|

Trò khỉ đánh đu

(Chú thích: Người viết hy vọng bài bình luận ngắn này đến được tay nhiều bạn đọc ở trong nước để chúng ta cùng kiểm nghiệm và trao đổi về Dân chủ và sự thi hành Dân chủ trong đời sống hằng ngày.)

Tôi rất ít khi đọc báo BILD ở Đức (chỉ coi… hình là chính) vì báo này nổi tiếng là “rất lá  cải” nhưng lại “có duyên” nên lại bán rất chạy. Nhưng nói đi rồi cũng phải nói lại là báo BILD này chỉ “lá cải” về hình thức thôi, còn nội dung thì cũng thật như ai nên đáng tin cậy. Cứ như duyên với nợ, vô tình trên một chuyến xe lửa, tôi vớ được một tờ báo BILD đề ngày 16.04.2010 của một hành khách nào đó vừa để lại. Lật ra đọc, ấn tượng nhất với tôi là một cột tin ngắn, xin được viết lại nguyên văn:

Amtlich! “Ossis” kein eigener Volkstammm

Stuggart – Ostdeutsche können sich nach Auffassung des Arbeitsgerichts Stuttgart nicht als eine ethnische Minderheit betrachten. Mit dieser Bewertung wies das Gericht die Klage einer Frau aus Ostberlin ab. Die Frau hatte einen Fensterhersteller aus Baden-Württemberg auf 5000 Euro Schadenersatz verklagt, weil sie eine Bewerbung als Buchhalterin mit dem Vermerk  “(-), Ossi zurückerhalten hatte.

Tạm dịch:

Chính thức! “Dân Đông kỳ“ không phải là một chủng tộc riêng

Sutttgart – Theo quan điểm của Tòa án Lao Động Stuttgart thì người Đức miền đông không có thể tự coi mình là một chủng tộc thiểu số được. Với sự phán quyết này, toà đã bác bỏ đơn kiện của một người phụ nữ ở đông Berlin. Người phụ nữ này đã đòi một công ty sản xuất cửa sổ ở tiểu bang Baden-Württemberg bồi thường 5000 Euro vì bộ hồ sơ xin việc làm kế toán cho hãng này bị của bà ta đã bị trả lại với lời ghi chú  “(-) Người Đông kỳ.”

Trước hết để hiểu rõ được cột tin này, tôi xin dẫn giải – cho độc giả không sống ở Đức, nhất là độc giả ở VN – vài từ “chuyên môn” như sau: Sau khi nước Đức thống nhất, người dân Đức, nói chung, trong bối cảnh “hai nền văn hóa”, họ đã gọi nhau là “Ossi(s)”, dịch nôm na ra tiếng Việt là “người Đông kỳ”, ám chỉ những người sinh trưởng ở Đông Đức cũ, còn “Wessi(s)” là “người Tây kỳ”, ám chỉ những  người sinh trưởng ở Tây Đức cũ. Cũng giống như ở VN, chúng ta thường gọi nhau là “dân Bắc kỳ” hay “dân Nam kỳ” để phân biệt. Có trường hợp những cụm từ này được sử dụng mang ý nghĩa thật là xác định về địa lý, nhưng có nhiều trường hợp được xử dụng không thuần điạ lý nữa. Có khi nó mang hàm ý khen hoặc chê, chẳng hạn khi chúng ta đề cập “dân Bắc kỳ” thì nó có thể là một lời khen, hàm ý như ” nhận thức sâu sắc” mà cũng có thể là một sự phê phán như  “bản chất lựa giẹo”. Oái oăm thế!. Từ  “Ossi(s)” và “Wessi(s)” nó cũng được sử dụng “nhập nhằng” kiểu như vậy, tùy vào bối cảnh sử dụng để hiểu ý tích cực hay tiêu cực.

Trở lại vấn đề, người phụ nữ “Đông kỳ” này cho rằng công ty sản xuất cửa sổ ở tiểu bang Wüttemberg (miền tây nước Đức) nói trên đã dùng từ “Ossi” với bà ở đây là mang tính chất kỳ thị, hạ thấp danh dự của bà, nên bà ta đã làm đơn kiện đòi bồi thường. Tòa án thì nhìn không thấy (hoặc chưa thấy, hoặc thấy không rõ ràng) biểu hiện kỳ thị chủng tộc trong ghi chú “(-), Ossi” của công ty sản xuất cửa sổ, nên đã bác bỏ đơn kiện với lời dẫn giải “Người đông kỳ không phải là một chủng tộc riêng nên từ “Ossi(s)” không mang tính chất kỳ thị chủng tộc.

