|

Chuyện 16 tấn vàng của VNCH và nỗi oan 30 năm của ông Thiệu

16 tấn vàng là ngân khoản dự trữ của chính phủ Việt Nam Cộng hòa cất trong Ngân hàng Quốc gia vào thời điểm tháng 4 năm 1975, khoảnh khắc cuối cùng của sự tồn tại của nhà nước Việt Nam Cộng hòa. Số vàng này gồm 1.234 thôi, trị giá 220 triệu đô-la Mỹ theo tỷ giá vào thời điểm đó.

Ảnh minh họa. Nguồn Vtm.vn

16 tấn vàng này gắn liền với tên tuổi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trong giai đoạn cuối cùng của chế độ, người đã phải chịu một tin đồn tai tiếng kéo dài suốt hơn 30 năm.

Bối cảnh

Vào tháng 3 và tháng 4 năm 1975, các tuyến phòng thủ của Quân lực Việt Nam Cộng hòa liên tục sụp đổ trước cuộc tổng tấn công của Quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Trong khi đó, Quốc hội Mỹ từ chối đề nghị của Chính phủ Mỹ về việc viện trợ quân sự khẩn cấp cho Việt Nam Cộng hòa. Chính quyền này đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.

Kế hoạch đem 16 tấn vàng ra nước ngoài

Để cứu vãn sự sụp đổ hoàn toàn hay ít ra cũng làm chậm nó, từ đầu tháng 4, khi hy vọng được Mỹ viện trợ khẩn cấp đã gần như không còn, Nguyễn Văn Thiệu đã lập một kế hoạch khác để vay tiền cho Việt Nam Cộng hòa. Ông cử ngoại trưởng Vương Văn Bắc bay sang Saudi Arabia, đề nghị quốc vương Haled tiếp tục đồng ý cho Việt Nam Cộng hòa vay tiền như phụ vương của ông ta (vua Faisal) đã hứa trước khi bị hạ sát. Nhưng để đạt được giải pháp tài chính nhanh hơn nữa, Nguyễn Văn Thiệu cử tổng trưởng kế hoạch Nguyễn Tiến Hưng ngày 15 tháng 4 bay sang Mỹ để cùng ngoại trưởng Vương Văn Bắc xúc tiến vận động hành lang để vay 3 tỉ USD từ chính phủ Mỹ, với 4 khoản thế chấp là tài nguyên dầu hỏa và nông nghiệp của Việt Nam Cộng hòa, số tiền mấy trăm triệu USD mà quốc vương Haled hứa cho vay, và 16 tấn vàng dự trữ đang nằm trong hầm của Ngân hàng Quốc gia ở bến Chương Dương. [1] Theo ông Nguyễn Tiến Hưng, thư ông Thiệu gửi Tổng thống và Quốc hội Hoa Kỳ có đoạn: “Tôi trân trọng thỉnh cầu Ngài kêu gọi Quốc hội cho Việt Nam Cộng hòa vay dài hạn 3 tỷ đô la, chia làm ba năm, lãi suất do Quốc hội ấn định, và xin triển hạn 10 năm trước khi trả vốn và lời. Tài nguyên dầu hoả và canh nông của Việt Nam Cộng hòa sẽ dùng làm tiền thế chân cho món nợ này. Món nợ giúp chúng tôi chống xâm lăng và cho chúng tôi cơ hội để tồn tại như một quốc gia tự do. [2]

Cũng từ đầu tháng 4, ông Nguyễn Tiến Hưng đã đề nghị giải pháp dùng vàng dự trữ để mua vũ khí cho Quân lực Việt Nam Cộng hòa như là “nỗ lực phòng thủ cuối cùng” và đề xuất các phương pháp chuyển tiền ra nước ngoài. Số vàng dự trữ lúc đó còn 16 tấn, trị giá khoảng 220 triệu USD (theo giá vàng lúc đó)[3] được giao cho Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia Lê Quang Uyển phụ trách chuyển ra ngoại quốc để thế chấp. Ông Uyển lập tức liên lạc với các hãng hàng không TWA, Pan Am và Hãng bảo hiểm Lloyd’s ở London. Nhưng thông tin bị lộ ra ngoài. Ngày 5 tháng 4, một số tờ báo nước ngoài đã bắt đầu đăng tải những bản tin sốt dẻo đó, với sự ám chỉ về một âm mưu chiếm đoạt của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. [4] Các tờ báo lớn có phóng viên thường trú tại Sài Gòn đưa tin “tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chuẩn bị mang 16 tấn vàng ra khỏi Việt Nam”. Không chỉ BBC, AP, mà nhiều tờ báo khác như Los Angeles Times lúc đó cũng đăng tin. Báo chí Việt Nam Cộng hòa cũng đưa tin về sự kiện này. Tờ Chính Luận ngày 16-4 đăng tuyên bố của phát ngôn viên chính phủ: “Hoàn toàn là tin thất thiệt, đầy ác ý, cố ý bôi lọ”. và: “Tình trạng loan tin thất thiệt và cố ý bôi lọ của các hãng thông tấn và báo chí ngoại quốc loan đi không phải mới xảy ra mà đã kéo dài từ lâu”[5].

Kế hoạch chuyển vàng đi Thụy Sĩ vì thế đã bị vỡ. Các hãng hàng không và bảo hiểm quốc tế từ chối phi vụ này vì sợ bị dư luận chỉ trích.

Đại sứ Mỹ Martin can thiệp để giúp chuyển vàng đi. Để hy vọng làm tan đi mối nghi ngờ xung quanh vụ việc, Martin thuyết phục Nguyễn Văn Thiệu gửi vàng vào Ngân hàng Dự trữ Liên bang tại New York (Federal Reserve Bank of New York), nơi nhiều nước khác cũng gửi tài sản. Nguyễn Văn Thiệu đồng ý.

Ngày 16 tháng 4, đại sứ Martin đã điện về Washington xin một chuyến bay quân sự đặc biệt được bảo hiểm để chở số vàng đó đi New York. Nhưng không quân Mỹ và Ngân hàng dự trữ liên bang New York đã không dễ dàng tìm được hợp đồng bảo hiểm cho một khối tài sản lớn như thế từ một nước đang có chiến tranh. Cuối cùng thì vấn đề bảo hiểm cũng được dàn xếp xong. [3]. Sáng ngày 25 tháng 4, một chiếc máy bay quân sự từ căn cứ Clark (Philippines) đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất tại Sài Gòn, sẵn sàng bốc 16 tấn vàng ra khỏi Việt Nam.

