|

Cảm nghĩ về bản tin ra mắt sách”Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu”

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Thưa quý vị,

Xin cho phép tôi được bày tỏ đôi cảm nghĩ vụn khi đọc bản tin về ra mắt sách “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu” của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng tại Rose Center ở Thành Phố Westminster vào chiều Chủ Nhật, ngày 16 tháng 5 năm 2010.

T.S Nguyễn Tiến Hưng. Hình: Triết Trần/Người Việt

1.-Trước hết tôi tự hỏi : Tâm tư của cố TT Nguyễn văn Thiệu thì có tác động gì đáng kể cho cục diện MN hơn 35 năm trước, và có ý nghĩa gì nữa không vào lúc này? Chưa kể là những gì được gọi là tâm tư đó của cố TT Thiệu nghe ra cũng chỉ là những suy tư, hay mong ước, bình thường của vô số những quân cán chính Miền Nam khác.

Còn về kế hoạch của cố TT Thiệu thì đó là một kế hoạch co cụm lại, một phản ứng thụ động quá muộn màng, biểu lộ một sự thiếu vắng viễn kiến chính trị (phẩm chất cần của người lãnh đạo). Ngay sau hiệp định Paris 27/1/1973, đáng ra giới lãnh đạo, đứng đầu là TT NVT, phải thấy rằng cần có chiến lược phòng thủ tương xứng với khả năng quân sự trong tình hình quân viện bị cắt giảm, và đặc biệt là với tình trạng khó khăn kinh tế vào lúc đó của Miền Nam; nghĩa là nên co lại ngay từ lúc đó một cách chủ động. Ông Thiệu và các cố vấn của Ông đã không làm vậy, mà ngược lại đã cố bung lực lượng ra để “giành dân, lấn đất ” suốt cả năm 1973. Việc làm đó đã khiến cho QLVNCH bị dàn mỏng ra, càng trở nên bị động hơn, vô tình trao thêm khả năng chủ động chọn lựa chiến trường cho đối phương vào năm sau. Kế hoạch lui về Miền Tây chẳng qua chỉ là một phản ứng tuyệt vọng, được đưa ra một cách bị động vào phút chót, là kết quả của sự thiển cận của những người giỏi quyền biến và mưu lược nhưng lại thiếu tầm nhìn chiến lược.

2.-Tất nhiên công việc ghi lại và phổ biến những sự thật của cuộc chiến đã qua là điều cần thiết và chính đáng, nhằm giúp người đương thời và các thế hệ tương lai nhận chân được lịch sử để từ đó xác định đúng lập trường và rút ra những bài học hữu ích cho việc kiến quốc trong tương lai.

Nhưng không phải tất cả mọi tác giả, khi viết và ra sách đều nhằm vào chỉ một mục đích chính đáng vừa nêu. Nhìn vào đề tài, nội dung và cung cách tổ chức ra mắt sách một cách rầm rộ của một số tác giả, người ta có thể ngờ rằng nhiều quyển sách đã được viết ra chỉ với mục đích kinh tế, khai thác những đề tài phù hợp với tâm trạng của người tị nạn để bán kiếm tiền. Bởi lẽ nếu chỉ nhằm góp phần soi sáng lịch sử hay giúp cộng đồng ôn cố tri tân thì thiếu gì những phương cách khác giản tiện, ít tốn kém cho đồng bào mà lại hiệu quả hơn, chẳng hạn như viết ra rồi đăng dài hạn trên các nhật báo, tạp chí, websites hay đọc trường kỳ trên radio, TV, để phổ biến đến cho mọi giới, và chỉ nhận một số thù lao tượng trưng.

Trước đây hai quyển Hồ Sơ Mật dinh Độc lập, và Khi Đồng Minh Tháo Chạy cũng đã được tổ chức ra mắt rầm rộ, và được khá đông người mua. Nhưng nội dung những thông tin chính trong các quyển sách đó, đều có thể dễ dàng tìm thấy trong vô số sách của các tác giả người Mỹ, và trong các declassified papers của CIA; và phần nhiều những sách hay tài liệu đó nay đều có trong các thư viện và trên các websites. Nghĩa là free!

