|

Hillary Clinton: Một người phụ nữ phi thường

 

Hillary Rodham Clinton. Ảnh Wikipedia

Nói về những người phụ nữ. Thông tin đầu tháng 7/2012 cho biết bà bác sĩ Lakshmi Sehgal người Ấn độ vừa qua đời hôm 3/7 hưởng thọ 97 tuổi. Khi bà còn sống thế giới ít nói đến bà. Nhưng bà quả là một trong những người phụ nữ phi thường của thế kỷ 20. Bà là một bác sĩ từng tham gia cuộc đấu tranh chống Anh quốc giành độc lập cho Ấn độ giữa thập niên 1940. Bà tham gia đoàn quân của lãnh tụ kháng chiến Subhas Chandra Bose và được ủy thác thành lập và chỉ huy trung đoàn nữ du kích đầu tiên với quân hàm Đại Tá. Khi người Anh trả độc lập cho Ấn, bà tham gia nội các tạm thời của lãnh tụ Chandra Bose với một chương trình giải phóng người phụ nữ Ấn, và san bằng giai cấp trong tôn giáo.

Trong sinh hoạt chính trị bà từng là Thượng nghị sĩ và năm 2002 tuy đã 87 tuổi bà Lakshmi Sehgal còn đại diện thành phần tả phái Ấn độ ra tranh cử tổng thống. Thất bại, bà trở về thành phố Kanpur miền bắc Ấn độ, mở một phòng khám bệnh miễn phí. Mỗi ngày bà đến phòng khám bệnh, tự tay quét dọn văn phòng trước khi mở cửa. Bà qua đời sau một cơn đau tim tại phòng khám bệnh của bà. Đó là tấm gương của một phụ nữ đã sống với tình thương trong thế kỷ 20 bên cạnh những người phụ nữ lừng danh khác.

Nói về những phụ nữ lừng danh khác trong thế kỷ trước và đầu thế kỷ này phải có một cuốn sách dày mới điểm qua hết như bà Margaret Thatcher, thủ tướng Anh 1979-1990; bà Gro Harlem Brundtland, thủ tướng Na Uy nhiều lần trong thời gian từ 1981 đến 1996; bà Corazon Aquino, tổng thống Phi Luật Tân 1982-1996; bà Benazir Bhutto, thủ tướng Pakistan 1988-1990, 1993-1996 và nhiều tên tuổi khác…. Trong đó có bà Hillary Rotham Clinton phu nhân tổng thống Bill Clinton đương kim bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ.

Bà Hillary Clinton là một người phụ nữ có chí lớn. Bà muốn trở thành tổng thống Hoa Kỳ để đưa Hoa Kỳ vượt qua giai đoạn chuyển tiếp siêu cường đầu thế kỷ. Mộng không (hay chưa?) đạt được, nhưng trong chức vụ Bộ trưởng Ngoại giao bà đã để lại một dấu ấn trên chính sách ngoại giao hướng về Á châu của Hoa Kỳ.

Từ đầu thập niên 1970, khi còn là một sinh viên trường luật tại đại học Yale bà đã có sắc thái đặc biệt. Giữa bao sinh viên ưu tú bà đã chọn Bill Clinton, một sinh viên bụi đời của một gia đình có nhiều vấn đề vì bà thấy qua Bill một tiềm năng chính trị, và bà đã không đánh giá nhầm. Thời gian Bill Clinton làm tổng thống vướng vào vụ Monica Lewinsky, bà đã đau khổ chịu đựng, quyết không li dị như thường tình theo văn hóa Tây phương để theo đuổi con đường vào Bạch Cung sau chồng. Nhưng ý người không vượt qua ý trời, bà đã không thắng được ông Obama trong cuộc tranh cử năm 2008, và bà đã can đảm nhận làm bộ trưởng ngoại giao cho tổng thống Obama để tạo uy tín cá nhân trên tầm vóc quốc tế để thực hiện những gì bà từng ấp ủ.

Bà Clinton biết rằng chính sách đối ngọai của một quốc gia là một vấn đề thuộc phạm trù sức mạnh của quốc gia đó. Theo Hiến pháp Hoa Kỳ, tổng thống Obama là người vạch chính sách đối ngoại, và bà, bộ trưởng ngoại giao là người thi hành chính sách của ông Obama. Nhưng bà cũng biết rằng quan hệ giữa bà và tổng thống Obama có tính đặc biệt và bà có nhiều tự do hơn các bộ trưởng ngoại giao khác trong sự chọn lựa chính sách.

