|

Câu hỏi của anh chàng bán hot dog

 

Chắc các bạn cũng biết, tôi là chủ một xe bán hot dog ở thủ đô Washington Mỹ.

Với những bạn chưa biết hot dog, tôi xin cóp vài hàngdựa vào Wikipedia: hot dog là một loại thức ăn nhanh của Mỹ, gồm một ổ bánh mì mềm (bun) dài bằng gang tay kẹp một thỏi xúc xích cũng mềm, làm bằng thịt bò nghiền và được hâm nóng. Các thứ đi kèm khi ăn hot dog gồm có mù tạc,nước sốt cà chua, hành, mayonnaise, dưa cải xanh hay dưa cải chua của Đức (sauerkraut). Ai muốn thứ gì đi kèm thì tùy gu.

Tại sao không gọi xúc xích mà gọi dog? Tục truyền rằng, dạo đầu thế kỷ 20, di dân từ Đức vào Mỹ đã mang món này vào quê hương thứ hai – giống như di dân tỵ nạn CSVN nhập phở sau 75 – có tin đồn di dân Đức đã dùng thịt chó để làm ra món này, vì thời đó người Đức xem thịt chó là bình thường, vô tư.

Riết rồi thành quen, dân Mỹ bèn gọi là chó nóng, thay vì xúc xích nóng, nhằm phân biệt với các loại bánh mì kẹp thịtkhác.

Hot dog trở thành món ăn bình dân, rẻ tiền, ăn lúc nào cũng được, ăn chơi cũng được mà ăn no cũng được. Thường thường dân Mỹ ăn hot dog đệm thêm một lon Coca thật lạnh mới đúng điệu, giống như thuốc lá đi kèm cà phê.

hotdog

Các bạn đừng tưởng tôi bán những món rẻ tiền như vậy mà không kiếm bộn bạc đâu. Một cái hot dog tôi bán 3 đô, một lon Coca tôi bán 1 đô, tổng cộng là 4; trong khi tôi mua sỉtại các vựa chưa tới 1 đô. Washington là thành phố du lịch, du khách đổ về rần rần, từ 50 tiểu bang, từ hơn 100 nước trên thế giới, ai cũng muốn biết thủ đô của Mỹ nó tròn hay méo, chụp vài tấm hình trước cây bút chí, điện Capitol…, tải ngay lập tức về quê nhà để chứng minh tớ đã đến rồi đấy nhé.

Dù Washington có nhiều xe hot dog chiếm lĩnh nhiều góc đường khác nhau, chủ nhân các xe hot dog thuộc nhiều quốc gia khác nhau, nghề này vẫn kiếm ăn được, nhất là vào mùa hè, du khách xếp hàng dài trước các xe.

 

Các bạn thử tính đi, trung bình mỗi ngày mùa hè tôi bán được từ 300 đến 400 phần, mỗi phần tôi lời được 3 đô, nếu trừ đi các chi phí – hàng họ, thuế chỗ, xăng nhớt, điện ga, vân vân – thì bét lắm tôi cũng bỏ túi được 800 tiền tươi, né thuế.

Vì thế, các bạn đừng ngạc nhiên khi thấy vợ chồng tôi vào những tháng lạnh, ít du khách hơn, buôn bán hơi slow, vợ chồng tôi thường nghỉ bán, để xe hot dog ở nhà, đi du lịch, khi thì Âu châu, khi thì Nam Mỹ, Đông Nam Á. Chúng tôi cũng đi Việt Nam làm từ thiện trong vai ‘doanh nhân thành đạt.’

Thế nhưng mục đích của tôi ở đây không phải để khoe công chuyện làm ăn ở quê hương thứ hai.

Cái nghề của tôi cho tôi cơ hội tiếp xúc với đủ mọi hạng người, đủ mọi sắc dân trên nước Mỹ và trên thế giới. Càng bán lâu chừng nào tôi càng biết những đặc tính, thói quen của từng loại người. Sắc dân này thì keo kiệt, sắc dân kia thì hào phóng. Có loại triệt để theo cá nhân chủ nghĩa, lớn nhỏ trai gái gì cũng vậy, mỗi người một phần; có loại người theo tinh thần cộng đồng, hai ba người share nhau một phần. Sắc dân này thì ăn to nói lớn, sắc dân kia thì kín đáo, ít nói.

