|

Cực đoan tư nhân và cực đoan nhà nước

Hôm tôi mới mất việc ở báo Người Việt, một bạn lên Facebook hỏi một câu thế này:
“Thầy ui, có thành lập mặt trận đấu tranh tự do báo chí cho báo chí tiếng Việt ở Mỹ không Thầy ui?”

Ý của bạn ấy chắc hẳn là blogger trong nước bị cộng sản đàn áp mình lập mặt trận đấu tranh cho họ, thì nay báo chí tiếng Việt ở Mỹ bị những người giống cộng sản đàn áp mình cũng lập mặt trận đấu tranh.

Bạn ấy nói thế vì chỉ mới nhìn thấy mặt nổi của vấn đề, là nhũng đám người cộng-sản và giống-cộng-sản uy hiếp tự do ngôn luận. Điều đó đúng, nhưng nhu cầu lập một “mặt trận tranh đấu” thì ở hai chỗ lại không giống nhau. Vì tuy cực đoan ở đâu cũng gần như nhau, có sự khác nhau rất lớn giữa cực đoan có cầm quyền, như chính phủ Việt Nam, và cực đoan không cầm quyền, như một nhóm người ở Bolsa.

Sự khác biệt đó nằm ở cái quyền. Khi cực đoan cầm-quyền mà ra tay, thì có người đi tù. Khi cực đoan không-cầm-quyền mà ra tay, thì kết quả là tùy mình. Mình đầu hàng cái tay chém gió đó, thì nhóm cực đoan này mới có ảnh hưởng. Nhưng ngược lại, cái nguy hiểm là tự dưng trao quyền cho nhóm cực đoan, thì, y như chính quyền cộng sản, họ sẽ lấn tới gây thiệt hại cho cả cộng đồng. Đó là những ý tôi triển khai trong bài blog này.

Cực đoan trong xã hội

Có người hiểu chữ “cực đoan” khác với tôi. Họ cho rằng những kẻ nào bạo động, hay là tục tĩu, mới là cực đoan. Năm 1989, có người đốt xe báo Người Việt và xịt chữ “Nguoi Viet neu may VC we kill.” Còn trong hình trên là một ông chổng mông đưa đít lên trong cuộc biểu tình chống chường trình nhạc Trịnh Công Sơn năm 2008. Những người như vậy nhiều người công nhận là cực đoan.

Biểu tình chống đêm nhạc Trịnh Công Sơn, tại Garden Grove tháng 3, 2008. (Hình: Vũ Quí Hạo Nhiên)

Tôi cho rằng định nghĩa đó chưa đúng. Đối với tôi, một người mà phán đoán rằng “ai hát nhạc Trịnh Công Sơn người đó là cộng sản” – đã đủ là một kẻ cực đoan rồi. Cái đầu óc phải lệch lạc dữ lắm, mới lấy một chuyện như thế rồi nối nó được tới kết luận “là cộng sản.”Trong bài này, tôi định nghĩa cực đoan như này:

Người cực đoan là người cho rằng mình luôn luôn đúng ,và ai nghĩ khác, nói khác, làm trái ý mình, đều là kẻ thù.

(Cũng có thể có định nghĩa khác, nhưng chuyện đó ngoài tầm bài này.) Định nghĩa này xem vậy chứ khá hẹp. Không phải ai cũng được là cực đoan theo định nghĩa này. Một người tự cho mình bao giờ cũng đúng, ai nghĩ khác mình là sai, là dốt, thì chỉ mới kiêu ngạo, hay vĩ cuồng, chứ chưa cực đoan. Phải cho người nào nghĩ khác mình là kẻ thù cơ, mới là cực đoan.

Theo định nghĩa này, thì trong dân tộc Việt Nam toàn cầu có ít nhất hai nhóm cực đoan.

(1) Nhà cầm quyền cộng sản, khi nhìn thấy ai nghĩ khác mình, nói khác mình, làm khác mình, đều cho là phản động hoặc bị thế lực thù nghịch lợi dụng. Đây là nhóm cực đoan nhà nước.

(2) Những người tự xưng chống cộng, khi nhìn thấy ai nghĩ khác mình, nói khác mình, làm khác mình, chống cộng khác mình, đều cho là cộng sản và tay sai. Nhóm này là một nhóm cực đoan tư nhân.

Người cực đoan thường hay hành xử giống nhau. Lý do, họ xem những người khác ý kiến không chỉ là người sai trái, người nhầm lẫn, mà họ cho những người này là kẻ thủ, đã là kẻ thù thì không thể chừa một biện pháp nào.

Khi Điếu Cày bị bắt, cực đoan nhà nước Việt Nam bắt đầu hạch sách gia đình, kiểu như đúng ngày thi bắt lên đồn trình diện, khám xét nhà, gây khó khăn cho việc làm ăn. Mẹ của Tạ Phong Tần bị hành tới mức tự thiêu. Nhà nước không khác gì thực dân Pháp uy hiếp mẹ của Mai Xuân Thưởng, của Nguyễn Trung Trực.

