|

Tiểu Tử, những giọt nước mắt, những tiếng thở dài

Nhà văn Tiểu Tử trong buổi ra mắt sách Chuyện Thuở Giao Thời tại Paris ngày 3 tháng 1 năm 2015

Nhà văn Tiểu Tử trong buổi ra mắt sách Chuyện Thuở Giao Thời tại Paris ngày 3 tháng 1 năm 2015

André Gide nói “C’est avec les beaux sentiments qu’on fait de la mauvaise lìttérature” ( Với những tình cảm tốt, người ta làm văn chương dở ). Tiểu Tử là một nhà văn đã chứng minh ngược lại, có thể viết hay với những tình cảm tốt. Trong tác phẩm của ông, hầu như chỉ có những tình cảm tốt, chỉ có tình người. Một nhân vật nói về một nhân vật khác trong truyện ngắn ‘’Made in Vietnam’’: người chi mà tình nghiã quá héng? ‘’. Độc giả nghĩ tới câu đó mỗi lần lại gần những nhân vật của Tiểu Tử. Người chi mà tình nghiã quá héng. Độc giả chai đá tới đâu, đọc Tiểu Tử cũng không cầm được nước mắt. Người ta khóc, nhưng sau đó thấy ấm lòng, vì thấy trong một xã hội đảo lộn, vẫn còn đầy tình người, vẫn còn đầy thương yêu, vẫn còn nghiã đồng bào, vẫn còn những người tử tế. Và thấy đời còn đáng sống. Một nhà văn Pháp nói văn chương, trước hết là xúc động. Trong truyện ngắn của Tiểu Tử, sự xúc động hầu như thường trực.

Miệt Vườn

Tiểu Tử là một nhà văn miền Nam điển hình, con đường nối dài của những Hồ Biểu Chánh, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam. Văn của ông là lối kể chuyện của người miền Nam, bình dị nhưng duyên dáng, duyên dáng bởi vì bình dị, tự nhiên. Tiểu Tử không ‘’làm văn‘’ . Ông kể chuyện; không có chữ thật kêu, không có những câu chải chuốt. Với cách viết, với ngôn ngữ chỉ có những tác giả miền Nam mới viết được. Không hề có cường điệu, không hề có làm dáng. Người đọc đôi khi có cảm tưởng tác giả không mấy ưu tư về kỹ thuật viết lách, ông viết với tấm lòng.

Ngay cả tên những nhân vật cũng đặc miền Nam, không có Lan, Cúc, Hồ Điệp, Giáng Hương như trong tiểu thuyết miền Bắc, không có Nga My, Diễm My, Công Tằng Tôn Nữ như Huế, chỉ có những con Huê, con Nhàn, con Lúa, thằng Rớt, thầy Năm Chén, thằng Lượm, bà Năm Chiên, bà Năm Cháo lòng. Các địa danh cũng đặc Nam kỳ, không có Cổ Ngư, Vỹ Dạ, Thăng Long, chỉ có những Nhơn Hoà, Cồn Cỏ, Bò Keo, Bình Quới, những tên, những địa chỉ rất ‘’miệt vườn ‘’, chỉ đọc cũng đã thấy dễ thương, lạ tai, ngồ ngộ. Âm thanh như một câu vọng cổ.

Tiểu Tử, 88 tuổi, kỹ sư dầu khí, tác giả nhiều tập truyện ngắn ( Những Mảnh Vụn, Bài ca Vọng Cổ, Chuyện Thuở Giao Thời ) học ở Marseilles, hiện sống ở ngoại ô Paris,  nhưng văn của ông không lai Tây một chút nào. Rất Việt nam, đúng ra rất Nam Việt, với lối viết như người ta kể chuyện bên ly la de, bên tô hủ tíu, với những chữ nghen, chữ héng, chữ nghe…’’ Cần gì cứ nói nghe cô Hai, đừng ngại. Mình với nhau mà…’’ Dưới ngòi bút của một tác giả người Bắc, người Trung, gọi người đàn bà là con Huê, con Nhàn có vẻ hỗn, ở Tiểu Tử, nó chỉ có sự thân ái.