Kế hoạch bất thành

Tuy nhiên, sau sự sụp đổ của Xuân Lộc – tuyến phòng thủ cuối cùng cho Sài Gòn, người đưa ra quyết định chuyển vàng ra nước ngoài là Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã phải từ chức do sức ép lớn từ Mỹ, Pháp khi họ muốn tìm kiếm một giải pháp cứu vãn Việt Nam Cộng hòa bằng thương lượng. Dù ông Thiệu đã từ chức không còn quyền hành gì, nhưng nhiều người vẫn không muốn sự có mặt của ông tại Sài Gòn trong những ngày căng thẳng đó. Tân tổng thống Trần Văn Hương khuyên ông nên sớm rời khỏi Việt Nam.

Đêm 25 tháng 4, với sự hộ vệ của các nhân viên CIA Mỹ[6], cùng với cựu thủ tướng Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Văn Thiệu ra đi với tư cách là đặc sứ của Việt Nam Cộng hòa đến Đài Bắc để phúng điếu Tưởng Giới Thạch (qua đời ngày 5 tháng 4). Ông không còn quyền lực gì đối với 16 tấn vàng khi đó vẫn nằm nguyên trong hầm chứa của Ngân hàng Quốc gia Việt Nam. Còn dư luận thì vẫn bán tín bán nghi về tin đồn tổng thống mang vàng đi, dù đã có tuyên bố cải chính của chính phủ Việt Nam Cộng hòa ngày 16 tháng 4. [5]

Khi Nguyễn Văn Thiệu hết quyền Tổng thống, những người có thẩm quyền lúc đó đã không chịu làm theo ý ông Thiệu nữa. Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Văn Hảo, cựu phó thủ tướng đặc trách sản xuất kiêm tổng trưởng canh nông và kỹ nghệ thời chính phủ Nguyễn Bá Cẩn, lúc đó là người giữ liên lạc giữa chính quyền Sài Gòn và sứ quán Mỹ, hoàn toàn không muốn chuyển 16 tấn vàng ra khỏi Việt Nam[7].

Trong Hồ sơ mật dinh Độc Lập, tác giả Nguyễn Tiến Hưng viết: Nguyễn Văn Hảo vào gặp tổng thống Trần Văn Hương và dọa rằng: “Nếu tổng thống cho phép chuyển số vàng ấy ra ngoại quốc thì trong trường hợp tướng Minh (tức ông Dương Văn Minh) lên thay, tổng thống sẽ bị lên án là phản quốc!”. Ông Hương đồng ý giữ vàng lại. Sáng ngày 24 tháng 4 (một ngày trước khi ông Thiệu rời Việt Nam), ông Hảo điện cho cố vấn kinh tế đại sứ quán Mỹ Denny Ellerman, nói rằng: tổng thống Trần Văn Hương đã quyết định hoãn vô thời hạn việc chuyển vàng ra khỏi Việt Nam, cho đến khi một chính phủ mới được thành lập.[8]

Đại sứ Martin bất ngờ trước tin này, nhưng ông không cố gắng thuyết phục tổng thống Hương hủy bỏ lệnh ấy mà quyết định tạm để vàng ở lại vì nó có thể nâng cao vị thế của chính phủ Việt Nam Cộng hòa khi thương lượng với phe Cộng sản. Ông lệnh cho chiếc máy bay tiếp tục đợi cho đến nửa đêm ngày 27 tháng 4.[8] Trả lời phỏng vấn TS Nguyễn Tiến Hưng ngày 27 tháng 3 năm 1985, Martin kể: “Vào lúc chót, tôi có nghĩ đến việc liên lạc với người bạn cũ ở Thái Lan là tư lệnh không quân Dhawee Chulasapaya. Sau đó, kêu gọi thêm một số thủy quân lục chiến Thái Lan bay qua Sài Gòn để giải phóng số vàng, mang nó đi. Nhưng chỉ nghĩ thế thôi… Vàng vẫn còn lại ở đó”.

Ngày 27 tháng 1 năm 1976, cựu đại sứ Martin đã giải trình trước Quốc hội Mỹ về chuyện 16 tấn vàng:

…Những sắp xếp tạm thời đã được thực hiện để chuyển số vàng dự trữ của VN cộng hòa sang Ngân hàng Bank of International Settlement (BIS) ở Basel bên Thụy Sĩ nhằm có thể làm thế chấp cho một khoản vay mua đạn dược tại châu Âu. Khi tin này lộ ra thì không có cách nào chở vàng đi bằng đường hàng không thương mại được nữa.

Bởi vậy đã có những sắp xếp tiếp theo để chuyển nó sang tài khoản (của VN cộng hòa – NV) tại Ngân hàng Dự trữ liên bang New York.

Chẳng may, đang khi có sự chậm trễ về phía Hoa Kỳ trong việc tìm kiếm nguồn bảo hiểm (cho việc chuyên chở số vàng) thì tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã ra đi. Ông phó thủ tướng (Nguyễn Văn Hảo) và tổng trưởng tài chính đã không xin được phép của tân tổng thống (Trần Văn Hương) để chuyển số vàng này đi…“. [2]

Tiếp quản sau sự kiện 30 tháng 4

Theo phóng sự điều tra của báo Tuổi Trẻ [9], ngày 2 tháng 5, cựu Phó Thủ tướng VNCH Nguyễn Văn Hảo gặp lãnh đạo Ủy ban quân quản thành phố Sài Gòn – Gia Định, ông trình bày chi tiết về câu chuyện liên quan đến 16 tấn vàng và đề nghị Ủy ban quân quản tiến hành tiếp quản và kiểm kê ngay.[10]

Cũng theo báo Tuổi Trẻ [9], ông Hoàng Minh Duyệt, chỉ huy phó đơn vị tiếp quản Ngân hàng Quốc gia, nói về những nhân viên bảo vệ ngân hàng của chế độ cũ “đã không rời vị trí vì nhiệm vụ của họ là bảo vệ an toàn kho tiền và vàng dự trữ, không để nó bị xâm nhập, cướp phá giống như nhiều tòa nhà và trụ sở lân cận. Họ giữ vị trí cho đến khi những người lính giải phóng xuất hiện”.

Cũng theo báo Tuổi trẻ, các ông Huỳnh Bửu Sơn, Lê Minh Kiêm là các nhân chứng trực tiếp bàn giao vàng cho chính quyền mới. Đầu tháng 6 năm 1975, Huỳnh Bửu Sơn, người giữ chìa khóa kho vàng, và Lê Minh Kiêm, người giữ mã số của các hầm bạc được lệnh của Ban Quân quản Ngân hàng Quốc gia cùng đơn vị tiếp quản tiến hành kiểm kê các kho tiền và vàng của chế độ cũ. Số tiền và vàng nằm trong kho khớp đúng với sổ sách từng chi tiết nhỏ.

