|

Sửa đổi Hiến pháp: Những vấn đề nào là cần thiết nhất?

Ban Chấp hành Trung ương đảng CS khóa XI họp lần thứ năm từ sáng 7/5 để bàn về sửa đổi hiến pháp hiện hành.

Trong lời khai mạc, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu rõ việc sửa đổi và bổ sung hiến pháp lần này chỉ liên quan đến «những vấn đề thực sự cần thiết, được thực tế chứng minh là đúng đắn, có đủ cơ sở và sự thống nhất cao, khi thời điểm đã chín muồi» Ông cũng rào trước là sẽ không bàn đến việc 3 quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp tách rời nhau theo nguyên tắc «tam quyền phân lập», nghĩa là kiên quyết giữ nguyên chế độ độc quyền toàn trị của đảng CS, ôm chặt cả 3 quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, không có ai kiểm soát và thay thế được. Đây là chế độ độc đoán phi dân chủ chỉ còn rải rác ở một số nước đếm được trên đầu ngón tay. Trên thế giới hiện không còn có ai cho rằng một nước theo chế độ độc đảng lại có thể là một nước dân chủ.

Vậy, trên thực tế, những vấn đề nào là cần thiết nhất?

Ngay vấn đề danh xưng, tên nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cũng đã đến lúc cần thay đổi. Vì thế nào là chế độ XHCN vẫn còn là vấn đề cần được thảo luận, chưa định hình được cho rõ ràng. Các nước XHCN ở Đông Âu, Trung Âu đã tan vỡ. Ngay như Trung Quốc mà nhóm lãnh đạo hiện nay ở Hà Nội coi là mẫu mực cũng chỉ mang danh là nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa; Bắc Triều Tiên cũng chỉ được gọi là nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên; và Cuba cũng chỉ mang tên nước Cộng hòa Cuba.

Cũng cần nhắc lại nước Libya của Gadhafi đã từng tự gọi là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Libya; hay Miến Điện, từng được gọi là nước Xã hội Chủ nghĩa Miến Điện, cũng đã thay đổi quốc hiệu bằng cách bỏ hẵn cụm từ XHCN không còn thích hợp, vô duyên, mơ hồ. Chỉ còn có Việt Nam là nước duy nhất trên thế giới vẫn tiếp tục giữ danh xưng XHCN lạc lõng, trơ trọi, phản khoa học vì không có nội dung thích hợp.

Vấn đề cấp bách, thiết thực hơn cần giải quyết ngay tại cuộc họp Trung ương lần này là vấn đề công nhận quyền sở hữu tư nhân về ruộng đất của nông dân vốn có tự ngàn xưa, bỗng nhiên bị đảng CS xóa bỏ bằng cách «sáng tạo» ra khái niệm «sở hữu toàn dân».Ruộng đất, ao hồ … là thuộc quyền sở hữu của toàn dân. Vậy toàn dân là ai? Trên thế giới, không ở đâu có cái khái niệm toàn dân cả. Toàn dân là ai? Là ông hay là bà? Là cô hay là cậu? Sinh ra ngày tháng nào? Có họ gì, tên gì? Địa chỉ ở đâu? Làm nghề gì? Có danh nghĩa pháp nhân hay không?

Ngày xưa bên cạnh ruộng của tư nhân có một số rất ít ruộng «công», ruộng của chung, cho lợi ích công cộng, do chính quyền xã quản lý, hay ruộng của dòng họ, của hội tư nhân, có tên người đứng ra quản lý. Đó còn là ruộng công do hội đồng xã cai quản, nhằm tạo quỹ công, để sửa chữa đường xá, xây trường học, dự trữ lương thực khi đói kém, thuê người canh giữ ruộng đồng, có nhiều nơi có «tự điền», «học điền» nhằm chăm lo việc cúng bái ở các nhà thờ họ, cung cấp học bổng cho học sinh nghèo và học sinh giỏi; nhà chùa cũng có «tự điền», «hiến điền» do tư nhân có hảo tâm cúng hiến trước khi chết, nhằm chăm lo việc cúng bái, làm từ thiện, cứu trợ cô nhi quả phụ.

