|

Khi đường lưỡi bò bắt đầu liếm…

Ngày 23 tháng 6 vừa qua tổng công ty dầu khí Hải Dương của Trung Quốc chính thức mở thầu khai thác dầu tại 9 địa điểm thuộc khu vực đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Động thái mới nhất này cho thấy quyết tâm sử dụng đường lưỡi bò phi pháp để xâm chiếm chủ quyền nước khác đã bắt đầu lộ liễu bất chấp dư luận quốc tế.

Mục đích đã phơi bày
Từ nhiều năm nay các nước trong khu vực Biển Đông đã liên tiếp lên tiếng chống đối đường lưỡi bò của Trung Quốc và ai cũng thấy rằng con đường 9 khúc này là mục tiêu của mưu đồ bành trướng, phù hợp hoàn toàn với tham vọng của một chính quyền chủ trương lấy sức mạnh Đại Hán để vẽ lại bản đồ từng có thời bị xâu xé bởi nội thù cũng như ngoại xâm.

Đường lưỡi bò được Trung Quốc đầu tư không giới hạn qua các chiến dịch vận động, viết lại lịch sử, giả mạo hiện vật cũng như mua chuộc, khống chế các nhà khoa học Trung Quốc chân chính để bóp méo sự thật với mục đích duy nhất: chiếm đoạt tài nguyên giàu có của Biển Đông. Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh cho biết nhận định của ông về con đường lưỡi bò này:

“Cái lưỡi bò ấy do chính phủ Quốc Dân Đảng tự vẽ ra, tôi nhấn mạnh chữ “tự vẽ ra” không được quốc tế công nhận cho nên nó chẳng có giá trị pháp lý gì cả. Họ sẽ không dám làm gì và các nhà thầu cũng không dại gì mà dính vào chuyện ấy. Tám trăm tờ báo của họ đã đồng thanh phản đối, bác bỏ Luật Biển mà Quốc hội Việt Nam thông qua là một điều vô lý.

Tôi đã yêu cầu chính phủ phải đưa ra những tài liệu, căn cứ rất có giá trị của mình để mà đấu lý với họ chứ không thể để cho họ nói càn nói bậy thì không được.”

Ngày 23 tháng Sáu vừa qua Trung Quốc đã dùng con đường 9 khúc này để xâm lược vùng biển Việt Nam. Bắc Kinh cho phép Tổng công ty dầu khí Hải Dương còn được gọi là CNOOC mở thầu 9 lô dầu đang hoạt động tại vùng biển Việt Nam.

Theo ông Đỗ Văn Hậu, Tổng giám đốc Petro Vietnam phát biểu trong cuộc họp báo vào ngày 27 tháng Sáu thì các lô mà Trung Quốc gọi thầu có tổng diện tích hơn 160.000 km2 nằm trong một khu vực mà Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đã có các hoạt động khai thác dầu khí từ lâu với các đối tác nước ngoài.

Thạc sĩ Hoàng Việt hiện giảng dạy môn luật quốc tế tại Đại học Luật Thành phố cho biết cái nhìn của ông qua khía cạnh luật pháp:

“Khi Trung Quốc kêu gọi đấu thầu 9 lô đó khi chúng nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam cho thấy một điều Trung Quốc họ ngang ngược bất chấp luật pháp quốc tế. Họ không dựa vào một cơ sở nào mà công ước quốc tế về luật biển quy định là mỗi quốc gia ven biển sẽ có đặc quyền kinh tế 200 hải lý cũng như thềm lục địa 200 hải lý kéo dài từ đường cơ sở.

Đối với thềm lục địa thì đó là một đặc quyền của quốc gia ven biển. Nếu quốc gia ven biển đó không khai thác các tài nguyên sinh vật hay không sinh vật trên vùng thềm lục địa thì không quốc gia nào được quyền khai thác khi chưa được sự đồng ý của quốc gia có đặc quyền.

Thềm lục địa này hoàn toàn là của Việt Nam nhưng Trung Quốc họ đưa ra đấu thầu thì tôi cho rằng họ bất chấp công lý, bất chấp luật pháp quốc tế và chắc chắn đối với hành động như vậy của Trung Quốc thì không ai trên thế giới này người ta ủng hộ cả.”
Chắc chắn nếu là người Việt, không ai không có cùng nhận xét với Thạc sĩ Hoàng Việt, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước nguyên đại biểu quốc hội cho biết suy nghĩ của ông:

“Bây giờ chính phủ cũng đã có công hàm, thái độ kiên quyết bác bỏ và khi mình đã kiên quyết thì không anh nào dại dột chui vào chỗ ấy để gây phức tạp cho họ đâu. Còn bây giờ về quan hệ ngoại giao nhà nước cũng phải đấu tranh làm rõ quan điểm của mình theo Luật Biển và DOC. Mình phải lấy hai cái này để đấu tranh vì dứt khoát khu vực ấy là thềm lục địa của mình rồi.

