|

Điện Cẩm Linh bày đặt một hệ tư tưởng Nhà nước và không ngại dùng côn đồ đàn áp những người đối lập

Pierre Avril – Ký giả báo Le Figaro ở Maxcơva

Phong Uyên dịch tổng hợp

Quảng trường đỏ. Ảnh mang tính minh họa. Ảnh wiadomosci.dziennik.pl

Quảng trường đỏ. Ảnh mang tính minh họa- wiadomosci.dziennik.pl

Trên đại lộ Sakharov ở Moscova, nơi mà tháng 12 năm 2011 đã có tới hơn một trăm ngàn người biểu tình chống chính quyền Poutine, một bức tranh khổng lồ được dựng trên một bức tường, đập vào mắt mọi người. Bức tranh vẽ những con cá răng đao mang màu sắc quốc kỳ Mỹ bị nghiến nát trong một máy xay thịt quay tít. Cách đó mấy trăm mét, trên đại lộ vòng đai thứ nhất, một tấm hình cũng đồ sộ như vậy tưởng niệm những chiến sĩ trong cuộc thế chiến thứ Hai. Tấm hình này có chua một thông điệp rõ ràng hơn : ” chúng tôi không bao giờ quên các anh và chúng tôi rất hãnh diện vì các anh.”

Từ khi Liên Sô sụp đổ, chưa bao giờ mà đầu óc người Nga lại bị ứ đầy một hệ tư tưởng như vậy, hệt như trong thời kỳ mà những nhà lãnh đạo Sô viết, bằng ma lực của miệng lưỡi, đã muốn tạo ra một ” con người mới “. Tất nhiên là ở thời buổi này, các nhà tư tưởng của điện Cẩm Linh không thể có một tham vọng như vậy,. Cách đây không lâu Putin, chủ nhân điện Cẩm Linh, đã tuyên bố một câu xanh rờn sáo rỗng : ” Chỉ có ý tưởng ái quốc ” mới đủ khả năng ” thống nhất ” dân tộc Nga. Ngày 26 tháng Năm, chủ tịch Ủy ban Điều tra, Alexandre Bastrykin, đưa ra khuyến nghị yêu cầu thiết lập một ” hệ tư tưởng Nhà nước “, ôm tất cả trong tay mọi lãnh vực được coi là thuộc thẩm quyền của một Sa hoàng, đi từ kinh tế học qua nhân khẩu học tới sinh thái học . Vị chủ tịch ” Ủy ban Điều tra ” này, được coi là cột trụ của một cơ cấu bao gồm cả Công an lẫn Tư pháp , còn muốn tạo cho ” Hệ Tư tưởng ” một sức mạnh “pháp ly” nữa.

Hiện thời thì hệ tư tưởng này chỉ là một thuyết hổ lốn trộn lẫn những nhớ tiếc thời Sô viết với những khẳng định những giá trị thời Sa hoàng, cộng với những kích động về đạo giáo, bất chấp những cái trái ngược nhau nằm trong cái món tả pí lù này . Vì vậy sự tưởng niệm gia đình Sa hoàng Romanov được đặt ngang hàng với sự tưởng niệm những người đã ra lệnh ám sát Sa hoàng là những người Bônsêvic, những ông chủ tương lai của Liên Xô ! Còn Stalin, người đã mưu toan chia đôi Âu châu với Hitler năm 1939, thì lại được coi là hiện thân của cuộc đấu tranh chống ” chủ nghĩa Phát xít và chủ nghĩa Quố xã ” – nơi phát động những chủ nghĩa này chính là Kiev ( bị Maxcơva đổ điêu như vậy vì Ucrania chống Nga. Lnd ) -.