Hồ Biểu Chánh, Sơn Nam, Tiểu Tử đã chứng tỏ ngôn ngữ địa phương, cách diễn tả địa phương làm giầu cho văn hoá dân tộc. Cố gắng bắt chước lối diễn tả Hà Nội là một lầm lỗi, nó chỉ làm cái vốn văn hoá của ta nghèo đi (Sự thực Hà Nội ngày nay không còn gì là nơi văn vật, cái gì cũng ‘’đéo‘’. Còn báo Nhân Dân không? Đéo còn, chỉ còn Người Hà Lội).

Những giọt nước mắt

Văn chương là hư cấu, nhưng đọc Tiểu tử, người ta thấy cái chân thực, có cảm tưởng không có chi tiết nào là kết quả của tưởng tượng. Tất cả đều là những chuyện tác giả đã sống, hay đã nghe kể lại. Vả lại, ở Việt Nam, thực tế vượt xa tưởng tượng. Cái đau đớn, cái thảm kịch mỗi người Việt Nam đã, đang sống, không có người viết văn nào, giầu óc tưởng tượng tới đâu, có thể bịa ra. Trong ‘’Thầy Năm Chén‘’, ông thầy thuốc, suốt đời làm việc nghiã, bị cách mạng hành hạ, chuẩn bị cho con vượt biên. Khi giã từ con, ông đưa cho con, thằng Kiệt, ‘’một cái gói mầu đỏ đã phai màu, cột làm nhiều gút, nói : cho con cái ni (ông là người gốc Huế). Con giữ trong người để hộ thân.’’ Kiệt đến Cannada an toàn, một ngày dở cái gói của cha cho ngày vượt biển. Trong đó có ba cái răng vàng. Thầy Năm Chén, nghèo đói quá, đã cạy ba cái răng vàng cho con làm của hộ thân đi tìm đường sống ở xứ người. Độc giả hiểu tại sao từ ngày con đi, ông Năm Chén chỉ ăn cháo.

‘’Chiếc khăn mùi xoa‘’ có thể coi là điển hình cho truyện ngắn Tiểu Tử, trong đó có sự xúc động cao độ, đẫm nước mắt, với những nhân vật nhân hậu, giầu tình nghiã, những chi tiết éo le như một cuốn phim tình lãng mạn, nhưng đơn giản, chân thực.

Một người Việt tị nạn ở Pháp về thăm nhà, gặp những người bạn học cũ, trong đó có nhân vật chính, ‘’con Huê‘’, sự thực là một người đàn bà đã đứng tuổi. Ông ta kể lại : ‘’Con Huê tiễn tao ra cổng, đứng ngập ngừng một lát rồi bỗng nói một mạch, là lạ, như tụi mình trả bài thuộc lòng thuở nhỏ: Anh qua bên Tây, gặp anh Cương nói em gởi lời thăm ảnh. Nó nói rồi bỏ chạy vội vào trong, tao thấy nó đưa tay quệt nước mắt mấy lần. Tao đứng chết trân, nhớ lại lời con Nhàn, em con Huê nói với tao: Anh biết không, chị Huê thương anh Cương từ hồi còn nhỏ lận.  Người con gái ở quê mình nó thật thà, trung hậu đến mức độ mà khi trót thương ai thì thương cho đến chết. Họ coi đó là tự nhiên , phải có nước lớn nứơc ròng‘’.

Tiểu Tử viết chuyện tình âm thầm của người đàn bà từ ngày còn đi học, tới ngày nay đã bạc đầu, với người bạn trai ngày xưa tên là Cương, nhưng sóng gíó 75 đã khiến người đàn ông bỏ nước đi lánh nạn. Người con gái của ông Cương, đang sống ở Bruxelles, đọc truyện, cho tác giả hay bố mẹ đều đã qua đời. Trước khi chết, Cương dặn con gái: ‘’Con ráng tìm cách về Nhơn Hoà, Cầu Cỏ, trao cái này cho cô Hai Huê, nói ba không quên ai hết‘’. ‘’Cái này‘’ là một bao thư, trong đó có chiếc khăn mùi xoa cô Huê đã tặng Cương thời trẻ. Người con gái thấy thương bố, thương cô Hai Huê không cùng. Cô gái đi Việt Nam, một xứ xa lạ, tìm về Nhơn Hoà, Cầu cỏ, tìm người bà tên Huê để trao lại kỷ vật của người đã qua đời. Cô Hai Huê xỉu đi khi nghe tin người bạn xưa đã chết. Hai người đàn bà, một già, một trẻ ôm nhau khóc. Nếu bạn là người tưởng mình có tâm hồn sỏi đá vì đã sống, đã chứng kiến đủ mọi thảm kịch của đời sống, nhất là đời sống của một người Việt Nam, bạn sẽ ngạc nhiên thấy mình đang lau nước mắt.