Trong vùng 200 hải lý của mình thì không anh nào có thể xâm phạm được. Đây không phải là vùng tranh chấp, nếu vùng tranh chấp thì còn có thể bàn cãi còn đây là vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam nên không thể tranh cãi nữa. Về phương thức như thế nào để chúng ta bảo vệ thì chúng tôi tin chắc rằng ta đã có những kinh nghiệm lần trước rồi và đã có những cơ sở pháp lý và đã được thế giới người ta rất đồng tình nên chúng tôi không thể nhân nhượng.

Thế giới người ta cũng thấy rõ rồi cho nên vấn đề này tôi tin rằng Trung Quốc chỉ nói thế thôi chứ bây giờ họ có thể gọi thầu nhưng những nước khác người ta thấy rằng anh chui vào một chỗ nguy hiểm thì cũng chả ai dại gì mà chui vào để đối đầu với Việt Nam và đối đầu toàn vùng Đông Nam Á.”

Lưỡi bò lấn vào biển Việt Nam bao xa?

Để dễ theo dõi hơn, người dân bình thường Việt Nam có thể thấy rằng từ khu vực các lô dầu mà Việt Nam đang khai thác nếu vào tới Quảng Ngãi chỉ cách 76 hải lý, cách khu gần nhất ở Nha Trang là 60 hải lý. Điểm gần nhất giữa Nha Trang và Phan Thiết có 57 hải lý. Và nghiêm trọng hơn cả, điểm gần nhất chỉ cách đảo Phú Quý của Việt Nam chỉ hơn 30 hải lý. Có nghĩa là bàn chân Trung Quốc chỉ cách Việt Nam 30 hải lý mà thôi.

Tại sao đường lưỡi bò lại quan trọng đối với Trung Quốc như vậy? Ông Dương Danh Dy, nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Bắc Kinh nhận xét:

Tại sao Trung Quốc phát triển ở Biển Đông như vậy thì nó có hai điều. Một là bành trướng bá quyền hai nữa là vấn đề sống còn của Trung Quốc. Hiện nay họ đã khai thác tài nguyên cạn kiệt, ô nhiễm môi trường, ruộng đất không còn…thế nên bây giờ họ phải vươn ra biển.

Vươn ra biển Bắc thì vướng Nhật Bản, phía khác thì Nga cũng là cường quốc nên không làm được cho nên chỉ có cách chĩa vào Biển Đông vì các nước nhỏ và yếu hơn nên dễ chiếm vì Biển Đông có dầu có tất cả mọi cái mà Trung Quốc rất cần.

Ở Trung Quốc hiện nay mang hai tính chất: một tính chất bành trướng bá quyền, thứ hai là mang tính sống còn. Bành trướng bá quyền nếu bị đánh dập đầu, đánh dập ý chí thì nó buông nhưng vì sống chết của Trung Quốc nếu không có Biển Đông thì sẽ chết cho nên họ rất ngoan cố và rất nguy hiểm.”

Trung Quốc thấy rõ thế yếu của các nước trong khu vực nên sau nhiều nỗ lực vận động bằng dư luận cho đường lưỡi bò phi pháp, Bắc Kinh đã liều lĩnh tiến thêm một bước nữa tuy chỉ là ném một viên đá thăm dò nhưng tiềm ẩn dưới những hành động này là các phương án tiếp theo trong đó từng bước sẽ được Bắc Kinh tiến hành tùy theo sự chống đối của quốc gia bị lấn ép.

Bài học khó nuốt của Philippines vẫn âm ỉ cháy trong cơn khát dầu khủng khiếp của một đất nước mơ làm bá chủ thế giới nhưng đụng phải một đất nước tuy nhỏ bé nhưng kiên cường và rất thông minh trong cách đối phó với kẻ mạnh. Liệu Việt Nam có thể làm gì trên phương diện pháp lý quốc tế để vạch trần âm mưu này của Trung Quốc. Thạc sĩ Hoàng Việt cho biết:

“Công ước luật biển mang tính chất của công pháp quốc tế thì nó không có cơ quan gọi là thi hành án cho việc các quốc gia vi phạm. Tuy nhiên nó có cơ chế khác chẳng hạn như sự lên án của dư luận quốc tế thì rất quan trọng. Còn tòa án quốc tế luật biển, về mặt lý thuyết như vừa rồi Philippines vẫn có thể mời Trung Quốc ra tòa án quốc tế Luật Biển.

