|

Tiến sĩ Nguyễn Quang A với “cụ Hồ”: Hơn một điều buồn

TS. Nguyễn Quang A

Trong phỏng vấn của RFI ngày 22/11/2012 vừa qua về việc Quốc hội Việt Nam ra nghị quyết về việc bỏ phiếu bất tín nhiệm các viên chức cao cấp của chính quyền, Tiến sĩ Nguyễn Quang A có bày tỏ hai quan điểm đáng ghi nhận.

Thứ nhất, ông vẫn đặt một hi vọng và trông chờ sẽ có tiến bộ thực tế từ nghị quyết đó. Theo ông, khẳng định ngay bây giờ nghị quyết đó là có hay không có hiệu quả là một việc “hơi sớm.

Thứ hai, vào cuối cuộc phỏng vấn Tiến sĩ Nguyễn Quang A đã trích dẫn và có ý lấy Hồ Chí Minh ra làm tấm gương để thúc đẩy tiến bộ, ông nói: “… Tất nhiên, không có gì có thể thay thế mạnh bằng quyền của người dân, được đuổi chính phủ’, như là lời của cụ Hồ đã nói nhiều chục năm trước, trong trường hợp chính phủ không làm được việc.

Về quan điểm thứ nhất, theo tôi có thể đó là sự thể hiện chân thành và thận trọng đến từ một nhãn quan nghiêng nhiều về lí thuyết hơn là thực tế. Mặc dù quan điểm của tôi ngược hẳn, cá nhân tôi vẫn trân trọng quan điểm đó của Tiến sĩ Nguyễn Quang A và cũng chỉ mong muốn thực tế sẽ cho thấy quan điểm của tôi là sai.

Về quan điểm thứ hai kể trên của Tiến sĩ Nguyễn Quang A thì tôi thấy hoàn toàn không ổn và rất đáng lo. Theo tôi, hiện nay nếu muốn đất nước có tiến bộ, có dân chủ thực sự hay thậm chí là chỉ muốn chính quyền phải cương quyết hơn với sự đe dọa, xâm lấn từ Trung Quốc thì chúng ta rất không nên lấy “cụ Hồ” ra làm tấm gương, trừ khi chúng ta không có đủ thông tin hoặc chỉ muốn có tiến bộ giả dối, nửa vời và chỉ muốn chính quyền vẫn lệ thuộc Trung Quốc. Chỉ cần xem lại một chút lịch sử chúng ta sẽ thấy điều này rất rõ.

Lãnh tụ nào và chính thể nào đã đưa vòng lệ thuộc, cống triều phương Bắc trở lại Việt Nam gần 80 năm sau khi sự phụ thuộc đó đã bị hủy bỏ hoàn toàn kể từ Hiệp ước Patenôtre 1884[i]? Còn lãnh tụ nào và chính quyền nào nếu không phải là chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bắc những cây cầu “răng môi”, “núi liền núi sông liền sông” cho sự lệ thuộc, cống triều (kiểu mới) phương Bắc trở lại Việt Nam từ năm 1950?

Ai là người đã làm trưởng ban soạn thảo Hiến pháp 1946 và sau đó cũng chính là người đã lại góp phần khai sinh ra Hiến pháp 1959 (ở miền Bắc) để đưa đất nước quyết tiến lên Chủ nghĩa Xã hội? Người nào có thể thay thế được Hồ Chí Minh ở những vai trò hệ trọng và tầm nhìn xa cho dân tộc như thế?

Ai là người đã ký sắc lệnh về biểu tình số 31 ngày 13/09/1946 để chứng tỏ với công luận quốc tế rằng chính thể lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là một chính thể cũng biết tôn trọng quyền tự do bày tỏ của dân chúng, nhưng thực tế thì từ đó trở đi quyền biểu tình của người dân (đã được người Pháp cho thực hiện một phần trước đó) hoàn toàn chỉ còn được thực thi trên giấy? Nhà lãnh đạo nào có thể có sự bén nhạy ngoại giao và sự khéo léo chính trị đến thế trong việc nhấc hết đi những tự do của dân đã có trong thời thuộc Pháp, nếu không phải là Hồ Chí Minh?

