|

Thư của Luật sư Lê Thị Công Nhân

Kính gửi:

Ban Tổ chức Giải thưởng Nhân quyền Vietnam Human Rights Network,

Kính thưa Ban Tổ chức Giải thưởng Nhân quyền Vietnam Human Rights Network và các vị khách quý,

Thật bất ngờ khi giải thưởng nhân quyền của tổ chức Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam năm nay được trao cho 3 người phụ nữ, một điều chưa từng xảy ra kể từ khi giải thưởng được thành lập. Điều này cho thấy số lượng và vai trò của những người phụ nữ trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam ngày càng được nâng cao. Đây là một niềm tự hào lớn lao khi phụ nữ Việt Nam có vẻ như được thế giới biết đến nhiều hơn ở vai trò nạn nhân của nạn bạo hành gia đình và tình trạng lạc hậu nghèo nàn ở Việt Nam.

Các chị Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên và Huỳnh Thục Vy đã và đang tranh đấu mạnh mẽ vì khát khao tự do và lý tưởng dân chủ thiêng liêng mà bất kỳ một người nào có lòng tự trọng và lương tri ở mức bình thường đều ước muốn. Tôi nói vậy vì ở Việt Nam hiện nay những điều cao đẹp ấy không chỉ là ước muốn xa vời mà còn là điều cấm kỵ nói tới. Ngay cả cánh đàn ông vốn được xưng tụng và cũng tự nhận mình là nam nhi đại trượng phu thì đa phần cũng trở nên câm lặng không dám đề cập đến những điều tốt đẹp đó, trừ những khi tán phét vớ vẩn ở các quán bia rượu với đôi mắt dáo dác vì sợ mật vụ chìm nổi các loại luôn đầy rẫy ở xung quanh.

Ba người phụ nữ ấy, mỗi người một xuất thân hoàn cảnh khác nhau, tính khí cũng khác nhau, nhưng tất cả đã gặp nhau ở điều quan trọng nhất trong tư cách làm người. Họ đã sống, suy nghĩ và hành động vì những giá trị tốt đẹp nhất của chính bản thân mình, vì cả cộng đồng và tổ quốc Việt Nam. Họ đã góp phần biền những điều tưởng chừng xa vời, cấm kỵ trong xã hội bị đảng cộng sản Việt Nam độc tài toàn trị thành những kiến thức, nhận thức có tính thúc đẩy và hiệu quả thiết thực đối với cộng đồng, xã hội.

Để có được điều ấy họ đã và vẫn đang đánh đổi rất nhiều với cái giá rất đắt. Cái giá ấy đắt đến nỗi nhiều người trong chúng ta chỉ dám tò mò về họ, tán dương họ nhưng không dám làm như họ, không dám tiếp cận họ. Đối mặt với chính quyền cộng sản Việt Nam là đối mặt với những con quỷ vẫn còn sống giữa loài người, chứ không như chủ nghĩa phát-xít là những bóng ma của thế giới. Con quỷ cộng sản là đỉnh cao của dối trá, xảo quyệt, tàn ác và đê tiện tới tận cùng. Những người được trao giải thưởng nhân quyền ngày hôm nay đều đã nhận thấy và trải nghiệm bản chất thật của chế độ độc tài nhưng họ vẫn sống mà không vì sự sống ấy mà phải đánh mất lòng tự trọng, tính thiện và khát khao tự do của mình. Vì thề, họ xứng đáng được giải thưởng nhân quyền ngày hôm nay, và còn hơn như thế, họ xứng đáng được hạnh phúc.

Xin cám ơn đã cho tôi thời gian để chia sẻ cảm nghĩ về những người phụ nữ Việt Nam phi thường mà tôi thật tự hào được làm đồng đội của họ.

