|

Cảm nghĩ về bản tin ra mắt sách”Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu”

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Thưa quý vị,

Xin cho phép tôi được bày tỏ đôi cảm nghĩ vụn khi đọc bản tin về ra mắt sách “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu” của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng tại Rose Center ở Thành Phố Westminster vào chiều Chủ Nhật, ngày 16 tháng 5 năm 2010.

T.S Nguyễn Tiến Hưng. Hình: Triết Trần/Người Việt

1.-Trước hết tôi tự hỏi : Tâm tư của cố TT Nguyễn văn Thiệu thì có tác động gì đáng kể cho cục diện MN hơn 35 năm trước, và có ý nghĩa gì nữa không vào lúc này? Chưa kể là những gì được gọi là tâm tư đó của cố TT Thiệu nghe ra cũng chỉ là những suy tư, hay mong ước, bình thường của vô số những quân cán chính Miền Nam khác.

Còn về kế hoạch của cố TT Thiệu thì đó là một kế hoạch co cụm lại, một phản ứng thụ động quá muộn màng, biểu lộ một sự thiếu vắng viễn kiến chính trị (phẩm chất cần của người lãnh đạo). Ngay sau hiệp định Paris 27/1/1973, đáng ra giới lãnh đạo, đứng đầu là TT NVT, phải thấy rằng cần có chiến lược phòng thủ tương xứng với khả năng quân sự trong tình hình quân viện bị cắt giảm, và đặc biệt là với tình trạng khó khăn kinh tế vào lúc đó của Miền Nam; nghĩa là nên co lại ngay từ lúc đó một cách chủ động. Ông Thiệu và các cố vấn của Ông đã không làm vậy, mà ngược lại đã cố bung lực lượng ra để “giành dân, lấn đất ” suốt cả năm 1973. Việc làm đó đã khiến cho QLVNCH bị dàn mỏng ra, càng trở nên bị động hơn, vô tình trao thêm khả năng chủ động chọn lựa chiến trường cho đối phương vào năm sau. Kế hoạch lui về Miền Tây chẳng qua chỉ là một phản ứng tuyệt vọng, được đưa ra một cách bị động vào phút chót, là kết quả của sự thiển cận của những người giỏi quyền biến và mưu lược nhưng lại thiếu tầm nhìn chiến lược.

2.-Tất nhiên công việc ghi lại và phổ biến những sự thật của cuộc chiến đã qua là điều cần thiết và chính đáng, nhằm giúp người đương thời và các thế hệ tương lai nhận chân được lịch sử để từ đó xác định đúng lập trường và rút ra những bài học hữu ích cho việc kiến quốc trong tương lai.

Nhưng không phải tất cả mọi tác giả, khi viết và ra sách đều nhằm vào chỉ một mục đích chính đáng vừa nêu. Nhìn vào đề tài, nội dung và cung cách tổ chức ra mắt sách một cách rầm rộ của một số tác giả, người ta có thể ngờ rằng nhiều quyển sách đã được viết ra chỉ với mục đích kinh tế, khai thác những đề tài phù hợp với tâm trạng của người tị nạn để bán kiếm tiền. Bởi lẽ nếu chỉ nhằm góp phần soi sáng lịch sử hay giúp cộng đồng ôn cố tri tân thì thiếu gì những phương cách khác giản tiện, ít tốn kém cho đồng bào mà lại hiệu quả hơn, chẳng hạn như viết ra rồi đăng dài hạn trên các nhật báo, tạp chí, websites hay đọc trường kỳ trên radio, TV, để phổ biến đến cho mọi giới, và chỉ nhận một số thù lao tượng trưng.

Trước đây hai quyển Hồ Sơ Mật dinh Độc lập, và Khi Đồng Minh Tháo Chạy cũng đã được tổ chức ra mắt rầm rộ, và được khá đông người mua. Nhưng nội dung những thông tin chính trong các quyển sách đó, đều có thể dễ dàng tìm thấy trong vô số sách của các tác giả người Mỹ, và trong các declassified papers của CIA; và phần nhiều những sách hay tài liệu đó nay đều có trong các thư viện và trên các websites. Nghĩa là free!