Tòa án này có chức năng giải quyết tranh chấp trên cơ sở giải thích, vận dụng, áp dụng các điều khoản của công ước và vì vậy vẫn có khả năng đưa ra tòa án quốc tế mặc dù Trung Quốc không đồng ý. Như Philippines vừa rồi họ đưa ra và bảo rằng dù Trung Quốc không đồng ý họ vẫn đơn phương mang ra tòa án quốc tế luật biển và xem xét lại các quy định của tòa án quốc tế về luật biển. Vấn đề quan trọng nhất là ý chí chính trị có quyết tâm hay không.”

Không giống như Philippines Việt Nam có hoàn cảnh lịch sử và vị trí địa lý khá bất lợi so với Trung Quốc. Về chính trị Trung Quốc đã tận dụng con bài Chủ nghĩa Xã hội để trói chặt Việt Nam vào 16 chữ giả dối.

Về kinh tế Bắc Kinh không ngại dùng những thủ thuật quen thuộc để Hà Nội khó thoát ra tấm lưới lãi suất và kho hàng nguyên liệu giá rẻ. Hai thứ vũ khí này đã khiến Việt Nam trong một thời gian dài tê liệt ý chí để cuối cùng cũng sực tỉnh khi ngày 23 tháng 6 đòn chí tử cuối cùng được Bắc Kinh giáng xuống: dùng đường lưỡi bò tấn công thẳng vào đặc quyền kinh tế biển Việt Nam.

Thế nào là hành động phi pháp?

Theo dõi phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam Lương Thanh Nghị sau khi vụ việc xảy ra giới quan sát nhận thấy đây là phát ngôn mạnh mẽ nhất từ trước tới nay với những từ ngữ sát phạt nặng nề và nêu bật tính chất vụ việc.

Ông Lương Thanh Nghị khẳng định, “việc phía Trung Quốc ngang nhiên mời thầu quốc tế tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam là hành động phi pháp và không có giá trị”.

Trong ngôn ngữ ngoại giao khi dùng cụm từ “hành động phi pháp” là hình thức chống đối cao nhất và nghiêm trọng nhất của quốc gia này đối với quốc gia khác. Trung Quốc chắc chắn thấy rõ phản ứng của Việt Nam qua tuyên bố này và họ sẽ điều chỉnh những hoạt động sắp tới trong kế hoạch đã được trù tính.

Khi bị phản ứng dữ dội bước kế tiếp của Trung Quốc sẽ theo hai kịch bản: một là đề nghị thương thuyết theo kiểu hai bên cùng khai thác, hai là tiến hành chiến tranh chớp nhoáng để khẳng định con đường lưỡi bò phi pháp. Khả năng Việt Nam chấp nhận thương thuyết là không tưởng còn khả năng thứ hai nếu xảy ra thì Việt Nam sẽ ra sao? Ý kiến của ông Nguyễn Trọng Vĩnh:

Không sợ họ đánh đâu! Họ bây giờ đang bị cô lập trước quốc tế từ Hàn Quốc qua Nhật Bản tới Australia. Ấn Độ và Myanma cũng khác trước rồi Trung Quốc không còn nắm được họ nữa. Cho nên họ đang ở cái thế cô lập và nội bộ họ đang đấu tranh với nhau đầy mâu thuẫn cho nên họ không dám đánh đâu, tôi nói với chính phủ như thế và ta cứ đấu.”

Còn ông Dương Danh Dy thì mạnh mẽ hơn, ông cho biết:

“Tôi xin nhắc chính người Trung Quốc nói chứ tôi không nói tôi chỉ lấy tin trên mạng Trung Quốc đó là: Đánh, chiếm Trường Sa thì dễ. Nhưng giữ thì khó. Tôi xin nói chỉ có mấy cây số nếu anh chiếm Trường Sa thì tên lửa của chúng tôi ụp lên anh vì Việt nam đủ sức làm điều này đó là chưa nói đến máy bay. Tên lửa di động trên bờ cứ nhắm vào tất cả tàu bè Trung Quốc đi qua là bắn thì các anh sống thế nào được?

Cho nên chuyện không phải đơn giản đâu. Tôi xin nhắc lại trước đại hội 18 sắp khai mạc thì họ có thể có những hành động bất ngờ nhưng theo tôi những chuyện họ tuyên bố vừa rồi vẫn là trên giấy. Ngoài cái chuyện cắt cáp ra thì mọi chuyện vẫn là trên giấy. Họ tuyên bố chủ quyền chỉ là trên giấy và đường 9 đoạn cũng chỉ là trên giấy mà thôi.”