Không Điên Cũng Khùng

Thế giới truyện ngắn của Tiểu Tử xoay quanh hai đề tài chính: những kỷ niệm về một Miền Nam hiền hoà, chất phác, nhân hậu ngày xưa, với những trò vui đùa nghịch ngợm của đám bạn bè trẻ, những mối tình mộc mạc của những người dân quê và, sau đó,  những đảo lộn sau 75, khi tai họa trên trời giáng xuống. ‘’Tất cả đều bị xáo trộn, bị nghịch lý đến nỗi tao sống trong đó mà lắm khi phải tự hỏi: làm sao có thể như vậy được‘’. Một xã hội vô tư , kể cả vùng quê, trở thành địa ngục. Chỉ còn hận thù, phản trắc, gian xảo, cướp đoạt, dối trá.

Những nhân vật của Tiểu Tử không còn cười đuà, vui chơi, dễ dãi nưã. Đó là những nhân vật đầy ưu phiền như ông Tư, như bà Hai, như thầy Năm Chén, như anh Bẩy, như bà Năm cháo lòng. Một xã hội đổ nát, rách bươm. ‘’Những người ‘’cách mạng’’ xông vào nhà, ngang nhiên hùng hổ, như một bọn cướp. Họ ‘’bươi ‘’ từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, từ sau ra trước… giống như gà bươi đống rác. Gặp gì kiểm tra nấy. Vậy rồi…hốt hết.‘’

Sau 75 , người ta truyền nhau một câu ca dao mới: Thằng khôn thì đã vượt biên. Những thằng ở lại không điên cũng khùng. Các nhân vật của Tiểu Tử, vốn là những người miền Nam hiền lành, dễ tin, yêu đời, nhiều người đã hết lòng với ‘’kháng chiến‘’, sau ‘’cách mạng’’, đều bị đàn áp, gia sản bị cướp đoạt trắng trợn trong những chiến dịch ‘’đánh tư sản mại bản‘,’ trở thành không điên cũng khùng.

Ông Tư ( trong IM LẶNG ) là người có gia sản ở Saìgòn, đã bí mật đóng góp tài chánh cho ‘’Giải Phóng’’. Khi Cộng Sản chiếm miền Nam, không những không được trả ơn, mà bị hành hạ, gia sản bị cướp sạch. ‘’Bỗng nhiên ông Tư nhận thức rằng tất cả những gì thuộc về ông bây giờ chỉ còn lại người vợ cuả ông đang chờ đợi ông ở nhà‘’. Nhưng bà vợ tiếc cuả, uất hận vì bị cách mạng lưà gạt, suốt ngày đay nghiến trách móc chồng. Rốt cuộc hai vợ chồng tìm được cách chạy sang Pháp, nơi con trai ông đã được bố mẹ gởi đi du học, đã thành đạt, có nhà cưả sang trọng. Ông con hỏi bố ở chơi bao nhiêu ngày. Ông Tư nói ở lại luôn. Ông con nói, giọng đặc ‘’Việt kiều yêu nước’’: ‘’Ủa, sao lại ở luôn. Bây giờ nước nhà độc lập rồi, không còn thằng nào ngồi trên cổ mình hết; vậy mà ba má bỏ qua đây luôn. Thiệt là vô lý‘’. Ông Tư trở thành một người câm, không nói gì với ai nưã. Cho đến một hôm lầm lũi lội chết dưới  biển.

Bà Hai ( trong Thằng Đi Mất Biệt ), con cái chết, gia tình tan nát, suốt ngày ngồi chờ đưá con trai còn lại bị đưa đi cải tạo. ‘’Khi trời nắng ráo, bà đi tuốt ra ngoài vàm rạch, lên ngồi trên môi đất có thể nhìn thẳng qua bên kia sông. Như vậy, khi nào thằng nhỏ nó về, mình thấy nó từ đằng xa, nó có đi đò, trong đám đông, mình cũng nhìn ra đươc nó liền hà‘’.