Thế nhưng câu chuyện của tôi không phải về nhân chủng học hoặc xã hội học.

Trong số khách hàng của tôi cũng có những người đến từ Việt Nam. Tôi có thể chia họ làm hai thành phần. Thứ nhất là du khách cưỡi ngựa xem hoa hoặc đi công táctrong một vài tuần, thứ hai là sinh viên du học đã ở Mỹ một hai năm. Thành phần nào cũng có kẻ giàu người nghèo, không phải ai đi Mỹ cũng thuộc diện lắm bạc nhiều tiền.

Tôi thường tranh thủ để gieo vào đầu họ một vài ý tưởng để họ hoặc ngại ngùng né tránh, hoặc thấy cũng có lý, mang theo ý tưởng đó khi trở về.

Đối với khách hàng Việt Nam nào mà tôi thấy ‘low tech’, trước khi đưa lon Coca cho họ, tôi hỏi anh chị muốn Coca hay Pepsi, nếu họ hỏi tại sao thì tôi trả lời, thì Pepsi cũng là nước giải khát có mùi vị từa tựa, anh chị đã biết Coca rồi thì thử thưởng thức Pepsi mới biết cái nào ngon dở.Cũng may là có Pepsi cạnh tranh với Coca, nếu thằng Coca cứ một mình một chợ thì nó muốn chém mình giá nào cũng được.

Đối với khách hàng Việt Nam nào mà tôi thấy ‘high tech’, hay dùng ‘Fây’, tôi khen cái Samsung dùng Android của bạn tốt đấy nhỉ. Cũng may trên thị trường có iPhone lại có Android, nhờ vậy chúng mình mới có giá cả cạnh tranh, có nhiều app để nghịch, nếu chỉ có mình iPhone chiếm lĩnh thị trường thì nó chặt bao nhiêu mình cũng phải đưa cổ cho nó chặt, đúng không bạn?

Gặp một bạn khác, tôi hỏi: bạn có biết Dân biểu Cao Quang Ánh không? (Đúng ra là tôi dùng ‘Hạ nghị sĩ’ theo kiểu Hà Nội cho anh bạn đó dễ hiểu). Dạ biết chú, ông ý ở bang Louisiana phải không chú? Chính xác! Sao hả chú? Bạn có nghĩ là nếu cái ông Ánh này mà còn ở bên Việt Nam thì chức Chủ tịch huyện ông ta vẫn chưa nắm được chứ đừng nói chi Hạ nghị sĩ liên bang?

Thậm chí có những bạn thích lối nói chuyện cà tửng của tôi, xin phép ‘selfie’ với tôi một phát, lấy hậu cảnh là chiếc xe hot dog. Có bạn sẽ bảo tôi nó chụp ảnh để nó đưa cho công an cửa khẩu Tân Sơn Nhất, tống cổ người trong ảnh trở về Mỹ về tội tuyên truyền chống chế độ. Nhưng tôi đã có câu trả lời, tôi chỉ trò chuyện về thị trường, về xã hội thôi chứ có đụng chạm gì đến chính trị đâu.

Đi đêm cũng có ngày gặp ma các bạn ạ.

Hôm nọ, gặp lúc thưa khách, tôi có trao đổi với một anh bạn trẻ, chắc là U30 cao hay U40 thấp gì đó, về chuyện giàn khoan. Tôi phàn nàn là giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, ngư dân ngày ngày bị bắt nạt như thế này mà lòng dân thì thờ ơ, lãnh đạo thì người nói thế này người nói thế khác, quốc tế nó muốn giúp Việt Nam mà Việt Nam thì cứ õng a õng ẹo, cứ như cái điệu này mà tiếp tục thì sẽ mất nước để giữ đảng quá.

“Không thể xảy ra chuyện đó đâu chú ơi.” Anh bạn phán.

“Sao vậy?” Tôi hỏi.

