|

Hốt hết bầy sâu làm nghèo đất nước

Câu nói của ông Nguyễn Bá Thanh “hốt liền, không nói nhiều” dường như đã trở thành tâm điểm của dư luận mấy ngày nay. Đây có thể coi là phát ngôn ấn tượng đầu tiên của tân Trưởng Ban Nội chính TƯ từ khi ông nhậm chức.

Dường như ông Bá Thanh muốn gửi thông điệp tới một lĩnh vực quan trọng, xương sống của nền kinh tế hiện nay cần được làm lành mạnh, đó là lĩnh vực ngân hàng. Tiếp theo là thông điệp về hành động – điều mà nhân dân chờ đợi hơn cả.

Việc lập lại Ban Nội chính và thực hiện thêm chức năng là văn phòng của Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng đã thể hiện quyết tâm của Đảng đối với lĩnh vực nước sôi lửa bỏng này.

Tìm ra mắt xích

Đây thực sự là trận tuyến, có khi còn hơn cả trận tuyến bởi giặc tham nhũng rất khó xác định. Nó vừa ở cạnh ta, là bà con của ta, đồng nghiệp của ta, có khi còn ở trong ta. Khó nên Đảng và Nhà nước đã quyết tâm cao, giải pháp nhiều, lực lượng cũng không thiếu nhưng vẫn “chưa đạt được kết quả như mong muốn”.

Trưởng Ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh. Ảnh: Minh Thăng

Trưởng Ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh. Ảnh: Minh Thăng

Theo kết quả khảo sát chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam (PAPI) 2011 do UNDP công bố tháng 5/2012, tình trạng tham nhũng ở Việt Nam phổ biến, trở thành vấn nạn mang tính hệ thống.

Vì vậy phải tìm ra những mắt xích quan trọng. Mỗi năm tuy đưa ra ánh sáng hàng trăm vụ nhưng nó như cỏ dại, nhổ chỗ này lại mọc chỗ khác. Có nhiều nguyên nhân nảy sinh tham nhũng trong đó có cơ chế, song ngay cách “đánh” xét về hệ thống ta chưa điểm đúng huyệt, chưa tìm ra “sâu chúa” trong một mạng lưới và trong liên hiệp các mạng lưới mà khi đánh vào đó sẽ làm rung chuyển cả hệ thống khiến chúng không tự ứng cứu cho nhau. Phải tìm được những Buôn Ma Thuột, vị trí chiến lược xung yếu như trong giải phóng miền Nam trước đây để đánh.

Trong nền kinh tế của ta không một lĩnh vực nào lại tồn tại riêng lẻ. Sự tồn tại của lĩnh vực này đều phụ thuộc vào lĩnh vực khác, cùng tồn tại. Ngay cả tham nhũng cũng vậy, không có bên nào được hưởng lợi tất cả mà như một ma trận. Trong các mối quan hệ thì quan hệ giữa doanh nghiệp và chính trị là quan trọng. Nhưng nó sẽ không còn lành mạnh nếu bị những “con sâu” chi phối.

Trước Hội nghị Trung ương 6, dư luận đã phấn khởi vì một số ‘sâu’ của ngân hàng bị bắt. Đây là một mắt xích hay những “tử huyệt” mà từ đó có thể tìm ra nguyên nhân làm suy yếu nền kinh tế.

Đánh giá về vấn đề này, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng: “Đã tập trung chỉ đạo xử lý một số vấn đề phức tạp, nổi cộm trong thực hiện chủ trương cơ cấu lại các tập đoàn kinh tế nhà nước, hệ thống ngân hàng thương mại và thị trường tài chính… Chỉ đạo việc điều tra, xử lý một số vụ án kinh tế nghiêm trọng, điển hình là việc khởi tố Nguyễn Đức Kiên và một số nguyên lãnh đạo ngân hàng… về các hoạt động phi pháp nhằm mục đích đầu cơ, thao túng thị trường tiền tệ…”.

Cho đến nay vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra. Tuy nhiên hệ lụy và nợ xấu mà nó để lại cho nền kinh tế là vô cùng nặng nề. Chính phủ đang chỉ đạo xử lý rốt ráo nhưng kết quả còn hạn chế, vẫn còn kéo dài khó thu hồi vốn, là gánh nặng cho nền kinh tế.

Tử huyệt phanh phui tham nhũng

Trình bày trước Quốc hội, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang cho biết trong năm 2012 “tội phạm về kinh tế, tham nhũng phức tạp nổi lên trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, gây thiệt hại hàng ngàn tỉ đồng, tác động xấu đến an ninh tài chính, tiền tệ”.

Dư luận quan tâm và hy vọng tân Trưởng ban Nội chính TƯ tham mưu rốt ráo xử lý nghiêm, dứt điểm như người đứng đầu Đảng yêu cầu.

Một trong những thủ đoạn tham nhũng, gót chân A-sin mà như ông Thanh đã chỉ ra, “cán bộ ngân hàng giúp doanh nghiệp nâng khống giá đất để được vay vốn lớn hơn so với giá trị thế chấp nên để xảy ra nợ xấu ngân hàng. “Hiện cả nước lên tới mấy chục tỉ đô la chứ ít à. Mấy ông đó là phải bắt ngay, không cần đợi có bằng chứng chung chi gì hết”.

