WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Những Người Viết Láo & Những Người Viết Báo

Bây giờ các anh phải sống theo cách khác cái lũ già hèn nhát chúng tôi, phải học chia một véc-bờ khác : Tôi đếch sợ anh, anh đếch sợ tôi, chúng ta đếch sợ chúng nó…
Nguyễn Tuân

 

Tôi giao thiệp hơi (quá) rộng. Trong số mấy triệu người Việt tị nạn đang sống rải rác khắp nơi trên thế giới, tôi quen biết dám chừng hơn nửa. Còn với qúi đồng hương hay đồng bào (ở quê nhà) chắc cũng khoảng một phần mười, nghĩa là cỡ đâu mười triệu – bất kể thành phần xã hội, giới tính, sắc tộc, tôn giáo, hay chính kiến … – anh Tiêu Dao Bảo Cự và chị Phạm Thị Bạch Yến là hai trong (vô số) những người này.

Người trông xa, ma trông gần. Bạn bè, tất nhiên, cũng không nên thân cận quá. Bởi vậy, khi nghe tin anh Bảo Cự và chị Bạch Yến sẽ ghé Mỹ (chơi) độ … nửa năm, tôi “hết hồn hết vía” và “băn khoăn” cả buổi!

Hoa Kỳ không phải là nơi để chơi. Ghé qua sáu ngày e thiếu nhưng ở tới sáu tháng thì sợ là dư. Tôi thực sự lúng túng không biết làm gì khoảng thời gian (dài đến một trăm tám chục ngày) khách ở California.

May mà cả anh Tiêu Dao Bảo Cự lẫn chị Bạch Yến (chắc) đều tuổi Ngọ nên rất “chịu” đi. Trong tập bút ký Gặp Gỡ Trên Đất Mỹ, ông cho biết hai người đã “phiêu lưu” qua mười hai tiểu bang và Washington D.C.

Xin xem qua một đoạn văn tác giả viết về Viện Bảo Tàng Báo chí (Newseum) nơi mà hầu như mọi du khách đến thủ đô nước Mỹ cũng đều đã dừng chân:

Có một bức tường tưởng niệm các nhà báo trên thế giới đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ, được coi như những anh hùng của nền dân chủ, với tên tuổi và hình ảnh dày đặc từ gần dưới nền lên cho đến tận trần nhà. Nhiều câu nói về sự cao quý của nhà báo và nghề báo ghi trên các bức tường được chọn lọc cẩn thận, đáng suy ngẫm.

Tôi thích nhất các câu: ‘The free press is the cornerstone of democracy,’ ‘Free press, at its best, reveals the truth’ và điều xác tín của Rod Dreher, nhà bình luận báo chí: ‘There are three kinds of people who run toward disaster, not away: cops, firemen and reporters.’ Dĩ nhiên đây phải là báo chí và nhà báo chân chính. Trong thế giới hiện nay, cũng không hiếm các báo chí và nhà báo đi ngược lại thiên chức cao quý của mình…

Nhà báo là một trong ba loại người chạy đến nơi xảy ra tai họa chứ không chạy đi. Ảnh và chú thích: TDBC.

Nhà báo là một trong ba loại người chạy đến nơi xảy ra tai
họa chứ không chạy đi. Ảnh và chú thích: TDBC.

Chả hiểu sao cứ mỗi khi nghe nói đến danh xưng “nhà báo chân chính” và “thiên chức cao qúi” của họ là tôi lại nghĩ ngay đến “cung cách tác nghiệp” của những người làm báo ở xứ sở của mình, cùng với một tiếng thở dài – cố nén!

Chớ có người làm báo nào ở Việt Nam chạy đến nơi xẩy ra tai họa không vậy, Trời? Sao không: trong vụ cưỡng chế đất đai ở Văn Giang, hai nhà báo của chúng ta đã có ngay mặt tại hiện trường – và bị công an đánh cho bầm dập, đánh cho tơi tả, “đánh cho chết mẹ mày đi” – dù họ chỉ đến “với tinh thần ủng hộ chủ trương của tỉnh,” và cho công tác “tuyên truyền có định hướng” của nhà nước, chứ không phải để lên tiếng bênh vực cho những nông dân đang bị đẩy vào bước đường cùng.