3.-Ba mươi lăm năm đã trôi qua, nhưng dường như thời gian đã không giúp cho nhiều người nhận ra được một vài điều khá đơn giản của cuộc chiến VN. Chẳng hạn người ta vẫn vô tình, hay cố ý, không hiểu rằng lý do Mỹ can thiệp vào VN sau 1945, cũng giống như đã và đang can thiệp vào những nơi khác trên thế giới: Đại Hàn, Iraq, Afghanistan, Panama, chỉ là để bảo vệ quyền lợi của Mỹ, của người cổ suý và đứng đầu khối tư bản chủ nghĩa. Nhiều người vẫn cứ cố tin rằng Mỹ can thiệp là để “giúp” người Việt Nam, và các dân tộc khác xây dựng Tự Do, Dân Chủ, để chống lại CS và các chế độ độc tài!!!

Sự ngộ nhận đó bắt nguồn từ việc chúng ta, những người Á Đông, đã thường quen gán những ý nghĩa tốt đẹp, mang tính chất đạo đức, cho các quan hệ chính trị; đặc biệt là quan hệ quốc tế. Ngày xưa các “thánh” Nho gia đã từng định nghĩa rằng “chính trị là sự sửa sang mọi việc lại cho ngay thẳng”. Và ngày nay, tuy đã vào thế kỷ 21, vẫn không ít người, sâu trong tiềm thức, còn chịu ảnh hưởng của định nghĩa sai lầm đó khi nhận định về các biến cố chính trị; đặc biệt là về chính trị quốc tế. Điều này hiển lộ rất rõ trong các sách của các vị khoa bảng và quan chức VNCH trước đây khi viết về cuộc chiến đã qua; họ đã không ngớt đổ lỗi, oán trách và trút trách nhiệm lên các chính khách và chính phủ Mỹ, cho rằng vì bị người Mỹ phản bội nên mới thua!

Thật ra, trong chính trị, nhất là chính trị quốc tế, không có chỗ cho đạo đức, không có chỗ cho sự ngay thẳng, cũng không hề có chỗ cho cái gọi là tình thân hữu hay đồng minh. Chính trị nói chung, và chính trị quốc tế nói riêng, suy cho cùng chỉ là biểu hiện đặc thù cao nhất của cuộc đấu tranh sinh tồn giữa con người với nhau, trong đó quyền lợi vừa là mục tiêu vừa là căn bản cho mọi tính toán. Về hình thức tuy cuộc đấu tranh sinh tồn giữa loài ngưòi, nhờ văn hoá, nên khoác nhiều dạng thức lộng lẫy và phức tạp, khác hẳn sự trần truị và thô thiển của cuộc đấu tranh giữa loài thú; nhưng về mặt bản chất thì giống nhau; nghĩa là mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, và tàn khốc!

Mỹ đã can thiệp vào VN chính là trong ý nghĩa vừa nêu trên đây về chính trị quốc tế. Họ đã đến VN, cũng như đang đến các nơi khác trên thế giới, không phải vì tự do-dân chủ của người VN hay của người Iraqi hoặc của người Afghan, mà chỉ vì quyền lợi của chính họ, vì vùng ảnh hưởng của họ. Thế thôi!