Ông Huỳnh Bửu Sơn kể về cuộc kiểm kê kho vàng lần cuối cùng khi bàn giao cho chính quyền mới:[11] Tất cả những thoi vàng đều là vàng nguyên chất, mỗi thoi nặng 12-14kg, trên mỗi thoi đều có khắc số hiệu và tuổi vàng (thường là 9997, 9998). Các thoi vàng được cất trong những tủ sắt có hai lớp khóa và được đặt trên những kệ bằng thép, mỗi kệ được xếp khoảng năm, sáu thoi vàng. Nhưng qua năm tháng, bị nặng trĩu trước sức nặng của vàng, các kệ thép cũng bị vênh đi.

Các đồng tiền vàng được giữ trong những hộp gỗ đặt trong tủ sắt. Đó là những đồng tiền vàng cổ có nhiều loại, được đúc và phát hành từ thế kỷ 18, 19 bởi nhiều quốc gia khác nhau… Ngoài giá trị của vàng nguyên chất, các đồng tiền này còn được tính theo giá trị tiền cổ, gấp nhiều lần giá trị vàng nội tại của nó. Tất cả số vàng thoi và tiền vàng cổ đều được theo dõi chi tiết từng đơn vị, số hiệu, tuổi vàng, số lượng ghi trong một sổ kiểm kê do bộ phận điện toán của ngân hàng theo dõi định kỳ hằng tháng và hằng năm, hoặc bất cứ khi nào có thay đổi xuất nhập tồn kho.

Tai tiếng của Nguyễn Văn Thiệu

Từ đầu tháng 4 năm 1975, khi Nguyễn Văn Thiệu vẫn còn tại vị, một số tờ báo nước ngoài đã bắt đầu đăng tải tin về kế hoạch chuyển 16 tấn vàng ra nước ngoài với sự ám chỉ về một âm mưu chiếm đoạt của ông. Báo chí Việt Nam Cộng hòa cũng đưa tin về sự kiện này. Tuy có báo đăng tuyên bố cải chính của chính phủ Việt Nam Cộng hòa, nhưng sau khi ông Thiệu đã ra đi, ngày 28 tháng 4, báo Độc Lập khác của Việt Nam Cộng hòa đăng một bản tin về chuyến ra đi của ông Nguyễn Văn Thiệu với chi tiết: “Tin Reuters ghi nhận liền sau khi đoàn người Nguyễn Văn Thiệu cùng tùy tùng xuống phi cơ và được đưa vào phòng khách danh dự, một số hàng hơn 10 tấn cũng đã được cất xuống theo”.[5] Các báo chí viết tường thuật nói ông Thiệu đã bỏ trốn với một số lượng vàng lớn lấy đi từ ngân khố của chính phủ Việt Nam Cộng hòa. [12].

Trong hồi ký “Đại thắng mùa xuân”, Đại tướng Văn Tiến Dũng khẳng định Nguyễn Văn Thiệu đã mang 16 tấn vàng ra khỏi Việt Nam[13].

Theo Việt Báo [14], trong suốt 26 năm từ năm 1975 cho đến khi ông Thiệu qua đời, Hà Nội vẫn “rêu rao dựng đứng tin tổng thống Thiệu ra đi mang theo 16 tấn vàng ông đã vơ vét”. Ngay cả khi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu qua đời, báo Thanh Niên, báo Nhân Dân, và các cơ quan truyền thông của Việt Nam “vẫn công nhiên lôi chuyện 16 tấn vàng để bôi nhọ tổng thống Thiệu”.

Còn theo báo Tuổi Trẻ, “có quá ít tài liệu trong nước đề cập một cách chính xác và đầy đủ về chuyện này sau năm 1975″, cũng theo tờ báo này, “Trong một cuốn sách khá nổi tiếng[15] đã được tái bản khá nhiều lần trong hơn 20 năm qua (ở Việt Nam), người ta đọc được một đoạn “có vẻ chắc chắn” như sau: “Thiệu và Khiêm đáp máy bay rời Sài Gòn sang Đài Loan, nơi anh ruột của Thiệu đang còn làm đại sứ (tức ông Nguyễn Văn Kiểu). Thiệu mang theo năm vali chứa đầy đôla. Trước đó, Thiệu đã mướn một chiếc máy bay chở hành khách cỡ lớn của Mỹ, đưa khỏi Việt Nam 17 tấn vàng bạc, châu báu, tài sản quí mà gia đình y đã vơ vét được sau hai nhiệm kỳ làm tổng thống””[5].

Theo Luật sư Lê Công Định[16], từ sau năm 1975, “rất nhiều ấn phẩm trong nước đã thay nhau đổ tội và kết án ông trong “vụ án” bịa đặt này với những “bằng chứng” chắc chắn như thể chính các tác giả đều tận mắt trông thấy”.

Mọi nguồn thông tin đều không bênh vực cho ông Thiệu, ông ra đi mang theo một cái án là kẻ ăn cắp tài sản quốc gia.

Trong nhiều năm sau chiến tranh, những người biết rõ số phận của 16 tấn vàng tại các cơ quan chức năng nhà nước đã không đính chính tin đồn. Sau này, khi thông tin đã được phổ biến rộng rãi qua loạt phóng sự điều tra của báo Tuổi Trẻ. Khi được hỏi tại sao lâu nay Nhà nước Việt Nam không đính chính, ông Lữ Minh Châu, cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, trả lời: “Mình biết rất rõ là số vàng đó vẫn còn, đã được kiểm kê cẩn thận và đưa vào tài sản quốc gia, nhưng không đính chính vì đó là tin đồn đăng trên báo chí, có ai đặt câu hỏi chính thức với Nhà nước đâu”. [17]

Giải oan

Sau hơn 30 năm, tháng 12 năm 2005 hồ sơ mật được phép giải mã, chính phủ Anh công bố Hồ sơ Bộ Ngoại giao trong đó có phần nói về chuyện vị lãnh đạo của chính quyền Việt Nam Cộng hoà chuyển sang sống tại khu ngoại ô của London như thế nào. Tuy nhiên, hồ sơ này không nói đến số vàng nào được ông Thiệu mang tới Anh.[12]

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 29 Tháng 12 năm 2005[12], Cựu Tổng trưởng Kế hoạch Nguyễn Tiến Hưng nói rằng số tiền vàng này chưa mang ra khỏi Việt Nam, nhưng ông không phải là nhân chứng của vụ việc.

