|

Một mùa thu đểu

Lời Thưa Đầu: Khi già, tôi thấy mình gần với thiên nhiên hơn và lấy làm tiếc là đã có lúc sống quá hối hả nên quên để ý sự thay đổi hàng năm của đất trời. Cả bốn mùa – Xuân, Hạ, Thu, Đông – đều coi như “nơ pa” tuốt luốt.

Đêm qua, tình cờ đọc lại mấy bài thơ (Thu Ẩm, Thu Vịnh, Thu Điếu) của Nguyễn Khuyến mà bâng khuâng cảm xúc rạt rào mãi cho đến sáng. Sáng, nhủ lòng (Ngô đồng nhất diệp lạc – Thiên hạ cộng tri thu) mình cũng nên có đôi lời về Mùa Thu – cho nó có vẻ văn nghệ sĩ chơi, chút xíu – dù chỉ là … Thu đểu!

Trân Trọng

——————————————-

Ngày 26 tháng 6, VNEXPRESS đi tin: “Hàng trăm công nhân Bình Dương nhập viện sau bữa cơm chiều.” Qua mấy bữa sau, 30 tháng 7, cũng VNEXPRESS lại đưa tin nữa: “Công nhân Bình Tân ngộ độc tập thể sau bữa cơm trưa.”

Ôi, tưởng gì chớ mấy chuyện lẻ tẻ này thì ông Nguyễn Thanh Phong – Phó Cục Trưởng Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm – đã báo trước cả tháng rồi mà. Trong buổi gặp mặt báo chí sáng 14-6, tại Hà Nội, giới chức có thẩm quyền này cho biết: “Tình trạng ngộ độc thực phẩm quý II tăng hơn quý I” và nguyên nhân là “do thời tiết nóng bức ảnh hưởng rất lớn đến đường tiêu hóa.”

Thủ phạm, rõ ràng, đã bị chỉ tên.Tuy nhiên (và tất nhiên) không ai hẹp hòi và cố chấp tới cỡ chỉ trích, phê bình, bắt lỗi … thiên nhiên hay thời tiết!

Nắng mưa là bệnh của Trời.

Ngộ độc là bệnh của người không may!

Đợi qua qúi III, khi mùa Thu tới, khí trời trở nên mát mẻ “sẽ không ảnh hưởng lớn tới đường tiêu hóa” nữa thì tình trạng ngộ độc thực phẩm (automatic) sẽ giảm thôi. Còn chuyện những sản phẩm không đạt tiêu chuẩn chất lượng (như rau đểu, gạo đểu, bún đểu, bánh phở đểu, trứng đểu, thịt đểu, dầu ăn đểu, gia vị đểu …) đều là do bọn đểu làm ra.

Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm (nói riêng) và Nhà Nước (nói chung) hoàn toàn (và tuyệt đối) không dính dáng gì ráo đến những việc tiêu cực, xấu xa này. Nói tóm lại, và nói theo người đời thường là “Trời kêu ai nấy dạ.” Ăn uống (bậy bạ) nhằm lúc “thời tiết xấu” thì bị ngộ độc ráng chịu, vậy thôi.

Mà chỉ bị ngộ độc cấp tính vì thực phẩm thì kể như là chuyện nhỏ – và là chuyện xẩy ra hàng ngày – bất kể mùa màng hay thời tiết ra sao, ở xứ mình. Nơi đây, đồ ăn thức uống nhiều thứ gây ảnh hưởng độc địa hơn nhiều – có thể khiến “hại gan, suy tủy, ảnh hưởng thận – theo như tường thuật của hai ký giả Đoàn Huy và Thanh Tùng, qua loạt bài phóng sự (“Hãi Hùng Cà Phê Đểu”) đọc được trên Thanh Niên On Line bắt đầu từ ngày 17 tháng 7 năm 2012:

Trưa ngày 6.7, men theo con kênh nước đen bốc mùi trên đường Tô Hiệu, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú, chúng tôi tìm đến cơ sở rang xay cà phê Thông Phát (số 108 – lô 4 Tô Hiệu, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú). Cơ sở như một nhà kho, được xây dựng bằng sắt thép mái tôn cũ kỹ, trên diện tích hơn 500 m2. Bên phía tay phải cơ sở, chiếm 2/3 diện tích là nơi chứa hàng trăm bao tải đậu nành; phần còn lại đủ để 3 máy rang đậu và 1 căn phòng nhỏ chứa các thùng hóa chất…

 “Cơ sở chế biến cà phê nhưng đố anh tìm được hạt cà phê nào” – một công nhân ở đây vừa cười vừa nói…

Dân Việt có thể sống với những toà án đểu, bệnh viện đểu, bằng cấp đểu, quan chức đểu, lý lịch đểu, dự án đểu, công ty đểu, qui hoạch đểu, truyền thông đểu, quốc hội đểu, chính phủ đểu … thì (lỡ) uống lai rai thêm vài ly cà phê đểu – nghĩ cho cùng – cũng không phải chuyện “hãi hùng” gì cho lắm. Điểm duy nhất đáng chú ý trong loạt bài phóng sự của Đoàn Huy và Thanh Tùng là họ khám phá ra được cách chế biến thế thôi:

Đậu nành + hoá chất = cà phê đểu!

Công thức giản dị này dễ khiến cho người ta liên tưởng đến một sự kết hợp nhuần nhuyễn khác, cũng tại Việt Nam:

Dối trá + bạo lực = cách mạng đểu!