Chính vì quyền lợi, chứ không vì dân chủ-tự do, cho nên khi mâu thuẩn Nga-Hoa xảy ra, các tính toán về quyền lợi thay đổi đã khiến Mỹ- dưới thời TT Nixon- xét lại quan điểm chiến lược về vấn đề VN. Nixon-Kissinger nghĩ rằng nếu khai thác được sự mâu thuẩn ấy và bắt tay được với Trung Hoa thì không còn nhất thiết cần phải thắng về mặt quân sự ở VN nữa; nói cách khác nếu Mỹ bắt tay được với Trung Hoa thì VN chỉ còn là mục tiêu thứ yếu và không đáng tiêu tốn xương máu cùng tiền của nữa. Mặt khác, sau khi có cơ hội ” xem giò, xem cẳng” cả hai bên VN, người Mỹ, nghĩ rằng Miền Nam, do không có một lực lượng chính trị đủ mạnh và ổn định, sẽ không thể thắng được Miền Bắc. Nhận định đó cộng với sự thành công của việc Nixon công du Bắc Kinh đã khiến Mỹ hoạch định một chiến lược mới, sẳn lòng buông bỏ MN để cho Hà Nội thâu tóm vào trong một VN thống nhất.Tất nhiên phiá Hà Nội, và cả Sài Gòn, không hiểu được ngay chiến lược mới của Mỹ. Vì không hiểu thâm ý chiến lược đó, hoặc vì bị ràng buộc bởi chính ngay cái vòng kim cô ý thức hệ tự quàng vào đầu trong nhiều năm, nên năm 1975, mặc cho đại sứ Mỹ Martin nán lại đến phút cuối để chià cái bắt tay đầu tiên với Hà Nội, tập đoàn lãnh đạo VNCS đã xua đuổi ông ta.

Điều vừa nói giúp giải thích, không những sự ” chùng chình không chịu đi ngay” của Martin vào những ngày cuối ở SG, mà còn đối với những sự cố vấn hơi ” kỳ lạ” của Tổng lãnh sự Mỹ ở Đà Nẳng đối với tướng Trưởng về việc bỏ thành phố đó, cũng như về thái độ của Kissinger nôn nóng muốn thấy VNCH ” chết mau cho rồi “. Nó cũng giúp giải thích sự việc trước đó nữa, vào năm 1974, khi Hạm Đội 7 còn nằm ngoài khơi Biển Đông mà làm ngơ cho hải quân Trung Quốc đánh chiếm Hoàng sa của MN. Nó cũng giúp giải thích vì sao ông Martin đã ép TT Thiệu phải êm thắm ra đi, đưa cho được đại tướng Dương văn Minh lên nắm quyền để dễ dàng bắt tay với “ bên kia” ; Martin đã dùng Dương Văn Minh làm món quà ra mắt, nhưng nước cờ của Ông cao quá, các “đỉnh cao trí tuệ” Hà Nội hoặc trí tuệ không đủ cao để hiểu, hoặc vì không đủ dũng khí để đương đầu với nước cờ mới, nên vội vàng xoá bàn!

Điểm nữa là người Mỹ không đặt vấn đề đối đầu ý thức hệ Tư bản-Cộng sản như một yếu tố then chốt trong chiến lược đối ngoại. Người Mỹ rất thực tiễn; họ xem lợi ích kinh tế là nền tảng, những gì khác chỉ phụ thuộc vào kinh tế. Hơn nữa, họ tuy có lo ngại về chủ nghĩa CS hay chủ nghĩa xã hội, nhưng chỉ là đối với Âu Châu mà thôi, vì đó là khu vực mà kỹ nghệ đã đạt đến trình độ cao. Còn như Á châu, nhất là ĐNA vào thời đó, là những nước nông nghiệp lạc hậu, thì vấn đề chống chủ nghiã CS, đối với người Mỹ, chỉ là khẩu hiểu hơn là một mối e-ngại thật sự. Thực tế của lịch sử bang giao quốc tế từ cả trăm năm qua và sự sụp đổ cuả khối CS chứng tỏ rằng người Mỹ đã có nhận định rất đúng về cái gọi là chiến tranh ý thức hệ.