Việt Nam đã sẵn sàng?

“Lộng giả thành chân” là một câu thành ngữ xuất phát từ Trung Quốc vẫn là cẩm nang của Bắc Kinh hiện nay trong các đối sách Biển Đông. Để đối phó với những thủ đoạn này Việt Nam đã sẵn sàng chưa hay vẫn còn tin rằng mọi sự đều có thể giải quyết trong tinh thần đồng chí?

Phải thừa nhận rằng về mặt chính trị xã hội Việt Nam chưa chuẩn bị đủ những điều cần thiết cho việc khơi dậy tâm lý toàn dân. Qua chính sách tránh gây khiêu khích, Việt Nam đã mắc bẫy Trung Quốc khi cấm tuyệt đối những thông tin về Biển Đông và chính sách này đã gây hệ lụy trước mắt là nhiều cán bộ và dân chúng rất mù mờ về Hoàng Sa và Trường Sa.

Tâm lý ấy ăn sâu đến nỗi khi vụ mở thầu 9 điểm của Trung Quốc xảy ra rất nhiều tờ báo trong nước loan tin cuộc họp báo của ông Đỗ Văn Hậu, tổng giám đốc PVN mà không đem hình ảnh cùng lời phát ngôn mạnh mẽ của ông Lương Thanh Nghị lên mặt báo.

Thậm chí có báo còn không loan tin vụ xâm chiếm chủ quyền nghiêm trọng này. Thiếu tướng Nguyễn Trong Vĩnh cho biết ý kiến của ông nên mở rộng cửa để người dân biểu tỏ sự phản ứng của mình đối với Trung Quốc, ông nói:

“Phải để cho nhân dân người ta phản đối. Không những chính phủ phản đối nhưng dân chúng tôi cũng phải quyết liệt phản đối. Không được cấm người ta biểu tình phản đối phải để cho dân lên tiếng phải để người yêu nước biểu tình phản đối sự bành trướng của Trung Quốc.”

Khi dân chúng không xem việc mất biển vào tay Trung Quốc là hệ trọng thì sức mạnh duy nhất có thể giữ được nước là lòng dân sẽ bị phân tán và lúc ấy cơ hội cho đạo quân thứ 5 của Trung Quốc đang hiện diện tại Việt Nam quấy phá đất nước sẽ không phải là nhỏ.

Nguồn: RFA

 

14 Phản hồi cho “Khi đường lưỡi bò bắt đầu liếm…”

  1. Cu Tý says:

    ĐƯỜNG LƯỠI BÒ
    1.
    Đường Lưỡi Bò Bá Quyền khoát láo,
    Phi gió cu hồ bão Biển Đông.
    Tập tành mãi thói cuồng ngông,
    Tự biên tự diễn quyền Ông Con Trời.
    Cả thế giới khắp nơi tường tận,
    Dạ Thuỷ Hoàng gây hấn tóm thâu.
    Năm Châu Bốn Biển âu sầu,
    Chiếu Manh giành giựt đượm mầu tóc tang.

    2.
    Đường Lưỡi Bò tham gian bành trướng,
    Tưạ mùi đồng hồ xướng binh đao.
    Cẩm y che phủ dáng đào,
    Thập thò được thế ồn ào lú sang.
    Hoa trèo tường ngông ngang rợp phủ,
    Hoa đường xa đơm nụ khoe hương.
    Biển Đông dậy sóng khôn lường,
    Chim bay cá lượn tỏ tường nay mai.

    3.
    Đường Lưỡi Bò chuyển xoay cơ vận,
    Nợ Hoàng Trường lệ hận Biển Đông.
    Đằng Giang hào khí Tiên Rồng,
    Bình Ngô Đại Cáo Lạc Hồng vọng vang.
    Ngàn Năm ấy cả trang Bi Sử,
    Giống Hồng Bàng an ngự Trời Nam.
    Hoành Sơn uy vũ nham nham,
    Cửu Long cuồn cuộn nội hàm muôn thu.

    4.
    Đường Lưỡi Bò gieo thù chuốc oán,
    Khắp hoàn cầu ta thán tởm kinh.
    Bá Quyền lòng chỉ biết mình,
    Dạ tham bành trướng người khinh Trời hờn.
    Bớ Hồng Lạc dứt cơn hận oán,
    Hởi Rồng Tiên kết bạn khắp nơi.
    Hồng Bàng Thánh Tổ đời đời,
    Vĩnh trường miên viễn vang lời thần ca.

    Hoàng Trường là trái tim ta !!!