Ngân hàng là huyết mạch của nền kinh tế, và cũng được xem là tử huyệt để từ đó phanh phui tham nhũng, làm lành mạnh thị trường tiền tệ, tạo đà cho kinh tế phát triển.

Chống tham nhũng là nhiệm vụ chính trị hệ trọng hiện nay. Công cuộc này được cả xã hội quan tâm và ủng hộ. Đã đến lúc “không cần nói” – như ông Nguyễn Bá Thanh khẳng định – mà phải hành động. Bước đầu cần tạo tiền đề, tạo đà để từ đó thành hiệu ứng, thành cấp số cộng, số nhân. Một “Buôn Ma Thuột” để tạo niềm tin cho xã hội, làm lộ diện và từ đó xử lý những con sâu, tiến tới hốt cả bầy sâu làm nghèo đất nước.

Nguyễn Đăng Tấn (VietNamNet)

14 Phản hồi cho “Hốt hết bầy sâu làm nghèo đất nước”

  1. Minh Đức says:

    Ông Nguyễn Bá Thanh mà muốn hốt liền thì ông nên hốt ngay chính ông trước. Ông không thể hốt chính ông được thì điều cần là một guồng máy tư pháp độc lập với đảng CSVN. Chỉ có người đứng ngoài đảng, nắm đầu guồng máy tư pháp may ra mới đủ tư cách nói câu hốt liền.

  2. t says:

    Đa số người dân VN hiện nay đang khủng hoảng niềm tin hơn bao giờ hết . Nên hiện tượng Nguyễn bá Thanh khác gì …hiện tượng đ/c x *( Nguyễn tấn Dũng ) trước đây khi 2006 y ta 3 D …lên nhậm chức thủ tướng đã dõng dạc tuyên bố ” Tôi quyết tâm chống tham nhũng quyết liệt , nếu không chống được tham nhũng tôi sẽ từ chức ” Song cuối nhiệm kỳ TT lần 1 con tàu Vinashin vỡ nợ , tập đoàn xương sống đã phá sản mất 86000 tỷ đồng chạy vào túi đám sâu rầy tham nhũng , trông đó có đ/c x …+ chịu trách nhiệm thủ lỉnh . Nhưng chả biết do đâu ? vì lý do gì ? BCT ĐCSVN cũng cài cắm đ/c x ..vào BCT và tiếp tục làm TT nhiệm kỳ 2 , cho đến nay các DNNN nợ 60 tỷ USD , nát bét nền KT ..??? dO AI , DO ĐÂU ?

    Đến khi Đinh la Thăng – Vương đình Huệ – Nguyễn văn Bình lên làm BT , ai cũng khen lấy khên đễ , nhưng đến nay lại chửi hết chổ chê !?

    Hiện tượng Nguyễn bá Thanh ra sân Mỹ Đình phút thứ 89 đễ sút vào lưới ở đội tuyển QG , chứ không phải ở sân Chi Lăng ĐN của CLB Sông Hàn …vì ở đất ĐN ông Thanh là vua một cỏi , thuộc hạ dưới ông + các cầu thủ đều do ông Thanh tuyển chọn có chân rết ” phục tùng ” tuyệt đối có cả trung thành với ông chủ xứ miền Trung ( vua ĐN ) bởi vậy trước đây >

    Dân ĐN có câu rằng :

    Trời cũng Thanh …đất cũng Thanh …
    Con chim trên cành là Hoàng Tuấn Anh ( HTA nay ra làm BTVHTT&DL )
    Trước đây Hoàng tuấn Anh là chủ tịch TP ĐN dưới quyền bá Thanh làm bí thư ĐN bị đì lên đì xuống , xem như không có cửa …Làm chủ tịch cũng không phát huy được gì , bị Thanh kèm cứng ngắt , đành chịu bất lực …

    Dân Quãng Nam thì có câu :

    Tiếng đồn ông Nguyễn bá Thanh
    Bán đất cũng giỏi đá banh cũng tài
    Kính thưa quí vị quí ngài
    Phân lô , đá bóng cái nào tài hơn

    Suy ra cái hệ thống XHCN này làm gì có nhân tài , nếu không muốn thay đổi cơ chế ” tam quyền phân lập ” tạo dựng xã hội dân sự tự do dân chủ , phục vụ lợi ích Quốc Gia , Dân Tộc không phải phục vụ cho đảng cs và nhóm đặc quyền , độc quyền toàn trị , nhằm áp bức dân lành dùng công cụ CA đàn áp dân chúng nhằm bảo vệ đảng …

  3. BUILAN says:

    NẾu gọi là ĐƯỢC PHÉP !
    Tôi xin mượn bài viết cuả một ĐỒNG HƯƠNG cuả nhiều bạn đọc & cuả NBT, thay cho ý kiến cuả mình ! Hy vọng bạn đọc có thêm nguồn cảm hứng để tranh biện !
    KÍNH

