyền lợi chủ quyền đảo biển của mình mà chính họ lại không lý vào hiệp ước quốc tế về chủ quyền lãnh hải và biển. Hoa kỳ cho đến nay vẫn chưa ký vào Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS), một bản hiệp ước quốc tế đã có hiệu lực từ năm 1994, với gần 200 nước tham gia, như vậy có khác chi từ loại mình ra khỏi cuộc chơi đúng như bà Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton vào hôm 23/5 tại buổi điều trần của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ: “Nếu không phê chuẩn UNCLOS, nước Mỹ sẽ bị yếu thế trong việc bênh vực các đồng minh trong tranh chấp Biển Đông”. Đây là tuyên bố của “UNCLOS sẽ cung cấp cho chúng ta cơ hội để nói mạnh về tự do trên biển và các quyền hàng hảiTrong phát biểu của mình, Ngoại trưởng Clinton nói rõ “sự kiện chúng ta không có tư cách của một bên thương thuyết đã làm suy yếu vị trí của chúng ta” trong các cuộc đàm phán ngoại giao. Đối với bà Clinton, các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên những vùng biển (bao quanh họ) đã vượt quá những gì được Công ước cho phép, và Mỹ cần hỗ trợ các nước bị các đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh “đe dọa”. ”- Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, tướng Martin Dempsey phụ họa.
Lại nữa, Hoa kỳ cũng đã đến lúc phải xem đến việc xóa bỏ đạo luật cấm bán vũ khí cho Việt nam. Không người lính đồng minh nào cùng ra trận lại chỉ bị tước vũ khí của mình ra đi với hai bàn tay không? Một khi bạn muốn quan hệ thành tâm với ai bạn phải nên lắng nghe nguyện vọng chính đáng của họ. Vì thế người ta rất đồng tình với ý kiến của ông John Mc Cain một nghị sỹ rất có uy tín khi nói rằng: Mỹ cần phải xem xét dỡ bỏ luật cấm bán vũ khí cho Việt nam” và phải có trách nhiệm trong việc hàn gắn vết thương của chất độc mầu da cam mà Hoa kỳ đã gây ra cho hàng triệu người dân Việt nam, khiến họ và con cái họ phải đau đớn vì các di chứng trên thân thể của mình. Không có lý gì khi những quân nhân Mỹ rải chất độc này bị bệnh tật hành hạ đã được đền trả trong khi đó nhứng nạn nhân của chất độc khai quang đó lại không được bồi thường?

Một vấn đề quan trọng nữa là Hoa kỳ cũng phải chứng minh tính bền vững và sự chung thủy có trách nhiệm đối với những đồng minh đã sát cánh với mình vì những mục tiêu cao cả để gây lòng tin tuyệt đối của họ. Bài học Mỹ bỏ rơi chính thể Việt nam Cộng hòa hay bỏ rơi thậm chí lại là người đã xoá sổ SadanHoetsen một đồng mình rất thân một thuở của mình và nhiều quốc gia khác đã cùng Mỹ đứng chung trong chiến trận. Sự kiện Ai cập vừa qua cũng là một bài học mới nữa cho nên đó là một trong những lý do làm cho phía Việt nam chưa mạnh dạn dũng cảm muốn đưa quan hệ Mỹ Việt lên tầm cao mới như Hoa kỳ mong muốn? Vì thế, quan hệ đó mới chỉ ở tầm chiến lược mà không ở mức “đặc biệt” mà hai bên mong muốn. Tuy nhiên mọi người cũng phải thừa nhận rằng khi nhìn vào quan hệ Mỹ-Philipine hôm nay có thể đánh dấu sự thay đổi trong quan hệ quốc tế của Hoa kỳ? Hoa kỳ đã sát cánh và không bỏ rơi người bạn nghèo Philipine trước sự đe dọa lấn át của Trung quốc về chủ quyền đảo biển của mình và chắc chắn sự kiện này đang gây ấn tượng sâu sắc cho người Việt nam và thế giới hiện nay.

Người ta cho rằng quan hệ Mỹ Việt chỉ thực sự lớn mạnh đáp ứng những mong ước của hai phía, bảo vệ quyền lợi cỗi lõi về kinh tế và chủ quyền của mỗi nước chỉ khi mà bóng mây hoài nghi được xua tan. Mảnh đất của lòng tin sẽ khiến cho tình hữu nghị đâm hoa kết trái

Quan hệ Mỹ Việt đã bước sang một thời kỳ mới, khởi sắc, nhất là qua chuyến đi lịch sử của ngài Bộ trưởng quốc phòng Hoa kỳ Leon Panetta và điều này khiến Trung quốc đang rất tức giận và lo ngại. Họ đang đưa hàng đoàn tầu chiến ra biển để lo đối phó với 150 tầu chiến hùng hậu của hải quân Hoa kỳ đang tiến vào biển Đông. Những phát biểu đầy giận tức của Trung quốc mấy ngày qua khi Hoa kỳ tuyên bố đưa 60 % lực lượng hải quân trở lại Đông Nam Á đã làm cho họ sửng sốt là ăn ngủ không yên. Họ thừa biết phải 30 năm nữa mới có thể tiến kịp khoa học và sức mạnh của hải quân Mỹ. Dù kinh tế Hoa kỳ đang gặp thử thách rất lớn nhưng Trung quốc đã thuộc điều này: “ yếu trâu còn hơn khỏe bò” và trước sức mạnh hùng hậu của Hoa kỳ và thái độ cương quyết trở lại Đông Nam Á của mình cũng như mối quan hệ Mỹ Việt đang làm cho họ phải thâu đêm suốt sáng tìm cách đối phó mặc dù mồn vẫn còn nói cứng. Người ta đang chờ xem thế giới và khu vực này sẽ thay đổi ra sao khi mà Hoa kỳ lại hiện diện mạnh mẽ tại đây và quan hệ Mỹ Việt sẽ đi đến đâu trên bàn cờ rối rắm như thời sự nước Tầu?

