|

Phong trào “Con đường Việt Nam”: ngây thơ hay cạm bẫy?

Các ông Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức trước toà năm 2010 - Ảnh: OnTheNet

 

Tôi thường hay nói trong các bài viết và trao đổi với bạn bè rằng, Việt Nam khó có thể thay đổi hệ thống chính trị khi chưa có một phong trào dân chủ xã hội rộng lớn.

 Tôi nhấn mạnh: Phong trào xã hội chứ không phải tổ chức, đảng phái chính trị.

Phong trào có thể được khởi xướng hoặc đứng sau nó như bộ tham mưu, bởi những người trí thức tên tuổi, có uy tín và tiếng nói thuyết phục trong xã hội.

Về kinh nghiệm tổ chức người Việt có thể học hỏi từ các phong trào “Công đoàn Đoàn Kết” của Ba Lan, “Hiến chương 77″ của Tiệp Khắc cũ, “Otpor” ở Nam Tư cũ, hay “6 tháng Tư” ở Ai Cập, v.v…

 Cơ hội bị bỏ lỡ

Chỉ một phong trào xã hội thì mới mong nhận được sự tham gia của đông đảo mọi tầng lớp dân chúng tranh đấu với nhà chức trách vì lợi ích rộng lớn, đòi thay đổi, chứ không nhất thiết, hoặc không cần thiết nhắm vào mục đích lật đổ chế độ.

Đó là, đòi thực thi các quyền dân sự, nhân quyền, chống tệ nạn tham nhũng làm kiệt quệ tiềm lực của đất nước, đòi bình đẳng và công lý trong ngành tư pháp, đòi quyền tư hữu đất đai để đảm bào lợi ích cho nông dân của một nước nông nghiệp, đòi có công đoàn độc lập bảo vệ quyền lợi của công nhân bị tư bản nước ngoài bóc lột thậm tệ với sự hỗ trợ của các nhà chức trách địa phương, v.v…

Đã có những thời điểm manh nha, trong đó loé lên hy vọng rằng sẽ quy tụ được sự ủng hộ đa dạng của người Việt trong và ngoài nước, từ đó có thể hình thành một phong trào xã hội tin cậy.

“Phong trào 8406″, tức “Tuyên ngôn Dân chủ 8406″ vào năm 2006, hay phong trào biểu tình vào mùa hè 2011 chống Trung Quốc gây hấn, xâm chiếm biển đảo, xua đuổi, bắt giữ ngư dân Việt Nam trên vùng biển Hoàng Sa, là những cơ hội bị bỏ lỡ đáng tiếc.

Về “Phong trào 8406″, bài viết “Chia nhau chiếc bánh Nhà Dân Chủ Lớn” của tôi vào thời điểm đó trên tờ “Đàn Chim Việt” và tấm hình trong bài minh họa nhà dân chủ rởm qua tấm thẻ với bộ mặt khỉ, đã làm bùng nổ tranh cãi. Tôi cho rằng tự những người khởi xướng “Phong trào 8406″ đã khai tử nó ngay sau khi ra đời. Trong bài có đoạn:

 ”Tại sao không là “Tuyên ngôn Dân Chủ” của 118 công dân Việt Nam mà phải là của “các nhà dân chủ” trong nước? Lại có người còn tóm luôn nhãn hiệu “Tuyên ngôn Dân chủ” này đặt tên cho tổ chức, cho trang web của mình. Một sự lập lờ láu cá, đánh lẫn trắng đen, gây ngộ nhận một cách cố ý.

 Rồi có kẻ xưng hô đại diện này, đại diện kia mà không biết là đại diện cho ai và ai bầu mình làm cái vai trò đại diện ấy? Lấy cái quyền ai cho để tò tí te với nhau như vậy, hay là chỉ vài người thoả thuận chỉ định nhau?

 Những lối bao biện vòng vo làm người ta không thể không nghĩ đến những kẻ cơ hội đang lợi dụng sự lắt léo này và để lại sau nó là một dấu hỏi lớn. Điều này thể hiện sự yếu kém nhất về trình độ tổ chức, năng lực của những người (tự cho mình) đứng đầu phong trào dân chủ trong nước hiện nay. Tuổi tác cao, quá trình lâu dài, lòng dũng cảm có thể là biểu tượng, khuôn mẫu tinh thần cần thiết, nhưng chưa phải là yếu tố đủ mang đến thắng lợi nếu thiếu tài năng tổ chức và sự cả quyết trong lãnh đạo”.

Gần đây, nhắc lại vấn đề trên, cũng trên “Đàn Chim Việt”, nhân bài viết của một tác giả nói về “Phong trào 8406″, tôi lại bị phản đối. Người ta nói rằng “Phong trào 8406″ hoạt động bình thường, có đại diện ở cả trong và ngoài nước. Nhưng tôi vẫn bảo lưu nhận định của mình. Theo tôi, “Phong trào 8406″ hôm nay chỉ còn là hình thức, với một số người nào đó. Từ lâu nó đã thiếu vắng ảnh hưởng và không còn sự cuốn hút dư luận nữa.

Còn phong trào biểu tình chống Trung Quốc?

