|

Nguyễn Lân Thắng: Thế nào là một phía?

Ông Nguyễn Văn Minh- tác giả bài viết "Điều trần… một phía, làm sao khách quan?"

Ông Nguyễn Văn Minh- tác giả bài viết “Điều trần… một phía, làm sao khách quan?”

Ngày 28 tháng 4 năm 2014, lúc 23:39, tờ Quân Đội Nhân Dân có bài của trung tá Nguyễn Văn Minh, một cây bút chuyên nghiệp của bộ máy tuyên huấn Quân uỷ Trung ương với tựa đề: Điều trần… một phía, làm sao khách quan?

Trước tiên, phải nói rõ vai trò Quân ủy Trung ương là cơ quan lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, thể hiện quan điểm Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Quân đội nhân dân Việt Nam tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt. Tuy phạm vi trách nhiệm chỉ trong quân đội, nhưng với mục tiêu hàng đầu là bảo vệ Đảng, cho nên người ta thấy những cây bút như Nguyễn Văn Minh luôn xuất hiện để bênh vực cho Đảng CSVN mỗi khi bên ngoài xã hội xảy ra bất cứ chuyện gì bất lợi cho Đảng. Mang tiếng là một sĩ quan quân đội của Nhân Dân, nhưng chúng ta chưa hề thấy Nguyễn Văn Minh một lần nào viết bài bênh vực cho chính những người bộ đội phục viên hay thanh niên xung phong bị cưỡng chế đất… chưa nói đến những trường hợp oan sai khác như ông Nguyễn Thanh Chấn – Bắc Giang… hay chuyện bất công xảy ra với người dân mà nhiều tờ báo khác phải lên tiếng bênh vực cho họ.

Cái tên Nguyễn Văn Minh bắt đầu được biết đến từ năm 2011 khi còn là đại úy với những bài viết thóa mạ lòng yêu nước của những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược trên blog Yahoo, vậy mà đến năm 2014 đã là trung tá! Lạ quá… chiến công nào đây giữa thời bình mà được thăng quân hàm còn nhanh hơn thời chiến, hay chỉ nhờ những bài viết như vậy? Bài viết mới đây của Nguyễn Văn Minh trên báo Quân đội Nhân dân nhằm chỉ trích những blogger, nhà báo tự do đến Hoa Kỳ để tham dự buổi điều trần về tự do báo chí nhân ngày Tự Do Báo Chí thế giới, rằng họ là những kẻ “cơ hội chính trị”, là những kẻ “truyền bá, phát tán những thông bịa đặt, xuyên tạc, chống đối chính quyền”. Vậy thử hỏi viết để thăng quân hàm vượt cấp có phải là “cơ hội chính trị” không?! Dân oan mất đất đang lê la đầy đường ở đâu ra?! Người dân chết trong đồn công an ở đâu ra?! Trẻ con chết vì vacxin và bệnh dịch sởi la liệt ở đâu ra?!… có là thánh cũng không thể phủ nhận những chuyện như vậy chứ đừng nói là ai xuyên tạc cho được!

Càng viết, Nguyễn Văn Minh càng bộc lộ một trình độ hiểu biết của một con ếch nhựa rơi dưới cống. Chẳng hạn như Nguyễn Văn Minh cho rằng Hoa Kỳ cho những người kia điều trần là từ một phía, là không khách quan. Vậy thử hỏi, nếu giả sử một trong những người đó chính thức viết bài phản biện lại bài viết của Nguyễn Văn Minh, liệu báo Quân đội Nhân dân hay 700 tờ báo ở Việt Nam có tờ nào dám đăng?! Riêng câu hỏi này thôi đã khiến bài viết của Nguyễn Văn Minh trở thành ngờ ngệch, đáng thương!

Thứ hai, Nguyễn Văn Minh ngồi trong cái đáy giếng làng, cứ ngỡ thế giới cũng tròn như giếng làng mình, cứ chém gió chuyện đông chuyện tây như thật, cứ nghĩ thiên hạ bây giờ vẫn còn ở cái thời chỉ biết nghe mỗi cái loa rỉ treo trên cây đa đầu xóm. Đọc một bài viết mà lời lẽ hùng hồn như một bản cáo trạng, nhưng kỳ thực là trung tá Nguyễn Văn Minh phải đợi bài viết của một kẻ lưu vong đã thay tên đổi họ như John Lee viết ra xong, mới dựa vào đó để hùa theo chốt hạ. Lẽ ra Nguyễn Văn Minh và John Lee phải thấy nhục nhã tại sao một cây viết ”chính thống” như mình và một đồng bọn là chủ bút tờ báo tại Mỹ lại không được mời mới phải chứ.