Ngày 6 tháng 6 năm 2012.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt

 

50 Phản hồi cho “Quan hệ Mỹ Việt hôm nay và những gì sẽ phải dọn đường cho sự phát triển”

  1. Ý kiến của bạn Phạm Thế Vinh của ông Hai Lửa và nhiều bạn góp ý ở báo này là rất chính xác. Theo tôi biết thì việc đem xử Lý Tống lần này của Hoa kỳ khác hẳn với lần trước nhiều dù lần này hành động của y bé hơn trước rất nhiều. Các bạn hyax suy nghĩ kỹ thì thấy Hoa kỳ và cả Việt nam đều biết Trung quốc đang triệt để bỏ tiền của không tiếc để mua chuộc và xử dụng những người ” gọi là lãnh đạo” của Việt nam Cộng hòa và cả các tổ chức phục quốc khác để phá hoại quan hệ Mỹ Việt, phá hoại luôn cả phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ Việt nam bất bạo động. Vì Trung quốc biết rất rõ họ là người đại diện chân chính của người Việt nam yêu nước kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải Vieetrj nam và giám chấp nhận chiến đấu chống lại ý tưởng bành trướng của Bắc kinh. Vì thế mũi nhọn là họ lợi dụng những người sân hận có chút vai vế ở các tổ chức này thông qua môi giới của người Việt gốc Hoa đểchắp mối và đưa tiền mua chuộc họ làm công cụ cho họ. Vì thế Hoa kỳ xxa xử Lý Tống để cảnh báo mọi người, vạch mặt Trung quốc chơi con bài này. Xin quý vị hãy bình tâm suy xét nhé. Các vị cứ chửi bới, nghi kỵ lẫn nhau mà không biết mình đang trở thành người cổ súy cho quyền lợi và ý đồ của Bắc kinh. Gà nhà mãi đánh nhau thì cáo sẽ giết cả hai. Còn đúng như các Vinh hay một số người đã phân tích, nếu cố tình ngáng chân Mỹ,làm hại đến an ninh quyền lợi của Hoa kỳ thì chắc chắn sẽ bị trừng phạt là điều khó tránh khỏi. Hoa kỳ làm sao có thể để cho người mà mình nhận vào nước này lại đam sau lưng họ. Số phận là rất bi thảm. Các bạn đã thấy nhiều gián điệp của Trung quốc là người Hoa hay cả Ấn độ ly khai đã bị bắt khi đem những tài liệu quân sự, chính trị cho Bắc kinh. Xin hãy cảnh giác. Những người nhận tiền chấp nhận làm tay sai cho Trung quốc rất xảo quyệt, họ ném đá giấu tay và ai nhẹ dạ là phải hứng chịu. Xin hãy cảnh giác.
    Còn việc một số người muốn vực lại chế độ Việt nam Cộng Hòa đã bị bức tử chết từ quá lâu thì xin thưa cả Mỹ và Việt nam đều không chấp nhận và người Việt ở nước ngoài khi đọc bài viết này một lần nữa đều ngán ngẩm và ngả mũ niệm họ để tiễn đưa họ một lần nữa về vĩnh hằng mà trên mồ không quyên đặt một tảng đá hàng ngàn tấn để bóng ma đó không thể trở về nữa. Các bạn thử nghĩ xem tôi nói vậy có đúng không? Hãy nhìn vào các bức ảnh những bộ mặt kinh khủng thiếu hẳn sự sáng suốt, sân hận ghê người kia mà tham gia vào bất kỳ công việc gì thì chỉ có mà thất bại. Ngay trong gia đình họ cũng lộn xộn và đổ vỡ chứ nói gì đến đại sự đất nước? Đây là lúc đồng bào mình nên ngồi lại với nhau trong tình anh em, hãy lắng nghe các ý kiến của nhau để đi đến sự đống thuận vì đất nước này.
    Nguyễn Hiền Nhân
    Vài lời chân thành xin đồng bào suy ngẫm.

    • Tien Ngu says:

      Thầy ba à,
      Lo thanh toán nội bộ trước đi rồi hãy nói dóc.

      Chuyện xãy ra ràng ràng, mới bửa nào đây đồng bào xuống đường biểu tính chống Trung Cộng thì thầy ba…thoi, đạp vô mặt họ lia lịa. Các em nào mà có chút tiếng ở hãi ngoại thì các thầy…bợ gọn, cho họ đi tì. Điếu Cày, chị Thanh Nghiêm, mẹ Nấm, cha con Huỳnh thục Vi…

      Vân vân và vân vân…

      Còn ai không rành, thầy ba?

      VC bây giờ có đóng kịch tử tế, rà Mỹ, nói ngược lại những điều chúng tuyên truyền năm xưa, đế quốc, đĩa hai vòi, kẽ thù của dân tộc…
      Coi bộ cũng hơi khó dụ nai thiên hạ.

      cs bể mánh lâu rồi, đỗi tên đảng đi…

  2. Huong Nguyen says:

    Quan hệ Mỹ-Việt thì có gì mà cả thế giới ngạc nhiên?, là bước ngoặc lịch sữ? Lẽ ra thì họ phải trở lại từ lâu rồi, chỉ tại cái đám đầu gỗ Hà Nội, vừa ngu si , vừa muốn đu dây nên cứ lằng nhằn mãi mà thôi. Trong trường chơi quốc tế thì đây chỉ là 1 loại giao tế giữa ” Trai giang hồ – gái tứ chiến mà thôi” . Nhưng cũng đừng vội mừng, dù sẽ được vinh dự đánh trận đầu. Nhưng phải nhớ nhé: chỉ có đảng CSVN đánh nhau với Trung Cộng mà thôi – không có nhân dân Việt-Nam đâu.

    Đi tìm một mối tình chung thủy và có trách nhiệm của Hoa Kỳ? – nói giởn chơi như vậy mà vẫn có người khen là viết quá xuất sắc thì thật là … bótay.com.

    Kể cũng lạ không hiểu sao lần này cái đám con cháu “nhà Trần” 6,7 đứa ở đâu nhảy ra đánh hội đồng dữ vậy? Có lẻ chi bộ “nhà Trần” lần này thay phiên cho chi bộ “Hoàng Oanh – USA” hay cho nhóm tự do “Hùng, Dũng, Sang, Trọng” ? – coi bộ chắc ăn không đó? Nhưng đem CIA ra hăm dọa thì không được đâu: thứ nhất trong báo chí – tại tờ báo DCV này hăm dọa, khủng bố tinh thần là trái luật (Tôi yêu cầu Ban Điều Hành DCV nên có thái độ nếu độc giả cứ tiếp tục hăm dọa độc giả khác). Thứ hai, ngay cả trong chiến tranh trước đây, trong khi lính Mỹ hằng ngày chết trên chiến trường Việt-Nam thì cô đào Jane Fonda vẫn nhởn nhơ ra Hà Nội ca hát mà CIA vẫn không nói gì đó các đầu gỗ biết không?