Cực đoan Bolsa cũng một chiêu đó. Ở Philadelphia có tờ báo Người Việt Đông Bắc, một tờ báo độc lập mua tin, hình và một số dịch vụ của Người Việt. Để uy hiếp Trần Đông Đức, chủ bút báo này, đám cực đoan Bolsa tìm tới cha và mẹ kế của ông ở Quận Cam, gây áp lực với người già để hy vọng uy hiếp được người con.

Nhưng cái khác, là khi công an bắt con Điếu Cày lên đồn làm việc, thì em phải lên, vì đó là công an có súng, có quyền, nắm luật pháp trong tay. Còn cực đoan Bolsa thì có thể cưỡng được nếu muốn. Cực đoan cầm-quyền ép buộc được, chứ cực đoan không-cầm-quyền thì không.

Khi cực đoan không-cầm-quyền bỗng dưng có quyền

Nguy hiểm nhất là khi nhóm cực đoan không-cầm-quyền lại được trao quyền, do sự đầu hàng của người khác chẳng hạn. Khi đó, yếu tố phân biệt giữa cực đoan Bolsa với cực đoan Hà Nội bỗng biến mất, và cực đoan Bolsa bỗng có dịp triển khai tính cách giống-hệt-cộng-sản của họ.

Điều đó đã xảy ra năm 2008, khi cuộc biểu tình cái chậu rửa chân bắt đầu. Báo Người Việt cho nghỉ một loạt nhân viên, trong đó có tôi. Chuyện nhân sự là chuyện nội bộ một công ty, chuyện đuổi việc mất việc là sinh hoạt bình thường trong nền kinh tế tư bản. Nếu báo Người Việt khẳng định đó là chuyện riêng, thì không ai nói gì được. Nhưng lãnh đạo Người Việt khi đó lại nhầm lẫn ở chỗ công khai nói chúng tôi làm thế để trấn an quý vị biểu tình.

Không có cái gì hại cho cộng đồng, bằng tờ báo lớn nhất ở đó lại đầu hàng người cực đoan.

Ngay sau đó, cực đoan Bolsa lấn tới. Trong đầu họ say men chiến thắng; đã đánh được Người Việt là có thể đánh bại tất cả – tư duy kiểu Lê Duẩn thời sau 1975. Bất cứ ai ở Quận Cam đều có nguy cơ trở thành mục tiêu của họ. Báo Người Việt đăng bài của ông Tưởng Năng Tiến bàn phiếm về chuyện Hồ Chí Minh nuôi cây vú sữa. Tất nhiên kèm bức hình nổi tiếng “bác Hồ tưới cây vú sữa.” Thế là ăn đạn. Một thời gian dài bản chụp trang báo đó nằm trong bộ sưu tập của đoàn biểu tình trưng ra mỗi tuần.

Các chính trị gia cũng bị nhắm. Một số đi đêm với họ, trong hy vọng không bị tấn công công khai. Kết quả là nhóm này liên kết với với chính trị gia A, thì chụp mũ chính trị gia B là cộng sản. Và nhóm kia làm ngược lại.

Một email năm 2008 tường thuật cuộc biểu tình chống Lễ Tưởng Niệm Nạn Nhân Mậu Thân ở Việt Báo.

Tôn giáo cũng không được để yên. Đại nhạc hội Ánh Đạo Vàng Phật Đản năm 2008 bị kêu gọi “tẩy chay nhạc hội Ma Tăng.” Bên Công Giáo thì khi biết tin Hồng Y Phạm Minh Mẫn sẽ tới Đại Hội Lòng Thương Xót Chủa của dòng Chúa Cứu Thế tổ chức tại Long Beach, họ cũng đòi biểu tình nếu không rút lại lời mời Đức Hồng Y. Rốt cuộc Hồng Y vẫn tới, biểu tình khoảng mươi người.

Nghệ sĩ bị tấn công. Tấm hình biểu tình chống đêm nhạc Trịnh Công Sơn ở trên là diễn ra chỉ hơn một tháng sau khi họ thắng Người Việt.

Một số người hạ quyết tâm triệt cho được ngôi sao Khánh Ly. Nhà văn Nhã Ca (tác giả “Giải Khăn Sô Cho Huế”) và tòa soạn Việt Báo tổ chức tưởng niệm nạn nhân Tết Mậu Thân nhân dịp 40 năm. Ca sĩ Khánh Ly được mời đến hát, và thế là những người đang đứng biểu tình trước cửa báo Người Việt tràn qua biểu tình Việt Báo, không cần biết gì tới nạn nhân vụ tàn sát Mậu Thân.

Cảnh sát phải tới đưa cô Khánh Ly vào trong. (Xem phản ứng độc đáo của cô trong video này, bắt đầu phút 1:55.) Tuy nhiên, ở đây, phần nào cực đoan Bolsa đã thành công, dọa được một vài người viết báo cho tới nay vẫn sợ không dám nhắc tới Khánh Ly và Trịnh Công Sơn.

Tình trạng này kéo dài trong mấy năm, và chỉ bớt đi sau khi đám cực đoan vì tự tranh chấp lẫn nhau (ai nghĩ khác mình là kẻ thù mà) nên đổ vỡ từ bên trong.
Và chuyện được đằng chân lân đằng đầu của cực đoan Bolsa đang có nguy cơ lập lại hôm nay.