Ai là người có thẩm quyền chính trị cao nhất đã để cho đất tư từ hàng ngàn năm biến hết thành đất “sở hữu toàn dân”, đã tiến hành cuộc “cách mạng long trời lở đất” ở nông thôn cách đây hơn nửa thế kỷ mà vẫn khiến lòng người hôm nay bấn loạn, hãi hùng, rồi cũng chính người ấy lại đưa tay chấm nước mắt tiếc thương nhưng vẫn giữ trọn ngai vàng cho tới lúc chết? Còn ai có thể có tài an dân và có cái tâm quyết liệt đến cùng cho quyền lực độc đoán đến thế ngoài “Bác Hồ kính yêu”?

Ai là người vừa là Chủ tịch nước kiêm Chủ tịch đảng cầm quyền trong lúc ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng hạ bút ký một công hàm công nhận lãnh hải Trung Quốc bao phủ cả hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa? Chắc chắn 54 năm chưa phải là thời gian quá lâu để mọi người quên mất người đó là Hồ Chí Minh, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (tại miền Bắc Việt Nam), kiêm chủ tịch Đảng Lao động Việt Nam và là một chí hữu, một “người thầy vĩ đại” đương thời của Thủ tướng Phạm Văn Đồng.

Nhưng việc chính quyền hiện nay vẫn không ngừng nghĩ ra nhiều kế sách, vẫn không tiếc tiền của (của dân) liên tục đầu tư vào việc tô vẽ, duy trì, tôn tạo sự sùng kính Hồ Chí Minh trong dân chúng như một bậc thánh, một vị Phật cứu nhân độ thế là vấn đề không có gì khó hiểu vì đó là logic tất yếu của mọi chế độ độc tài. Chúng ta cũng không nên phải quá phàn nàn hay quá đau buồn về những việc đó, vì họ là những kẻ cầm quyền thừa kế trong một chế độ phi dân chủ, họ là những người đã công khai sự quyết tâm và đòi hỏi cả dân tộc phải “sống, học tập và làm việc” theo tư tưởng, tác phong của một lãnh đạo độc tài. Họ là những người đang cố duy trì một thần tượng có thể tiếp tục gây mê hoặc, ru ngủ dân chúng trên con đường lầm lạc, độc ác chỉ có lợi cho họ.

Cái đau xót và đau buồn chính là việc những người bị trị, những người đang mất tự do, bị áp bức, những người không muốn đi theo cái ác lại vẫn quì lạy, sùng kính một con người đã đưa họ từ những xiềng xích thô kệch, rỉ sét sang những gông xiềng êm ả, tinh vi, bền chắc hơn, đã khai sinh ra một chế độ suy đồi mà họ đang ta thán, đã là một ông trùm của các thủ đoạn dân chủ giả hiệu vẫn được duy trì cho tới hôm nay, đã là một chuyên gia về các kỹ thuật mị dân lão luyện tới mức khiến cho cả một dân tộc đa phần vẫn cứ an tâm, ngáo ngác, trông đợi tự do trong gông cùm và thờ kính chính kẻ đã quàng vào họ bộ gông cùm mới.

Nhưng sự đau xót, buồn phiền đó có phần nào nguôi ngoai, và chúng ta cũng không nên trách cứ những người đó, nếu họ chỉ là những người “toan lo nghèo khó”, chưa quan tâm việc triều chính, không thể đọc được một vài ngôn ngữ Âu Mỹ hoặc không có khả năng cập nhật thông tin ngoài những gì nhà nước độc tài ban phát.

Song, Tiến sĩ Nguyễn Quang A hoàn toàn không thuộc số những người như thế. Ông không chỉ là một trí thức lớn trong xã hội hiện nay, một doanh nhân lớn thành đạt bằng thực lực mà còn làm ra và sở hữu một “tủ sách SOS2”. Ông là người đã từng góp ý, phê bình thẳng thắn với Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông cũng là người kĩ tính, theo tôi là đúng đắn, khi không hài lòng chữ “về” khi người khác dịch giới từ “to” (tiếng Anh) trong nhan đề The Road to Serfdom[ii] thành Đường về nô lệ. Ông là người gần đây rất quan tâm, rất ủng hộ nông dân bị cướp đất, rất nhiệt tình và sáng kiến trong việc chống “lưỡi bò” No U… Bản thân kẻ đang viết những dòng này cũng là người được ông “khai sáng” qua những dịch phẩm của ông như Hệ thống xã hội chủ nghĩa-chính trị kinh tế học phê phán, tổng quan kinh tế xã hội chủ nghĩa[iii], Lịch sử với những bài học[iv]…