Dư luận nhân dân đặt câu hỏi về việc ông Thiệu có mang vàng ra ngoài hay không và nếu không thì giờ ở đâu.[5]

Trong loạt phóng sự điều tra được đăng từ ngày 26 tháng 04 năm 2006, báo Tuổi Trẻ đã phỏng vấn các nhân chứng trực tiếp liên quan đến 16 tấn vàng, làm rõ rằng cựu Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu không “đánh cắp” số vàng này. Tuy nhiên, ông đã qua đời từ trước đó, vào năm 2001.

Theo ông Huỳnh Bửu Sơn, số lượng tiền vàng kiểm kê đều khớp với sổ sách từng chi tiết nhỏ.[1]

Về tai tiếng của Nguyễn Văn Thiệu, Luật sư Lê Công Định viết: “tìm ra tận cùng của sự thật, báo Tuổi Trẻ đã làm được một việc thiện xét từ góc độ lương tri”.[16]

Thông tin thêm

Theo Báo Tuổi Trẻ, Wikipedia (không nêu rõ phiên bản nào của Wikipedia ngôn ngữ nào) đã viết những thông tin “giật gân” rằng :

Martin (đại sứ Mỹ tại Sài Gòn – NV) giúp gia đình Thiệu ra đi, nhưng chỉ cho mang theo đồ vật cá nhân nhỏ. Thế là tay cựu tổng thống và bà vợ phải tính đến cách khác. Mai Anh (vợ Thiệu) đã xoay xở lấy được 16 tấn vàng ra khỏi ngân hàng quốc gia bằng cách ép dọa thuộc cấp. Bà ta cho chuyển phần lớn số vàng thỏi ấy lên một chiếc máy bay thuê của Hãng hàng không Thụy Sĩ. Nhưng các phi công, sau khi khám phá ra đó là vàng, đã hỏi sứ quán Thụy Sĩ và cuối cùng từ chối không chở nữa. Lý Long Thân (chồng em nuôi vợ Thiệu) nhảy vào cứu nguy. Thân ra lệnh chở vàng bằng tàu Trương Tinh đi Pháp, để sau này Thiệu nhận lại ở đó“. [5]

Bảng kê thoi vàng đựng trong các tủ sắt

Hầm số 3

Tủ số 40: 80 thoi

Tủ số 41: 80 thoi

Tủ số 42: 80 thoi

Tủ số 43: 80 thoi

Tủ số 44: 80 thoi

Tủ số 45: 80 thoi

Tủ số 46: 80 thoi

Tủ số 47: 73 thoi

633 thoi

Hầm số 6

Tủ số 202: 35 thoi

Tủ số 203: 80 thoi

Tủ số 204: 80 thoi

Tủ số 205: 80 thoi

Tủ số 206: 79 thoi

Tủ số 207: 89 thoi

Tủ số 215: 88 thoi

Tủ số 216: 70 thoi

601 thoi

Tổng cộng: 1.234 thoi vàng
(Nguồn: Nha Phát hành, tháng 4-1975)[11]

________________________________________________________________________________________

  1. ^ Báo Tuổi Trẻ, Kỳ 3: Không có ánh sáng cuối đường hầm
  2. ^ a b Nguyễn Tiến Hưng – nguyên Tổng Trưởng Kế Hoạch của chế độ VNCH, Khi đồng minh tháo chạy, chương 12,13
  3. ^ a b Frank Snepp, Decent Interval, Penguin Books Ltd. 1980, tr. 298
  4. ^ Báo Tuổi Trẻ, Kỳ 4: Kế hoạch bí mật từ dinh tổng thống, 29/04/2006 truy cập được đến ngày 7/12/2007
  5. ^ a b c d e f Báo Tuổi Trẻ, Ông Thiệu đã chuyển 16 tấn vàng sang Mỹ?, 26/04/2006 truy cập được đến ngày 7/12/2007
  6. ^ Frank Snepp, Decent Interval, Penguin Books Ltd. 1980, tr. 342-343.
  7. ^ Sau khi Sài Gòn sụp đổ, CIA nhận được tin tình báo rằng từ đầu tháng 4, phe Cộng sản đã liên lạc với Nguyễn Văn Hảo, đề nghị ông tìm cách giữ không để 16 tấn vàng bị đem ra khỏi Việt Nam,
    Frank Snepp, tr. 334
  8. ^ a b Frank Snepp, Decent Interval, Penguin Books Ltd. 1980, tr. 334.
  9. ^ a b Báo Tuổi Trẻ Vàng đổi chủ, 30/04/2006
  10. ^ Tuy nhiên, chưa tìm thấy tài liệu do ông viết hoặc nói gì về sự thật này trong suốt hơn 30 năm trong khi ông Thiệu bị tiếng là chiếm của công, mang vàng ra nước ngoài.
  11. ^ a b Báo Tuổi Trẻ, Kỳ cuối: Người giữ chìa khóa kho vàng, 01/05/2006
  12. ^ a b c BBC Việt ngữ, Anh ra hồ sơ về ông Nguyễn Văn Thiệu, 29/12/2005.
  13. ^ Văn Tiến Dũng, Đại thắng mùa xuân, Chương 15: Giờ tàn của địch.
    Trích: “Cho đến ngày 26 tháng 4, khi Thiệu và gia đình hắn đem 16 tấn vàng bạc, đô la, của cải vội vã chạy sang Đài Loan…
  14. ^ Việt Báo Thứ Bảy, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu & Công Lao Của Một Vị Tướng, 10/6/2001
  15. ^ Tên và tác giả cuốn sách không được nói đến trong nội dung bài báo.
  16. ^ a b Lê Công Định, Câu chuyện Nguyễn Văn Thiệu “đánh cắp” 16 tấn vàng đã kết thúc, BBC Việt ngữ, 30/5/2006
  17. ^ Báo Thanh niên, Người “buôn tiền” thành bộ trưởng – Kỳ 1: Trở lại câu chuyện 16 tấn vàng ngày 30/4/1975


Nguồn: Wikipedia

65 Phản hồi cho “Chuyện 16 tấn vàng của VNCH và nỗi oan 30 năm của ông Thiệu”

  1. Võ Hưng Thanh says:

    Nước non nặng một lời thề
    Nước đi đi mãi cũng về cùng non
    Non nước ấy muôn đời vẫn vậy
    Non Hùng Vương và nước vẫn Việt Nam
    Dân tộc ấy con Hồng cháu Lạc
    Dù đôi khi có thể được nhuộm màu
    Nhưng mọi màu cũng đều luôn giả tạo
    Màu bên ngoài chóng vánh cũng phai đi
    Chỉ năm tháng vẫn xuôi dòng cùng lịch sử
    Can qua xong còn tranh cãi ích gì
    Đánh võ mồm cũng cứ là vẫn đánh
    Biết khi nào mới có được hòa bình
    Hòa bình đó ở trong lòng dân tộc
    Từ ngàn xưa vẫn dĩ quý vi hòa !