Phong trào này có sức mạnh và sôi động hơn, vì nó hình thành tự phát với sự tham gia nỗ lực của rộng lớn dân chúng, đặc biết là giới trẻ, với sự đi đầu của nhân sĩ, trí thức có tên tuổi trong nuớc, được xã hội kính trọng. Nó cũng hợp với lòng dân vì bản chất là thể hiện lòng yêu nước, tinh thần chống ngoại xâm bảo vệ tổ quốc trước hiểm họa bành trướng lãnh thổ của Bắc Kinh.

Nhà cầm quyền Việt Nam đã ý thức rất rõ nguy cơ phát triển của phong trào này. Thoạt đầu họ lúng túng, tuyên bố tiền hậu bất nhất, nhưng tới ngày 21/8/2011 thì thẳng tay đè bẹp phong trào.

Bằng nhiều hình thúc, sử dụng cả lực lượng dân phòng, xã hội đen, nhà cầm quyền Việt Nam đã đàn áp thô bạo, bắt giữ, giam cầm, đưa đi trại cải tạo, theo dõi từng bước đi của những đã người tham gia biểu tình, phong toả đời sống của họ và cả những người có liên hệ.

Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) một mặt muốn trấn an, làm đẹp lòng Bắc Kinh, mặt khác lo sợ sự kiện này bị tận dụng, có khả năng trở thành một phong trào xã hội đối kháng. Đây là mấu chốt của toàn bộ các vấn đề. Một bài bình luận trên báo Quân đội Nhân dân cũng chẳng giấu giếm, gọi nó là sự “diễn biến hoà bình” lợi dụng dân chủ và lòng yêu nước.

Nhà cầm quyền CSVN đã thành công một phần, nhưng gậy ông đập lưng ông. Sự trấn áp bất nhân và rất phí lý đã làm lộ rõ hoàn toàn thái độ nhu nhược, lệ thuộc Trung Nam Hải của tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN. Và cũng từ điều này nhà cầm quyền – một cách tự nhiên – biến rất nhiều người dân lương thiện, đơn giản xuống đường chỉ thuần tuý vì lòng yêu nước, trở thành những người thù địch hoặc căm ghét chế độ.

Phong trào “Con đường Việt Nam”?

Ngày 8/6/2012, tôi nhận được email từ một địa chỉ, (được xem là) của Lê Thăng Long, gửi cho tôi và trong thư cho thấy 19 tên người khác, hầu hết sống trong nước mà tôi đều biết. Xét rằng sẽ không có gì không thích ứng, hay được hiểu là thiếu thiện chí khi tôi bạch hoá một phần các email.

Thư đầu tiên có đoạn:

 ”Tôi viết thư này thay mặt cho những người khởi xướng phong trào “Con đường Việt Nam” mời tất cả quý vị trở thành người sáng lập của phong trào này để giúp nó lớn mạnh nhằm góp phần vì một Việt Nam dân chủ và thịnh vượng.

 Anh Trần Huỳnh Duy Thức, anh Lê Công Định và tôi chỉ là những người khởi xướng ý tưởng. Chúng tôi rất hiểu rằng để hình thành và làm lớn mạnh được một phong trào của nhân dân mang tính lịch sử như vậy thì nó phải được sáng lập và lãnh đạo bởi những bậc trí thức ưu tú sẵn sàng dấn thân vì đất nước. Đó là lý do mà chúng tôi gửi lời mời này đến quý vị với một niềm tin to lớn”.

Và sau đó, đề nghị ở một thư khác riêng cho tôi:

“Tiếp theo thư mời tham gia sáng lập Phong trào “Con đường Việt Nam”, bức thư này mời ông đảm nhận trách nhiệm quyền Phó ban quản trị của Phong trào để giúp nó mau chóng lớn mạnh”.

Tất nhiên, sau một ngày suy nghĩ, tôi đã lịch sự từ chối và viết thêm:

 ”Tuy nhiên tôi sẽ bên cạnh các anh và hỗ trợ các anh trong khả năng có thể của mình trên mặt trận báo chí, truyền thông khi thấy phong trào có xu hướng tích cực và thực tế. Tôi cũng rất mong và chúc các anh xây dựng được một phong trào xã hội cho tiến trình dân chủ hoá của Việt Nam. Một phong trào xã hội sẽ huy động được lực lượng xã hội dễ dàng và đa dạng hơn là các đảng phái chính trị với những điều lệ, nguyên tắc sinh hoạt”.

Cho rằng thế là ổn, tôi đã định im lặng chờ xem “Con Đường Việt Nam” hoạt động ra sao. Trăm nghe không bằng một thấy.

Nhưng ngay sau khi ông Lê Thăng Long tuyên bố khởi xướng “Con đường Việt Nam” trên một số trang web, lập tức đã xuất hiện các bài viết với nhiều điều đáng suy ngẫm.

Vì vậy, tôi thấy mình cũng nên có tiếng nói, nhất là vài người bạn đưa vấn đề ra và hỏi ý kiến.

Hơn thế, là người cầm bút, trước một vấn đề xã hội quan trọng, tôi thấy nên tỏ thái độ, nhưng nghiêm túc và có trách nhiệm.