Trở lại vấn đề VN. Tập đòan Hà Nội đã không tiên liệu được, và do đó, đã không chuẩn bị để đảm nhận việc chiếm trọn MN cũng như cai trị một VN thống nhất. Vì vậy, ” đỉnh cao trí tuệ” Hà Nội đã phạm liên tiếp những sai lầm nghiêm trọng về các mặt kinh tế và đối ngoại trong suốt những năm 1975-1985, đánh mất cơ hội lịch sử ngàn năm của việc đưa VN đi lên. Mười năm chiếm đóng Campuchia và mười năm thi hành những chính sách kinh tế sai lầm khiến cho đất nước suy kiệt; bị cô lập hoàn toàn về mặt quốc tế, Liên Xô-chỗ dựa duy nhất còn lại- đang trong giai đoạn tàn lụi; tất cả đó đã đưa VN vào tình trạng kiệt quệ, gần sụp đổ hoàn toàn. Trong tình hình tuyệt vọng đó, Nguyễn văn Linh, Phạm văn Đồng, Trường Chinh đã cúi đầu sang chầu ” thiên triều”, nhưng không những không được tiếp đón một cách chính thức ở Bắc Kinh, mà ở Thành Đô, một thị trấn nhỏ; rồi còn bị Bắc Kinh từ chối không nhận là ” đồng chí ” nữa, mà chỉ được hứa sẽ tái lập bang giao với điều kiện tiên quyết là phải rút khỏi Campuchia!

Pages: 1 2 3

41 Phản hồi cho “Cảm nghĩ về bản tin ra mắt sách”Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu””

  1. hn says:

    Bài viết quá dài, tôi nghĩ ít ai có can đảm đọc hết, nó nhẩy từ chuyện này sang chuyện kia, con gà nó ra con cua, độc giả mệt đứt hơi khi chạy theo t/g bài viết

  2. Nói Toẹt Móng Heo says:

    Tác giả có lý khi viết rằng; “công việc ghi lại và phổ biến những sự thật của cuộc chiến đã qua là điều cần thiết và chính đáng, nhằm giúp người đương thời và các thế hệ tương lai nhận chân được lịch sử để từ đó xác định đúng lập trường và rút ra những bài học hữu ích cho việc kiến quốc trong tương lai“.

    Nhưng nhìn vào đề tài, nội dung và cung cách tổ chức ra mắt sách một cách rầm rộ của một số tác giả, cho thấy chỉ với mục đích kinh tế, khai thác những đề tài phù hợp với tâm trạng của người tị nạn để bán kiếm tiền.

    Đồng ý với tác giả; “Bởi lẽ nếu chỉ nhằm góp phần soi sáng lịch sử hay giúp cộng đồng ôn cố tri tân thì thiếu gì những phương cách khác giản tiện, ít tốn kém cho đồng bào mà lại hiệu quả hơn, chẳng hạn như viết ra rồi đăng dài hạn trên các nhật báo, tạp chí, websites hay đọc trường kỳ trên radio, TV, để phổ biến đến cho mọi giới, và chỉ nhận một số thù lao tượng trưng“.

    Tệ hại hơn nữa, có những tác giả dựng đứng, viét bậy để chạy tội, cóp nhặt của người khác rồi thêm bớt chỉ với mục đích kiếm tiền, lừa gạt niềm tin của người đọc để kiếm bạc!

  3. Buon cuoi says:

    Nhung nguoi duoc goi la thanh phan lanh dao dat nuoc nhu Nguyen-van Thieu , Nguyen-tien-Hung , Tran -Thien-Khiem ,…..va nhung nguoi lam chinh tri nhu Vu-van -Mau , Huynh-tan-Phat …..la nhung nguoi da nhung tay trong cai chet cung nhu su dau kho cua bao nhieu nguoi VN yeu nuoc vo toi ….
    Xin Thuong-De hay tha thu cho ho , de sau nay ho duoc sieu thoat . Cam ta Thuong-De

    • cam texas says:

      Họ nhúng tay vào máu của người yêu nước tàu đỏ đẻ bão vệ miền Nam tự do dân chủ nhân quyền mà ngày nay bọn cs đang muốn theo ,bắt chước nền CHVN mà không dám ,vì sợ có tự do đỏi mới là cha con thằng đông chí cs yêu tàu yêu nga phản dân hại nước,phản quốc đó ,,,chết KHÔNG KỊP NGÁP và bị làm mắm …gởi tặng đồng chí Tập Cẩm Bình !
      E cái xãc NGỤY HỒ ở Ba đình cũng bị băm ra từng mảnh.Còn cái mã thì làm cầu tiêu công cộng …
      Đồng chí ơi ! Đau bụng quá !
      (c)