3.-Ba mươi lăm năm đã trôi qua, nhưng dường như thời gian đã không giúp cho nhiều người nhận ra được một vài điều khá đơn giản của cuộc chiến VN. Chẳng hạn người ta vẫn vô tình, hay cố ý, không hiểu rằng lý do Mỹ can thiệp vào VN sau 1945, cũng giống như đã và đang can thiệp vào những nơi khác trên thế giới: Đại Hàn, Iraq, Afghanistan, Panama, chỉ là để bảo vệ quyền lợi của Mỹ, của người cổ suý và đứng đầu khối tư bản chủ nghĩa. Nhiều người vẫn cứ cố tin rằng Mỹ can thiệp là để “giúp” người Việt Nam, và các dân tộc khác xây dựng Tự Do, Dân Chủ, để chống lại CS và các chế độ độc tài!!!

Sự ngộ nhận đó bắt nguồn từ việc chúng ta, những người Á Đông, đã thường quen gán những ý nghĩa tốt đẹp, mang tính chất đạo đức, cho các quan hệ chính trị; đặc biệt là quan hệ quốc tế. Ngày xưa các “thánh” Nho gia đã từng định nghĩa rằng “chính trị là sự sửa sang mọi việc lại cho ngay thẳng”. Và ngày nay, tuy đã vào thế kỷ 21, vẫn không ít người, sâu trong tiềm thức, còn chịu ảnh hưởng của định nghĩa sai lầm đó khi nhận định về các biến cố chính trị; đặc biệt là về chính trị quốc tế. Điều này hiển lộ rất rõ trong các sách của các vị khoa bảng và quan chức VNCH trước đây khi viết về cuộc chiến đã qua; họ đã không ngớt đổ lỗi, oán trách và trút trách nhiệm lên các chính khách và chính phủ Mỹ, cho rằng vì bị người Mỹ phản bội nên mới thua!

Thật ra, trong chính trị, nhất là chính trị quốc tế, không có chỗ cho đạo đức, không có chỗ cho sự ngay thẳng, cũng không hề có chỗ cho cái gọi là tình thân hữu hay đồng minh. Chính trị nói chung, và chính trị quốc tế nói riêng, suy cho cùng chỉ là biểu hiện đặc thù cao nhất của cuộc đấu tranh sinh tồn giữa con người với nhau, trong đó quyền lợi vừa là mục tiêu vừa là căn bản cho mọi tính toán. Về hình thức tuy cuộc đấu tranh sinh tồn giữa loài ngưòi, nhờ văn hoá, nên khoác nhiều dạng thức lộng lẫy và phức tạp, khác hẳn sự trần truị và thô thiển của cuộc đấu tranh giữa loài thú; nhưng về mặt bản chất thì giống nhau; nghĩa là mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, và tàn khốc!

Mỹ đã can thiệp vào VN chính là trong ý nghĩa vừa nêu trên đây về chính trị quốc tế. Họ đã đến VN, cũng như đang đến các nơi khác trên thế giới, không phải vì tự do-dân chủ của người VN hay của người Iraqi hoặc của người Afghan, mà chỉ vì quyền lợi của chính họ, vì vùng ảnh hưởng của họ. Thế thôi!

Chính vì quyền lợi, chứ không vì dân chủ-tự do, cho nên khi mâu thuẩn Nga-Hoa xảy ra, các tính toán về quyền lợi thay đổi đã khiến Mỹ- dưới thời TT Nixon- xét lại quan điểm chiến lược về vấn đề VN. Nixon-Kissinger nghĩ rằng nếu khai thác được sự mâu thuẩn ấy và bắt tay được với Trung Hoa thì không còn nhất thiết cần phải thắng về mặt quân sự ở VN nữa; nói cách khác nếu Mỹ bắt tay được với Trung Hoa thì VN chỉ còn là mục tiêu thứ yếu và không đáng tiêu tốn xương máu cùng tiền của nữa. Mặt khác, sau khi có cơ hội ” xem giò, xem cẳng” cả hai bên VN, người Mỹ, nghĩ rằng Miền Nam, do không có một lực lượng chính trị đủ mạnh và ổn định, sẽ không thể thắng được Miền Bắc. Nhận định đó cộng với sự thành công của việc Nixon công du Bắc Kinh đã khiến Mỹ hoạch định một chiến lược mới, sẳn lòng buông bỏ MN để cho Hà Nội thâu tóm vào trong một VN thống nhất.Tất nhiên phiá Hà Nội, và cả Sài Gòn, không hiểu được ngay chiến lược mới của Mỹ. Vì không hiểu thâm ý chiến lược đó, hoặc vì bị ràng buộc bởi chính ngay cái vòng kim cô ý thức hệ tự quàng vào đầu trong nhiều năm, nên năm 1975, mặc cho đại sứ Mỹ Martin nán lại đến phút cuối để chià cái bắt tay đầu tiên với Hà Nội, tập đoàn lãnh đạo VNCS đã xua đuổi ông ta.