Trước hết, mục tiêu chung của “Con Đường Việt Nam” có thể nói là tốt. Điều này cũng được thể hiện qua phát biểu của ông Lê Thăng Long trong cuộc phỏng vấn với BBC ngày 12/6:

 ”Chúng tôi rất mong để làm sao có một sự phát triển tốt cho đất nước không có sự hận thù, cực đoan, đạp đổ, phân biệt quá khứ, phân biệt chính kiến, làm sao trong yêu thương và làm sao cho đất nước chúng ta phát triển tốt nhất và đoàn kết với nhau”.

 ”Mục tiêu sắp tới của tôi là làm sao hình thành được phong trào cùng với các anh em và làm sao để phong trào này lớn mạnh để đem lại con đường đi tới dân chủ và thịnh vượng cho đất nước Việt Nam”.

 Cần chú ý rằng, lúc này những ai đưa ra nghi ngờ, không ủng hộ “Con Đường Việt Nam” có thể bị cho là chia rẽ, vô trách nhiệm, bởi vì sự nghi ngờ chỉ là dự đoán, trong khi phong trào vừa thành lập, chưa làm điều gì hại và ít nhất có mục tiêu đứng đắn.

Nhưng với linh cảm và kinh nghiệm của mình, tôi không yên tâm và mặc cảm có lỗi khi chỉ giữ thái độ quan sát.

Ông Lê Thăng Long bị nhà cầm quyền CS Việt Nam bắt giam năm 2009, cùng từ một vụ án với các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Trần Anh Kim. Năm 2010 họ bị tòa án xử tù với tội danh hoạt động chính trị nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Trong bốn người, ông Trần Huỳnh Duy Thức vì không nhận tội nên bị xử 16 năm tù, một mức án nặng chưa từng thấy cho cùng tội danh này trong hai thập niên gần đây.

Số còn lại, các ông Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Kim Anh đều nhận tội và xin nhà nước khoan hồng. Ông Long còn được trả tự do 6 tháng trước hạn tù, cũng là điều hi hữu với các tù nhân chính trị Việt Nam.

Ở đây tôi không muốn sa vào tranh cãi như khi tôi từng phê phán họ về việc nhận tội, đã tạo ra tranh luận đối nghịch nhau trên diễn đàn Talawas vào năm 2009.

Tôi muốn nhắc lại – như một sự cảm thông về sự “nhận tội” – Lech Walesa, thợ điện huyền thoại của Công đoàn Đoàn kết Ba Lan, Giải thưởng Nobel Hoà Bình năm 1983, người đã làm chập mạnh toàn bộ hệ thống cộng sản tại châu Âu, tổng thống dân cử đầu tiên của Ba Lan (1990-1995) sau khi chế cộng sản sụp đổ.

Lech Walesa đã từng ký một số giấy tờ hợp tác với an ninh cộng sản Ba Lan, nhưng ông đã không bao giờ làm chuyện đó trong thực tế. Trong cuốn sách của mình ông cũng không giấu. Ông từng nói rằng nếu ông biết vợ mình, bà Danusia, và các con bị nguy hiểm, ông sẽ phải thực hiện bất cứ điều gì.

Thế nhưng trong thời hậu cộng sản, việc ký cam kết hợp tác với an ninh cộng sản đã liên tục làm Lech Walesa phiền toái, mệt mỏi trên chính truờng, và tới tận hôm nay dù ông đã nghỉ hưu và chỉ tham gia các hoạt động xã hội, từ thiện. Ông vẫn tiếp tục bị những đối thủ chính trị lấy nó làm vũ khí bôi xấu, sỉ nhục.

Quay lại tình trạng của ông Lê Thăng Long.

Trong lúc các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung còn trong tù, tôi buộc mình phải hết sức thận trọng để không gửi gắm lòng tin sai chỗ, khi ông Long nói thay mặt họ.

Ngoài ra, cũng nên chú ý rằng, trong lúc nhà cầm quyền đàn áp tàn bạo những người bất đồng chính kiến, tranh đấu ôn hoà, bản thân ông Long vừa ra tù ít ngày, lại ở trong giai đoạn bị quản chế, nên theo tôi, nếu thậm chí ông Long thấy hội đủ các yếu tố và muốn xây dựng một ban lãnh đạo cho phong trào vào lúc này, lẽ ra cần bí mật tuyệt đối. Nhưng với Phong trào “Con Đường Việt Nam” ông Long đã làm ngược lại.

Trong bài “Ngây thơ và cạm bẫy” hôm 15/6 Tiến sĩ Hà Sĩ Phu viết:

 ”Ra đời một cuộc vận động chính trị lớn, kèm theo đó là một tổ chức chính trị lớn, nằm ngoài tay của Đảng Cộng sản là một việc động trời. Người ta chỉ tham gia khi có sự tin cậy được hợp thành bởi 4 yếu tố:

 1 – Nội dung phong trào (thể hiện ở một bản thông cáo hay tuyên ngôn) phải hợp lý, trong sáng, thuyết phục và giầu tính khả thi.

 2 – Uy tín của của người đứng đầu, sáng lập.