    Lan man về sự kiện Nguyễn Bá Thanh
    Huỳnh Ngọc Chênh
    [email protected]
    nbthanh-noi-ve-blog-300×175
    Nhiều người hỏi tôi tại sao có quen biết ông Nguyễn Bá Thanh và sự kiện ông ấy ra Hà Nội đang gây ra dư luận xôn xao lại không có một chữ bình luận nào. Thấy mọi người đã viết quá nhiều nên định không viết gì thêm, nhưng bạn bè thúc ép quá nên cũng cố gắng viết đôi lời lan man về nhân vật đồng hương đang nổi như cồn nầy.
    Khi viết về nhân vật nầy, hay bất kỳ nhân vật nào, thì phải biết đứng từ hệ quy chiếu nào, không thể viết bừa khi chưa xác định được mình đang đứng ở đâu.

    Từ sau 75, tôi sống cùng quê Hòa Vang, cùng thời với Nguyễn Bá Thanh khá lâu nhưng lại không hề biết đến ông ta. Mãi về sau nầy khi vào Sài Gòn làm báo rồi được cử ra Hà Nội theo dõi viết về quốc hội thì mới quen biết ông ta- chưa thân thiết lắm nhưng cũng có thể thỉnh thoảng vào phòng ông ta ở nhà khách quốc hội, “trấn lột” một cây ba số hoặc một chai rượu gì đó nhằm sưởi ấm lòng những ngày đông rét giá xa nhà ở Hà Nội.
    Với cá nhân tôi, ông là người tốt. Ông có giúp đỡ tôi đôi việc khi tôi nhờ vả. Giúp tận tình. Một lần thầy giáo cũ của tôi là thầy PTK có tranh chấp nhà đất gì đó với nhà bên cạnh mà bị chính quyền quận xử ép vì có tư ý với bên kia, thầy nhờ tôi và tôi đã điện cho ông, lúc đó là chủ tịch thành phố. Ông đã giúp đỡ nhiệt tình, nghe nói đã bỏ cả thời gian xuống tận nơi thầy PTK ở để xem xét giải quyết (nhưng chuyện tranh chấp ấy có lẽ hơi phức tạp, tuy chính quyền quận hết o ép nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa giải quyết xong)…
    Tóm lại, ông là người tốt với tôi, tôi biết ơn ông. Nhưng đối với quê hương xã Hòa Xuân của tôi, ông chưa tốt lắm và nhất là đối với làng đạo Cồn Dầu bên cạnh làng tôi, ông bị dân ở đây kết án là người tàn nhẫn.
    Xã Hòa Xuân của tôi nằm sát cạnh Đà Nẵng nhưng lại bị chia cách bởi con sông Cẩm Lệ nên rất là quê mùa và khốn khó trăm bề. Dân quê tôi từ bao đời luôn mơ ước có một chiếc cầu bắt qua bến Đò Xu, nối liền với Đà Nẵng để đổi đời. Sau gần 30 năm hòa bình, cho mãi đến những năm đầu của thế kỷ 21 thì ước mơ cỏn con ấy mới chuẩn bị thành hiện thực. Cây cầu bắt qua Đò Xu được triển khai thi công. Cọc được đóng qua sông, chuẩn bị đúc đà và lao dầm. Dân quê tôi hân hoan mừng rỡ, mong ngóng từng ngày để chờ lúc cây cầu vươn ra nối đôi bờ. Thế nhưng sau đó chẳng hiểu vì sao, công trình được lệnh của ông Thanh cho ngừng lại, cọc đóng xuống rồi lại cho nhổ lên. Dân cả xã bàng hoàng thất vọng và không biết chuyện gì đã xảy ra. Mãi đến về sau nầy thì dân quê tôi mới vỡ lẽ ra. Vì có một nhóm tư sản đỏ nào đó đề nghị quy hoạch toàn xã Hòa Xuân thành một khu du lịch sinh thái nên phải ngưng ngay chuyện làm cầu để trả tiền đền bù thấp và để dễ giải tỏa dân. Sau đó thì toàn xã nhận tiền đền bù với giá rẻ mạt rồi chuẩn bị dọn đi. Lúc ấy bản vẽ của cây cầu khác bắt qua xã Hòa Xuân đã nằm trên bàn ông Thanh. Khi xe ủi bắt đầu đến ủi nhà dân, thì cây cầu cũng bắt đầu được thi công và chỉ sau một năm thì hoàn thành. Người dân Hòa Xuân nhìn chiếc cầu Hòa Xuân to đẹp bắt qua sông Cẩm Lệ, nối liền quê nghèo của mình với thành phố Đà Nẵng mà ngậm ngùi cay đắng. Té ra cây cầu được xây lên không phải để phục vụ người dân nghèo khó bao đời theo cách mạng ở đây mà để phục vụ cho dự án gọi là du lịch sinh thái, nghĩa là phục vụ cho nhóm lợi ích trùm tư sản đỏ. Đền bù người dân chỉ vài chục ngàn một mét vuông, thế mà chỉ mới phân lô trên bản vẽ, các ông trùm này đã rao bán mỗi mét vuông đến hơn 10 triệu đồng. Người dân mất nhà và mất ruộng quê tôi nay thất nghiệp đã chửi đổng lên: Khu du lịch sinh thái cái đếch họ, cũng chỉ là một tuồng “thành kính phân lô” để chia chác lợi khủng.