Thầy Năm Chén ( trong truyện cùng tên ) phòng mạch bị chiếm, con trai phải bỏ đi kiếm ăn. ‘’Chia tay nhau mà hai cha con không dám ôm nhau. Sợ người ta để ý. Thầy không đưa con ra cổng nghiã trang. Sợ người ta để ý. Thầy không dám để rơi một giọt nước mắt. Sợ người ta để ý. Thầy chỉ thở dài. Thời buổi bây giờ chỉ thở dài là không ai để ý. Bởi vì ai cũng thở dài hết‘’.

Ông già bới rác ( truyện cùng tên ) là một ông già có công với ‘’cách mạng’’, bị cách mạng cướp hết không còn manh giáp, trở thành khùng, suốt ngày lang thang ngoài đường bới rác, ‘’tao bới rác để kiếm mấy thằng Việt Cộng tao đã nuôi trong nhà.‘’

Trong Những Mảnh Vụn, người yêu ‘’đi chui  bán chánh thức‘’, nghiã là đi vượt biển do cán bộ tổ chức, biệt tăm, chắc mất xác vì tầu quá cũ bị chìm, anh Bâỷ suốt ngày, như một người mất hồn, đi qua lại tất cả những nơi ngày xưa hai người vẫn hẹn hò. ‘’Bẩy không biết mình đang đi lượm những những mảnh vụn của cuộc tình. Nếu không có cái ‘’ngày cách mạng thành công‘’ đã thật sự thành công trong nhiệm vụ đập nát tất cả những gì của miền Nam, kể cả những gì nhỏ bé nhứt, tầm thường nhứt như tình yêu của chàng trai và cô gái đó‘’.

Đọc Tiểu Tử, người ta không thể không xúc động. Nhưng văn Tiểu Tử cũng đầy nét khôi hài, những nhận xét ngộ nghĩnh. Phòng mạch của Thầy Năm Chén ‘’bịnh nhơn cũng vắng. Làm như người ta sợ quá rồi… quên bịnh. Trái lại, bên phía chuà thì lại đông người lui tới và ngày nào cũng có người. Làm như người ta chỉ còn biết… dựa vào Phật. ‘’. Qua vài nét chấm phá, ông ghi lại những cảnh trái tai gai mắt, những cảnh lố bịch của những người thắng trận. Những cảnh không biết nên cười hay nên khóc diễn ra trước mắt, mỗi ngày, chỉ cần ghi lại, không thêm thắt, bình luận. André Gide: Plus un humouriste est intelligent, moins il a besoin de déformer la réalité pour le rendre significative ( Một nhà khôi hài càng thông minh, càng không cần bóp méo sự thực để làm cho nó có ý nghiã ). Tiểu Tử không cần bóp méo sự thực, chỉ việc cúi xuống lượm, ghi lại những cái lố lăng, đảo lộn luân thường diễn ra mỗi ngày, trước mắt.

Truyện ngắn Tiểu Tử, với lối hành văn dễ dãi, linh động là một cuốn tự điển sống của ngôn ngữ miền Nam thời chưa loạn. Đó là kho tàng quý, trong khi ở hải ngoại, chữ Việt càng ngày càng lai Tây, lai Mỹ; trong nước càng ngày càng lai Tầu, với những chữ, những lối nói ngớ ngẩn, đôi khi kỳ quái, khiến tiếng Việt không còn là tiếng Việt, báo hiệu một ngày người Việt không còn là người Việt. Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực. Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.

(Paris JAN 2015)

© Từ Thức

6 Phản hồi cho “Tiểu Tử, những giọt nước mắt, những tiếng thở dài”

  1. Từ Thức says:

    Một bạn đọc nói bài viết của tôi có vẻ kỳ thị. Tôi sống ở Pháp, nơi chữ “kỳ thị” là một cái tội khá nặng.
    Bài viết chỉ muốn nói muốn ngôn ngữ VN giầu có, phải tìm cách bảo tồn cách nói, cách viết của mỗi địa phương. Đó là kho tàng của dân tộc. Mỗi tuần lễ, trên thế giới có hai ngôn ngữ biến mất, vì ít người xử dụng. Khi nhắc cái câu :”Đ..có báo nhân dân “, chỉ là một câu đùa chơi, nhưng cũng một cách nhắc nhở là ngôn ngữ ở thủ đô văn hoá đang bị tha hoá, nếu không cảnh giác, sẽ còn tồi tệ hơn. Đây là ghi lại một bài nói chuyện trong một buổi ra mắt sách, có lẽ phải viết lại cho có câu cú, mạch lạc hơn để tránh hiểu lầm.Khi người đọc hiểu lầm là lỗi của người viết
    Không có chuyện kỳ thị : tác giả bài viết là người “Bắc kỳ” chay, mặc dù tha phương cầu thực từ lâu, vẫn nghĩ, nói, viết theo kiểu ” Bắc Kỳ một chăm phần chăm “.