Riêng về mặt “dối trá,” nhân dịp cả nước đang nô nức chuẩn bị đón chào và kỷ niệm cuộc Cách Mạng Mùa Thu, xin mời mọi người xem qua (một phần) cuộc phỏng vấn của một nhà báo trẻ với một nhà cách mạng lão thành:

Nói về Tổng khởi nghĩa 1945, một điều có lẽ là thắc mắc của một số người (tôi không nói là “nhiều người”, vì không biết nhiều ít thế nào), là thực sự thì cuộc Cách mạng Tháng Tám có ý nghĩa đặc biệt quan trọng hay không, khi mà Nhật đã bại trận trong Thế chiến và sẽ phải rút khỏi Đông Dương, Việt Nam đã có một chính phủ (của Bảo Đại và Trần Trọng Kim), v.v.
Tôi hy vọng những điều mà bà Lê Thi – một trong những nhân chứng của thời đó – nói trong bài dưới đây, có thể trả lời phần nào câu hỏi này – từ góc nhìn của bà… bà Lê Thi sinh năm 1926, nguyên Viện trưởng Viện Triết học, con gái cố Giáo sư Dương Quảng Hàm; bà cũng là một trong hai thiếu nữ kéo cờ trong lễ Độc lập 2/9/1945.(Người kia là bà Đàm Thị Loan, phu nhân Đại tướng Hoàng Văn Thái).”

- Và ngày 17 tháng 8 đã diễn ra như thế nào? Với tư cách một người tham gia cả quá trình, từ lúc chuẩn bị tới khi thực hiện, xin bà kể lại những gì bà còn nhớ về sự kiện 17 tháng 8.
- Ngày hôm đó, chúng tôi dán cờ đỏ sao vàng bằng giấy, giấu sẵn trong người, kéo tới quảng trường Nhà hát lớn để dự mít tinh từ sáng sớm. Khi người của chính quyền Trần Trọng Kim vừa chuẩn bị khai mạc, thì một người – sau này tôi biết đó là ông Trần Lâm, nguyên Giám đốc Đài Phát thanh – Truyền hình Việt Nam – đã lên được gác hai tung cờ đỏ sao vàng của ta lên. Lá cờ rất lớn, phấp phới bay trong gió, đẹp và oai hùng lắm. Cùng lúc đó, Việt Minh cũng giành micro từ tay người của phía chính quyền, chuyển nó cho hai phụ nữ đại diện của Mặt trận Việt Minh lên nói chuyện
…”

(“Đoan Trang. “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Tuần Việt Nam 18 Aug. 2009).

Tuy bà Lê Thi mô tả đây là một cuộc khởi nghĩa của “những người tay không” (*) nhưng – rõ ràng – họ đã “giấu sẵn trong người”  và trong tâm nhiều điều khuất tất. Họ đã “giành micro,” “chớp thời cơ,” và “cướp chính quyền” từ một chính phủ hợp hiến mà vẫn trơ tráo nhắc lại với rất nhiều hãnh diện.

Bằng vào những thủ thuật gian trá tương tự (cùng với bạo lực) hơn nửa thế kỷ qua, những người cộng sản Việt Nam đã tạo dựng ra một Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa – với rất nhiều nét đặc thù:

“Tổ quốc đã trở thành đao phủ. Những người địa chủ và tư sản không những bị ruồng bỏ mà còn bị coi là thù địch và bị tàn sát. Rồi cũng nhân danh tổ quốc họ phát động chiến tranh thôn tính miền Nam làm hàng triệu người chết và đất nước kiệt quệ.Tổ quốc đồng nghĩa với chiến tranh và chết chóc. Toàn thắng rồi, tổ quốc xã hội chủ nghĩa quên phắt cam kết thực hiện hoà giải và hoà hợp dân tộc. Tổ quốc bỏ tù và hạ nhục hàng triệu người. Tổ quốc đánh tư sản, tống cổ con cái ‘ngụy quân, ngụy quyền’ ra khỏi trường học và lùa đi vùng kinh tế mới. Tổ quốc khống chế và hăm dọa bằng công an thành, công an tỉnh, công an huyện, công an phường. Biết dân chúng không còn chịu đựng được nữa và muốn bỏ nước ra đi, tổ quốc đứng ra tổ chức vượt biên bán chính thức để lấy tiền chuộc mạng của những người muốn chạy trốn nanh vuốt của mình. Tổ quốc hành động như bọn giặc cướp. Đến khi bị dư luận thế giới lên án dữ dội vì hành động bỉ ổi này, tổ quốc dẹp luôn đợt vượt biên bán chính thức và dĩ nhiên không trả lại tiền. Tổ quốc đểu cáng và lật lọng.”

“Đối với những người ra đi, tổ quốc là sóng gió, hải tặc, là cái chết trong bụng cá, may mắn hơn là những ngày ê chề trong những trại tập trung trước khi tìm được một quê hương mới. Tổ quốc là một dĩ vãng cần quên đi. Đối với những người ở lại, tổ quốc đổi tiền mấy lần để cướp giật, tổ quốc sách nhiễu từng ngày. Tổ quốc nói trắng cũng được, nói đen cũng xong, cấm rồi lại cho phép, cho phép rồi lại cấm, muốn bắt hay tha tùy ý, người dân chịu đựng hết. Vì tổ quốc có súng.” (Nguyễn Gia Kiểng. Tổ Quốc Ăn Năn. Không có tên NXB. Paris 2001, 570 – 571).