Đương nhiên động lực trong thể hiện ngưỡng mộ Hồ Chí Minh của ông Nguyễn Quang A không thể giống với động lực trong sự sùng kính, ngưỡng mộ, quì lạy mà những kẻ cầm quyền độc tài vẫn thường thao diễn, chào mời, rao giảng, ép buộc. Nhưng có sự ngưỡng mộ nào mà lại không góp phần làm cho thần tượng, đang ngày đêm được tôn tạo, to thêm ra, lại không làm cho sự sụp lạy, vốn đã còng lưng, thêm cúi rạp? Thế mà một người như Tiến sĩ Nguyễn Quang A lại lấy Hồ Chí Minh ra làm gương soi vào đúng lúc này. Đó chẳng phải là một điều thật đáng buồn lắm sao? Nhưng tôi tuyệt không tin vì thế mà chính quyền sẽ có những hành xử văn minh hơn đối với tất cả những thiện ý mà Tiến sĩ Nguyễn Quang A đã muốn và sẽ muốn dành cho xã hội. Thế mới là điều lo lại thêm vào điều đã rất buồn.

© 2012 Phạm Hồng Sơn & pro&contra


[i] Đây là hiệp ước kí kết giữa Pháp và triều đình nhà Nguyễn (Việt Nam) vào năm 1884, thường lấy theo tên gọi của viên công sứ người Pháp (Patenôtre). Hiệp ước này có 19 điều khoản, trong đó có điều khoản: nước Nam chấp nhận cho nước Pháp bảo hộ, có việc gì giao thiệp với ngoại quốc thì do nước Pháp chủ trì, nước Nam không phải thần phục nước nào nữa. Thực ra điều khoản vừa kể không khác mấy so với hai hiệp ước đã kí trước đó vào các năm 1874 và 1883, nhưng ở Hiệp ước Patenôtre có hai chi tiết đáng lưu ý: 1. Viên công sứ Pháp (ở Bắc Kinh), tức đại sứ, đại diện của chính quyền Pháp lúc đó, chủ động tới triều đình ở Huế để thương thảo. 2. Sau khi kí hiệp ước thì chiếc ấn của Trung Quốc phong cho các vương triều Việt Nam đã bị đem ra “thụt bễ nấu lên và hủy đi”. (Nguồn: Trần Trọng Kim, Việt Nam Sử lược, quyển II, Bộ Giáo dục Trung Tâm Học liệu xuất bản, Sài Gòn 1971.)

[ii] Tác phẩm của Friedrich August Hayek (1899-1992), bản dịch của Phạm Nguyên Trường (dựa theo một bản tiếng Anh rút gọn) với nhan đề Đường về nô lệ, Nxb Tri thức, 2009. Bản đầy đủ do Nguyễn Quang A dịch với nhan đề Con đường tới chế độ nông nô.

[iii] Tác giả Kornai János, Nguyễn Quang A dịch, Nxb Văn hóa Thông tin, 2002.

[iv] Tác giả Kornai János, Nguyễn Quang A dịch, Nxb Tri thức, 2008.

 

Tags:

32 Phản hồi cho “Tiến sĩ Nguyễn Quang A với “cụ Hồ”: Hơn một điều buồn”

  1. Chim Gõ Kiến says:

    BS Phạm Hòng Sơn, anh là ai?
    Chuyên nghề của anh là ngoại khoa, nội khoa hay đông y bán chuyên bán thuốc bắc TQ dởm?
    Bằng cách gọt đẽo câu nói của NQA mà viết nên một bài với ý định bôi xấu một người có lòng nhiệt thành yêu nước, rất giống ca cs VN gọt đẽo câu nói rất chân thực của ông Ngô Quang Kiệt.
    Chắc mọi người còn nhớ NQA có mặt hầu hết trong các cuộc biểu tình chống TQ ở HN, Tôi đã đọc được những tin nhắn cho các bạn trong nhóm biểu tình thông báo đang bị bọn chó săn theo dõi và ngăn cản để không cho đi tham gia biể tình của ông A.
    Chỉ vì một câu nói trong triệu câu nói, để tránh những điều phiền phức không cần thiết, mà PHS bêu xấu con người như NQA, vậy liệu PHSơn có vì đau khớp chân lại đi mổ lấy thận đem bán không?
    PH Sơn đã xuống đường biểu tình chống TQ lần nào chưa?
    Ngay cả cái tên của trang pro&contra tôi cũng thấy ngờ ngợ có cái gì không ổn bên trong, anh em trên công đồng mạng cần xác minh rõ đây có là ổ con nhền nhện không của bọn CAM không? Vì cùng trong đó tôi thấy có PT Hoài đang phuc chế cho cái thây ma mục ruỗng HCM bằng bài viết rât vòng vèo y hêt của PH Sơn này.
    Nếu là người yêu nước VN thì hãy làm những việc gì để đoàn kết toàn dân cùng nhau lât đổ bạo quyền cs, chống xâm lược TQ. Còn muốn làm một con “bọ cánh CAM” thì không thẻ rúc trong đám lá cây mục mãi được đâu, mọi người sẽ nhận biết chính xác đấy LHS!