Lê Thị Công Nhân

10 Phản hồi cho “Thư của Luật sư Lê Thị Công Nhân”

  1. Lâm Vũ says:

    “…cánh đàn ông vốn được xưng tụng và cũng tự nhận mình là nam nhi đại trượng phu thì đa phần cũng trở nên câm lặng không dám đề cập đến những điều tốt đẹp đó, trừ những khi tán phét vớ vẩn ở các quán bia rượu với đôi mắt dáo dác vì sợ mật vụ chìm nổi các loại luôn đầy rẫy ở xung quanh…”
    Không chỉ có một sự thật bầy ra trước mắt, là phu nữ VN chủ động trong phong trào cách mạng dân chủ trong nước, LTCN còn nói thẳng ra sự hèn yếu của giới sĩ phu mày râu, núp bóng sau đàn bà con gái, nhưng nếu/khi mai này cách mạng dân tộc thành công thì họ lại nhẩy ra um xùm dành quyền lãnh đạo v.v.

    LTCN không đả động tới HN, nhưng chắc hẳn cũng không loại trừ đám (đàn ông) trí thức hải ngoại.

    Nói ra nghe buồn, nhưng đó là lý do chính khiến đảng CSVN vẫn nắm quyền, khi mà người dân cả nước đã coi đảng như là đám sâu mọt, bán nước. Người dân chưa đứng lên đuổi băng đảng Bắc Bộ Phủ… sang Tầu vì người dân biết rằng họ đâu tự đứng ra lãnh đạo, nhưng cũng không biết lấy ai lãnh đạo đất nước đây? Những nhà cách mạng dân chủ trong nước ngồi quán cà-phê từ sáng đến chiều hay những chính khách xa-lông chờ thời ở hải ngoại?

    LV

  2. Sophina says:

    Vinh danh những người phụ nữ Việt Nam đã anh dũng đứng lên để bày tỏ lòng yêu nước yêu tự do cho dân tộc Việt:
    Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, v…v…Người Việt trong và ngoài nước sẽ mãi mãi ghi công các chị đã đóng góp một phần của cuộc đời mình cho tiến trình tự do dân chủ cho mẹ Việt Nam.

    Chế độ độc tài cộng sản và bè lũ tay sai của bắc triều sẽ bị nguyền rủa và sẽ bị diệt vong bởi vì họ đã ngồi xổm trên pháp luật để dùng bộ máy công an đàn áp và khủng bố chính đồng bào của mình.

  3. quang phan says:

    Những người ái quốc Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, v…v…là những hình ảnh của sự thất bại thê thảm của hệ thống tuyên truyền, nhồi sọ gian xảo, của kế hoạch ” mười năm trồng cỏ trăm năm trồng người phản quốc” của bè lũ Hán ngụy Việt cộng :

    Trong đầm gì đẹp bằng sen
    Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

  4. LeBinh says:

    Các chị em đã làm rạng danh nòi giống VIỆT, nhìn những con gái VN dáng vóc mảnh khảnh, nhưng bên trong họ là ý chí quật cường, lòng yêu quê hương dân tộc sâu đậm, “mình vì mọi người”, khiến cho người ngoại quốc cảm phục, bọn cs ác thú tay sai bán nước đã không đàn áp được tinh thần yêu nước bất khuất của họ. Lê thị Công Nhân, Bùi thị Minh Hằng, Thanh Nghiêm, Tạ phong Tần, em Thục Vy, em sv Phương Uyên đã và đang viết lên trang sử hào hùng cho dân tộc Việt Nam.

  5. noileo says:

    Xin đuọc bày tỏ sự cảm phục gửi đến quý chị Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên và Huỳnh Thục Vy, cũng như chính Lê thị Công Nhân, mặc dầu khi hành động như trên, quý chị đã chỉ vì lương tâm của mình thôi thúc, chứ hẳng màng đến một cảm phục nào…

  6. dai nguyen says:

    Le Thi Cong Nhan – You are always in my heart. Respecfully

  7. Lý Chính Luận says:

    Trích: “Con quỷ cộng sản là đỉnh cao của dối trá, xảo quyệt, tàn ác và đê tiện tới tận cùng.”… (ngưng trích).