Ông Nguyễn Gia Kiểng nói (nghe) có vẻ hơi quá lời nhưng thực ra vẫn chưa đủ ý. Xin nghe thêm vài nhận xét nữa của nhà vănPhạm Đình Trọng – người hiện đang sống ở trong nước – về những “thảm hoạ” mà Cách Mạng Tháng Tám đã “mang lại” cho người dân Việt:
Thảm họa chia cắt đất nước. Chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai phe, hai trận tuyến chém giết nhau cả chục năm đằng đẵng, hàng triệu người lính Việt Nam, hàng triệu dân thường Việt Nam bị chính người Việt giết chết, hàng triệu người vợ góa bụa, hàng triệu người mẹ cô đơn, hàng triệu gia đình tan nát. Đất nước thành núi xương, sông máu. Cả dân tộc điêu linh, nghèo đói vì đất nước bị chia đôi, hai miền Nam, Bắc thành hai trận tuyến bắn giết  nhau.”

Di cư 1954. Nguồn ảnh: langven.com

“Thảm họa Cải cách ruộng đất. Chia một dân tộc vốn yêu thương đùm bọc nhau, thương người như thể thương thân, thành những giai cấp đối kháng luôn hằm hè đấu tranh giai cấp, luôn nung nấu hận thù giai cấp, đấu tố, thanh trừng, sát phạt, hãm hại nhau dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết oan ức, tức tưởi cho người lương thiện. Cải cách ruộng đất hủy diệt những giá trị vật chất, hủy diệt cả những giá trị văn hóa, tâm linh. Khối đoàn kết dân tộc vốn là sức mạnh, là tài sản của dân tộc Việt Nam bị phá nát. Đạo lí, văn hóa dân tộc bị hủy hoại. Niềm tin tôn giáo thánh thiện bị loại bỏ để bây giờ chỉ còn niềm tin thô tục, thấp hèn, sì sụp lễ bái cầu tài, cầu lộc, cầu thi đỗ, cầu được cơ cấu, cầu được trúng cử trong đại hội đảng kì, cầu tiêu diệt, trừ khử được đối thủ cạnh tranh trong chính trị, trong làm ăn.
“Thảm họa Nhân văn Giai phẩm. Đầy đọa cả một đội ngũ trí thức, nghệ sĩ, xóa sổ đội ngũ trí thức, nghệ sĩ đích thực, chân chính để chỉ còn những trí thức, những nghệ sĩ bị công chức hóa, nô lệ hóa, giết chết sự sáng tạo cả một nền văn học nghệ thuật.

Đấu Tố. Nguồn: Nhà Xuất bản Mỹ thuật, 2010.

Thảm họa tập trung cải tạo. Tù đày không án hàng trăm ngàn người Việt Nam khác biệt ý thức hệ. Đất nước thống nhất mà vẫn phân chia ta, địch trong lòng dân tộc, vẫn khoét sâu trận tuyến ý thức hệ trong lòng dân tộc, dân tộc mãi mãi li tán.
Thảm họa tha hương. Hơn ba triệu người phải xa người thân yêu ruột thịt, rời bỏ quê hương đất nước ra đi để chối bỏ sự phân biệt đối xử, trốn tránh cuộc đấu tranh giai cấp độc ác, vô lương. Nửa triệu người bỏ xác dưới đáy biển. Xa nước đã hơn ba chục năm, đến nay nhiều người vẫn chưa được một lần về thăm nước chỉ vì khác biệt ý thức hệ, bị chính quyền trong nước vẫn coi là thế lực thù địch, bị cấm cửa không cho về. Những ai đã xa nước mới thấm thía việc ngăn cấm con người trở về với quê cha đất tổ, trở về với cội nguồn dân tộc là độc ác, vô lương không còn tính người như thế nào!
Thảm họa Bắc thuộc. Chính quyền nhà nước ở Việt Nam hiện nay như không còn là chính quyền của nhân dân Việt Nam, như không còn là chính quyền của đất nước Việt Nam nữa mà là chính quyền của Đại Hán phương Bắc.
Dù phải sống với chừng đó thảm họa, hàng năm – cứ vào đầu Thu – nhà nhà vẫn phải chưng ảnh và treo cờ. Người người vẫn phải hân hoan, nhiệt liệt chào mừng và kỷ niệm Cách Mạng Mùa Thu. Chỉ cần tỏ ra không hân hoan hoặc kém nhiệt liệt (chút xíu) là lôi thôi lắm, và lôi thôi ngay, chứ không phải bỡn.
Thiệt là một mùa Thu đểu!
© Tưởng Năng Tiến
——————————————-
(*) Trong một bài viết trước (“Bọn Mafia Và Những Người Làm Cách Mạng”) trên diễn đàn talawas, chúng tôi đa ghi nhầm rằng “ký giả Đoan Trang gọi đây là Cuộc khởi nghĩa của những người tay không.” Thực ra, đây là cách nói của bà Lê Thi, và đã được Đoan Trang dùng làm tựa cho bài phỏng vấn dẫn thượng. Xin chân thành xin lỗi độc giả, và nhà báo Đoan Trang, về sự sơ xuất và cẩu thả của chúng tôi.

 

18 Phản hồi cho “Một mùa thu đểu”

  1. noileo says:

    Bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ & bọn trí thức 19-5, chuyên nghề làm chứng gian, không ngừng tiếp tay bọn cộng sản VNDCCH gian ác vong bản ngoại lai tay sai Tàu cộng, lua doi nguoi dan, rêu rao những là “cách mạng mùa thu tháng 8 đánh đổ thực dân & phong kiến, dành độc lập từ tay quân Nhật”

    Nhưng, vào cái ngày “cách mạng 19 tháng 8 mùa thu” ấy:

    -quân Nhật đã đầu hàng quân Mỹ & Đồng Minh tu truoc,

    [đã hơn một lần quân Nhật xin giao nộp vũ khí cho chính phủ Trần Trọng Kim, nhưng chính phủ TTK không nhận, vì không muốn vũ khí ấy có thể sẽ bị dùng vào các tranh chấp nội bộ giữa người Việt với nhau].