  3. Tôi cũng tin là CIA sẽ có cách đưa bọ xấu này vào danh sách khủng bố và sẽ có biện pháp ngay. Ngay cả Diệm còn bị hạ gục khi ngáng chan Mỹ. Ngày nay Mỹ muốn đẩy mạnh quan hệ với Việt nam và đang khuyến khích Việt nam phaỉ cải thiện nhân quyền để chống Trung quốc. Thế mà lại to gan ngựa theo đườngcũ phá bĩnh. Chắc chắn chết là cái chắc. Hãy tin điều này đi và nếu được bàn giao cho Hà nội thì còn bỏ cha. Đây là thời cơ vàng cho những người đấu tranh cho dân chủ Việt nam . Xin quý báo cũng nên taayrchay bọn này và vạch mặt chúng nếu thấy là có ích cho đất nước cho nhân dân thì tốt hơn.

    • Trúc Bạch says:

      He he he….

      Các đỉnh cao trí tuệ loài ít chữ đuối lý, cãi không lại thì dở trò “xin quý báo” bịt mồm người ta đấy !

      Trần thị Thái…Dốt nên không biết rằng cái “văn hóa Xin – cho” không có đất sống ở các xứ tự do này đâu ! Em đúng là “con người mới xã hội chủ nghĩa”, được bác Hồ “chồng” bằng phân “u dê” made in China 100% rồi .

      Gớm ! nghe “Trần thị Thái…Xúi” CIA bắt Trúc Bạch làm Trúc Bạch sợ quá, sợ đến nỗi con dế của Trúc Bạch cũng hoảng hồn mà “trốn” mất biệt . …

      Ối dế ơi là dế !!

      • Vân says:

        Truc Bạch thì có cái lí gì? Chỉ toàn là những lời nói lảm nhảm vô học chứ có cái quái gì đâu mà lí với sự???

  4. Nghe giọng tiếng những người như Trúc Bạch và Minh Đức đâu có khác gì những người đến phá binh anh Bùi Tín nói chuyện ở Mỹ vừa qua. Cho nên nói đấu tranh cho tự do và dân chủ không thể có những những thánh viên phá thối này. Nói với họ chẳng ích gì. Họ không hề biết trắng, đen, phải trái. Họ cận nặng tốt nhất là phớt lờ họ đi.

    • Tien Ngu says:

      Ủa? còn phãn động Tiên Ngu nữa sao anh cò không tính vô luôn cho nó…hồ hỡi?

      Hồi này ta phải bơm…quan hệ Mỹ-Việt (cộng) cho nó lên kha khá, mà mấy cái phãn động cứ là…kê tủ đứng trong hông. Thiệt bực bội…

      Trần Tuệ Hà, Trần Nhân Ái, Trần thị Thái Bình…chắc cùng bà con với…Trần dân Tiên quá. Họ Trần, ai cũng…bãnh cả. Nghe nói họ…Trần có người tu luyện theo sư phụ Trần dân Tiên, một người dám hoá thành…một ngàn người lắm đó nghe. Có vậy mới…hù cán bộ được mà thành công, đại thành công.

