|

Cần hơn một lời ‘xin lỗi’!

Đoàn xe của thủ tướng quần thảo phố cổ Hội An

Đoàn xe của thủ tướng quần thảo phố cổ Hội An

Trước đây, nhiều nhà bình luận thường than vãn rằng nền chính trị Việt Nam thiếu nét văn hóa “xin lỗi” và nét văn hóa “từ chức”, rất phổ biến ở các nước dân chủ thuần thục. Tin Reuters (14/8) cho biết bà Aide Hadzialic, bộ trưởng giáo dục Thụy Điển, vừa xin từ chức sau khi bị phạt rất nhẹ vì có nồng độ rượu bia hơi cao trong máu khi lái xe. Một quyết định cá nhân đầy nhân cách.

Dân Việt Nam ta cũng vừa có niềm vui hiếm thấy khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ngỏ lời “xin lỗi dân” khi cả một đoàn 40 xe biển xanh của ông độc chiếm con đường dành riêng cho người đi bộ giữa Phố cổ Hội An đông khách du lịch, dù rằng lời xin lỗi có phần chậm, sau 9 ngày đêm suy tính, lại mang tính thanh minh, rằng “tôi không biết chuyện đó vì tôi đi bộ trước đoàn xe”. Thế là hòa cả làng, xin lỗi cũng bằng không!

Lẽ ra Thủ tướng Phúc cần xem kỹ lại chuyện vì sao đi thăm Phố cổ Hội An mà phải tiền hộ hậu ủng đến hàng trăm người, trong một đoàn xe rồng rắn hơn 40 chiếc, tốn kém bao nhiêu là nhân lực: lái xe, đón tiếp, hầu hạ, ăn uống, rượu chè, cờ quạt, xăng dầu. Lại nhớ thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt, có quyết định cải cách hành chính, quy định khi thủ tướng đi thăm thú hội họp, xe môtô đi mở đường và hộ tống không quá 2 chiếc và ô tô con không quá 5 chiếc, chỉ gồm có thư ký, bảo vệ và bác sĩ, tránh phiền hà và tốn kém (trừ các lễ hội mang yếu tố ngoại giao). Ai đã hủy bỏ quyết định hay ho ấy? Nếu như ông Phúc nhân dịp này nhìn lại cái đoàn xe rồng rắn của mình để mạnh dạn từ nay cắt cái đuôi ấy thì còn quý giá gấp bội một lời xin lỗi miễn cưỡng. Sẽ đỡ lãng phí cho dân cho nước biết bao nhiêu!

Ông Phúc đưa ra lời “xin lỗi” trong một cuộc họp về cải cách hành chính. Giá như ông cho biết cuộc họp đó đã có những quyết định gì quan trọng, bổ ích nhất về hành chính mà người dân mong chờ – như vấn đề biên chế cồng kềnh, nặng nề, quan liêu – thì hay hơn nhiều. Từ hồi sau chiến tranh, ông Phạm Văn Đồng đã phải than rằng “biên chế riêng tỉnh Thanh Hóa đã nhiều hơn viên chức của cả Phủ toàn quyền toàn Đông Dương thời Pháp”, và “mỗi lần kêu gọi giảm biên chế thì lại tăng ghế nhà ăn”… Và mới đây đã có lời cảnh báo rằng với 20 triệu người ăn lương, Việt Nam đã vượt cả Hoa Kỳ và Trung Quốc về tỷ lệ viên chức nhà nước trên dân số. Trong thời chiến, Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn không mang quân hàm gì, rồi đến Bộ trưởng Công an Phạm Hùng chỉ mang quân hàm Đại tá, sau đó chỉ phong có 3 tướng Công an. Thế mà nay thời bình lại có đến hơn 300 tướng Công an. Rồi có bộ có 10, 12 thứ trưởng, có vụ có 10 vụ phó. Nếu như thủ tướng kiên quyết tinh giản biên chế thì sẽ có lợi cho bộ máy, cho ngân sách bao nhiêu. Sẽ thực tế, có lợi cho dân cho nước gấp ngàn lần một lời xin lỗi.

Hoặc là trong cuộc họp hành chính vừa qua, nếu như thủ tướng đưa ra mổ xẻ phân tích và kết luận về Tòa nhà Hành chính Đà Nẵng (quê hương ông), nơi làm việc của 1.600 nhân viên công chức, được gọi là “Cao ốc trái bắp” (bắp ngô) do hình dáng ngộ nghĩnh của nó, cao 37 tầng, gần như toàn bọc kính và nhôm, chi phí 2 nghìn tỷ đồng, khánh thành ngày 20/4/2016. Vậy mà mùa hè này ngôi nhà “thông minh” đầy máy móc điện tử ấy đã trở thành nghẹt thở không sống nổi vì kín mít tuy ở bên bờ biển. Lãnh đạo thành phố đang tính chuyện rời bỏ tòa nhà thiếu ô-xy này để xây một dinh thự mới ở nơi khác. Sao ông Thủ tướng không lên tiếng về sự kiện cực kỳ lãng phí này để làm bài học cho 63 tỉnh thành đang đua nhau xây công sở hiện đại nhất như kiểu “Cao ốc trái bắp” kỳ dị này? Đây là một nét kiến trúc vô duyên tiêu biểu của thời đổi mà không mới, tốn kém hàng trăm triệu đô la bỗng nhiên trở thành vô dụng, chưa kịp dùng đã trở thành đồ phế thải, phá thì phí, mà để thì kỳ dị.