Nếu tổng thống Obama thích ứng với khung cảnh mới của thế giới trong đó sức mạnh của Hoa Kỳ đã đạt đến cao điểm thì bà Clinton nghĩ rằng Hoa Kỳ còn có khả năng của một đại cường. Theo bà Clinton, sự nhìn nhận thế yếu không lợi gì cho thế đứng Hoa Kỳ mặc dù bà Clinton không có ảo tưởng về sức mạnh của Hoa Kỳ và thực tế trước mắt là thế kỷ 21 không còn là thế kỷ của Hoa Kỳ.

Bà Clinton đã chứng tỏ có tầm nhìn sâu sắc. Trong cuộc tranh luận năm 2007 giữa hai ứng cử viên Barack Obama và Hillary Clinton, khi trả lời một câu hỏi của cử tọa rằng nếu đắc cử tổng thống, trong năm đầu tiên ông có sẵn sàng gặp các lãnh tụ của Iran, Syria, Venezuela, Cuba, và Bắc Hàn mà không cần điều kiện tiên quyết không, ông Obama trả lời: “sẵn sàng”, trong khi bà Clinton cho rằng một cuộc gặp gỡ như vậy chỉ giúp cho kẻ địch dùng làm lợi khí tuyên truyền. Sau này, trong các lãnh tụ nói trên tổng thống Obama chỉ gặp bắt tay xã giao một lần với ông Hugo Chavez tổng thống Venezuela khi gặp nhau tại Hội nghị Thượng đỉnh các nước Châu Mỹ tháng 4/2009 tại Cộng hòa Trinidad and Tobago.

Và qua 4 năm làm tổng thống ông Obama đã chứng tỏ không ‘bồ câu” như khi tranh cử. Ông đã gián tiếp chứng tỏ quan điểm đối ngoại của bà Clinton là đúng. Ông Obama giữ lời hứa rút quân ra khỏi Iraq, nhưng tăng quân tại Afghanistan, tăng gia các cuộc đột kích giết các lãnh tụ al Qaeda bằng máy bay không người lái, quyết định đánh và giết Osama bin Laden tại Abbottabad bất chấp vi phạm chủ quyền của Pakistan.

Nhận lời làm bộ trưởng ngoại giao cho tổng thống Obama là một quyết định khó khăn và can đảm. Nhưng bà biết ở chức vụ bộ trưởng ngọai giao bà sẽ có một diễn đàn tốt nếu không gíup bà trở lại Bạch ốc khi thời cơ đến cũng là nơi để thực hiện chính sách đối ngoại của mình. Bà xem sự thất bại trong cuộc chạy đua vào tòa Bạch ốc chỉ là thua một trận đánh, chưa thua một trận giặc.

Quyết định của bà còn là một quyết định thức thời. Trong khi tổng thống Obama lo củng cố lại uy tín của Hoa Kỳ bằng thái độ khiêm nhượng thụt lùi tư thế quốc tế của Hoa Kỳ để mua chuộc lại lòng tin thế giới thì bà Clinton có tư thế để xác định Hoa Kỳ vẫn mạnh và vẫn lãnh đạo thế giới trong một thời gian dài trước mắt.

Đó là cái nhìn nhất quán của bà Clinton. Trong mọi chính sách bà quan tâm nhất đến tư thế của Hoa Kỳ trên thế giới trong thời đại bản lề thay bật đổi ngôi siêu cường trên thế giới. Và theo dõi cách hành xử của bà từ cuộc bỏ phiếu thuận năm 2003 cho phép tổng thống Bush tấn công Iraq lật đổ Saddam Hussein cho đến lập trường của bà trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2008 và các chính sách của bà trong gần 4 năm làm bộ trưởng ngoại giao chúng ta không thể không thấy cái nhìn chiến lược của bà:

Khi ra tranh cử bà Clinton đã không đưa ra những chủ trương lớn có tính triết lý như chủ trương Bảo thủ Với Tình Thương – Compassionate Conservative – của George W. Bush hay lập trường Người Dân Chủ Mới – New Democrat -, của ông Clinton. Lập trường của bà là củng cố thế mạnh của Hoa Kỳ lâu chừng nào hay chừng đó trong thế tương quan mới.

