|

Chiến dịch vận động nhân quyền tại Tòa Bạch Ốc

Tuy tôi ghi danh với đài truyền hình SBTN-DC để đi vào Tòa Bạch Ốc (TBO) ngày 5 tháng 3, nhưng tôi đại diện cho Mạng Lưới Nhân Quyền. Có 165 đại biểu được chánh thức có giấy mời vào, nhưng giờ chót, có thêm 30 thành viên cộng đồng và báo chí từ xa đến cũng được lọt vào sổ. Cho nên con số đại biểu lên đến gần 200 người tất cả. Sự việc nầy xẩy ra là đễ đáp ứng lại chiến dịch ký tên Thỉnh Nguyện Thơ (TNT/Petition, We The People, TBO tạo dựng lên) mà nhạc sĩ Trúc Hồ chủ xướng kêu gọi Tổng Thống Obama can thiệp trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang và các nhà đấu tranh đang ngồi tù tại Việt Nam Cộng Sản.

Sau bốn ngày vận động ráo riết thì TNT được hơn 25.000 chữ ký, một kỷ lục chưa từng thấy trong lịch sử Hoa Kỳ. Vì thế, Tòa Bạch Ốc  ngỏ ý mời NS Trúc Hồ và 100 người Việt đại diện vào Nhà Trắng để có một cuộc gặp gỡ. Đến ngày hẹn đi vào Tòa Bạch Ốc là ngày 5 tháng 3,  sau ba tuần lễ, thì TNT đã có trên 130,000 chữ ký. Đó là một hiện tượng  xuất chúng nói lên lòng hăng say yêu nước và sự đòan kết, tranh đấu của tòan thể người Mỹ gốc Việt trên tất cả các tiểu bang tại Hoa Kỳ.

Hơn nữa, có bà Bảo Khánh, Giám Đốc Đài Việtnam Sydney Radio, bên Úc Châu, cũng như ông Đỗ Thông Minh bên Nhật và ông Lại Thế Hùng từ Paris đến, đứng bên ngoài Nhà Trắng, để yểm trợ một ngày lịch sử tranh đấu cho nhân quyền của tất cả nguời Việt, chẳng những tại Hoa Kỳ, mà còn lan rộng trên cả năm châu thế giới.

Chủ đề cuộc gặp gỡ trong Nhà Trắng được gọi lả Briefing with National Vietnamese American Leaders trên màn ảnh chiếu trên tường phòng họp TBO. Trước khi mở đầu cuộc gặp gỡ nầy thì anh Trúc Hồ tưởng mình đi lầm phòng vì anh giải  thích trên đài SBTN-DC sau đó, là anh không thấy có chữ gì đề cập đến TNT hay hai chữ Nhân Quyền gì cả. Anh yêu cầu Luật Sư Tuyết Dương, nhân viên Tòa Bạch Ốc, một trong những người tổ chức cuộc gặp gỡ nầy, sữa đổi lại là cuộc gặp gỡ với toàn thể người Mỹ gốc Việt – Vietnamese Americans – chớ không phải cho riêng những người lãnh đạo – Leaders – mà thôi.  Họ đã đáp ứng và sửa liền chủ đề nầy đúng theo như lời yêu cầu của anh Trúc Hồ là Briefing with Vietnamese Americans.

Sau khi ông Jon Carson, Director, Office of Public Engagement, tại White House chào mừng quan khách. thì có ba người trẻ lên sân khấu trình bày quan điểm của mình. Cô Cindy Đinh ở Houston, và anh Billy Le ở California nói về quá trình hoạt động nhân quyền của hai người trong Đại học và trong cộng đồng của họ. Người thứ ba là ca sĩ Quốc khanh từ California.

Cô Cindy đề cập đến việc cô vào Liên hiệp Quốc năm 2008 để tranh đấu cho nhân quyền. Cô cầm hình của Cha Lý bị bịt miệng, cũng như cô đi vận động với các dân biểu của cô tại Texas để họ can thiệp thả Cha Lý. Cô cũng đề cập đến Dự Luật Nhân Quyền và kêu gọi những nhà lập pháp ở Texas ký tên thông qua.  Cô cũng có viết thơ yêu cầu Ngoại Tưởng Condi Rice kêu gọi Việt Nam thực thi nhân quyền tại Việt Nam.