      Bảnh nghe…

  5. Nói với người kém trí đức thật khác chi nói với đầu gối. Đất nước là một thể thống nhất thì phải về một mối sao có thể để Mỹ chia cắt đất nước? Như cơ thể bạn có thể cắt ra làm 2 hay thành 3? Chia cắt là sự phân ly chỉ tạo ra đau khổ và làm tiền đề cho giặc. Những người như bạn kém chí khi có tiền đưa cho thì bảo gì cũng làm và khi nó đem chất độc khai quang và ném bon giết hại đồng bào mình thì cười vui như thằng ngố. Ngay bây giờ ị nhiễm độc đó sống ở nước ngoài mà vẫn chưa tỉnh chửa thông minh hơn mà lại mụ đi, tâm độc ác hơn. Mọi lời nói biện minh cho việc làm sai trái tội lỗi chỉ càng làm cho thêm tội lớn hơn. Khi xuống địa phủ mà thanh minh chăng? Diêm Vương đang csawps có tráp đòi đấy.
    Minh Đức hãy đọc tiếp tài liệu này mà sám hối may còn kịp:
    Sơn Mỹ – nỗi đau ngàn đời không thể quên
    Ngày 16-3-1968 (tức ngày 17 tháng hai năm Mậu Thân), Trung đội 1 (do Trung úy William Calley làm Trung đội trưởng), thuộc đại đội Charlie (Đại úy Ernest Medina làm Đại đội trưởng), một trong ba đại đội của Lực lượng đặc nhiệm Barker (Task Force Barker), Lữ đoàn 11, Sư đoàn American, quân viễn chinh Mỹ đã tiến hành đổ bộ bằng trực thăng xuống cánh đồng phía tây thôn Tư Cung và xóm Gò (thôn Cổ Lũy) thuộc xã Tịnh Khê (huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi).Với chủ trương: “Tác xạ tiêu diệt mọi sự di chuyển trong khu vực hành quân” và “giết sạch, phá sạch và đốt sạch”, từ khoảng 6 giờ 30 phút đến 16 giờ (16-3-1968), các đơn vị này đã tiến hành cuộc thảm sát phi nhân tính, cực kỳ man rợ, để lại vết nhơ rơ bẩn nhất, trơ chẽn nhất, không thể gột rửa cho quân đội Mỹ trong chiến tranh Việt Nam và là nỗi đau ngàn đời không thể quên với nhân dân Quảng Ngãi nói riêng, dân tộc Việt Nam và cả loài người tiến bộ, yêu chuộng hòa bình trên thế giới nói chung.
    Người Mỹ điên cuồng sục xạo từng gia đình, từng căn hầm và mọi ngóc gách để tìm và tiêu diệt người dân địa phương mà không vấp phải bất cứ một hành động phản kháng nào, ngoài sự tổn thất duy nhất là việc người lính da đen Herbert Carter tự bắn vào chân mình để khỏi tham gia vào vụ thảm sát đồng loại.
    Đỉnh điểm của hành động tàn sát giã man này là chúng đã hiếp nhiều phụ nữ, trẻ em, kể cả người đang mang bầu, sau đó tập trung dân làng, hầu hết là người già, phụ nữ và trẻ em, thành từng tốp rồi xả súng bắn giết 102 người ở Tháp Canh, 107 người ở một đoạn mương nước phía đông xóm Thuận Yên, thôn Tư Cung. Hậu quả là 504 thường dân vô tội bị giết chết (gồm 407 người ở thôn Tư Cung, 97 người ở thôn Mỹ Hội), trong đó có 182 phụ nữ, 173 trẻ em, 60 cụ già. Có 24 gia đình bị giết sạch, 247 ngôi nhà bị thiêu rụi. Mất mát này quá to lớn và là nỗi đau ngàn đời không thể quên trong mỗi người dân Việt Nam và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới.
    Ngay khi vụ thảm sát xẩy nhuwngxanhr chụp của chính nhà báo Mỹ chứng kiến đãphanh phui chúng.cuộc thảm sát do phóng viên tập sự Ronald Haeberle của quân đội Mỹ chụp sáng ngày 16-3-1968. Chủ yếu là phụ nữ, trẻ em và người già bị lính Mỹ sát hại. Sau vụ thảm sát, báo chí khắp thế giới đăng tải tin này gây ra cái xốc lớn cho lương tri những người dân Mỹ và Ủy ban Mặt trận dân tộc giải phóng các cấp và Chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đã lên tiếng tố cáo trước dư luận trong và ngoài nước về tội ác của quân viễn chinh Mỹ. Sau giải phóng, vào năm 1976, chính quyền địa phương đã tiến hành xây dựng nhà chứng tích, tượng đài, bia căm thù tại một số hiện trường tiêu biểu.
    Ngày 29-4-1979, Khu chứng tích Sơn Mỹ đã được Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam xếp hạng Di tích lịch sử văn hóa Quốc gia. Nhân dịp đến thăm Nhà chứng tích Mỹ Sơn, phóng viên Báo Quân đội nhân dân ghi lại một số hình ảnh ở đây, trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    Cổng vào khu chứng tích Sơn Mỹ. Từ TP. Quảng Ngãi, qua cầu Trà Khúc, đi dọc theo Quốc lộ 24B khoảng 13km, đến Khu chứng tích Sơn Mỹ. Khu chứng tích có diện tích 2,4hecta, bao gồm 2 khu vực chính: khu chứng tích thực địa (phía tây) đã được bảo tồn, tôn tạo và khu nhà trưng bày bổ sung, tượng đài tưởng niệm, nhà đón khách (phía đông). Ngoài ra, còn có các di tích liên quan đến vụ thảm sát tại thôn Tư Cung và thôn Mỹ Lại.
    Nhà chứng tích được xây dựng từ tháng 9-1975 và hoàn thành 28-2-1976. Đến ngày 16-3-1977 chính thức cắt băng khánh thành. Đây là nơi lưu giữ, trưng bày nhiều di vật và hình ảnh về cuộc thảm sát tàn bạo do quân đội Mỹ gây ra, đó là chiếc mâm thau cũ còn lỗ chỗ vết đạn, chiếc áo, đôi dép của một cháu bé bị bắn chết; các loại chén đĩa, xoong chảo bị bắn thủng vỡ, chiếc mõ tụng kinh của nhà sư Thích Tâm Trí còn tìm lại được. Ở đây có phim tư liệu ghi lại lời kể và hình ảnh của những nạn nhân sống sót, có nhiều cuốn sổ lưu niệm mà khách thăm viếng đã viết vào đó bằng nhiều thứ tiếng, thể hiện chân thực cảm nghĩ, thái độ của nhiều người, thuộc nhiều thế hệ, nhiều tôn giáo, dân tộc và xu hướng chính trị khác nhau, khi trực tiếp tìm hiểu về vụ thảm sát Sơn Mỹ
    Bản đồ tác chiến của quân đội Mỹ sử dụng trong vụ thảm sát Sơn Mỹ, do ta thu được sau giải phóng miền Nam (tháng 4-1975)
    Hình ảnh trong cuộc thảm sát do phóng viên tập sự Ronald Haeberle của quân đội Mỹ chụp sáng ngày 16-3-1968. Chủ yếu là phụ nữ, trẻ em và người già bị lính Mỹ sát hại
    Đông đảo người Việt Nam, trong đó có nhiều học sinh và sinh viên đến thăm các gian trưng bày trong Nhà chứng tích.
    Tượng đài, là công trình nghệ thuật điêu khắc do họa sĩ Châu Đình Du sáng tác. Người thể hiện là Hồ Thu (chồng chị Võ Thị Liên, một nhân chứng sống sót sau vụ thảm sát kinh hoàng này). Công trình được khởi công vào tháng 10-1976, hoàn thành tháng 3-1977. Vật liệu chủ yếu là đá đen được kết dính bằng bê tông. Tượng đài khắc họa tội ác tày trời và man rợ của đế quốc Mỹ thông qua các hình ảnh: người lớn ôm đứa bé vào lòng, che chở; một phụ nữ ôm người già bị địch bắn chết; người phụ nữ sống sót sau thảm sát, thân đứng thẳng, bàn tay phải nắm chặt, giơ lên trời cao, tay trái bồng em bé như đang tố cáo tội ác tầy trời của lũ lang sói. Đến năm 2003, tượng đài được trùng tu giống như mẫu cũ, nhưng bằng đá nguyên khối Ninh Bình và được di chuyển đến vị trí hiện tại.

    Các ngôi mộ tập thể. Tại đây, khách tham quan tận mắt nhìn thấy những khu mộ tập thể của các nạn nhân, hầm tránh pháo và nền nhà bị đốt cháy của những gia đình đã bị giết cả nhà trong vụ thảm sát, xem lại những bức hình do phóng viên quân đội Mỹ Ronald Haeberle chụp tại Sơn Mỹ buổi sáng 16-3-1968 mà khi công bố ở Mỹ đã khiến dư luận choáng váng

    Các chứng tích được phục dựng sát với thực tế sau vụ thảm sát.
    Đoạn mương này là nơi lính Mỹ sát hại người dân vô tôi, không một tấc sắt trong tay
    Sau vụ thảm sát, đến nay cây bồ đề, cây dừa còn sót lại xanh tốt, tỏa bóng mát và vươn cao lên trời xanh, tựa như ý chí, sức sống mãnh liệt và tinh thần bất diệt của nhân dân nơi đây trước tuột đỉnh đau thương, mất mát.
    Đây là lý do vì sao quan hệ Mỹ Việt đến nay trong lời nói là bình thường hóa mà thực tế vẫn có khoảng cách lớn chưa lấp đi được.

    • Trúc Bạch says:

      Anh có biết thủ phạm chia cắt VN là ai không ?

      Chính Hồ Chí Minh vâng lệnh Mao Trạch Đông cho ký vào HĐ/Giơ Ne Vơ 1954, chia cắt VN ở vĩ tuyến 17 đấy (anh về đọc lại các tài liệu do chính cs phát hành – đặc biệt là cuốn “sự thật quan hệ Việt Trung 30 năm….” Để biết rằng, từ việc TQ âm muu chia cắt VN đến việc TQ âm mưu lấn đất, biển đảo của VN ngay trong khi Hồ Chí Minh còn đang ở “đỉnh cao chói lọi”, và với sự mặc nhiên chấp nhận của Hồ Chí minh đấy !

