|

Thư gửi bé Đậu

Be Dau

Con thương yêu của bố,

Khi sinh con ra trên đời này thì bố mẹ đã đến tuổi có thể sắp có cháu, đó là một thiệt thòi rất lớn với con. Mẹ hay đùa là bố mẹ chỉ còn khoảng ba chục năm nữa ở bên con, biết làm sao được với số phận con nhỉ. Nhưng bố vẫn ngàn lần cảm ơn số phận đã mang con đến cho bố mẹ, bố chấp nhận những khó khăn không thể tránh khỏi khi mai này con lớn lên trong cảnh cha già con cọc. Chính vì thế bố muốn viết thư này cho con để mai sau, khi nhỡ ra con còn chưa hiểu việc đời mà bố đã đi xa thì đây là những dòng tâm tư để con hiểu được lòng bố.

Con được sinh ra trong hoàn cảnh xã hội rất rối ren, lòng người ly tán, đất nước bị xâm lăng. Gia đình mình vốn thuộc loại công thần trong xã hội miền Bắc, được nhiều người quyền cao chức trọng cũng như người dân nể trọng. Nếu xã hội vẫn bình bình như trước đây thì đó là một lợi thế mà chắc chắn con sinh ra sẽ được đủ đầy hơn mọi người. Nhưng than ôi, cái chế độ mà gia đình ta cũng như nhiều gia đình khác đổ cả máu và mồ hôi để phụng sự nó hàng chục năm về trước đã không còn vì đất nước, vì nhân dân nữa. Người ta đã phản bội tất cả những gì đã hứa với dân để vun vén cho quần thần, cho gia tộc của họ. Tham nhũng tràn lan, đạo đức băng hoại, tài nguyên kiệt quệ, công nhân làm đĩ, nông dân ăn mày, trí thức hạ mình, tổ quốc lâm nguy, nợ nước ngoài đến đời con chắc chắn chưa trả được.

Tất cả những điều đó là hậu quả của sự nói dối. Người ta nói dối để có nhiều người ủng hộ cách mạng cướp chính quyền. Người ta nói dối để dân tộc lao vào đánh nhau như quân thù hòng phục vụ mưu đồ của nước lớn. Người ta nói dối để giữ vững quyền lực sinh sát điều khiển xã hội muôn đời. Người ta nói dối để người dân tự hào trong vũng lầy nghèo đói. Kẻ nào dám thốt lên sự thật ngược ý họ thì không những bản thân mà gia đình sẽ khốn nạn. Thế rồi khi sống trong sự dối trá hơn nửa thế kỷ, cả xã hội dần quên đi những gì thuộc về quy luật của tự nhiên, đó là sự thật. Không có sự thật thì vĩnh viễn không cái gì có thể tồn tại và phát triển được. Cái cây muốn tồn tại được thì cái rễ phải lần tìm đến chỗ có nước, cái lá phải vươn đến ánh mặt trời. Sẽ ra sao nếu nó bị đánh lừa đến chỗ không có nước, không có nắng… con người cũng như vậy thôi con ơi.

Sự thật là điều kiện sống còn để mọi cơ thể sống trong tự nhiên hay cấu trúc xã hội phát triển. Mọi cơ thể sống thì phải có sự trao đổi chất, nếu thông tin phản hồi méo mó thì mọi cấu trúc sống sẽ không thể tự hấp thu hay loại bỏ những gì cần thiết trong quá trình tồn tại và phát triển. Xã hội loài người cũng vậy, và vì thế sự thật mới quan trọng đến nhường nào. Thế mà vì sự thật, đã bao người thức tỉnh vùng lên đấu tranh trong xã hội để rồi nhận lấy kết cục bi thảm khôn lường. Cũng có những người vì mạng sống của họ, vì gia đình của họ, họ phải chấp nhận sống chung với sự giả dối. Bố không trách họ vì quyền được sống của mỗi con người là tối cao, nhưng nếu cứ chấp nhận mãi như vậy thì hậu quả đã rõ ràng. Đó chỉ là cách sống mòn và thế hệ sau đã lãnh đủ.