    • Trực Ngôn says:

      Chim Gõ Kiến không nên nóng vội.

      Nói BS Phạm Hồng Sơn “đẽo gọt câu nói của NQA” là không đúng. Vì trong bài viết có post cả bài “phỏng vấn của RFI ngày 22/11/2012″ của TS Nguyễn Quang A.

      Bác Sĩ Sơn chỉ trích lời phát biểu, những câu đoạn mà ông thấy cần phải phân tích và phản biện. Theo tôi thì đây là chuyện rất bình thường trong cách phản biện hay tranh luận.

      • Chim Gõ Kiến says:

        Ai không nổi nóng mới là lạ Trực Ngôn ạ.
        Trong khi bao nhiêu chuyện cần nói đến là tình trạng chủ quyền biển đảo, lãnh hải, hộ chiếu có lưỡi bò, thành phố Tamsa, tuyên bố kiểm tra tàu thuyền của nước ngoài đi vào biển Đông của TQ tự nhận của mình, chuyện bà con nông dân ở Văn Giang, chuyện các bạn thanh niên công giáo ở Vinh thì BS Sơn này không đi mổ xẻ hay bôi chút thuốc đỏ cho khỏi sưng tấy vì vi trùng cs, thì Sơn lại có tình dùng con dao cùn chọc ngoáy và rạch cho vết thương đoàn kết thêm to ra và để đồng bọn thi nhau ném đá NQA, chia rẽ phong trào đoàn kết của những người yêu nước Dân chủ. Còn một kẻ, chẳng vì nhân dịp cái xác vô hồn lãng nhách muốn sống dậy hay có nhiều người đang hò nhau vứt nó khỏi cái nhà ướp xác rất tốn tiền của dân kia, thì lại đi tô son trát phấn ở những chỗ và vào lúc rất không cần thiết, trong khi dưới làn da còn tồn tại vì formon thì mọi người đã dùng con dao laser hiên đại là internet mổ xẻ và đã phơi bày những ẩn tích của bệnh tình trầm trọng của CNCS là láo khoét, lừa bịp, mưu mô độc ác, bán nước, hại dân…
        Thêm vài dòng này cho nó đỡ bực mình, xin lỗi mọi người nhé!

    • Builan says:

      Trân trọng THỊNH TÌNH- TÂM HUYẾT cuả CGK
      Vậy thì dồng tình với TN “Chim Gõ Kiến không nên nóng vội”

      Thận trong là điều rất nên !
      Nặng lời- xúc phạm nhau là điều nên tránh _ Hỡi những con người Việt Nam còn nặng lòng với quê hương ! Tôi nghiêng mính kính phục !

    • Lâm Vũ says:

      CGK: “BS Phạm Hòng Sơn, anh là ai? Chuyên nghề của anh là ngoại khoa, nội khoa hay đông y bán chuyên bán thuốc bắc TQ dởm?”
      Bên dưới:
      “Ngay cả cái tên của trang pro&contra tôi cũng thấy ngờ ngợ có cái gì không ổn bên trong, anh em trên công đồng mạng cần xác minh rõ đây có là ổ con nhền nhện không của bọn CAM không?”

      Đúng là giả mù sa mưa! Nhiều năm trước BS Phạm Hồng Sơn đã bị bắt bỏ tù chỉ vì tội dịch và phổ biến bài viết ngắn, “Dân chủ là gì?” lấy từ trang nhà của tòa Đại Sứ Mỹ ở VN. Ở tù ra anh PHS tiếp tục lên tiếng đòi dân chủ, có phần hăng hơn trước khi vào tù. Vậy mà CGK lại còn giả vờ không biết để chùm cho PHS cái mũ “thân TQ”.