Có bao nhiêu việc cần thiết, cấp bách mà chính phủ và thủ tướng cần làm, hành động không chậm trễ. Chỉ xin kể ra vài việc làm như trên, rất nên làm và phải làm rất sớm để có lợi cho quốc kế dân sinh. Đây là những điều quý báu gấp triệu lần một lời xin lỗi nửa vời, đãi bôi, không xuất phát tự lương tâm và từ đáy lòng của vị Thủ tướng.

Blog Bùi Tín (VOA)

3 Phản hồi cho “Cần hơn một lời ‘xin lỗi’!”

  1. Tran Vinh says:

    Bọn nguỵ quyền Hà nội dùng ngân quỹ quốc gia tiêu hoang phè phỡn thay vì canh tân vũ khí bảo vệ đất nước :

    “Báo cáo trước Thủ tướng và các địa phương tại cuộc họp của Chính phủ chiều 24/12/14, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cho biết: Hiện nay, chúng ta có quá nhiều đoàn của các bộ, ngành, địa phương liên tiếp đi công tác nước ngoài dẫn tới sự trùng lặp, lãng phí không cần thiết “.

    Và rằng: “Một số nước đã phản hồi rằng, có nhiều vấn đề họ vừa trả lời đoàn này, một thời gian ngắn sau, lại có đoàn khác sang hỏi câu tương tự”. “Tôi thấy đi các nước ngoài nhiều quá, nghe báo cáo thấy có đoàn Việt Nam đến, các nước ngoài người ta sợ “.

  2. TRĂNG NGÀN says:

    NGHĨ ĐẾN MÌNH

    Người ta chỉ nghĩ đến mình
    Cả non thế kỷ tội tình ra sao
    Chiến tranh lan rộng ào ào
    Một thời ai cũng phải nhào vô thôi

    Không nhào cũng có được đâu
    Chỉ mong không chết lẽ nào chẳng ưng
    Thật là nghịch lý bừng bừng
    Cùng nhau xô đẩy đã từng vậy thôi

    Hòa bình nay lập lại rồi
    Lại cùng tranh sống kiểu nào chẳng hay
    Ăn lương chen lấn dài dài
    Hơn hai mươi triệu con người ngốn lương

    Làm chơi ăn thật tỏ tường
    Toàn dân phải gánh nợ nần mút đuôi
    Ngàn đô la mỗi đầu người
    Chín mươi triệu đã khóc cười dỡ dang

    Bởi xưa ông Mác rộn ràng
    Hô rằng bóc lột phải càng dẹp đi
    Bây giờ cũng có khác chi
    Ngồi chơi ăn bám có gì lạ đâu

    Bao nhiêu cải cách chỉ hầu
    Càng ngày càng lún dân đều ngẩn ngơ
    Thật là đâu chuyện bất ngờ
    Đầu voi đuôi chuột thẩn thờ vậy thôi

    Nhưng mà xôi đã hỏng rồi
    Điểm qua lịch sử quả toàn nhiêu khê
    Giống con chim lạ bay về
    Vườn nhà sạch trái mọi bề trống trơn

    NẮNG NGÀN
    (28/8/16)

  3. Lê Quốc Trinh says:

    Góp ý với bác Bùi Tín,

    Kể từ khi Đại HộI ĐCS VN từ đầu năm đến nay đã qua tám tháng trời với biết bao diễn biến thảm họa ô nhiễm miền Trung và bộ mặt thật của tập đoàn lãnh đạo ĐCS và Nhà Nước VN đã bộc lộ, chiếc mặt nạ giả dối ngu xuẩn rơi xuống …thế mà bác Bùi Ti’n vẫn chưa nhận ra sao ? Tôi không hiểu vì lý do gì bác vẫn còn sử dụng ngôn từ “Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc” trong bài viết này ? Đề nghị bác giải thích nguồn cơn những câu hỏi sau:

    1)- Ông Nguyễn Xuân Phúc đã được toàn dân VN bầu lên làm Thủ Tướ’ng bao giờ ? Trong liên danh ứng cử nào ? Được bao nhiêu % số phiếu so với ứng cử viên khác ?

    2)- Tiểu sử ông Nguyễn Xuân Phúc ra sao ? Đã từng cống hiến công trạng gì cho nhân dân VN trong quá khứ ? Trình độ văn hóa của ông Phúc thuộc mức độ nào ?

    3)- Nếu ông Phúc đã được đưa lên ngồi vị trí thủ Tướng, đại diện cho toàn dân VN thì ai đã đưa ông lên ? Cùng lúc với ba vị lãnh đạo khác (Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang và bà Nguyễn Thị Kim Ngân) ?

    4)- Qua diễn biến thảm họa ô nhiễm biển miền Trung toàn dân đã chứng kiến tận mắt nghe tận tai những câu tuyên bố vô trách nhiệm, dốt nát và nhu nhược của nhiều vị quan chức cao cấp trong chính quyền, thế thì o6ng Phúc có bao giờ xuất hiện xin lỗi toàn dân và tìm giải pháp cứu gỡ cấp kỳ chưa ?

    Kết Luận: Nếu bác Bùi Tín không thể giải thích nổi những nghi vấn nêu trên thì tôi thầm nghĩ bác hãy còn “một mực tin tưởng vào tầng lớp lãnh đạo ĐCS VN”. Như thế thì tương lai dân tộc VN hãy còn ảm đạm lắm đó bác .

    Vài lời thô thiển, mong bác lượng thứ nếu có gì sơ xuất,

    Lê Quốc Trinh, Canda
    27/08/2016

Phản hồi