Chính sách của tổng thống Bush tại Trung đông là một thất bại, nhưng bà đã không đánh giá cuộc chiến Trung đông đánh Iraq là một điều vô ích. Máu và tiền của nhân dân Hoa Kỳ đã đầu tư vào Trung đông thì phải được dùng như một vốn liếng cho nền an ninh của thế giới và của Hoa Kỳ. Tầm nhìn của bà là bảo vệ chiến tuyến Trung đông đừng để cho nó sụp đổ trong khi chuẩn bị cho mặt trận mới tại Á châu Thái Bình Dương.

Bà Hillary Clinton không tỏ ra hối tiếc năm 2002 (khi còn là Thượng nghị sĩ) đã bỏ phiếu thuận cho phép Hoa Kỳ tấn công Iraq, và bà vẫn giữ lập trường đó, không đòi hỏi rút quân như nhiều thành viên thuộc đảng Dân chủ. Trong một cuộc phỏng vấn bởi phóng viên Dan Balz của tờ tuần báo Washington Post ngày 26/5/2006 bà nói “Tôi từng nói rằng tôi rất tiếc tổng thống đã xử dụng quyền hành của mình như vậy. Nhưng tôi phải nhìn vào toàn bộ vấn đề một cách có trách nhiệm. Tôi tin rằng chúng ta đang lâm vào một hoàn cảnh khó khăn để chúng ta có quyền hốt hoảng và vì vậy tôi không muốn a dua theo những người muốn ấn định một thời biểu rút quân cũng như những người ủng hộ tổng thống Bush và thủ tướng Tony Blair 100 phần trăm. ” (nguyên văn: I have said many times I regret how the president has used his authority. But I think I have a responsibility to look at this as carefully as I can and say what I believe, and what I believe is we’re in a very dangerous situation and it doesn’t lend itself to sound bites, and therefore I have resisted going along with either my colleagues who feel passionately they need to call for a date certain or colleagues who are 100 percent behind the policy and with the president and Prime Minister Blair … (“Does She Have a Platform To Stand On?”, The Washington Post National Weekly Edition June 5 -11, 2006).

Và cũng trong cuộc phỏng vấn đó bà Clinon nói: “Triết lý lãnh đạo quốc gia của tôi không thu gọn trong một vài danh từ đơn giản. Mỗi vấn đề sẽ được giải quyết tùy theo bối cảnh của nó và dựa vào những lý tưởng đẹp tôi hằng ôm ấp để tìm ra một giải pháp thực tế. Nó có thể không được giải quyết theo tiền lệ vì thật ra các vấn nạn của quốc gia chúng ta không có cái nào giống cái nào” (nguyên văn: I don’t think like that. I approach each issue and problem from a perspective of combining my beliefs and ideals with a search for practical solutions. It doesn’t perhaps fit a preexisting box, but many of the problems we face as a nation don’t either. (“Does She Have a Platform To Stand On?”, The Washington Post Natinonal Weekly Edition June 5 -11, 2006).

Tuy có kẻ thương người ghét nhưng không ai có thể chối cãi bà Hillary là một nhân vật lịch sử có cá tính đặc biệt. Trong cuốn hồi ký “Living History” của bà (nhà xuất bản Simon & Schuter – New York) phát hành giữa năm 2003, ba năm sau khi bà đắc cử Thượng nghị sĩ bang New York, một cuốn sách trình bày con người và lập trường xuyên qua tiểu sử của bà, bà đã dùng một văn phong nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức sống mãnh liệt. Qua đó người ta thấy một phụ nữ cương quyết nhưng không kém dịu dàng của một người đàn bà khi giải quyết sự việc, bà tranh đấu cho nữ quyền và nhân quyền nhưng không quá khích, biết thông cảm và tha thứ cho chồng, và quan trọng hơn cả bà chứng tỏ nắm vững công việc quốc gia và các vấn đề lớn của thế giới. Bà tin vào thuyết con người sinh ra vốn vô nhiễm mọi thứ trên đời và “tính bổn thiện”. Bà viết trong phần mở đầu của cuốn sách như lời trần tình với cử tri toàn quốc: “Tôi sinh ra không phải đã là một đệ nhất phu nhân, không phải là một người Dân chủ, không phải là một Thượng nghị sị, cũng không phải là một luật sư, không phải là một người tranh đấu cho nữ quyền và nhân quyền, tôi sinh ra chưa phải là một bà mẹ, một người vợ. Tôi sinh ra như một người Mỹ giữa thế kỷ 20, tại một địa điểm và vào một thời điểm đặc biệt. Tôi được tự do lựa chọn không bị giới hạn như những người phụ nữ Hoa Kỳ của những thế hệ trước tôi, và đa số những người phụ nữ thuộc thế hệ này ở những nước khác. Tôi sinh ra trong trào lưu thay đổi trên thế giới, và tôi được tham dự vào cuộc đấu tranh bảo vệ thế đứng của Hoa Kỳ trên thế giới (nguyên văn: I was’t born a first lady or a senator, I wasn’t born a Democrat, I wasn’t born a laywer or an advocate for women’s rights and human rights. I wasn’t born a wife or mother. I was born an American in the middle of the twentieth century, a fortunate time and place. I was free to make choices unavailable to past generations of women in my own country and inconceivable to many women in the world today. I came of age on the crest of tumultuous social change and took part in the political batổng thốngles fought over the meaning of America and its role in the world (Living History, trang 1).

