|

Đâu là nơi duy nhất, người Việt Nam không bị khinh?

Tấm biển cảnh cáo gây xôn xao.

Tấm biển cảnh cáo gây xôn xao.

Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu “Việt kiều” 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người “gốc Việt” nên không có… giá cao!Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!

Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam!

Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?

Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa “nhậu,” ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ “hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình” giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng “sir,” tức là “ngài.” Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!

Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và… không nói gì cả!

Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:

Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!

Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga… anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là “anh em xã hội chủ nghĩa” của Việt Nam mấy năm trước đây!

Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là “người Việt Nam”, thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô… bán hoa mà cũng… đối với người Việt Nam như vậy!

Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội “theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc” thì mệt lắm!

Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?

Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là “trí thức”, thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ “da trắng” và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người “da trắng.” Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện “đẳng cấp” của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!

Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại “đẳng cấp” man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường “quốc tế” như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người “da trắng” của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ “quí tộc” Việt vô cùng… quái đản!

Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ!

Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ “tha hương” – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!

© Khánh Hưng

 

9 Phản hồi cho “Đâu là nơi duy nhất, người Việt Nam không bị khinh?”

  1. HN says:

    ở Mỹ người Việt không bị khinh vì đa số là những người gốc VNCH, đàng hoàng, làm ăn chăm chỉ, đóng thuế cho chính phủ, ít người ăn bám, không có trồng cỏ như bọn xuất xứ từ các nước CS như Bắc Việt, Trung cộng….
    tại Mỹ rất ít người xuất thân miền Bắc Xã hội chủ nghĩa, những người này đa số sang Đông Âu, Đức, Anh… buôn lậu, băng đảng, trộm cắp, buôn người nên bị khinh bỉ là đúng
    cái miền Bắc XHCN là đất cách mạng nhưng chỉ đào tạo toàn những thằng lưu manh đầu trộm đuôi cướp …nòi nào giống nấy, giống CS lưu manh trộm cuốp thì đẻ ra giống trộm cuơp

  2. BA GIAI TÚ XUẤT says:

    BẠN HỎI TỚ : ” Đâu là nơi duy nhất, người Việt Nam không bị khinh ? ” TỚ XIN TRẢ LỜI : là ” Ngã ba ống quần ” nơi mà ” Chúa dấu Vua yêu một chỗ này ” yêu đêm chửa phỉ lại yên ngày ( thơ Hồ xuân Hương ).
    Sự tích ” Ngã ba ống quần ” : Miền Nam đi trước về sau, hồi đó tại Bến Tre có ông Mười Huệ là một nhà cách mạng ” mùa Thu ” nổi tiếng, ông tụ tập được một số nghĩa quân nổi lên đánh phá được một đồn bót của Pháp,vì là người đầu tiên đánh thắng Tây, danh uy vang lừng ra tới Bắc, Bác Hồ mới gửi bằng tưởng lục vào khen . Để ghi ơn Bác, Mười Huệ mới cho xây một bức tượng Bác thật to cao đứng ngay giữa ngã ba các con lộ đi Bến-Tre- Bình-Đại Tiên-Thủy, ngã ba này được đặt tên là ” Ngã ba tượng Bác Hồ chí Minh ” . Ở gần thì thấy tượng Bác to lớn uy nghi, nhưng trớ trêu thay đứng xa xa trông ra toàn cảnh thì từ tượng Bác con lộ thẳng tắp ( như một thân hình ) dẫn đến Bến Tre cây cối tỏa ra như một cái đầu, rồi 2 con lộ chạy tới Tiên-Thủy Bình Đại như 2 cái chân trong 2 ống quần nằm dạng ra, giữa tượng Bác dựng cao thẳng đứng, tạo cho người dân có ” Ấn Tượng ” như một người nằm dạng chân ra, nên từ đó thay vì gọi ” Ngã ba tượng Bác Hồ chí Minh ” vừa dài vừa khó nhớ, nên người dân cứ gọi ngay là ” ngã ba ống quần ” vừa ngắn gọn vừa gợi hình dễ nhớ.

  3. nguyenlan says:

    Cũng chẳng bao lâu nữa đâu e rằng tác giả sẽ phải viết bài” Đâu là nơi duy nhất, người Việt Nam vẫn còn giữ quốc tịch”, bọn Việt cộng nó dâng toàn thể đất nước cho Tàu cộng rồi !

  4. Du Sinh - VN says:

    Không trách người ta được, chỉ cần nghe công dân nước xã hội chủ nghĩa đang lảng vảng là ngươi ta phải lo coi ngó đồ cho kỹ rồi. Từ Âu-Mỹ sang Á nếu ai thường ra nước ngoài sẽ hiểu …xưa nay vẫn vây mắc cở lắm,

  5. Thập Tứ Ngữ Vàng says:

    Nói chung người Việt và Tàu là hai giống dân dù ăn mặt đẹp nhưng đi đến đâu cũng bị khinh vì hai nước này có một điểm rất giống nhau của anh em Cộng Sản song sinh. Không biết là nên nhục hay tự hào khi được làm song sinh với một anh CS khổng lồ.

  6. Thanh says:

    chính xác!

  7. nvtncs says:

    “I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character.”
    Martin Luther King Jr.

    Sự bầu cử của TT Obama cho toàn cầu, nhất là các nước da trắng, các nước da vàng, biết bản chất văn minh của nền văn hóa Mỹ, với những người công dân Mỹ gồm tất cả mọi chủng tộc trên thế giới.

  8. MotKhucRuot says:

    ” Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay ” .
    Người Tây Phương họ nói một câu : ” Dân Tộc nào , chính quyền đó ” . Nghe nó đau nhưng nhìn vào thực tế thì thấy nó đúng . Người Việt Nam chúng ta giống người Chệt như hai giọt nước , các nhà nghiên cứu văn hóa trên thế giới cho rằng : ” VN chỉ là một nước TQ thu nhỏ ” . Lũ Chệt tự cho mình là trung tâm cũa vũ trụ , dân Việt chúng ta tự hưởng ké với dân Thiên Triều nên tự xem mình là cái rốn cũa vũ trụ . Từ đó , coi thường tất cã mọi dân tộc trên thế giới . mặc dù Chệt và Việt chẳng hơn ai . ” Người Trung Hoa xấu xí ” , cái văn hóa Chệt nó ăn sâu vào máu huyết dân tộc VN , cả ngàn năm ….biết bao giờ có thể tẩy rữa sạch sẽ ??? .

    • Tudo.com says:

      @MotKhucRuot:

      Việt Nam ảnh hưởng lâu đời nền văn hoá Tàu, đặc biệt là Khổng, Lão. . . . Tuy có hơi phong kiến nhưng đó là ảnh hưởng tốt về đạo đức, liêm sỉ, nói chung là rất nhân bản.

      Nhưng từ khi Hồ Chí Minh làm tay sai cho Mao Trạch Đông ở miền Bắc, rồi sau 1975 cho đến bây giờ, phải nói VN đang trở thành nền văn hoá. . .Láo, Lừa, Đễu, Rỡm, Ăn Cắp. . .v.v… một cách tồi tệ nhất !

      Cũng phải thôi, một đất nước bị bọn băng Đảng ăn cướp cai trị mà những điều đó không xãy ra mới là lạ !

      Muốn chấm dứt vấn nạn. . .Láo..Lừa đó. . . . . .thì chỉ một cách duy nhất là các DLV và csVN hãy đi. . . . .chết đi!

Phản hồi