 3 – Lực lượng trung kiên khởi lập đã có (trước khi vận động công khai).

 4 – Tính lô-gích, thời cơ, chín muồi để cuộc vận động ra đời như một tất yếu.

 Trong trường hợp “Con đường Việt Nam” chỉ có yếu tố văn bản tuyên ngôn là tạm được, còn 3 yếu tố sau đều không được đáp ứng, trái lại còn chứa đựng sự phi lí và khả nghi. Vậy những người đã có ý thức chính trị và bản lĩnh chính trị (trong môi trường một nước cộng sản) khó có thể tham gia.

 Nhiều ý kiến cho rằng cuộc vận động phi thường vội vã này chỉ là một trong hai khả năng: hoặc là sự ngây thơ chính trị kiểu sách vở, hoặc một cạm bẫy. Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi”.

 Kết luận

Với tất cả nhận thức chính trị nghiêm túc nhất, tôi không nghĩ “Con đường Việt Nam” là một ngây thơ chính trị.

Tôi lo ngại về một cạm bẫy chính trị nhiều hơn cho những người ngây thơ. Và tôi đồng ý với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu rằng, “chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình”.

Và vì thế, nếu người nào chưa hoặc không ủng hộ, hoặc muốn gia nhập phong trào “Con đường Việt Nam”, theo quan điểm của tôi, tốt nhất hãy tìm hiểu và cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định.

 Ngày 17/6/2012

 © 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

 

54 Phản hồi cho “Phong trào “Con đường Việt Nam”: ngây thơ hay cạm bẫy?”

  1. Trung Kiên says:

    Như đã góp ý trước…”Con Đường Việt Nam ra đời đúng lúc, có thể cũng là một phương cách giúp đảng csvn thoát khỏi vũng bùn lầy lịch sử trong danh dự, rất có lợi cho đất nước và dân tộc?…Thiển nghĩ, đây là bước đi khá ngoạn mục và táo bạo, một ván bài ngửa?“.

    E rằng có sự hiểu lầm, TK xin mạn phép lập lại ý kiến trước đây để nói rõ lập trường của mình;

    Thưa BBT và các Bạn

    Trên BBC mới có bài viết nói về cựu tù nhân Lê Thăng Long và;

    “CON ĐƯỜNG VIỆT NAM”…BỊ NGHI NGỜ!

    Trong đó có phát biểu của ông Long: “Chúng tôi rất mong để làm sao có một sự phát triển tốt cho đất nước không có sự hận thù, cực đoan, đạp đổ, phân biệt quá khứ, phân biệt chính kiến, làm sao trong yêu thương và làm sao cho đất nước chúng ta phát triển tốt nhất và đoàn kết với nhau…/…Mục tiêu sắp tới của tôi là làm sao hình thành được phong trào cùng với các anh em và làm sao để phong trào này lớn mạnh để đem lại con đường đi tới dân chủ và thịnh vượng cho đất nước Việt Nam“.

    Thiển nghĩ, lời phát biểu của ông Long cũng là suy nghĩ của tôi, và đấy cũng là khát vọng của mọi người?

    Thế nhưng, chúng ta chỉ có thể làm được những điều trên, nếu, lại với chữ “NẾU”…nhà nước csvn thực tâm “muốn phát triển tốt cho đất nước, xoá bỏ hận thù, không còn cực đoan, đạp đổ, không phân biệt quá khứ và tôn trọng mọi chính kiến.”

    Còn nếu như lãnh đạo csvn vẫn khư khư bảo thủ, cố tình gây chia rẻ và đạp đổ, thì nhân dân VN phải đoàn kết một lòng…đứng lên làm cách mạng như đã từng xảy ra ở Tunesia, Ai Cập, Libya, Syria!

    Nếu sự việc phải xảy ra như ở Bắc phi là điều chẳng đặng đừng (không thể tránh đước), máu phải đổ, thịt nát xương rơi, thêm một lần tang thương đổ nát, cũng đành phải chịu nhắm mắt đưa chân, phải vậy không thưa ông Lê Thăng Long và các Bạn?

    Tuy nhiên, vẫn còn một cách duy nhất để cứu đảng csvn ra khỏi vũng bùn lầy lịch sử trong danh dự và (phần nào) lấy lại niềm tin của nhân dân, đó là lãnh đạo csvn hãy thực hiện chính sách “Hoà giải – Hoà Hợp và Đoàn Kết Dân Tộc” một cách thành thật và nghiêm chỉnh.

    Những việc cần phải làm ngay là:

    – Trả tự do ngay lập tức cho tất cả những tù nhân chính trị, bất đồng chính kiến!
    – Làm lễ cầu siêu cho tử sĩ hai bên và tất cả nạn nhân chiến tranh,
    – Hãy đưa thương phế binh VNCH vào danh sách “Thương binh xã hội”.