Dự phần vào những cuộc đấu tranh chính trị xác lập thế nào là nước Mỹ và nhiệm vụ của Hoa kỳ trên thế giới là đường lối chính trị của bà. Bước vào chính quyền Obama với chức vụ Bộ trưởng ngoại giao bà Clinton triển khai chính sách đối ngoại siêu cường của Hoa Kỳ. Bà cùng với ông bộ trưởng quốc phòng Robert Gates (nguyên là giám đốc Trung ương Tình báo – CIA) bén nhạy nhận ra mối đe dọa của Trung quốc và đã nhanh chóng công bố chính sách của Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương tại Hà Nội tháng 7 năm 2010 khi dự Hội nghị ARF (Asean Regional Forum).

Bà Clinton (và ông Gates) là người đã thuyết phục tổng thống Obama để tâm đến vai trò của Hoa Kỳ tại Á châu và công bố chính sách “pivot” trong chuyến đi Úc châu cuối năm 2011. Nếu hôm nay Việt Nam có một tư thế rộng rãi để chọn đường lối đối ngoại (Trung quốc hay Hoa Kỳ) là nhờ sự mở đường của bà Clinton.

Dấu ấn chính sách trở lại Thái Bình Dương của bà Clinton cũng thấy được qua các chuyến đi Miến Điện của bà cuối năm 2011. Cảm nhận được sự trăn trở của các tướng lãnh Miến Điện trước áp lực của Trung quốc, bà Clinton đã thuyết phục Miến Điện chấp nhận tư thế chính trị của bà Aung San Suu Kyi và qua đó giải tỏa lệnh cấm vận của Hoa Kỳ và Tây phương đối với Miến Điện để giúp Miến Điện cân bằng và giải tỏa sức ép của Trung quốc. Chuyến đi Miến Điện 3 ngày của bà Clinon đầu tháng 12/2011 là một phần trong một chính sách lớn của Hoa Kỳ tại Á châu.

Khung cảnh chính trị tại Hoa Kỳ đang chuyển biến. Qua năm 2013 dù ông Mitt Romney hay Barack Obama đắc cử tổng thống Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton cũng không còn giữ chức vụ bộ trưởng ngoại giao. Nhưng vị tổng thống nào cũng còn cần đến bà trong cuộc đối đầu với Trung quốc trong thập niên thứ hai của thế kỷ 21 này.

August 7, 2012

© Trần Bình Nam

© Đàn Chim Việt
——————————————-

Tài liệu tham khảo:

1. “Does She Have a Platform to Stand On?” (The Washington Post, National Weekly Edition June 5th-11th , 2006)
2. “Living History”, by Hillary Rodham Clinton, Simon & Schuster, New York
3. “Democrats get boos, cheers at 2008 audition”, Reuters June 14, 2006, The San Diego Union-Tribune June 15, 2006
4. “Doubting Hillary” by Lexington, The Economist June 17th-23rd, 2006

16 Phản hồi cho “Hillary Clinton: Một người phụ nữ phi thường”

  1. Binbon says:

    Tác giả nói đúng là bà Clinton rất iu VN, thưc ra không những bà mà cả 4-5 BT ngoại giao và đến 5 đời Đại sứ HK tại VN đêu iu VN nhiều nhiều. Nói chung chưa bao giờ quan hệ quốc tế VN mạnh và có thế như bây giờ, chuyên với tàu khựa mặc dù phức tạp nhưng cũng sẽ êm đẹp thôi, không có đánh đấm như mấy đứa đểu nó kích động, nó mong muốn đâu, nếu là người có hiểu biết nên đặt câu hỏi: tại sao cựu thù HK nó lại yêu VN đến vậy mặc dù mấy người đểu nó vẫn lăn ra ăn vạ mọi chuyện khi có dịp tiếp xúc với giới chức Mỹ?