“Hồi xưa thời vua Quang Trung của mình, nội bộ Việt Nam cũng đâu có đoàn kết gìđâu. Ngay chính trong gia đình Nguyễn Huệ cũng năm người mười ý, ngoài Bắc thì Lê Chiêu Thống đã bán đứng cho Tàu. Ấy vậy mà chỉ 55 ngày Quang Trung đã đánh tan quân nhà Thanh không còn manh giáp.”

“Thế à?”

“Chưa hết đâu chú. Dưới thời Lê Lợi, nếu dân mình tài giỏi thì đâu đến nỗi Nguyễn Trãi phải than ‘Ngặt vì, nhân tài như là mùa thu, tuấn kiệt như sao buổi sớm…’ vậy mà cũng xóa sổ được bao nhiêu vạn quân Minh đấy chú.”

 

Sau khi nghe anh bạn này chứng minh, tôi không còn cách nào khác hơn là cám ơn, cầu mong, hy vọng, và tuyên bố với anh rằng phần hot dog và Coca của bạn hôm nay free, do tôi chiêu đãi.

Là người dốt về lịch sử, hôm nay tôi xin thành khẩn khai báo với các bạn đọc danchimviet.info để nhờ các bạn chỉ giáo cho tôi liệu những kinh nghiệm lịch sử đó có đúng hay không, chúng ta có hy vọng gì lập lại lịch sử trong cái vụ giàn khoan hiện nay hay không?

© Đàn Chim Việt

26 Phản hồi cho “Câu hỏi của anh chàng bán hot dog”

  1. Tiến Văn says:

    Ông chủ “hot dog” bị anh bạn trẻ kia cho ăn “bánh lú” hay “bánh vẽ” rồi trong khi đó ông đãi anh ta phần hotdog và lon Coca là đồ thứ thiệt. Tiếc quá! Cái loại “bánh lú” này ở Việt Nam dân mình ăn nhiều ớn lên đến tận cổ. Cái “bánh lú” này mà ăn vào thì lên cơn “tự sướng” và quên mất việc mình đang bị bóc lột tận xương tủy. Đói rả mắt ra, đi làm tôi tớ cho người khác mà cứ ra đầu ngõ là gặp anh hùng, tiến sĩ. Ngày xưa chỉ có giặc ngoại xâm là phải lo, trong khi ngày nay dân mình phải chịu một cổ 2 tròng, ngoài bọn Khựa lại còn có thêm bọn Vẹm. Cái tròng bên trong mới là khốn nạn hơn cái tròng ngoài. Ngày xưa đám Lê Chiêu Thống chỉ là một đám nhỏ, lưa thưa vài người chứ bọn Vẹm ngày nay đông như quân Nguyên mà lại vũ trang tận răng. Vừa hó hé là công an, dân phòng đến hỏi thăm sức khỏe ngay. Nhẹ thì tù mọt gông, nặng thì cho đi mò tôm hay đi tàu suốt về thăm ông bà. Vừa ló đầu ra thì đã bị “bụp” thì lấy đâu ra Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung? Không tháo được cái tròng bên trong thì đừng hòng nói đến việc thoát cái tròng bên ngoài.

  2. GIÓ NGÀN says:

    HOT DOG

    Anh chàng “hot dog” kia ơi
    Một mình một cõi dưới trời tự do !
    Hai tay chèo một con đò
    Khác nào lèo lái một xe bánh mì !
    Thượng vàng hạ cám kể chi
    Có bầu nhiệt huyết chia thì cùng ta !
    Khác nào thợ hớt gốc đa
    Cạo đầu thiên hạ xót xa mỗi ngày !
    Ừ hay quả cũng là hay
    Quê người run rủi riêng tây nỗi niềm !
    Mặc cho “chó nóng” nằm im
    Ai người khoái khẩu cùng tìm về ta !
    Thênh thang cũng một sơn hà
    Chiếc xe bốn bánh vẫn là niềm vui !