    -quân thực dân Pháp, chính quyền thực dân Pháp thì đã bị lật đổ từ ngày 9-3-1945, Vua Bảo Đại đã tuyên bố VN độc lập từ ngày 11-3-1945, mời ông Tràn Trọng Kim làm thủ tướng chính phủ đầu tiên của nước VN độc lập

    [Như người ta biết, ông Ngô Đình Diệm là người được Vua Bảo Đại chọn lựa trước TTK, nhưng vì những ngăn trở ngoài ý muốn khiến NGô Đình Diệm không trình diện nhậm chức đuọc, nên, không thể đợi lâu hơn nữa, Vua Bảo Đại đã mời ông TTK làm Thủ tướng

    không biết có nên gọi đây là "định mệnh" không? Vì lẽ, nếu chức vụ Thủ tướng mà do NGô Đình Diệm nắm giữ, chắc chắn khong co cau chuyen đám cộng sản Hồ chí Minh dở trò cướp mi cơ rô trong ngày 17-8-1945, chắc chắn Ngô Đình Diệm không dễ dàng nhượng bộ cộng sản Hồ chí Minh như Trần Trọng Kim, vốn là một nhà giáo, không ưa thích quyền lực & chính trị, đã dễ dàng nhượng bộ, de mac cho bon cộng sản Hồ chí Minh cuop quyen]

    Vậy hoi bon tri thuc cong san chan chinh tim do the do chuyen nghe lam chung gian, quân Nhật, quân Pháp nào ở đâu cho bọn cộng sản & bọn “tiền khởi nghĩa” & bọn trí thức cộng sản “đánh đuổi” & “danh doc lap tu”?

    Quân Nhật & quân Pháp tại VN là những đạo quân chính quy, nghĩa là nó có tổ chức đơn vị, tiểu đội & trung đội… tiểu đoàn & trung đoàn…, nó có sĩ quan chỉ huy cho từng đơn vị..

    Vậy hoi bon tri thuc cong san chan chinh tim do the do, thuong huyenh hoang, “cách mạng tháng 8 đánh đổ thực dân Phap & dành độc lập từ tay quân Nhật”, thì đơn vị quân Nhật nào, quân Pháp nào, quân số bao nhiêu, sĩ quan chỉ huy cấp bậc gì, tên gì… , đã bị “cách mạng tháng 8″ đánh đuổi, bắt giữ, bắn hạ, dành độc lập từ?

    -Vào ngày 2-8-1945 pho tượng Paul Bert, viên toàn quyền đầu tiên của thực dân Pháp, tại Hà nội, đã bị người dân Hà nội lật đổ, lật đổ giữa thanh thên bạch nhật, (chứ không phải là khủng bố lén lút như quân khủng bố Việt cộng hèn hạ tàn phá tài sản & giết hại người dân miền nam)

    Pho tượng Paul Bert giữa Hà nội là biểu tượng quyền lực của thực dân Pháp tại VN, cũng như lăng & tượng bác Lê Nin, tượng bác Hồ chí Minh, the serial killer, là biểu tượng quyền lực của bọn cộng sản VNDCCH gian ác vong bản ngoại lai tay sai Tàu cộng tại VN.

    tượng Lê Nin ở Hà Nội & lăng cụ Hồ chí Minh, chuyên gia hửi rắm Tây năm 1946 & tuọng bác Hồ chí Minh, chuyên nghề ăn cứt Tàu năm 1950, mà bị đập phá thì chỉ có nghĩa là quyền lực cộng sản gian ác vong bản ngoại lai tay sai tàu cộng đã sụp đổ,

    thì cũng vậy, tượng Paul Bert bị lật đổ chỉ có nghĩa là quyền lực thưc dân Pháp đã bị lật đổ,

    Tượng Paul Bert bị lật đổ vào ngày 2-8-1945, nghĩa là nha cam quyen thực dân Pháp đã bị lật đổ từ một tháng trước ngày 2-9-1945, từ 17 ngày trước ngày 19-8-1945

    Vậy hỏi bon “tri thuc dang lanh dao” chuyen nghe lam chung gian, rằng còn “thực dân Pháp” đâu ra cho bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ & bọn “tiền khởi nghĩa” & bọn trí thức19-5.., làm “cách mạng tháng 8 đánh đổ thực dân Pháp” ?

    Thực dân Pháp, mà người dân VN phải chiến đấu gian khổ đánh đuổi, chính là do bọn cộng sản VNDCCH & bác Hồ chí Minh bán nước, Pham Van Dong & Vo Nguyen Giap & Truong Chinh, tri thuc cong san chan chinh tim do the do, đón rước vào Việt nam trong ngày 19-5-1946 qua bản thỏa hiệp 6-3-1946 do cụ Hồ chí Minh ký với thực dân Pháp, đặt VN vào vòng Liên Hiệp Pháp => đặt VN vào vòng lệ thuộc Pháp lần thứ 2 => bán rẻ nền độc lập còn non trẻ của Việt nam, mới đạt được trong ngày 11-3-1945,

    Theo đòi hỏi của bọn cộng sản mùa thu tháng 8, Vua Bảo đại đã trao nền độc lập mới mẻ của VN cho chúng giữ, nhưng chúng lại đem bán rẻ cho Pháp!