Bố có thể có nhiều lựa chọn. Nếu chấp nhận cuộc sống giả dối, tung hô những điều dối trá, tận dụng những quan hệ và lợi thế sẵn có thì sẽ chả thiếu thứ gì. Rồi khi mai này đất nước tan hoang, ta có thể ra nước ngoài sinh sống không cần biết nước Việt ra sao. Rồi con sẽ được sống trong môi trường bình yên với những điều kiện giáo dục, y tế, văn hóa tốt nhất. Nhưng con ơi, không ai chọn được tổ quốc, không ai lựa được gia đình. Bố yêu con như thế nào thì bố cũng yêu mảnh đất này như thế. Bố không thể chấp nhận làm kẻ bỏ chạy mà phải chiến đấu bằng được để giữ mái nhà tổ quốc này cho con. Bố không thể nhởn nhơ sống cho riêng mình khi xung quanh toàn khổ đau và nước mắt. Đối với bố đó không phải là hạnh phúc. Bố ước gì con được sống trong một tương lai tốt đẹp hơn bố. Con được sống trong tình thân ái, trong niềm tin, niềm hân hoan và những thứ mà một con người đáng được hưởng.

Có thể bố sẽ thất bại. Có thể bố sẽ không được ở bên con ba mươi năm còn lại như dự tính. Nhưng dù thế nào bố cũng đã quyết định thế rồi, và nếu cuộc đời con gặp những khó khăn vì bố gây ra thì xin con hãy nhớ về một ông bố đã tuyệt vọng chiến đấu để con có cuộc sống hạnh phúc đích thực mà tha thứ cho bố.

Bố yêu con rất nhiều, bé Đậu tuyệt vời của bố!

Hà Nội
2h30 sáng ngày 30/7/2014

Đăng với sự đồng ý của tác giả Nguyễn Lân Thắng

 

7 Phản hồi cho “Thư gửi bé Đậu”

  1. Dân Việt says:

    Chuyện Kể Cùng Con Cháu

    Năm ấy giao tranh vừa chấm dứt
    Hoà bình đã ký tại Pari
    Hai miền Nam Bắc đâu về đó
    Ngưng bắn dừng quân rửa chiến y.

    Miền Nam trở lại nếp thanh bình
    Êm đềm vui cảnh hết đao binh
    Chỉnh tranh thành phố, xây đường sá
    Đâu biết ngoài kia giặc vẫn rình.

    Cuộc chiến tương tàn giữa Bắc Nam
    Do phe Cộng sản động lòng tham
    Miền Nam trù phú thơm lành quá
    Như miếng mồi ngon trước kẻ gian.

    Nên dù mới ký xong hoà ước
    Giặc vẫn còn nuôi cái ý đồ
    Mở mang bờ cõi cho Vô sảnChuyện Kể Cùng Con Cháu

    Năm ấy giao tranh vừa chấm dứt
    Hoà bình đã ký tại Pari
    Hai miền Nam Bắc đâu về đó
    Ngưng bắn dừng quân rửa chiến y.

    Miền Nam trở lại nếp thanh bình
    Êm đềm vui cảnh hết đao binh
    Chỉnh tranh thành phố, xây đường sá
    Đâu biết ngoài kia giặc vẫn rình.

    Cuộc chiến tương tàn giữa Bắc Nam
    Do phe Cộng sản động lòng tham
    Miền Nam trù phú thơm lành quá
    Như miếng mồi ngon trước kẻ gian.

    Nên dù mới ký xong hoà ước
    Giặc vẫn còn nuôi cái ý đồ
    Mở mang bờ cõi cho Vô sản
    Đến tận Miền Nam của Tự do.

    Rồi một mùa xuân năm bảy lăm
    Kinh hoàng đổ ập xuống miền Nam
    Từng đoàn thiết giáp từ phương bắc
    Tràn xuống như cơn lốc bạo tàn.