    LÁ NGÀN
    (14/7/14)

  3. Tiến Văn says:

    Ông chủ “hot dog” bị anh bạn trẻ kia cho ăn “bánh lú” hay “bánh vẽ” rồi trong khi đó ông đãi anh ta phần hotdog và lon Coca là đồ thứ thiệt. Tiếc quá! Cái loại “bánh lú” này ở Việt Nam dân mình ăn nhiều ớn lên đến tận cổ, ăn đến ớn chè đậu luôn. Cái “bánh lú” này mà ăn vào thì lên cơn “tự sướng” và quên mất việc mình đang bị bóc lột tận xương tủy. Đói rả mắt ra, đi làm tôi tớ cho người khác mà cứ ra đầu ngõ là gặp anh hùng, tiến sĩ. Ngày xưa chỉ có giặc ngoại xâm là phải lo, trong khi ngày nay dân mình phải chịu một cổ 2 tròng, ngoài Tàu Khựa lại còn có thêm bọn Vẹm. Cái tròng bên trong mới là khốn nạn hơn cái tròng ngoài. Ngày xưa đám Lê Chiêu Thống chỉ là một đám nhỏ, lưa thưa vài người chứ bọn Vẹm ngày nay đông như quân Nguyên mà lại vũ trang tận răng. Vừa hó hé là công an, dân phòng đến hỏi thăm sức khỏe ngay. Nhẹ thì tù mọt gông, nặng thì cho đi mò tôm hay đi tàu suốt về thăm ông bà. Vừa ló đầu ra thì đã bị “bụp” thì lấy đâu ra Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung? Chừng nào tháo được cái tròng bên trong thì mới nói đến việc thoát cái tròng bên ngoài.

  4. Nịch sử nập nại says:

    Người Chiêm Thành chờ đợi ngày tái sinh của Chế Bồng Nga .

    Người Mông Cổ chờ đợi ngày tái sinh của Thành Cát Tư Hãn .

    Chờ nhìn quê hương sáng chói lần nữa . Chờ đã bao năm, chờ đã bao năm, chờ đã bao năm ….

  5. Hồ Bác Cụ says:

    Ông bán Hotdog ơi!!! Nắng và Mưa ngày nay cũng đã khác xưa rồi, ông ạ!!! Ngày xưa, chiến tranh 2 bên chỉ có cung tên giáo mác gậy gộc, do đó, ai mưu trí hơn, bền bỉ hơn, có lòng dân ủng hộ, thì có thể giành lại độc lập. Nhưng ngày nay thì nhân dân VN ta đừng hòng….mà có hotdog mà ăn, nếu bị Tàu xâm lăng. Đất cũng còn không có để mà…Cạp nữa là!!!! Vũ khí của 2 bên chênh lệch nhau xa lắm, bọn Tàu chỉ bóp mũi là bọn CSVN thành BBQ hết!!!! Điều lạ và rất đáng nói ở đây, đó là Tàu đâu có mạnh bằng Mỹ, vậy mà đảng súc vật CSVN không sợ Mỹ mà lại đi sợ Tàu. Tại sao vậy??? Vì bọn chúng và Hồ chí minh bán nước cho Tàu thì Tàu mua và chung tiền cho Hồ chí minh và đảng CSVN rồi, trong khi đó cho dù VNCH “cố gắng” bán nước cho Mỹ nó cũng chả thèm mua. Lỡ ăn quịt của thằng to con khỏe hơn mình, thì phải sợ chứ sao????? Quân đội thì chỉ lo đi chiếm đất của dân chia chác cho nhau, côn an thì lo bảo vệ đảng để còn tiền, vũ khí thì đi mua đồ cũ rỉ sét, chính vì biết mình không có ai chống lưng, vũ khí yếu kém, cho nên bọn CSVN bảo đảm sẽ “cố gắng kềm chế tối đa”, cho dù có phải Bác Cụ bọn Tàu, chúng cũng sẽ làm.

  6. noileo says:

    Một vài trong những điều khác nhau giữa thời kỳ Vua Quang Trung đại phá quân Thanh và trước đó, với thời kỳ giàn khoan HD 981 hom nay, khiến cho hơi khó suy đoán một sự lập lại của lịch sử trong công cuộc chống tàu cộng xâm lược ngày nay, là:

    ở thời kỳ trước đây, không có “2 đảng anh em”, không như bây giờ Tàu cộng có cả một đảng Việt cộng đàn em sẵn sàng làm tôi mọi cho tàu cộng, thao túng VN, xử dụng nhân dân đất nước VN làm công cụ phục vụ cho quyền lợi Trung cộng.

