|

Sự sợ hãi và niềm vui

lhdNgày 28/11/2013 Quốc Hội của đảng CSVN thông qua bản Hiến Pháp 2013 và có hiệu lực kể từ 01/01/2014 từ văn bản Hiến pháp 1992 sửa đổi, là điều không lạ, vì trước khi họ nhóm họp để thông qua thì báo chí Lề Trái đã nói rất nhiều rồi!  Nhưng có một điều lạ, không mấy ai tiên đoán nổi, là con số phiếu nhấn nút thông qua gần như tuyệt đối, 486/488 thuận, chỉ có 2 đại biểu không nhấn nút thông qua, chứ không phải nhấn nút chống!

Thử nhìn tất cả các nước có thể chế bầu bán ở Quốc Hội trên thế giới sẽ nhận ra tính bất thường của Quốc Hội đảng viên đảng CSVN!  Mà sự thật khi gọi “Quốc Hội đảng viên đảng CSVN” là chính xác, vì trong Quốc Hội có hơn 90% là đảng viên do “đảng cử dân bầu”, cho nên tự nó phải khác biệt với danh xưng Quốc Hội thông thường của các nước dân chủ văn minh!

Vậy con số “nhất trí” thông qua Bản Dự thảo Hiến pháp (DTHP) vừa rồi nói lên điều gì? Năm trước, ngay cả trong số chỉ có 12 ông/bà nắm chóp bu quyền lực ở Bộ Chính Trị cũng đã bất nhất về tư cách và tài cán lãnh đạo của ông Thủ Tướng nên mới đem ra Đại hội Trung ương Đảng 16 để giải quyết và chỉ một ngày sau khi kết thúc đại hội đó thì tên “Đồng chí X” được ông Chủ tịch nước lấn cấn cho chào đời (!) trái ngược hẳn với 488 đại biểu của cái gọi là Quốc Hội mà lại “nhất trí” thông qua bản Hiến Pháp 2013 thì tự nó đã cho thấy sự khuất tất rất lớn tiềm ẩn đàng sau hậu trường chính trị VN.

Đã gọi là “Quốc Hội nhóm họp để thông qua Bản Dự thảo HP” mà gần đến ngày bàn cãi nội dung chính, đúng như lịch trình ấn định tại diễn đàn, bỗng dưng bị cắt ngang, rút ngắn 1 ngày, thay vào đó là “đại biểu tự viết tay để góp ý”.  Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch QH, cũng không buồn giải thích được lý do gì quan trọng đến nỗi phải cắt ngang phần thảo luận công khai trong một văn bản cốt lõi của luật pháp như vậy!  Trong khi đó Quốc Hội đã bàn cãi về rất nhiều vấn đề khác, khá rôm rả, nên dư luận đang chờ đợi đến phần bàn cãi chính về những điều quan trọng nhất của bản DTHP.  Đó là Điều 4 dành đặc quyền lãnh đạo duy nhất cho đảng CSVN.  Đó là kinh tế nhà nước vẫn do kinh tế quốc doanh chủ đạo.  Đó là quân đội phải tuyệt đối trung thành với Đảng.  Đó là luật đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân!

Nếu thảo luận công khai tại diễn đàn thì cho dù là đảng-viên-đại-biểu nhưng khi bị/được  trực tiếp truyền hình thì hình ảnh, tên tuổi của từng cá nhân đồng ý thông qua/chống thông qua cũng sẽ ghi lại được ấn tượng trong công luận.  Hình ảnh đó sẽ tồn tại với niềm hãnh diện hay hệ lụy đến gia phả cho con cháu họ sau nầy.  Vì thể diện cá nhân, vì giòng tộc, vì danh dự riêng trước lịch sử nên có thể trong phút giây đó họ vượt qua được nỗi sợ hãi thâm căn cố đế về “tấm thẻ đảng” để công khai đứng về phía dân tộc!  Nếu thế thì chắc chắn nghị trường sẽ biến động, vượt hẳn ra ngoài tầm kiểm soát của cơ quan đầu não của “đảng ta”!