Vài tuần trước, sau khi tôi mất việc lần nữa, có một tác giả hay gửi bài vào, lên tiếng rằng dấu hiệu cộng sản trà trộn trong tòa báo là bài này bị cắt, bài kia bị không đăng. Nói như thế có khác nào cảnh cáo tòa soạn rằng từ giờ trở đi, đứa nào mà còn cắt, còn không đăng bài của ta, đứa đó là cộng sản!

Một khi những người này đã lấn được một phần quyền biên tập của tờ báo, người ta sẽ nỗ lực lấn sang những phần khác. Và phương pháp người ta lấn, sẽ là cùng với phương pháp đã dùng để lấn được phần đầu: Chụp mũ cộng sản.

Thẩm phán Tòa Di trú Phan Quang Tuệ, viết về tự do ngôn luận, có câu này:

“Và chúng ta có muốn tiếp tục theo con đường và áp dụng những biện pháp tương tự cho đến khi tất cả chúng ta chỉ còn những tờ báo đồng một tiếng nói, một luận điệu, một ngôn ngữ với một lời cảnh cáo: ai nói khác sẽ bị tận diệt!”

Ý ông Tuệ hẳn muốn nói rằng chuyện báo chí nào nói khác sẽ bị tận diệt – là chuyện không tốt, chuyện nên tránh.

Điều ông không ngờ, là chính đó là mục tiêu của những kẻ thích đưa huấn thị cho báo chí: Họ đang muốn tất cả những tờ báo ở đây đều đồng một tiếng nói, một luận điệu, một ngôn ngữ, và báo nào nói khác đều cần phải bị tận diệt. Họ sẽ đạt đích khi mà, giống báo chí trong nước, báo đài Quận Cam tự biết thân biết phận mà kiểm duyệt nội bộ cấm nói cấm viết khác ý đoàn biểu tình.

Đó là mục tiêu của cực đoan Bolsa. Nhưng họ có thực hiện được mục tiêu đó không – là tùy người đối diện có để cho họ làm tới hay không.

Nguồn: Blog Vũ Quý Hạo Nhiên

102 Phản hồi cho “Cực đoan tư nhân và cực đoan nhà nước”

  1. Người San Jose says:

    Tôi là người chống Cộng cực-đoan? Đúng như vậy.Tôi sẽ không bao giờ chống Cộng nửa vời.
    Khi nhìn xuống chân tôi thấy bọn bán nước cực-đoan,Việt-gian cực-đoan đang bò
    lết gầm-gào một cách điên-cuồng.Tôi gọi bọn chúng là cực-đoan để cho phù-hợp với chủ-đề bài viết.
    Thật ra bọn bán nước,bọn Việt-gian tệ-hại hơn cực-đoan cả chục
    lần.Khi VQHN cho in cờ vàng vào chậu rữa chân và cho đăng bài chữi mắng cộng-đồng tỵ-nạn của Sơn Hào trên báo Người Việt,thì tôi gọi anh ta là tay-sai cực-đoan.Một tay-sai cực-đoan có học-vấn.

    Tay sai cực-đoan.
    Cơm cha,áo mẹ,công thầy.
    Cho bay ăn-học đợi ngày bưng-bô.
    Theo đuôi con cáo họ Hồ.
    Cõng Tàu phá nát cơ-đồ Việt Nam.
    Người San Jose

    • Xuân Bắc - says:

      Cộng-đồng tỵ -nạn , tay -sai việt-gian , cực-đoan ,cơ-đồ …những cặp từ đó , tại sao phải có gạch ngang xen giữa ?

      Bị mắng mãi , mà vẫn cứ sai , còn thò mặt bảo thủ ra cãi …để trâng tráo mặt dày – Người San Jose tự nhận : là cccđ .

      Hừm , loại này ấy a , cứ phải là : Nước sôi đổ đầu Vịt , để hết ngo ngoe .

      • Phan Liên says:

        Đây là cách viết rất hay, tiếc là ngày nay văn phạm tiếng Việt đã được đơn giản hóa nên không còn dùng nữa.

        Còm sĩ Xuân Bắc lớn lên dưới mái trường XHCN, nạn nhân của một nền giáo dục đầu voi đuôi chuột, kiến thức khiếm khuyết là chuyện thường. Lẽ ra nên để tâm học hỏi hơn là chửi bới nặng lời mà không đưa ra một luận cứ có chút giá trị nào.

        http://www.tqlcvn.org/thovan/vanhoc-gachnoi-trongtiengviet.htm

        Xin tóm tắt ra đây:

        Trong chữ Việt, cái gạch nối dùng để kết hợp những thành tố viết rời của một từ gồm nhiều âm tiết. Nếu viết riêng rẽ thì những âm tiết nói trên sẽ có một nghĩa khác, tức là nghĩa riêng biệt của từng âm tiết. Sau đây là một vài thí dụ:

        - Ðộc có nghĩa là một, có số lượng chỉ một mà thôi. Lập có nghĩa là đứng thẳng. Ghép lại, độc-lập có nghĩa:
        1. Tự mình sống, không dựa vào người khác. Sống độc-lập.
        2. (Nước hoặc dân tộc) có chủ quyền. Nền độc-lập dân tộc.