  2. DâM Tiên says:

    BẠN “DÂN CHỬI” TRÊN KIA, NÓI CÓ LÝ LẼ.

    Trung Cộng mạnh giỏi như ngày nay là nhờ Mỹ, qua những ‘ vụ việc”
    như sau : Mỹ tha chết cho Tàu trong chiến tranh Triều Tiên 1950;
    Mỹ cho Tàu bí mật nguyện tử; Mỹ cứu Mao khỏi bị Lâm Bưu làm
    phản; Mỹ làm hòa với TC nhờ cuộc chiến VN… Còn ngoài ra,TT
    Clinton giúp Tàu phồn thịnh, chắc không hẳn là ý riêng ngài Clinton,
    mà là kế hoạch hậu trường Mỹ.
    Mỹ giúp Tàu mạnh lên, bằng 80 phần trăm so với Mỹ, nhằm làm
    các nước nhỏ chung quanh…sợ Tàu, mà xin Mỹ giúp, mua vũ khó
    của Mỹ hàng loạt…
    Nói chung, Tàu không, và chưa bằng Mỹ. Có lẽ rồi cũng HÒA. Mỹ
    cùng Tàu…chia hai đông tây thiên hạ trong thời gian này, bao lâu?

    Riêng bà Clinton, thì xem như tổng thống thứ hai, ngoài nước Mỹ.
    ( Có sự phân công hậu trướng cả đấy).

  3. I Love You says:

    Đề nghị và mong thay BBT Danchimviet cố gắng loại bỏ một số phản hồi không có ý xây dựng, nhất là chê bai Tác giả, hay quan điểm chính kiến. có cảm nhận như trang Web phổ thông này đang bị Việt cộng phá hoại ! Nên cách tốt nhất là sàng lọc ý kiến hoặc nếu BBT không có thời gian thì nên cắt bỏ phần ” tự do dân chủ Says”. Vì nếu không cẩn thận thì trang mạng này cũng rẻ tiền như lá cải mà nhiều trang Báo khac đã vấp phải!
    Vài lời góp ý để lành mạnh văn hóa hơn. Chúc Đàn chim Việt mỗi ngày có nhiều Chim đẹp hơn nhưng không mong thấy Kên Kên với Quạ Quạ từ chốn Ba Đình…!

  4. Lý Chính Luận says:

    Lúc Viên Thiệu đem quân đánh Tào Tháo, y sai viên thư ký xuất sắc của y thuở đó là Trần Chấn viết một bài hịch rất hay. Tào man nghe xong bài ấy phát thất kinh. Y sợ đến xuất hạn đầm đìa và quên cả cơn nhức đầu đang hành hạ y lúc ấy. Bài hịch hay và dài lắm, nhưng tôi nhớ được hai câu sau, có thể nói là ý chính của toàn bài hịch ấy:

    “HỮU PHI THUỜNG CHI NHÂN, NHIÊN HẬU HỮU PHI THUỜNG CHI SỰ.
    HỮU PHI THUỜNG CHI SỰ, NHIÊN HẬU HỮU PHI THUỜNG CHI CÔNG”.

    (Nghĩa: “có người phi thuờng mới làm được chuyện phi thuờng; có làm được chuyện phi thuờng thì mới có công lao phi thuờng”. Quí cô bác có ai giỏi tiếng Hán và đánh máy chữ tàu được thì xin viết hộ tôi hai câu trên, xin cám ơn trước).

    Câu nói trên có thể áp dụng vào trường hợp của Bà Clinton. Nhưng thật tình thì nước VN đâu có thiếu những liệt nữ như bà Clinton! Chỉ khác nhau ở môi trường và cơ hội hoạt động đấy thôi!