“Đảng ta” sợ hãi biến cố đó xảy ra nên phải cắt ngang ngày thảo luận chính! Thì ra chính “đảng ta” không yên tâm về lòng trung thành của đảng viên trong giờ phút chót khi họ phải đối diện với lịch sử!  Và “đảng ta” đã hiểu tâm trạng một số đảng viên bị đảng dùng quyền lực vô hình để cưỡng ép họ nhấn nút thông qua HP! Sự thật đó cho thấy giữa đảng và đảng viên vẫn nghi ngờ nhau, dè chừng nhau, sợ hãi lẫn nhau!   Cho nên con số “nhất trí” thông qua HP không phải là con số “đoàn kết nội bộ đảng” mà thực ra chỉ là con số bị ám ảnh bởi bóng ma của quyền lực vô hình!   Điều nầy chỉ xảy ra ở những trường hợp con người tự biết mình đang làm những việc trái với đạo lý và lương tâm!

Về phần trách nhiệm thì ngay cả ông Thủ tướng, cho dẫu đã chai lỳ, nhưng cũng còn ngại công khai trước công luận huống chi đại biểu?

Điển hình là hôm 21/11/2013 ông cũng tránh né trực tiếp trả lời câu hỏi về thành tích của chính phủ chống “giặc nội xâm” tham nhũng, “đã cắt được bao nhiêu ung nhọt” với lý do là “hết giờ” (?)  Rồi hẹn sẽ trả lời bằng văn bản!  Chuyện trực tiếp tại diễn đàn khác hẳn với trả lời trên văn bản vì khi đối thoại thì giữa người hỏi và người trả lời sẽ nảy ra rất nhiều vấn đề bất cập, khó ai lường hết trước được, nên sự thật về hậu trường chính trị có thể qua đó sẽ bị phanh phui!  Thí dụ như trước kia ông Thủ tướng đã rơi vào thế bí khi bị hỏi về trách nhiệm của người đứng đầu chính phủ và “văn hóa từ chức”!  Ông đã trả lời là ông không xin chức xin quyền mà chỉ thi hành mệnh lệnh được đảng giao!

Điều nầy nói lên thực chất về những người có quyền lực cao nhất của chế độ:  Họ hoàn toàn vô trách nhiệm với đất nước và dân tộc!

Thực chất của cái gọi là “trả lời chất vấn” của Quốc Hội đảng CSVN chỉ có vậy!

Từ những người có chức vụ cao nhất trong chế độ đến cái được gọi là đại biểu chẳng ai dám nhận lãnh trách nhiệm cá nhân về mọi hậu quả việc họ đã gây ra!

Những lãnh đạo chóp bu trong đảng cũng không khác!

Tất cả đều nhập nhằng, hổ lốn và đổ cho nhau, cho “thể chế”, cho “đất nước mình nó vậy”!  Họ là một tập thể dựa dẫm vào nhau, lợi dụng lẫn nhau! Với vẻ bên ngoài thì họ có đầy quyền lực và tranh nhau lợi lộc nhưng thực chất bên trong là nỗi sợ hãi câm nín, ám ảnh triền miên!  Nỗi sợ hãi sẽ bị đối chứng trước lịch sử trong tương lai.

Nỗi sợ hãi rơi vào thân phận như vợ chồng Chủ tịch Nicolae Ceausescue, là kết quả cuộc cách mạng thoát vòng xiềng xích CS của dân tộc Romania! Sự sợ hãi nầy đang bao trùm xã hội.  Cho nên mỗi lãnh đạo tự nhốt mình trong tù ngục riêng của sợ hãi.  Và chỉ những ai có can đảm tự vượt thoát ra khỏi nhà tù đó mới òa vỡ trước ánh sáng văn minh của thời đại, trước dòng chảy của lịch sử nhân loại, mới choáng ngợp được niềm vui của Tự Do.

Mới tìm lại được bản chất thật của con người là Tự Do!

Trước kia có quý ông Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Kiến Giang (vừa mới qua đời).  Có và có rất nhiều người đang sống, đang âm thầm hay công khai đóng góp cho công cuộc giải phóng đất nước ra khỏi họa cộng sản mà không thể kể ra hết!