Đảng CS đã «tịch thu» tất cả các loại ruộng công và ruộng của tập thể trên đây, để nhân danh nhà nước nắm giữ hết, theo công thức «Ruộng đất là thuộc sở hữu của toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý». Toàn dân là ai? Không là ai cả, toàn dân không có họ tên, tiếng nói, địa chỉ nên đảng CS đã cướp chính quyền và tự cho quyền thay mặt toàn dân để sở hữu tất cả. Từ đó họ bày ra các khái niệm «thu hồi, đền bù, cưỡng chế», không hề có ở bất kỳ nước nào khác, để xóa bỏ triệt để quyền sở hữu ruộng đất của tư nhân, xóa luôn cả các loại ruộng công, ruộng của các dòng họ, của chùa, nhà thờ, các loại tự điền, học điền, công điền… phá hoại cuộc sống tư nhân và cộng đồng nhỏ ở nông thôn.

Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương đảng CS rất thưa thớt, xuân thu nhị kỳ, mỗi năm chỉ họp 2 hay 3 lần. Do đó cần bàn đến những vấn đề cần kíp nhất, cấp bách nhất. Sửa đổi hiến Pháp là vấn đề cấp bách, nhưng không thể chỉ sửa những điều thứ yếu, bộ phận, hình thức.

Vấn đề sở hữu rộng đất, trả lại quyền sở hữu tư nhân về ruộng đất cũng như các loại ruộng công, ruộng của tập thể dòng họ, nhà chùa, nhà thờ… là vấn đề nóng bỏng, chính đáng nhất.

Hiện đang có gần 40 ngàn vụ khiếu kiện về ruộng đất chưa được giải quyết, nông thôn tiêu điều, nông dân cảm thấy bị đảng CS phản bội, do đó không thể sửa chữa kiểu bộ phận, như 5 lần thay đổi Luật về đất đai trước đây.

Đi cùng với vấn đề then chốt trên đây, việc từ bỏ Điều 4 của Hiến pháp – cóp nhặt của hiến pháp Liên Xô – cũng hết sức cấp bách để thực hiện nền dân chủ đa nguyên, dựa trên quyền tự do lập hội. Xin nhớ Liên Xô sụp đổ chính là do cái Điều 4 khẳng định vị trí độc quyền của đảng CS.

Đảng CS Việt Nam đã đến lúc cần nghe rõ mong muốn nóng bỏng của đông đảo nhân dân là thiết lập một nền dân chủ đa nguyên hiện đại, điều kiện tiên quyết để hòa nhập hoàn toàn với thế giới dân chủ hiện đại. Lúc này đã là quá chậm. Không thể làm mất thêm thời gian của nhân dân, của dân tộc. Hãy chuẩn bị một cuộc họp Quốc hội lịch sử theo hướng ấy. Cũng cần tổ chức trưng cầu dân ý về vấn đề cực kỳ hệ trọng này.

Đảng CS sẽ được lợi, là khi có đảng anh em, bình đẳng để ganh đua, cạnh tranh nhau phục vụ nhân dân, lấy cử tri làm trọng tài, đảng CS sẽ có thể khắc phục sự suy thoái thảm hại hiện nay.

Đảng CS không thể một mặt cao ngạo tự cho mình là đúng đắn duy nhất không ai cạnh tranh thay thế được, mặt khác lại ươn hèn tự ty không dám đọ sức với một tổ chức nào khác, để lẩn thẩn nghĩ rằng công nhận đa nguyên là tự sát.

Còn vài ngày nữa Hội nghị Trung ương 5 sẽ kết thúc. Nếu bỏ qua việc bàn đến việc trả lại quyền tư hữu ruộng đất cho nông dân và bỏ điều 4 trong Hiến pháp, đi ngược với dân tộc và thời đại, Bộ Chính trị và Trung ương Đảng sẽ kiên trì một thái độ sai lầm tệ hại, tự dấn sâu vào con đường xa rời nhân dân, phản bội nông dân, như thế là khiêu khích toàn dân và sẽ không tránh khỏi sự chống đối rộng khắp của mọi tầng lớp đồng bào ta đang thức tỉnh.