    Một mùa thu đểu, một bầy chuyên gia làm chứng gian, aka “trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, trí thức xã hội chủ nghĩa, trí thức “đảng lãnh đạo”, trí thức 19-5, trí thức giải phóng” chuyen nghe tiếp tay bọn cộng sản gian ác vong bản ngoại lai tay sai Tàu cộng lừa dối người dân VN câu giờ cho bọn cộng sản củng cố ách cai trị cộng sản đê tiện đàn áp trí thức & trấn lột dân nghèo & mãi quốc cầu vinh & ăn cắp quốc khố

    • Quản Giáo - says:

      Một kẻ tâm thần – Chính xác !

      • Ngụy Quân Tử - Hồ Bác Cụ says:

        Quản Giáo ơi, Bác Cụ đây!!! Người VN nào mà không biết sôi máu, bực tức trước những hành động phá hoại côn đồ lưu manh bán nước hại dân của tên Hồ chí minh cùng đồng bọn tay sai CSVN, mới đích thị là những kẻ tâm thần. Mịa nó, cai tù thì nói mẹ nó là cai tù, bày đặt quản giáo là cái đ….gì???? Về Ba Đình mà quản cái xác khô thúi rữa của thằng dâm tặc phản quốc Nguyễn Sinh Cung nằm đó!!!

      • noileo says:

        Quản Giáo – says:
        14/08/2012 at 09:35 Một kẻ tâm thần – Chính xác !

        “Tâm thần” mà có thể nêu ra sự thật, rành mạch, rõ ràng, khiến bọn “quản giáo” & cai tù Việt cộng, bọn chuyên nghề đánh đập, hành hạ nhục hình tù nhân yêu nước, phải tắt tiếng & câm họng, chỉ còn có thể ú ớ chửi đổng, thì “tâm thần” ấy cũng đáng kể lắm chứ, nhịa! thì “tâm thần” ấy cũng có thể ngồi trên đầu bọn “trí thức & sử gia bậc thầy” của quản giáo, bọn trí thức & sử gia xã nghĩa chuyên nghề làm chứng gian nhồi sọ quản giáo ấy, nhỉa!

  2. An Ninh Nhân Dân Việt Nam - says:

    Một thằng đểu , có cái nhìn đểu , toàn viết đểu , kéo theo mấy đứa đểu …hùa nhau , để tiếp tay cho bọn Tàu đểu chống dân Việt Nam mình .
    ĐCV có dung túng và chứa chấp bọn đểu này mãi không ?

    • Đập mặt bọn gian -Hải Ngoại - says:

      Chính y – đích thị con cháu Tàu bành trướng , kẻ viết bài này – Hán gian Tưởng Năng Tiến !

      • Quốc Việt says:

        2 ông hay bà này có hiểu tiếng Việt không? có hiều Hán gian là gì không?

      • Ngụy Quân Tử - Hồ Bác Cụ says:

        Dám gọi các đồng chí TQ là “bọn Tàu” hả???? Các đồng chí TQ vừa là ân nhân vừa là đàn anh với 16 chữ dzàng 4 tốt (mấy chữ này là do đảng CSVN đưa ra chứ không phải bọn phản động đâu nhé, các chú!!). Đưa chứng minh “nhân dân việt nam” đây rồi về đồn CA.

        À, quên nữa, chắ xem quá nhiều phim bộ, phim Tàu nên bị ảnh huởng mà không biết. “Hán gian” là nhân dân VN ta đó, nghe chưa??? Còn bọn “Hán…g tử” hay “hảo Hán…g” chính là các đồng chí lãnh đạo đảng CSVN, nhất nhất làm theo ý của thiên triều Hán…g, bán nước hại dân mà còn huênh hoang, thì bị nhân dân chửi vào mặt thì cũng đúng thôi!!!!

    • MINH says:

      Cái tê đểu là ai ? Chính là HCM cùng đồng bọn đã bán đứng VN bằng CH 1958 !
      Sao, bây giờ bọn Cam còn chối bai bải là không bán nước không ?
      Cha con CS vác cái mặt HÈN đi bưng bô Tàu Cộng 65 năm nay, bọn bây không tiếp tay cho Tàu Cộng, thì có lý do gì nó chiếm HS-TS ? Có thằng nào NGU cho bằng khi mang lãnh hải ra dâng Tàu ? có khác nào tự chặt chân ,tay của mình ?

    • Lê Dân Việt says:

      Này CAM an ninh (ND) Việt nam,

      Nếu t/g Tưởng Năng Tiến viết đểu chỗ nào thí hãy vạch ra một cách cụ thể chứ bình loạn kiểu đểu cáng của an ninh Việt nam như thế này thì có khác nào chỉ biết sủa bậy một cách thật là đểu và đê tiện ??? Trong bài đâu có đọan nào t/g tiếp tay cho giặc Tầu chống Việt nam đâu. SVN mới là bọn tay sai tiếp tay với giặc Tầu chống dân Việt nam qua những vụ bắt bớ người dân xuống đường chống Tầu cứu nước, đòi hỏi Hoàng sa Trường sa là của Việt nam.

      CAND và đảng cướp CSVN mới chính là tay sai bán nước hại dân rõ như ban ngày .