  2. Người San Jose says:

    Món” lưởi bò.”

    Hà Nội khom lưng chén lưởi bò.
    Cúi đầu ăn mãi vẫn không no.
    Ba Đình quốc-hủi phường trơ khấc
    Bắc-bộ-phủ cùi bọn trấc khơ.
    Có nước có dân thì ta bán.
    Không quyền không chức chẵng ai cho.
    Thiên-hạ rỗi mồm xin cứ chữi.
    Đảng bận khom lưng chén lưởi bò.

    Người San Jose

  3. NON NGÀN says:

    VIỆC ĐÃ CÙNG RỒI

    Bây giờ nhìn cái lưỡi bò
    Rõ ràng nó liếm nguy to cả rồi
    Biển Đông nó choán khắp nơi
    Biển nhà còn cỡ cái áo trong vườn
    Nay thì tham vọng tỏ tường
    Nó đà rao bán mười phương rõ ràng
    Chín lô dầu khí đi đoang
    Còn bao nguy hiểm chắc càng khó thêm
    Hiểm nguy đã tới bậc thềm
    Bình chân như vại có nên con người ?
    Nói ra lại sợ người cười
    Chuyện môi răng hở ai người nào quên ?
    Mới hay cái ngố lềnh khênh
    Nào tình đồng chí tênh hênh ngu khờ
    Hỏi ai đến mức bây giờ
    Liệu còn quyết đánh hay chờ chừng nao ?
    Hoàng Sa nên pháo ào ào ?
    Đất đai thu lại, cớ sao chẳng làm ?
    Hay là co rút râu tôm
    Anh hùng nói khoác om sòm tháng năm !
    Biểu tình dân bị cấm càn
    Chờ ngày lực lượng biểu dương hàng đầu ?
    Biểu dương chính thức mới rầu
    Nước còn đâu nữa, dân hầu mà chi ?
    Vài lời nói để nghĩ suy
    Mọi người quyết thử làm chi bây giờ ?

    NGÀN KHƠI
    (30/6/12)

  4. Trúc Bạch says:

    Câu chuyện cái “Lưỡi Bò”

    1955, Hồ Chủ Tịch (bí mật) lên đường sang thăm Mao Chủ Tịch, Hồ Chủ Tịch được Mao chủ tịch tiếp đón rất “nong chọng” tại Nhà ….Nghỉ của đảng.

    Câu chuyện đang nồng ấm, bỗng Hồ chủ tịch đổi giọng thỏ thẻ ;

    -Thưa đồng chí chủ tịch kinh mến, cái kế hoạch chia VN ra làm hai của đồng chí, tôi nghĩ không ổn vì hai lẽ ;

    Thứ nhất là, chính đồng chí dậy tôi nói câu “nước VN là một….Bla bla bla…”, Rồi lại chính tôi phải lệnh cho chú Đồng ký chia đôi đất nước, vậy có khác nào tôi là người “nhổ rồi lại liếm”, trắng trơn thế thì làm sao mà tôi có thể tiếp tục lãnh đạo nhân dân VN hoàn thành tốt cái Nghĩa Vụ Quốc Tế cao cả mà đồng chí và đồng chí Xít Ta lin đã trao cho tôi ?

    Thứ hai là miền Nam vốn là vùng trù phú, là miếng thịt nạc mà đồng chí lại nhường cho Pháp thì uổng quá …

    Không đợi Hồ Chủ tịch nói hết, Mao chủ tịch cầm tay Hồ Chủ tịch vuốt vuốt nhẹ và ôn tồn :

    - Đồng chí cứ an tâm, việc chia cắt VN là giải pháp thời thế, chỉ mang tính cách tạm thời, cần nhất là bước đầu chúng ta phải có được miền bắc để làm “bàn đạp”, rồi với một hậu phương to lớn là cả một TQ vững manh và đồi dào …tôi sẽ giúp đồng chí tiến hành cuộc chiến tranh “giải phòng miền Nam, thống nhất đất nước”….Lúc đó, “tổ quốc XHCN” của chúng ta mới thật sự là Vĩ Đại .

    Bác Hồ nghe bác mao giải trình xong thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, quên hẳn sự mệt mỏi của “người” khi phải thức “trắng đêm tâm sự” với Mao chủ tịch …Và sau phút bàng hoàng, tê tài, bác Hồ bèn hỏi bác mao.

    - Cái tình cảm riêng tư của đồng chí dành cho tôi thật là “hiếm quý”, và đành rằng chúng ta có…”quan hệ” với nhau, nhưng sự giúp đỡ của đồng chí cũng phải có được sự đền đáp gì đó để đồng chí có thể ăn nói với nhân dân TQ chứ ?