Nguyễn Văn Minh đã nói rằng những nhà báo độc lập kia là những kẻ cơ hội chính trị, trong nước thì viết bài xuyên tạc tình hình đất nước và giờ ra nước ngoài tiếp tục xuyên tạc bịa đặt về tự do báo chí. Vậy tại sao ngay phóng viên có thẻ nhà nước cấp như hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long (VOV) bị công an đánh tơi bời khi tác nghiệp ở Văn Giang nhỉ? Tại sao phóng viên Thế Dũng (Lao Động) lại bị hành hung khi tác nghiệp ở nơi buôn lậu gia cầm nhỉ? Tại sao hai phóng viên là Nguyễn Duy Long và Trần Văn Dương (VTC16) lại bị chức sắc thôn truy sát khi tìm hiểu về dồn điền đổi thửa nhỉ? Đấy có phải là tự do báo chí không hả ông trung tá nhà báo quân đội? Rồi còn nhiều cây bút tự do trong nước đã phải nhận những bản án tù khắc nghiệt như Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần của nhóm CLB nhà báo tự do hay những cây bút độc lập như Phạm Viết Đào, Phạm Chí Dũng, Trương Duy Nhất… những người đến Mỹ biết trước hậu quả họ có thể gánh chịu, nhưng họ vẫn kiên định cất tiếng nói của mình. Họ có là kẻ cơ hội không khi dám chọn phần thiệt về mình chỉ để nói lên sự thật?

Nực cười nữa là Nguyễn Văn Minh còn bày cách cho nước Mỹ phải hỏi nghị sĩ này, phải hỏi nghị sĩ kia thì mới khách quan, mới trung thực. Nếu chính phủ Mỹ dại đến mức phải để cho một trung tá nhà báo của một tờ báo chả ai đọc như Nguyễn Văn Minh chỉ lối như vậy thì tốt nhất chính phủ Việt Nam cũng nên quên đi việc hợp tác kinh tế TPP hay lời mời tổng thống của bọn hâm ấy làm gì, nên mời Kim Jong Un thì hơn.

Nguyễn Lân Thắng, Hà Nội 29/04/2014

Nguồn: RFA

14 Phản hồi cho “Nguyễn Lân Thắng: Thế nào là một phía?”

  1. gửi cháu trung tá Nguyễn Văn Minh says:

    Trung tá nguyễn băn minh thì biết cái đầu buồi gì, nhóc con cứ học thuộc chỉ thị của ban “chuyên láo”ngu dân do đinh thế huynh chỉ thị rồi thêm râu ria nói xằng lên lớp đầu độc cho bọn trẻ con.
    khi chúng tao đánh nhau ở Lạng sơn thì thằng cu minh này còn bỏ buồi bây giờ cũng ti toe lên lớp.
    bố tiên sư bọn cs ranh cũng đòi thuyết giảng các cụ bành tổ.
    vài năm nữa mày mới thấy mày ngu, mày điên đấy con ạ.
    Liệu mày đã “nhiệt tình cách mạng”ăn sâu bằng các cụ mày chưa? mày xem người sáng tác bài “sẵn sàng bắn”-NS Tô Hải đấy thì biết.
    đúng là đồ con lợn! thời đại CNTT toàn cầu mà còn ngu!

  2. Những con vẹt cs không não says:

    tiễn sỹ vật lý, viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô, đại biểu Xô Viết tối cao Liên xô, nhà hoạt động xã hội vì tự do dân chủ ở Liên xô :
    VIỆN SĨ ANDREI MITRIEVICH SAKHAROV
    Người từng 3 lần được phong danh hiệu ANH HÙNG LAO ĐỘNG LIÊN XÔ. (Tôi nhấn mạnh là không phải 1, hay 2 mà 3 lần ). Người đã được trao tặng HUÂN CHƯƠNG LÊ NIN, STALIN và nhiều huân huy chương khác v.v.v.. ĐẠI BIỂU XÔ VIẾT TỐI CAO LIÊN XÔ. Có thể nói ông có được mọi danh hiệu và huân huy chương , mà bất ký công dân nào cũng đều ao ước . .

