|

Giải pháp tối ưu cho Việt Nam hiện nay trước Trung Quốc: Xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời. Nhưng bằng cách nào?

Xuống đường trên Quảng trường Tahrir (Ai Cập) lật đổ chế độ độc tài Mubarak, tháng 1/2011 - Foto: OnTheNet


Trên Facebook khi một bạn đọc lập luận rằng nếu không có Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thì VN làm sao thống nhất đất nước, thoát khỏi nô lệ Pháp, Mỹ và có ngày nay, tôi đã phản ứng bằng hình tượng hoá ĐCSVN trong một câu chuyện đơn giản:

Căn nhà của bạn bị cướp, một người đứng ra đuổi tên cướp đó, nhưng chỉ ít lâu sau, người này bỗng trở mặt, chiếm nhà bạn làm sở hữu riêng, cưỡng hiếp, đánh đập vợ con bạn tàn nhẫn hơn cả tên cướp ban đầu, rồi còn kéo cả đồng đảng đến chiếm ao vườn nhà bạn, bức hiếp gia đình bạn thêm, liệu bạn sẽ ôm mãi ơn huệ với tên cướp/”ân nhân” ấy?

Câu chuyện trên tương tự với dân tộc Ba Lan thoát khỏi ách phát xít Đức thì rơi vào ách cai trị của chế độ máu sắt khác, đó là hệ thống độc tài toàn trị do Liên Xô đứng đầu mà cuối cùng họ phải vùng lên xoá bỏ vào năm 1989.

Để thống nhất VN, thực hiện mục tiêu giành độc lập và xây dựng chủ nghĩa xã hội, tức là nhuộm đỏ ý thức hệ CS trên cả nước, ĐCSVN đã phát động cuộc cách mạng bạo lực, làm 3 đến 5 triệu người chết, hàng triệu người tàn tật và bị thương trong một cuộc chiến gây tàn phá nhất của lịch sử VN.

Nghịch chướng trong cảnh phò Trung Quốc

Sau chiến tranh, ĐCSVN thực thi chính sách cải tạo công thương nghiệp, di dân tới vùng kinh tế mới và cải tạo giam giữ không xét xử hàng trăm ngàn quân, dân, cán chính của Việt Nam Cộng Hoà khiến hàng triệu người đã phải bỏ nước ra đi với hàng chục ngàn bị chết trên biển cả, đã làm những chia rẽ sâu sắc vốn có từ chiến tranh càng bị khoét sâu hơn, chưa biết bao giờ nguôi ngoai.

Tổn thất, tất nhiên, bất kỳ cuộc chiến tranh nào cũng có, nhưng tiến hành chiến tranh mà dân tộc phải trả giá quá đắt mà hậu quả lại tệ hại, thì ý nghĩa của nó cần phải được mổ xẻ.

L. Kolakowski, triết gia Ba Lan, một trong số ít triết gia Đông Âu giành được sự thừa nhận ở đỉnh cao tri thức ở châu Âu và thế giới nói:

Nhiều người đã chết với tên của Stalin trên môi, có nghĩa rằng họ đã chết với niềm tin rằng, Stalin là lãnh tụ vĩ đại dẫn dắt thế giới tới một ngày mai tốt đẹp hơn. Thế nhưng thật ngạc nhiên khi nói rằng, niềm tin vào sự trung thành đối với Stalin là sự thật để có thể vì nó mà chết“.

Điều này giống như hàng triệu người con của Việt Nam đã chết với khẩu hiệu trên môi “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước“, nhưng “sự thật” mà vì nó họ đã ngã xuống để có lãnh thổ thống nhất hôm nay ra sao?

Thiết nghĩ nên để những người gắn bó với chế độ, từng dấn thân quên mình vì chế độ, hiện sống trong nước, nhận định sẽ thuyết phục hơn:

- “Rõ ràng là nhân dân VN, dân tộc VN đã hi sinh biết bao xương máu để đấu tranh giành độc lập cho Tổ quốc nhưng nền độc lập, tự chủ đó đang bị nhà cầm quyền Bắc Kinh đe dọa nghiêm trọng trên tất cả các lĩnh vực. Lũng đoạn về chính trị, kinh tế, gây hấn ở Biển Đông. Nhân dân VN trải qua biết bao hi sinh của các thế hệ để mong ước có một chế độ xã hội tốt đẹp hơn nhưng nay lại có nhiều điều còn tồi tệ hơn các chế độ cũ. Con thuyền VN đang bị lái chệch hướng vào con đường của thời kỳ chủ nghĩa tư bản nguyên thủy, tư bản man rợ chỉ biết đấu đá, giẫm đạp lên nhau mà sống bất kể những tiếng kêu thấu trời của quần chúng. Họ đã quên những mục tiêu của cuộc cách mạng xã hội để biến cải đất nước ta thành một nước phát triển, văn minh, công bằng và tiến bộ xã hội, hòa nhập vào xu thế chung không thể đảo ngược hiện nay của thời đại. Họ đặt lợi ích của Đảng mà thực chất là lợi ích của cá nhân, của gia đình các nhóm lợi ích lên trên lợi ích của quần chúng, của xã hội, lên trên sự tồn vong của đất nước, của Tổ quốc” – Luật gia Lê Hiếu Đằng, cựu Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc VN tại TPHCM. [1]

- “Nếu không có cuộc chiến tranh tương tàn giữa hai miền trước 1975 thì dân tộc này không có cái bất hạnh, đau khổ như ngày hôm nay. Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc” – Huỳnh Nhật Hải, cựu Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên.

“Tôi còn nhớ trong lá đơn xin ra khỏi Đảng lúc đó tôi có viết một câu: “Tôi không tin ĐCSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như Đảng thường nói. Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam VN” – Huỳnh Nhật Tấn, cựu Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng.[2]

- “Đã sống qua thời VN còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền “của dân, do dân, vì dân” cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế“. Bà Lê Hiền Đức, công dân chống tham nhũng và bảo vệ dân oan nổi tiếng, viết trong bài “Phản cách mạng rõ ràng“.[3]

Chúng ta có thể trích dẫn thêm rất nhiều nữa những nhận định của các nhà văn, nhà thơ, của các vị nhân sĩ, trí thức, hay của các vị lão thành cách mạng về sự trở mặt, sự phản bội và hệ thống chính trị thối nát vì tham nhũng của tập đoàn lãnh đạo CSVN, thời của cái Ác đè bẹp cái Thiện, “thời đểu cáng lên ngôi” tới tận cùng của sự lưu manh, côn đồ và hèn hạ. Thời mà người phụ nữ Việt Nam vì bị khủng bố tinh thần, bị chiếm nguồn sống, uất ức đến mức phải phản kháng bằng hình thức cởi truồng hay tự thiêu.

Một người VN bình thường cũng có thể đặt câu hỏi vì sao hơn 90% tổng thầu EPC các dự án quốc gia lớn quan trọng như khai thác bô-xít, xây dựng thủy điện, nhiệt điện, hoá chất, làm các tuyến đường huyết mạch và nhiều dự án xây dựng cơ bản khác đã dễ dàng lọt vào tay Trung Quốc? Tại sao tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN lại đưa nền kinh tế và an ninh của đất nước lâm vào thế lệ thuộc lâu dài vào Trung Quốc?

Trung Quốc đã và đang xâm thực VN bằng mọi cách nham hiểm nhất với sự tiếp tay thầm lặng của tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN. Người Hoa được quyền quản lý và sử dụng gần 300 ngàn hécta rừng đầu nguồn tới 50 năm. Theo thống kê năm 2009 của Tổng cục 3, Bộ Công an, thì có ít nhất 35 ngàn lao động Trung Quốc tại VN, chưa kể số nhập cư trái phép, giả vờ đi du lịch rồi tìm cách gia hạn ở lại VN làm việc. 20 tỷ đôla hàng hoá từ Trung Quốc (năm 2011) trong đó nhiều mặt hàng phẩm chất kém và độc hại không thể kiểm soát tràn ngập thị trường VN. Vì sao lực lượng quản lý an ninh VN không kiểm soát được trong khi họ có dư lực lượng chìm nổi khổng lồ trên khắp ba miền theo dõi sát mỗi bước chân của từng người tham gia biểu tình yêu nước?

Tình trạng phò Trung Quốc không phải diễn ra gần đây mà có hệ thống, bắt đầu từ hội nghị Thành Đô năm 1990 sau khi hệ thống cộng sản tại châu Âu sụp đổ, buộc tập đoàn lãnh đạo CSVN phải bám vào Trung Quốc trên thế yếu.

- Tờ Hà Nội Mới, cơ quan ngôn luận của Đảng bộ CS Hà Nội ngày 19/8/2008 đã đăng bài báo ca ngợi Hứa Thế Hữu, tướng chỉ huy đội quân Trung Quốc đánh chiếm Lạng Sơn và Cao Bằng trong năm 1979.[4]

- Hà Nội dời ngày 10/10 đã lên kế hoạch để kỷ niệm Lễ Ngàn năm Thăng Long vào đúng ngày 1/10, ngày quốc Khánh Trung Quốc, trong năm 2010. Phụ hoạ thêm cho màn hợp xướng này, tỉnh Lào Cai đã âm thầm sửa ngày tái thành lập tỉnh, cũng để kỷ niệm đúng vào ngày 1/10 tràn ngập màu sắc Trung Hoa trong năm 2011.