  2. TINH HOA

    Tinh hoa là cái không lai căng, không bị xuống cấp. Tinh hoa do vậy cũng phải được bảo tồn và phát huy. Bởi không bảo tồn tinh hoa sẽ mất, không phát huy, tinh hoa sẽ không còn phong phú.

    Cái hay của Tiểu Tử như tác giả bài viết cho thấy, đó chính là sự tinh hoa. Bởi tinh hoa là bản chất tự nhiên, không bắt chước giả tạo, không bị biến dị hay biến thể xấu xa vì hoàn cảnh.

    Tinh hoa của Tiểu Tử thể hiện chính là tinh hoa miền Nam hay tinh hoa Nam bộ. Nó cũng nằm trong tinh hoa Việt Nam nói chung, nhưng nó có cái đặc sắc hay đặc biệt riêng mà các vùng miền ngoài Nam bộ không thể có.

    Nên Tiểu Tử thật là một tài năng, một vốn quý, một tinh hoa rất đáng trân trọng và gìn giữ, phát huy. Tác giả viết bài về Tiểu Tử cũng là người hoàn toàn nhiệt tình và tâm huyết với tinh hoa của đất nước, dân tộc từ ngàn xưa. Như vậy thì phê phán hay chê trách Tiểu Tử hay tác giả Từ Thức về Tiểu Tử cái nỗi gì.

    Hoan hô mọi tâm huyết thực lòng với tinh hoa dân tộc nói chung và với tinh hoa Nam bộ hay miền Nam nói riêng. Đây là chuyện muôn đời, không phải chỉ là chuyện nhất thời bị nhiễu loạn nào đó mà thôi.

    NON NGÀN
    (07/01/15)

  3. Tudo.com says:

    Trích: “Ông già bới rác ( truyện cùng tên ) là một ông già có công với ‘’cách mạng’’, bị cách mạng cướp hết không còn manh giáp, trở thành khùng, suốt ngày lang thang ngoài đường bới rác, ‘’tao bới rác để kiếm mấy thằng Việt Cộng tao đã nuôi trong nhà.‘’

    Câu kết trên làm tôi nhớ một lần trên chuyến xe đò từ huyện lên tỉnh lúc ” ngăn sông cấm chợ “. Bọn công an thuế vụ bắt và tịch thu hết gà vịt, tôm cá, rau cải của các bà nuôi trồng đựợc ở dưới quê mang lên chợ tỉnh để bán, mặc dù các bà năn nỉ, ỉ ôi nhưng bọn CA nhất quyết lấy hết vì ” lệnh trên” !

    Bổng nhiên có một bà nổi điên:
    “mẹ bà tụi bây, tao là mẹ Việt Cộng đây, tụi bây có biết tụi bây ăn bao nhiêu gạo thịt của tao hồi chiến tranh không ?
    “tụi bây có biết bao nhiêu năm tao thiếu đều són đái trong quần lúc che giấu tụi bây trong hầm, mổi khi lính quốc gia hành quân săn lùng bọn bây ?”
    ” tao mà biết trước bộ mặt ăn cướp tụi bây tao đã chỉ cho lính cộng hoà bắn sạch bọn bây rồi, tụi bây gọi người ta là nguỵ mà người ta đâu có ăn cướp như vầy đâu ? Quân khốn nạn ! Quân cướp ngày ! ”

    Hành khách đầy xe nhìn bà ta chưởi mà. . . mĩm cười !