Anh Billy Le nói về viêc anh giúp thành lập Hội Sinh Viên Việt Nam tại các Đại Học ở California, góp  sức với người lớn tuổi làm việc chung cùng một mục tiêu là tranh đấu cho nhân quyền. Anh nói anh cũng hợp tác với nhiều nhóm trẻ khác trên thế giới và dùng những kỹ thuật mới, social media, lập thành một mạng lưới kêu gọi giới trẻ trên tòan cầu, tranh đấu cho có nhân quyền tại Việt Nam.

Sau cùng, ca sĩ Quốc Khanh nói là anh dùng lời ca tiếng hát của mình để tranh đấu cho Việt Khang sớm được tự do. Anh nói Việt Khang là nguồn cảm hứng cho anh để anh định rõ vai trò của mình, một công dân được sống trong tự do. Anh kêu gọi tât cả mọi người cùng anh đòi cho bằng đươc sự công bằng để tất cả công dân Việt Nam được sống với quyền tự do tối thiểu của môt con người.

Sau cùng, Đìều Hợp Viên Tuyết Dương nói Việt Khang là ngọn lửa, là cây đuóc soi sáng cho tất cả cộng đồng Việt Nam hợp lại thành một khối đòan kết lớn mạnh để cuộc gặp gỡ lịch sử ngày hôm nay tại TBO được thành hình. Cô cho đó là ngày đẹp đẽ và hãnh diện nhất của cộng đồng Việt Nam.

Lúc đó thì anh Trúc Hồ bỏ ra ngoài phòng họp TBO, đi ra ngoài công viên Lafayette Park, tiếp xúc với hơn một ngàn người Việt, đi từ nhiều tiểu bang đến, đứng trước Nhà Trắng trong cơn  lạnh buốt của tháng Ba. Họ hy sinh, biểu dương nồng nhiệt sự ủng hộ của họ với những đại biểu Việt Nam ngồi bên trong Nhà Trắng để cùng nhau đòi nhân quyền tại Việt Nam. Sau đó, Trúc Hồ cũng giải thích trên đài SBTN-DC là anh giao trọn quyền cho TS Nguyễn Đình Thắng liên lạc với TBO để tổ chức cuộc gặp gỡ nầy. Anh nói là hai người trẻ Cindy và Billy không đi sâu vào đề tài nhân quyền cũng như không đề cập gì đến TNT.

Kế tiếp, diễn giả chánh, keynote speaker, là ông Quintan Wiktorowicz, Senior Director of Community Partnerships, National Security Council (Giám Đốc Thâm Niên về Cộng Đồng, Đối tác thuộc Hội Đồng An Ninh Quốc Gia) tại Tòa Bạch Ốc. Trước hết, ông khen ngợi 130,000 người Việt Nam đồng lòng với nhau hợp tác ký  TNT, chứng tỏ là cộng đồng Việt Nam là một khối rất chặt chẽ và vững mạnh để bênh vực và bảo vệ quyền lợi cho cộng đồng sống tại hải ngoại và tại quê nhà.

Ông mong được partner liên hệ đối tác với công đồng Việt Nam trên ba phương diện. Trước hết là 1) Getting to Know, to build trust, làm quen, hiểu với nhau và gây niềm tin cho nhau, 2) thứ nhì là Action & Engagement, tức là giai đoạn bắt tay làm việc, cùng chung đề cập đến những vấn đề then chốt của cộng đồng, và 3) thứ ba, là Partnership, lập ra một liên hệ đối tác giữa cộng đồng vả TBO giúp cho giới chức phụ trách chánh sách trong chánh phủ hiểu rõ vấn đề để tìm ra những giải pháp chung hữu hiệu hơn.

Ông cũng đề cập đến vấn nạn buôn người trên phương diện tình dục cũng như việc bóc lột lao động. Ông kêu gọi một triệu rưỡi người Việt sống tại Mỹ, trong đó có những người thành công về thương mại như 225.000 Vietnamese businessesvà những người chuyên nghiệp, hãy đứng lên, cùng cất tiếng nói, và take action, hành động tranh đấu bênh vực cho quyền lợi của tất cả được bảo vệ.