Mới nhất, đáng vui mừng nhất là luật gia Lê Hiếu Đằng!  Ông đã tự thoát ra khỏi cánh cửa của tù ngục mà chính ông tự giam hãm 40 năm qua với biết bao nhiêu tâm huyết và trăn trở, đặc biệt từ sau 1975, khi đối mặt với sự thật là Mặt trận Giải phóng Miền Nam chỉ là công cụ để đảng CSVN chiếm được miền Nam, rồi loại bỏ!

Đảng CSVN không chỉ đánh lừa riêng MTGPMN của ông mà đã đánh lừa toàn dân tộc! Chỉ với 92 chữ viết tay cùng với chữ ký, ông Lê Hiếu Đằng đã tự cởi được trói sau 40 năm dài tự giam hãm để nếm lại niềm vui của Tự Do!

TUYÊN BỐ

Tôi tên LÊ HIẾU ĐẰNG là ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỌNG SẢN VN, hơn 40 tuổi đảng. Nay tôi tuyên bố công khai ra khỏi đảng CSVN vì:

ĐCSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc. Đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân.

Tôi xin xác định đây là quyết định của tôi.

Ngày 04.12.2013

Lê hiếu Đằng

Giữa sợ hãi và niềm vui tự do chỉ trong gang tấc!  Ông Lê Hiếu Đằng đang là hiện tượng mới nhất cho những đảng viên còn sợ hãi! Quay đầu lại là bờ!  Là hạnh phúc, là niềm vui không chỉ riêng cho cá nhân và gia đình cựu đảng viên Lê Hiếu Đằng, mà cho cả Dân Tộc! Xin được chúc mừng ông Lê Hiếu Đằng vừa tìm lại được những gì tưởng đã mất!

(Dec 5th, 2013)

© Hồ Phú Bông

© Đàn Chim Việt

22 Phản hồi cho “Sự sợ hãi và niềm vui”

  1. Hi x Pham says:

    Ngai nay an com “QG” mien Nam theo giac Cong ra toa xet xu nhieu phan duoc an nen da, chet phai co xieng co xich len mo la day nhe. Bo me ngai no ngai ra cho ngai an c… hay sao ma ngai toi da den noi di
    theo giac Cong giet dan hai nuoc vay. Co phai may ngai giac ho thai hoi ngai khong duoc an c… nua
    roi lam bo bo giac khong ?

  2. BUILAN says:

    RỒI thì chúng sẽ
    THỌC HUYẾT NHAU
    ĂN THỊT NHAU …
    Ông vỗ tay ông CƯỜI

    CAÍ GƯƠNG sờ sờ- Rờ , thấy được… đây

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/12/131209_chang_removal_confirmed.shtml

  3. NGUYỄN THIÊN TỬ says:

    Một hai nghìn người trong bốn triệu dân hải ngoại cũng như dăm ba tên trong số gần 90 triệu dân tại VN chống đối VN chứng tỏ là đại đa số ( 99,99% ) người việt hải ngoại+dân tộc VN chấp nhận +ủng hộ nhân quyền cũng như ủng hộ luật pháp+chế độ XHCN tại VN mà bằng chứng lịch sử là VN đã chiến thắng vào hội đồng nhân quyền LHQ với số phiếu tuyệt đối cho nên những ai chống VN chính là chống lại dân tộc VN !

    • Nguyễn Trọng Dân says:

      Chúng ta nên góp một bàn tay xây đài tưởng niệm ở Hà Nội HAI TRĂM NGÀN nạn nhân bị Cộng Sản giết trong THỜI KỲ ĐẤU TỐ để thấy Cộng Sản chống lại nhân dân Việt Nam như thế nào…!

      Ngoài ra , cần phải nhanh chóng kiễm kê tài sản của bọn Tư Bản Đỏ , đưa ra công khai trước tòa án xem triệu đô la này lấy từ đâu , triệu đô la kia móc từ chổ nào để thấy cộng sản bóc lột nhân dân ra làm sao !

      Kế đến , cần phải nhanh chóng làm phim phóng sự quay sự thật Về CAO TRÀO VƯỢT BIỂN TỴ NẠN , xem tại sao dân Việt lại bị thãm cảnh như thế để thấy Cộng sản điên cuồng ra làm sao !