Lãnh tụ đảng cộng sản Nga Guennadi Ziouganov, người thừa kế của một cơ cấu đã đầy ải trong Goulag cả mấy trăm ngàn linh mục – bị coi là ” tàn dư của những giai cấp đang giãy chết ” – bắt đóng cửa gần 40 ngàn nhà thờ, mới đây lại đem hình ảnh chúa Giêsu-Kitô ra đề cao, coi Chúa như là ” người Cách mạng đầu tiên ” của thời đại mới. Ngay cả thời kỳ ” đại khủng bố ” (1937-1938), khi mà 100 ngàn linh mục bị xử bắn, giáo chủ Kirill cũng chỉ nhớ đó là thời kỳ mà “sức mạnh quân sự ” của Nhà nước (Liên Xô) được tăng cường. Kirill muốn đối chọi “mẫu hình Kitô giáo ” (kiểu Nga) với tình trạng tinh thần ở Phương Tây hiện thời “quá là kinh khủng ” và cho là nhờ mẫu hình này mà giáo hội Nga sống sót được dưới thời Liên Xô.

Vị cầm đầu Giáo hội Nga vừa mới được Putin mời giữ một chân trong một tổ chức Nhà nước. Tổ chức này có 2 nhiệm vụ : Hướng dẫn một đường lối giáo dục. Bảo vệ tiếng Nga. Đây là một vấn đề ” an ninh quốc gia “, vị chủ nhân điện Cẩm Linh nói vậy. Vị lãnh đạo tinh thần Kirill được thể, đưa ra khuyến nghị cần phải làm một danh sách ” đúng với tôn chỉ của Giáo hội” (canonique) chỉ gồm những tác phẩm cổ điển. Chỉ những tác phẩm văn chương này mới được dạy trong các trường học. Phải loại bỏ hết những tác phẩm “tân thời ” quá bị khái niệm hóa “.

Với một ” đường lối chính trị theo đúng ” Hệ tư tưởng” như vậy, thì dù ngoại bang ( Tây phương ) có tung ra rất nhiều tiền cũng vô ích, sẽ không làm cho nước Nga mất ổn định được “, vị chủ tịch Ủy ban Điều tra Alexandre Batryskine nói một cách thích thú như vậy. Theo các nhà Cẩm Linh học, cái ” mặt trận đối nội ” mới này còn có tính cách thời sự hơn nữa khi mà cả nước đang xa lầy. Đúng là chính quyền nước Nga, để đảm bảo tương lai, cần phải bới quá khứ.
Emmanuel Grynszpan – Maxcơva

Cách đây mấy tuần, họ bị những kẻ hành hung tạt thuốc cồn Iode, vứt bột và trứng, bị đánh đập túi bụi trước cặp mắt giễu cợt của công an. Chỉ khi nào bị ngã xuống đất và bị những gót giày đá nhừ tử thì công an mới can thiệp. Họ là mấy chục người gồm những trí thức, những người bảo vệ nhân quyền, những người đối lập Nga. Những người đánh đập họ thuộc về những tổ chức, những nhóm nhỏ. Những tốp người này biểu lộ một cách hung hăng sự ủng hộ Putin của mình và dĩ nhiên là được sự bao che đầy thiện cảm của các lực lương giữ gìn trật tự.

Bị đánh đập ngày 16-3 ở Grosny, Igor Kaliapine, giám đốc một tổ chức phi chính phủ Ủy ban chống tra tấn, đã phải đợi 2 tháng mới được Tòa án Tchetchen công nhận là Công an sở tại đã không theo đúng luật khi từ chối không mở cuộc điều tra. Ngay tháng sau, nữ văn sĩ Lioudmina Oulitskaia, người được gắn đệ tứ Bắc đẩu bội tinh Pháp, bị tạt thuốc cồn Iode và bị NOD, một tổ chức mà khẩu hiệu là ” Phải trao ngay toàn thể quyền hành cho Putin ” chửi bới. Ngày 17 tháng Năm, Alexei Navalny bị “đón tiếp” một cách dữ tợn ở phi rường Anapa bởi một nhóm người bận đồng phục truyền thống Cosaque. Navalny và những người đồng bọn bị đè xuống đất và một người trong bọn bị đánh đập tơi bời phải nhập viện.