  3. nguenha says:

    Tôi còn nhớ ở quê tôi (miền Trung),vào những năm 80.khi Việt-Kiều về nước còn hiếm hoi,mổi lúc thấy ông bà VK như thấy dược “người hành tinh”,nói vậy để thấy quý dường nào!! Cũng vào thời điểm đó,những đám cưới với con gái của những gia đình “quý tộc” trước 1975,hầu như chỉ có những “Me-xừ” VK mới lấy được.
    Nhưng khi qua được,thì mới “bật ngữa”,vì VK chỉ là loại”vô danh tiểu tốt”!!Lắm cô gái ôm hận trở về cố hương!!Thuở đó liên lạc với thế-giới bên ngoài rất hạn chế,nên “bé -cái-lầm”! Vì thế bạn cứ tưởng,thời Ông Hồ,chưa có thông tin ,liên lạc, đi lại giữa các quốc gia rất khó khăn.Ở chổ nào, biết chổ đó.Một người như HCM,từ Pháp(Đại quốc) trở về VN,trên tay toàn sách báo viết bằng tiếng Tây,ký tên Nguyễn ái Quốc, vài ba tấm hình chụp chung với các nhà trí thức thứ thiệt như:LS Trường,KS Truyền,Chí sĩ Phan chu Trinh… bố ai không tin HCM cũng là “thứ thiệt”!! Đó là “lá bùa yêu”dụ khỉ những trí thức “nội hóa”,mà đa số
    học ở trường Đông-dương,như Trường Chinh,PVD,VNG,HTK,..và cả cái gọi là “chính phủ Liên hiệp 1946″.Khi biết rồi thì “bật ngửa”,nhưng không làm gì được,vì tay đã nhúng chàm. Ngay cả Tôn đức Thắng cũng phải kêu rằng”Đ-M tao lo cái thân tao cũng chưa xong”(Viết cho Mẹ và Quốc hội của NV Trấn).Nói cho cùng sắm vai Việt kiều “đểu” thì đẻ ra Mùa thu” đểu”cũng không có gì lạ!!Phải không bạn??

    • HÒANG says:

      Có ” vô danh tiểu tốt” thì vẫn được cái nhà nước CS này gọi họ là ” khúc ruột ngàn dặm ” hay “VK yêu nước ” ! Ô.muốn bôi nhọ họ để chi vậy ? Họ ” vô danh tiểu tốt” không lẻ các ông có danh có tiểu tốt ?

  4. Người SANYO says:

    ĐỐM SÁNG ẤY

    Đốm sáng ấy bác mang từ Pác Bó
    Đảng soi đường dẫn lối tới tương lai
    Nhưng đi mãi vẫn không cùng bến đỗ
    Lửa dẫn đường là đốm sáng ma trơi

    Giương buồm máu, bác cười vào lịch sử
    Phụng mệnh “trời” chém giết chẳng ghê tay
    Đem “cải cách” xới cày dân tộc
    Lửa “mậu thân” ám khói những vong hồn

    Hòa bình đến đàn “cháu con” thỏa sức
    Cắn quê hương, xơi đớp cả rừng xanh
    Cào vào tâm hồn bầy trẻ thơ ngơ ngác
    Cha đã già nước mắt rưng rưng…

    Chúng ăn chơi trên lưng còng của mẹ
    Xương anh hùng dựng cột để leo cao
    Bầy chó ngao vẫy đuôi cùng cọp dữ
    Sủa râm ran về phía những con người

    Nhân dân ơi, sao nhân từ đến vậy ?
    Những oan cừu phút chốc đã nguôi ngoai
    Nhưng không thể cứ ngồi nhìn đất nước
    Nát trong tay loài thú vô hồn…
    ________________________________

  5. kbc3505 says:

    Con người bẩm sinh vốn ngây thơ và vô tư nhưng khác nhau về trí thông minh. Khi lớn lên, bản tính con người sẽ dần bộc lộ nhưng nếu được sự uốn nằn và giáo dục trong môi trường tốt thì sẽ trở thành hữu ích cho xã hội; ngược lại, sẽ là những con người xấu. Xấu và tốt là tính chất bình thường trong một xã hội nhưng xấu có thể cảm hóa thay đổi trở thành người tốt, còn đểu thì có sửa đổi được không?

    Trước khi theo cộng sản bản chất con người chưa hẳn là đểu, nhưng vì theo chủ nghĩa cộng sản nên biến chất thành con người đểu vì tư tưởng, suy nghĩ, và hành động không còn theo bản tính con người bình thường mà hoàn toàn theo chỉ đạo bởi chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản tự nó là một chủ nghĩa đểu vì nó đã đào tạo uốn nắn ra toàn những con người đểu, những con người đểu cai trị đất nước đã áp đặt tư tưởng và hành động đểu đến người dân bị trị, và từ ngày ông Hồ đem chủ nghĩa đểu về trên quê hương, mọi thứ đểu xuất hiện đầy rẫy trên đất nước.

    Muốn loại bỏ tất cả những cái đểu trên quê hương để có tự do dân chủ độc lập nhân bản ấm no và hạnh phúc, không phải chỉ thay con người đểu mà phải thay từ cái gốc là chủ nghĩa đểu, chúng ta phải diệt bỏ chủ nghĩa đểu trên đất nước chúng ta.