    Trong khi dân các làng khác đành lòng chịu nhận tiền đền bù rẻ mạt để dỡ nhà đi thì dân làng Cồn Dầu cương quyết không chịu di dời. Nhưng rồi bị o ép quá, họ cũng chấp nhận di dời nhưng yêu cầu được giữ lại nhà thờ đã xây dựng từ mấy trăm năm và nghĩa trang của làng đạo cũng có từ khi lập làng. Chính quyền không đồng ý, dẫn đến việc đàn áp bắt bớ … như dư luận đã biết.
    Ông Thanh cày trắng cả làng tôi trong đó có nhà cửa, ruộng vườn của tổ tiên giòng họ tôi khai phá từ hồi theo Nguyễn Hoàng vào Nam lập nghiệp, tiếp nối hơn 11 đời để lại, làm tôi không khỏi đau lòng thắt ruột mỗi khi về thăm quê. Nhưng tôi cố nuốt đau vào trong vì chuyện chung ở khắp mọi nơi chứ không chỉ riêng quê tôi và không phải chỉ riêng nhà tôi. Tuy nhiên việc cày trắng làng đạo Cồn Dầu bên cạnh làng tôi thì tôi thấy xót xa và mất mát cho cái chung lớn quá không thể vì cảm tình riêng với ông mà không lên tiếng ra đây.
    Dân Quảng Nam, phần lớn rất kiên cường, ngang bướng rồi lại cực đoan và thủ cựu nên dù có điều kiện tiếp xúc với phương Tây rất sớm và rất thuận lợi thông qua Cửa Đại- Hội An nhưng người Quảng Nam không dễ dàng gì nghe theo lời các ông cố Tây bỏ đạo ông bà để vào đạo Công giáo như ở một số tỉnh phía Bắc. Cả một vùng đất Quảng Nam rộng lớn kéo dài từ đèo Hải Vân vào đến Quảng Ngãi mà chỉ có vỏn vẹn ba làng theo đạo. Đó là các làng Trà Kiệu, Hòa Sơn và Cồn Dầu.(một số xóm đạo ở Đà Nẵng là phần lớn do giáo dân từ miền Bắc di cư vào lập nên sau 1954)
    Ba làng đó phải được xem như là chứng tích giao lưu văn hóa giữa phương Tây và Việt Nam từ rất xưa cần phải được bảo tồn. Do vậy ngôi làng đạo Cồn Dầu quý hiếm ấy cần phải được giữ lại và chỉnh trang cho đẹp lên chứ không phải bị cày trắng một cách thô bạo và tàn nhẫn. Rất tiếc ông Thanh, hoặc chưa đủ tầm văn hóa để nghĩ ra điều này hoặc là do sự thúc bách từ lòng tham vô độ của đám tư sản đỏ mà ông Thanh phải chiều theo…
    Nhưng dù sao, ông là người đồng hương quen biết cũ. Do vậy hôm nay nghe tin ông ra Hà Nội nắm giữ chức tước quan trọng, có thể vào được BCT, đường quan lộ tiếp tục hanh thông thăng tiến…tôi rất mừng cho ông và chúc ông được thuận buồm xuôi gió, công việc tốt đẹp, có thêm được người hầu kẻ hạ, thêm được nhà cao cửa rộng ở Hà Nội như các quan lớn TW khác để nở mày nở mặt với tổ tiên, với bà con, bạn bè và đồng hương.