- Trong khi vào ngày 17/2/2012, báo chí của ĐCSVN lặng câm, không ai từ phía lãnh đạo nói tới hoặc thắp một nét hương tưởng niệm hơn 10 ngàn quân nhân 6 tỉnh phía Bắc đã hy sinh bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh năm 1979, thì ngày 27/7/2012, người đứng đầu quân đội CSVN làm lễ kỷ niệm hoành tráng mừng ngày thành lập quân đội Trung Quốc và “ghi nhớ công ơn” Trung Quốc.

Còn vô số nghịch chướng khác nữa diễn ra trong khi Trung Quốc đã gây tội ác, đánh chiếm đảo Hoàng Sa (năm 1974), một phần Trường Sa (năm 1988), khiêu khích thô bạo, chặt cáp tàu dân sự của VN, bắt giữ, cướp đoạt, xua đuổi ngư dân VN, đặc biệt gần đây leo thang nghiêm trọng: thành lập thành phố Tam Sa, cho đấu thầu khai thác tài nguyên thuộc vùng kinh tế VN và xua hàng chục ngàn tàu đánh cá (không loại trừ khả năng có vũ trang) tràn ngập vùng biển thuộc chủ quyền của VN.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trung viết:

“Tổng hợp tình hình hơn 20 năm qua, thực tế đang diễn ra là quan hệ Việt – Trung càng phát triển, thì Việt Nam càng lệ thuộc nhiều hơn vào Trung Quốc về kinh tế và chính trị, bị uy hiếp nhiều hơn về đối ngoại và quốc phòng. Thực tế này, cùng với ảnh hưởng chính trị nói chung của Trung Quốc vào đối nội của Việt Nam một mặt đang kìm hãm nghiêm trọng toàn bộ sự phát triển của Việt Nam nói chung, mặt khác gây ly tán đến mức nguy hiểm giữa nhân dân và lãnh đạo đất nước, khiến cho trấn áp và mất dân chủ trong đối nội phải gia tăng, đồng thời thực tế này cũng khuyến khích tham nhũng tiêu cực phát triển. Những vụ trấn áp biểu tình vừa qua chống yêu sách của Trung Quốc trên Biển Đông nói lên nhiều điều và càng đổ dầu thêm vào lửa bức xúc trong nhân dân”.[5]

Ông Hạ Đình Nguyên, cựu tù chính trị Côn Đảo, cựu Chủ tịch Ủy ban Hành động của Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, phẫn nộ trước cảnh “nhà nước VN kiên nhẫn và chịu nhục công khai” đã gọi kẻ bỡ đợ Tàu, vu khống, bôi nhọ người biểu tình yêu nước là “sai nha tầm thường” và viết:

“Các vấn đề lớn nhỏ của đất nước, thay cho một xã hội, bị thâu tóm trong tay một nhóm người có quyền lực, chỉ biết vơ vét làm cho xã hội ngày càng tồi tệ, tham nhũng hoành hành,  giặc cướp đã vào trước cửa, mà trong nhà cuộc đỏ đen vẫn còn náo nhiệt!”.[6]

Trong bài “Trung cộng sợ nhất ở Việt Nam điều gì?” trên trang Bauxite VN, tác giả Nguyễn Hữu Quý nhắm thẳng vào tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN:

“Trong điều kiện đất nước đang trong tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” như hiện nay, ta không thể không cảnh báo đến các vị có trách nhiệm, rằng: Nếu không tỉnh ngộ, thì rất có thể các vị sẽ là danh sách nối dài của những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, để lịch sử nguyền rủa muôn đời”.[7]

Thực sự tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN không thể nào tỉnh ngộ được nữa, vì hai thứ lợi ích sống còn đã gắn chặt vào máu thịt họ: Lợi ích duy trì độc quyền cai trị và lợi ích kinh tế riêng từ hàng loạt các dự án khổng lồ đã trao cho Trung Quốc.

Vậy thì có giải pháp nào cho Việt Nam không?

Nhà văn Thuỳ Linh viết:

Lời thần Kim Qui: “Giặc chính là người ngồi sau lưng ngươi đó”. Trảm giặc ngoài biên ải cũng quan trọng như phải trảm giặc đang hoành hành ngay trong lòng Tổ quốc này“.[8]

Với tất cả những dữ kiện trên, rõ ràng sơn hà nguy biến, ĐCSVN đã mất hoàn toàn khả năng đoàn kết nhân dân, trong bối cảnh nông dân, lực lượng đã gửi con em ra mặt trận nhiều nhất trong các cuộc chiến tranh, ý thức rằng, máu của con em họ không thể tiếp tục đổ xuống như đã đổ để dựng nên chế độ bất công ngút trời hôm nay.

Giải pháp tối ưu

Phải giải quyết tận gốc nguyên nhân của mọi vấn đề hôm nay là, dân tộc VN chỉ có thể tự cứu mình bằng một cuộc cách mạng xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời, xây dựng một thể chế dân chủ thực sự do dân và vì dân.

Một khi VN là nước tự do, dân chủ chắc chắn VN sẽ là bạn của cộng đồng các quốc gia dân chủ đông đảo và văn minh bao gồm Hoa Kỳ, 27 quốc gia của Liên minh Âu châu (EU), Canada, Nhật Bản, Úc, Hàn Quốc, New Zealand, Ấn Độ, v.v… và tiến tới có thể trở thành đồng minh chiến lược của các nước này tại khu vục châu Á-Thái Bình Dương.

Khó có ai có thể kết bạn với chế độ CSVN, vì không thể có tình bạn tin cậy khi không có chung các giá trị dân chủ, đạo đức và nhân quyền. Ngoài ra, bản thân chế độ CSVN được biết đến như là một tay chơi lèo lái, đu giây láu cá.

Tiến sĩ Walter Lohman, giám đốc Nghiên cứu Châu Á của Quỹ Heritage, một think tank có ảnh hưởng lớn tại Hoa Kỳ nói: “VN rất muốn mua vũ khí của Hoa Kỳ nhưng hiện tại luật pháp Hoa Kỳ lại không cho phép họ mua các loại vũ khí sát thương. Nhưng trở ngại hiện nay chính là vấn đề nhân quyền mà Chính phủ Hoa Kỳ vẫn đang rất quan tâm. Tuy nhiên, theo tôi đánh giá thì vấn đề lớn nhất lại nằm ở vấn đề hợp tác chiến lược của VN với Hoa Kỳ vẫn không rõ ràng, chúng tôi thực sự không biết là ĐCSVN có toàn tâm toàn ý liên kết với Hoa Kỳ trước sự đe doạ của Trung Quốc hay không. Tôi nghĩ chính vì lý do đó mà vấn đề mua bán vũ khí vẫn bị đình lại”.[9]

Nếu là một thành viên của cộng đồng các quốc gia dân chủ, VN sẽ có vị thế mạnh mẽ khi đưa vấn đề tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ra trọng tài quốc tế, giống như Phillipines đang chuẩn bị, để ngăn chặn âm mưu xâm chiếm bằng vũ lực bất hợp pháp của Trung Quốc.

Trong bối cảnh quốc tế hôm nay, Trung Quốc không dễ dàng đơn phương mở cuộc chiến xâm lược VN bất hợp pháp. Vấn đề can thiệp quân sự của nước ngoài vào Libya đã phải tìm được sự đồng thuận của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc và các định chế quốc tế khác, cho thấy điều này. Ở Syria cũng tương tự.

Nhưng, kể cả trường hợp Trung Quốc tuyên bố chiến tranh thì cũng không có gì phải sợ hãi. Tôi tin rằng, bành trướng Bắc Kinh không xua quân xâm lược VN trên bộ vì tinh thần chống giặc phương Bắc của người Việt đã ngấm vào máu thịt ngàn đời, kiểu gì quân Trung Quốc cũng sẽ lãnh đủ, mọi vật dụng đều có thể trở thành vũ khí đánh trả giặc xâm lược.

Nhưng nếu Trung Quốc tấn công chiếm nốt phần còn lại của Trường Sa nhằm xây dựng tiền đồn kiểm soát giao thông hàng hải và khai thác tài nguyên? Thực lực hải quân VN non kém hơn nhiều, đối đầu trực tiếp trên biển sẽ thất bại. Nhưng khi VN là nước dân chủ bị xâm lược, có thể mua và nhận chi viện vũ khí của Hoa Kỳ và EU. Thiết nghĩ, đủ một số lượng cần thiết tên lửa patriot đối không và hệ thống hoả tiễn Tomahawk đối hạm được dẫn đường bằng radar với tầm hoạt động 1.350 hải lý đặt trên bờ biển tỉnh Quảng Ngãi, chúng ta có thể nướng chảy bất cứ tàu nào xâm lược biển đảo VN và đánh bại các cuộc tấn công đất liền từ trên không.