Biếm họa: Babui

Biếm họa: Babui

Toa rập với cường quyền để áp bức lương dân không phải là “sở trường” duy nhất của những người làm báo ở Việt Nam. Họ còn sẵn sàng đánh bóng hay nói theo bất cứ chủ trương hoặc chính sách nào của Nhà Nước – kể cả những chủ trương ngu xuẩn nhất – bằng những lời lẽ hoàn toàn dối trá và trơ trẽn:

Do được hưởng lợi trực tiếp hoặc gián tiếp mà từ hôm đến Đắk Nông, hỏi bất cứ người dân nào người ta đều ủng hộ các dự án về bô-xít, chắc chắn nó sẽ làm thay đổi hẳn bộ mặt tỉnh Đắk Nông trong tương lai.

Từ nhà già làng Điểu Sơn, chúng tôi sang nhà ông Điểu Lônh (Lôi). Nhờ có tiền đền bù đất mấy trăm triệu, ông xây cho con gái, con rể ngôi nhà khang trang lát gạch men bóng lộn, xa lông, tủ chè, ti-vi, quạt điện… làm chúng tôi ngỡ mình đang ngồi ở thành phố chứ không phải là một bon hẻo lánh của người H’Mông. (Nguyễn Hữu Nhàn. Bô-xít Tây Nguyên, Thấy Gì Ghi Nấy).

Làm sao mà “thấy” một buôn làng của người H’Mông ở Đắc Nông được mà “ghi” đại vậy, cha nội? Ông Nguyễn Hữu Nhàn, tuy thế, chưa trơ tráo bằng ông bạn đồng nghiệp Lã Thanh Tùng:

Bauxit của chúng ta khai thác dễ đến nỗi, chỉ cần gạt lớp đất mặt đi (khoảng 0,9 mét) là đến ngay vỉa quặng dày đến 4 mét. Theo các chuyên gia, trữ lượng bauxit của Việt Nam có thể khai thác hàng trăm năm, đem lại lợi nhuận hàng chục tỷ USD… (“Bô-xít Và Những Điều Khác”, Văn nghệ số 44, phát hành ngày 31 tháng 10 năm 2009).

Thiệt là quá đã, và… quá đáng nhưng vẫn chưa đáng tởm bằng cái thói ngậm máu (hay ngậm cứt) phun người của những người làm báo ở xứ sở của tôi:

- Thích Quảng Độ móc nối các tổ chức cực đoan lưu vong ở hải ngoại để dùng “oán trả ơn” bằng cách thông tin vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền, không cho tự do tôn giáo. (Sài Gòn Giải Phóng, ngày 28 tháng 8 năm 2007).

- Ông Thích Quảng Độ, người đứng đầu tổ chức không được các tăng ni, phật tử ở Việt Nam công nhận, là “Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất”, chẳng hiểu căn cứ vào đâu mà cho rằng việc khai thác bôxít sẽ dẫn đến “nguy cơ huỷ hoại màu xanh Tây Nguyên và đời sống của người Việt cũng như hàng chục dân tộc ít người”. Tiếp theo, ông ta “khẩn cấp báo động công luận thế giới về đại nạn sinh thái Tây Nguyên Quả là không thể hiểu nổi, một vị tu hành đến chức Hoà thượng mà lại làm những việc phản dân hại nước đến vậy. (Công An Nhân Dân, ngày 18 tháng 4 năm 2009).