        … cái gạch nối có một vai trò rất quan trọng. Nó dùng để phân biệt từ đơn với từ ghép. Từ cuối thế kỷ 19 và trong những thập niên đầu của thế kỷ 20 này, theo ngữ pháp, ta dùng cái gạch nối đối với những từ ghép, mục đích là để câu văn được rõ nghĩa. Trong học đường, thời bấy giờ, đối với những từ ghép, thiếu cái gạch nối là một lỗi chánh tả tương tự như các lỗi chánh tả khác: c với t (các/cát), ch với tr (chương/trương), d với gi (dang/giang), dấu hỏi với dấu ngã…

        Qui tắc về việc sử dụng cái gạch nối trong tiếng Việt đã có từ cuối thế kỷ 19, thời chữ quốc ngữ mới được hình thành. Nhà bác học, cũng là nhà ngữ học Trương Vĩnh Ký (1839 – 1898) đã viết: “Ðể tránh lẫn lộn từ đơn và từ đôi, từ kép, chúng tôi đã chấp nhận, trong các từ điển, văn phạm và các ấn bản khác của chúng tôi, dùng gạch nối để xác định từ kép và ghép đôi một số mẫu âm khác của chúng tôi, dùng gạch nối để xác định từ kép và ghép đôi một số mẫu âm làm cho âm cuối dễ nghe như líu-lo, dăng-dẳng.” Gần đây, dựa theo các sách đã xuất bản, chúng tôi ghi nhận, trên những sách in trước năm 1975, các tác giả vẫn còn dùng cái gạch nối đối với những từ ghép…

        ********

        Tiếng Anh cũng dùng gạch nối cho các từ ghép:

        http://www.hellochao.vn/ngu-phap-tieng-anh/cach-dung-dau-gach-noi-trong-tieng-anh/?aid=c81e028d9d4c27631~081f89cc1425MO

        (giới thiệu trang này vì bên dưới có các bài của báo Dân Trí: Tăng sản sinh nội tiết tố nữ. Hết bốc hỏa, khô âm đạo, da nhăn. Bí quyết để được yêu thêm… Cho thấy trình độ dân trí ngày càng được Đảng quan tâm và nâng cao. Sướng chết được, còn than phiền gì nữa.)

      • Trực Ngôn - Thời Đại Mời - says:

        Cứ lụi cụi dai dẳng , rồi hì hục rúc đầu mãi trong đống rác cũ đến toát mồ hôi …. Tưởng để làm gì , hóa ra gã Phan L. này lại lôi ra cái quy tắc cũ mèm từ thời thực dân phong kiến , để hòng áp đặt cho thời đại Tân Kỳ phải theo .( ? ).

        Ê , hê ! Xưa rồi , Lượm ơi ! Chẳng ai đi guốc mộc , nhuộm răng đen , hút thước lào …trong phòng họp giữa diễn đàn Liên Hợp Quốc cả .

        Đành rằng , không phủ nhận lịch sử , nhưng mỗi thời một khác . Hiện tại và Tương Lai ,phải khác thời Qúa Khứ . Phan Liên cùng đám già khú CCCĐ không thể cứ ôm mộng cổ hủ thời Thực dân Phong kiến với quy tắc đã lỗi thời kia ,mà to mồm biện bạch cho cái lạc hậu bảo thủ của lũ bát nháo cờ vàng mãi được .

      • Bích Nga, Phương Linh - says:

        Không chỉ minh chứng quy luật : cái Mới thắng cái Cũ , cái Tiến Bộ thắng cái Lạc Hậu … Hoan hô Trực Ngôn và Thế Hệ Trẻ VN ,đang vững vàng trưởng thành , tiếp bước truyền thống anh hùng của Ông Cha …, Khiến đám hận thù cccđ cổ hủ , sức tàn lực kiệt …phải run rẩy nể sợ …!

      • Người San Jose says:

        May quá ! Bắt được hai con ruồi chống-cực-đoan.
        Phãi kiếm cái lọ đễ đựng làm kỷ-niệm.

        Người San Jose

  2. Lê Dân Việt says:

    Tôi không nghĩ là VQHN là CS hay thân CS mà đây là một lỗi lầm nghề nghiệp. Mà trong nghề nghiệp anh phạm lỗi thì ắt phải bị chế tài, đơn giản chỉ có thế thôi. Có người chủ nào giữ lại nhân viên khi đã phạm lỗi lớn như trường hợp của VQHN. Đây là một bài học cho không riêng gì VQHN mà cho tất cả mọi người, nhất là nghề làm báo.

    Anh VQHN hãy đặt nhẹ việc mất việc này để suy ngẫm và làm tốt hơn trong công việc mới. Có mấy ai làm suốt đời mình trong một hãng sở đâu, nếu thấy mình không còn được trọng dụng. Mất việc này thì kiếm việc khác, thậm chí phải đổi nghề, biết đâu lại là một cơ hội mới cho mình.