    Chẳng qua vì bọn VC đang đè đầu cỡi cổ nhân dân ta là một bọn cực kỳ hung hiểm và thâm độc. Chúng còn thâm độc đến gấp mấy ngàn lần ách cai trị của bọn phong kiến tàu và thực dân Pháp! Người Pháp năm xưa dù gian hiểm đến đâu cũng còn chút lòng nhân đạo nào đó so với VC, cho nên các nhà cách mạng VN hồi đó vẫn còn “cựa quậy” được đôi chút. Còn bọn VC thì láu cá vốn là nghề ruột của chúng nên chỉ chớm thấy ai có một tí ngo ngoe chống đối là chúng thủ tiêu ngay!

    Nếu “trình độ” thâm độc của bọn côn đồ VC chỉ ngang bằng thực dân Pháp năm xưa thì quí anh hào liệt nữ nước ta chắc chắn là không thiếu đất dụng võ! Bản lãnh của họ có khi còn phi thuờng và làm được nhiều công lao phi thuờng hơn cả bà Clinton rất nhiều!

  5. binbon says:

    tác giả TBN là nhà báo mà không biết viết, phải viết là Vợ Chông nhà cựu TT Cliton ghét CS lắm, cho nên nó mới bỏ cấm vận, nó mới bình thường hóa quan hệ, để cho CS chết ấy mà, sang VN nó giả vờ cười toe toét thế thôi, nó xui VN làm đối tác chiến lược để các người tị nạn sớm về quang phục quê hương đấy, Hôm trước nó không tiếp cái vụ TNT là vì nó bận thôi, hí hí Vợ chồng nó yêu đám CCCĐ lắm, công dân ưu tú của nước mẽo đấy, thế nên nó cho phép bỏ cả tị nạn để lấy thẻ xanh, bỏ cả tị nan để ăn welfare mà.

  6. Lâm Vũ says:

    Bài viết này không phải là nhận định của tác giả TBN về bà Clinton mà là đánh giá của bà ta về chính mình!

    Hơn thế nữa, còn có nhiều khẳng định vô bằng cớ, có tính bốc thơm (“thấy kẻ sang bắt quàng làm họ”), như cho rằng bà Clinton chính sách “trở lại” (đặt trọng tâm) vào Á Châu.

    Ai theo dõi hoạt động của bà Clinton trong 12 tháng đầu thì thấy rằng bà không có chút kinh nghiệm nào về ngoại giao. Sởsở dĩ bà được cất nhắc vào vị trí thứ nhì của nội các – chức Ngoại Trưởng – là do uy thế của bà, nhờ đức ông chồng cự TT Clinton và để tạo sự đoàn kết trong nội bộ đảng Dân Chủ. Chính vì sự thiếu khả năng và kiến thức cần thiết cho một Ngoại Trưởng Hoa Kỳ, mà ngay từ đầu TT Abama đã đạt ra hai chức vị Đặc Sứ phuị trách hai vùng nóng bỏng là Afganistan và Trung Đông.

    Ngược lại, bộ trưởng quốc phòng Robert Gates mới là người hoàn toàn lãnh trách nhiệm đưa ra chính sách An Ninh cho Hoa Kỳ, vốn là trách nhiệm của vị Ngoại Trưởng…

    Tóm lại, bà Clinton chỉ có thể trở thành người phụ nữa phi thường nếu bà đã trở thành TT phái nữ đầu tiên của Hoa Kỳ. Nếu được hội nghị đảng Dân Chủ đề cử thì bà có lẽ cũng đã thắng liên danh McCain va Palin, nhưng đảng Dân Chủ đã tin tưởng ông Obama hơn. Điều mà tôi hoàn toàn đồng ý ngay từ đầu đến bây giờ.
    LV
    TB. TBN dịch “I wasn’t born a Democrat” thành “Tôi sinh ra không phải không phải là một người Dân chủ” là sai, “a Democrat” có nghĩa là “đảng viên đảng Dân Chủ”.