Rồi sau khi người “người đứng đầu tổ chức không được các tăng ni, phật tử ở Việt Nam công nhận” được đề cử nhận giải Nobel Hoà Bình thì Ban Tuyên Giáo Trung Ương hốt hoảng cho ra ngay một bức công điện (khẩn và mật) nguyên con như thế này đây:

Công điện chỉ đạo đối phó với tình huống Hòa thượng Thích Quảng Độ được trao giải Nobel Hòabình do ông Nguyễn Thế Kỷ ký ngày 9 tháng 10 năm 2008. Ảnh và chú thich: RFA

Công điện chỉ đạo đối phó với tình huống Hòa thượng Thích Quảng Độ được trao giải
Nobel Hòabình do ông Nguyễn Thế Kỷ ký ngày 9 tháng 10 năm 2008. Ảnh và chú thich: RFA

Ông Vụ Trưởng Báo Chí hùng hổ lên án là một vị tu sĩ (tay không tấc sắt) là “phản dân, hại nước, đi ngược lại ước nguyện hoà bình, hạnh phúc, tiến bộ của nhân dân Việt Nam…” nhưng trước chuyện lãnh hải bị xâm phạm, và hành vi khiêu khích trắng trợn của ngoại nhân thì ngôn ngữ cũng như thái độ của ông Nguyễn Thế Kỷ lại hoàn toàn khác hẳn:“Sao đã có chủ trương chỉ nói là tàu Trung Quốc lỡ làm đứt cáp thôi, mà có một số báo lại đưa là nó cố tình cắt cáp, để gây ra kích động nhân dân biểu tình.”

Chủ trương của nhà nước không chỉ hèn hạ mà còn bất nhất, cứ sáng đúng, chiều sai, đến trưa lại đúng. Và đây là nét chung của bất cứ chế độ cộng sản nào, theo nhận xét của George Orwell:

“Nhà thờ ở châu Âu thời Trung cổ buộc bạn vào một tín số điều, nhưng ít nhất nó cũng cho phép bạn giữ những tín điều ấy từ lúc lọt lòng cho đến lúc chết. Nó không bao giờ bảo bạn thứ Hai phải tin một điều, thứ Ba lại phải tin vào một điều hoàn toàn khác. Tình hình cũng tương tự như vậy đối với các tín đồ Công giáo, đạo Hindu, đạo Phật, đạo Hồi ngày nay. Chế độ toàn trị hoàn toàn ngược lại. Đặc trưng của nhà nước toàn trị là tuy nó kiểm soát tư tưởng, nhưng nó lại không xác dịnh dứt khoát tư tưởng ấy là gì. Nó đưa ra một số tín điều không được tranh cãi, nhưng các tín điều ấy lại thay đổi hàng ngày. Chế độ cần tín điều vì cần các thần dân phục tùng một cách tuyệt đối, nhưng nó không thể không thay đổi theo các nhu cầu của tầng lớp nắm quyền.

Tại sao cái loại nhà nước toàn trị có thể “đưa ra một số tín điều không được tranh cãi … nhưng lại thay đổi hàng ngày” mà những người cầm viết vẫn “chịu phục tùng một cách tuyệt đối” như vậy?

Xin thưa, giản dị, chỉ vì họ … sợ!

Nỗi sợ hãi này đã ám ảnh Nguyễn Tuân cho đến lúc cuối đời:“ Bây giờ các anh phải sống theo cách khác cái lũ già hèn nhát chúng tôi, phải học chia một véc-bờ khác : Tôi đếch sợ anh, anh đếch sợ tôi, chúng ta đếch sợ chúng nó…”

Tuy muộn màng, cuối cùng, ước nguyện của ông đã trở thành hiện thực. Ngày 3 tháng 3 năm 2014, thay mặt sáu mươi bạn đồng nghiệp nhà văn Nguyên Ngọc tuyên bố thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam. Bốn tháng sau, BBC đi tin:

“Hội Nhà báo Độc lập, một tổ chức dân sự mới, vừa tuyên bố thành lập hôm thứ Sáu 4/7… Mục đích của Hội Nhà báo Độc lập được tuyên bố trước hết là: ‘Phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước; Phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí và Tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước’.

Tổ chức này cũng cam kết ‘Lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố… Đấu tranh yêu cầu Nhà nước Việt Nam hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ Luật Hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí như Điều 258, 88…”

 Nguồn ảnh:anhbasam.wordpress


Nguồn ảnh:anhbasam.wordpress

Theo dư luận chung thì sự có mặt của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam là một đáp ứng can đảm và cần thiết trước thời cuộc haytình thế. Với riêng tôi, đây còn là một đáp ứng tình cảm đã (bị) mất mát từ lâu. Mối hảo cảm mà một người dân miền Nam như tôi vẫn dành cho giới người cầm viết cho đến … tháng 4 năm 1975!