    Dân tộc hãi hùng cuộc biển dâu
    Miền Nam hạnh phúc, đẹp, sang, giàu
    Ngập chìm tăm tối như miền Bắc
    Trở thành hành khất giống như nhau.

    Chỉ có bọn người gây chiến chinh
    Phản nòi theo Các mác Lê nin
    Hồ hởi vênh vang mừng chiến thắng
    Dưới cờ liềm búa đảng “quang vinh.”

    Từ đó hai Miền thành nạn nhân
    Của nền chuyên chính đảng lưu manh
    Nhân danh chủ nghĩa phường vô sản
    Cướp sạch sành sanh cả nước, dân.

    Từ đó quê hương chìm tang tóc
    Địa ngục trần gian trên núi sông
    Triệu người vượt biên tìm đường sống
    Thế giới năm châu cũng chạnh lòng.

    Các con chớ có quên nguồn gốc
    Ta là dân Việt cháu Hùng Vương
    Tránh loài quỉ đỏ nên lưu lạc
    Mong ngày quang phục lại quê hương

    Blog Phan Huy MPH
    http://fdfvn.wordpress.com

  2. NGÀN SƯƠNG says:

    TẠI SAO PHẢI NÓI DỐI ?

    Tại sao con người phải nói dối
    Vì con người không có tự do
    Thứ tự do tối thiểu
    Để tự lựa chọn giữa điều thiện và điều bất thiện trong đời !

    Vì cớ gì con người phải nói dối ?
    Bởi vì ngay từ đầu đã có người không thiện
    Rồi nó như một thứ bệnh lây truyền
    Cứ mỗi ngày nó một lan ra và thêm nặng !

    Con người phải nói dối là ý nghĩa làm sao ?
    Vì phải có cái miếng ăn để sống
    Vì cần phải có quyền hành để tự mãn
    Vậy nói dối mới có thể được thăng tiến và leo cao !

    Nên nó là một thứ bệnh trầm kha ?
    Nhưng vẫn không phải là thứ bệnh di truyền
    Mà nó chỉ là thứ bệnh lây truyền
    Thứ bệnh lây truyền đi theo đường miệng !

    Nhưng vật gì điều khiển cái miệng con người ?
    Đó phải chăng là dạ dày hay chỉ do não bộ
    Đúng thì quả thật cả hai
    Bởi dạ dày cần phải được no còn não bộ thì buộc cần phải đói !

    Vậy thì ra nói dối là dại hay khôn ?
    Ừ đó có thể dại, mà cũng có thể là khôn
    Khôn là để nhằm kiếm cơm, và cũng để hòng có lợi cho mình
    Còn dại, vì phải bất chấp mọi người, bất chấp cả toàn xã hội !

    Nên thà cứ phải chọn cái khôn lõi
    Còn hơn là chọn cái dại, vì không thể ích lợi gì cho mình
    Cho dù tự mình biết là kẻ xấu xa
    Và tự mình biết thật chỉ là đồ đê hèn và ích kỷ !

    Nhưng ở đời có biết đâu mà tường
    Cái dạ dày thì khi nào lại biết đạo lý
    Chỉ có lý trí mới hẳn biết điều là thật, điều gì là không
    Nhưng nếu không hề ai dạy cho thì cũng lấy gì mà biết !

    Nên thôi, vốn nói dối là thứ bệnh lan truyền
    Bởi nó phải chịu một cái dốt lúc ban đầu
    Hay tại vì cái tham vọng đầu tiên
    Vậy thì muốn thành công, làm gì mà lại không nói dối !

    Vậy nên nói dối cũng là khôn, mà cũng là ngu là như thế ?
    Ừ đó là sự khôn lõi
    Còn ngu chính là làm hại con người
    Và do bênh lan truyền nên cũng khiến mọi người ai cùng nói dối !

    Tức có cái dối bị bắt buộc, mà cũng có cái dối bởi cầu an ?
    Dối bắt buộc chính là vì lợi quyền
    Còn dối cầu an là vì sợ hãi chứ sao
    Và nói chung, nói dối vốn chỉ là hèn hay cũng chỉ là gian ngoan, đúng là như thế !