Điều đáng chú ý thứ  nhất là mọi công dân – như người phụ nữ “Đông kỳ” kia- ở trên nước Đức có quyền công khai lên tiếng trước pháp luật nếu thấy có bất công, qua hình thức tố tụng. Bà ta dù không thắng kiện – có thể vì chủ quan – nhưng trước pháp luật đã nói được điều mình muốn nói và nhà chức trách – ở đây là tòa án – đã phải trả lời bà ta theo luật pháp với lời diễn giải hợp tình hợp lý. Nếu không được như thế, toà án có thể bị bà ta kiện lại vì lý do vô trách nhiệm trước hiến pháp.

Điều đáng chú ý thứ hai là cơ quan tư pháp của Nước Đức (ở đây là Tòa án) phải có bổn phận trả lời, hoặc xa hơn nữa là tiến hành thủ tục theo luật pháp để vụ việc được xét xử nghiêm minh. Tuyệt đối không tạo điều kiện cho sự quy chụp, cũng không bao che cho sự xúc phạm, và luôn luôn công khai, binh vực lẽ phải. Ngoài ra, lời dẫn giải của Tòa án lại còn phải mang tính chất thông tin và giáo dục pháp lý – như câu trả lời của Tòa án lao động của tiểu bang Baden Württemberg ở Đức đây.  Đó là cái tính chất căn bản của luật pháp Dân chủ. Thế mới biết luật pháp được làm ra để con người bảo vệ con người, chứ không phải để con người ép con người vào “Dân chủ trong khuôn khổ” của mình tự “qui hoạch”. Vâng! Nhà nước Việt Nam chúng ta đang làm luật pháp giống như đang làm ruộng.

Hiện nay, chúng ta đang được đọc rất nhiều bài viết của một số nhà trí thức trong nước lên án về cách hành xử “không xứng tầm” của những người thi hành pháp luật tức là nhà cầm quyền Việt Nam. Những nhà trí thức này bị Công an ập vào nhà riêng khống chế cưỡng cung, lấy tư liệu tùy tiện, không có lệnh của Tòa án (tức là chưa có án), rồi “bị” nhận được “giấy mời”, bị gọi lên gọi xuống rất rầy rà phiền toái, chỉ để dụ ngọt hoặc đe dọa (trường hợp giáo sư Nguyễn Huệ Chi, cụ Nguyễn Thanh Giang v.v…), theo dõi và bao vây từng đường đi nước bước (trường hợp nữ luật sư Lê thị Công Nhân v.v…), tệ hơn nữa là họ còn cho băng nhóm “đầu gấu” của xã hội đen đến “hỏi thăm sức khỏe”, mục đích là doạ nạt, răn đe kiểu “Chí Phèo”, nói lý không lại thì chơi bằng nạng gỗ, kiểu nó thế! (trường hợp của bác Phạm Hồng Sơn).

Nhưng chưa ăn thua, ấn tượng nhất là cách đây mấy ngày, nữ nhà báo tự do Tạ Phong Tần bị cưỡng ép câu lưu nguyên ngày 13.04.2010 vừa qua. Các bạn hãy tưởng tượng một người phụ nữ sáng sớm tinh sương đang ở trong nhà, còn mắt nhắm mắt mở, còn đang mặc áo ngủ hai dây, quần đùi mỏng ngắn, chưa kịp đánh răng, bị Công an ập đến bắt đưa về đồn bót, cũng chẳng lệnh chẳng tòa gì cả, chằm chặp tra khảo tử sáng đến chập tối, rồi thả ra đường -y nguyên hiện trạng từ sáng sớm- để trông giống như một người đàn bà điên xuống phố, thì chúng ta mới thấy được sự tồi bại không kém phần dã man đối với phụ nữ của những “anh Công an” của thời đại, là những cán bộ Nhà nước, và sự nhẫn tâm giữa con người với nhau, chà đạp lên nhân phẩm con người của cả hệ thống Nhà nước Việt Nam hiện nay, chưa cần thiết nói đến việc tìm hiểu vai trò của Dân chủ và tác động trong pháp lý hiện hành.

Những hành động này rất man rợ và bất lương, trơ tráo với Nhân quyền, coi bản Công ước Quốc tế đã ký như giấy nhà cầu.

Cái ngày số 13 trong tháng 04 vừa qua với ai và ra sao thì tôi không biết, nhưng đối với đời phụ nữ của chị Tạ Phong Tần thì quả thực là ngày “xui tận mạng”. Tôi xin chân thành được chia sẻ sự bị sỉ nhục cùng chị. Khổ cho chị em đã sinh lầm xã hội và con người.

So sánh chuyện về người phụ nữ ở miền đông nước Đức và chuyện của chị Tạ Phong Tần ở đây mới thấy được cái đẳng cấp ở đầu thế k ỷ 21 của người và của ta khi đề cập đến sự nhận thức và thực thi Dân chủ ở cấp chính quyền. Đọc báo của Nhà nước Việt Nam đang ra rả tuyên truyền Dân chủ mà thực sự lòng tôi không thể hiểu nổi họ đang nói cái gì. Họ BIẾT MÀ KHÔNG LÀM HAY LÀM MÀ KHÔNG BIẾT??? Bản thân tôi thì xin chịu với câu hỏi này. Hay là cả hai cùng đúng? Vừa (cù) nhây lại vừa (ngốc) xuẩn? Giống trò khỉ đánh đu! Thật là hết biết!