    VHT

  2. Trung Kiên says:

    Cám ơn ý kiến của ông Timsuthat

    Tôi nghĩ là ông Hoàng Công Chính và Võ Hưng Thanh sẽ không thể trả lời câu hỏi của Ông được đâu! Đúng như vậy, nhà nước và đảng csvn luôn hô hào “chống Mỹ cứu nước”, thế nhưng khi Mỹ đã chấp nhận rút lui khỏi VN bằng HĐ Paris 1973 và đã cúp viện trợ cho VNCH, nhưng csvn vẫn dốc toàn lực đánh chiếm VNCH…

    –> Câu trả lời đã quá rõ ràng, csvn cố tình nhuộm đỏ miền Nam để đưa cả nước Việt vào qũy đạo CSQT! “Chống Mỹ cứu nước” hoặc là “thống nhất đất nước” chỉ là ngụy từ để lừa gạt nhân dân!

    Tôi nghĩ thời VNCH chắc chắn cũng có tham nhũng, nhưng chỉ giới hạn ở một góc độ nào đó, vì bị báo chí phanh phui và pháp luật trừng trị! Còn nói là “thối nát” …thiển nghĩ chỉ là luận điệu tuyên truyền của csvn!

    –> Hãy nhìn chế độ hiện nay, tham nhũng đã trở thành quốc nạn, vì được đảng và nhà nước bao che có hệ thống. Cụ thể là vụ PMU 18, có thuở nào các quan chức thuộc quyền lấy tiền nhà nước chơi cá độ cả hàng triệu $ vô trách nhiệm như vậy không? Vụ Vinashin, cán bộ nhà nước có chức có quyền tha hồ đục khoét, cắt xén và làm thất thoát cả hàng trăm nghìn tỉ đồng, (khoảng 4,5 tỉ $) thế mà không bị điều tra, không một viên chức chính quyền nào bị xử phạt! Báo chí không được đào sâu vấn đề!

    Như vậy mà vẫn chưa là thối nát, thưa ông Hoàng Công Chính? Mong các Ông hãy bình tâm suy nghĩ để đánh giá, và phát biểu trung thực hơn!

    –> Hãy nói lời “công đạo” và trả lại “danh dự” cho ông Nguyễn Văn Thiệu, vì ông đã không lấy 16 tấn vàng như luận đã ồn! Hiện nó đang nằm nơi nào đó ở Việt Nam… hay đã bị các tham quan xẻ thịt đút túi mất rồi?

    • Trung Kiên says:

      Thiếu chữ, xin được bổ sung

      Hãy nói lời “công đạo” và trả lại “danh dự” cho ông Nguyễn Văn Thiệu, vì ông ấy đã không lấy 16 tấn vàng như dư luận đã ồn!

      Hiện nó đang nằm nơi nào đó ở Việt Nam… hay đã bị các tham quan xẻ thịt đút túi mất rồi?

  3. MAI says:

    Qúa thương cho T.T THiệu, phải vay tiền để mua vũ khí mà cũng không được. Bài viết này đã hóa giải những uẩn khúc trong lòng người Việt Hải Ngọai và đồng bào miền Nam. Rất cảm ơn bác Bùi Tín. Chúng con xin được nghiêng mình kính cẩn chào vị T.T của miền Nam. Một thời đã bảo vệ sự an nguy của đồng bào miền Nam.

  4. Timsuthat says:

    Gửi ông Hoàng Công Chính và Võ Hưng Thanh:

    Theo tôi hiểu – giả sử ông H C Chính (và V H Thanh) thực sự là những người chống chế độ đảng trị của đảng CSVN và ước mong có dân chủ tự do cho VN – thì lý do các ông nghĩ là đảng CSVN “… đã lãnh đạo và làm nên chiến thắng 30 tháng 4 đó là điều phải được khẳng định rõ, nhưng đây là thắng đế quốc Mỹ chứ đâu có thắng người Việt nam …” rồi sau đó “… lại sa vào tham nhũng, sa đọa đạo đức, bạc nhược chẳng khác gì thời Thiệu Kỳ xưa nên nhân dân oán ghét …” là do một góc nhìn khác biệt hoàn toàn với những người tin tưởng vào thể chế dân chủ tự do, nhất là những người VNCH, nên có những sự bất bình không giải quyết được. Sự thật là ở đâu?

    Đảng CSVN luôn đã tin là người Mỹ muốn thay thế Pháp để cai trị VN và do đó vì “yêu nước” mà làm tất cả để “giải phóng” miền Nam. Sự thật họ đã làm những gì ở đất Bắc và trong Nam để “giải phóng” miền Nam thì ai cũng đã biết khá nhiều (nếu không biết đâu là hư thật hãy kiên nhẫn tìm đọc và coi mọi tài liệu từ mọi phía vì hãy nhớ ngụ ngôn ba người mù rờ voi), nhưng nếu chỉ vì để thắng “đế quốc Mỹ” thì tại sao phải tấn công miền Nam khi Mỹ đã ký hiệp đàm Paris và sau đó rút quân và cắt viện trợ?

    Trong khi đó những người đặt niềm tin vào chính thể tự do dân chủ, từ những thành phần giúp Pháp trước đó vì bất cứ lý do gì – kể cả những người chống chủ nghĩa vô thần vô sản, hoặc chỉ vì kém hiểu biết hay cần miếng ăn – đến những người yêu dân tộc chống Pháp không-CS đã tự dựng nên nền VNCH với căn bản giống như các nên dân chủ Tây phương, và họ đã chiến đấu cho nền dân chủ phôi thai này dù đã phải trải qua nhiều khó khăn từ đồng minh và ngay cả trong hàng ngũ dân và quân. Sự chiến đấu của VNCH chống lại CSVN đối với họ không phải là cho đế quốc Mỹ hay bất cứ ai khác, nhưng cho chính thể dân chủ tự trị của những người dân Việt không chấp nhận CS.

    Cho nên câu “thắng đế quốc Mỹ chứ đâu có thắng người VN” của ông (mà ông Thanh cũng đồng tình) – trên căn bản kể trên nó phản ảnh của những người muốn “giải phóng” miền Nam để đặt chủ nghĩa CS Marx và Lenin lên đất Việt, ít nhất là trong thời gian đó. Và đối với những người VNCH, câu nói này chà đạp lên danh dự và niềm tin của họ vì đã coi thường điều mà họ chiến đấu và hy sinh cho, coi họ chỉ là nô lệ cho Mỹ quốc. Khi những người trong nước không nhận thức được điều này, tôi e là họ đã phủ nhận nền chính trị tự do dân chủ của những người hải ngoại đã bỏ nước đi để tìm, thì đâu còn điểm chung để mà nói chuyện mà giúp đỡ và tranh đấu.