Thuyết trình đoàn của nhóm thứ ba gồm có ba giới chức trong Bộ Ngoại Giao (BNG) Hoa Kỳ. Đó là các ông Thomas Debass, Director of Global Partnenrships Initiative, Giám Đốc Đối Tác Toàn Cầu, và ông Eric Barboriak, Acting Director, Office Mainland SouthEast Asia, Văn phòng Đông Nam Á Châu Lục Địa, trong đó có Việt Nam, và cuối cùng là Trợ Lý Thứ Trưởng Ngoại Giao, ông Michael Posner, Bureau of Democracy, Human Rights, and Labor, Văn phòng Dân Chủ, Nhân Quyền, và Lao Động.

Ông Posner là người thương thuyết với các nhà độc tài bên Miến Điện cho đến khi nào bà Aun Sang Su Kyi được thả ra khỏi nhà tù. Ông cũng lót đường cho Ngoại Trưởng Hillary Clinton qua gặp bà Su Kyi, Lãnh Tụ Đối Lập, để Bà nầy được che chở và được tự do vận động tranh cử trong Quốc Hội Miến Điện như hiện nay bà đang làm..

Trước hết, ông Debass cho biết là cách đây bốn năm, bà Ngoại Trưởng Clinton, chủ xướng văn phòng Global Partnership Initiative trong Bộ Ngoại Giao để chánh quyền đặt nặng sự hợp tác rất quan trọng với những nhóm trở thành công dân Mỹ trong cộng đồng Hoa Kỳ. Ông nói có tất cả 62 triệu người Mỹ gốc Phi Châu, Châu Mỹ Latinh, và Á Châu. Ông nói khối mạnh nầy là tài sản và nền tảng (diasporas, assets, bridges), là gạch nối vận động giúp cho chánh quyền Hoa Kỳ thương thuyết trên nhiều phương diện với các quốc gia nguyên thủy mà họ chào đời. Họ giúp đem đến những cải cách và thay đổi dẫn đến dân chủ và hoà bình cho cả hai bên Hoa Kỳ và nơi quê họ sanh ra.

Còn ông Barboriak thì nói đến những hơp tác của các quốc gia trong vùng Đông Nam Á trở thành những liên minh như ASEAN (Hiệp Hội Các Nước Đông Nam Á), làm việc với những cơ quan quốc tế như World Bank, Liên Hiệp Quốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, để các quốc gia trong vùng thành liên minh toàn cầu và trợ gíúpvới nhau (global alliance and global cooperation), thực hiện những chương trình chung, mong đem đến sự cải thiện cần thiết trong đời sống của dân chúng họ. Ông cũng có đề cập đến Việt Nam trong khối đó.

Thứ Trưởng Posner, nói  tổng quát về việc văn phòng ông và nhân viên Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam luôn gặp gỡ, đối thoại thường xuyên với các giới chức Việt Nam về những vấn đề thương mại và nhân quyền ở Việt Nam. Các thuyết trình viên của Bộ Ngoại Giao cũng trả lời  thỏa đáng từng câu hỏi của 30 đại biểu về những vụ đàn áp tôn giáo, về các tù nhân lương tâm, về sự bóc lột lao động, về việc bắt bớ những người thiểu số Kmer Krom và Montagnards, cũng như vể những vụ buôn trẻ em và phụ nữ.

Sau cùng, Bà Christina Lagdameo, Deputy Director, White House Initiative on Asian American and Pacific Islanders, kết luận bằng những lời khen ngơi nồng nhiệt cộng đồng Việt Nam chúng ta đoàn kết vượt bực. Bà làm việc trong ba đời Tổng Thống, từ ông Clinton đến ông Bush, và nay ông Obama, nhưng chưa từng thấy cộng đồng Á Châu nào kêu gọi được hơn một trăm ngàn người ký tên tranh đấu cùng chung một chiến tuyến trong một thời gian hết sức ngắn ngủi như thế nầy.

Bà nhắn nhủ chúng ta tranh đấu cho nhân quyền, chẳng những cho những người bé cổ không có tiếng nói tại quê nhà, mà còn giúp đỡ cho những người làm nail tại Hoa Kỳ, không được vào TBO gặp gỡ với giới chức vì trở ngại ngôn ngữ.  Bà khen ngợi họ cũng là một khối lớn mạnh thành công trong nghề nghiệp, chịu khó làm lụng cực khổ rất nhiều giờ mỗi ngày, và phải ngửi mùi thuốc hóa chất nguy hiểm ngày nầy qua năm kia nên sức khỏe họ bị giảm sút. Bà nhắn chúng ta giúp thông dịch cho họ nếu họ cần, và cũng giúp cho họ hội nhập vào cộng đồng trong xã hội chúng ta đang sống.