Nhưng lấy tiền đâu mua vũ khí hiện đại tốn kém này? Một tập đoàn cai trị yếu kém, tham nhũng, đã sẵn sàng chi 60 tỷ đôla cho dự án đường tàu cao tốc hay ông cựu y tá Nguyễn Tấn Dũng kiếm ra số tiền 69-70 tỷ đôla cho giai đoạn 2011-2015 và 110-120 tỷ đôla cho “tầm nhìn” 2016-2020 để quy hoạch mở rộng Hà Nội, thì lẽ nào chúng ta không kiếm ra một số tiền tuơng đương cho việc trang bị vũ khí bảo vệ an ninh chủ quyền đất nước?

Một cuộc cách mạng thay đổi thể chế, thậm chí qua tranh đấu bất bạo động cũng khó tránh đuợc đổ máu, chỉ là ít hay nhiều từ sự đàn áp của chế độ độc tài. Tuy nhiên một cuộc cách mạng lại ít tổn thất nhân mạng nhất, tối ưu hiện nay cho nhân dân VN, tránh được hỗn loạn xã hội chỉ có thể là cuộc cách mạng đường phố song song với một cuộc cách mạng nổ ra ngay từ trong lòng chế độ.

Tôi có kịch bản: Một (hay nhiều) sư đoàn thiện chiến với xe tăng và thiết giáp bao vây các cơ quan đầu não của tập đoàn lãnh đạo CSVN tại Hà Nội, buộc họ đầu hàng và trao lại quyền lực cho nhân dân. Tôi không phải là nhà quân sự để có thể vạch kế hoạch tác chiến, nhưng tôi tin rằng có nhiều sĩ quan quân đội đủ kinh nghiệm và tài ba để thực hiện vai trò chỉ huy.

Một hội đồng quân sự cứu nuớc được thành lập, qua đài truyền hình và phát thanh, sẽ ra thông báo trấn an dân chúng, cam kết từ bỏ hoàn toàn ý thức hệ mác-xít cộng sản ngoại lai, vong bản, đưa đất nước vào lộ trình dân chủ trên cơ sở sự ủng hộ và tham vấn của toàn xã hội qua các bước: thay đổi hiến pháp, tiến hành bầu cử tự do, xây dựng các định chế dân chủ bền vững để kiểm soát hoạt động của nhà nước, tránh lạm quyền, đặc biệt thực thi triệt để quyền tự do ngôn luận với truyền thông báo chí tự do.

Tôi tin rằng người Việt có đủ trí tuệ sáng suốt tìm được cho VN một lộ trình dân chủ phù hợp với thực tế, tránh cho VN rơi vào một hệ thống chuyên chế khác như nước Nga của Putin.

Tôi không cho kịch bản trên là ảo tưởng, bởi vì ở thời nào, quốc gia nào trong lịch sử ta cũng đã thấy có những người lính yêu nước, trước hôn quân nhu nhược vẫn luôn có những vị tướng tài, khảng khái và can đảm.

VN không thể là ngoại lệ của quy luật này. Từ bé chúng ta đã được học câu nói nổi tiếng trong sách sử: “Bệ hạ muốn đầu hàng trước hết hãy chém đầu tôi đã” của Hưng Đạo Vương. Đã có nhiều sĩ quan quân đội Nhân dân VN lên tiếng công khai về tình trạng thoái hoá của hệ thống chính trị hiện nay và sự tồn vong của dân tộc như cố trung tướng Trần Độ, trung ướng Nguyễn Quốc Thước, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, đại tá Phạm Đình Trọng, v.v…

Trong một lần tâm tình với tôi, một bạn học cũ hiện đang giữ chức vụ cao ở Hà Nội nói rằng, nếu VN có một “Boris Jeltsin”, không những chỉ quần chúng, mà đông đảo đảng viên trong ĐCSVN cũng sẽ ủng hộ. Đây là mong muốn và hy vọng của nhiều người Việt có khát vọng thay đổi.

Tôi tin rằng trong quân đội VN hiện tại không thiếu những tầm vóc “Boris Jeltsin”, nhưng điều kiện để xuất hiện chưa đủ.

Điều kiện tiên quyết cần và đủ cho sự xuất hiện một “Boris Jeltsin VN” là sự hậu thuẫn mạnh mẽ của quần chúng, của một cao trào xuống đường tranh đấu làm rung động ý thức xã hội, đủ thuyết phục để những người lính tuân theo lệnh vị chỉ huy rằng, họ cầm súng là đứng về phía nhân dân, chĩa súng vào những kẻ phản bội và như thế thì cũng mới thu phục được lực lượng trung thành với chế độ, ngăn ngừa thảm kịch xung đột vũ trang.  

Một Boris Jeltsin VN chắc chắn sẽ được tôn vinh là anh hùng với nét son đậm trong trang sử bi kịch của dân tộc Việt, sẽ được nhìn nhận với lòng kính trọng giống như tướng Thein Sein của Miến Điện, người được Time bầu chọn trong năm 2012 là một trong 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.

Với các định chế và nguyên tắc dân chủ, VN vừa có thể củng cố vị thế mạnh hơn trong quan hệ quốc tế và trong cuộc chơi bình đẳng với các cường quốc, vừa có thể mở ra nhiều cơ hội phát triển kinh tế.

Sau khi chế độ CS bị sụp đổ, Ba Lan đã được các nước dân chủ xoá hơn 20 tỷ đôla nợ. Miến Điện bước vào lộ trình dân chủ đã được Nhật Bản xoá nợ 4,6 tỷ đôla và tiếp tục được hỗ trợ tín dụng xây dựng đất nước. Không có lý do gì nhà nước dân chủ VN lại không hy vọng một sự hỗ trợ kinh tế tương tự từ cộng đồng các quốc gia dân chủ.

Tôi đồng ý với nhận định của André Menras Hồ Cương Quyết trong một bài được nhà văn Nguyên Ngọc dịch:

“Thật khủng khiếp cho nhân dân Việt Nam khi không còn lựa chọn nào khác ngoài cách hoặc là co rúm lại trong sợ hãi và hổ thẹn, hoặc là bước vào kháng cự, một cuộc kháng chiến lần thứ ba sau hai cuộc chống chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thực dân mới. Những người yêu nước dấn mình vào cuộc kháng chiến này và sẽ dấn mình vào ngày càng đông, theo gương tổ tiên và tự dọn mình cho những hy sinh mới chống lại kẻ thù bên ngoài và bên trong. Quả là tấn bi kịch của Việt Nam phải sống bên cạnh Trung Hoa!”.

“Dù muốn dù không cuộc chiến đấu yêu nước hôm nay đã đi đến chỗ hòa làm một với cuộc chiến đấu chống tham nhũng và vì dân chủ, để một lần nữa cứu đất nước. Tất cả các cuộc chiến đấu đó gắn liền với nhau như môi với răng. Nếu thái độ của những người lãnh đạo Việt Nam xứng đáng với tên gọi đó, nếu các lực lượng trong sạch và yêu nước trong ĐCSVN, công an, quân đội không tỉnh thức để nhổ tận rễ đám cỏ dại sinh ra từ cộng tác với Trung Quốc và được nó nuôi dưỡng, nếu lực lượng đó không gắn chặt với nhân dân để chặn đứng những hành xử gần như mafia đang tồn tại trên hàng chục khu vực vô pháp luật của lãnh thổ đất nước, thì Việt Nam sẽ đi vào một thời kỳ chia xé đau đớn. Đã đến lúc thực hiện cuộc cách mạng của sự tinh sạch và sáng tỏ dân chủ!”.[10]

Vâng, một Boris Jeltsin VN sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh chỉ có thể trong bối cảnh toàn dân vùng lên làm cách mạng, một cuộc cách mạng mà Andres Hồ Cương Quyết gọi chính xác là “cuộc kháng chiến lần thứ ba sau hai cuộc chống chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thực dân mới”.

Lời dưới đây trong bài ca “Xuống đường” của nhạc sĩ Huỳnh Minh Siêng phổ biến thời chiến tranh chống Mỹ ở miền Bắc, hơn lúc nào hết phải là của hôm nay:

Xuống đường, xuống đường đập tan mọi xích xiềng, quyết kết đoàn tiến lên giành chính quyền. Giành lấy chính quyền về tay nhân dân“!

© Lê Diễn Đức – RFA Blog: http://www.rfavietnam.com/node/1294

———————————————

Tư liệu dẫn trong bài:

[1]: http://boxitvn.blogspot.com/2012/05/ai-bien-chat-chinh-tri-va-ai-la-nguoi.html

[2]: http://www.procontra.asia/?p=544

[3]: http://lhdtt.blogspot.com/2012/05/phan-cach-mang-ro-rang.html

[4]; Bài “Thu phục tướng tài” của Hà Nội Mới có thể đọc ở dạng PDF của Viet-studies tại link: http://www.viet-studies.info/kinhte/HuaTheHuu_HaNoiMoi.pdf

[5]: http://anhbasam.wordpress.com/2012/08/11/1200-phai-chan-dung-nguy-co-tai-dien-kich-ban-thanh-do-1990/

[6]: http://www.boxitvn.net/bai/39873

[7]: http://boxitvn.blogspot.com/2012/08/trung-cong-so-nhat-o-viet-nam-ieu-gi.html

[8]: http://www.buudoan.com/2012/07/ung-loi-dung-nhan-dan.html

[9]: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/us-vn-defense-relations-vh-07272012161219.html

[10]: http://www.boxitvn.net/bai/40176

 

 

38 Phản hồi cho “Giải pháp tối ưu cho Việt Nam hiện nay trước Trung Quốc: Xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời. Nhưng bằng cách nào?”