  7. THƯỢNG NGÀN says:

    ĐÀN BÀ

    Đàn bà đâu chỉ tình yêu
    Hay cần bộ ngực mỹ miều hơn ai
    Hoặc cần cái vẻ trang đài
    Môi son má phấn khiến ai xiêu lòng
    Hoặc thêm đôi mắt đa tình
    Hớp hồn thiên hạ lụy mình như chơi
    Chuyện xưa chẳng lạ trên đời
    Ngày nay cái mới là thời mô đen
    Đàn bà hết kiểu vú em
    Đẻ con nuôi lớn dạy nên con người
    Nhưng mà phải biết chịu chơi
    Ra ngoài xã hội nhằm người biết ta
    Nếu chơi chính trị càng xa
    Nên ngài Thủ tướng lên bà Ngoại giao
    Hay làm Tổng thống mấy hồi
    Miễn là dân thích dân bầu được ngay
    Bỏ đi cái lối dân cày
    Ra đồng cắt lúa một tay cầm liềm
    Hay vào nhà máy đập đinh
    Hai tay cầm búa thương tình lắm thay
    Công nhân trí thức thời nay
    Cổ cồn màu trắng găng tay màu vàng
    Áo bờ lu mặc thênh thang
    Có nhiều tri thức lại càng chuyên sâu
    Qua rồi những thuở cầu âu
    Đàn bà chỉ biết gục đầu sinh con

    ĐẠI NGÀN
    (08/8/12)

  8. Binbon says:

    Tác giả TBN viết thế này thì đám ruồi sẽ không bu làm gì, ít nhất phải có tí chửi, có tí chống cộng, mà bà H.clinton như bị bùa mê, sang VN cười toe toét thế thì lấy đâu ra mà gài tí nhân quyền, tôn giáo nhỉ?

    • Ngụy Quân Tử - Hồ Bác Cụ says:

      Thằng nào tỉnh táo như Binbon thì Bác Cụ mới khoái!!!! Các chú cứ mê mải chống Cộng loạn xà ngầu lên không còn biết trời trăng gì nữa!!! Binbon tỉnh táo nên Bác Cụ xin mời tiếp tục!!!

  9. Dân Chửi says:

    Đồng ý với tác giả TBN về bài viết này. Tôi cũng rất phục và thích bà Hillary như người phụ nữ phi thuờng. Tuy nhiên, nếu theo như bài viết này, thì bà Hillary “nhận ra mối đe dọa của Trung quốc” coi bộ hơi….bị trễ!!! Lúc ông Clinton còn làm TT và đang vận động cho nhiệm kỳ 2, ông Clinton đã nhận tiền vận động của tay Indo gốc Tàu, đã làm ngơ cho Tàu ăn cắp bí mật của Mỹ, v.v. Bọn Tàu rất mong ông Clinton thắng cử vì điều đó rất có lợi cho kế hoạch phát triển của chúng: ăn cắp bí mật quốc phòng Mỹ, có điều kiện dễ dãi vào WTO và làm ăn với Mỹ. Bọn Tàu phù đã phất lên từ thời Clinton kéo dài cho qua hết thời ông Bush, tổng cộng 16 năm dài liên tục….Mỹ hay nuôi cho kẻ thù lớn mạnh rồi mới quay sang tìm cách đối phó, điều này đã từng xảy ra!!! Chỉ tiếc là bọn côn đồ lưu manh thất học CSVN, cơ trí thấp kém, chỉ giỏi tàn ác man rợ đàn áp dân VN, chơi không lại tụi Tàu. Toàn bộ đảng CSVN từ trên xuống dưới, từ Hồ chí minh cho đến bọn khỉ vượn nhăng nhố sau này, không có ai là đối thủ xứng tay với bọn Tàu, cho nên bị chúng lợi dụng máu xương người VN, bị chúng chơi trác xí gạt nhiều lần mà vẫn phải câm miệng “nị hảo”….cho nên chế độ côn đồ lưu manh chỉ sử dụng toàn bọn thất học, nịnh bợ, trơ trẽn trâng tráo, càng kéo dài sự sống bám vào máu của nhân dân, thì chuyện mất nước càng ngày càng hiển lộ và khó gỡ hơn!!!

    • Khách says:

      Clinton là ai ? thằng này thuộc phe phản chiến,có lúc đã cùng gã phó TT đương nhiệm ra đề luật cắt giảm viện trợ cho VNCH.Clinton chỉ giỏi gái gú như qúi vị đã biết,miệng lưỡi em “sướng ngôn dziêng” của đài HNMới rất hợp gu Clinton.

    • Trương Phi says:

      Ban biên tập DCV nên cắt những comm như thế này. Không thể có thứ ngôn ngữ “hạ cấp” ở đây.

  10. Bạn đọc says:

    Một bài viết hay!

Phản hồi