Điều vừa nói giúp giải thích, không những sự ” chùng chình không chịu đi ngay” của Martin vào những ngày cuối ở SG, mà còn đối với những sự cố vấn hơi ” kỳ lạ” của Tổng lãnh sự Mỹ ở Đà Nẳng đối với tướng Trưởng về việc bỏ thành phố đó, cũng như về thái độ của Kissinger nôn nóng muốn thấy VNCH ” chết mau cho rồi “. Nó cũng giúp giải thích sự việc trước đó nữa, vào năm 1974, khi Hạm Đội 7 còn nằm ngoài khơi Biển Đông mà làm ngơ cho hải quân Trung Quốc đánh chiếm Hoàng sa của MN. Nó cũng giúp giải thích vì sao ông Martin đã ép TT Thiệu phải êm thắm ra đi, đưa cho được đại tướng Dương văn Minh lên nắm quyền để dễ dàng bắt tay với “ bên kia” ; Martin đã dùng Dương Văn Minh làm món quà ra mắt, nhưng nước cờ của Ông cao quá, các “đỉnh cao trí tuệ” Hà Nội hoặc trí tuệ không đủ cao để hiểu, hoặc vì không đủ dũng khí để đương đầu với nước cờ mới, nên vội vàng xoá bàn!

Điểm nữa là người Mỹ không đặt vấn đề đối đầu ý thức hệ Tư bản-Cộng sản như một yếu tố then chốt trong chiến lược đối ngoại. Người Mỹ rất thực tiễn; họ xem lợi ích kinh tế là nền tảng, những gì khác chỉ phụ thuộc vào kinh tế. Hơn nữa, họ tuy có lo ngại về chủ nghĩa CS hay chủ nghĩa xã hội, nhưng chỉ là đối với Âu Châu mà thôi, vì đó là khu vực mà kỹ nghệ đã đạt đến trình độ cao. Còn như Á châu, nhất là ĐNA vào thời đó, là những nước nông nghiệp lạc hậu, thì vấn đề chống chủ nghiã CS, đối với người Mỹ, chỉ là khẩu hiểu hơn là một mối e-ngại thật sự. Thực tế của lịch sử bang giao quốc tế từ cả trăm năm qua và sự sụp đổ cuả khối CS chứng tỏ rằng người Mỹ đã có nhận định rất đúng về cái gọi là chiến tranh ý thức hệ.

Trở lại vấn đề VN. Tập đòan Hà Nội đã không tiên liệu được, và do đó, đã không chuẩn bị để đảm nhận việc chiếm trọn MN cũng như cai trị một VN thống nhất. Vì vậy, ” đỉnh cao trí tuệ” Hà Nội đã phạm liên tiếp những sai lầm nghiêm trọng về các mặt kinh tế và đối ngoại trong suốt những năm 1975-1985, đánh mất cơ hội lịch sử ngàn năm của việc đưa VN đi lên. Mười năm chiếm đóng Campuchia và mười năm thi hành những chính sách kinh tế sai lầm khiến cho đất nước suy kiệt; bị cô lập hoàn toàn về mặt quốc tế, Liên Xô-chỗ dựa duy nhất còn lại- đang trong giai đoạn tàn lụi; tất cả đó đã đưa VN vào tình trạng kiệt quệ, gần sụp đổ hoàn toàn. Trong tình hình tuyệt vọng đó, Nguyễn văn Linh, Phạm văn Đồng, Trường Chinh đã cúi đầu sang chầu ” thiên triều”, nhưng không những không được tiếp đón một cách chính thức ở Bắc Kinh, mà ở Thành Đô, một thị trấn nhỏ; rồi còn bị Bắc Kinh từ chối không nhận là ” đồng chí ” nữa, mà chỉ được hứa sẽ tái lập bang giao với điều kiện tiên quyết là phải rút khỏi Campuchia!