    Chẳng có ai cực đoan trong câu chuyện này, đây là những sinh hoạt thường tình trong xã hội dân chủ. Nếu có một ai đó hô hào đóng của báo Người Việt thì thử hỏi họ đang ở cương vị nào, và có khả năng để đóng cửa tờ báo NV hay không? Ai mà không có sai lầm. Vấn đề là báo NV đã nhân lỗi và có biện pháp chế tài với người gây ra sóng gió rồi do lỗi nghề nghiệp, chúng ta nên coi đó là một hành sử đúng đắn, đáng khen rồi. Báo NV còn tốt hơn cả trăm tờ báo lá cải trong nước, ngay cả cái truyền hình trung ương nó vừa đặt điều ‘người biểu tình được trả tiền” một cách trắng trợn kià. Cái này mới cần chống đến khi nào chúng xin lỗi như NV có được không???

    • minh says:

      Tui đâu thấy có ai hô hào đóng cửa báo NV? Mà nếu có , báo NV không đóng cửa thì ai làm gì được họ?

  3. cựu Sỹ quan VNCH says:

    Lâu nay những người Việt Nam sống ở hải ngoại đặc biệt là ở BU ( Hoa Kỳ) chúng tôi nghe hai chữ biểu tình cái được gọi là “thể hiện lòng yêu nước” , “Tổ quốc lâm nguy…” vv…và..v v “nhàm cả lỗ tai , mỗi khi nghe các vị được gọi là” bang chủ” này ,”bang hội” kia kêu gào tập hợp quần chúng (thực ra là đám người ô hợp) ,được gọi là các “chiên da” biểu tình . Đám người nghiện biểu tình này có thể lấy bất cứ lý do gì để biểu tình , mặc dù họ có thể hiểu rằng đó là điều vô lý , lố bịch, nhảm nhí và vô ích , biết nhưng vẫn làm , biết nhưng vẫn “thể hiện” , ngu nhưng muốn tỏ ra mình “nguy hiểm” cái gọi là thể hiện “lòng yêu nước” trong các cuộc biểu tình là gào thét chửi Trung Quốc một , chửi đất nước Việt Nam mười , chỉ mong sao gặc ngoại bang đánh sụm bà chè chế độ đang lãnh đạo 90 triệu dân tại VN và sau đó các vị về làm chủ là “lãnh đạo” đất nước này ?.Kiểu như chí Phèo của làng Vũ Đại , nếu không say , không chửi bố cái làng này thì ai mà nhớ đến Chí này , thành ra là phải thường xuyên say , thường xuyên chửi . Đám ô hợp CCCĐ ở BU này mỗi lần vác cờ , biểu ngữ “xuống đường” thể hiện để cho mọi người biết về “Lòng yêu nước” thì ôi thôi những người Việt có tấm lòng yêu quê hương đất nước đều phải bịt mũi , nôn oẹ vì nó bốc mùi cải lương , tấu hài đặc biệt sặc mùi phản quốc. AMARI-TX

  4. minh says:

    Ở VN, người dân biểu tình thì bị báo chí gán cho cái nón “phản động”.
    Bên Mỹ, người dân phản đối thì bị báo chí gán cho cái mũ tai bèo “cực đoan”.

  5. Havu says:

    @Tám tàng: Cả cái bài viết dài ngoằng của ông, chỉ được 1 câu: “Cho đến nỗi , chỉ tranh luận nhỏ nhoi , đơn giản với những tên CS con , trên những trang mạng điện tử cũng tỏ ra yếu kém , không thuyết phục được người đọc ”
    Đúng thế, toàn lý sự cùn với chuyên chửi bới thì sao mà thuyết phục được ai!

    • Tám tàng says:

      Ông bạn HAVU xin đừng vuốt đuôi mình vội .

      Muốn vuốt đuôi phải có nghệ thuật . Ráng đợi khi nào CSVN chết tiệt hết mình sẽ truyền nghề cho . Phải học tập cái nghề vuốt đuôi cũng hơi lâu đấy , ít ra mất cũng khoảng năm đến Mười năm .

      Không biết cách vuốt đuôi , mà vuốt bậy , Nên coi lại tay , kẻo dính phân không khéo lại bôi , trét vào chính mặt mình .

      Chào HAVU tội nghiệp của tôi !

      • Havu says:

        Ngồi đấy mà đợi CSVN chết, có mấy ông liệt não đợi 50 năm nay rồi, đợi từ lúc súng ống rần rần, rồi tụt quần vừa chạy vừa đợi, bây giờ ngồi ăn welfare thở hắt ra mà đợi, ông này tiễn ông kia về suối vàng, còn ai tiếp tục đợi, mà nhớ dặn con cháu có gì đừng có đăng phân ưu trên báo NV nhé!