Lần nào cũng vậy, những nạn nhân đều than là Cảnh sát hoàn toàn lãnh đạm, làm ngơ, kiếm cách từ chối không chịu ghi đơn kiện. Và lần nào cũng vậy, những đài truyền hình chính, dưới sự kiểm sát của điện Cẩm Linh, đều câm lặng không bao giờ nói đến những cuộc hành hung. Nhà chính trị học Masha Lipman thấy đang tạo ra ” một xu hướng rất nguy hiểm, vì người hành hung người khác thấy mình tha hồ hành động mà không bị trừng phạt, sẽ khiến có nhiều người bắt chước đẻ chỉ biết giải quyết những bất đồng bằng võ lực, tạo ra một vòng xoáy hung bạo mỗi ngày một lớn, vượt ra ngoài mọi kiểm sát “. Chuyên về nghiên cứu chính quyền Nga, Masha Lipman thú nhận không biết ai đứng sau những hành động hung bạo cũng như không biết có mối liên lạc giữa điện Cẩm Linh và những nhóm côn đồ này không. ” Nhưng điều hiển nhiên là những người hành hung đều được hưởng một sự che chở, chứ nếu không thì những lực lượng giữ gìn trật tự đã có một cách xử sự khác. Khi mà đối lập biểu tình thì công an tức khắc đập thẳng cánh, dù chỉ là vài ba cá nhân “, bà Lipman đưa ra nhận định như vậy.

Alexei Navalny chỉ rõ ràng ngay tức khắc ai là đầu não vụ hành hung ở phi trường Anapa. Chả ai khác ngoài vị Viện trưởng viện Kiểm sát Nga Iouri Tchaika. Những người đối lập, sau một cuộc điều tra, đã phanh phui ra những mối liên lạc giữa ông này với giới kinh tài và giới tội phạm Nga. ” Những người hành hung chúng tôi chả dính dáng gì đến những người cosaques cả “, Leonid Volkov, một cộng sự viên thân cận với Navalny, cùng đi với Navalny ở Anapa khẳng định như vậy. ” Những người này được tòa hành chính Anapa trả lương khá cao. Họ xử sự như Công an. Ở nước độc tài nào cũng có công an riêng như vậy. Hệt như vậy ở Đức vào những năm 1930 và ở Tây Ban Nha vào những năm 1960. Đó là những tổ chức bán quân sự được chính quyền cho phép làm những hành động hung bạo và chính quyền phủi tay làm như không biết để không phải chịu một trách nhiệm nào “, một nhà đối lập nói toạt móng heo như vậy.

Nguồn Le Figaro ngày 30-5-2016

© Phong Uyên

© Đàn Chim Việt

6 Phản hồi cho “Điện Cẩm Linh bày đặt một hệ tư tưởng Nhà nước và không ngại dùng côn đồ đàn áp những người đối lập”

  1. MAI NGÀN says:

    Nhưng tới giờ Việt Nam vẫn còn chưa sáng suốt để nhận ra con đường phát triển của nhân loại nhằm áp dung cho đất nước của mình. Như Tổng thống Putin của Nga tới nay cũng còn mơ hão một ý hệ nhà nước cho toàn dân huống gì là Việt Nam. Não trạng quân chủ phong kiến phương Đông nó vẫn khác hẳn với não trạng dân chủ tự do và khoa học của phương Tây là như thế đó.

    PHƯƠNG NGÀN
    (13/6/16)

    • Tudo.com says:

      Thật ra Putin cũng như Tập Cận Bình không có mơ ý hệ ý hẹo con khỉ khô gì nữa đâu, nhưng họ bày trò mị dân để che đậy tự ái dân tộc mà thôi. Nhìn lại lịch sử từ thế kỷ 19 đến nay, xã hội Nga xã hội Trung Hoa càng cách mạng càng đẫm máu, càng cải cách càng độc tài và càng thục lùi so với Tây phương.
      Putin bực tức khi thấy báo chí Tây phương moi móc sự hiện hình Stalin của ông ta làm cho xã hội Nga yếu kém, dân Nga bị coi rẻ nên ông ta đánh động lòng tự ái dân tộc. Nhưng Putin rất mâu thuẫn, vì ông ta biết rằng xã hội Tây phương, nhất là Mỹ được như ngày hôm nay là nhờ sự tự do mở rộng trong khi ngược lại ông ta chủ trương độc tài khép kín.