Bùi Tín (VOA)

5 Phản hồi cho “Sửa đổi Hiến pháp: Những vấn đề nào là cần thiết nhất?”

  1. Nguyễn Hà Huy says:

    Không bao giờ bọn chóp bu như Trọng , Sang , Hùng , Dũng lại từ bỏ điều 4 trong hiến pháp đâu . Trừ khi bọn chúng chết đi thì may ra mới có thể thay đổi hoặc có một cuộc CM hoa lài xảy ra . Bọn chó chết phản bội dân tộc VN . Tất cả đều dưới sự lãnh đạo của ĐCS thì Đảng nằm trên luật pháp còn gì . Thật khôi hài cho đất nước VN . Lạc lõng giữa thời đại văn minh

  2. Bùi Lễ says:

    Tôi thấy cho dù là Việt cộng thay đổi hiến pháp
    10 lần một năm chăng nữa thì cũng như không,
    chẳng có giá trị gì! Họ, đám lãnh đạo việt cộng
    giống như mấy ông/bà dân mù Bắc-hàn khi được
    chữa mắt xong chạy ra chấp tay qùy lạy “Bác Kim”.
    Việt cộng cũng như đám này vậy thôi . Thì có
    Hiến pháp hay không có cũng như không . Vậy thì đổi
    tới thay lui làm chi cho tốn công . Tin vào việt cộng thì
    bán lúa giống mà ăn !

  3. NGÀN KHƠI says:

    ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT

    Ông Bùi Tín viết bài về việc sửa đổi hiến pháp thì điều gì là quan trọng nhất. Theo tôi điều quan trọng nhất đó chính là quan điểm, ý chí, tình cảm của người sửa đổi hiến pháp. Người sửa đổi hiến pháp ở đây tất nhiên không phải Ban sửa đổi hiến pháp, bời họ thuần túy chỉ là kẻ chấp bút, kẻ thiên lôi, kẻ thừa hành, những điều gì có liên quan về họ đều không đáng nói. Người sửa đổi hiến pháp đích thực nhất chính là người cẩm quyền tối cao hay người lãnh đạo nhà nước hiện tại. Nếu ý chí của họ thật sự là ý chí dân chủ, hiến pháp sửa đổi tất nhiên là hiến pháp dân chủ. Nếu quan điểm và nhận thức của họ là quan điểm khoa học, khách quan, tiến bộ, tất nhiên hiến pháp sửa đổi cũng sẽ là hiến pháp có tính hiện đại, khoa học, khách quan, tiến bộ. Còn nếu không phải như vậy, vấn đề cũng chỉ là ngược lại. Nếu tình cảm của họ là tình cảm yêu nước thật sự, họ sẽ lèo lái để cho hiến pháp thể hiện được ý chí toàn dân, tức thể hiện nguyện vọng nhân dân qua các đại biểu quốc hội có tiếng nói tự do thật sự. Ngược lại, không có tình cảm yêu dân, nhưng chỉ có tình cảm yêu riêng mình, nhóm của mình, hiến pháp sửa chữa đó cũng không thể nào là hiến pháp toàn dân. Cho nên ý nghĩa của mọi người chỉ vẫn luôn luôn là việc làm mà không phải chỉ ở lời nói. Không phải chỉ nói vì dân, do dân, từ dân mà đủ, vì đó có thể vẫn chỉ là lời nói suông. Chính các việc làm thực tế mới thể hiện ra thật sự và thực chất của những điều đó. Vả chăng con người sống trong xã hội là sống với hiện tại, không phải sống với quá khứ hay sống với tương lai. Vì chính quá khứ đã làm nên hiện tại cuộc sống, hiện tại cuộc sống làm nên tương lai cuộc sống mà không thể là gì khác. Các Mác là người có vấn đề trong suy nghĩ của ông ta. Ồng mong muốn xây dựng một xã hội tương lai do chính các công thức tự ông ta đưa ra, thực chất là điều gàn bướng, không tưởng, mà nói trắng ra là nhảm nhì. Bởi vì không bất cứ cá nhân, tập thể, hay dân tôc, đất nước nào, kể cả nhân loại có thể tự quyết đinh tương lai của mình một cách chủ quan. Chính hiện tại làm nền tảng cho tương lai mà không phải tương lai trở thành tiền đề, thành nền tảng cho hiện tại. Mác quả thật giống một người ăn chưa no lo chưa tới nên đề ra một học thuyêt hết sức hoang đường, không tưởng, vô lý, điên gàn chính là như thế. Bởi nguyên tắc xác xuất trong cuộc sống, nguyên tắc khách quan khoa học đều cho mọi người nhận ra được các cơ sở phi khách quan của Mác. Bởi vậy, nếu một hiến pháp nào đó chỉ cốt bảo thủ, chỉ cốt gò vào ý thức hệ hay học thuyết của Mác, đều rõ ràng không bao giờ là hiến pháp khách quan khoa học thực tiển hay hiến pháp toàn dân, mà đúng nghĩa chỉ là hiến pháp của những người say mê hướng theo học thuyết Mác như một điều tâm niêm riêng tư hay một lợi ích biệt phái riêng tư nào đó của chính họ mà thôi. Không bất kỳ cá nhân nào là toàn dân, không bất kỳ tập thể nào là toàn dân, chính là như thế. Dân chủ chỉ đi đôi với toàn dân, không thể đi đôi với cá nhân hay tập thể hữu hạn nào, đó cũng chính là như thế. Ý thức hệ hay học thuyết cũng chỉ liên quan đến sự đúng sai của người đó, không liên quan đến sự đúng sai của tất cả mọi người, của toàn thể nhân loại, của toàn bộ lịch sử cũng chính là như thế. Người ta có thể hi sinh quyền lợi riêng cho quyền lợi chung, hi sinh cá nhân cho toàn cục, nhưng không thể nào ngược lại. Không thể chỉ vì cá nhân ông Mác, không thể chỉ vì học thuyết ông Mác mà coi đó như là thánh phán, là chân lý vĩnh cửu của dân tộc hay của loài người là điều tối ư u tối và mù quáng. Những kẻ nào nói Các Mác là thiên tài thực chất cũng chỉ là những kẻ nịnh bợ và dốt nát cũng chính là như thế. Một dân tộc Việt Nam thông minh, những con người Việt Nam thông minh không bao giờ lại ngây thơ, ấu trĩ hay kém tri thức khoa học và triết học giống kiểu như thế.