Sau hai tiếng đồng hồ tiếp xúc trong Nhà Trắng, chúng ta thấy những chủ đề gì then chốt mà các giới chức trao đổi với chúng ta? Tại sao hai bên TBO và BNG, sau khi thấy con số chữ ký chúng ta lên cao tột độ, quá mức tưởng tượng của họ, lại đưa những chuyên viên, Giám Đốc những văn phòng về Partnership and Engagement, Đối Tác và  Bắt Tay Làm Việc để trao đổi với chúng ta?  Họ có ngụ ý gì và mong ước gì đối với chúng ta?  Có phải là họ muốn chúng ta hợp tác với họ để trở thành một khối mạnh, đại diện cho cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ, làm gạch nối cho những cuộc thương thuyết sau nầy với nhà cầm quyền Việt Nam chăng?

Họ trình bày là họ đã làm những công việc nầy với những nhóm cộng đồng khác rồi. Họ nói đây là một bước đầu giữa họ và chúng ta để gặp gỡ, làm quen, thông cảm trước tiên (Getting to know).  Họ mong có một bước tiến thứ nhì là Action & Engagement như ông Wictorowigz, GĐ Cộng Đồng Đối Tác thuộc Hội Đồng An Ninh Quốc Gia trong TBO trình bày rất rỏ những điểm ông đưa ra. Ông kêu gọi chúng ta hợp tác làm chung những công tác quan trọng, thực tế, và có chất lượng mà chánh quyền Obama thiết kế ra.

Jackie Bông có gặp ông Wictorowicz và  trao tận tay ông Bản Báo Cáo đầy đủ 55 trang của Mạng Lưới Nhân Quyền trình bày về những vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trong năm 2011. Trước mặt GS Nguyễn Ngọc Bích, người viết bài nầy cũng yêu cầu ông tiếp cận và đối tác với Cộng đồng Việt Nam trong tuơng lai sắp tới.

Còn 140.000 người trong 50 tiểu bang nước Mỹ kỳ vọng những gì đối với các đại biểu được chọn vào gặp gỡ với các giới chức nầy? Sau khi trình bày sơ lược về nguyện vọng nhân quyền của chúng ta, thì có những bước tiến nào đi kế tiếp? Qúy vị đại biểu nào có thể hy sinh đứng lên đáp lời sông núi, nhận lãnh trách nhiệm, tiếp tục con đường TBO và BNG đã vạch ra cho chúng ta để chúng ta tiếp cận không?

Toàn dân Việt Nam ở hải ngoại và tại quê nhà mong đợi qúy vị đại biểu hợp tác với chánh quyền Hoa Kỳ để đi đến việc tranh đấu cho 90 triệu dân tại Việt Nam được nhân quyền như thế nào?  Xin qúy vị kiên trì đi thêm bước thứ nhì cũng như bước thứ ba nữa để làm tròn nghĩa vụ mà dân chúng đang mong đợi, giao phó cho qúy vị.  Đây là một con đuờng tranh đấu trường kỳ chông gai và gian khổ, đầy mồ hôi và nước mắt. Anh Trúc Hồ cùng đội banh nhân quyền hùng mạnh của anh hứa sẽ tiếp xúc trực tiếp với Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao. Mong lắm thay!

© Jackie Bông

© Đàn Chim Việt

Nguồn: http://changevietnam.wordpress.com/2012/03/09/jackie-bong-chi%E1%BA%BFn-d%E1%BB%8Bch-v%E1%BA%ADn-d%E1%BB%99ng-nhan-quy%E1%BB%81n-t%E1%BA%A1i-toa-b%E1%BA%A1ch-%E1%BB%91c/

 

17 Phản hồi cho “Chiến dịch vận động nhân quyền tại Tòa Bạch Ốc”

  1. ĐỨNG NGÕ NGOÀI says:

    Trước khi hành động về một lãnh vực nào đó ta nên ” động não ” lên tí chút để suy ngẫm xem hậu quả sẽ ra sao, như cái mà giới quân sự dậy ta là biết người biết mình 100 trận “oánh” ( động từ TT Thiệu hay dùng khi chỉ huy ba quân ) là 100 trận tất thắng .Thế thì như vậy ta biết gì về chế độ chính sách ở nước Mỹ trong giai đoạn này mà TT Obama là thủ lảnh cầm cờ, phất cờ ” . ” Động não ” lên tí xíu thì thấy hình như ngài chuyên về ” Đàm ” ( nếu không muốn nói là oánh võ mồm ) hơn là ” Oánh “, cái sự thể này chắc vì cái áo ” Hòa Bình ” người ta đã khoác lên mình ông khi ông ra cầm cờ, nên đành phải ” gập thế. thế thời phải thế ” . Vả lại đầu có lọt, đuôi mới suôi, trường hợp này, không phải chỉ một đầu mà tới những 2 đầu Trung- Nga, ( đã có dân quyền dân chủ dân sinh chứa )nên những đuôi Việt, cu-ba … hỏi sao lọt, thêm nữa không một thế lực nào có thể làm thay đổi chánh sách, hướng đi của nước Mỹ, Tổng thống Mỹ ? Không biết người lại không biết cả mình thì hậu quả sẽ ra sao nhỉ ?

  2. Khách qua đường says:

    Vận động là hình Thái diễn ra Liên tục , có mục tiêu cuối cùng , có mục đich rõ ràng , có bền bỉ và sáng suốt .

    Vân động không phải là bỏ phiếu , không là dùng số Đông để tạo áp lực . Vận động chính quyền Mỹ chú tâm tới nhân quyền tại VN khác với vận động 150.000 người ký thỉnh nguyện thư .

    Hai việc làm này hoàn toàn khác nhau do đó kết quả đã khác nhau . Trúc Hồ có được 150. 000 chử ký vào thỉnh nguyện thư chỉ mới là bước khởi đầu cho cuộc vận động chính quyền Mỹ chú tâm đến tình trạng nhân quyền tại VN . Đây chưa phải là kết quả thắng lợi cho cuộc vận động . Còn nếu nghỉ 150 .000 chử ký của thỉnh nguyện thư là áp lực buộc chính quyền Mỹ phải can thiệp với VN để thả Việt Khang hay các tù nhân chính trị tại VN , thì việc suy nghỉ này hoàn toàn sai , thất bại vì vi phạm dân chủ .

    Chính quyền Mỹ , bộ ngoại giao Mỹ , Cần những bằng cớ xác thực về vi phạm nhân quyền tại VN ! Đây chính là việc người Việt tại Mỹ có thể làm được . Giải quyết và xử lý trên chính sách ngoại giao của Mỹ về vấn đề nhân quyền tại VN như thế nào ! Là tuỳ ở bộ ngoại giao , muốn vận động pHải Vân động các vị dân biểu Quốc hội chứ không phải dựa vào 150.000 chử ký của thỉnh nguyện thư .

    Nhầm lẫn khi ăn phải một cái bánh vẽ to tướng cũng là việc Bình thường để có thêm một kinh nghiệm .

  3. Con cháu Thánh Trần says:

    Phải công nhận đám hậu duệ của Trần Ích Tắc sinh sôi nảy nở đông thật , như sâu bọ nảy nở gặp mưa phùn ngày xuân , Việt nam có như thế nào , không tự do , không nhân quyền hay nghèo khổ ( theo con mắt Mỹ của các vị ) , thì đó là việc của người Việt nam , các vị có dòng máu Việt chảy trong người nhưng tại sao lại phải gửi thư cho ông Obama nào ở tòa Bạch ốc nào đó giải quyết việc của Việt nam vậy ? Các ông gửi cả thư cho ông Tập Cận Bình ở Thiên An môn đi , còn nhiều ông khác nữa mà các ông đáng lậy lục lắm đấy , thưa các ông !