      Hơn nữa , cần phải đưa ra ánh sáng các văn bằng do Cộng Sản KÝ không thông qua quốc dân về biên giới , Vịnh bắc bộ , điều tra các thõa hiệp bán nước ngầm giữa CS Việt Nam & Trung Quốc… để thấy Cộng sản Việt Nam là tay sai của Trung Quốc như thế nào !

      Việt Nam Cộng Hòa , Tự Do _ Dân Chủ _ Công LÝ muôn năm!

    • ABC says:

      Chào ông Nguyễn Thiên Tử đang ở Phần Lan !
      Ở Bắc Âu nghe nói bia mắc lắm, nếu ông có muốn uống bia mà không tốn tiền, ông hãy về VN. Nhà nước thân yêu của ông, dưới sự dìu dắt của đạo đức bác Hồ sáng ngời, xã hội ta giờ tươi đẹp, kỷ cương hơn nhiều, không như lúc ông trên răng dưới dái ra đi !
      Mời ông đọc bài báo này :

      ” Chiếc xe tải chở bia bị lật, hàng trăm người đã lao ra tranh nhau cướp bia, có cả xe ba gác được huy động để chở bia cướp được trong tiếng kêu cứu bất lực của tài xế. Việc tranh giành, cướp bóc theo kiểu bầy đàn như thế này đã thực sự kết thúc từ khi con người bước vào thời kì thị tộc, bộ lạc. Vậy nên, khi chứng kiến việc này, nhiều người thở dài : “Không biết những người đang ở đâu trong thuyết tiên hóa!”.
      Bất lực chuyện “hôi” của
      Sự việc xảy ra tại vòng xoay Tam Hiệp ngày 5/12/2013 đã làm những người có lương tri phải bàng hoàng chua xót. Bên cạnh những cái nhìn ngơ ngác, một số khác lại tặt lưỡi – bất lực!
      Có vẻ như những chuyện không thể tin được như vậy, nay đã trở nên bình thường. Chúng ta thử làm một thống kê lùi :
      Ngày 29.11, một người dân làm rơi xấp tiền 100.000 đồng trên QL1, đoạn gần chợ đầu mối Thủ Đức. Nhanh như chớp, hàng chục người đi đường lao ra tranh cướp, cả những lái xe cũng đạp thắng nhảy xuống để tranh phần.
      Ngày 2.2.2010, một vụ tai nạn giao thông xảy ra trên đường Đồng Khởi (phường Tân Hiệp,TP Biên Hòa) làm 2 người bị thương. Sau tai nạn, tiền bạc, tư trang của nạn nhân văng ra đường, đám đông nhào ra để “hôi” của bỏ mặc nạn nhân đang nằm bất động trên đường.
      Ngày 16.10.2009, tại Tp HCM, một người đi đường bị 4 thanh niên móc xấp tiền 50 triệu đồng lúc dừng xe chờ đèn đỏ. Bọc tiền rơi xuống đường, nạn nhân lao theo bọn cướp còn đám đông thì lao theo… xấp tiền đang vung vãi.
      Cướp ‘con” đã đụng cướp “cha”, cướp “cha” đụng cướp “ông nội”!
      Có vẻ, tất cả những chuyện đó đối với họ là bình thường.
      Không bình thường sao được mà nó – những thông tin như thế – cứ thay phiên nhau xuất hiện trên mặt báo bất chấp nỗ lực của cả hệ thống chính trị và bằng nhiều cách khác nhau.
      “Hôi” của – việc của những người não trái
      Một ngày sau khi vụ việc mới nhất xảy ra, cộng đồng mạng sôi sục.
      Một bạn tên Mai Mai Hương phân tích: “Não trái thiên về chữ viết, ký hiệu, số học, phụ trách các chức năng suy nghĩ, logic….
      Não phải thiên về hình ảnh, phụ trách các tư duy trực cảm, tưởng tượng, sáng tạo, cảm nhận. Các môn học cần tính toán thì sử dụng nhiều não trái. Các môn học cần cảm nhận thì sử dụng não phải.
      Và dường như trong trường học Việt Nam, người ta dạy việc cho não trái nhiều hơn!
      Hệ quả là mấy chục năm nay, chúng ta đào tạo ra những thế hệ người Việt chỉ biết sử dụng não trái.
      Nên hôm qua (5.12), ở vòng xoay Tam Hiệp, mới có chuyện xuất hiện những người rất nhanh trong việc tính giá một thùng bia là bao nhiêu. Tính nhanh rồi lao ra đường “hôi bia” về bán lại hoặc nhậu say bét nhè mà không phải tốn tiền mua!
      Họ không cho não phải một cơ hội để cảm nhận được nỗi đau của người tài xế đang gặp nạn.
      Chứng kiến, nhiều người đưa đã đưa ra một đối chiếu thú vị nhưng cũng đáng suy ngẫm.
      Nhóm người này cho rằng, nếu đối chiếu theo thuyết tiến hóa thì chỉ có động vật hoang dã mới tranh cướp thức ăn khi bị đói, bởi đó là một bản năng sinh tồn của động vật (trong trường hợp này họ không đói).
      Tuy nhiên, khi tiến hóa cao hơn một chút, cụ thể là xã hội linh trưởng, vấn đề “cướp” hội đồng như hành động ở vòng xoay Tam Hiệp rất ít xảy ra.
      Với loài người, việc tranh cướp điên cuồng kiểu như trên đã chấm dứt khi chúng ta bước sang thời kỳ bộ lạc, thị tộc.
      Ấy vậy mà, điều đó đã xảy ra cách cách ngày mà con người chia tay thời kỳ đồ đá từ hàng chục ngàn năm.
      Vậy thì, những người hành động như thế đang ở đâu trong chuỗi tiến hóa? ”
      HOÀNG LINH
      THEO MỘT THẾ GIỚI