      Và anh có biết rằng, lại cũng chính Hồ Chí Minh vâng lệnh Mao Trạch Đông cho tiến hành cuốc chiến tranh tiêu hao, gọi là “Chống Mỹ cứu mước, giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước” không ?…., Trong khi Mao thì lại để cho Ma Cao, Thượng Hải, Hông Kong và Đài Loan “được” tiếp tục sống dưới sự cai trị, kềm kẹp của “Thực dân và đế quốc tư bản” đấy !

      - Đông Đức và Tây Đức không phải cũng bị chia cắt à ? Và Tây Đức không có quân Mỹ đồn trú à ? Tại sao cs Đông Đức không tiến hành chiến tranh “giải phóng” Tây Đức ?

      - Nam Hàn và Bắc Hàn không phải cũng bị chia cắt à ? Và Nam Hàn cũng có quân Mỹ đồn trú để bảo vệ đó thôi ! Tại sao Bắc Hàn không “giải phóng” Nam Hàn khỏi sự “xâm lược của đế quốc Mỹ” đi, mà để cho nhân dân Nam Hàn ngày nay cứ phải hàng năm phải “cứu trợ Bắc Hàn hnag2 ngàn tấn lương thực ?

      Anh nghĩ Hồ Chí Minh “giải phóng” miền Nam, “đánh Mỹ tới người VN cuối cùng” là Yêu Nước; Còn lãnh đạo cs Đức và Bắc Hàn không tiến hành “chiến tranh giải phóng dân tộc để thống nhất đất nước” bằng Bạo Lực là không Yêu Nước à ?

      Anh tưởng anh đem tội ác của một thằng Mỹ khốn nạn giết vài trăm dân Việt trong vụ Mỹ Lai thì có thể che lấp được tội ác của Hồ Chí Minh và đảng csVN đã vậng lệnh Mao Trạch Đông giết hàng trăm ngản nông dân VN vô tội trong CCRĐ và hơn sáu ngàn người dân Huế trong Tết Mậu Thân à ?

      Dùng cái đầu một chút đi ! Đừng tưởng viết dai, viết dài, viết “lớn họng” là lại làm cho người ta phãi chạy “tụt cả quần, xịt cả kít” ra nhá !!

      • Trần lý says:

        Trúc Bạch đã không hiểu gì vè lịch sử, về “hiệp đinh Giơ-ne-vơ, về qua trình phá hoại hiệp định này của Ngô Đình Diệm do Mỹ giật dây thì đừng nên nói láo mà làm gì?

  6. Gửi bạn Minh Đức và bạn Hoàng để mà tự suy ngẫm sám hối nhé . Bài báo vừa được Nhật đăng hôm nay:Nhật sốc vì nghi án chôn chất độc da cam
    Nhật Bản đang dấy lên nghi án về việc loại thuốc diệt cỏ độc hại vẫn được biết đến với tên gọi ‘chất độc da cam’ được quân đội Mỹ chôn và thử nghiệm tại hòn đảo Okinawa.
    Hình minh họa
    Theo tờ Thời báo Nhật, loại chất độc này đã được chôn ở Futenma – “căn cứ nguy hiểm nhất thế giới”, và có thể gây nguy hại cho cả hòn đảo này. Rất nhiều thùng chất diệt cỏ này được chôn bí mật tại Căn cứ Không quân Futenma ở đảo Okinawa sau cuộc chiến này.
    Tài liệu mới công bố gần đây cho thấy Mỹ đã tiến hành các thử nghiệm tối mật đối với chất độc da cam trên đảo Okinawa vào năm 1962.
    Các thí nghiệm này được cho là đã tiến hành dưới sự bảo trợ của Dự án AGILE – một chương trình tối mật nghiên cứu về các kỹ thuật chiến tranh phi truyền thống.
    Tờ Thời báo Nhật dẫn lời của một cựu chiến binh và một cựu quan chức cấp cao của Mỹ xác nhận thông tin này.
    Thời kỳ những năm 1970 và 1980, Lầu Năm Góc được cho là đã phớt lờ các yêu cầu của binh sĩ đóng quân trên đảo đòi xử lý các kho thuốc độc nguy hại này.

    Mùa hè năm 1981, Trung tá Kris Roberts cho đào xới khu đất ở gần đoạn cuối đường băng của căn cứ không quân, sau khi có phát hiện về lượng chất hóa học lớn chảy ra từ khu máy móc.
    “Chúng tôi đào lên thì thấy trên 100 thùng được chôn thành các hàng. Các thùng bị han và rò rỉ và chúng tôi có thể thấy các vệt màu cam ở phía giữa” – ông Robert kể lại trên tờ Thời báo Nhật trong cuộc phỏng vấn gần đây.

    Quân đội Mỹ đã sử dụng hơn 76 triệu lít chất độc da cam trên các chiến trường Việt Nam.
    Và do Okinawa từng đóng vai trò như một chốt tiền tiêu của quân đội Mỹ nên căn cứ này đã gần như trở thành điểm trung chuyển cho loại chất độc này, cho dù Lầu Năm Góc luôn khẳng định điều ngược lại.
    Các nhân viên của Roberts đã tìm cách ỉm đi vụ việc này bằng cách thuê các công nhân địa phương đưa các thùng chất độc bị rỉ tới một địa điểm bí mật khác. Nhưng một trận bão đã làm ngập khu vực chôn chất độc, trong khi Roberts và các đồng đội của ông đang nhảy xuống mương để tháo “nước bị nhiễm độc khỏi căn cứ”.
    Sau khi tiếp xúc với chất độc này, Roberts đã bị nhiễm một loạt bệnh hiểm nghèo, bao gồm bệnh ung thư tuyến tiền liệt, ung thư phổi và bệnh tim nặng. Các bác sĩ chuẩn đoán các bệnh này của Roberts là do tiếp xúc với chất độc da cam.
    Roberts sau đó đã đấu tranh để buộc các cơ quan chức năng liên hệ với đồng đội cũ của ông để lên tiếng về các vụ nhiễm độc tương tự, nhưng các lời kêu gọi của ông đều bị phớt lờ.
    Bất kể quan điểm của Lầu Năm Góc, tháng Hai vừa qua, Bộ Cựu chiến binh Hoa Kỳ đã bồi thường cho hai cựu quân nhân đã bị nhiễm chất độc da cam khi họ đóng tại đảo Okinawa lúc trước.
    Một trong hai cựu chiến binh nhiễm bệnh cho biết họ thường phải chở các hàng hóa bị nhiễm chất độc da cam đi để rửa sạch.
    Trên thực tế, từ khoảng năm 1962-2010, có 132 cựu chiến binh của Mỹ từng phục vụ tại đảo Okinawa (cho tới năm 1975) lên tiếng là họ bị nhiễm chất độc da cam. Tuy nhiên, Lầu Năm Góc vẫn phủ nhận sự hiện diện của chất diệt cỏ độc hại này trên đảo Okinawa và đang muốn ngăn cản cuộc điều tra nhưng chắc không thành. Nếu chỉ cần có dấu hiệu của chất độc mầu da cam thì Hoa kỳ phải bồi thường cho Nhật mấy chục tỷ đô-la và quan hệ hai nước sẽ xấu đi nghiêm trọng. Các căn cứ quân sự của Mỹ tại Nhật có thể bị người dân Nhật đuổi. Đây là tin không vui cho Hoa kỳ trong lúc khó khăn này. Bất giác người ta nghĩ đến sự chối tội của Mỹ về việc rairchaats độc mầu da cam làm hàng triệu người dân lành bị tật nguyền và hậu quả còn kéo dài cho nhiều thế hệ.”
    Lê Thu (theo RT/Japan Times)