© Hoàng Linh Vương

3 Phản hồi cho “Trò khỉ đánh đu”

  1. Vậy mà vẫn có người mơ ước , sau một đêm ngủ thấy mình biến thành người ‘Dziệt Nơm”. Tuy nhiên, một thực tế phủ phàng là trong vòng 10 năm qua, hơn 100 ngàn cô gái Việt Nam đã tự nguyện bỏ quốc tịch Việt Nam bằng cách lấy chồng ngoại (Tàu, Đài, Hàn, Sinh, Mã…), hằng trăm ngàn người Việt Nam đã trốn khỏi nước băng diện di dân và số hồ sơ xin đi định cư ở nước ngoài đang (chờ giải quyết) còn nhiều hơn. Bao nhiêu phần trăm số du học sinh trở về nước sau khi hoàn tất học trình, bao nhiều lao công, phu mõ, nghiên cứu sinh trở về Việt Nam sau khi mãn nghiệp vụ, giao kèo…?, Thật đau lòng, hầu hết đều cam phận tha phương, sống xa quê hương, đất tổ vì họ không muốn trở về quê nhà để làm ‘Khỉ Đu Dây”, họ không muốn nhà nước đối xử với họ như “Tạ Phong Tần”, rõ hơn, họ không muốn sống dưới một chế độ ‘Du Côn, Du Đảng”.

  2. Trung Hoàng says:

    Người ta nhân danh dân tộc, để thủ tiêu và tàn sát chính người dân tộc mình; nhân danh yêu nước để nhượng bán cho người ngoài, lảnh điạ lảnh hải cuả đất nước như đó là quyền sở hữu cuả riêng họ. Người ta nhân danh cách mạng để đào tận gốc, bóc tận rễ những cây cỏ đã nuôi dưỡng họ thành người; nhân danh giải phóng để giải phóng tất cả cuả cải cuả người bị giải phóng, chẳng khác kẻ cướp vào nhà giải phóng tất cả cuả cải cuả chủ nhà.

    Người ta nhân danh kẻ thắng, khoan hồng nhân đạo cho kẻ bại, sau năm mười năm hành hạ sỉ nhục với những ngôn từ rất ư kiêu ngạo kẻ cả ở đầu đường xó chợ. Kẻ bị sỉ nhục là được tha, chớ không phải là được tự do; sự tha thứ rất ư là nhân đạo, khi mà có kẻ không còn có cái nhà để về, không còn vợ con để xum họp, bởi vì những kẻ nầy đã được giải phóng một cách hoàn toàn triệt để.

    Thật chua xót thay cho DMN, thời Pháp thuộc là dân NKÐH hay dân nô lệ, thời CMTNÐNước thì lại bị gọi là dân NGUỴ. Lý lịch thì còn phải bị xét đi xét lại ba bốn đời mà cũng phải luôn bị dán cái nhãn hiệu Mỹ Nguỵ mãi thôi, bởi vì cái gọi là chính nghiã chỉ có được dành cho kẻ chiến thắng mà thôi, bao nhiêu cái xấu xa tội lổi nhất trên đời đều trút lên đầu cuả kẻ bị bại. Tự hào là chính nghiã dân tộc, sao lại chia cắt dân tộc và đất nước làm đôi; chỉ cho mình chính nghiã và có đủ tư cách tràn vào Nam bắn giết chính dân tộc mình với mỹ từ gọi rằng giải phóng dân tộc.

    Ðã bị bàn tay người ngoài xúi giục đập nhau trong nhà u đầu xức tráng, mà miệng kẻ nào cũng cho mình mới là chính nghiã, thì thật là đúng như là LOÀI KHỈ ÐU DÂY. BỊ CHIA CẮT LÀM HAI THÌ AI LÀ CHÍNH NGHIÃ ??? Kẻ đứng ra chia đôi đất nước là ai ??? Chia cắt đất nước là chính nghiã dân tộc à !!! Tay bên nầy cắt đôi, tay bên kia xáp nhập lại thì gọi là công lao ư !!!

  3. phuc hong says:

    o cac nuoc doc tai doc dang …3 nganh tu phap ,hanh phap va luat phap la 1 …3 ngang nay sinh ra de bao ve quyen loi cua che do doc tai doc dang , de dan ap va ep buoc nguoi dan…cung voi 1 he thong truyen thong 1 chieu hon 600 to bao chi co 1 ong tong bien tap …thi lam sao co cong bang va chi de phuc vu lua bip nguoi dan…

Phản hồi