    Đây là một công dân ưu tú của đất nước Liên Xô: là một nhà vật lý tham gia chương trình nghiên cứu chế tạo bom hạt nhân của Liên Xô, cùng làm việc với Igor Tamm, Igor Kurchatov.
    ông là người đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển bom khinh khí hạng megaton của Liên Xô, đồng thời cùng với dự án Teller-Ulam của Hoa Kì, quả bom này đã nổ thử năm 1955. Cũng năm 1950 Sakharov và Igor Tamm đã đề xuất ý tưởng về lò phản ứng nhiệt hạch có kiểm soát (tokamak) phục vụ cho mục đích hòa bình.
    Từ sau năm 1965, Sakharov trở lại nghiên cứu vật lí lí thuyết, bắt đầu nghiên cứu về hạt nhân và khoa học vũ trụ
    ….
    Điều gì đã khiến một công dân yêu nước danh giá như vậy, lại chống lại nhà nước xô viết ???.
    Có lẽ ông chỉ “thua” cụ Võ Nguyên Giap VN chữ “nhẫn” . Ông sẽ sống trong giàu sang , nhung lụa ,nếu ông chịu nhẫn nhục như người giả câm , giả điếc . Không, ông muốn là một con người thực sự , muốn được nói theo trai tim , lương tâm mình . Ông đã lên án công khai và không khoan nhượng chế độ độc đảng , toàn quyền . Chính vì vậy năm 1975 ông được trao GIẢI THƯỞNG NÔ BEN HOÀ BÌNH .

    Năm 1980 ông bị bắt , mà không đưa ra tòa xét xử và bị đưa ra khỏi thủ đô Matxcowva và bị giam lỏng ở TP Gooc -ki . Chính quyền đã tước mọi danh hiệu anh hùng , cùng các huân huy chương khác .

    Năm 1988 khi còn sống, để vinh danh ông Hội đồng Châu Âu đã họp và nhất chí lập một giải thưởng nhân quyền mang tên ông :SAKHAROV , để trao cho các cá nhân có thành tích hoạt động cho nhân quyền và hòa bình và giải thường này được tổ chức trao hành năm. Hiện nay nhiều đường phố, đại lộ và quảng trường ở nước Nga và Châu Âu mang tên ông .

    Năm 1986 đích thân TBT đảng cs Liên Xô Gooc ba chops đã đề nghị trả tự do cho ông . Trở lại Matxcowva ông lại lao vào đấu tranh cho tự do và nhân quyền . Mỗi lần ông đăng đàn ở quốc hội , báo chí ví như quả bom nổ giữa hội trường !. Có lẽ vì nhiệt huyết , tính khí mãnh liệt , đã vượt quá sức chịu đựng của trái tim . Và trái tim ông đã ngừng đập năm 1989 . Khi mà ông đang chuẩn bị đang đàn ở kỳ họp quốc hội xô viết tối cao .

    Tìm hiểu về ông ,tôi nghĩ các trí thức , nhân sĩ và mỗi người chúng ta có thể được tiếp thêm nghị lực trong cuộc đấu tranh với chế độ độc đảng , toàn quyền phi thực tế , kìm hãm sự phát triển tự nhiên của đất nước , cũng như của dân tộc và nhân nhân !.
    Bạn có thể biết bằng tiếng Việt { không chi tiết lắm] : http://vi.wikipedia.org/wiki/Andrei_Dmitrievich_Sakharov
    Tiếng Anh chi tiết hơn :http://en.wikipedia.org/wiki/Andrei_Sakharov
    Tiếng Nga :http://ru.wikipedia.org/wiki/%D0%A1%D0%B0%D1%85%D0%B0%D1%80%D0%BE%D0%B2,_%D0%90%D0%BD%D0%B4%D1%80%D0%B5%D0%B9_%D0%94%D0%BC%D0%B8%D1%82%D1%80%D0%B8%D0%B5%D0%B2%D0%B8%D1%87.
    Lội Sông Dọc http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/01/02/vut-luan-cu-giao-dieu-quyet-tam-doi-moi-the-che/

Phản hồi