      • ngoctóac says:

        Có gì đâu mà không đợi .70 năm như Liên xô ,cái nôi của chủnghỉaMac-Lê-xịt củng bị XÔ ngả như thường.
        Đừng nghỉ là Cáiđộc CSVN sẻ là vỉnh viển. Trước mắt là Mất Nước.Nước Mất thì Đảng củng Mất.,tụi bây bơvơ như chó không chủ……..
        Welfare/ mà có biết welfăre nghỉa là gí và sao được chính phủ Mỷ cho “ăn” không? Không biết thì đừng đề cập đến ,Không biết thì nên tìmhiểu> Thằng VC củng đang cố gắng cho dân ăn Welfare đó nhưng coi như là ân huệ nên có tên cán bộ đả lấy bớt ,đả “táp”,đả ‘nút’ của dân nghèo không có cả quần màmặc đó.
        Khẩu hiệu “ăn no mặc ấm,người già có viện dưởng lảo,người đau có nhà thương,trẻ con được ăn học miển phí ” là CS tuyên truyền đó ,nhưng không có đâu l2 chẳng có đâu .Cỉ toàn là bánh vẻ…Còn Mỷ không la làng ,nhưng Mỷ làm được…
        Bởi vậy nên thấy Mỷ tốt với người già,săn sóc người bệnh ,lo giáo dục cho con trẻ miểnphi mà GANH TỨC chăng?
        Sao có tên VC ngu như vậy hỉ?
        Còn chết thì ai củng chết,Mấy đưá sanh ra nhửng thằng con mất dạy đả chết chưa vậy? .Hay ở Mỷ củng ăn Welfare để thằng con thiếu óc nảo chưởi cha mẹ ông bà mình ? Hay cha mẹ còn ở VN? Họ đang bắt óc mò cua,ăn sắn thay cơm ,ăn rau tàu bay cho đầy bụng?
        Dù VNCH mấtnhưng dó là lẻ thường .Người lưong thiện vẩn đôi khi bị kẻ du đảng cướp đất cướp nhà. Nhưng họ vẩn là kẻ lưong thiện là kẻ có chính nghỉa. Mất thì phải đòi.Mất thì phải tìm cách chống lại .Mất thìphải tìm đử mọi cách để phản đối,chống đối hay đánh lại cái nước đả mất trong tay bọn ăn cướp ,phi nhân tính,,,Ví dụ như các nhà dân chủ ,như anh vượn,nhưdân oan ,như công giáo hay như dân HàTỉnh…Có chi mà tuị CS bây de bỉu ,mạt sát người ta .Đồ ngu,đồ vô học.Hảy về VNmà đánh người ,mà giết người VNđang chống đối tụi bây kià. Ở xứ tự do mà cứ xoen xoét cái miệng như cái lổ đít gàphê bình cha ông bây là rỏ ràng con không cha rồi Nhửng đứa con mồ côi được bọn đầu trâu mặt ngựa nuôi dạy,không còn tính người.
        Toàn dân VNCH đợi lủcộng tiêu tán đưởng. Còn lủ cộng đợi gì? Đợi quan thầy TC vào vn đặt nền đô hộ.Đợi dâng nước .Và đợi chạy…
        Chết là hết có cần gì phơi cu như bác .VN gọi là vô phúc mới đưa xác lên xuống ,hành tội để trảnợ đó chớ quí báu gì.
        Cần gì phải đăng cáo phó trên tờ báo NV. Để danh cho tụi bây vả cha ông bây.Nhớ đăng cáo phó nhé để bàn dân thiên hạ biết có con chó đả chết (sẻ bớt một con!)
        (nt)

  6. Tám tàng says:

    Nào danh xưng VNCH , nào Cộng đồng Hải ngoại , nào Thủ đô tỵ nạn , nào thành lũy chống Cộng cuối cùng …nào ..vv..!!! …??? ..~ !!!! . Là cái gì đây ? Là cái vỏ ? Là bùa chú ? …là hàng ngàn hội đoàn chống Cộng , không bước qua được câu hỏi , ba mươi bảy năm đã làm được gì ? Hay chỉ vạch lưng nhau cho bọn CS lợi dụng thời cơ , thừa nước đục thả câu nhảy vào ăn có , để rồi đêm đêm ngủ không được mà sân si , hỉ nộ với nhau . Vô tình lại theo con đường lấy Bá đạo mà thay thiên đạo .

    Cái thất thế của người chống Cộng cực đoan do ” ca ” không đúng cách , tạo nên thế yếu khi lý luận .

    Cái Vũ khí để đập thẳng vào mặt CS VN hôm nay chính là dân chủ và tự do . Dùng thiên đạo dân chủ tự do để dạy cho CSVN về bài học vi phạm nhân quyền , độc Tài , tham nhũng , ác đạo và bán nước . Những tội ác và tội lỗi hiện nay của CSVN khi soi xét bởi đạo lý nhân quyền tự do và dân chủ , nó sẽ bị vạch rõ , dầu cho CS có già mồm đến đâu vẫn không thể chối cãi được .

    Những người chống Cộng như đang thế thiên hành đạo , không Cần phải dựa vào VNCH , Cộng đồng này , Cộng đồng nọ … Việc dựa dẩm như vậy chỉ vô ích .