    Đảng trao quyền lãnh đạo đất nước, quân đội, Công an cho nhà nước (chính quyền)

    – Nhà nước có thời gian 5 năm để chuẩn bị, từng bước DÂN CHỦ hoá Việt Nam
    – Tôn trọng tự do ngôn luận, tự do Tôn giáo, chấp nhận đa nguyên đa đảng
    – Thu nhận người tài đức (không phân biệt nguồn gốc) vào làm việc trong chính quyền các cấp
    – Huấn luyện, đào tạo cán bộ, học hỏi dân chủ, nâng cao dân trí
    – Khuyến khích, tạo cơ hội thành lập chính đảng = (với chủ trương đường lối rõ ràng, phải sinh hoạt thường xuyên).

    – Có từ 30’000 đảng viên mới được coi là chính đảng (các đảng nhỏ có thể liên kết thành đảng lớn)
    – Bầu cử QUỐC HỘI với sự tham gia của các chính đảng (tối đa 5 chính đảng)
    – Số đại biểu của các “ĐẢNG” được ấn định theo tỉ số đảng viên.
    – QUỐC HỘI soạn thảo và trưng cầu dân ý về “Hiến pháp” mới.

    – QUỐC HỘI nghiên cứu, đề nghị về quốc kỳ, quốc ca mới cho Việt Nam
    – Nhân dân bầu chọn người lãnh đạo trực tiếp qua một cuộc bầu cử tự do
    – “Đảng lãnh đạo” chịu trách nhiệm trực tiếp với nhân dân và đất nước, và bị chế tài bởi luật pháp
    – 4 Chính đảng còn lại sẽ theo dõi, kiểm soát, và chỉ ra những sai lầm của “đảng lãnh đạo”.
    – Những kẻ chủ trương phá hoại bằng bạo lực, vu khống, bịa đặt để bêu rếu sẽ bị luật pháp trừng trị đích đáng!

    Chỉ có DÂN CHỦ, ĐOÀN KẾT DÂN TỘC thì mới có thể tạo được NỘI LỰC, như vậy thì BẠN mới nể, kẻ THÙ mới kiêng, và chúng ta mới có thể bảo vệ và xây dựng đất nước…Mong thay!

  2. Trung Kiên says:

    Đọc bài viết của bạn Khuyết Danh KD – Con đường Việt Nam hãy cứ là phong trào, đừng là tổ chức!

    Tôi đồng quan điểm với bạn ấy rằng;…”Về danh sách mời và cách thức mời tham gia (phải chi gọi là hưởng ứng nhỉ), tôi thấy rằng một phong trào không thiên về đường lối chính trị thì chen lẫn thành phần Đảng viên ĐCS cũng là lẽ thường tình“.

    Muốn có DÂN CHỦ thì phải tôn trọng đa nguyên đa đảng! Muốn có “Hoà Giải Hoà Hợp, Đoàn kết Dân Tộc” thì cần phải có sự cảm thông tha thứ!

    Phải chăng đó là mục tiêu mà những người sáng lập “Con Đường Việt Nam” nhắm đến. Điều mà đảng csvn không thể làm được vì không còn uy tín (nên chẳng còn ai tin tưởng)?

    Theo dõi tình hình thế giới và hiện tình VN hôm nay, lãnh đạo csvn không thể mãi bảo thủ, mà phải chấp nhận thay đổi đường lối chính trị cho phù hợp với thời đại…

    Con Đường Việt Nam ra đời đúng lúc, có thể cũng là một phương cách giúp đảng csvn thoát khỏi vũng bùn lầy lịch sử trong danh dự, rất có lợi cho đất nước và dân tộc?

    Thiển nghĩ, đây là bước đi khá ngoạn mục và táo bạo, một ván bài ngửa?

    Tất cả những ý kiến xây dựng đều rất hoan nghinh: VÀI NHẬN ĐỊNH RỜI RẠC về CON ĐƯỜNG VIỆT NAM!

    Hoài nghi, dè dặt, thận trọng, là điều tốt…Nhưng vội vã kết án hay đả phá là điều không nên!

    Còn quá sớm để đánh giá Con Đường Việt Nam…nếu chúng ta không giúp đỡ, ủng hộ để nó hình thành và xuất hiện?

  3. dan quê says:

    ô’i Giòi a, VC mà no’i dê’n chuyên hop ta’c và gia’c ngô thì mat Tròi moc o huo’ng tây, nê’u ho hop ta’c vo’i ông LTL thì h~u vàng trong nuo’c lâ’y ai mà dào, VC ch~i còn 1 ca’ch duy nhâ’t là Tiêu diêt thôi chu’ mong gì dân ch~u , hõi qu’i vi co’ ai chiu dâp vê~nôì com cuã mình bao giò , làm chi’nh tri mà không biê’t dich biê’t ta vâ ngây tho nhu thê’ thì ch~i dê~làm con cờ cho tui VC s~u dung thôi.