  4. to mai le says:

    toi dong y voi cac ban suy nghi ve tt/NVT.
    Nhung co mot dieu khi co chien dau duoi co VNCH.Toi cung tung noi la ONG THIEU da dung nhan luc sai cho nen the nao cung that bai.Sai cho co nhu tuong TOAN mot Tuong mang tieng o mien Trung lai ve lam tu lenh quan doan 3.(toii thac mac ban toi thoi do bao : du dang thi dung DU DANG MA TIM MA NGUU TIM NGUU) con nhieu nua co nhu Hoang duc nha,Ngo khac TInh coi giao duc,Tran van lam bo ngoai giao,tuong
    Phan hoa hiep coi coi quan su hai ben,Le quang Uyen coi ngan hang….Toan la mot nhom an hai,khong co kinh nghiem khong co tai nang,chi nho ba con quen biet duoc nang do.That buon cho mien nam VN

  5. Phung Nguyen says:

    Xin quy vi dung lôn sôn nua, vi quy vi hang say qua mà bây gio là nguoi Viên su do, con viec lay tài liêu tu dâu ra do là su tim toi, con không co nguoi tim doc và dich ra thi hoi trong mây trieu nguoi Viet o Hai Ngoai này da biêt dên su viêc. CS no thang vi cac vi nào cung ham noi cho da miêng, con làm thi không thây.

  6. M ,Vũ says:

    Đọc TTTT của tiến sỉ Hưng ,tiến sỉ khoa bảng kinh tế học trước 75 cố vấn cho TTT nhiệm vụ chạy đi xin tiền viện trợ nhưng QH Mỷ đã từ chối phủi tay vì hâù hết tuớng lảnh ,quân cán chính tham nhũng ,vô dụng dể lâu đêm dài lắm mộng ,càng tốn nhiều và gánh nặng dân chúng US ,Ông cố vấn thiếu tầm nhìn là làm sao không có viện trợ mà có kinh tế khả năng tiếp tục chiến đâú nhưng lại chạy như TTT bỏ trách nhiệm phì thân và sau lưng bao nhiêu dân quân lở dại theo ông?họ chết và tù đày caỉ tạo hơn 35 kiểu và giò này TS viết kinh doanh bỏ túi và đánh bóng thanh minh thanh nga sáu thẹonhư gia nô cần lao TTD và biết hai chế độ đều do US made in ra ,không biết thân không thuơng dân tộc VN .. tôi là QN VNCH và có 3 anh trai và em gái hi sinh tôi cun4g nghiêng mình cho đồng bào 2 miền với sự chết oan vì dám lảnh đạo xôi thịt và nghe lời ngoại bang tuên truyền cấy virus xấu vào xã hội chúng ta làm chia rẻ huynh đệ tuơng tàn .. giờ đây thời đại vi tính và internet mọi bức màn sắt ,tre ,the hay nhung cũng lòi ra .. ai làm bậy lịch sử và pháp luật sẻ trừng trị

    • Dukichxa says:

      M ,Vũ: …”tôi là QN VNCH và có 3 anh trai và em gái hi sinh….”

      Đừng có xạo nghe cái giọng là biết mầy du kích xã rồi.

  7. Đại Nghĩa says:

    VNCH đã trao duyên lầm cho Sở Khanh, họ chỉ đến với ta khi họ cần ta và tháo chạy khi họ không còn cần ta nữa. Họ chỉ xem ta như một nước chư hầu không hơn không kém. Thái độ trịch thượng của họ trong một bức mật điện theo giáo sư Kaiser kể lại:” Cho phép bảo các tướng lãnh miền Nam đến gặp TT Diệm, yêu cầu ông cách ly với Ngô đình Nhu. Nếu ông Diệm không nghe thì các tướng lãnh đó được phép chống lại ông Diệm” ( RFA online ngày 31-3-2006 )
    Đến TT Nixon ép Sài gòn ký hòa đàm Paris thì:” Nixon nói để bắt TT VNCH ký vào bàn hòa đàm, ông sẵn sàng” cắt đầu y nếu cần thiết”( cut off his head if necessay)” ( BBC online ngày 24-6-2009 )
    Bởi vậy cho nên TT Thiệu mới cay đắng mà thốt lên rằng” Làm kẻ thù của nước Mỹ thì thật là quá dể, nhưng làm một người bạn của người Mỹ thì lại quá khó”.
    Đấy là bài học xương máu mà người Cộng sản Việt nam ngày nay nên lấy đó mà suy gẫm và xét lại quá trình hữu nghị với đồng chí Trung quốc như thế nào. Muốn được tự chủ thì phải tự túc, tự cường đừng để đồng chí đồng hóa mình vào một ngày nào đó.