    Chính cái còn non kém của miền Nam về tự do và dân chủ trước năm 75 cũng đủ làm CS chết giấc , mệt nhừ để chạy theo nó . Nào phải đổi mới , nào phải bỏ chuyên chính vô sản để chạy theo kinh tế Thị trường định hướng XHCN …!!! Để hôm nay , cái nhân quyền tự do dân chủ nó thấm dần , thấm dần vào Đảng viên, ,nó làm người Đảng viên phản tỉnh , nó như bức thành lũy , nó như quả bom , nó ngăn cản , nó làm nổ bung cái bản chất độc Tài , độc quyền , độc ác của ĐCSVN .

    Đến hôm nay , khi đứng trước huyệt mộ , trước khi chết , ĐCSVN đang thoi thóp van cầu CHỈNH ĐỐN . Tiếc thay là ác đạo có chỉnh đốn vẫn là ác đạo , Chỉ có xoá đi chứ không thể dung dưỡng , thứ tha .

    Chính những người chống Cộng Hải ngoại , chống Cộng trong nước , chống lại ĐCSVN , chống lại nhà nước CHXHCN , là những người đang thế thiên hành đạo . Dùng cái thiên đạo đang soi sáng nhân loại là dân chủ và tự do để đập tan CS , chứ không phải là VNCH , là cờ vàng , là hội đoàn này , hội đoàn nọ , danh xưng này , danh xưng nọ. …vv…

    Cực đoan vì có thiên đạo dẫn đường mà không biết cách xử dụng . Lại chỉ muốn dùng đến cái sức mạnh của đám Đông tập thể , cái Huy Hoàng đã qua rồi , ôm cái hình ảnh mơ Hồ của quá khứ …để rồi phải bước vào con đường Bá đạo mà không hay biết .

    Cho đến nỗi , chỉ tranh luận nhỏ nhoi , đơn giản với những tên CS con , trên những trang mạng điện tử cũng tỏ ra yếu kém , không thuyết phục được người đọc .

    Có sẵn Vũ khí NHÂN QUYỀN , TỰ DO và DÂN CHỦ trong tay mà không biết xài , không biết cách xử dụng , lại muốn đi đóng tuồng hát bội áo mão , cờ xí , Cân đai , điều này không đáng buồn lắm sao ….???

  7. Binbon says:

    VQHN: Họ (CCCĐ) đang muốn tất cả những tờ báo ở đây đều đồng một tiếng nói, một luận điệu, một ngôn ngữ, và báo nào nói khác đều cần phải bị tận diệt.
    CCCĐ: – VQHN tuyên truyền cho CS, đánh phá CĐ
    – VQHN nên về VN mà làm báo với CS
    VQHN đương nhiên là về VN vô tư nếu anh muốn về, anh về cũng như một trong 4 triệu Đồng bào hải ngoại vẫn về VN thôi, chỉ khó nói là dân CCCĐ méo mồm hò hét để BKT và một số người nữa sang HK hưởng tự do và sau đó thì CCCĐ cho họ biết thế nào là tự do.

    • Người San Jose says:

      BBT thông-cảm.
      Vì tình-trạng lạm-phát CCCĐ dẩn đến khũng-hoảng thừa nên buộc lòng tôi phãi dọn-dẹp.
      Ở đây có 4 chử CCCĐ. Con ruồi cũng khá nặng ký.
      Bọn này từ đau bay ra mà đông quá vậy.

      Người San Jose

  8. Havu says:

    Không nên nhầm mấy người chống cộng cực đoan (CCCĐ) với cộng đồng người việt (CĐNV), những người CCCĐ chỉ chiếm số ít trong CĐNV tuy nhiên họ lại rất … cực đoan, hung hãn thao t túng mọi hoạt động có tính cộng đồng của Người Việt ở HN. Các cơ sở có dính đến làm ăn kinh tế đều ngại va chạm với đám người CCCĐ, hình ảnh xử lý của báo NV sau vụ SH nói lên điều đó, nhưng đã đến lúc thay đổi, tiềm lực của CCCĐ đã yếu đi trông thấy và người dân Việt HN cũng đa phần nhận ra bộ mặt thật của những người CCCĐ, cái gì đến sẽ đến!

    • Người San Jose says:

      Viết chưa tới 6 hàng chử mà có tới 4 chử CCCĐ,thêm “chống cộng cực-đoan”,và “cực đoan”
      Tổng-cộng có 6 chử cực đoan cho hơn 5 hàng chử.Con ruồi chống-cực-đoan này đã bị béo phì.
      Trong bộ nảo của mấy con ruồi này chẵng có gì, ngoài mấy chử:CCCĐ.

      Người San Jose

  9. Tu Dinh says:

    VQHNhiên không phân biệt 2 vấn đề khác nhau:
    (1) Tự do ngôn luận
    (2) Làm tổn thương một cộng đồng

    Các kỷ giả có quyền tự do phát biểu, không vi phạm pháp luật.

    Vấn đề là, các ký giả không có quyền làm tổn thương cộng đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản,
    bằng một bài viết SAI SỰ THẬT, và có tính chất nhục mạ cộng đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản.