  1. Timsuthat says:

    Tàu cộng không muốn gây chiến tranh bây giờ, dù trên biển hay trên đất, nhưng đương nhiên sẽ trả đũa đích đáng nếu bị tấn công. Không muốn chứ không phải “không thể” hoặc hèn! TQ chỉ muốn chiếm BĐ càng yên ổn chừng nào hay chừng nấy để lấy tin tưởng của ngoại quốc về sự chính danh của việc này (khi các nước chung quanh đã “đầu hàng”), và để bắt đầu sớm việc khai thác dầu hỏa, nhưng nếu tình trạng không được yên ổn thì các công ty quốc tế cũng không thể vào. Nếu có “tình trạng không được yên ổn” này, thì đó là ‘chiến thắng’ lớn nhất VN có thể có trên BĐ – dù là còn XHCN hay “dân chủ tự do” – nếu VN không có được hỗ trợ của các nước tự do khác (là số đông các QG tiên tiến trên thế giới).

    VN không thể thắng qua quân sự, trên BĐ cũng như đất liền trong cuộc chiến quy mô lâu dài dù nếu có những vũ khí tối tân mua của các QG khác, vì TQ có khả năng tự sản xuất dư vũ khí để san bằng VN, với một số lính cũng dư thừa! Không những thế, TQ sẽ không “fight nice” như Mỹ (bỏ bom tránh chỗ dân cư)! One-on-one, VN sẽ thua vì không nước nào sẽ đơn phương tự nguyện đứng vào làm anh hùng giúp VN, kể cả Mỹ. VN chỉ có “thế tự vệ” là chính nghĩa cho mình trên chính trường QT.

    TQ mặt khác cũng không thể tấn công trước, chiếm VN vô lý vì như thế sẽ khiến cả thế giới kết án sự xâm lăng trắng trợn và buộc TQ rời VN nếu không muốn gây thế chiến, điều mà TQ hiện cũng chưa dám làm, và cũng không muốn làm trừ khi bị đẩy vào! Tàu cộng muốn làm bá chủ, ngồi trên thiên hạ chứ chưa muốn diệt tất cả đối thủ.

    TQ ỉ vào sức mạnh và số đông của họ để uy áp, thách thức cả thể giới: vì thế giới chỉ có thể liên kết đánh TQ toàn diện nếu cả thế giới bị tấn công, nhưng vì TQ chỉ tấn công từng bước một (theo hoàn cảnh mà tiến) thì thế giới không đủ lý do và thấy nguy cấp để can thiệp. Nay thì “BĐ thuộc về TQ”, mai mốt sẽ tới Đài Loan, Korea, v.v.. Vấn đề BĐ, đương nhiên trái với UNCLOS, nhưng BĐ là vấn đề ĐNÁ, không chạm quyền lợi giao thông của Mỹ nên Mỹ không thể gây chiến, và LHQ không thể là trọng tài nếu vấn đề không được mang ra tòa án QT – điều mà Tàu cộng sẽ không tự làm. TQ cũng sẽ tránh gây chiến với Phi, nhưng vẫn tiếp tục tuyên bố chủ quyền Lưỡi Bò và có thể sẽ nhân nhượng với Phi để tránh ra tòa QT.

    Vấn đề Lưỡi Bò chỉ sẽ được mang ra tòa án QT – mà CHẮC CHẮN là có phần lợi, phần thắng nhiều hơn cho VN cũng như các nước bị xâm phạm (có thể ngoại trừ vụ đảo HS và một ít đảo TS vì công hàm 58 PVĐ) – nếu THẾ GIỚI TẠO ÁP LỰC được với TQ.

    Việc tạo áp lực này sẽ làm được QUA KINH TẾ, vì các nước tự do khác cũng không muốn vì VN mà phải có thế chiến với TQ, nên nếu được thuyết phục bởi các chứng cớ VN mang ra qua ngoại giao, họ sẽ có chính lý để công khai đòi vấn đề mang ra tòa án QT và buộc rằng: nếu không mang ra tòa QT, các dịch vụ với Tàu sẽ được cắt bỏ từ từ và các QG tự do sẽ có hiệp ước mua bán đồ của nhau nhiều hơn là mua đồ rẻ của TQ, vì lý do AN NINH HÒA BÌNH QT và họ không muốn bị thiệt hại khi hàng hóa đi qua BĐ! Tàu cộng sẽ phải làm sao khi đa số các quốc gia có giao thương chuyển hướng và khiến kinh tế họ giảm 20%, 30%? Dân Tàu sẽ nổi loạn! Tàu cộng chỉ có dại mới gây chiến tranh với số đông như vậy!

    Tàu cộng sẽ bị bắt buộc mang ra tòa án QT qua áp lực này.

    Nhưng những áp lực này từ các QG tự do tiên tiến chỉ có thể có và họ tin tưởng là thực hiện được nếu phe đứng kiện – tức là VN (và các nước ĐNÁ kia) – có cùng giá trị “dân chủ, tự do, nhân quyền” như họ — như tác giả LDĐ có viết ở trên. Họ không thể tạo áp lực kinh tế này khi VN cùng theo một chính thể như TQ, khi chính quyền ca ngợi tình hữu nghị với TQ, khi QĐND VN tổ chức lễ tri ân với quân đội TQ, khi chính người dân biểu tình chống Lưỡi Bò thì bị bắt, v.v… Và rồi BĐ đang được TQ củng cố làm sở hữu, tạo yên ổn để khai thác và giao thương trong thời gian ngắn tới.

    Lý do gì để họ tạo áp lực KT này?

    Người Việt Nam trong nước có thấy cái nguy hiểm đang có và con đường chính trị – là con đường duy nhất – để cứu mình không? Người VN hải ngoại và quốc tế không thể làm chủ động trong việc này. Bước chính trị trong nước trước rồi mới tới chính trị QT để xoay vấn đề. Đó là tại sao “VN is the pivot”.

    Tàu cộng đang thắng lợi với con đường hiện thời khi chính quyền VN không mang vấn đề ra tòa QT, đánh lừa dân chúng với những ngoại giao bịp bợm, nửa mùa, và bóp chặt được mọi chống đối từ dân chúng. Tàu cộng sẽ tiếp tục tăng kiểm soát kinh tế VN chặt chẽ hơn nữa, nuôi đám lãnh đạo ĐCSVN và chính quyền để làm mù mắt, mù lương tâm họ, và rồi sẽ tự dâng VN cho TQ qua bầu cử giả tạo, biến VN thành Tây Tạng qua những màn gian lận chính trị thay vì chiến tranh chiếm TT như 59. Vì vậy càng tham nhũng Tàu cộng càng thích. Nếu có bất cứ vấn đề gì bất lợi xảy ra thì sức kháng cự của QĐ và dân lúc đó đã quá yếu. Lào và Miên rất có thể sẽ cùng số phận. Chính sách “Nam Tiến” của Mao đang được thực hiện rất qui củ.

    Một điểm chót xin cần nói: người VN trong nước có hiểu rằng – một khi Tàu làm chủ BĐ – ngoài việc mất nguồn hải sản và tài nguyên dưới biển, ngay cả quyền giao thông và lấy thuế của bất cứ nước nào với VN qua đường biển cũng như không phận Lưỡi Bò sẽ tùy Tàu cộng quyết định không? Kinh tế VN sẽ ra sao trong thời đại mà giao thương quốc tế là yếu điểm cho mọi nền kinh tế trên thế giới hiện nay? Và theo một báo giới WallStreet, nguồn dầu hỏa BĐ có thể bằng tới 60 năm mức nhu cầu của TQ!!! Đây là một ước đoán chưa được chứng minh nhưng thật là lớn đáng kể – chỉ sau Saudi và Venezuela – nếu xác định được rõ ràng (http://www.businessinsider.com/china-aims-to-develop-massive-reserves-in-disputed-parts-of-the-south-china-sea-2012-8)!! Thử hỏi, quyền lợi cho VN tương lai có phải là ở đây không? Nếu VN biết dùng nguồn tài nguyên này thì số phận mọi người dân VN sẽ có thể thay đổi được nhanh chóng không dưới thể chế dân chủ tự do? Thay vì trong tay TQ và tay sai ĐCSVN.

    • Timsuthat says:

      Giải pháp chính trị là yên ổn nhất!

      TQ sẽ không tìm rủi ro chính trị QT bằng cách tấn công VN. Và VN cũng sẽ không thể tìm thắng lợi qua quân sự trên biển cũng như đất – dù là với ĐCS lãnh đạo hiện nay, hay một thể chế mới.