      Xem tin nguồn: http://ttxva.org/nguoi-hoi-cua-ho-dang-o-dau-trong-thuyet-tien-hoa/#ixzz2mqzusf8q

    • UncleFox says:

      Biết chắc ‘chúng nó” chỉ có dăm ba đứa chống đảng, chống nhà nước thì tại sao không dám làm một lần tổng tuyển cử tự do và công bằng cho chúng nó hết đường xuyên tạc ?
      Chỉ có mấy đứa thôi thì đâu quẳng được đảng và nhà nước ta vào hố xí lịch sử . Việc gì khiến Thiến Tử lu loa như trẻ con gặp “ông kẹ” thế ? Đảng Vi-Xi cứ như đả điểu giấu bản mặt thổ phỉ trong cát, còn Thiến Tử lại nhất mực lôi cổ đảng ra cho người ta phỉ nhổ … là thế nào hỉ ?

    • Nguyễn Trọng Dân says:

      Việt Nam Cộng Hòa
      Tự Do_ Dân chủ _ Công Lý
      *********************************************

      Nếu thế thì Tổng tuYển cử toàn dân có đối lập Đảng ta vẫn thắng…THẾ MÀ MÀ ĐẢNG CỘNG SẢN LÁO SỢ TỔNG TUYỂN CỬ TRỰC TIẾP CÓ ĐỐI LẬP THẤY MỒ TỔ…

      Cho bầu cữ tự do có đối lập , thằng Dân nào mà lại đi bầu Cộng Sản bao giờ…

      Rõ nà biết mà cứ vu vơ náo nếu hoài…

  4. Linh Nguyễn says:

    Vì sao ông đằng xin ra đảng sau khi quốc hội thông qua hiến pháp..?
    câu trả lời có thể có nhiều người chưa ngẫm ra, nhưng theo mình Hiến pháp được thông qua, giá trị của những kẻ mang danh tri thức coi như đã hết, sợ bị người khác lãng quên vứt vào sọt rác nên cần phải có sự việc nào để khuẩy động nó lên, và cái đơn ra đảng của ông đằng là một ví dụ.
    Mục đích : nhằm để tạo dự …luận nghĩ xấu về đcs rằng, tại sao những đảng viên lão thành một thời lại xin ra khỏi đảng, làng dân chủ sẽ bi bô rằng những đảng viên họ còn thể huống gì người dân sao dám tin vào ĐCS.
    thực chất đây là canh bạc cuối cùng của ông đằng sau hàng loạt những sự kiện không làm nên cơm cháo gì.
    quả chanh lê hiếu đằng thực chất đã hết nước vắt chuẩn bị bị làng dân chủ ném vào sọt rác.

Phản hồi