Tôi không dám kỳ vọng gì nhiều vào những hoạt động của hội, trong tương lai gần, vì biết rằng phần lớn hội viên đang phải sống trong vòng vây của một bầy lang sói. Nhưng chỉ cần đọc Tuyên Bố Đầu Tiên Của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam Về Việc 6 Ngư Dân Việt Nam Bi Trung Quốc Giam Cầm cũng đủ khiến cho một độc giả bình thường như tôi cảm thấy vô cùng an ủi và ấm lòng khi nhận ra một điều vô cùng giản dị: các anh các chị “đếch sợ chúng nó” nữa.

Tác giả gửi đăng

7 Phản hồi cho “Những Người Viết Láo & Những Người Viết Báo”

  1. Cù lấn lửa says:

    Con, hậu hậu duệ con cháu Văn Lang, rất là kính xin ngài từ phương…tây,
    đã qua đại dương…dương a dài… xin tha cho Văn Lang chúng con…

    Thưa ngài từ phương tây, cũng vì hiểm họa toàn cầu của Virus Ebola Hồ
    Đói Meo… Đồ tể Giáp …mà ngài quá bộ sang cái lưỡng nghi chữ S này,

    ngài dựng nên nhà Hồ từ khuya, dự trù làm chó gian chỉ đường uýnh Tàu
    Nga, cho nên — cho nên Văn Lang chúng tôi khổ ải điêu linh ngàn nỗi….

    Vậy xin ngài đoái thương, khi việc ngài đã xong, cho diệt hết lũ chó Hồ
    một phen cho Văn Lang chúng tôi trời quang mây tạnh… Kính xin ngài…

  2. t. says:

    Nói tới Việt Cộng là nói tới những bọn người gian trá, không nói thành có, biạ đặt, con chửi cha, vợ phản chồng, học trò lên án thày cô giáo, đầy tớ phan chủ, nói tơi Việt Cọng la noi tới bắt bớ, giết chóc, khủng bố, một người có năm bảy tên nào là Nguyễn ái Quốc, Trần dân Tiên, C.B. Nguyễn tất Thành, Lin,…Anh em cùng cha, cùng mẹ mà lại khác họ nhau nhu Đinh Đức Thiện, mai Chí Thọ, lê Đức Thọ!!!Rất nhiều người bị bọn chúng lừ gạt như gs Lê Văn Thiêm, triết gia Trần Đức Thảo, luật sư Nguyễn Mạnh Tường, …, sau 30 tháng 4 năm 1975, và cả cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam! Vậy mà bây giờ vẫn còn có những kẻ tại hải ngoại lại tin theo chúng!

    • Tovanlai says:

      Chúng nó chỉ vì danh, gái và lợi thôi ông ơi. Chúng nó không có ngu đâu. Có thằng hải ngoại nào đang bú c. việt cộng mà về Việt Nam sống đâu. Chúng nó ở hải ngoại, làm tiền Mỹ thôi. Chúng nó không tin Việt cộng đâu. Chỉ có tiền, gái và đi xe có còi hụ thôi, danh thôi kéo chúng nó về Việt Nam tụ họp hoan hô, rồi ăn chơi thôi ông ơi. Tin tôi đi.

  3. Việt cộng láo lường says:

    Ngày nghỉ cuối tuần đọc lại những bài cũ đăng trên diễn đàn này về tính cách láo lường của báo chí Việt cộng mà cười đau cả bụng :

    ***Danlambao – Một bài phóng sự trên báo An Ninh Thế Giới nhân dịp kỷ niệm ngày sinh nhật ông Hồ Chí Minh và Ngày thành lập Binh đoàn Trường Sơn (19/5/1959 – 19/5/2005) đã bịa ra một ‘chiến tích’ có một không hai của bộ đội không quân Quảng Bình.