    Bài viết của PQTuệ là một bài viết lạc đề. Bài viết của VQHNhiên cũng lạc đề.

    VQHNhiên có thể làm một trắc nghiệm: VQHNhiên đến một khu Do Thái, và hô lớn:
    Hitler muôn năm. Hitler không có giết dân Do Thái.

    Cảnh sát sẽ không bắt VQHNhiên, nhưng VQHNhiên sẽ thấy phản ứng của cộng đồng Do Thái.

    Không phải vấn đề tự do ngôn luận. Vấn đề là, báo Người Việt đã làm tổn thương cộng đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản, bằng một bài SAI SỰ THẬt, và có ý nhục mạ một cộng đồng.

  10. Nguyễn Lạc says:

    Một hai chục năm nữa thì đám gìa này chết sạch ấy mà. Giờ trông cũng vài mống già cỗi, lạc hậu…

    • T. says:

      20 năm nữa thì bọn Trung Ương Đảng của Nguyễn Lạc ( chệt? ) không chắc có được mồ yên mả đẹp hay mồ mả lại bị chính cái đám con cháu bọn công an bây giờ đào xới lên..

      • quang phan says:

        Trong khi các thế hệ của bè đảng Cộng sản Việt nam từ tên đại Việt gian Hồ chí Minh ngày trước xuống đến tên đại Việt gian Nguyễn phú Trọng ngày nay nối tiếp nhau làm tay sai cho bọn đế quốc Tàu cộng, dâng đảo, dâng biển và đất liền cho giặc, thì ở hải ngoại, các hậu duệ của người Việt quốc gia nối tiếp truyền tay nhau ngọn đuốc chống Cộng:
        Sunday, 05 August 2012
        Chủ Nhật ngày 29 tháng 07/2012 nhóm tuổi trẻ Seattle của đoàn lân Âu Lạc thuộc võ đường Vovinam tổ chức Lễ Tưởng Niệm và Vinh Danh đồng bào thuyền nhân và chiến sĩ VNCH đã hy sinh trên biển cả trong trận chiến Hoàng Sa. Nhóm tổ chức gồm 50 em tuồi từ 15 đến 22 và hơn 50 em tình nguyện viên hợp tác, các em đều là học sinh, sinh viên các trường Trung và Đại học tiểu bang Washington. Lễ Tưởng niệm và vinh danh được thực hiện ngoài đại dương trên chiếc tàu Argosy
        Số đồng hương tham dự hơn 700 người đủ mọi thành phần gồm nhiều đoàn thể, hội đoàn, các tôn giáo, các báo chí điạ phương và một số viên chức chính quyền Hoa Kỳ tham dự gồm có: Ông Thị Trưởng Seattle Mike Mcginn, dân biểu tiểu bang Bob Hasegawa, Ứng cử viên Thẩm Phán Tòa Thượng Thẩm Quận King Sean O’donnell.v.v
        Mặc dù chi phí thuê tàu khá cao nhưng các em đã được sự ủng hộ nhiệt tình của đồng hương nên kết quả chuyến ra khơi đã thành công tốt đẹp. Sau khi trả tiền thuê muớn tàu xong số tiền còn lại do bán vé và các mạnh thường quân ủng hộ, các em đã vui vẻ trao tặng cho Hội Cứu Trợ Thương Phế Binh VNCH ở Nam Cal.
        Cô Thảo Trần trong Ban Tổ Chức đã đọc bài diễn văn khai mạc trong buổi lễ đã làm nhiều người cảm động: “…………..Noi gương tinh thần bất khuất của các bậc tiền nhân, cha ông ta đã chấp nhận hy sinh, kiên cường chiến đấu chống quân xâm lược từ phương Bắc. Đặc biệt, trận hải chiến bảo vệ quần đảo Hoàng Sa ngày 19 tháng 01 năm 1974 đã đưa tên tuổi của 74 chiến sĩ VNCH đi vào lịch sử cận đại, tô đậm thêm nét hào hùng của dân tộc VN trong công cuộc chống giặc ngoại xâm……….biến cố ngay 30/04/1975 đã đưa đất nước chúng ta vào giai đoạn đen tối của lịch sử. Dưới sự cai trị độc tài, phi nhân của tập đoàn CSVN, hàng triệu đồng bào đã chấp nhận hy sinh, dìu dắt nhau bỏ nước ra đi, mở đầu cho cuộc hành trình tìm tự do vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại. Đau đớn thay, trên bước đường tìm tự do, đã có hơn ½ triệu đồng bào của chúng ta đã kém may mắn vùi thây dưới lòng biển Đông, trong rừng sâu nước độc……….chúng con mong các bậc cha ông sẽ tiếp tục dùng uy tín, khả năng của mình để giúp xây dựng cộng đồng mình vững mạnh, và đoàn kết hơn; giúp đỡ ủng hộ chúng con mạnh dạn bày tỏ lòng yêu nước, đứng lên đáp lời sông núi, đấu tranh hầu đem lại tự do, dân chủ cho quê nhà, nơi đó hơn 88 triệu đồng bào chúng ta đang khắc khoải chờ mong…”

Phản hồi