    Ngày xưa, một đồng hương của tôi là ngài Hoàng Diệu đã ra làm tổng đốc Hà Nội và đã để lại tiếng thơm với sử xanh nhờ cai trị dân thanh liêm và kiên cường chống giặc dù công cuộc đánh giặc giữ nước của ông thất bại. Ông là quan văn tay yếu chân mềm, triều đình Huế lại cử ông làm tổng đốc giữa tình thế dầu sôi lửa bỏng, nắm trong tay cả một lực lượng chính quy đông đúc để trấn thành nhưng lại bị ảnh hưởng tư tưởng đầu hàng của triều đình, nên giặc Pháp kéo ra chỉ một nhúm vài trăm thằng, bắn vài phát đại bác, quân ông đã bỏ chạy tán loạn, chỉ còn lại một mình nên ông phải treo cổ tuẫn tiết. Trong khi đó, chỉ với một toán quân ô hơp từ miền núi kéo về, Lưu Vĩnh Phúc và Hoàng Tá Viêm đã đánh một trận tiêu diệt gọn đoàn quân vừa chiến thắng của giặc Pháp, trong đó có cả chủ tướng Henry Rivierre.(Điều nầy cho thấy quân Pháp hồi đó không ghê gướm lắm, nhưng triều đình Huế quá khiếp nhược, chỉ lo tính chuyện đầu hàng để tồn tại, làm tiêu tán tinh thần chiến đấu của quân đội- “Triều đình” bây giờ nhớ lấy đó làm gương) (Wikipedia)
    Một đồng hương nữa của tôi là ông Nguyễn Tường Tiếp, ra Bắc làm quan không lập nên danh phận gì nhưng ông để lại những người cháu nội hết sức tài hoa là các nhà văn Nhất Linh, Hoàng Đạo, Thạch Lam… đóng góp rất lớn vào sự phát triển của nền văn học mới, để lại tiếng thơm cho muôn đời.
    Sau năm 1945, một vài đồng hương khác của tôi có ra trung ương làm lớn nhưng cũng chỉ là những cái bóng mờ. Cụ Huỳnh Thúc Kháng tiếng tăm lừng lẫy là do có được từ thời hoạt động trong phong trào Duy Tân với các cụ Phan Chu Trinh, Trần Quý Cáp…rồi bị đày đi Côn Đảo, chứ không phải có được trong giai đoạn ra tham gia chính phủ Hồ Chí Minh. Những ông BCT sau nầy chẳng thấy ai có đóng góp gì lớn để lưu dấu ấn kể cả ông Võ Chí Công làm đến chức chủ tịch nước. Có một ông rất sắc sảo, ra Hà Nội đóng góp vào sự nghiệp đổi mới thời Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh nhưng rồi lại bị cho về vườn nửa chừng do sự nghiệp đổi mới bị chựng lại sau khi ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đi dự hội nghị quy phục Thành Đô. Đó là ông Hồ Nghinh. Ông là một người cộng sản rất nho học và uyên bác. Ông mà tiếp tục được thì hy vọng sẽ làm rạng danh cho đất Quảng. Nhưng đấy là giả dụ vậy thôi vì những người trí thức uyên bác như ông hay như cụ Huỳnh, dễ gì tồn tại được trong hệ thống độc đảng này.
    Bây giờ thì đồng hương Nguyễn Bá Thanh ra, chưa biết ra sao? Chưa biết ra sao, nhưng trước khi ra đã tạo nên dư luận xôn xao từ trong nước ra đến nước ngoài với nhiều luồng ý kiến khác nhau như vậy thì cũng tự hào lắm rồi, hiếm có người như ông.
    Nhưng đó là suy nghĩ lan man về ông Thanh trên hệ quy chiếu cá nhân riêng tư và ở góc độ đồng hương cục bộ của tôi.Cần phải nhìn ông Thanh ở hai hệ quy chiếu khác nghiêm túc hơn. Hệ quy chiếu từ bên trong hệ thống và hệ quy chiếu từ bên ngoài hệ thống.
    Nhìn từ trong hệ thống, ông Thanh là một người làm chính trị có năng khiếu bẩm sinh, là một sản phẩm đích thực và trọn vẹn do chế độ nầy tạo thành với cái mác “100% made in by Đảng” .Ông thuộc thế hệ con cái của gia đình có công với cách mạng, được gởi ra miền Bắc học hành. Ông tốt nghiệp kỹ sư nông nghiệp, sau 75 về lại quê nhà, bắt đầu sự nghiệp chính trị bằng chức chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp, rồi từ đó từng bước đi lên cho đến cương vị ngày nay. Nếu ông không có bản lĩnh chính trị, không giỏi đấu đá nội bộ thì e khó tồn tại ở cái ghế chủ tịch thành phố Đà Nẵng chứ đừng nói đến chuyện đi lên như ngày nay. Nhưng cũng vì những chuyện đấu đá quá mạnh tay với các đồng chí của mình mà ông đã chậm một bước lên trung ương.