    Bài báo ‘Những tuyến đường ra trận trên đất Quảng Bình’ của tác giả Hồ Ngọc Diệp nhắc đến trận đánh năm 1971 tại sân bay Khe Cát có nội dung nguyên văn: “Bộ đội không quân đã ém máy bay MiG21 ở đây và xuất kích, tiêu diệt được 2 hàng không mẫu hạm của Mỹ tại biển Lý Hòa và Đồng Hới”.

    Chưa dừng lại ở đó, ông tác giả bài báo còn khẳng định một cách hùng hồn: “Đó là chiến công có một không hai trong lịch sử chiến tranh nhân dân ở Quảng Bình.”

    Xem ra, khả năng ‘chém gió’ của báo Đảng đã đạt tới đỉnh cao, bịa chuyện có một không hai trong lịch sử báo chí.

    An Ninh Thế Giới là chuyên đề của báo Công An Nhân Dân, tổng biên tập là ông tướng công an Hữu Ước.

    Dưới đây là đường link bài báo trên trang An Ninh Thế Giới điện tử: http://antg.cand.com.vn/vi-vn/phongsu/2009/4/69139.cand

    http://antg.cand.com.vn/vi-vn/phongsu/2009/4/69139.cand

    ***
    http://old.danchimviet.info/archives/70417/to-khan-gia-cua-12-ngan-dem-danh-nhau-voi-b52-xin-co-y-kien/2012/12/comment-page-7#comments

    15/12/12 | Tác giả: Tô Hải
    Tớ- khán giả của 12 ngày đêm đánh nhau với B52- xin có ý kiến

    • Tovanlai says:

      Ông ơi, tha cho nó tội nói phét, nó có thấy cái hàng không mẫu hạm bao giờ đâu, nó tưởng hàng không mẫu hạm của Mỹ lớn cỡ những cái thuyền bán ở tiệm đồ chơi của các em bé hay những chiếc thuyền hàng mã đang bán ở các phố ngoài Hà Nội cúng cho cô hồn ngày rằm tháng bẩy, cho nên nó mới tưởng vài cái Mic có thể diệt được hai hàng không mẫu hạm. Mắt nó mà thấy thật hình ảnh của Hạm Đội 7 ở Thái Bình Dương, chắc nó không dám nói phét nữa, không chừng đêm về dám nó mất ngủ lắm. Thêm vào đó, không nói phét thì không thể thành người cộng sản tốt.

      • Việt cộng láo lường says:

        Quan thày Liên xô của bọn Việt cộng thời đó chỉ có hàng không mẫu hạm cho trực thăng .Và quan thày Tàu cộng mãi đến gần cuối năm 2012 mới cho ra đời được một chiếc .

  4. Dân Việt says:

    Đảng Và Những Con Thiêu Thân

    Những con thiêu thân lao vào ngọn lửa
    Say sưa hào quang danh vọng, quyền uy
    Thèm khát bã mồi vinh hoa, phú quý
    Đâu biết đời mình sẽ cháy tiêu đi.

    Những con thiêu thân hãy nhìn cho kỹ
    Ngọn lửa kia là đốm lửa ma trơi
    Ánh sáng kia là luồng sáng hang dơi
    Bên ngoài sói lang rập rình lảng vãng.

    Những con thiêu thân bu vào bợ đảng
    Hãy mở mắt nhìn trước mặt là ai?
    Một bọn buôn dân bán nước độc tài
    Một lũ bạo tàn gian tham hèn nhát.

    Những con thiêu thân a vào ôm bác
    Hãy mở mắt nhìn trước mặt là ai?
    Một kẻ lưu manh bạc ác độc tài
    Một lão bịp đời tay sai quốc tế.

    Những con thiêu thân học đòi chủ nghĩa
    Hãy mở mắt nhìn Cộng sản về đâu
    Từ Liên Xô, Tàu Cộng, đến Đông Âu
    Và thiên đường Bắc Triều Tiên hạ giới.

    Những con thiêu thân tham quyền ham lợi
    Hãy mở mắt to nhìn lại chính mình
    Bị nhân dân nguyền rủa giống nòi khinh
    Trước lịch sử là tội đồ dân tộc.

    Blog Phan Huy MPH
    http://fdfvn.wordpress.com

Leave a Reply to Dân Việt