    Mao chủ tịch nở một nụ cười dễ dãi :

    - Không sao đâu, chỉ cần đồng chí tặng họ hai chữ “Lưỡi Bò” trên tờ giấy này là họ mừng lắm rồi .

    Hồ chủ tịch nghe thế mừng quá, vội vàng cầm bút viết :” Chủ Tịch Hồ Chí Minh của VNDCCH vui vẻ tặng nhân dân TQ một cái Lưỡi Bò để đền đáp lại tình cảm mà đảng, chính phủ và nhân dân TQ đã dành cho nhân dân VN” .

    Câu chuyện “cái Lưỡi Bò” là như vậy, nên có bài vè rằng :

    Bắc thang lên hỏi ông Giời ,
    Biển-Đảo dâng rồi, Lấy lại được không ?
    Giời rằng :
    “Hỏi chuyện viễn vông
    Đã dâng cho “chệt” khó hòng moi ra !
    Muốn lấy phải nghe lời ta.
    VNCH phải dựng dậy ngay ;
    Việc này càng sớm càng …hay !”

  5. Trúc Bạch says:

    Câu chuyện cái “Lưỡi Bò”

    1955, Hồ Chủ Tịch (bí mật) lên đường sang thăm Mao Chủ Tịch, Hồ Chủ Tịch được Mao chủ tịch tiếp đón rất “nong chọng” tại Nhà ….Nghỉ của đảng.

    Câu chuyện đang nồng ấm, bỗng Hồ chủ tịch đổi giọng thỏ thẻ ;

    -Thưa đồng chí chủ tịch kinh mến, cái kế hoạch chia VN ra làm hai của đồng chí, tôi nghĩ không ổn vì hai lẽ ;

    Thứ nhất là, chính đồng chí dậy tôi nói câu “nước VN là một….Bla bla bla…”, Rồi lại chính tôi lệnh cho chú Đồng ký chia đôi đất nước, vậy có khác nào tôi là người “nhổ rồi lại liếm” trắng trơn thế thì làm sao mà tôi có thể tiếp tục lãnh đạo nhân dân VN hoàn thành tốt cái Nghĩa Vụ Quốc Tế cao cả mà đồng chí và đồng chí Xít Ta lin đã trao cho tôi ?

    Thứ hai là miền Nam vốn là vùng trù phú, là miếng thịt nạc mà đồng chí lại nhường cho Pháp thì uổng quá …

    Không đợi Hồ Chủ tịch nói hết, Mao chủ tịch cầm tay Hồ Chủ tịch vuốt vuốt nhẹ và ôn tồn :

    - Đồng chí cứ an tâm, việc chia cắt VN là giải pháp thời thế, chỉ mang tính cách tạm thời, cần nhất là bước đầu chúng ta phải có được miền bắc để làm “bàn đạp”, rồi với một hậu phương to lớn là cả một TQ vững manh và đồi dào …tôi sẽ giúp đồng chí tiến hành cuộc chiến tranh “giải phòng miền Nam, thống nhất đất nước”….Lúc đó, “tổ quốc XHCN” của chúng ta mới thật sự là Vĩ Đại .

    Bác Hồ nghe bác mao giải trình xong thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, quên hẳn sự mệt mỏi của “người” khi phải thức “trắng đêm tâm sự” với Mao chủ tịch …Và sau phút bàng hoàng, tê tài, bác Hồ bèn hỏi bác mao.

    - Cái tình cảm riêng tư của đồng chí dành cho tôi thật là “hiếm quý”, và đành rằng chúng ta có…”quan hệ” với nhau, nhưng sự giúp đỡ của đồng chí cũng phải có được sự đền đáp gì đó để đồng chí có thể ăn nói với nhân dân TQ chứ ?

    Mao chủ tịch nở một nụ cười dễ dãi :

    - Không sao đâu, chỉ cần đồng chí tặng họ hai chữ “Lưỡi Bò” trên tờ giấy này là họ mừng lắm rồi .

    Hồ chủ tịch nghe thế mừng quá, vội vàng cầm bút viết :” Chủ Tịch Hồ Chí Minh của VNDCCH vui vẻ tặng nhân dân TQ một cái Lưỡi Bò để đền đáp lại tình cảm mà đảng, chính phủ và nhân dân TQ đã dành cho nhân dân VN” .

  6. HOÀNG says:

    Mấy thằng CSVN trắng mắt chưa ! Ai đời đi rước voi về dầy mã tổ. Muôn đời chúng bây bị nhân dân nguyền rủa. Bây giờ chúng bây hết chối bai bải rằng : ” tao BÁN NƯỚC khi nào “? Sao nhân dân biểu tình chống Tàu chúng bây lại đàn áp dã man ?