  8. Tho-Tuong says:

    TS Nguyễn tiến Hưng nói lên vài cảm nghĩ của Cố TT/NVT,dù sao Ông cũng là người chống cộng
    sản,một tinh thần bất khuất yêu nước,giữ gìn từng tất dất trên Miền Nam. Thế chẳng dặng dừng vì thời
    cuộc,ván cờ do tòa nhà trắng của HK quyết dịnh.Vì dất nước chúng ta dương dầu với nhiều khó khăn,
    phải nhận Mỹ là dồng minh và nhiều QG khác trợ giúp,bảo vệ Tự do,Dân chủ tai Miền Nam.Dối với phía
    HK,cái gì có lợi cho dất nước của họ,không thấy lợi họ sẵn sàng buông tay !!!. Nên HK ngày nay
    dã làm cho nhiều QG khác ái ngại….ngao ngán hai chữ “DẦM SEN”.
    Nhìn một loat bài,phần nhiều chỉ trich hơn là khuyền khích!, Chưa chắc hẳn nhửng kẻ nói dã
    làm nên tich sự cho QG/VNCH,hay là những chiến sĩ nằm vùng, chiến sĩ dâm sau lưng. Kẻ hậu sinh
    nhìn từng lớp người trong cộng dồng tỵ nạn,vẫn còn mang nặng cái TOI quá lớn. Nói xấu người này
    chỉ chọt kẽ khác,vạch áo xem lưng,dó là bẩm sinh của người Việt da vàng chăng???.
    Nhược diêm này,làm dối phương dễ lồng,nhìn trên những bài viết dã thấy mấy tên óc heo
    cs mửa ra rồi. Nên khuyến khích TS Hưng còn ngày nào còn hơi thở vẫn miệt mài dem lại cho thế
    hệ mai sau hiêu và hiểu hơn nữa về việc chiến dấu hy sinh cho mảnh dất Miền Nam thân yêu.
    Riêng về csVN,tên HCM tìm dường chuộc chủ thuyết ngọai lai Marx- Lenin dem về VN áp dặt
    cho nhân dân thống khổ suốt chiều dài lịch sử ,dến hôm nay trên 65 năm rồi,chưa thấy tởm,sát hại
    biết bao nhiêu sanh linh dân Việt.Ngày nay mất Ải Nam quan,mất dất mất biển,mất Hòang sa vàTS.
    Còn nhiều hơn nữa,cao nguyên là mái nhà chiến lược cho cả vùng DNÁ,không riêng cho miền Nam?.
    Dù Cố TT/NVT có sai lầm là cả Nội các lúc bấy giờ phải gánh chịu. Ngày nay quý vị im hơi và
    lặng tiếng !!!. Dân bầu quý vị ,làm gì ?.Tuyên thệ nhậm chức với tinh thấn trách nhiệm ngày nay xúm
    chỉa mũi dùi vào người quá cố như TT/NDD,cố TT/NVT.Hãy nghĩ thời thế và thời cuộc bị áp dặt bỡi
    bàn tay lông lá của ngọai bang. Kẻ hậu sinh vẫn nhớ lòng hai lời nói của Ông NDDiệm và Ông NVT
    như sau: -Tự túc tự cường tự lực cánh sinh (Nhắn nhủ dồng bào Miền Nam tự lo cho dời sống,
    Còn ẩn dụ chính trị,hậu sinh không dám luận bàn.)
    -Dừng nghe những gì cộng nói và hãy nhìn kỹ nhửng gì cộng sản lảm (không sai một
    chút nào dôi với chính quyền cs,dảng cộng sản và kể cả con người theo cộng sản-rập khuông)