  4. camtexas says:

    Nhà văn viết giong Bắc Nam hay Trung là vì họ là người Bắc người Nam người Trung. Mổi miền có một phong tục tập quán ngôn ngữ…Bình n.Lộc viết không có giọng văn của Sơn Nam và khác LeXuyên cố nhiên khác cả Hồ biểu Chánh. Và cố nhiên khác vói Nhật Tiến, DoảnQ Sí hay Duên Anh.Họ khác nhau khi viết về văn đối thoại khi tả một nười Nam ,Băc hoặc Huế. Levăn Trương trong một chuyện dài đã tã một người đàn bà miền Nam nói chuyện ,dù cố găng cũng không thể mà mắt những ai ở miền Nam (không cần là góc miền Nam).
    Cá nhà văn của miền nào cũng viết theo tiếng Việt chung ,trong sáng. Những thứ tiếng chung cũng là ngôn ngữ chung cho VN ở mọi miền. Vỏ Hông (Phú Yên) Vỏ Phiến (Bình Đinh) Nhã Ca,Túy Hông (huế) hay Nhật Tiến (Bắc) viết văn viết chuyện thì gười đọc ở mọi miền đất nước đều hiểu cũng như đọc hiểu BNLoojc ,Lê Xuyên ,Sơn Nam hay Tiểu Tử. Cho nên ,không thẻ nói là nhà văn nhái giọng Bắc hay Trung hay Nam hay bắt chước được .Cho nên Tiểu Tữ là người miền Nam nên viết văn ,trong các ddoosii thoại ,rặt giọng Nam Kỳ thì có gì lạ ? Ví như một người Bắc ,một người Trung mà viết như Tiểu Tử mới LA !
    Vã lại bắt chước thì KHÓ LẮM .HT.An nếu không sông trong môi trường toàn người Nam ,sh trong
    môi trường người Nam thì sao tác phẩm của anh có hơi hướm của Hồ Biểu Chanh pha chút cãi lương Nam bộ mà đọc tựa các tác phẩm ,thấy có “hơi vọng cổ ” như vậy được .
    Ca ngơi Tiểu Tử,xức dầu thơm cho Tiểu Tủ uy phục tiểu tữ về giọng văn Nam Bộ của một người Nam Bộ thì cư ca ngợi thoải mái…can gì phải chê ngươi khác là bắt chước ? Ai bắt chước ?
    Thật ra thì chăng nhà văn nào bắt chước nhà văn nào. Như trên nói ,lvt viết một đọn đói thoai của một nhân vật miền Nam,má mì,dụ dổ cô gái bán trinh, thì cũng chĩ là ,vì nhu cầu của cốt chuyện và vì muốn viết lạ một chút cho nhũng ai chưa biết SG nghe “phục chơi! ” (NHL)
    ” Cố gắng bắt chước lối diễn tả Hà Nội là một lầm lỗi, nó chỉ làm cái vốn văn hoá của ta nghèo đi (Sự thực Hà Nội ngày nay không còn gì là nơi văn vật, cái gì cũng ‘’đéo‘’. Còn báo Nhân Dân không? Đéo còn, chỉ còn Người Hà Lội)”.
    Đoạn văn này nghe như có mùi…. KỲ THỊ ((Bỏ đi câu này thì bài văn “dặc sắc ca ngơi TT này vẩn không thiếu nghĩa !)

  5. Pham Minh says:

    Tác giả Từ Thức giới thiệu về nhà văn Tiểu Tử rất đầy đủ và chính xác. Thật khó có thể viết đúng và hay hơn. Cám ơn tác giả.
    Tôi không được hân hạnh biết nhà văn Tiểu Tử nhưng qua rất nhiều truyện ngắn của ông mà tôi đọc được, tôi mường tượng được ông là một người tình cảm, chân thật (kiểu người miền Nam), thủy chung và tử tế. Một Ttruyện ngắn tôi đọc được rất lâu rồi nhưng khi nghĩ lại vẫn thấy cái cảm giác như mình cắn phải hột khổ qua, nghe đăng đắng trong cổ họng. Truyện LẶNG THINH. Đắng họng vì mình lỡ tin tưởng bọn cướp đã đành mà còn đắng họng cà thằng con trai duy nhất và người vợ mà một thời mình là thân cây cau mà bà là dây trầu. Biết nói gì được, đành phài LẶNG THINH. Xin giới thiệu qúy vị đọc thử cho biết.
    pm

  6. Cao bồi Texas. says:

    Cảm ơn bài giới thiệu nhà văn Tiểu Tử. Tôi sẽ tìm đọc. Lâu nay cứ tưởng Tiểu Tử còn trẻ, ai dè ổng đã gần 90 ! Nhân tiện xin sửa lại câu trích của André Gide : ‘’C’est avec LES beaux sentiments qu’on fait de mauvaise littérature‘’ (không phải des) (Gide , Mauriac, Correspondance p. 77).

Phản hồi