    ĐẠI NGÀN
    (12/5/12)

  4. Đại Việt says:

    K/g Bác Bùi Tín,
    Gợi ý của Bác cho ĐCSVN là rất đúng song với những cái đầu lú như ô. Trọng và bọn quan tham của ĐCSVN thì cũng là đàn gẩy tai trâu mà thôi.Không bao giờ chúng nó chịu từ bỏ quyền lợi cá nhân và gia đình chúng cả, một khi trong tay nó còn nắm giữ quân đội và công an.Chúng tôi chỉ hy vọng vào tầng lớp cấp tiến của dân tộc trong trí thức,lực lượng vũ trang.v.v..trong và ngoài nước sớm giác ngộ hãy từ bỏ chế độ thối nát , từ bỏ những lợi lộc nhỏ bé của cá nhân đứng lên thay đổi chế độ cứu nguy Dân tộc và Đất nước.” Hào Kiệt nước Nam ” thời nào cũng có đó là niềm tin tưởng của toàn Dân Việt.Bọn CS chóp bu ngoan cố vì quyền lợi cá nhân phe nhóm sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát trong thời gian gần đây nhất,mong Bác Tín gữi gìn sức khỏe để về Hà nội dự ngày vui của Dân tộc tại QT Ba đình.

  5. s says:

    Việt Nam -Trung cọng – Cu Ba – Bắc Triều Tiên – Lào . Nhưng Lào nước nào có tiền nhiều viện trợ thì dụ được . Hiện nay Lào được các nước như TQ – VN – Thailan giúp tiền của xd cơ sở hạ tầng ,hiện nay TQ đang manh nha tìm cách đồn trú tại Lào .VN thì ôm chân TQ . Bắc Triều Tiên cũng ôm chân TQ , nhưng thời Kim Jong In cũng nghi ngờ TQ , Cu Ba thì đang khủng hoảng KT nhưng vì ở ốc đảo sát nách Mỹ bị cấm vận nên người dân nơi đây cũng chịu ảnh khổ sở trăm bề …vì chịu nhiều sự áp bức của chế độ độc đảng . VN thì quan tham níu giữ đảng cs đễ tồn tại và hưởng lợi một số quan tham chóp bu , đễ phục vụ nhóm lợi ích và thực hiện theo chế độ phong kiến cha truyền con nối ,nay gọi là nhóm ( COCC )

Phản hồi