    Vậy thì chừng nào con người hết nói dối ?
    Đó là khi con người trưởng thành và có hiểu biết
    Tức con người có độc lập tự do và không sợ hãi điều gì
    Không còn dối trá nữa, đó cũng là cách giải phóng con người và xã hội !

    SƯƠNG NGÀN
    (31/7/14)

  3. Vọng Kiến Quốc says:

    Chào anh Nguyễn Lân Thắng

    Đọc thư của Anh viết cho con thơ mà tôi cứ ngỡ là Anh đang “răn dậy và cảnh cáo” các vị lãnh đạo đảng, nhà nước CSVN!

    Trích; “Nhưng than ôi, cái chế độ mà gia đình ta cũng như nhiều gia đình khác đổ cả máu và mồ hôi để phụng sự nó hàng chục năm về trước đã không còn vì đất nước, vì nhân dân nữa. Người ta đã phản bội tất cả những gì đã hứa với dân để vun vén cho quần thần, cho gia tộc của họ. Tham nhũng tràn lan, đạo đức băng hoại, tài nguyên kiệt quệ, công nhân làm đĩ, nông dân ăn mày, trí thức hạ mình, tổ quốc lâm nguy, nợ nước ngoài đến đời con chắc chắn chưa trả được“.

    Chua xót quá! Nhưng có đoạn này tôi xin được “sửa đổi” để góp ý cùng Anh cho phù hợp với thực tế ;

    “Tất cả những điều đó là hậu quả của sự dối trá, lừa gạt. Người ta nói dối để lôi kéo nhiều người ủng hộ, hầu cướp chính quyền qua mỹ từ “cách mạng”. Người ta nói dối, xuyên tạc sự thật, để đẩy dân tộc lao vào đánh nhau, “chống Mỹ-Ngụy cứu nước” như quân thù hòng phục vụ mưu đồ của nước lớn.”

    “Người ta dối trá, lộng giả thành chơn để giữ quyền lực sinh sát, điều khiển xã hội muôn đời. Người ta nói dối, huyền hoặc, để người dân “tự hào” trong vũng lầy nghèo đói, bạc nhược! Kẻ nào dám thốt lên sự thật ngược ý họ, thì không những bản thân mà gia đình sẽ khốn nạn”! (Buồn thật).

    Nhưng thưa anh Nguyễn Lân Thắng! Lỗi này là “tại ta” tất cả, đã góp bàn tay xây dựng nên cái chế độ CSVN man rợ này!

    Không lẽ bây giờ Anh và các cụ “Lão thành cách mạng” chỉ biết ngồi than thân trách phận, để cho đám người vô nhân bạc nghĩa CSVN đè đầu cỡi cổ, làm khổ nhân dân và đất nước?

    Tại sao chúng ta không can đảm, cùng nhau đứng lên bóp mũi cho nó chết càng sớm càng tốt, để lập công chuộc tội, cứu đất nước và dân tộc?

  4. TVU says:

    Cam On Su Can Truong DA va SE DOI DAU VOI NHA CAM QUYEN Viet-Nam cua Anh CHO MOT DAT NUOC VIET-NAM TUOI SANG TRONG TUONG LAI.

    Xin ON TREN LUON CHUC LANH CHO ANH & GIA DINH

  5. Ban Mai says:

    Anh Nguyễn Lân Thắng ơi,

    Những lời anh viết cho con gái còn măng thơ từ gan ruột cho biết con đường anh đã chọn và rất mong đấy không phải như lời trăn trối! Tiếc thay cũng có người xuất thân, gần như anh và đã đi được một đoạn đường khá ‘hoành tráng’, nhưng nửa chừng bỏ cuộc, cao bay xa chạy khỏi đất nước. Quê hương đang cần sự dũng cảm, kiên trì và còn có những lời tâm huyết gửi con (như anh) thì chắc chắn mọi dối trá phải sụp đổ. Vì sự thật là chân lý! Nước Việt phải đứng vững ngàn năm anh ạ!