    • Tuyệt Hảo says:

      Đức Thánh Trần với bao công sức đuổi giặc ngoại xâm giữ gìn bờ cõi mà lại có một thằng con cháu hỗn xược ngu dốt như thằng nầy ư ???. Thằng nầy tự nhân mình là con cháu Thánh Trần nhưng nó chính là hậu duệ của tên bồi bút Tố Hữu . Nó đã kêu thằng Tập cận Bình bằng ông không khác gì Tố Hữu đã kêu tên Stalin là ông “Thương cha thương một, thương ông thương mười” đó quí vị ạ

      • Con cháu Thánh Trần says:

        Ông ” Tuyệt ” thì có , nhưng chưa ” hảo ” , tôi định không nói chuyện với ông , nhưng thật khó chịu nên có vài lời , việc thứ nhất là tôi chưa gọi ai bằng ” thằng ” cả , trong khi ông lại gọi tôi bằng đại từ hạ đẳng này , điều này cho thấy bản tính thiếu giáo dục của ông , việc thứ hai nếu ông phê phán tôi gọi Tập Cận Bình bằng ” ông ” thì ông phê phán cả việc tôi gọi Obama bằng ” ông ” đi , ông đã hiểu hết từ ” ngoại ” trong ” ngoại xâm ” mà ông dùng chưa ? Hay ông Obama cũng là người Việt nên ông không (dám ) nói tới ? Thưa ông Tuyệt chưa Hảo ?

  4. Nguyen V N says:

    BÊN TRÚC HỒ đang có CHÚNG TÔI

    Bạn Nguyễn Tha Phương (bài phản hồi trên ĐCV info) và tất cả kính mến
    Tiếng nói của bạn là tiếng nói của tôi và cả hằng triệu người trong Đa số thầm lặng.
    Đúng vậy đã hơn 36 năm từ HN đến QN, chưa một “lãnh tụ” một đang phái nào triệu tập kêu gọi được một người nào ngoài những thành viên bạn bè hay gia đình họ.Thậm chí mọi lới kêu gọỉ biểu tình ở QN không được ai nghe mà chính họ cũng không có mặt trong đám biểu tình tự phát (như khối 8 ngàn gì đỏ, VT hay bất cử đảng nào…
    Vì vậy câu nói của bạn NTP là câu nói của toàn dân chống CSVN đó làTôi nghĩ trong tất cả chúng ta, ai cũng đã đọc qua tất cả những bài viết phê bình trong những ngày gần đây.Xin quý vị bình tâm và công bằng và phê phán. Thử nghĩ lại xem trong 37 năm qua, đã có một hội đoàn nào của người Việt tại hải ngoại đã làm nên được như Trúc Hồ hay không ? Với 149,056 chữ ký cho TNT gởi đi là một con số không ai có thể ngờ đến !
    Vì vậy phuơng pháp xưa chia rẽ bè đảng, đánh bóng cái “TÔI” đã hết hiệu lực. Bằng cấp cao không có nghĩa là hiểu và giỏi chính trị mà còn ngược lại chính những người lòe bằng cấp mà cao ngạo trịch thượng lại KHỜ trong chính trị nên không làm được gì.Cái bằng cấp là vô nghĩa.
    Ngược lại sự chờ đợi mỏi mòn của đa số thầm lặng cho một lãnh tụ đối lập hiểu biết rộng, biết tâm lý và chiến thuật, khiêm nhường nhưng QUAN TRỌNG NHẤT là có cái Charisme lòng nhân từ cởi mở cảm thông ưu ái và có thành quả trong quá khứ. NGUỜI ĐÓ làm cho chúng ta (đa số thầm lặng) nghe và theo. Đó là Trúc Hồ và équipe (TH&com) là hình ảnh mà người dân chờ đợi mỏi mòn .TH và équipe đã âm thầm,kiên trì trong bao năm qua qua từ video qua DVD ASIA khhông đảng pháỉ không tôn thờ cá nhân, nhưng đã thành công nắm vững lòng dân cho VNCH và đánh được tuyên truyền láo khót của CSVN.
    Hùng ca sử Việt đã khơi động tinh thần yêu nước của toàn dân mà HN hay QN già hay trẻ đều thương yêu ngay cả quân cáng chính sống với chính quyền cũng thầm nghe lén lút.Không còn biên giới trong lòng yêu nước vì vậy TH và équipe đã chiếm được lòng dân không phải cho Thỉnh Nguyện thư mà thôi.
    Trước đó tôi không rõ vai vế NĐT trong sáng kiến TNT nên ca ngợi ông ta. Nhưng khi biết rõcâuchuyện bên lề Nguyễn đình Thắng phản ảnh tinh thần bè đảng đố kỵ ăn có muốn đem bè đang mình vào việc chung đễ làm hư đại sử lại còn dài giòng vớt vát. Có NĐT hay không thì có khác gì đâu. Lỗi lớn nhất của ông là thông đồng với quan chức TBỐc đễ làm sai mục tiêu của TNT, sửa ý nghĩa và phản” danh chính ngôn thuận” lừa cả patron chung tức là Truc Hồ cho quyền lợi đảng mình (muốn biến Billy Cindy làm lãnh tụ cướp công chung.Khi lén nhờ quan chức Toà BÔc làm lạt đề buổi họp (căn bản là TNT) là điều phản bội đáng trách.