    Ngày nay, trừ VN, Cuba, Bắc Hàn và China, nó đã bị xã hội loài người đào thải.

    kbc3505

  6. Le Binh says:

    Mùa thu đểu hay mùa thu chết, đánh dấu một giai đoạn đau thương cho dân tộc chúng ta, từ phong kiến qua đến thực dân, dân Việt Nam lại lọt vào gông cùm của bọn cs, chưa có một dân tộc nào chịu nhiều đau khổ như vậy. Trong quyển hồi ký của ông Nhị Lang, ông đã tiết lộ quân đội Tưởng giới Thạch thông báo cho nhóm lãnh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng ( trong đó có ông Nguyển hải Thần ) ở Liểu Châu rằng họ đã bắt được 2 người Việt Nam làm tay sai cho Nga , Nhật trong đó có một người tên là Lý Thụy (già Hồ), khi đến nơi nhóm VNQDĐ thấy có 2 người Việt Nam trong đó có một người ốm nhom râu dài là già Hồ, VNQDĐ đã xin tha cho họ. Vì lòng thương người, VNQDĐ không biết rằng họ đã làm một lổi lầm rất to lớn gây đại họa cho dân Việt.
    Sự thật ông Hồ là tay sai của bọn cộng sản quốc tế, già Hồ không có tinh thần độc lập dân tộc, Nga Tầu bảo gì cũng nghe, không dám chống lại. Thí dụ như cải cách ruộng đất ngoài Bắc, già Hồ không dám nói với Mao rằng người Việt và người Tàu không giống nhau và cải cách ruộng đất sẽ tiến hành theo cách của người Việt. Bản chất của già Hồ là nịnh bợ như tổ chức tuần lể quyên vàng rồi giao nộp cho tướng Tàu là Lư Hán khi bọn Tàu qua Việt Nam giải giới quân đội Nhật. Một thí dụ khác, 5 , 6 giờ sáng bên Pháp, già Hồ hèn nhát đến xin gặp bộ trưởng thuộc địa Pháp để ký hiệp ước sơ bộ chấp nhận Pháp trở lại Việt Nam, một số người yêu nước đã bỏ Việt Minh vì họ phản đối sự bán nước của gìa Hồ, còn đối với người Việt thì ra sao ? Trong quyển hồi ký Bên Giòng Lịch Sử, linh mục Cao văn Luận kể lại việc già Hồ dụ dổ ông bỏ đạo đi lấy vợ, già Hồ còn nói rằng ai chống đối tôi sẽ bị tiêu diệt. Bản chất già Hồ là như thế, nịnh nọt ngoại bang sẳn sàng nghe lệnh ngoại bang, tàn nhẩn độc ác với người Việt, thế mà bọn vc tâng bóc gọi là tư tưởng HCM.