      Cũng cái mửng đó, CGK bảo tên (trang nhà của bà PTH), “Pro&contra”, có gì không ổn… để rồi tung ngay cái nón cối CAM. Thật là rẻ tiền! Trong khi ai cũng biết là bà Hoài, vốn là mợt nhà văn sáng giá, đi từ miền Bắc, ở Đức đã lập ra trang web “talawas”, được cả trì thức trong nước hưởng ứng nồng nhiệt hàng chục năm. Từ lâu, bà đã bị nhà nước từ chối cấp chiếu khác (visa) về nước, dù bà chi tranh đấu cho tư do ngôn luận ở VN một cách ôn hòa.

      Lời kêu gọi ” đoàn kết toàn dân cùng nhau lât đổ bạo quyền cs” của CGK chỉ để che đậy “nghiệp vụ” của mình mà thôi. Nhưng bịp được bao nhiêu người đây?

      • Phan Liên says:

        Bác Lâm Vũ,
        Những phản hồi của tôi trong 2 ngày qua, đặc biệt là phản hồi cho Chim Gõ Kiến, trong bài viết của Phạm Thị Hoài, không được hiển thị. Nếu không phải lỗi kỹ thuật thì chắc BBT làm việc quá sức nên bỏ sót (chuyện này cũng rất cảm thông, vì BBT phải làm việc ngày đêm, kể cả chủ nhật). Tôi sẽ thử gửi lại. Rất mong nhận được sự quan tâm giúp đỡ của BBT để mở rộng cuộc tranh luận.

        Đồng ý với quan điểm của bác, không thể chụp mũ bừa bãi cho những nhân tố hoạt động tích cực và có hiệu quả.

  2. quang phan says:

    Bè đảng Việt cộng cứ vẽ rồng vẽ rắn là tên đầu đảng Hồ chí Minh là ái quốc, trong khi chính tên đầu đảng này đã tự xác nhận là đối với nó thì chẳng có ” tổ quốc” gì ráo trọi :

    Trên tờ báo Thanh Niên phát hành ở Quảng Châu ngày 20/12/26, Hồ chí Minh đã viết rằng: “Cái danh từ tổ quốc là do các chính trị gia đặt ra để đè đầu nhân dân, để buộc những người vô sản phải cầm vũ khí bảo vệ tài sản của địa chủ và quyền lợi của giai cấp tư sản. Thực ra, chẳng có tổ quốc, cũng chẳng có biên giới”.

    Ngày 26/12/1956, trên trang đầu của Tạp Chí Cách Mạng Đồng Minh Hội, Hồ Chí Minh đã viết một bài: “Chủ nghĩa ái quốc cần bị tiêu diệt, để thay thế bằng chủ nghĩa Cộng sản”.

  3. Trung Kiên says:

    Trích bài chủ:…”Lãnh tụ nào và chính thể nào đã đưa vòng lệ thuộc, cống triều phương Bắc trở lại Việt Nam gần 80 năm sau khi sự phụ thuộc đó đã bị hủy bỏ hoàn toàn kể từ Hiệp ước Patenôtre 1884[i]? Còn lãnh tụ nào và chính quyền nào nếu không phải là chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bắc những cây cầu “răng môi”, “núi liền núi sông liền sông” cho sự lệ thuộc, cống triều (kiểu mới) phương Bắc trở lại Việt Nam từ năm 1950?

    Kính BS Phạm Hồng Sơn

    Con khôn hơn cha là nhà có phúc, trò hơn thầy đất nước sẽ văn minh…Cho du Bác Sĩ đã được TS Nguyễn Quang A “khai sáng”, thế nhưng không phải vì thế mà tư duy của BS đóng khung nơi TS Nguyễn Quang A….

    Vả lại, có thể TS Nguyễn Quang A cũng thừa biết kẻ đã rước kẻ thù trở lại quê hương không ai khác hơn là ông Hồ…Nhưng vì còn một số đông những người vẫn còn coi ông Hồ là “thần tượng” nên ông A nhắc đến như một bửu bối, hay ông muốn tung trái banh cho người khác đập???