  4. Lâm Thanh says:

    Xin các bà con viết “phản biện”, “phản hồi” cho PTCĐVN do ông LTL phổ biến và kêu gọi, hãy đọc kỹ những lời mà ông Lê Thăng Long đã kết luận trong “Con Đường Việt Nam” – có lẽ là Mục Đích của Con Đường Việt Nam – được trích và đăng lại trên bài Phản Biện bởi một tác giả ở bên Châu Đại Dương, để suy nghĩ nên có nhận xét như thế nào cho thích hợp với Phong Trào Con Đường Việt Nam do ông Lê Thăng Long phát động đã khiến cộng đồng mạng lên tiếng. Xin phép tác giả có liên quan, chúng tôi trích lại dưới đây:

    … “đọc câu sau đây của LTL: Trích: “Chúng tôi sẵn sàng hợp tác với đảng Cộng sản Việt nam nhằm tìm ra những giải pháp tốt nhất cho Nhà nước: những cách thức có thể giúp đảng Cộng sản Việt nam mau chóng hiện thực hóa lý tưởng của mình thành những giá trị thực tế mà người dân hưởng thụ được trong cuộc sống hiện tại của họ, thay vì phải tuyên truyền những viễn cảnh để tìm kiếm niềm tin của họ. Cá nhân tôi tin rằng nếu có một tư duy thực chứng như vậy thì đảng Cộng sản Việt nam đã có thể làm cho đất nước tốt đẹp như lý tưởng mà mình mong muốn từ lâu lắm rồi, thay vì phải mất bao nhiêu công sức hàng chục năm trời để lý luận chứng minh rằng tương lai sẽ tốt đẹp như vậy.” hết trích”

    Xin nhắc lại theo lời ông LTL trả lời phỏng vấn của BBC rằng ông đã “nhận tội” để được giảm án 18 tháng, bản án 5 năm về tội lật đổ chính quyền cs. (Đối với người tù của cs trong bản ký “nhận tội” có phần “hối cải” như hứa không tái phạm, chấp hành luật pháp XHCN và báo cáo chính quyền nếu phát hiện những phần tử xấu phản động, và, xin đảng và nhà nước khoan hồng). Nếu đã nhận tội chống chính quyền XHCN thì xem như suốt đời người đó cứ mắc cái “nợ hối cải”, có thể nói đó là bản án treo. Đang còn quản chế mà công an để yên cho ông LTL lên tiếng kêu gọi cộng sản thực hiện “Con đường Việt Nam” một cách ngang nhiên như trước đó chưa hề bị ở tù về tội phản động mới là chuyện lạ? Phần kết luận của “Con đường Việt Nam” được trích đăng lại trên đây đã giải thích về chuyện lạ đó.

    • Trường Giang HN says:

      Trích đi viết lại sẽ tam sao thất bổn. Hãy tìm đọc bản chính thì tốt hơn!
      http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120619_lethanglong_vnpath_feedback.shtml

      BBC: Trước đây ông có nhận mình có tội, nay ông có rút lại lời nhận tội đó không? Nếu ông cho rằng mình vô tội, phải chăng việc bắt giam và bỏ tù ông là sai trái?

      LTL: Đúng là như vậy. Tôi đã cúi đầu tại phút cuối cùng vì mong và cũng là thống nhất để làm sao ra được sớm nhất để có tiếng nói, để mọi người hiểu được sự thật là tôi không có tội và các bạn của tôi không có tội. Và theo nguyên tắc của xét xử thì kể cả anh nhận tội, nhưng thực chất anh không có tội, thì anh vẫn không có tội. Và một việc nữa là quyền bảo vệ việc đó, kể cả sau khi anh thi hành án tù, đó là anh có thể lên tới Giám đốc thẩm, hoặc là mức khác như là quyền khiếu nại, tố cáo.

      Kể cả trong quá trình ở tù, ở điều tra, cũng như ở thi hành án tù, khi một số cán bộ, khi tôi chia sẻ việc của tôi thì họ nói: anh vẫn có quyền sau khi anh thực hiện xong việc kết luận của Tòa án, thì anh ra, anh vẫn tiếp tục bảo vệ chuyện của anh. Anh vẫn cứ tiếp tục và không có gì anh phải ngại hết. Đó là một sự thực.

      BBC:Nhưng việc nhận tội đó có thể ảnh hưởng gì tới tư cách, vị thế, tương lai chính trị hay hình ảnh nhân cách của ông hay không, thưa ông?

      LTL: Đây cũng là một câu hỏi thú vị. Việc nhận tội cũng là một việc gì đó gây cho mọi người suy nghĩ và đặt dấu hỏi về niềm tin, cũng như sự nghi ngờ về tôi nhiều.Nhưng tôi nghĩ mình làm việc là vì một mục đích tốt và sự trong sáng, chân thật, cho con đường mà mình đã chọn.

      Nếu không phải chỉ vì mình, thì việc đó, mình làm bất cứ vị trí nào mà mọi người đồng ý cho mình làm, thì mình sẽ làm hết sức để đóng góp chung cho một sự nghiệp chung của phong trào cũng như của toàn dân Việt Nam. Cho nên tôi không cảm thấy là phải quá buồn về việc này. Đương nhiên đó là một thực tế mà tôi phải chấp nhận.