  2. ĐẠI NGÀN says:

    CHÍNH TRỊ TIÊN TIẾN VÀ CHÍNH TRỊ LẠC HẬU

    Thời đại nào cũng vậy, chính trị tiên tiến là chính trị tự do dân chủ, chính trị lạc hậu là chính trị độc tài ý thức hệ. Tự do dân chủ có nghĩa mọi người sinh ra đời đều bình đẳng nhau, cùng kết hợp nhau để sống và phát triển khách quan tự nhiên. Quyền lực chung của xã hội là do mọi người cùng tương thuận, tức bầu cử dân chủ, không ai có quyền hành riêng nào để áp đặt ý chí hay ý muốn, thị hiếu riêng của mình lên cho mọi người khác bất chấp nguyện vọng của họ.

    Trong khi đó chính trị độc tài ý thức hệ thì một thiếu số nào đó trong xã hội nhân danh một ý thức hệ nào đó để áp đặt lên xã hội một cách độc đoán. Ngày xưa thời quân chủ phong kiến, vua quan nhân danh thần quyền để tự ý cai trị dân theo ý mình. Đó chỉ là kiểu nhân danh, làm gì có thần quyền thật sự trong chính trị. Còn thời cận đại, các chủ nghĩa quốc xã, phát xít, cộng sản mác xít cũng nhân danh hệ tư tưởng mà mình thị hiếu để áp đặt, cưỡng chế lên xã hội một cách độc đoán.

    Thật ra ý thức hệ chỉ là hệ tư tưởng của một cá nhân nào đó đề ra cho xã hội, nó có thể chỉ là chủ quan hay riêng biệt. Nhưng trong tôn giáo ý thức hệ chỉ là sự mời gọi, sự thuyết phục, không phải sự bạo lực, sự cưỡng chế như trong chính trị. Các ý thức hệ chính trị đều dùng bạo lực để cưỡng chế xã hội, đó là điều sai trái vì cách thức đó là phản lại tự do dân chủ, phản nhân văn, phi khoa học. Như Engels, Hitler, Moussolini đều chủ trương dùng bạo lực. Các Mác chủ trương dùng độc tài chuyên chính giai cấp nhằm khống chế toàn xã hội.

    Thực chất mọi con người sinh ra đời đều tự do và bình đẳng. Mọi ý nghĩa giai cấp hay tầng lớp xã hội chỉ có về sau do kết quả của bao nhiêu yếu tố khác nhau mà không cá nhân có thể hoàn toàn chủ động được. Do vậy ý nghĩa tự do dân chủ và ý nghĩa hòa hợp toàn xã hội là bản chất tiên tiến nhất của mọi xã hội. Trái lại tính cách dùng ý thức hệ chủ quan nào đó để áp đặt, cưỡng chế lên toàn xã hội đều phi lý, phi nhân, phản khách quan khoa học vì không bất kỳ ai có quyền gì để tự tiện, tùy tiện làm như vậy.

    Quan điểm chuyên chính vô sản của Mác là quan điểm hết sức bậy bạ. Bởi vô sản không bao giờ là bản chất của xã hội. Giai cấp vô sản thật ra chỉ là thành phần thiểu số ban đầu của xã hội tư bản mới phát triển. Đó là giai tầng còn nhiều mặt hạn chế, không phải là tầng lớp ưu tú của xã hội thời đó. Thế nhưng Mác mê tín vào biện chứng luận của Hegel, mù quáng vào lý thuyết phủ định của phủ định, cho rằng phủ định của tư bản, tư sản phải là vô sản và cộng sản, nên công nhân phải là giai cấp tiên phong lãnh đạo xã hội. Đó chỉ là quan điểm thần bí, dốt nát, phản thực tế, phản xã hội, phản khoa học khách quan. Bỏi vì luôn phải là tầng lớp ưu tú của bất kỳ giai cấp nào cùng kết hợp lãnh đạo xã hội trong thể chế tự do dân chủ mà không phải kiểu độc tài mê tín và ngu dốt của Mác.