    Ở thời kỳ trước không có cuốn “địa lý lớp 9″. Ở thời kỳ trước, vì không có “đảng anh em”, không có cái “môi hở răng lạnh”, không có cái “16 vàng 4 tốt”, người dân VN không bị “trên”, đồng lõa với tàu, dùng cái “môi hở răng lạnh” & “16 vàng 4 tốt” lừa bịp che dáu người dân về dã tâm của TÀU, nên, mặc dầu có người VN như Lê Chiêu Thống, thì đó cũng chỉ là cá nhân, ngoài ra, người dân VN, Vua quan VN đều hiểu rõ, ta với tàu là kẻ thù truyền kiếp,

    Ở thời kỳ trước không có giặc nội xâm, không có giặc tham nhũng, người VN, nước VN hoàn toàn tự lực tự cường về kinh tế, chính trị, quốc phòng…

    quan quyền phong kiến nếu có “tham nhũng” thì cũng “dựa vào sức mình là chính”, khác với bây giờ, quan quyền cộng sản phải dựa vào sự chống lưng của tàu là chính

    Ở thời kỳ trước, ngoại trừ một vài chức quyền trung ương cần phải giao cho “tôn thất”, ngoại giả, còn có hệ thống thi cử, tuyển lựa nhười tài ngoài dòng họ nhà Vua, ra làm việc nước,

    Ngày nay, mọi chức quyền, từ trung ương ba đình đến làng xã xa xôi đều do bọn đảng viên cộng sản đần độn tham tàn nắm giữ

    ở thời kỳ trước, tàu mang quân sang VN gây chiến tranh nóng, trực tiếp tấn công VN, người dân VN không bị lừ dối về cái tình hữu nghị nào cả, họ có phản ứng ngay, còn ở thời kỳ này, tàu chỉ cần “nắm” mấy tên đầu lĩnh đảng Việt cộng đàn em là xong việc,

    cũng như ở giai đoạn 1950 trứoc đây, Tàu cộng Mao trạch Đông chỉ cần nắm đuọc Việt cộng Hồ chí minh, nắm đuọc bọn cộng sản VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu, là xong việc.

    Với kết quả của hội nghị Giơ ne vơ 1954 chia cắt VN tại vỹ tuyén 17, Tàu chiếm đuọc vùng lãnh thổ của Việt nam ở phía bắc vỹ tuyến 17, dựng nên ở đó nhà cầm quyèn VNDCCH tập 2, đặt ách cai trị cộng sản lên miền bắc VN (*), đó là Mao trạch Đông đã hoàn tất một kỳ công cho nước Trung hoa, mà trước đó không một Vua tàu nào đạt được, mà lại không phải tốn một giọt máu lính tàu nào,

    chỉ cần mấy viên tướng tàu chịu khó xa vợ con một thời gian, sang VN, cầm theo cái lệnh bài có tên mao trạch Đông trên đó, điều khiển tay sai Hồ chí minh & Võ Nguyên giáp làm bung xung cho tàu, thu gom xương máu VN làm công cụ chiến tranh cho tàu, chết thay cho lính tàu, đánh quân Pháp cho tàu thong thả tiến vào VN.

    Người ta nói, nếu như ở hội nghị giơ ne vơ 1954 mà Pháp cương lên một chút, đòi tới vỹ tuyến 19 thì Mao Trạch Đông cũng chịu, vì Tàu chỉ muốn lấy vùng lãnh thổ VN mà tàu cho rằng, tuyên truyền rằng, đó là lãnh thổ cũ của tàu, ngoài ra, vùng lãnh thổ phía dưới, ở phía nam, là do các Vua Chúa nhà NGuyễn tạo nên, là đất đai lãnh thổ của riêng VN, tàu không dám đụng tới.