    Ông là một người hoạt động thực tiễn năng nổ, dám nói, dám làm, vừa có tính quyết đoán lại vừa biết cách thuyết phục mọi người nên đã làm thành công nhiều việc gây tiếng vang lớn. Chủ trương đổi đất lấy hạ tầng không phải mới mẻ, nhiều nơi đã làm rồi, được thì ít mất thì nhiều, nhưng khi tới tay ông, ông đã làm cho Đà Nẵng nhanh chóng bật lên để từ một thành phố bé nhỏ đìu hiu trở thành một thành phố bề thế và xinh đẹp. Ông vượt qua các thách thức là nhờ phần lớn vào thành công này bên cạnh tài năng đấu đá của ông.
    Vì làm từng đoạn, tùy vào tình hình tài chính, nên quy hoạch Đà Nẵng có những khiếm khuyết nhất định. Nhưng đứng trên toàn cục mà nói thì làm được như vậy là khá lắm rồi. Khác Nguyễn Bá Thanh thì cũng khó có ai làm được và làm nhanh gọn dứt điểm như thế. Không đến nỗi như giáo sư Phạm Toàn nói là “không có Thanh thì Đà Nẵng còn đẹp hơn”.
    Tuy nhiên vì thành phố đi lên nhờ vào đất đai là chính nên bây giờ khi thị trường nhà đất đang xì hơi, doanh nghiệp BĐS cạn vốn và có nguy cơ phá sản vì không bán được hàng, ngân sách thành phố khô kiệt và đang gặp rất khó khăn. Mới đây thành phố phải chủ trương bán trái phiếu để vay tiền từ xã hội nhằm cứu nguy trước mắt. Nhưng rồi tiếp theo nữa, tình hình nhà đất cứ đóng băng kéo dài thì lấy chi trả nợ và lấy tiền đâu ra để hoạt động? Ông Thanh ra đi để lại một thành phố khá hào nhoáng nhưng cạn tiền cùng với món nợ không nhỏ. Những người kế nhiệm ông ắt phải gặp không ít khó khăn.
    Người ta thấy ông Thanh hay quát nạt thuộc cấp và những người nầy răm rắp cúi đầu không dám có một chút phản ứng. Người ta cũng thấy thuộc cấp của ông kể cả những vị chủ tịch và phó chủ tịch thành phố chỉ là bóng mờ bên ông. Ngay cả ông Tuấn Anh bây giờ đang đường đường ở ghế bộ trưởng Bộ Thể thao Văn hóa Du lịch, trước đây là chủ tịch thành phố dưới quyền ông Thanh cũng mờ nhạt đến nỗi dân gian đã đưa điều ấy vào đồng dao và dường như dân Đà Nẵng ai cũng thuộc làu và công nhận là đúng:
    Trời của Thanh, đất của Thanh
    Con chim trên cành cũng của Thanh
    Con chim trong q. mới của Tuấn Anh.
    Nhiều người khen ngợi ông Thanh về điều đó, vì ông sáng quá nên ai đứng cạnh cũng bị mờ, nhưng theo tôi đó là điều đáng chê bai. Ông Thanh thể hiện sự độc đoán và tỏ ra kém cỏi trong công tác tổ chức (hoặc là quá giỏi tổ chức theo ý đồ riêng của ông). Ông đã xây dựng một bộ máy gồm phần lớn những người bất tài và xu nịnh. Kẻ xu nịnh và bất tài thì không hề dám phản ứng lại cấp trên khi bị nhiếc mắng. Do vậy khi ra đi, ông còn để lại cho Đà Nẵng thêm một gánh khó nữa bên cạnh gánh khó về tài chính.
    Tuy nhiên nhìn toàn cục, ông vẫn là sản phẩm tốt nhất của hệ thống hiện nay dù ông có mắc ít nhiều khuyết điểm. Nhưng ông có phải là thánh đâu mà không có khuyết điểm. Ngay cả người được hệ thống nầy phong thánh là ông Hồ Chí Minh thì cũng mắc khuyết điểm đấy thôi.(Cải cách ruộng đất đưa đến cái chết oan ức bao nhiêu dân lành là một trong những sai lầm của ông ấy).
    Trong hệ thống, sau thất bại thảm thương trong việc chỉnh đảng và trị tham nhũng, nhiều người kỳ vọng vào ông Thanh, bám vào cái phao ông, khi ông được đưa ra Hà Nội để giữ ghế trưởng ban nội chính của đảng. Các đồng chí của ông và dân chúng đang chán ngán và tuyệt vọng mong rằng ông sẽ là một Bao Công mặt sắt đen xì, đủ tài đức tiêu diệt “bầy sâu bự” đang nhung nhúc khắp nơi.
    Nhưng rồi cũng không ít ý kiến ngược lại. Không tin ông làm được gì trong tình thế hiện nay và cũng không tin mấy vào đức độ và quyền năng của ông để ông có thể làm gì.
    Theo tôi, muốn đánh giá đúng tác dụng của ông khi đảm nhận chức vụ mới thì phải biết trong đầu ông ta đang nghĩ gì, đang muốn gì.
    Nếu ông cho rằng đây là lúc phải để lại dấu ấn với đời, công tâm lao hết mình vào cuộc chiến chống tham nhũng, không cần e dè để giữ ghế, một mất một còn với đám tham ô thì tôi tin rằng, ở chừng mực và ý nghĩa nào đó, với bản lĩnh của ông, ông cũng sẽ làm thành công. Đó là điều tốt đẹp giúp cải thiện phần nào bộ mặt của hệ thống. Chỉ thế thôi.
    Nếu ông nghĩ rằng đây là cơ hội bắt đầu cho sự thăng tiến, ra nhậm chức để tiếp tục đi lên cao hơn để cuối đời hưởng được vinh hoa phú quý ở đỉnh cao như các ông vua tập thể khác thì ông chẳng dại chi thực lòng chiến đấu. Ngoài mặt ông sẽ hô to nhiều lời bỗ bã gây ấn tượng (như ông đã từng làm và ngay mới hôm qua ông đã hô) nhưng bên trong, ông ngấm ngầm thỏa hiệp với các thế lực khác để được chia chác cả lợi ích lẫn chức quyền cao hơn. Đây là con đường dễ đi và đi theo mục tiêu nầy, tôi tin rằng với bản lĩnh chính trị khôn ngoan của ông, ông cũng sẽ thành công. Có khi ông lên đến thủ tướng, chủ tịch nước hoặc tổng bí thư không biết chừng. Dĩ nhiên là khi ấy việc cứu chữa hệ thống như nhiều kẻ ngây thơ mong đợi tiếp tục thất bại.
    Đó là đứng nhìn từ trong hệ thống.
    Còn đứng từ hệ quy chiếu bên ngoài thì sao?
    Ông Nguyễn Văn An nói hệ thống nầy bị lỗi. Nhưng đúng ra phải nói rằng hệ thống nầy xây dựng trên nền tảng là chủ nghĩa Mác- Lê nin, mà nền tảng đó, nói theo TS Hà sỹ Phu là đã sụp đổ từ trong lý luận lẫn ngoài thực tiễn. Không thể trám trét vết nứt của một ngôi nhà xây trên một cái nền đã sụp. Một hệ thống như vậy thì không thể sửa lỗi bằng cách vá víu được, lại càng không thể vá víu bằng sự trông chờ vào một cá nhân nào đó là sản phẩm của hệ thống nầy.
    Ông Thanh hay mười ông Thanh cũng thế. Giống nhau tất, đều là sản phẩm của hệ thống.
    Theo blog HNC