    • Minh Đức says:

      Nếu sau 1954 hai miền cứ giữ hai chế độ khác nhau rồi cứ phát triển kinh tế thì đâu có chuyện chiến tranh xảy ra và cũng không có chuyện chất da cam. Vì có bộ đội từ miền Bắc vào Nam thì mới xảy ra việc rải chất da cam để làm trụi lá cây, để máy bay nhìn thấy bộ đội di chuyển trong rừng. Để đánh miền Nam ông Hồ đã phải xin khí giới của Trung Quốc và công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc. Việc đánh miền Nam gây ra tàn phá ở cả hai miền, làm suy yếu quốc gia để đến bây giờ Việt Nam bị Trung Quốc ăn hiếp mà quân đội, kinh tế đều yếu kém không dám phản ứng. Cái hại do đảng CSVN đánh miền Nam gây ra tai hại gấp bội cái hại của chất da cam.

    • Trúc Bach says:

      Chắc Trần Nhân Ái cũng biết là Mỹ rải thuốc diệt cỏ ở Miền Nam VN chỉ với mục đích là làm cho rụng lá cây rừng để quân đội Bắc Việt không có chổ ẩn núp hầu tiến hành cuộc chiến “giải phóng” miền Nam, chứ không phải với mục đích thay thế bom đạn để “giệt” bộ đội miền Bắc……Còn chuyện trong “thuốc diệt cỏ” có chứa Dioxin tác hại đến sức khỏe con người lại là chuyện mà trước và trong khi xủ dụng, kẻ xử dụng đã không biết là có các “tác hại” đó, cho mãi tới khi nó tác động trên cơ thể những người bộ đội từ miền Bắc xâm nhập vào Nam .

      Cũng giống như người ta dùng chất DDT để diệt sâu rày, với mục đích chính (ban đầu) là dùng DDT để trừ sâu rầy, bảo vệ mùa màng, nhưng mới đây – sau khi khám phá ra rằng DDT đã ‘tác hại” đến môi trường và sức khỏe con người (gây mầm ung thư…) thì người ta mới có chủ trương cấm tuyệt dùng DDT trên toàn thế giới .

      Vậy mục đích người ta dùng “da cam” để Diệt cỏ và dùng DDT để diệt sâu rầy …vốn không thể khép vào tôi “giết người” được – cho nên – cũng vì lẽ này mà phía csVN đã không thể “đòi bồi thường” từ Mỹ mà chỉ ở mức độ “yêu cầu giúp đỡ” vì lý do nhân đạo mà thôi (việc này thì ai cũng đã biết)

      Huống chi, Mỹ chỉ rải chất diệt cỏ ở miền Nam chứ không phải ở miền Bắc, còn người bị nhiễm thì tuyệt đại đa số lại là bộ đội miền Bắc, là những người mà trước 1975, Hà Nội luôn luôn phủ nhận sự hiện diện của họ tại Miền Nam VN, và đây cũng là điều mà những “nạn nhân Dioxin” khó có “cơ sở” để đòi bồi thường ….bởi lẽ chất da cam rải ở miền Nam, thì làm gì có chuyện những người miền Bắc, chưa từng hiện diện tại miền Nam lại bị…dình ?

      Nếu những “nạn nhân chất độc da cam” muốn đòi bồi thường thì phải đòi bồi thường ở những kẻ đã dụ dỗ và gạt gầm họ, rồi ĐƯA họ vào vùng có chất diệt cỏ chứ sao lại đòi bồi thường từ người rải chất diệt cỏ ?

      Cái gì cũng phải có lý lẽ của nó, chứ không phải cứ to mồm gào thét, chửi bới, cào đầu ăn vạ là được đâu !

      Các anh to mồm nguyền rủa, cáo buộc người ta một cách vô lý thì chỉ làm khó thêm cho những “nạn nhân Dioxin” đang cần sự giúp đỡ Nhân Đạo mà thôi !

      Nếu các anh cứ “câm mõm” và làm (đúng) như nhà cầm quyền Ha Nội làm là “không cáo buộc” mà chỉ yêu cầu giúp đỡ vì lý do nhân đạo….thì tốt cho những nạn nhân hơn .

      Mong rằng nói ít, hiểu nhiếu .

      • Trần lý says:

        Trúc Bạch xứng đáng là tên “Mỹ Con”! Chối tội cho quan thầy quá giỏi!

  7. Phong Uyên says:

    Phải công nhận bài viết về quan hệ Mỹ – Việt của ông Nguyễn Hoàng Hà rất sâu sắc và khách quan. Chỉ tiếc là có những người còn quá gắn bó với những lập trường chính trị hay vẫn còn bị ảnh hưởng của tuyên truyền, đưa ra những phản biện chỉ có mục đích kết tội những kẻ ở phía bên kia đã coi Mỹ là thần tượng và lơ là tội ác của Mỹ đã dùng chất độc da cam.giết hại đồng bào. Là người có chút hiểu biết về khoa học và về pháp lí, tôi xin nói qua về “chất độc” da cam và những sai lầm về.pháp lý trong vụ kiện của các nạn nhân Việt Nam, khiến vụ kiện không đạt được kết quả :

    1) Chất da cam (Agent Orange) là gì ?