  7. Trung Hoàng says:

    Cái Lưỡi Bò Trung Quốc chính lại là một số phận nghiệt ngã giành cho nhà cầm quyền CSBK, một số phận mà sẽ đưa Trung Quốc từ từ bước vào con đường Tam Phân Tứ Liệt khó thể tránh khỏi. Tham vọng bành trướng điên cuồng đó sẽ đẩy Chính Quyền CSBK vào thế tiến thoái lưỡng nan, ngoài thì bị thế giới cô lập, trong thì Tạng Hồi Mông Mãn lúc nào cũng trông chờ cơ hội thuận lợi để giử lại những gì cuả họ.

    Cho dù chính quyền CSBK chuyển hoá dân chủ hay không chuyển hoá dân chủ, tự diễn biến hay phải bị diễn biến, số phận cuả ĐCSTQ hay ĐCSVN thì cũng giống nhau, sẽ không bao giờ còn tồn tại trước Lịch Sử Thế Giới, trong thế kỷ DÂN QUYỀN TOÀN CẦU hôm nay, và hướng thăng hoá không ngừng ở tương lai. Kêu gọi cho đấu thầu những khu vực thuộc quyền sỡ hữu cuả Việt Nam, chỉ là chiêu thức ảo đánh thăm dò, được ăn cả ngã về không; nhưng nó sẽ là một vết đen được in hằn thêm nưã, bộ mặt thật nhơ nhuốc cuả kẻ bá quyền bành trướng ngạo mạn; trước mắt toàn thế giới nhơn loại, lúc nào cũng đang theo giỏi không rời rất cẩn trọng, từng hành động cuả kẻ cướp ngông cuồng hung hăn rất nguy hiểm nầy.

    Những lời phát biểu cương quyết rõ ràng cuả tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, hay sự phân tích khá chính chắn cuả ông Dương Danh Dy, hoàn toàn gần đúng với thực trạng đang diễn biến hiện nay; được xem như là tiếng nói chung cuả toàn dân Việt yêu nước trong ngoài, đó là tiếng nói Việt Nam chân chính, mà cũng đồng thuận với tiếng nói lương tâm trong sáng cuả toàn thể nhơn loại trên toàn cầu. Hành động bất chấp dư luận và Quốc Tế Công Pháp cuả kẻ Bá Quyền Bành Trướng Bắc Kinh, sẽ bị toàn thể nhơn loại trên Thế Giới cực lực lên án; sự cô lập chính mình là một số phận cay đắng, sẽ giành cho kẻ cuồng tham không bao giờ biết dừng lại nầy.

    Toàn dân Việt yêu nước từ Nam chí Bắc, từ trong đến ngoài, rồi cũng sẽ tiến đến sự hoà giải hoà hợp trên cùng một điểm đứng Ý THỨC VÀ TÌNH TỰ DÂN TỘC, DÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM, để thể hiện được lời kêu gọi chí tình chí đức cuả bậc tiền nhân như sau :

    “Khắp Bắc Nam LẠC HỒNG MỘT GIỐNG,
    Tha thứ nhau để sống cùng nhau.
    Quý nhau từng giọt máu đào,
    Để đem máu ấy “NÂNG CAO NƯỚC NHÀ”.”

    Xin trân trọng.

  8. says:

    TQ pản ứng việc mời thầu là do cảm tính, là hành đông bị đông khi Vn công bố luật Biển. Thế giới đang ủng hộ VN về phần lãnh hải 200 hải lý. Sẽ không có nhà thầu nào nghe TQ mà nhảy vào đâu. Chính họ cũng phản đối TQ cơ mà???

    • Tien Ngu says:

      Thưa,

      Khi mà Trung…quốc (tên đúng là Trung Cộng) le cái lưỡi bò ra liếm, là các xứ chung quanh lưỡi bò, nguy hiểm lắm đó nghe.

      Mạnh được yếu thua, không thể chỉ dựa vào thế giới…ũng hộ mà tự…tỉnh được.

      Cộng sản rất…lì đòn, rất khó cãi lý với chúng. Nhất là anh Cộng Tàu, ôi cha nó…xí xa xí xồ, cái bà…mất gà dữ dằn nhất của VN, cũng phải chào thua.