      Lời bình: Ông Trần-Huỳnh Duy Thức là người chủ trương, trụ cột, thì dứt khoát không nhận tội để giữ uy tín. Còn Lê Thăng Long giả nhận tội, sớm được ra tù, để tiếp tục đấu tranh, còn hơn ngồi tù giết thời gian vô lý! (Tôi đồng ý quan điểm này)

      Có thể chuyện này sẽ gây nghi ngờ cho mọi người. Nhưng lòng quyết tâm và ý chí của ông LTL sẽ thuyết phục được lòng tin của mọi người, điều này cần có thời gian. (nếu các ông Thức, Long, Định thật sự đã thống nhất với nhau, như ông Long nói với BBC)

      Hoài nghi, ngờ vực là quyền của mọi người. Nhưng xin đừng vội suy diễn, phê bình chỉ trích, mà hãy mình tĩnh theo dõi: wait and see!

    • Huong Nguyen says:

      Cách đây không lâu, 1 người đã “đại ngộ” ngay “giữa lòng Đại Hội Việt Kiều với nỗi bình an”, Luật Sư Nguyễn Hữu Liêm ở San Jose cũng đã phát động 1 “chủ nghĩa thực dụng mới” bằng phương pháp tiếp cận tích cực (với lãnh đạo CSVN) để chuyển hoá… “Chủ nghĩa” của ông chết ngay từ lúc ra đời vì với bao đau thương người Việt đã hiểu cái giá của sự cọng tác với Cộng Sản!

      Giờ đây, ông LTL lập lại con đường củ? “… Chúng tôi sẵn sàng hợp tác với đảng Cộng sản Việt nam nhằm tìm ra những giải pháp tốt nhất cho Nhà nước: những cách thức có thể giúp đảng Cộng sản Việt Nam mau chóng hiện thực hóa lý tưởng của mình thành những giá trị thực tế mà người dân hưởng thụ được trong cuộc sống hiện tại của họ, thay vì phải tuyên truyền những viễn cảnh để tìm kiếm niềm tin của họ. Cá nhân tôi tin rằng nếu có một tư duy thực chứng như vậy thì đảng Cộng sản Việt nam đã có thể làm cho đất nước tốt đẹp như lý tưởng mà mình mong muốn từ lâu lắm rồi, thay vì phải mất bao nhiêu công sức hàng chục năm trời để lý luận chứng minh rằng tương lai sẽ tốt đẹp như vậy … ”

      Những người Việt tị nạn, những nạn nhân của những chế độ CS phải hiểu như thế nào về lập trường này? Một ngây thơ để tiếp tục yểm trợ cho 1 không tưởng hay là 1 mặt trân mới mà người Việt dần dần đã có rất nhiều king nghiệm? Thưa 1 số quí vị: họ không nghi ngờ hay nghi ngại gì cả. Họ hiểu!.

      • Vui Nguyễn says:

        Nhận tội để được sớm ra tù. Vậy thì những việc làm của những “nhà dân chủ ” như ông LTL là những tội tỗi mà họ phải nhận ?

        Ra khỏi tù thì tiếp tục “phạm tội” và hy vọng có nhiều người nghe theo vì người ta “hiểu” ?

        Ai là người nghe theo kẻ “đã thú nhận tội và tiếp tục gây tội” ?

        Vậy thì việc “phạm tội” này sẽ đi tới đâu ? “PHÒNG TRÀO” này đi tới đâu ?

        Hình như ông LTL & một số các “nhà dân chủ” (cả trẻ lẫn già sống dưới chế độ cộng sản) đều chưa hiểu mấy về bản chất thâm độc của chế độ cộng sản cũng như chưa hiểu mấy tâm lý người dân (trong nước lẫn hải ngoại) thì phải ?

        Một khi cho rằng việc mình và những người khác làm là trong sáng và tốt đẹp, nhưng cuối cùng chỉ vì muốn được ra tù sớm nên phải nhận đó là những việc “tội lỗi” thì … thôi rồi !

        Xin nhắc lại câu hỏi của BBC:
        “Nhưng việc nhận tội đó có thể ảnh hưởng gì tới tư cách, vị thế, tương lai chính trị hay hình ảnh nhân cách của ông hay không, thưa ông?”

        Ai có thể tin tưởng người PHỦ NHẬN LÝ TƯỞNG CỦA MÌNH, COI LÝ TƯỞNG ĐÓ LÀ “TỘI LỖI” ĐỂ ĐƯỢC SỚM RA TÙ ?

        Rồi mai đây khi bị bắt trở lại, giờ chót lại thú nhận “LỜI KÊU GỌI PHÁT ĐỘNG CON ĐƯỜNG VIỆT NAM” là một lỗi lầm, là một tội lỗi chỉ để được nhẹ án, được ra tù sớm ?

        Người dân trong nước lẫn hải ngoại có hiểu cho ông LTL chăng là để CẢM THÔNG CHO CÁ NHÂN ÔNG CHỨ KHÔNG PHẢI TIN THEO ÔNG ĐỂ LỜI KÊU GỌI BIẾN THÀNH PHONG TRÀO rộng lớn.

        Cộng sản để yên cho ông LTL đưa ra lời phát động này để thử xem là “LÁ BÀI ĐÃ THỰC SỰ CHÁY TIÊU” hay chưa ?

        Với người dân thì than ôi … nhân cách đã tiêu tùng từ ngày “thú nhận tội lỗi” và cộng sản … bây giờ thấy …. yên tâm. Một mũi tên hạ hai con chim.