  4. Trúc Bạch says:

    Thật là quá bất công đối với Nguyễn Tấn Dũng ! Làm nghèo đất nước là đảng CSVN làm nghèo, chứ không phải Nguyễn Tấn Dũng !

    Nhắc đến “bầy sâu làm nghèo đất nước”…lại nhớ đến nữ nghệ sĩ CS lảo thành Kim Chi từ chối Viết Đơn Xin Được Thưởng chỉ vì bà không muốn “có chữ ký của kẻ làm nghèo đất nước trong nhà….”

    Phục bà can đảm, cương trực, yêu nước nồng nàn….Nhưng cũng thương (hại) cho cái “hồn nhiên” của bà, khi bà quy trách nhiệm “làm nghèo đất nước” chỉ cho riêng một mình Nguyễn Tấn Dũng, trong khi lại quên rằng :

    - Đất nước VN từ ngày do đảng cs cầm quyền – kể cả từ thời Hồ Chí Minh đến bây giờ – có bao giờ đất nước VN thoát ra khỏi danh sách những nước nghèo của thế giới ? Có bao giờ “lãnh đạo ta” không phải (hàng năm) cầm bị gậy đi xin xỏ khắp nơi ?

    Như thế thì tất cả các đảng viên đảng csVN đều là thủ phạm “làm nghèo đất nước” chứ không riêng gì Nguyễn Tấn Dũng

    Nếu không có Nguyễn Tấn Dũng này thì chế độ CS cũng sẽ “đẻ ra” một Nguyễn Tấn Dũng khác để “làm nghèo đất nước” mà thôi .

    Xin những người còn có chút lòng tử tế, hãy lên tiếng minh oan cho Nguyễn Tấn Dũng !

    Ghi chú :
    1/ Sau thời kỳ nhờ “Đổi cũ hay là chết !”, và nhờ moi móc mọi tài nguyên đem bán (kể vốn lao động cơ bắp và vốn tự nhiên của chị em phụ nữ….), người dân VN thoát được nạn chết đói hàng loạt (như Bắc Hàn), nhưng như thế thì cũng không thể nói người lãnh đạo lúc đó đã “làm giàu cho đất nước”, và lấy đó làm “hệ quy chiếu” để quy cho Nguyễn Tấn Dũng là “làm nghèo đất nước” .

    Nếu bảo Nguyễn Tấn Dũng làm cho đất nước Đã Nghèo lại nghèo hơn thì còn nghe được, nhưng cũng chưa phải là đúng, vì có lãnh đạo cs nào “làm giầu cho đất nước” đâu ? Nếu CS không làm nghèo đất nước thì sao đất nước chưa bao giờ được là một đất nước “giàu có” so với các nước trong vùng (ngoại trừ Campuchia và Lào là hai nước đàn em – cũng do các đảng viên (hay cựu đảng viên) đảng cs lãnh đạo .?

    Tóm lại : Chừng nào còn đảng CSVN thì đất nước còn nghèo ! Nguyễn Tấn Dũng chỉ thay mặt đảng “làm nghèo đất nước” mà thôi ! Nguyễn Bá Thanh hay ngay cả Hồ Chí Minh có sống dậy cũng không thể làm “đảo ngược được vấn đề” !

  5. kbc3505 says:

    Cộng sản thế giới và cộng sản Việt Nam nói riêng, nếu không tàn bạo và gian ác, lật lọng và dối trá thì không là cộng sản, đâu có cộng sản nào vì nước vì dân. Chúng được đào tạo như thế từ ngày bước chân theo đảng và tàn ác vì chúng đứng trên pháp luật. Nay tư bản đổ của vào đầu tư nên các cán bộ từ trên xuống dưới có chức quyền đều tham nhũng, cả đảng tham nhũng như bầy sâu, ngay cả lãnh đạo cao nhất nước, chính phủ, và đảng còn chưa trị được ai, thậm chí còn chưa dám gọi tên kẻ tham nhũng thì làm sao cấp dưới như ông Nguyễn Bá thanh trị được, nếu có thì cũng chỉ hốt mấy cán bộ nhỏ không vây cánh làm gương để mị dân và thế giới.