      Quốc hội Mỹ sẽ phê chuẩn và ký vào trong luật UNCLOS – theo tôi dự đoán – là SAU KHI VN đã đổi chính thể và vấn đề BĐ được mang ra tòa án QT để giải quyết. Mỹ sau đó sẽ là thành viên có quyền bảo vệ UNCLOS cùng với các QG khác đã ký vào. TQ sẽ bị ràng buộc bởi quyết định của tòa án QT – bằng không sẽ gây cớ phá hủy Hội Đồng Bảo An LHQ và gây thế chiến. VN sẽ không còn bị áp lực của TQ về vấn đề BĐ, và VN sẽ có thể mua hệ thống phòng thủ chống hỏa tiễn như của Do Thái để bảo vệ VN. Với liên minh các nước Á Châu, Úc và Mỹ, VN sẽ được an bình độc lập được lâu dài.

      Nếu các điều kiện cho việc này không xảy ra, Mỹ sẽ không bao giờ ký vào UNCLOS để giữ quyền tự do đi vào bất cứ biển nào ngoài 12 hải lý, và sẽ có thể mở rộng những giới hạn bờ biển Mỹ – cho đến khi TQ bị giải thể qua một chiến tranh nào đó hay tự đổ vỡ và một chính thể dân chủ mới được thành lập.

  2. camau says:

    Jelsin của VN thấy không ai xứng hơn Ông Nguyễn chí Vịnh .

  3. Lâm Vũ says:

    Vâng, mong chờ có vị “cứu tinh dân tộc” như Boris Yelsin của Nga hay Quang Trung của Việt Nam ta ngày xưa thì cũng là điều tốt thôi. Nhưng câu hỏi là, có chắc là có người yêu nước, tài giỏi và cương quyết như thế liệu người dân Việt có khả năng nhìn ra hay không?

    Theo tôi thì không chắc! Trong thực tế, nếu (trong nước) có người tài giỏi và thực sự yêu nước xuất hiện thì người đó đã bị bối nhọ, ném “chất dơ”… và sau đó bị nhà nước buộc tôi nào đó – như dùng bao cao su… bẩn – bỏ tù trước khi lập được thành tích gì để người dân biết tới! (*)

    Tuy nhiên, khả năng có một “Quang Trung giáng thế” không phải là hoàn toàn không có, nhưng vị “cứu tinh” đó chỉ có thể đến từ trong nội bộ đảng CS. Chuyện này, theo tôi, cũng nhiều lần.. suýt xẩy ra, nhưng đều bị phản gián đảng – hay chính điệp viên Tầu năm trong chính quyền CSVN – “lật mặt nạ” sớm và cho đi an trí trước khi xuất đầu lộ diện…

    Do đó, cách thức để “cách mạng dân chủ” dễ thành công hơn là vận động chính trị có tính tập thể, theo từng nhóm – hơn là chú trọng vào cá nhân “lãnh tụ” – cũng như là có nhiều nhóm, hay từng địa phương hơn là có “tổ chức” trung ương v.v.

    Những cuộc cách mạng “Mùa Xuân Ả Rập” vừa qua ở nhiều nước Trung Đông đều theo phương cách “tản quyền” này, nên chính quyền độc tài đã không tìm cách dẹp tan được, cuối cùng phải chịu thua!

    LV
    (*) Chắc chẳn nhiều người cũng mong mỏi VN có một vị lãnh đạo tầm cỡ như bà Aung San Sui Kyi của Miến Điện, nhưng tôi cho rằng khả năng đó tương tự như… trúng số độc đắc. Không phải là tôi bi quan quá, nhưng thực tế là người Việt rất kém về khả năng nhận ra người lãnh đạo, trong khi lại sẵn sàng đi theo… những tên đại bịp! Cũng không nên quên là chính người dân chọn lựa và đưa bà Sui Kyi lên làm lãnh tụ chứ không phải bà ấy nhẩy ra đòi làm… cha già dân tộc! Đàng khác, Việt Nam – trong nước – hiện nay cũng không thiếu anh hùng hay anh thư (tôi chỉ xin lấy một thì dụ là cô Lê Thị Công Nhân – là nguời thán phục và Sui Kyi, nhưng tôi cũng thấy là cô LTCN chẳng thua vĩ lãnh tụ dân chủ Miến Điện ở điểm nào ngoài chuyện thua… tuổi tác . Nhưng cô LTCN có được mấy người ủng hộ – chưa kể còn bị người “phe ta” bôi bác là… khỉ dân chủ – thì làm sao thành lãnh tụ? :-((

  4. nguyen says:

    Lê diễn Đức. Hà sĩ Phu, Nhất Hướng, Ngô Nhân Dụng đều nói từ bỏ chũ nghĩa cọng sản chống Tàu. Vô ích. Bộ chính trị không có tên nào nghe cả đâu. Ai chết mặc ai. Chúng chỉ lo ăn cướp của dân thôi.

  5. Nguyễn Tấn Trung says:

    Tôi tin Trung quốc sắp đánh chiếm đảo “Ba Bình” do Đài loan chiếm giữ trước khi đánh chiếm bất cứ đảo nào của VN, Vì Trung quốc cần đánh để thăm dò phản ứng cu Mỹ, để răn đe CSVN và để làm căn cứ đánh chiếm và bảo vệ các đảo thuộc quần đảo Trường sa và Hoàng sa .

    Tôi cũng xin nói rõ: Nếu CSVN bỏ CNCS và bỏ thần tượng bác Hồ, Tôn trọng tính chất đa nguyên của xã hội, cho bầu cử tự do dân chủ thật sự để lập nên một chính phủ thật sự của dân và vì dân, lẽ tất nhiên chính phủ đó được mọi người dân VN ủng hộ và được Mỹ Tây âu và các nước dân chủ tự do trên thế giới hết lòng ủng hộ, che chở, giúp đỡ để bảo vệ biển đảo của VN thì việt nam có thể có thể kéo dài được chiến tranh với Trung quốc nhưng cuối cùng thì biển đảo và đất nước cũng sẽ bị mất vào tay Trung quốc, nếu đảng CSTrung quốc vẫn tồn tại. Không những mất nước mất biển đảo vĩnh viễn mà dân chúng VN chết rất nhiều và kiến trúc quốc gia bị tàn phá thật khủng khiếp, Eại sao có lòng dân, có Vũ khí và được nhiều nước giúp mà cũng thua là vì:

    a – Sự giúp đỡ các nước dù có lớn nhưng chỉ có giới hạng về về thời gian và số lượng và giúp để chống xâm lăng chứ không giúp vô giới hạng và giúp để đánh chiếm Trung quốc. nên Trung quốc vẫn tồn tại vẫn tiếp tục đánh chiếm VN Và VN luôn ở thế không thể thắng và không thể dứt điểm chiến tranh.
    b – Chiến tranh ngày xưa của cha ông chúng ta khác xa với chiến tranh ngày nay: Chiến tranh ngày xưa lệ thuộc vào chính nghĩa , vào vào thời gian, không gian, vào chướng ngại thiên nhiên như núi, rừng, sông, biển, khí hậu … Chiến tranh ngày nay lệ thuộc vào số lượng tàn phá của vũ khí , vào kỹ thuật, vào sự liều lĩnh và quyết tâm của bộ chỉ huy, Việc chiếm biểm Đông, tàn phá và xâm chiếm VN là 2 mục tiêu chiến lược ưu tiên hàng đầu trong 6 mực tiêu chiến lược hàng đầucủa Trung quốc là: Duy trì sự độc quyền lãnh đạo Trung quốc cho đảng CSTQ, Chấn hưng kinh tế, phát triển quân sự, sát nhập Đài loan, chiếm biển Đông và xâm lăng tàn phá VN để tiến tới muc tiêu cuối cùng là thống trị thế giới, biến thiên địa hoàn cầu thành nước Trung hoa vĩ đại.
    Đảng CSEQ còn thì 6 mục tiêu chiến lược ưu tiên hàng đầu đó còn, tức là chiến tranh với VN còn, mà ngân sách quốc phòng của VN chỉ ở trong khi âý Trung quốc đang chi tiêu cho quốc phòng là hơn 100 tỉ USD mà hầu hết vũ khí tối tân đều doTrung quốc tự sản xuất chứ không mua như VN, và nếu cần Trung quốc có thể bỏ ra 2 trăm, 5 trăm, 1 ngàn tỉ USD để chiến thắng VN, thì làm sao VN có thể thắng được Trung quốc ???
    Như vậy dù VN có giỏt thói tinh ranh: Vừa lấy lòng được Ấn, Nam hàn, Nhật bản, Tây âu … vừa đi dây Nga Mỹ để có nhiều vũ khí mà đánh trả và kéo dài chiến tranh với Trung quốc thì đất nước sẽ tan nát hết! dân sẽ chết rất nhièu rồi cuốc cùng mất hết, mất tất cả và mất vĩnh viễn không còn dấu vết người Việt, dất vết nước việt trên bản đồ thế giới, Đó là sự thật mà tất cả người dân Việt nên biết và phải biết.