  6. Tạp chí Cộng sản says:

    Bạn đã viết một bài rất hay và cảm động, bạn là người rất tốt, mọi lời khen tụng thật bằng thừa. Chúc bạn lên đường may mắn.
    Mến bạn,

  7. VC xiết họng,bịt miệng dân says:

    “Bố có thể có nhiều lựa chọn. Nếu chấp nhận cuộc sống giả dối, tung hô những điều dối trá, tận dụng những quan hệ và lợi thế sẵn có thì sẽ chả thiếu thứ gì ” . ( Trich )

    VC Vây Chặt Kinh Tế Các Nhà Dân Chủ
    29/07/2014 –VB

    HANOI — Nhà nước CSVN áp dụng chính sách bao vây kinh tế các nhà bất đồng chính kiến: cấm làm việc cho tổ chức, cá nhân nước ngoài tại Việt Nam.

    Nghĩa là, các nhà bất đồng chính kiến — thí dụ, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu — từng bị “xử lý” vì liên hệ tới an ninh quốc gia, sẽ bị cấm làm việc cho bất kỳ người hay tổ chức nước ngoaì tại Việt Nam, kể cả văn phòng bất vụ lợi hay các hãng bảo hiểm, khoa học, văn hóa… nước ngoài.

    Thí dụ, Luật sư Lê Công Định và Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung tuy đươc ra tù, nhưng vì là cựu tù liên hệ tới an ninh quốc gia nên sẽ bị cấm làm việc cho bất kỳ tô chức phi chính phủ nào và bị cấm tư vấn pháp luật nước ngoài. Nghĩa là, công ty trong nước không dám thuê, và sẽ bị cấm làm cho công ty nước ngoài. Nghĩa là, kiến thức của LS Định và Kỹ sư Trung kể như gác lại.

    Bản tin trên Báo Chính Phủ có tựa đề “6 đối tượng không được làm việc cho tổ chức nước ngoài tại Việt Nam” hôm 28-7-2014, trích:

    “…Nghị định quy định 6 nhóm đối tượng không được phép làm việc cho tổ chức, cá nhân nước ngoài tại Việt Nam….

    …Năm là, người đã bị xử lý kỷ luật về hành vi tiết lộ bí mật nhà nước hoặc an ninh quốc gia.

    Sáu là, người đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự, người đang chấp hành bản án hình sự của Tòa án hoặc người chưa được xóa án tích, chưa hết thời hạn, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định theo quy định của pháp luật hình sự.

    Theo Nghị định, tổ chức nước ngoài tại Việt Nam là các cơ quan, tổ chức nước ngoài đã được cấp có thẩm quyền của Việt Nam cho phép hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, bao gồm: Cơ quan đại diện ngoại giao, cơ quan lãnh sự nước ngoài, cơ quan đại diện các tổ chức quốc tế thuộc hệ thống Liên hợp quốc, các tổ chức khu vực, tiểu khu vực; Văn phòng thường trú các cơ quan thông tấn, báo chí, phát thành, truyền hình nước ngoài; tổ chức quốc tế, tổ chức liên Chính phủ, tổ chức thuộc Chính phủ nước ngoài; tổ chức phi chính phủ nước ngoài được cơ quan có thẩm quyền cấp phép hoạt động tại Việt Nam; Văn phòng đại diện hoạt động không sinh lời tại Việt Nam của các tổ chức kinh tế, thương mại, tài chính, ngân hàng, bảo hiểm, khoa học – kỹ thuật, văn hóa, giáo dục, y tế, tư vấn pháp luật nước ngoài.

    Nghị định có hiệu lực thi hành từ ngày 15/9/2014.”

    Người trong nước không dám thuê, và cấm làm cho quốc tế dù là về giáo dục, y tế… Nghĩa là, bị xiết bao tử.

Phản hồi