    Putin ở Nga ngày nay cũng là người cộng sản mác xít cũ, cũng đương hô hào lại việc sử dụng một ý thức hệ nhà nước mới cho nước Nga. Đó quả là một quan điểm phản động chẳng khác gì quan điểm phản động ngày xưa của Mác. Bởi như vậy sẽ lấy sự chủ quan ý thức hệ cá nhân hay tập thể nào đó để thay vào cho ý nghĩa tự do dân chủ phát triển và tiến bộ. Đó lại kiểu tôn giáo hóa chính trị dưới một hình thức mới như chính Mác ngày xưa đã làm. Chính trị kiểu tôn giáo hóa là kiểu chính trị đặc biệt phản động vì nó đi ngược lại mọi sự phát triển bình đẳng, tự do và dân chủ của mọi người dân và toàn xã hội, nó chỉ có lợi cho một thiểu số nhân danh, lợi dụng điều đó để ngồi lên đầu lên cổ toàn xã hội nhằm hưởng lợi đối với tất cả mọi người. Chính trị thời Trung cổ tại châu Âu là lối chính trị kiểu lạc hậu như thế.

    THƯỢNG NGÀN
    (12/6/16)

  3. Minh Đức says:

    Trích: “Họ là mấy chục người gồm những trí thức, những người bảo vệ nhân quyền, những người đối lập Nga.”

    Những người bảo vệ nhân quyền và đối lập là những người ảnh hưởng văn hóa Tây Phương. Văn hóa Nga không có ý niệm về nhân quyền và không chấp nhận dân khác ý kiến với chính quyền. Ảnh hưởng của thời đại Phục Hưng, Lý Tinh từ Tây Âu không lan đến Nga. Ảnh hưởng này chỉ lan đến Ba Lan rồi ngưng. Trong khi tại Tây Âu,. trí thức, cá nhân tranh đấu cho quyền của cá nhân, lên tiếng chỉ trích giáo hội, chính quyền thì tại Nga vẫn là Nga Hoàng với chế độ nông nô. Vào thế kỷ 19, nhiều người quí tộc Nga trẻ đượ c đi du học ở Pháp, họ học được tư tưởng phóng khoáng ở Tây Phương nhưng khi về nước họ không áp dụng vào xã hội Nga. Vì tư tưởng phóng khoáng ở Tây Âu là dân đối kháng với quí tộc và tăng lữ. Còn quí tộc Nga học tư tưởng này về chỉ nói chuyện với nhau để tỏ ra mình là văn minh, mình cập nhật kiến thức với thế giới chứ không thể cho nông nô nhiều quyền hơn. Cho nông nô có nhiều quyền tức là làm hại quyền lực địa vị của quí tộc.

    Những người tranh đấu cho nhân quyền tại Nga ngày nay mang số phận của trí thức Tây Âu vào thế kỷ 18, 19 và họ phải đi con đường của trí thức Tây Âu, khởi đầu từ thế kỷ 18, 19, không có đường tắt. Đảng Cộng Sản Nga cũng nói là giải phóng giai cấp lao động mà thật sự đâu có giải phóng gì. Người dân dưới chế độ cộng sản đâu có tự do hơn thời vua chúa mà còn ít tư do hơn. Cộng Sản Nga cũng đâu có đi tắt được.