    Nếu biết rõ như vậy thì sẽ thấy có cách đánh toàn thắng lấy lại được biển đảo đã mất vào tay Trung quốc và xóa bỏ vĩnh viễn được mối hiểm họa từ phương Bắc có từ ngàn đời. Cách đánh đó như thế nầy:
    1 – Đảng CSVN tôn trọng tính chất đa nguyên của xã hội, tôn trọng quyền sinh tồn,quyền bình đẳng, quyền tự do của mọi người, trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân để dân tự ứng cử và bầu cử chính quyền và người lãnh đạo của nước mình, Nguời lãnh đạo đó, chính phủ đó mới hợp pháp và có uy quyền để lo cho dân và động viên toàn dân xâm lăng Trung quốc .
    2 – Chính phủ VN phải công khai và thuyết phục thế hiới nhận rõ trái tim, khối óc, mục tiêu chiến thuật chiến lược của Trung quốc không những chiếm biển Đông mà từng bước sẽ chiếm toàn thế giới và TRung quốc là kẻ thù không dội trời chung của thể chế dân chủ tự do để mọi nước đều thấy Trung quốc không những là kẻ thù của VN mà còn la kể thù của mọi nước, Điều đó Mỹ, Canada, Úc, Eay âu, A6′n độ, Nhật bản, Mông cổ Nam hàn, Phi luật Tân, Nga v.v. đều dễ thấy
    3 – Khi Những nước trên đã nhìn thấy Trung quốc là kẻ thì của mình thì VN phải thuyết phục những nước ấy lập liên minh quân sự để cùng đánh Trung quốc . Khi nhiều quốc gia cùng đánh Trung quốc thì Trung quốc bại ngay và bị chia cắt thành nhiều nước nhỏ , Nhờ vậy VN mới được hòa bình, mới lấy lại được biển đảo và loại trư được mối hiểm nguy từ phương Bắc có từ ngày đời.

    Nếu không đánh Trung quốc được cách đó thì phải vang xin Mỹ cho VN thành một tiểu ban tự trụ của Mỹ và khuyên các nước Đông nam Á cả Nhật bản Nam Hàn… cũng làm như VN để nhờ sức mạnh Mỹ bảo vệ lãnh thổ tiểu ban mình như bảo vệ bờ cỏi của nước Mỹ , chứ Mỹ không bao giờ lại đổ máu để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ cho nước mình và cũng xin đừng làm kẻ ngu si nông nổi vừ chưởi Mỹ vừa van xin Mỹ giúp đỡ bảo vệ mình.

    • Cù Lẫn says:

      Bạn sẽ thấy, tôi nghĩ, TQ chỉ có thể ăn hiếp VN (cộng sản) thôi chứ không bào giờ dám đụng đến nước nào khác, dù là Đài Loan, Phi Luật Tân, Đại Hàn… Lý do giản dị, TQ chỉ có nội gián trong chính quyền ở VN, và cũng chỉ VN mới hoàn toàn cô lập, không có đồng minh thực sự (vì TQ không cho phép!).

  6. kaka baba says:

    nói mãi rồi…hô hào mãi rồi…nghe nhàm hết cả lỗ tai..đọc mù hết cả mắt..chán ngấy người lên rồi..hành động đi thôi…tôi chỉ thích làm chứ không thích nói ,ai sẽ là phát súng đầu tiên cho nền dân chủ thực thụ ở Vietnam???ai sẽ là ngòi nổ trong thùng thuốc nổ cho tự do dân chủ của toàn dân tộc Vietnam? tôi muốn được ghi tên mình trong những phát súng và ngòi nổ ấy cho dân tộc Vietnam, cho quê hương của mình, phải đánh tan giặc trong mới trả được thù ngoài.,bọn tàu khốn kiếp kia hãy đợi đấy..

  7. Ngọc says:

    Trích:
    “Một nền giáo dục tệ hại đào tạo ra những thế hệ suy đồi. Phụ huynh lo chạy trường chạy điểm cho con, sẵn sàng đút lót thầy cô giáo. Giáo viên bắt ép học sinh học thêm để kiếm chác. Học sinh thì gian lận quay cop từ khi mới hơn 10 tuổi. Một dân tộc đồi bại như vậy làm sao có khả năng xây dựng một xã hội dân chủ và văn minh được?”

    Nghe bạn Nguyen Tam Bao nói mà mình thấy buồn cười, nghe như là thế giới này nó hủ bại hết rồi ấy. Ở xã hội hiện nay, dù là VN hay bất cứ nước nào khác, đều có tiêu cực, đều có tham nhũng. Nhưng đó chỉ là những con sâu bỏ dầu nồi canh thôi bạn ạ. Không phải ai cũng ra hôi của những người khác, không phải ai cũng mất tiền để chạy cái chữ cho con. Cái nền giáo dục mà bạn coi là hủ bại ấy, cũng đã đào tạo ra biết bao nhân tài đấy, ít nhất thì nó cũng khiến cho toàn thế giới biết đến Việt Nam, và không thể không tôn trọng người Việt Nam, dân tộc Việt Nam được bạn ạ.

    Có lẽ, trong con mắt bạn, mọi thứ đều đen tối, có lẽ cuộc đời của bạn nó chẳng sáng sủa gì, nhưng không phải cuộc đời những người khác đều thế, không phải mọi người đều chạy ra hôi của của người khác khi người ta vấp ngã, vẫn có những người sẵn sàng đưa tay ra để giúp đỡ người khác. Người ta đang đi mà vẫn sẵn sàng dừng lại để giúp người bị ngã dựng xe, hỏi han tình hình, hoặc giả là giúp đỡ những người ăn xin, mặc dù đôi khi họ cũng biết hoặc là vẫn nghi ngờ rằng có thể đó là ăn xin giả, nhưng mà người ta có lòng bạn ạ. Thế mới biết, trên đời không phải ai cũng hủ bại như nhau, mà càng có suy nghĩ tiêu cực thì cuộc đời lại càng xám xịt mà thôi. Thế nên người ta mới nói, phải nghĩ về ngày mai tươi sáng đó thôi.

    Còn những người chống cộng, hãy cứ nhìn những nước đa đảng đó thôi, cái sự tham nhũng, lũng loạn nó còn điên cuồng hơn là 1 đảng CS nhiều. Nếu đã chọn cho mình 1 con đường, thì nên kiên trì đi theo con đường ấy, vừa đi vừa xây, con đường đó nó sẽ đẹp hơn rất nhiều. Còn lại, cứ đứng núi này trông núi kia, thì đến khi cái mà mình đạt được, có khi chỉ bằng 1 phần vạn những cái mình đã từng có mà thôi.

    Đôi lời bộc bạch, hy vọng rằng ko làm đau tai ai đó. Thân!

    • Hoa Mộc Lan says:

      Thưa bạn
      Khi đọc bạn nên mở lòng ra và đừng nghĩ người viết khen hay chê bạn. Không ai ngu xuẩn đến nổi nói về cái tuyệt đối và cái tận cùng. Ở đây người viết chỉ nói đến cái đại đa số. Điều này thì chính tui biết vì người thân tui đang làm việc trong hệ thống giáo dục của Vn.
      Cái cảnh ở Vn trên xa lộ bị tai nạn, đang đi xe hơi người ta quay cửa kiếng lên để khỏi bị làm phiền là có thật. Cái đó không phải người ta ác độc mà sợ bị rắc rối với công an và pháp luật. Lổi là tại Công an và pháp luật mù mờ.

      Bạn biết nước nào đa đảng và tham ô lủng đoạn xin cho tui xin cái thí dụ.
      Tham nhũng thì có, nhưng ăn cho đến sập tiệm vinaline hay vinashine thì chỉ có ở Vn, và cũng chỉ có ở Vn mới có tình trạng..huề vốn, không ai bị ở tù hay trừng phạt. Chỉ có kiểm điểm. Chấm hết. Như vậy thì khi có cơ hội thử hỏi ai không tham nhũng?? Bạn không có ?Một bầy sâu….đó là câu nói nổi tiếng của chủ tịch nước. Nhưng từ đó đến nay…vẫn huề vốn, trớt wuớt, không ảnh hưởng bất cứ tay cán bộ nào cả…

      Chủ nghĩa CS đã trở thành quá khứ. Tất cả những gì từ chủ nghĩa này đã và đang bị đào thải. Đó là quy luật tiến hoá.

      Mở mắt ra để nhìn bạn nhé và hãy đọc với cái đầu không bị thành kiến và đừng nói chuyện bằng ngôn ngữ cs và nhất là đừng chụp mũ

      • Ngọc says:

        Bạn Hoa Mộc Lan thân mến!

        Thứ nhất, người chụp mũ không phải là tôi, chỉ là tôi là đang phản bác lại cái nhận định của bạn Nguyễn Tâm Bảo mà thôi. Ít nhất, trong con mắt của tôi, của những người quanh tôi, nó cũng không hủ bại như thế. Hơn thế nữa, dù không phải là người yêu nước điển hình, nhưng đại đa số người Việt Nam như tôi cũng có cái tự hào về dân tộc mình, về cách mà mình được giáo dục, chứ nó không quá “hủ bại” như trong suy nghĩ của bạn ấy.