        Tôi hoàn toàn không phê phán, chê bai, trái lại rất cảm thông hoàn cảnh khó khăn của những ngưởi có tâm, có lòng với quốc gia, dân tộc, nhưng chính họ chưa lường hết những khó khăn sẽ đến để chấp nhận trước khi tranh đấu. Mà chính LỜI THÚ NHẬN TỘI LỖI của chính ông LTL (và vài người tranh đấu dân chủ khác) ĐÃ ĐỐT CHÁY TIÊU LÒNG TIN TƯỞNG của người dân vào mình: Đây chính là BẢN CHẤT VÔ CÙNG THÂM ĐỘC CỦA CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN.

  5. Việt says:

    Bác Dâm Tiên có thể nói rõ hơn cái gà mèn ngày 20/06/2012 cho cháu hiểu hơn. Bác viết ngắn quá.

  6. quandannambo says:

    việt cộng vốn đa nghi hơn tào tháo
    chúng chủ trương
    thà giết lầm hơn bỏ sót
    thế mà lê thăng long cứ thãn nhiên múa gậy vườn hoang
    theo tình hình này thì bọn việt cộng chết hết rồi.

  7. ĐĂNG says:

    Theo như com. của ô. Lê Quốc Trinh thì thành phần được mời gồm có …Nguyễn Minh Triết ! Nguyễn Ngọc Ngạn !!! Nguyễn Cao Kỳ Duyện !!!!!!??? í ẹ ! Cô NCKD vào để lắc ngực múa mông ? Đúng là cười …ra nước mắt ! Tôi thì vẫn thấy tựa bài của bác LDĐ rất là hợp lý. Và com của bác Lê Quốc Trinh rất là chính xác .
    Để củng cố ngai vàng, Đảng ta diển 1 màn kịch hay ra phết.
    Ô. LTL nên suy nghỉ góp ý của bác Trung Kiên “Thay vì kêu gọi bâng quơ, thì hãy nhắm thẳng vào lãnh đạo csvn, kêu gọi họ hãy thành thật và bày tỏ thiện chí xây dựng NỀN DÂN CHỦ, cùng nhau kiến thiết đất nước trong Hoà Bình, thịnh vượng, phú cường…”

  8. Theo tôi, ông Lê thăng Long không cần thanh minh hay nói chi cho nhiều mà chỉ cần cho biết danh sách những người mời tham gia nó từ đâu ra mà thôi. Tự ông viết, do ông, Thức và Định sáng tác trong tù hay nhận từ ai thế là đủ. Chì cần dựa vào chi tiết này là mọi người biết ngay là cạm bẫy hay ngây thơ ngay.

  9. anhhungqt says:

    Qua việc ông Lê Thăng Long vừa ra tù cộng sản, với sự ủng hộ của ông thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức, đã chính thức phát động phong trào Con đường Việt nam, ghi rõ mục tiêu tối thượng :” Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở Việt nam”. Chắc chắn nếu không có kèm theo cái danh sách mời hơn hai trăm người đủ mọi thành phần ở Việt nam và hải ngoại có quá khứ và hiện tại “quan tâm, ưu tư” về đất nước và con người Việt nam dưới chế độ cộng sản, thì có lẽ ít có xôn xao, chỉ trích, thậm chí là chửi ông Lê Thăng Long là “vô liêm sĩ”( Nguyễn Trọng Tạo) và phong trào ” “Con đường VN”, một dạng đối lập biến tướng, với tham vọng hoang tưởng chưa từng thấy, rất nguy hiểm” ( Blogger Nguyễn Hữu Vinh của trang mạng “lề Dân” anhbasam). Trước tình trạng này, giới lãnh đạo bảo thủ cộng sản Việt nam có thể “đắp chăn” yên tâm dẫn mũi dân Việt nam thêm một thời gian nữa. Đồng thời họ sẽ bớt trấn áp đa số blogger “to miệng” với những sai trái của lãnh đạo so với trước đây nhằm tạo thêm bạn với họ và tăng “thù” với nhân dân. Các nhân vật thực sự đấu tranh vì dân chủ, tự do và nhân quyền cho Việt nam đang lo lắng với tình trạng lòng người dân bị cộng sản làm cho nghi ngờ, chia rẽ như thế này thì làm sao tạo thành được ít nhất 1 tổ chức đủ mạnh có khả năng đối thoại với giới lãnh đạo cộng sản, nếu họ buộc phải chấp nhận đối thoại như giới lãnh đạo Miến Điện.
    Tóm lại: Dù Việt nam có được một nhân vật như bà Aung San Sue Kyi nhưng với lòng người bị chia rẽ và nghi kỵ như hiện nay thì Việt nam cũng ko có thay đổi ngoạn mục và nhanh chóng như Miến Điện.

  10. Le Binh says:

    Theo ý kiến của tôi, trước nhất là phải có phong trào đòi hỏi bọn csvn phải xây thêm bệnh viện để cứu dân, phải thay đổi luật đất đai để đền bù cho công bằng, chính quyền cs có rất nhiều tiền nhưng chúng không cứu dân mà để cho bọn đảng viên ăn xài thoải mái.

Phản hồi