    Và tôi nghĩ, câu ông nói “(đảng CSVN) … lại sa vào tham nhũng, sa đọa đạo đức, bạc nhược chẳng khác gì thời Thiệu Kỳ xưa nên nhân dân oán ghét …” có lẽ là theo ý nghĩ của ông và thiểu số nào thôi, chứ tôi nghĩ ông không thể so sánh lãnh đạo VNCH với CSVN được, nó khác xa lắm (đối với những người đã trải qua hai chế độ) dù trong tham nhũng. Phần đông người miền Nam không thần thánh hóa lãnh tụ (như miền Bắc với HCM), và vì khả năng và tác phong của một số người nắm quyền không ra gì nhưng với nền tự do dân chủ, người miền Nam còn có thể đóng góp và rồi thay đổi để làm cho hệ thống tiến hóa ngày càng tốt hơn, và do đó không có sự lạm quyền tham nhũng của một cá nhân hay tổ chức riêng nào có thể trở thành hệ thống hóa lâu dài như trong chế độ toàn trị (như CSVN).

    Xin chúc ông nhiều thành công trong tranh đấu cho dân chủ và tự do cho VN.

    • Võ Hưng Thanh says:

      Lời Phật dạy tham sân si là bậy
      Tuy tôi thì chẳng tôn giáo nào đâu
      Tôi vẫn chỉ người VN độc lập
      Luôn vô tư và không sắc không màu
      Tôi chỉ biết nước nhà là trên hết
      Độc lập luôn không ý hệ nào đâu
      Bởi tất cả chẳng qua đều trôi chảy
      Chỉ nước non là cái mãi vững bền !

      VHT

      • HÒANG says:

        Thật buồn cười …khi đọc thơ ông ! Người ta biết ông là ai rồi. Đừng mang cái mặt nạ DÂN CHỦ, khó coi lắm.

      • Tập Làm Văn says:

        Tôi cũng biết nước nhà là trên hết
        Nhưng Độc lập đâu? chỉ thấy lệ thuộc Tầu
        Tự do hạnh phúc là nói láo
        Người dân nghèo đói sống lao đao
        Đảng viên cán bộ bỗng phát giầu
        Công An lưu manh cùng đầu gấu
        Khủng bố dân lành chẳng biết đau
        Giết người máu lạnh không thương tiếc
        Trí thức câm mồm sống niềm riêng
        Hỏi thăm Hưng Thanh ngài có biết
        Hay biết rồi, chết vẫn mặc ai!

  5. Quốc Anh says:

    Tôi mới nhận được e-mail báo cho biết; “Đừng mở E-mail có bài viết của ông Bùi Tín vì có Virus”!
    Chắc là có kẻ chơi đểu, sợ ông Bùi Tín, nên tìm cách doạ, không muốn cho người khác đọc bài viết của ổng?

  6. ky nguyen says:

    Nhân đạo và bạo lực.
    Quả thật trên trái đất này, có lẽ không có nơi nào có một hiện tượng kỳ lạ như trên quê hương ta:cả một quân đội phản Cách Mạng hớn hàng triệu lính ngụy- trong đó có cả trăm tướng tá của ngụy quân phục con tanh mùi máu của nhân dân đã bị sụp đổ trong vòng 1 tuần lễ, để sau đó không bị xử bắn hoặc treo cổ mà được hoàn lương trong các trại cải tạo trở thành những con người mới. Sức mạnh chính nghĩa và tính chất triệt để nhân đạo của chủ nghĩa Cộng Sản chúng ta là chỗ đó. Nhân đạo và bạo lực. Chúng ta nhân đạo với những ai muốn hoàn lương và cải tạo để trở thành những người có lợi ích cho quốc gia dân tộc, nhưng đối với những kẻ còn ẩn náu hoặc tháo chạy theo Mỹ với mục đích quấy phá chúng ta sẽ dùng bạo lực để trừng trị những kẻ này.Chúng ta có chính nghĩa và sức mạnh của chính nghĩa được thể hiện bằng đường lợi và nghệ thuật quân sự đúng đắn sáng tạo của chúng ta đã đưa đến một cuộc chiến thắng 30.04.1975. Quân đội ngụy chưa đánh đã bỏ chạy vì họ không có chính nghĩa, họ chạy theo sống nhờ viện trợ của một đề quốc mới, thực dân kiểu mới, khi thực dân mới đã đồ thì lính ngụy bỏ chạy tán loạn.Vấn để muốn nói ở đây là những tên còn
    chạy theo VNCH ở Mỹ và Canađa nên sáng tỏ điều đó. Chúng không thể điên rồ mà quay ngược bánh xe lịch sử, nếu không muốn bị nghiền nát vì bánh xe lịch sử đó. Cái thây ma chế độ cũ VNCH đã rửa nát những cái hơi hướng tanh rươi rơi rớt của cái thây ma đó vẫn còn nhiễm độc ít nhiều. Vẻ hào hàng phồn vinh giả tạo của những người chống Cộng ở Mỹ và Canađa chỉ là một quảng cáo cho một xã hội thượng lưu giả tạo mồn nền kinh tế thực dân kiểu mới ăn bám vị kỷ khinh miệt những kẻ nghèo khổ, lao động và tiếp tục nhà nọc độc nhưng với những bước tiến nhanh tiến mạnh của xã hội chủ nghĩa sẽ quyết sạch sanh mọi rác rưởi của chủ nghĩa thực dân mới của Mỹ để lại trên đất nước quê hương ta.

    • Nông Dân VN says:

      sao ông ky nguyen lại mở cái băng casset nhão nhoet vậy, luận điệu này chúng tôi đã nghe hơn 35 năm về trước rồi, những đứa trẻ đã lớn cả rồi, đã mở to đôi mắt nhìn thấy sự thật cả rồi, còn mỗi mình ông cứ như con ếch ngồi đáy giếng, ôm cái ngu vào lòng rồi nhai đi nhai lại như bò nhai cỏ, buồn cho ông đấy!

    • nvtncs says:

      “Chúng không thể điên rồ mà quay ngược bánh xe lịch sử, nếu không muốn bị nghiền nát vì bánh xe lịch sử đó.”