        Thứ hai, không chỉ người thân của bạn làm trong hệ thống giáo dục, người thân của tôi cũng thế. Và bản thân chúng ta cũng đang nằm trong cái hệ thống giáo dục ấy. Bạn thử nghĩ xem, một trường đại học, trung học hay tiểu học mỗi năm có bao nhiêu thế hệ sinh viên, học sinh? Và có bao nhiêu trường hợp là tiêu biểu của cái mà các bạn gọi là hủ bại ấy? Nó chỉ là số ít thôi bạn ạ…

        Cái mà bạn gọi là mở lòng, bạn đã mở chưa? Cái gọi là thành kiến, bạn có thành kiến không? Tôi biết và bạn cũng biết, tất nhiên có những người như bạn nói, người ta sẵn sàng bỏ mặc người khác, chỉ vì không muốn dính phiền toái vào người, nhưng liệu đó đã là đa số? Ít nhất khi một ai đó vấp ngã, tôi vẫn thấy có người đưa tay ra dựng họ dậy, dù chỉ là số ít thì nó cũng là màu hồng cho cuộc sống đó thôi. Những người khác, đôi khi người ta không dừng lại, cũng chưa hẳn là người ta mặc kệ không quan tâm.

        Chủ nghĩa CS có thành quá khứ hay không, tôi và bạn cùng chờ xem. Thuyết tiến hóa của nhân loại nói rằng mọi thứ đều tuân theo quy luật đào thải, nhưng mà tiến hóa không có nghĩa là mất đi hoàn toàn cái cũ bạn ạ.

        Đôi lời cho sự phản hồi của bạn. Có lẽ sự tranh cãi còn nhiều, nhưng tôi cũng không nghĩ muốn tiếp tục, không vì sự thua hay thắng của mỗi cá nhân mà ở đây là sự nhận định của từng người. Và nếu như bạn muốn thấy thêm cái gọi là sự tự hào của người dân đất Việt, bạn hãy đọc những dòng của bác “yeunuoc” ở dưới nói chuyện với con trai nhé.

        Chào bạn!

    • Builan says:

      PHI LỘ
      Tôi đã dọc vài ba coms bạn NGỌC
      Tôi lễ phép mời bạn N cùng với Havu + tương cận
      Đọc baì của “MẤY CHÚ CỜ VÀNG, CCCĐ – chưỉ QUÊ HƯƠNG !!!”
      - Thay cho lời :CHÀO Hoa Mộc Lan !

      Giả dối lên ngôi
      Alan Phan

      [lies-truth_1331793154-300x200] Từ A đến Z

      Qua bài “Lạm bàn về căn bệnh dối trá tại Việt Nam”, Giáo sư Trần Kinh Nghị từ Hà Nội đề cập tới điều có thể nói hài hước – nhưng chua chát – rằng “ở Việt Nam mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là có thật!”

      Một nhà giáo dục luôn quan tâm cho vận nước, dân tộc là GS Hà Văn Thịnh từ Huế cảnh báo rằng tình trạng giả dối ở Việt Nam giờ lan tỏa từ “A đến Z”, khi cảnh nhiễu nhương, tự tung tự tác đang hoành hành xã hội Việt Nam:

      Vì giờ người ta giả dối từ A tới Z, từ trên xuống dưới. Ai muốn làm gì thì làm, ai muốn lừa ra sao thì lừa, muốn tự tung tự tác hay ăn cướp thế nào đó vẫn được.

      GS Hà Văn Thịnh:

      “Trong bản chất xã hội Việt Nam có sự giả dối, vô cảm, ích kỷ, sự tàn nhẫn. Đó là tất cả những gì biểu hiện của văn hóa Việt Nam hiện nay. Nói ra chẳng ai thích đâu. Nhưng đó là sự thật. Vì sao? Vì giờ người ta giả dối từ A tới Z, từ trên xuống dưới. Ai muốn làm gì thì làm, ai muốn lừa ra sao thì lừa, muốn tự tung tự tác hay ăn cướp thế nào đó vẫn được.”

      Theo GS Trần Kinh Nghị, thì dối trá thoạt nghe qua cũng chỉ là một thói đời không mấy tốt đẹp vốn nhan nhản trong xã hội loài người, nên người ta dễ tưởng rằng “không có gì nguy hại lắm”. Nhưng, khi “Lạm bàn về căn bệnh dối trá ở Việt Nam ”, GS Trần Kinh Nghị không khỏi lưu ý rằng “Ở Việt Nam bệnh dối trá có những đặc thù riêng”. Những “đặc thù riêng” ấy là như thế nào ?

      Tác giả giải thích:

      “Nó bắt nguồn từ thời kỳ cách mạng giải phóng dân tộc, trải qua nhiều biến cố lịch sử với những phong trào thi đua và những đợt cải cách ruộng đất, cải tạo công thương, nhân văn giai phẩm v.v… khiến xã hội bị xáo trộn, lòng người đảo điên. Những thời kỳ kinh tế khắc khổ cũng khiến con người ta trở nên bon chen và thủ đoạn. Tất cả tạo nên lối sống và tư duy phức tạp, thường mang tính hai mặt, nói và làm không đi đôi với nhau.”

      Căn bệnh trầm kha

      Vẫn theo GS Trần Kinh Nghị, thói “làm thì láo, báo cáo thì hay” cùng thói “chạy theo thành tích” vốn phát xuất từ thời XHCN ở Miền Bắc đã góp phần làm trầm trọng thêm căn bệnh dối trá ở Việt Nam hiện nay, và đã trở thành “căn bệnh trầm kha bám sâu rễ trong toàn xã hội đến độ ai không biết nói dối, không biết làm ẩu và không biết ‘ăn theo nói leo’ thì không thể tồn tại”.

      Và tác giả báo động rằng tệ nạn bè phái, tham nhũng nghiêm trọng tràn lan trên khắp quê hương hiện nay cũng có nguyên nhân sâu xa từ căn bệnh dối trá ấy, để từ đó, sinh sôi và dung dưỡng cho “những kẻ bất tài, vô đạo đức nhưng thích làm quan”.

      Nhà văn Nguyên Ngọc qua bài “Cần một cuộc tự vấn” đã thẳng thắn đề cập tới “một trạng thái chán chường sâu sắc và mênh mông về đạo đức xâm chiếm mọi con người”. Theo cái nhìn của nhà văn Nguyên Ngọc thì tâm trạng chán chường trước sự sa sút về đạo đức ấy phát sinh từ một “căn bệnh” cứ “vây kín quanh mình”, “va vào đâu cũng gặp” dưới “mọi kiểu trắng trợn hay tinh vi”, đó là sự giả dối.

      Nhà văn Nguyên Ngọc phân tích:

      “Tôi cho rằng căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh giả dối. Chính cái giả dối tràn lan khiến người ta không còn thật sự tin vào bất cứ điều gì nữa. Câu hỏi thường trực bây giờ: Tốt để làm gì? Sạch để làm gì? Quên mình để làm gì? Xả thân chống lại cái xấu, cái giả để làm gì? Liệu rồi có ai, có cơ chế nào bảo vệ những nỗ lực đạo đức đó không? Hay thậm chí bị cả cơ chế quật đánh lại như vẫn thấy không hề ít?”
      Đang thống trị xã hội

      Nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng không tránh khỏi âu lo khi căn bệnh giả dối ấy “đang thống trị xã hội” Việt Nam, mà chủ yếu bắt nguồn từ tình trạng thiếu trung thực của nền giáo dục nước nhà: Nhưng toàn bộ hệ thống đã hư, đã sai rồi, thì phải thay đổi cả hệ thống mới cải tạo được xã hội hiện nay. Hiện sự giả dối đang thống trị xã hội chúng ta.

      Nhà văn Trần Mạnh Hảo:

      “Sự giả dối tồn tại ở xã hội Việt Nam lâu rồi. Ngay trong lãnh vực giáo dục, ông phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân phụ trách các mặt văn hóa-giáo dục cũng khẳng định là tình trạng thiếu trung thực trong giáo dục là bệnh lớn nhất tại VN.

      Mà giáo dục là gì? Giáo dục là dạy cho con người trở thành người. Nó dạy cho con người phải có đạo đức. Mà cái đầu tiên của đạo đức là chân thật. Giả dối thì trái ngược lại, là phản giáo dục. Vừa rồi nhà bác học toán học Hoàng Tụy cũng vừa viết một bài rất hay góp ý cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về tái cấu trúc xã hội

      Theo GS Hoàng Tụy thì không thể nào tái cấu trúc xã hội. Bởi vì tái cấu trúc là những bộ phận rời. Nhưng toàn bộ hệ thống đã hư, đã sai rồi, thì phải thay đổi cả hệ thống mới cải tạo được xã hội hiện nay. Hiện sự giả dối đang thống trị xã hội chúng ta.”
      Cả một hệ thống

      Cách nay chưa lâu – tức hồi cuối năm ngoái, vào một buổi chiều cuối năm, khi “giá rét và nỗi buồn… tràn ngập tâm hồn khiến nỗi lòng chùng xuống”, TS Nguyễn Xuân Diện đã phóng bút bài “Chiều cuối năm nhìn lại”, qua đó ông không quên lưu ý tới “những vụ giết người cướp của ngày càng táo bạo, kẻ thủ ác tuổi đời càng ngày càng trẻ và cách thức giết người càng ngày càng dã man, độc án, quyết liệt” hơn.

      Nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng có cái nhìn tương đồng về việc xã hội Việt Nam ngày nay – mà theo lời ông, “xuống cấp chưa từng thấy”:

      “TS Nguyễn Xuân Diện nói thế là chính xác bởi vì điều đó có rất nhiều người đã khẳng định rồi. Ngay cả nghị viên Quốc hội Việt Nam Dương Trung Quốc cũng nói rằng thế hệ chúng ta là thế hệ mất gốc. Mà mất gốc là mất những giá trị tốt đẹp của Việt Nam .

      Còn xã hội Việt Nam hiện nay, về mặt đạo đức, xuống cấp chưa từng thấy. Tình trạng này đầy tràn những mặt báo “lề phải”: Ngày nào cũng cướp, cũng giết, cũng có những tội phạm xã hội khủng khiếp. Nó tràn lan, không còn là hiện tượng riêng lẻ, mà cả hệ thống như vậy rồi.”

      Nếu ngày xưa – cách nay hơn một thế kỷ – nhà thơ Trần Tế Xương than phiền và báo động tình trạng xã hội VN lúc đó suy đồi về đạo đức, khi:

      Nhàkialỗiđạoconkhinhbố
      Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng

      thì ngày nay, tình hình đạo đức sa sút ngày càng trầm trọng trong nước đang gây bất an, trăn trở triền miên cho những người có tâm huyết với quê hương.”

  8. Vong Kim-Cô says:

    Không đời nào Trung Cộng để đàn em Việt Nam có thể được tự do thoát khỏi gọng kìm Xã Hội Chủ Nghĩa do chúng đang thao túng.

  9. yeunuoc says:

    Nói chuyện với con trai

    Từ một đất nước xa xôi,
    Con trai tôi gọi điện về thăm hỏi,
    Cháu ái ngại khi nhận những hung tin,
    Về gã khổng lồ anh em đang lên gân, bẻ cốt, vặn mình,
    Đang chỉ tay xuống biển Đông vẽ đường lưỡi bò nham nhở,
    Đang thả Thần Châu bay lên trời, đẩy Hải Nam ra biển,
    Đang cho Hải Giám hải quân vây chặc biển đông,
    Thành lập Tam Sa binh lính sẵn sàng, với tàu ngầm với dàn khoan dầu to đại…

    Con trai tôi ngập ngừng ái ngại,
    Liệu đất nước mình có còn nữa biển Đông?
    Liệu ngư dân mình còn được ra biển hay không?
    Liệu giặc Tàu tràn qua ta có thành bại quốc???

    Và ta sẽ làm gì với những nguy cơ phía trước,
    Trước lũ hung tàn bạo ngược mà nhà nước mình mười sáu chữ vàng nhận nhân nghĩa anh em?…

    Tôi hỏi con tôi, còn thuộc sử Việt hay đã quên?
    Như bao người lớn, trẻ con trong nước chỉ biết nhà Thanh, nhà Minh nhờ phim Tàu hàng đêm trên truyền hình dạy dỗ.
    Chúng nhầm lẫn Lý thường Kiệt với Lý Liên Kiệt,
    Chúng nhầm lẫn Quang Trung với Quan Công…
    Chúng nhầm lẫn cả tên núi, tên sông…
    Chúng nhầm lẫn cả tên làng, tên phố…,

    Rồi tôi nhắc lại một chút với con tôi về lịch sử
    đất nước VN từ thuở Vạn Xuân,
    Về Bà Triệu, Bà Trưng,
    Về Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung..
    Mà nghe máu trong tim cha con tôi ngạo nghễ…

    Này con thân yêu đã bao đời dâu bể,
    Bọn giặc Tàu có bao giờ là kẻ chiến thắng đâu con!.
    Dẫu một ngàn năm chúng giày xéo mõi mòn
    dân tộc Việt và xóa sạch sành sanh hết cả nền văn hóa!
    Chúng cứ nghĩ sẽ dần dần thuần hóa,
    Được cái lũ An Nam nhỏ bé như ta,
    Chúng có ngờ đâu một dân tộc tài hoa,
    Một dân tộc hay cười mà không bao giờ chịu gục đầu trong đớn hèn nhục nhã.

    Và chúng đã phải trả:

    Thằng chìm sâu trong trận tuyến sông Cầu,
    Thằng phơi thây trên Bạch Đằng cọc dữ,
    Thằng chui ống đồng mất vía,
    Thằng mất đầu vĩnh viễn núi Mã Yên.
    Thằng treo cổ đồi Đống Đa,
    Thằng vứt bỏ cả ấn tín vua ban,
    Để cả lũ cuống cuồng cầu phao đi tìm đường sống…

    Ha, ha, ha, con của ba, chúng ta vui lắm!
    Bọn tự xưng thiên triều kia, cứ theo thói quen, hơi bình an lại nhìn xuống phương Nam,
    Chúng căm thù VN tới óc tới gan,
    Chúng nhục nhã vì cứ luôn tưởng mình vĩ đại.

    Kể từ Hán Tống Nguyên Minh Thanh Mao trở lại,
    Có bao giờ chúng để cho ta yên?
    Chúng bao giờ cũng tráo trở lưu manh,
    Chúng luôn muốn chúng ta là đầy tớ,

    Chẳng bao giờ chúng coi mình là bạn tốt.
    Hễ chực trật ra là chúng hốt, hễ chực trật ra là chúng thò tay,
    Đã là dân ăn cướp thì có bao giờ chừa ai,
    Và đặc biệt với Việt nam chúng đã quen đuờng, quen lối.
    Bởi cũng có những thằng người như Trần Ích Tắc,
    Những thằng người như Lê Chiêu Thống sẵn sàng bán nước nhà vì chút lợi vinh riêng…

    Nhưng con ơi, xin chớ đừng quên,
    Đất và trời của phương Nam này rất khác!
    Đất và nước luôn đẻ ra từ đời này, đời khác,
    Nhiều vô cùng Trần Hưng Đạo, Quang Trung,
    Nhiều vô cùng bà Triệu, Bà Trưng,
    Nhiều vô cùng Ngô Quyền, Trần Quốc Toản…

    Con đừng sợ bọn giặc Tàu dẫm nát,
    Đất đai mình cùng mồ mả tổ tiên.
    Con hãy nhớ và đừng bao giờ quên,
    Cái đất nước mà cả bô lão, trẻ con cũng đồng lòng sẳn sàng đứng lên đánh giặc,

    Đất nước đó sẽ luôn luôn là người chiến thắng!

    Và ba hứa với con nếu bọn Tàu kia xâm chiếm,
    Ba dẫu có 90 cũng cầm súng đứng cạnh con!

    Con đừng buồn khi có những lũ vô hồn .
    Đang chực chờ bán tổ quốc để vinh thân làm nô lệ,
    Con chớ buồn. Vì không bao giờ một bè lũ nào có thể,
    Xóa nhòa trang sử Việt đâu con!

    Hãy tu thân, rèn chí, luyện gan,
    Để đợi một ngày đứng lên cùng đất nước,
    Khi thằng mặt dày kia ngang tàn bạo ngược,
    Dám kéo biển người ào ạt dọa nước ta,

    Hãy vững tin vào một tổ quốc tài hoa,
    Từng tĩnh tại ung dung vừa làm thơ vừa đánh giặc,
    “Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
    Nhữ đẳng hành khang thủ bại hư!”
    “Ta ra đi kỳ này không quá mươi ngày là trừ hết giặc, hãy nhớ lấy lời ta!”,

    Giết giặc xong rồi lại sai chặt một cành hoa,
    Gởi tặng vợ mình đang ở nhà ngóng chờ tin chiến thắng…

    Con yêu của ba, cám ơn con đã gọi điện về lo lắng,
    Nhưng hãy cứ yên tâm tu chí, luyện tài,
    Để sẵn sàng, nếu có một mai,
    Đất nước gọi, hãy trở về, hai cha con mình cùng đứng trên chiến tuyến,

    Và nếu đã quá già,
    Ba sẽ ở nhà chờ con từ chiến trường gởi một cành hoa,
    Để cắm lên bản đồ tổ quốc…,

    Ba yêu con!

    • Ru Chach says:

      Cảm ơn yeunuoc:”Và ba hứa với con nếu bọn Tàu kia xâm chiếm,
      Ba dẫu có 90 cũng cầm súng đứng cạnh con! ” chúng ta sẵn sàng đánh đuổi lũ giặc phương bắc,giặc vào nhà đàn bà cũng đánh!

  10. Trần L Thuyết says:

    Liệu lãnh đạo Cộng Sản Hà Nội có được phép toàn quyền sửa đổi chính thể của chính đất nước mình hay không nếu không có sự đồng ý cho phép của đàn anh Bắc Kinh?

Phản hồi