    Đâu có dè, qua năm 1958 thì Việt cộng Hồ chí minh & Việt cộng Phạm văn đồng, bọn cộng sản VNDCCH dâng luôn HS & TS cho tàu

    Đâu có dè từ 1990 bọn cộng sản VN, Việt cộng Nguyễn văn Linh, Việt cộng Võ văn kiệt, bọn nam kỳ phản bội, bọn cộng sản VNDCCH phản quốc, VC Lê Đức Anh, VC Đỗ MƯời lại dâng cho Tàu trọn vẹn cả VN gồm 2 miền bắc nam VN, gồm cả biển Đông ….

    —–

    (*)không có bọn cố vấn Trung quốc vỹ dại, không có súng ống đạn dược trung cộng, thì có mà đến tết ma rốc Việt cộng Hồ chí minh mới đuọc làm Lê Chiêu Thống đệ nhị, theo gót mấy viên tướng tàu vào Hà nội lấy lại ngôi chủ tịch nước dựng nên VNDCCH tập 2,

    mà trước đó, khi chưa có Trung cộng chống lưng, Việt cộng Hồ chí minh đã dâng VNDCCH tập 1 cho thực dan Pháp qua bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946, rước Pháp vào Hà nội ngày 19-5-1946,

    mà để khỏa lấp tội ác phản quốc cho Việt cộng Hồ chí minh, bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian đã bịp bợm gọi ngày 19-5 là “sinh nhật bác Hồ chí minh”, gọi bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946 là “bằng chứng pháp lý” cho “tính chính danh của Việt cộng & VNDCCH”, vì qua bản văn có lô gồ của nhà nước Đại Pháp, các chức sắc của VNDCCH đuọc cùng ký tên với các chức sắc của bộ thuộc địa Pháp, mặc dầu là cùng ký tên trên một bản văn tự bán nước.

    Nếu phải gọi bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946, bản hiệp ước Patenotre thứ 2, bản hiệp ước Patenotre tân thời, là một “bằng chúng pháp lý”, thì đó là bằng chứng pháp lý đánh dấu sự chấm dứt của nhà nước VNDCCH tập 1.

    Thì đó là bằng chứng pháp lý đánh dấu ngày Việt nam bị đặt vào vòng nô lệ Pháp lần thứ 2 sau khi VN đã giành lại đọc lập kể từ ngày 11-3-1945 theo bản Tuyên Ngôn Độc lập do Vua bảo Đại tuyên đọc trong ngày 11-3-1945, sau khi chế độ thực dân Pháp & nhà cầm quyền thục dân Pháp đã sụp đổ, đã hoàn toàn cáo chung trên toànm cõi Việt nam kể từ ngày 10-3-1945.

    Ngày 11-3-1945, Vua bảo Đại đưa ra bản Tuyên NGôn Độc lập của Việt nam, tuyên bố xé bỏ các hòa ước bất bình đẳng đã ký với thục dân Pháp từ thế kỷ trước, tuyên bố Việt nam Độc lập, lấy quốc hiệu là Đế Quốc Việt nam,

  7. việtcộng says:

    Kinh-nghiệm của lịch-sử chưa chắc là đúng.Ai đó dựa vào lịch-sử là để ru ngủ đến với những kẻ hèn nhác,bi-quan để có một giấc mơ chống ngoại-xâm như chuyện thần-thoại của trẻ con…thì đó là vgcs,chỉ có lủ khốn nạn đó thì luôn vô trách nhiệm với dân-tộc họ,chúng chỉ quan tâm đến có được bao nhiêu tiền trong túi áo nhà băng…chúng chỉ muốn có quyền lực trong tay để khủng bố lương dân và bốc lột.
    Chắc-chắn là không có hy-vọng lập lại lịch-sử trong chuyện giàn khoan rồi…chỉ có đem bom ra đó mà cho nó nổ..hoặc bắn ra đó vài cái hỏa tiển…nhưng mà nói cho vui vậy thôi.Làm người VN thì ai cũng biết rỏ bộ mặt của bọn vgcs cầm quyền chúng thuộc loại dị chủng nào.