      Viết như con vẹt. Bánh xe lịch sử là kinh tế thị trường mà ĐCSVN phải theo, không thì bị nghiền nát, do đó mới co cái kinh tế quái gở mà chúng gọi là kinh tế thị trường định hướng và đổi mới.

      Nói như con vẹt năm xưa.
      Ngoài những lời chửi rủa thô tục, nội dung rỗng tếch, biểu lộ đầu óc của một kẻ thất học.

      • ky nguyen says:

        TÂM SỰ NGƯỜI THƯƠNG BINH.
        >
        > Tao bị thương hai chân,
        > Cưa ngang đầu gối ! Vết thương còn nhức nhối.
        > Da non kéo chưa kịp …
        > Ngày ” Giải phóng Miền nam ”
        > Vợ tao ” Ẵm ” tao như mộtđứa trẻ sơ sanh…!
        > Ngậm ngùi rời ” Quân-Y-Viện ”
        > Trong lòng tao chết điếng,
        > Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK !
        > Súng “Trung cộng ” hay súng của ” Nga ” ?
        > Lúc này tao đâu cần chi để biết.
        > Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do Miền nam NướcViệt,
        > Mang chữ ” NGỤY ” thương binh.
        >Nên ” Người anh,em phía bên kia…”
        >Đối xử với tao không một chút thân tình…!
        > Mày biết không !
        > Tao tìm đường về quê nhìn không thấy ánh bình minh.
        > Vợ tao: Như “Thiên thần” từ trên trời rơixuống…
        > Nhìn hai đứa con ngồi trong căn chòi gió cuốn,
        > Bụi đất đỏ mù bay !
        > Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
        > Làm sao ” Ôm ” nổi bốn con người trong cơn gío lốc.
        > Cái hay là: Vợ tao dấu đi đâu tiếng khóc.
        > Còn an ủi cho tao,một thằng lính què ! Tao đóng hai cái ghế thấp,nhỏ bằng
        >tre,
        > Làm “Đôi chân” ngày ngày đi lại Tao quét nhà; nấu ăn; giặtquần; giặt áo…
        > Cho heo ăn thật là “Thoải mái” !
        > Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
        >Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
        > Bông trổ trắng ngần !
        >Lên liếp trồng rau,thân tàn tao làm nốt.
        > Phụ vợ đào ao sau vườn,rồi thả nuôi cá chốt.
        > Đời lính gian nan sá gì chuyện gío sương…
        > Xưa, nơi chiến trường
        > Một thời ngang dọc.
        > Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không “Buồn khóc”!
        > Vậy mà bâygiờ…
        > Nhìn tao…nuớc mắt bả…rưng rưng ! Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng. Kể từ ngày, mày “Được đi Cải tạo”!
        > Hàng thần lơ láo – Xa xót cảnh
        >đời…
        > Có giúp được gì cho nhau đâu khi: Tất cả đều tả tơi !
        > Rồi đến mùa “H.O”
        > Mầy đi tuốt tuột một hơi. Hơn
        >mười mấy năm trời…
        > Không thèmquay trở lại
        > Kỷ niệm đời Chiến binh
        > Một thời xa ngái.
        > Nhữngbuổi chiều ngồi hóng gió
        >nhớ…buồn hiu !
        > Mai mốt mầy có về thăm lại Việt nam
        > Mầy sẽ là”Việt kiều”!
        > Còn “Yêu nước” haykhông – Mặc kệ mầy.
        > Tao đếch biết !
        > Về, ghé nhà tao.Tao vớt cá chốt lên chưng với tương…
        >Còn rượu đế tự tay tao nấu Cứ thế, hai thằng mình uống cho
        >đến…điếc !
        >

  7. Trung Kiên says:

    Theo tôi thì ý kiến của bạn đọc Võ Hưng Thanh bên dưới có những điều đáng chú ý:

    - Mười sáu tấn vàng hoàn toàn không phải nhỏ, vẫn hãy còn trong nước…
    - …minh oan cho cựu tổng thống miền Nam Nguyễn Văn Thiệu.
    - Điều này không phải vì cá nhân ông Thiệu, mà chứng tỏ miền Nam VN lúc đó cũng có người đứng đầu nghiêm chỉnh, ít ra là về mặt vụ 16 tấn vàng đã từng gây nhiều tai tiếng.
    - Điều quan trọng khác là các chức sắc, các công chức liên quan quản lý trực tiếp 16 tấn vàng lúc đó, cũng chứng tỏ họ luôn là những người có ý thức, trách nhiệm đối với công vụ và quyền lợi chung của quốc gia, đất nước, như nhà kinh tế học cựu phó thủ tướng Nguyễn Văn Hảo, và nhân viên kinh tế tài chánh Huỳnh Bửu Sơn chẳng hạn, cho dù đất nước đang gặp hoàn cảnh nào.
    - Điều đó cho thấy nhân cách của những con người VN này là rất đáng trân trọng, khâm phục.

    –> Cám ơn ông Võ Hưng Thanh đã có nhận định khách quan, đó cũng là lời nói công đạo và lương tâm của con người biết tôn trọng sự thật!

    Theo tôi thì đây không còn là lúc tranh cãi về chế độ nữa, mà cần phải biết lắng nghe, suy nghĩ, tôn trọng sự thật để rút tỉa những kinh nghiệm, gạn đục khơi trong từ hai chế độ VNCH và CSVN cho một Việt Nam tương lai… trong sáng hơn, tốt đẹp hơn!
    Mong lắm thay!

    • Võ Hưng Thanh says:

      Con người quý ở cái chi
      Quý là ở cái nghĩ suy trong đầu
      Luôn đúng đắn, luôn vô cầu
      Đúng thì nói đúng chẳng cầu mong chi
      Thẳng như ruột ngựa thường khi
      Ấy là cũng cách làm nghì thế gian
      Mong sao ai cũng hạt vàng
      Nước nhà tất sẽ đống vàng tương lai !

      VHT

      • Lê Quang thịnh says:

        Thật thà, trí thức thật thà
        Dấn thân góp sức nước nhà vinh quang
        Trí kia “chất xám” thực vàng
        Thức nào…vì nước, dân càng mến thương

  8. Thien tran says:

    Nhung bai viet qua lai cua moi nguoi o day , nguoi doc ro rang nhan thay
    quan diem cua 2 phia ! Ben phia CS o Vietnam it hay nhieu ho cung con ung
    ho dang cong san , nhung bai viet cua ho deu la triet ly suong khong coi trong
    tinh thuc tien cua su viec , con may ong CH o day ho thich ke chuyen thi nhieu
    hon , hay dan chung nhung su viec da qua , om nang hoai bao , nhieu khi khong
    co thuc te trong cong cuoc dau tranh cho tu do va dan chu cho nuoc nha !