    Là loại chất diệt cỏ (herbicide) và làm rụng lá cây đựng trong những thùng có băng màu da cam. Từ 1961 cho tới 1971, trước khi chất khai quang này bị cấm ở Mỹ và ở nhiều quốc gia khác, quân đội Mỹ rải chất này trên rừng rậm miền Nam Việt Nam với mục đích phát hiện những nơi ẩn náu trong rừng của quân đội “Giải phóng”. Tên hóa học của chất này là 2,4,5 trichlorophenol. Chỉ sau khi xẩy ra tai biến ở Seveso (Ý) năm 1976 , người ta mới biết là ngay khi được bào chế, chất khai quang này đã bị nhiễm chất bẩn dioxine (2,3,7,8 tétrachlorodibenzo-para-dioxine) rất độc hại. Chất này có thể gây ung thư máu, làm mù mắt, gây bệnh tiểu đường, ung thư tiền liệt tuyến, ung thư phổi… Dioxine có phân tử rất vững chắc nên nhiều năm sau người ta còn thấy nó tồn tại trong cơ thể một số con nít Việt Nam. Vấn đề là chất dioxine tồn đọng trong môi trường từ 41 năm nay có thể gây dị tật cho trẻ sơ sinh không ? Tuy có một bài báo trong “Tập san quốc tế Dịch tễ học” đặt mối liên hệ giữa dị tật trẻ sơ sinh và chất da cam; nhưng những dữ liệu được lấy ra dùng cho phân tích thống kê không đủ tin cậy. Vì vậy đứng về phương diện thuần túy khoa học, khó có thể chứng minh được là những dị tật mỗi ngày một nhiều của một số trẻ sơ sinh Việt Nam hiện giờ bị gây ra bởi chất da cam.

    2) Lí do nào các hội cựu chiến binh Mỹ và Hàn Quốc đã thắng kiện trong khi hội Nạn nhân chất độc da cam Việt Nam bị bác đơn ?

    Năm 1986, 7 công ty hóa chất Mỹ đã phải bồi thường 180 triệu USD cho 40 ngàn cựu chiến binh Mỹ và năm 2006, tòa án dân sự Cao cấp Séoul đã phán quyết buộc 2 công ty hóa chất Dom Chemical phải bồi thường 62 triệu USD cho 6800 cựu binh Hàn Quốc. Sở dĩ các cựu chiến binh Mỹ và Hàn Quốc thắng kiện là vì biết phân biệt pháp lý với chính trị : Các cựu chiến binh Mỹ và Hàn Quốc chỉ đứng về phương diện dân sự, đòi các công ty sản xuất chất da cam phải chịu trách nhiệm về sản phẩm của mình đã làm tổn hại sức khỏe của những người này (được chứng minh bằng những hồ sơ bệnh lý khó có thể chối cãi so với các đơn vị không tiếp xúc với chất khai quang), trong khi hội Nạn nhân chất độc da cam (CĐDC) Việt Nam lại muốn đứng về phương diện chính trị kết tội 11 công ty hóa chất Mỹ là đã gây tội ác chống nhân loại và tội ác chiến tranh – bất chấp sự phi lý là nạn nhân của những “tội ác” này cũng là những binh lính của những nước đã tham chiến ở Việt Nam như Mỹ, Hàn Quốc, Úc, Canada, Tân Tây Lan… -. Những tội này thuộc thẩm quyền của Tòa án Quốc tế La Haye chứ không phải thuộc thẩm quyền của một tòa án dân sự. Hội Nạn nhân CDDC cũng kiện hơn 30 công ty hóa chất Mỹ phải bồi thường vì đã sản xuất chất hóa học này và cũng bị tòa án Liên bang quận Brooklyn ngày 10-3-2005 bác đơn vì không có cơ sở về pháp luật : CĐDC đã không bị xem là chất độc dưới luật quốc tế vào lúc Hoa Kỳ dùng nó (1961-1971). Tòa Phúc thẩm tại Manhattan cũng đồng ý với phán quyết.

    Lẽ ra các quân nhân xâm nhập miền Nam Việt Nam phải bắt chước các cựu chiến binh Mỹ và Hàn quốc : đưa những hồ sơ bệnh lý những người bị đui mắt, bị ung thư…. ra để chứng minh. Nhưng như vậy thì lòi ra chuyện binh lính miền Bắc xâm nhập miền Nam nên đành phải để hội Nạn nhân CĐDC đứng tên vậy. Chuyện này cũng khó mà được ai tin vì quá tham lam, muốn kể số nạn nhân lên đến 4 triệu người thì làm sao mà kiếm được 4 triệu người khác để so sánh và làm thống kê? Chắc chắn là ở Việt Nam hiện giờ còn nhiều chất độc hơn chất dioxin đang làm ô nhiễm môi trường tạo ra rất nhiều dị tật. Tình trạng y tế ở Việt Nam lại quá kém cỏi .làm sao mà phòng ngừa được, nên tốt hơn hết là cứ đổ tội cho Mỹ.

    • Phan Nguyen says:

      Thưa ông,
      Tôi có xem qua một số nhận xét, quan điễm của ông trong vấn đề kiện tụng liên quan đến chất độc màu da cam, xin phép có đôi dòng với ông:
      1. Với lý luận là nên dùng tư cách dân sự để thưa kiện trong vụ việc trên thì theo ông, những “nạn nhân” sẽ có cơ hội thắng. Xin lỗi, tôi cần ông chứng minh những “ai” là dân và là dân…của ai?
      2. Cựu chiến binh Mỹ-Hàn đầy đủ tư cách để buộc bộ quốc phòng Mỹ phải hầu tòa về trách nhiệm đối với “cựu quân nhân” đã từng phục vụ trong quân đội cả hai khi họ trở thành nạn nhân của khí tài được sử dụng bởi chính quân đội Mỹ lúc trở về đời sống dân sự. Đây là trách nhiệm của một chính quyền, quân đội đối với “Dân” và “Lính” của mình, cho dù sự việc xảy ra ngoài dự kiến ban đầu là “vô hại”. Tất yếu, Mỹ sẽ phải quay qua kiện tụng các nhà sản xuất chất này vì đó là sản phẩm được trả tiền và do đó phải có tránh nhiệm với sản phẩm đó.
      3. Đây chỉ là câu hỏi mà ông không nhất thiết phải trả lời: Các nạn nhân phóng xạ trong hai vụ nổ bom nguyên tử tại Nhật đã kiện tụng tới đâu, họ chắc chắn là dân và là dân của…Nhật. Có đúng thế không ông?