    Cám ơn Bác Sĩ và ĐCV.Info

  4. NgườiFlorida says:

    Bằng Tiến sĩ của ông A chắc thuộc lọai bằng “dỏm”!

    • Bút Thép VN says:

      Bài viết trên đây chẳng có gì liên quan đến học vấn hay bằng cấp.

      Vậy câu nói “Bằng Tiến sĩ của ông A chắc thuộc lọai bằng “dỏm”” thuộc loại “mượn gió bẻ măng” ném đá giấu tay, hay quăng lửa đốt nhà?

  5. Nguyen Tan Trung says:

    Tôi tin TS Nguyễn Quang A là người yêu nước yêu tự do dân chủ that su và biết bác Hồ là bác Đại Bịp nhưng chưa tiện nói bác Đại Bịp , TS A giả ngây thơ coi Ba’c nhu nguo`i yeu nuoc chan chinh de lam ro cai phan dan hai nuoc dam con chau Bac, Do vua la cach truc tiep phan khan bon cam quyen VC vua gian tiep chuoi cha thang Ho Bip, lua dan vao cho chet lam dat nuoc tan hoang de no’ tron cai CS len 2 mien dat nuoc.

  6. Lien Thanh says:

    “lập lờ đánh lận con đen…” đến một ngày nào đó chính phủ CS và tập đoàn phản biện đều ở cùng một đoàn hát. khi hạ màn sẽ kéo nhau ra chào khán giả cho mà xem!!!!!!!!

  7. nguenha says:

    “chủ tịch HCM vĩ đại ,sống mải trong sự nghiệp của chúng ta” câu khẩu hiệu treo ở đường bà Triệu năm xưa ,
    một hôm trời mưa chữ “Ta” bị nước cuốn trôi (có lẻ người dán khẩu hiệu cố ý dán chữ ta ít keo),còn lại:
    “…..sống mải trong sự nghiệp của chúng!!” Thiệt là quá hay!! chính mắt tôi thấy!! Hôm nay,Nguyễn q A lại ca bài ca con cá với Hồ (hồ nước), đúng là “HCM sống mải trong sự nghiệp của Chúng”,một sự nghiệp tham-nhũng ,hối lộ,bán nước…trong đó có Quang-A.

  8. Trần Thế says:

    Lại Hồ. . .cũng NÓ nữa!

    Chỉ có thuốc trụ sinh Dân Chủ mới trị dứt được con vi trùng độc tài Cộg Sản. Bằng cớ là những lương y Dân Chủ đông Âu đã diệt được vi trùng độc hại CS.
    Trong khi đó những thầy thuốc bất lương ở VN cứ hết thoa dầu Hồ hôm nay, ngày mai lại bán cao đơn- hoàn tán Hồ để câu con bệnh. Họ cố ý để thủ lợi trên sự đau khổ của nạn nhân.
    Đó là lý do đơn giản mà họ đang giởn hơn nữa thế kỷ qua!

  9. Minh Đức says:

    Quyền người dân được đuổi chính phủ khi chính phủ không làm được việc nó đi với cơ chế chính quyền phải do dân bầu lên. Nếu chính quyền làm dở thì dân bầu cho đảng khác, cho người khác. Quyền được đuổi chính phủ cũng được thực hiện qua việc quốc hội có quyền bất tín nhiệm thủ tướng hay tổng thống. Mà phải là thứ quốc hội thực sự cho dân bầu lên chứ không phải là quốc hội được một đảng tuyển chọn. Nếu không có những cơ chế như vậy mà nói đến quyền đuổi chính phủ thì chỉ là giả dối. Quyền được đuổi chính phủ không thể có được khi chính phủ của ông Hồ sai công an đàn áp những đảng phái khác, đem bỏ trôi sông những ai đả kích Việt Minh. Tay thì xây dựng chế độ độc tài kiểu Stalin tước bỏ quyền của người dân, miệng thì nói người dân có quyền đuổi chính phủ.

  10. Khinh Binh says:

    Noi chung thì cũng như ông nào đó bên Nga, bên Balan từng nói, cộng sản thì chỉ có nước chôn chứ không thay đổi được.

    Ông A này cũng thế, cha mẹ nghỉ sanh nghỉ ra cũng như tờ giấy trắng, bị bình mực Tàu có nhãn Hồ vấy lên, bây chừ tẩy mấy cũng còn vết. Không phai được đâu A nhẽ? Ngu!

Phản hồi