    Tưởng không có phát biểu nào đúng đắn, chính xác và cô đọng hơn để diễn tả về chế độ cộng sản!

  8. Lý Nhân Bản says:

    Những nữ lưu nước Việt đã cống hiến, hy sinh cuộc sống bình thường của mình và gia đình mình, kiên trì chống lại bạo quyền, chống bất công, chống tội ác, chống sự hèn nhục bán nước của đảng cộng sản Việt Nam. Họ đấu tranh cho dân oan cùng khổ, cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước, và cho sự tồn vong của dân tộc. Họ thật xứng đáng được công nhận, được tuyên dương.

    Danh sách các nữ anh thư từng được vinh danh nhận giải Nhân Quyền Việt Nam:

    1. Lê Thị Công Nhân (2007)
    2. Trần Khải Thanh Thủy (2008)
    3. Đỗ Thị Minh Hạnh (2011)
    4. Lê Thị Thanh Nghiên, Tạ Phong Trần, Huỳnh Thục Vy (2012)

    Có được những phụ nữ như thế, đất nước ta tự hào và còn hy vọng.

    • quang phan says:

      Lý Nhân Bản says:
      08/12/2012 at 08:23
      Danh sách các nữ anh thư từng được vinh danh nhận giải Nhân Quyền Việt Nam:
      1. Lê Thị Công Nhân (2007)
      2. Trần Khải Thanh Thủy (2008)
      3. Đỗ Thị Minh Hạnh (2011)
      4. Lê Thị Thanh Nghiên, Tạ Phong Trần, Huỳnh Thục Vy (2012) (Ngưng trích)

      ……..Đỗ Thị Minh Hạnh thì nói với mẹ:

      - Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè.

      Và rồi:

      - “Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được… Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng “Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ…”

      Tôi tin nhiều người đã ứa lệ khi nghe Hạnh nói, điều Hạnh muốn rõ ràng không cho riêng cô, mà cái giá sao thật tàn nhẫn. Người con gái với đôi mắt đẹp, tâm hồn trong sáng và nụ cười xinh xắn đó đã bị đánh đập ngay từ khi chưa bước chân vào nhà tù. Ngày 23/01/2009 cô cùng mẹ và chị gái đến trụ sở công an để làm lại giấy chứng minh nhân dân. Hạnh bị mời lên lầu làm việc, và ở đây công an đã ra tay đánh đập cô. Nghe tiếng hét, chị gái Hạnh chạy lên thì thấy khuôn mặt em mình đầy máu. Khi cơ quan công an áp giải Hạnh về nhà để lục soát, dù đã bị còng tay, nhưng cô vẫn tiếp tục bị hành hung với những cú đấm vào đầu và mặt.

      Trên một đất nước không có Thượng đế, Hạnh là một cô bé giữa bọn sói rừng. Giữa những con người cùng khổ, Hạnh là một thiên thần. Giữa những suy tàn của một đất nước đang bị cai trị bởi những kẻ cướp, những tên hung đồ, Hạnh là người của lịch sử, những con người đang có mặt để đòi lại những điều mà ngàn đời dân ta nối tiếp đòi hỏi:

      “Chết chỉ có một lần thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc”.
      Những việc làm đã đưa Hạnh và các bạn cô vào tù với những bản án nặng nề là vụ đình công tại nhà máy giày da Mỹ Phong. Tại nhà máy này đã xảy ra liên tục những trường hợp chuyên gia Trung Quốc, Đài Loan chửi bới, đánh đập người lao động Việt Nam. Một số công nhân nữ bị chuyên gia nước ngoài ném giày vào mặt gây thương tích, số khác bị chửi bới, xúc phạm bằng cách phải chui xuống gầm bàn để nhặt những lô giày mà các chuyên gia này vừa ném đi. Nhiều trường hợp bị ngất xỉu vì làm việc quá sức…
      Mẹ Hạnh đã kể lại tâm tư của cô qua một cuộc phỏng vấn:

      “Làm sao để cho mọi người hiểu rằng, trước hết là phải bảo vệ danh dự của dân tộc… họ đánh đập công nhân, lấy giầy ném vào mặt công nhân, làm sao con có thể chịu đựng được, rồi sỉ nhục dân tộc, phụ nữ Việt Nam đi làm đĩ… mà tại sao Nhà nước không bảo vệ công nhân mà lại đi bảo vệ chủ??? để cho họ có quyền đi chà đạp, bắt giam cầm những người công nhân đó… không để người Trung Quốc xúc phạm đến danh dự của mình.”

      Ngày 18/3/2011 Toà án Nhân dân Trà Vinh mở phiên phúc thẩm xử án ba người trẻ Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương với tội danh: “Phá rối an ninh trật tự nhằm chống chính quyền nhân dân”. Kết quả tòa án phúc thẩm đã giữ y án của tòa sơ thẩm vào tháng 10 năm 2010, tức là 7 năm tù cho Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh, 9 năm tù cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Dù toà án đã xử xong, thế mà luật sư vẫn khẳng định cả ba người đã không hề phạm tội như trong bản cáo trạng đã buộc tội họ.
      Trong một cuộc phỏng vấn mới nhất với bà Ngọc Minh mẹ của Hạnh, bà Minh cho biết sau những trận đòn tra tấn, Hạnh đã bị điếc một bên tai. Dù thân thể tiều tuỵ cô vẫn khẳng định với mẹ, nếu vì một lý do gì cô được thả tự do khi hai bạn Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương vẫn còn bị giam cầm thì cô nhất định không rời nhà tù. Người Mẹ đã nói trong nước mắt, bà nhìn thấy nụ cười tươi tắn nở trên môi con khi nói với cô rằng bà hiểu con và hỗ trợ tất cả những công việc cô làm.

      Đỗ Thị Minh Hạnh đã có một chỗ đứng thật trang trọng trong lòng dân tộc. Với tình trạng bị tra tấn, và hành hạ như hiện nay, không biết Hạnh sẽ ra sao, cô có thể bình an tới ngày ra tù hay không? Nhưng quả thật cũng như nhà thơ Trần Trung Đạo, tôi nhìn thấy tuổi trẻ đang vịn vai Hạnh đứng dậy, dân tộc tôi đang cần vịn vai em để bước đi cùng nhân loại.

      Đất nước mình không có hôm nay
      Nếu hai ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu
      Và sẽ tiếp tục sống trong độc tài nô lệ
      Nếu không có những người con gái như em
      Dòng sông dài và phiến đá chông chênh
      Nhưng nếu tất cả đều co ro, sợ hãi
      Nếu tất cả đều đứng nhìn, e ngại
      Dân tộc này rồi sẽ ra sao?

      Em bước vào tù khi tuổi mới hai mươi
      Tuổi đẹp nhất của thời con gái
      Bên ngoài trại giam, mùa xuân đang qua và không trở lại
      Nhưng trong trái tim em, xuân mãi mãi không tàn
      (Mấy vần thơ cho Đỗ thị Minh Hạnh-Trần Trung Đạo)

      Nguyệt Quỳnh
      (Ngưng trích)

    • Người Buôn Mộng says:

      Được biết mỗi một giải Nhân Quyền được tặng 3 ngàn Mỹ kim.

      Mạng Lưới Nhân Quyền là một tổ chức tư nhân gồm các thiện nguyện viên không được trả lương hay tài trợ.

      http://www.vnhrnet.org/

      Xin đóng góp tài chánh cho Mạng Lưới để tổ chức này có phương tiện tiếp tục hỗ trợ các công dân yêu nước ở VN.

Phản hồi