  7. Võ Hưng Thanh says:

    LẠ THAY, ÔNG HỒ CHÍ MINH

    Ông Hồ Chí Minh ngay trong buổi đầu đã ở trong Quốc tế Cộng sản. Mà ở trong QTCS thì ông vốn đã là thành viên trong đó. Ông là người của tổ chức, tức một cán bộ, luôn phải được lãnh đạo, được giúp đỡ, được hướng dẫn, và được phối trí, kết hợp cùng nhau trong mọi mục đích, tình huống, nhiệm vụ, thế thôi. Tính cách đó, nên tuy ông có thể là người yêu nước thật, song ông cũng làm sao thoát ra khỏi được chính hệ thống của mình, thoát ra khỏi mê hồn trận của chính trị cuộc đời, nhất là chính trị ý hệ mà ai cũng biết.
    Như vậy, cuộc giành được chính quyền năm 1945, cuộc kháng chiến chống Pháp và chiến đấu chống Mỹ sau này của ông, nói vì quốc gia dân tộc thuần túy đã chưa chắc đúng, song phải nói vì lý tưởng cộng sản và chủ nghĩa quốc tế thì điều ấy chắc chắn không sai.
    Bây giờ thì mọi vấn đề đã hoàn toàn lật ngữa. Việt Nam sau khi hòa bình, thống nhất, vẫn không xây dựng được mười lần hoàn toàn to đẹp hơn như ông vẫn thanh minh, ước mơ hoặc hoài bão. Cuộc đời bình thường vẫn chỉ xảy ra một cách bình thường, VN từ lúc từng đội sổ, vẫn tiến lên được chỉ cấp bậc trung, chưa bao giờ vào cỡ được tốp mười như mọi người từng mong ước.
    Đó là một thực tế. Một thực tế từ lâu với rất nhiều mặt khá trì trệ, ì ạch, kém phát triển, thậm chí còn rất lạc hậu, kể cả xã hội mà nạn tham nhũng khá phát triển và phổ biến cùng nhiều mặt biểu hiện suy thoái khác mà rất nhiều người đã ta thán.
    Kể ra người ta đã thần thánh ông Hồ có nhiều phần theo kiểu cá nhân chủ nghĩa. Khi ông qua đời, di chúc của ông chỉ đơn giản dặn đêm thiêu xác và rải tro ra khắp sông hồ, biển cả thế thôi. Nhưng người ta đã tự tiện sửa lại di chúc của ông, phong thánh thần cho ông bằng cách xây lăng, ướp xác. Đó là điều hoàn toàn trái với nguyện vọng và ý chí của ông. Bởi ông chỉ muốn sau khi lìa đời, cốt đi tìm gặp Các Mác, Lênin mà thôi.
    Đó tại vì sao ? Vì người ta quá hâm mộ hình ảnh của Lênin, do đó chỉ muốn ông cũng được tôn vinh như Lênin, tức người lập ra một thời đại mỡi vĩnh cửu ngàn đời. Đó là thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng, ngàn đời bất diệt, miên trường mà ai cũng biết. Đó thật ra là thói quen của những con người CS. Tức mọi người CS ở đâu trên toàn cầu, từ Liên Xô, qua Trung Quốc, hay tới mọi nơi, luôn luôn tôn vinh, thần thánh hóa lãnh tụ một cách vô điều kiện, giống như chính Bắc Hàn ngày nay mà ai cũng biết.
    Thật ra, khi lập lăng ông Hồ, lúc đó trong nước đang còn chiến tranh. Và mọi biện pháp xây lăng cho ông thật sự hoàn toàn tốn kém một cách vô cùng không cần thiết. Trong khi đó nhân dân cả nước đang còn thiếu thốn, đau xót mọi điều. Đó là một sự thật mà lịch sử khách quan sau này sẽ không ai dám làm lệch lạc đi hay phủ nhận.
    Cho nên, nếu ông Hồ chỉ là Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Hải Thần, Phan Văn Trường, khi đã giành được độc lập cho đất nước từ tay thực dân, xây dựng được chính quyền, lập ra được nhà nước mới, khi chết đi, nhiều lắm cũng chỉ được làm đài kỷ niệm, được chôn xác và dựng bia bình thường, có đâu đến nỗi được làm lăng tẫm hoành tráng ngàn đời như kiểu của ông Hồ Chí Minh. Đấy chắc chắn không phải là ý nguyện ông Hồ, bởi vì khi chết rồi người ta đâu có thể sai sử được ai hay còn biết gì nữa. Thế nhưng, cái lỗi của ông Hồ là khi thành công, dương như ông đã không thật sự nổ lực để tạo nên được tầng lớp kế thừa có thể giỏi ngang hay kể cả giỏi hơn ông để phát huy, đưa sự nghiệp của đất nước nói chung lên ngang tầm thời đại. Ngược lại hình như ông chỉ tạo ra những lớp người chỉ biết cúc cung, tận tụy và tôn vinh ông bằng tất cả mọi giá. Đây không phải chuyện bêu rếu hay xuyên tạc, mà thực tế cho tới ngày nay cũng không có ai giỏi hơn ông, thay thế được ông, mà tất cả đều chỉ có biết vinh danh ông. Điều đó khiến người ta có thể suy nghĩ là biết đâu ông vẫn còn nặng nợ đối với cái tôi và sự nghiệp bản thân riêng tư của ông nhiều hơn. Đó là điều mà những bậc đại sự nghiệp chính trị muôn đời từ cổ chí kim của nhân loại đều không cho phép. Kể cả những nước tiên tiến nhất xưa nay trên toàn thế giới đều không hề có những tiền lệ nào rõ ràng hay lộ liễu đến độ hoàn toàn phi lý, hay tới mức oái ăm như thế cả.
    Nhưng thôi, mọi chuyện nay cũng đã rồi, dầu có muốn đơn giản sửa chữa cũng không thể nào làm được nữa. Đấy cái khác nhau giữa chủ nghĩa dân tộc quốc gia thuần túy, hoàn toàn khách quan, đơn giản, và chủ nghĩa quốc tế vô sản mang màu sắc chuyên chính, mọi cái đều trở nên hết sức phức tạp, vì thói quen luôn tự thần thánh hóa, tự vĩnh cửu hóa, tự thiêng liêng hóa, tự vĩ đại hóa ra của nó chính là như thế. Đây là điều mà ngày nay không thể ai giấu được, kể cả tất cả mọi đảng viên sáng suốt và đứng đắn hẳn nhiên cũng đều đã thấy rõ. Nên thật ra có nói cũng như thừa, mà không nói lại cảm thấy không ổn với mọi thực tế khách quan đang diễn ra hàng ngày trên đất nước, nhất là trược hiểm họa bành trướng, xâm lược của nạn xâm lăng phương Bắc đối với dân tộc và đất nước ta ngày nay thế thôi. Điều này tất nhiên mọi người cũng cần nên phản biện mà không thể chỉ là sự phê phán chủ quan hay một chiều hoàn toàn đáng trách nếu thực tế lịch sử tất yếu thật ra hoàn toàn không hề như vậy.

    THƯỢNG NGÀN
    (11/8/12)

  8. T. says:

    Cám ơn ông TNT có bài viết thật hay,. những chuyện đểu mà ông mô tả thật rõ ràng nhưng một số ” trí ngủ” ở đây chẳng bao giờ nhắc tới mà chỉ nhắc lại những chuyện xưa của VNCH..
    Không biết phải dùng những từ ngữ nào để đặt tên cho những bọn này (Lữ Gian, NKTA, VQHN,… ). Bọn chúng có mắt cũng như không…

  9. xoathantuong says:

    Mùa thu đểu, cả dân tộc bị lùa vào rọ. Chỉ vì… than ôi! chỉ vì…
    (trích từ Tiếu Lâm Hồ, xoathantuong.tripod.com)

    r..o..o..o…ọ…ọ ….ạ!

    Ngày 2-9, giữa Ba Đình, Hồ Chí Minh với giọng trọ trẹ Thanh-Nghệ-Tĩnh hỏi: “đồng bào có muốn vô rọ không?” (không phải “tôi nói đồng bào nghe rõ không?”)

    Giữa Ba Đình gió lộng, cộng với cái loa tậm tà tậm tịt, đồng bào đứng xa nghe ù ù cạc cạc, nhất loạt trả lời: “r..o..o..o…ọ…ọ ….ạ!

    Thế là tất cả đồng bào đã bị Hồ Chí Minh và đồng bọn lùa vào rọ từ bấy đến giờ chưa thoát ra được. Cũng vì lý do “LỪA ĐẢO CẢ DÂN TỘC” nên Trời bắt phải chết vào “cái ngày nhập nhoạng” ấy! Đấy là QUẢ BÁO.
    (Danhaiphong)

Leave a Reply to Quản Giáo -