Pages: 1 2 3

41 Phản hồi cho “Cảm nghĩ về bản tin ra mắt sách”Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu””

  1. Tien Ngu says:

    Thưa,

    Tác giả nhận định cái nhìn về quyền lợi của Mỹ thật chính xác…

    Nhưng chê rề cái vụ…hoài cổ của các cựu quan chức, khoa bảng gốc VNCH thì hơi bị…mắt hí…

    Có xưa mới có nay, có thất bại mới có…kinh nghiệm.

    Mà cái vụ….thất bại dưới bàn tay của Mỹ, thì là cái chuyện quá…bình thường. Nó…giàu, nó có điều kiện để…tính toán.
    VNCH là nhược tiểu, chống Cộng láo không dựa vào Mỹ thì dựa vào…ai?

    Chiến tranh do giặc Cộng mang lại, tàn phá hàng ngày, chính phủ NVT, làm gì có…rảnh để mà xây dựng, tự lực tự cường?
    Bên Cộng láo chúng cũng có tự lực tự cường được đâu? Súng đạn vũ khí lương thực cũng đều là của Nga, của Tàu, của Ba Lan, Đông Đức, Tiệp Khắc….

    Cho nên, ở vào cái hoàn cảnh…éo le như thế, khối Cộng quốc tế buông bỏ thì VC …đi đứt. Mỹ buông bỏ là anh Thiệu…đi đứt. Vậy thôi….

    Em nào rống lên, chê rề NVT, ý cho rằng mình ngon lành hơn ảnh, thì rỏ ràng, chỉ là cái thứ…mắt hí….

    Tâm tư TTNVT ra đời, là một điều đáng hoan nghênh, ít ra cũng …đã thông được vài điều mà các em mắt hí đã từng rống lên chửi bới ảnh. Trẽ em VN lớn lên, cũng hiểu rỏ ràng cái câu chuyện…lịch sử nước Nam. Lịch sử …láo do VC dạy trẽ em không thể mặc sức mà….tự bơm tự sướng

    Riêng về cái vụ. ..chê rề cộng đồng Việt tị nạn tự sướng khi cái này cái kia của các con em…thành đạt, rồi dạy dổ rằng thì là các khoa bảng phải thế này thế kia cho nó…bớt non trẽ, thì nghe…thấy thương tác giả quá.

    Tác giả chưa hiểu người Việt, nhất là người Việt có máu…liều mạng, live free or…die…

    Sẽ chẳng có em nào chịu làm…em của em nào cả. Chưa chắc là một anh có gốc khoa bảng sẽ thuyết phục được một em có gốc…dân chài. Ở Mỹ này, đừng có tưởng anh có…văn bằng bảnh tỏn rồi anh ra lệnh được một anh…đi canh me, thuyết phục ảnh…hy sinh theo anh. Đó là chưa kể các cò mồi Cộng láo thì thà thì thụt, rỉ tai anh gốc dân chài, gây …mâu thuẫn…

    Muốn thiên hạ tị nạn cs nghe theo, tập hợp dưới cờ, phải có quyền, có uy thật sự, có tiền nhiều bằng…6 tỉ phú gốc Việt hợp lại, thì…hoặc may.

    Nhưng thường, các anh tỉ phú, đều thuộc loại…bất lương, tự kỷ, dể gì các ảnh chịu…hy sinh.

    Chúc tác giả may mắn ( trong mơ)

  2. Tudo.com says:

    Trương đình Trung : “Nhiều người vẫn cứ cố tin rằng Mỹ can thiệp là để “giúp” người Việt Nam, và các dân tộc khác xây dựng Tự Do, Dân Chủ, để chống lại CS và các chế độ độc tài!!!”

    Đó là quyền, là niềm tin của mổi người và họ đã đúng: miền Nam sụp đổ khi Mỹ bỏ cuộc không giúp nữa.
    Nhưng cũng có những kẻ tin Nga, Tàu “giúp” VN xây dựng Tự do, Dân Chủ, Độc Lập và bảo vệ lảnh thổ như Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng, Trương đình Dzu, Trương đình Hùng. . . . .đó là niềm tin của những tên Ba Phải, Ba Trợn rước xâm lăng.
    Hết chiến tranh, VN mất sạch mà những tên Cà Chớn chống xâm lăng đó vẫn chưa chịu mở mắt Chó săn ra.
    Và VN tan hoang, dân VN khốn khổ cho đến hôm nay cũng vì những tên Ba Phải, Cà Chớn khốn nạn đó!

Leave a Reply to Tien Ngu