    • DẶM NGÀN says:

      CON ĐƯỜNG PHÁT TRIỂN CỦA LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

      Con đường phát triển của lịch sử nhân loại thật ra chỉ có một. Chỉ có một con đường chính, còn bao nhiêu là những con đường nhánh. Nhưng những con đường nhánh chỉ là những con đường cụt. Trên con đường phát triển chung duy nhất đó, có thể có người đi trước, có người đi sau, có người vượt lên, có người chậm lại, nhưng đó là điều kiện, năng lực hay hoàn cảnh riêng của mỗi người, không phải cứ đi trước là đi trước mãi, không phải cứ đi sau là đi sau mãi, chỉ tùy mình có đi đúng hướng hay không vậy thôi.

      Con đường phát triển đó ngày từ đầu đã rẽ thành hai nhánh khác nhau, nhánh phương Đông và nhánh phương Tây. Con đường phương Tây là con đường mang tính tuệ, lô-gích, nên cuối cùng phương Tây phát triển mạnh về khoa học kỹ thuật, và cuối cùng là nền tự do dân chủ. Đó là trường hợp của châu Âu và Bắc Mỹ. Con đường đó bắt nguồn từ ý nghĩa tư duy thuần lý của người Hy lạp, và được các nươc phương Tây gìn giữ và phát triển, phát huy cho mãi tới ngày nay.

      Trái lại con đường của phương Đông là con đường cảm tính, nông nghiệp lạc hậu và dậm chân tại chỗ. Cuối cùng vẫn là tính cách chậm tiến và khuynh hướng độc tài chính trị. Giả dụ nếu không có sự bứt phá của chế độ thực dân thuộc địa xuất phát từ phương Tây, phương đồng sẽ vẫn mãi lạc hậu trong cơ chế quân chủ phong kiến và cuối cùng cũng chẳng biết đi về đâu. Sự kiện xã hội thuộc địa thực chất là con dao hai lưỡi mà phương Tây mang lại cho phương Đông, nó vừa là yếu tố thức tỉnh, vừa là yếu tố hi sinh và mất mát.

      Học thuyết Mác là học thuyết phát sinh từ phương Tây, nhưng cuối cùng chỉ có phương Đông bị lậm còn phương Tây thì không hề màng đến. Nga là nước lạc hầu phương Đông khi áy đã lậm đầu tiên, cũng như bên cạnh đó là Trung Quốc cùng số nước nhỏ khác trong đó có Việt Nam. Đó chỉ là do não trạng của phương Đông không theo kịp phương Tây, đặc biệt là Tây Âu về ý nghĩa phát triển và nhận thức cũng như tinh thần khoa học. Nước Việt Nam ban đầu phải chịu lép vế và thua đau trước thực dân Pháp, cuối cùng lại bị lậm bởi nước Nga và Trung Quốc trong phong trào cộng sản quốc tế, âu đó cũng là hoàn cảnh lịch sử khách quan cũng một phần do não trạng của người Việt Nam như đã nói.

      Bây giờ thì mọi chuyện qua rồi nhưng kết quả của lịch sử thì vẫn còn đó. Đã từng một thời kỳ Việt Nam đua theo Nga và Tàu để chưởi các nước phương Tây là tư bản, là đế quốc. Bây giờ thì Liên Xô cũng đã không còn còn Trung Quốc cũng đã chuyển hướng. Thế nhưng con đường đã đi qua thì có bao giờ quành trở lại được nữa. Ngay như cả nước Nga mà hiện nay còn chưa bỏ được não trạng phương Đông, não trạng phong kiến lạc hậu, huống gì là Trung Quốc. Nga đã chơi trò Ukraina, còn Trung Quốc thì chơi trò Hoàng Sa và Trường Sa với Việt Nam. Nhưng tới giờ Việt Nam vẫn còn chưa sáng suốt để nhận ra con đường ph

  4. Nguyễn Kim Nên says:

    Hoàn toàn giống côn đồ được công an bảo trợ ở Việt Nam.

    Bọn cộng sản, tân cộng sản, cựu sộng sản, cộng sản biến thể, độc tài phát xít đều có những tổ chức, những hoạt động giống hệt nhau. Chúng đều là những con sói ghẻ ăn xác chết, những con thú xám xịt, bệnh hoạn của mọi xã hội.

Phản hồi