    Chẳng cần ông Trọng, ông Sang, ông Dũng, hay ông Thanh; cứ thi hành luật pháp (dù là luật do chúng đặt) cho tự do báo chí và tự do ngôn luận, dân sẽ tóm cổ bắt hết chẳng còn một con sâu.

    kbc

    • dt says:

      CNCS là một thứ tôn giáo không có đức tin
      CNCS sắm ra đễ mị dân và nói láo
      CNCS là bóng ma của tội ác
      CNCS là không thể cải tạo , nó cần được thay thế

  6. Minh Triết says:

    Đem thằng tham nhũng chính cống ở thành Phố Đà Nặng ,ra Hà Nội làm trưởng ban chống tham nhũng, đó là tăng thêm quyền lực cho nó tham nhũng, và cấu kết với Nguyễn Tấn Dủng để lên kế hoạch thu hồi đất của nông dân, bán cho các đai gia, điện hình như Giáo Xứ Cồn Dầu Đà Nặng, chính thằng đầu trộm đuôi cướp Nguyễn Bá Thanh, đã làm, và giết hịa nhân dân Cồn Dầu, tội hắn Trời không dung, đất không tha, nó và giòng tộc nó sẽ đền mạng sau ngầy

    • Duc says:

      Đúng, NBT cũng chỉ là một trong những con sâu đó mà thôi. Bởi vì không thể có một thằng đàng hoàng trong một đảng cướp!

  7. thai le says:

    -Sau mấy tháng trời cả bộ chính trị,trung ương đảng họp kín như nghĩa địa ,cô lập mấy con đường không cho dân chúng lưu thông,mấy trăm mạng quần thảo tan nát, ngốn tiền tỉ từ thuế của dân đen cũng không bắt được con sâu bự nhất là đồng chí X, nay gian hùng Nguyễn Bá Thanh đòi hốt cả bầy…..
    -Đảng trong thời kỳ công nghệ thông tin tràn ngập đã dầy mặt lừa 1 cú nặng ký,làm hệ thống truyền thông phải,trái,trong ngoài,ẩn chìm,từ anh nông dân đến mấy ngàn giáo sư tiến sĩ,luôn cả thế giới trông đợi lần vừa qua Nguyễn Tấn Dũng sẽ ra đi, ai dè hố cả đám,đồng chí X vẫn nhe răng cười ngạo nghễ trong khi Nguyễn Phú Trọng,Trương Tấn Sang chỉ biết cúi mặt bước tới……
    -Đã nói với hệ thống lãnh đạo tập thể, băng đảng,phe nhóm thượng tầng đã hình thành,CA,Quân đội tuyệt đối trung thành với đảng, hiện tượng Nguyễn Bá Thanh mới đây cũng đã khiến nhiều cao thủ dzõm trong nước vội vàng tung hứng…..,lãnh chúa Đà Nẳng đã từng man rợ tiêu diệt quan thanh tra Trần Văn Thanh,nhưng sẽ mất mạng tài Hà Nội nếu dám đụng đến băng đảng,N.B Thanh sẽ không ngu như vậy và bầy sâu sẽ có thêm 1 con khủng hơn nữa………

    • Hoàng says:

      Ông Thanh sẽ chẳng làm được gì với lũ bầy đàn Hà Nội. Một là ông ta sẽ nhập theo bầy đàn này và trở thành con sâu khủng… Hai là ông ta sẽ thân bại danh liệt như Trung tướng Việt Thành … Đừng hy vọng gì ở bọn Cộng sản này. Một lũ vừa gian manh vừa láu cá…

  8. hoang hac says:

    mồm quan = trôn trẻ, ai mà tin. hốt là hốt đám blốc-gơ dân chủ đám biểu tình chống têku chớ làm chi có chuyện hốt các đ/c anh em có “nhân thân tốt”. có làm (biếng) thì phải có ăn (cắp của nhân dân) và ăn (hối lộ). tên này hắn có mấy cái resort ở ven biển > hốt ai? hốt hết tiền dân thì có.

    • tiepthu says:

      Lời bình này của bạn Hoàng hạc hay quá!

    • t says:

      Ông Thanh cũng ăn hối lộ , cưỡng chế đất đai giàu nhanh nhơ tên lửa , các công trình công cộng XD từ a đến z ông Thanh cũng nhận lại quả 10% . Ông Thanh chỉ thua ông 3 D , ông Lê Thanh Hải Saigon mà thôi . Tay các đv cs đầu tỉnh nào cũng nhúng chàm . Bây giờ ĐN hết nhựa sống ông Thanh khăn gói ra đi đễ lại cục xương và miếng bầy nhầy nợ nần chồng chất . Ra Hà Nội làm ngon sẽ thay ông Trọng hoặc ông 3 D ( X ) thì bám trụ lại ba đình 10 thì mặc sức tung hoành toàn trị …

  9. chiensiay says:

    ông BÁ THANH có coi phim con bạch tuộc chưa hề.ông mà đụng tới vàng đôla của lợi ích nhóm bầy sâu ông hảy cảnh giác và thận trong nha ông THANH, chúng có nhiều thủ đoàn lắm đó,kể cả thủ tiêu ông

Phản hồi