    Đã đảo việt cộng bán nước…người dân hảy đứng lên đạp đổ chúng

  8. Buá tạ says:

    Tôi xin mách nước với ông chủ “Hot Dog ” … Quả là đúng như vậy, trong quá khứ , Việt Nam mình đã từng đánh bọn xâm lăng nhiều pha chí tử.
    Nhân tài thời nào cũng có…
    Có cái điểm khác thường la` ngày xưa cầu người tài ra giup nước. Nếu cần thi` giao luôn ngôi vua và kiếm baú cho, để an dân mà diệt bọn xâm lăng ( Lý Chiêu Hoàng )
    Còn thơi này thi` …. đám lãnh đạo Việt Cộng đầu óc tối tăm hủ lậu, chỉ biiết giử cái ghế cuả mình cho chắc để có miếng ăn ngon, có mấy em chân dài mà hưởng …. Hể thấy có nhân tài nào lấp lo’, chúng ” question mark ” ngay và …..chặt ngay… (Hê, tính bứng cái ghế cuả tao hả ??? …)
    Vậy thử hỏi nhân tài nào có được cơ hội để “trừ gian dẹp loạn”, phang cho bọn Chệt thêm một đòn chí tử đây ?

    (Nếu ông chủ “Hot Dog” đọc cái còm này mà thấy khoaí caí … con mắt thi` free cho mình một cái combo nghe (Hog dog & Pep) Khi nào xuyên bang sẽ ghé ngang “pick up” )

  9. AQuang says:

    Không biết có còn nhiều người còn biết lịch sử Việt nam không. Nghe nói là lịch sử không được dạy trong các trường?

  10. Thanh Phamt says:

    Người Việt không mến yêu

    Tìm về cội nguồn dân tộc Việt
    Kìa là hùng sử ca Lý Thường Liệt
    “Nam Quốc sơn hà Nam Đế cư”
    Biết bao nhiêu điều ta mến yêu
    Hội Nghị Diên Hồng với bao anh hùng hào kiệt

    Trần Hưng Đạo bao lần phá quân Nguyên
    Bắc Bình Vương Lê Lợi diệt quân Minh
    Vua Quang Trung Nguyễn Huệ đuổi quân Thanh
    Bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước
    Bao xương máu tổ tiên ta đã đổ
    Để lại dải giang sơn gấm vóc hôm nay
    Và một lũ “Bội Tình” mà bạn thấy!

    Ôi sao quá mỉa mai để làm người Việt!
    Phải rồi làm sao ta yêu thương cho được
    Bọn giặc cộng mọi rợ hung tàn
    Dối gian man trá đê hèn
    Bán nước cho kẻ thù truyền kiếp bắc phương?
    Hành xử như thời tiền sử
    Dơ dáy bệnh hoạn vô nhân tính
    Đểu giả tàn ác hợm hỉnh thổ tả
    Đồ súc sinh Hồ Chí Minh!

    Nhưng ta vẫn còn có hai cụ Phan
    Phạm Hồng Thái Nguyễn Thái Học Cô Giang
    Bảy mươi hai chiến sĩ ở Hoàng Sa
    Tướng Nguyễn Khoa Nam hùng dũng hiên ngang
    Bao Anh Hùng liệt sĩ cho tới ngày nay
    Việt Khang Đinh Nguyên Kha
    Nguyễn Văn Hải Điếu Cày
    Uy vũ bất năng khuất!

    Hai ngàn năm trước có Hai Bà Trưng
    Cùng Triệu Trinh Nương sừng sửng
    Thì những Anh Thư nước Việt hôm nay
    Đỗ Thị Minh Hạnh Nguyễn Hoàng Vy
    Nguyễn Phương Uyên Phạm Thanh Nghiên
    Tạ Phong Tần Bùi Thị Minh Hằng
    Và hàng hàng nữ lưu nước Việt
    Đâu sá gì phận má hồng!

    Thời nào cũng sản sanh hào kiệt
    Đất nước ta đang hồi mạt vận
    Nên bạn thấy toàn là bè lũ mẹ rượt
    Nhưng nầy bạn Tuấn Khanh ơi
    “Hết cơn bỉ cực tới thới lai”
    Một ngày không xa lắm trong tương lai!
    Tôi mong lắm, mong lắm thay!

    T.Phạm
    http://sangcongpha1.wordpress.com/

Phản hồi