      Nó mà liếm được cái hải phận, năm mười năm sau, nó cũng…đẽ ra được nhiều chứng cớ để liêm luôn đất liền. Mất nước.

      csVN có cái kẹt, trước đây là…con của Trung Cộng nó đẻ ra; cờ quạt, trang bị, tổ chức chính trị, xã hội…, cái gì cũng do nó…dạy.
      Lại nữa, bây giờ csVN có chót chét, cự cãi rằng thì là biển đông của…em, Tàu Cộng sẽ lấy cái công hàm Phạm văn Đồng ra…ịn vô mặt. cái lày là cái gì đây? Phải thủ tướng của mày ký hông?
      Giờ mày tính…chơi chạy à?
      Đó là chưa kể việc cs Tàu nó chỉ cần…nhích tay, là csVN sẽ…bẹp dí. Thấy nó đưa được một em dung dăng giung vẻ lên không gian, trở về cười toe toét chưa?

      Người Việt tự do muốn cự Tàu Cộng về việc này, cũng có cái…kẹt. Đất nước đang nằm trong tay cộng sản! csVN chắc chắc không để cho người Việt tự do tham gia chính quyền, để có đủ tư cách nói chuyện tay đôi với Tàu Cộng…

      Con dân Việt Nam, phải cùng nhau vắt óc, nghỉ cách phải làm sao, làm sao…
      Không thôi Tàu nó…liếm…

      Không nên ỷ y “thế giới”…ủng hộ cái chuyện cs Việt, cự…cs Tàu mà dành chủ quyền. Nhiều khi cs, chúng nó đóng kịch với nhau, “thế giới” bị…lừa lần nữa sao?

    • Trúc Bạch says:

      Ông Tú nhầm rồi Tú ….ông ơi !

      Việc thằng Tầu “mời thầu” chỉ là một màn hỏa mù nhắm phồi hợp nhịp nhàng với cái “Luật Biển” của cuốc hội CHXHCNVN mà thôi , Chứ thực chất thì thằng Tàu không muốn cho ai thầu cả, vì chính nó thừa sức để “tự thầu” huống chi, chính nó cũng đang “đói thầu”

      Ông có biết tại sao phải chờ mãi tới ngày nay thì đảng csVN mới cho ra cái luật biển này không ?

      - Ấy là vì “ta” phải chờ TQ hoàn thành và đưa vào Biển Đông cái dàn khoan dâu di động không lồ, to nhất thế giới , rồi “ta” mới ra luật để tạo cho “bạn” cái cớ mà giả vờ “phản ứng việc mời thầu la do cảm tính”; Nhưng thực chất thì lại là :

      Trước là giả vờ mời thầu (do cảm tính), rồi sau đó tự thầu .

      Cái “luật biển” của VN sớm không …”ra”, muộn không …”ra”, nhưng lại “ra” đúng vào lúc TQ đã an vị các dàn khoan khủng ở Biển Đông và đã sặn sàng để…khoan .

      Chỉ có những đỉnh cao trí tuệ loài “ít chữ” mới không nhìn ra cái sự “phối hợp nhịp nhàng” (mà vô cùng cao thâm) này giữa hai nước “xhcn anh em” .

      Ôi thôi rồi !:

      Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào
      Để bác Hồ rước Tàu vào Biển Đông
      “Đỉnh cao” có biết hay không
      Bác Hồ đã ký biếu không…
      Cái “Lưỡi Bò” .?!

  9. says:

    Nông dân nghèo không hiểu là Tàu nó vào VN thì dù nó có đánh đổ cái VC này, thì rồi nó lại dựng cái VC khác lên, Dân nghèo đừng mong được hưởng gì. Thằng VC mới do Tàu dựng lên thì lại đè đầu cưỡi cổ Dân Ngheo mà thôi. Thằng VC trước nó bóp cổ dân nghèo để cho vò túi nó. Nếu để Tàu vào VN dựng thằng VC khác lên thì thằng VC mới nó lại vặt cổ dân nghèo gấp đôi so với trước kia. Nó vặt 1 phần cho vào túi nó , nó vặt thêm một phần nưã để cho vào túi quan thầy mới ( là tàu Khựa) đấy. Dân nghèo vẫn là dân nghèo mà thôi. Muốn đổi đời thì phải tự mình mà đứng lên dành lại QL cho mình chứ. Cái tư tưởng mong dựa vào người khác thì chỉ là dân nghèo suốt đời này qua đời khác mà thôi./.

  10. Nông Dân Nghèo says:

    Vậy đến bao giờ thì tàu nó vào?
    Sao không nghe đảng anh minh ra lệnh tổng động viên?
    Tàu nó có phá tanh banh ba đình cũng còn hy vọng chiếm lại.
    Cho bọn CS biết thân….

Leave a Reply to Người San Jose