    Chuc qui ong luon manh khoe !

    • Trung Kiên says:

      Đề nghị bạn Thien tran nên dùng font chữ Việt dưới đây
      –> http://www.vps.org/rubrique.php3?id_rubrique=69
      ———————————

      Bạn hãy nêu ra vài tên hoặc nick nào ở đây xem “ai là người ủng hộ csvn”, và ai là người CH “hay kể chuyện nhiều hơn”…để mọi người cùng thảo luận và góp ý, còn chỉ nói khơi khơi như trên thì chẳng là gì cả!

      Xin được hỏi…Bạn có ý kiến gì về bài chủ với 16 tấn vàng này và có tin là ông Thiệu đã “cuỗm” không?

      • Thien tran says:

        Ong Thieu lay di 16 tan vang la chuyen tuyen truyen cua Vietcong thoi .

        (BBT xóa bỏ vì lý do không đánh dấu tiếng Việt)

    • nvtncs says:

      “Ben phia CS o Vietnam it hay nhieu ho cung con ung
      ho dang cong san”

      Họ ủng hộ ĐCS vì ĐCS là nồi cơm của họ ( còn đảng, còn ta ).

      “…khong
      co thuc te trong cong cuoc dau tranh cho tu do va dan chu cho nuoc nha !”

      Bên phía CH, có nhiều người chưa bao giờ về VN từ ngày ra đi và không gửi tiền về VN trừ khi khẩn cấp giúp thân nhân ở QN.
      Đó cũng là một hình thức chống cộng tối thiểu không bằng mồm.
      Nếu tất cả NVHN không về VN và không gửi tiền về trừ khi cần thiết thì kết quả việc này rất có hại cho ĐCS.

  9. ÁILÊ says:

    Sau 30/4/75 ai ở tù cải tạo củng được nghe nói là NVT lấy đi 16 tấn vàng.Họ (VC) còn nói là HĐNhả (em bà Thiệu) cho chở qua Đài Loan .TT Thiêu xin tỵ nạn tại đây nhưng con của TGThạch dù tiếp đón Ông Thiệu niềm nở,nhưng từ chối việc cho tỵ nạn .Sau đó qua Pháp,qua Anh và qua Mỷ.Số vàng đó gởi ở ngân hàng Thụy -sỉ. Trong một cuộc phỏng vấn.NVThiệu có nói :”nó (16tvàng còn ở đó chớ đâu” làm người ta tin là Ông Thiêu lấy đi thật.Thập niên 80 trong một bài phỏng vấn VOA,Bùi Tín nói 16 t. vàng (qua việc tâng công của tên NguyểnVanHảo,PTT kiêm thống đố NH QGVN,được) ông ta báo cáo ra cho LêDuẩn và Hà nội đem ra Bắc.Sau này khi di công tác qua Campuchea,có dịp Bùi Tín hỏi lại LêDuẩn thì được trả lới là chỉ có 14tấn và không biết nay (lúc đưọc hỏi) ở đâu (như vậy là di chuyển ra Bắc mất hơn 2 tấn). Sau này báo Công An Hà Nội có nói là Hà nội tiếp thu 14t.vàng..Nhưng ít người biết nổi oan của TT Thiệu.mà nhiều người vẩn đinh ninh ông ta lấy 16t vàng (và bị Mỷ tịch thu hết /có pải đây là VC tung tin ?).Đến nay còn có người tin Ông Thiệu lấy vàng quốc gia mới là lạ !!!(Thì ra lời đồn người ta tin hơn sự thực,dù người và Báo CS nói và đăng!)
    Chế độ VNCH củng có tham nhủng ,có nhiều cái không hay,nhưng dù sao củng có tự do,dân chủ gấp ngàn vạn lần hơn chế độ CS( chế độ Tư Bản vẩn tốt hơn chế độ CS vì chế độ CS đảchết và “chi có thể loaị bỏ chớ không thể sửa đổi” như một lảnh tụ CS nói. (Cái nôi CS là Nga đả cáo chung…) Cho nên ai đó góp ý là ché độ CS và chế độ CH đều xấu thì chỉ là một cách nói “bênh vực cho chế độ VC hiên nay mà thôi”.. Còn bạch hóanhửng việc làm sai trái,tàn ác,dả man,phi nhân tính của các lảnh tụ VC nhưHCM,VoNguyên Giáp …ra dể chuởi,để hài tội là điều ĐÚNG,không SAI..Hiên nay nói tới Hitler,Mussolini,Stalin mọi người đều phỉ nhổ,”chưởi bới “không tiếc lời. Tội Ác của CS trên Bảng ghi tôi Ác CS khắp thế Giới đặt ở Washington và cựu TTBush khánh thành năm nào không là \ời NGUYỀN RUẢ ” (chưởibới) đó sao?Trong đó có tội ác tày dình của HồChíMinh và Tập đoàn CS Việt Nam.
    Tội Ác của VC đáng nguyền ruả và càng đáng nguyền rủa nhiều hơn khi còn mang thêm tội PHẢNQUỐC ,dâng đất dâng biển cho kẻ thù truyền kiếp VN là bon Tàu,,,,Dân không tha thứ và lịch sử không bao giờ tha thứ !!!!
    AILÊ

  10. Lữ Út says:

    Chuyện 16 tấn vàng đã được VC thú nhận qua phóng sự của báo tuổi trẻ cách nay hơn 5 năm sao nay lại đem ra đây như thế này.Còn chuyện nó biến mất khỏi ngân khố XHCN, dù cần có 7 cái chìa khóa để mở kho, thì cũng đã lộ ra cho dân VN biết từ hồi tám tỏng nào ấy.Nhưng mà nói cho vui thôi chứ còn chỉ có những đầu óc đầy những bã đậu mới tin có chuyện ấy xẩy ra. Này nhá, VNCH dù có bựa đến thế nào đi chăng nữa cũng không ai để yên cho tổng thống ra lệnh chuyển tài sản quốc gia ra ngoại quốc một cách lén lút.
    Để chuyên chở 16 tấn vàng từ kho Bạch Đằng đến TSN cần ít nhất 4 xe GMC, một đại đội Nhẩy dù giữ an ninh, hai chiếc C130 sẵn sàng cất cánh ( mỗi chiếc chỉ chứa được 2 GMC) ai có thể xắp đặt chuyện này lúc dầu sôi lửa bỏng ? huống hồ chi lúc đó Ông Thiệu đã không còn đầy đủ quyền hành.
    Thôi bỏ đi tám, đừng bàn nữa.

Phản hồi