  9. M ,Vũ says:

    Tôi nghiêng mình cho các chiến sỉ và đồng bào hi sinh ở miền nam ,trong đó có ba anh trai và em gái,,Tôi vào QĐVNCH vì đuợc tuyên truyền là CS nó xấu .v.v đến khi đi bỏ phiêú cho liên danh đôc cử NVT đắc cử vẻ vang 99/100 thì tôi mới có trí khôn ,,buồn cuời anh chạy đua một mình lại tuyên bố về nhất trò hề dân chủ gạt gẩm .. ra đơn vị laị thấy limh ma lính kiểng ,, bán dâù bán nhớt ,vào điạ phuơng tuần tra lại thâý trốn quân dich núp bóng ô dù tôn giáo .. tôi nghỉ cuộc chiến này truớc sau rồi cũng mất . . rôì 75 bỏ chạy rôì tới hôm nay báo diễn đàn chưỉ nhau chí chóe ai là nguời nói lên sự thật? US bỏ VNCH vì họ đã thâý vô dụng tốn tiền vô ích ,và bất tài và còn sang đây nói Mỷ nó ngu lắm gian lân welfair f tamp ,medicare .v .v và không biết còn bao trò hề gặt gẩm bán sách ,bán tuợng khóc để lợi cho cá nhân hay băng nhóm riêng ? cám ơn Mr Trung có nhận xét tốt chớ không tôi cứ tuởng hồi ký NVT là ưu việt

  10. Trinhngoctoan says:

    Nếu TT Nguyễn văn Thiệu và Cố vấn Nguyễn tiến Hưng công bố lên về việc ” bị ép buộc ” của Mỹ , trong thời điểm quan trọng đó cho toàn Dân Quân Cán Chính VNCH , hiểu và biết được ” sự bức tử ” đó . Thì đâu có những cái chết ” tức tưởi ” của các Tướng lãnh … , Sĩ quan …Binh sĩ và Dân chúng Miền Nam lúc bấy giờ . Ôi ! Vận mệnh bất hạnh cho Dân Tộc Việt Nam , đến ngày giờ này còn khốn …khổ , nạn tai …sống dưới sự cai trị Độc tài và ngu dốt , của tập đoàn đảng Việt gian cọng sản đang ” BÁN NƯỚC” .

    • cam texas says:

      Người Mỹ không ép buộc cho nên lấy gì ông bố ,và công bố rồi thì ngồi yên cho kẻ thù toesi trói tay đem ra pháp trường à/
      Còn cs ,còn đánh .Đánh vc xâm lăng miền Nam là tự vệ ,là bão vệ đất nước ,dù không có Mỹ cũng đánh.Dù có biết chết ,biết thua cũng cứ đánh. Đâu có phải Bắc kông tay sai Tàu “ta đánh đây là đánh cho LX và TC…”như Lê duẩn ,tên bán nước ,khôn g còn liêm sĩ ,không còn là con người ,không phải là người VN Yêu Nước như Hắn (bán dàn đất nước cho Tàu ).
      7 ông tướng đều là thành phần có học ,lại có kinh nghiệm chiến trường.không phải là không biết “Mỹ phong kiếm” không cho vn khí tài nữa cho nên các vị chết đẻ bão vệ cho sự sống ngừời miền Nam .Cai chết của 7 anh hùng hay hơn thế nữa là cái chết oai hùng ,yêu nước,sẳn sàng hí sinh mạng sông đẻ bão vệ giang sơn gấm vóc một nữa còn kại.Như vậy sống anh hùng ,chết cũng anh hùng .Cai chết của họ mang một ý nghĩa nào đó rất vĩ đại !
      Nói tóm lại còn nước còn tát…
      …Đánh cho tới cùng dù chĩ là tia hi vọng
      ….Và vẩn tiếp tục đánh cho đến ngã quỵ …:HI SINH CHO TỔ QUỐC!
      (c)

Phản hồi