  8. Xin đọc góp ý này vì góp ý trước máy có lỗi khi đánh dấu)
    Trong thực tế cho thấy Việt nam chỉ muốn quan hệ với Mỹ tầm mức như hiện nay và điều mong muốn mà họ nhắm tới là muốn mua vũ khí hiện đại của Hoa kỳ để nếu có chiến tranh với Trung quốc họ có thể tự đứng vững được. Cho nên mặc dù Mỹ đã cử liên tục các quan chức cao cấp bộ ngoại giao kể cả bộ trưởng bộ quốc phòng mà kết quả vẫn không như ý muốn. Còn vấn đề Mỹ nêu ra chưa bán vũ khí cho Việt nam vì còn vấn đề nhân quyền mà Đảng và nhà nước Việt nam đang vi phạm nhưng đó chỉ là cái cớ nhỏ mà thôi. Nếu Việt nam gật đầu cho quan hệ Mỹ Việt thành đối tác đặc biệt thì Hoa kỳ sẽ ký ngay và chẳng những chỉ xóa bỏ lệnh bán vũ khí mà còn cùng Việt nam mở các xưởng sản xuất vũ khí và viện trợ quân sự cho Việt nam còn vấn đề nhân quyền thì Mỹ sẽ nói đến từng bước chứ không có tính bắt buộc hay tiên quyết như những báo chí đã nói. Câu chuyện các bạn đóng góp chỉ là từ suy nghĩ cuêng của các bạn còn thực tế là như vậy. Việt nam vừa sợ lại vừa ghét Trung quốc nên đây là cái khó cho Hoa kỳ. Chỉ khi bị Trung quốc tấn công thì họ mới chịu ngả vào vòng tay Mỹ mà thôi. Những vấn đề mà tác giả Nguyễn Hoàng Hà viết ra đây là đúng nhưng không phải là 100% vì còn tránh né để mỗi người tự tìm ra câu trả lời của chính mình. Đó là thủ pháp các bài viết của ông vừa thẳng thắn nhưng laị có chừng mực nên bạn đọc thường hay vừa thích đọc lại vừa tức. Tôi là người thích đọc bài của ông viết và đã tổng kết về những gì gi ông viết. Vì vậy bài viết của ông sự đóng góp ý kiến thường dài và nhiều hơn các bài viết khác là vì vậy. Nhiều bài ông viết được đăng trên các báo Việt nam thường là đề tài về Bauixits Tây nguyên như bài Tây Nguyên một vùng chiến lược trong đó ông phản đối việc phá hỏng môi trường Tây nguyên và cuộc sống của người dân ở đây hay bài “Các Cường quốc ấn huyệt nhau” “Biển Đông nổi sóng” v.v…mà hầu hết các báo trong nước đều đăng tải và có bài về Hà nội hôm nay và ngày xưa gây tranh cãi ở cả quốc hội Việt nam. Nhưng hầu như các bài của ông đều đăng trên báo Đàn Chim Việt vì ông luôn viết thẳng thắn các đề tài quan trọng nhất mà bạn đọc đang quan tâm. Có lẽ vì Báo Đàn Chim Việt là tờ báo luôn tôn trọng tính dân chủ của tất cả các chính kiến, các quan điểm chính trị của nhiều phía chăng?Muốn hiểu về chủ đề này xin xem bài viết của ông trên báo điện tử Đàn Chim Việt trong bài: “Quan hệ Mỹ Việt hôm nay và những gì sẽ phải dọn đường cho sự phát triển” mà hầu hết bạn đọc trong và ngoài nước đang theo dõi trong đó có các phần đóng góp ý kiến của bạn đọc.
    Nguyễn Như Nguyên

  9. Trong thực tế cho thấy Việt nam chỉ muốn quan hệ vởMy tầm mức như hiện nay và muốn mua vũ khí hiện đại của Hoa kỳ để nếu có chiến tranh với Trung quốc họ có thể tự đứng vững được. Cho nên mặc dù Mỹ đã cử liên tục các quan chức cao cấp bộ ngoại giao kể cả bộ trưởng bộ quốc phòng mà kết quả vẫn không như ý muốn. Còn vấn đề Mỹ nêu ra chưa bán vũ khí cho Việt nam vì còn vấn đề nhân quyền mà Đảng và nhà nước Việt nam đang vi phạm nhưng đó chílâci cớ nhỏ mà thôi. Nếu Việt nam gật đầu cho quan hệ Mỹ Việt thành đối tác đặc biệt thì Hoa kỳ sẽ ký ngay và chẳng những chỉ xóa bỏ lệnh bán vũ khí mà còn cùng Việt nam mở các xởng sản xuất vũ khí và viện trợ quân sự cho Việt nam. Câu chuyện các bạn đống góp chỉ là từ suy nghĩ cuêng của các bạn còn thực tế là như vậy. Việt nam vừa sợ lại vừa ghét Trung quốc nên đây là cái khó cho Hoa kỳ. Chỉ khi bị Trung quốc tấn công thì họ mới chịu ngả vào vòng tay Mỹ mà thôi. Những vấn đề mà tác giả Nguyễn Hoàng Hà viết ra đây là đúng nhưng không phải là 100% vì còn tránh né để mỗi người tự tìm ra câu trả lời của chính mình. Đó là thủ pháp các bài viết của ông vừa thẳng thắn nhưng laị có chừng mực nên bạn đọc thường hay vừa thích đọc lại vừa tức. Tôi là người thích đọc bài của ông viết và đã tổng kết về những gì gi ông viết. Vì vậy bài viết của ông sự đóng góp ý kiến thường dài và nhiều hơn các bài viết khác là vì vậy. Nhiều bài ông viết được đăng trên các báo Việt nam thường là đề tài về Bauixits Tây nguyên như bài Tây Nguyên một vùng chiến lược trong đó ông phản đối việc phá hỏng môi trường Tây nguyên và cuộc sống của người dân ở đây hay bài “Các Cường quốc ấn huyệt nhau” “Biển Đông nổi sóng” v.v…mà hầu hết các báo trong nước đều đăng tải và có bài về Hà nội hôm nay và ngày xưa gây tranh cãi ở cả quốc hội Việt nam. Nhưng hầu như các bài của ông đều đăng trên báo Đàn Chim Việt vì ông luôn viết thẳng thắn các đề tài quan trọng nhất mà bạn đọc đang quan tâm. Có lẽ vì Báo Đàn Chim Việt là tờ báo luôn tôn trọng tính dân chủ của tất cả các chính kiến, các quan điểm chính trị của nhiều phía chăng?

  10. Chẳng nên nói với những người bất lương hãy để chúng phải trả lời với Diêm Vương vì coi thường sinh mạng và sự khổe đau của người khác.

Phản hồi