    Nhưng đó là bài học cho PTDC VN phải hủy diệt ngay tendance này xưa như trái đất nhất là trong CĐNV toàn cầu HN hay QN là cá nhân chủ nghĩa , chia rẽ ,lợi dụng thời cơ chiếm công chung cho tên mình. Theo tôi NĐT hảy bình tâm lại mà nhìn sự thật ông không là gì hết mà cũng là những người đã giúp và hợp tác với TH nhưng không thể QUA MẶT được TH nhân vật chính và quyền lợi của nhân dân VN, ông nên lánh mặt một thời gian thì hay hơn thay vì cứ tìm cách lãi nhãi vô bổ.
    Tôi cũng ca ngợi tính cách kềm chế vì lợi ích chung của một só đảng phái ngoài VT kín đáo có mặt hổ trợ bên ngoài cho cuộc họp tai TBỐc như Nguyen thanh trang (MLNQ) v.v Đó là những vị vì quyền lợi chung quên đảng mình mà tới ủng hộ như một công dân tốt. Thật là đáng quỉ nếu tất cả các đảng lẽ tẽ ngoài VT muốn xen vào ăn có làm hại cho viêc chung, thì cuộc Cách mạng dân chủ mới thành công được.
    Tôi tin TH và équipe là những người bất vụ lợi , Không đảng Phái không làm Chính Trị mà làm cho sẽ chiếu cố và hợp tác các nhân vật tranh đáu củ dưới bất cứ hình thức nào miễn là Đoàn kết sau lưng “MÔT NGƯỜI” đã được sự tín nhiệm của tất ca đó là hành động yêu nước nhất mà những ai còn tha thiết với tiền đồ dân tộc.
    Trong nước cũng phải đứng sau lưng một người như bài viết mới của Nguyễn chính kết, theo tôi người đó là BS Nguyen Đan Quế hay CHHV, QN phải có một TRúc hồ thứ hai cho QN thì mới đủ bộ.Sau đó QN và HN phải cùng tiếng nói cùng màu cở đừng đễ cho thanh niên QN cờ đỏ nhưng chống CSVN không bi tủi là không có mặt họ với biểu tượng đất nước họ là cờ đỏ sao vàng, một thực tế mà HN đang phải CHÁP NHẬN nếu muốn thành công trong công cuộc lật đổ CSVN và dành lại chủ quyển cho dân tộc, đó là bước thứ haỉ thứ ba…
    Trúc Hồ và équipe và HN đừng để người QN sợ là ta tranh đấu dễ phục hồi VNCH cờ vàng ba sọc đỏ mà là đễ làm cuộc cách mạng cho toàn dân tộc cho một Việt Nam mà màu cờ là màu Đoàn kết thương yêu chống ngoại xâm.
    Nhưng tôi có một điều nhắn nhủ TH và équipe lần sau nhớ tránh nói tới « nội dung chống Tàu » của Việt Khang vì mình sẽ làm sợ Chính quyền Mỹ đụng chạm TC. Nhầt là tay sai CSVN sẽ mách cho chủ nó và cầu cứu làm áp lực với Mỹ. Trong ngoại giao quốc tế nên tránh những điều nhạy cảm trong quyền lợi họ và bất lợi cho ta. Nhân vật phải giải thoát là các tù nhân chiúnh trị và toàn dân VN dưới tai ách ngục tù CS.
    Câu kết tôi xin nhường lại cho Nguyễn Tha Phương mà tôi biết ơn:

    Hiện tại là như vậy. Đường đi còn dài, chúng ta nên nhẫn nại và đóng góp ý kiến xây dựng để giúp cho Trúc Hồ vững niềm tin. Mong rằng Trúc Hồ đừng bỏ cuộc vì “bên Trúc Hồ đang có chúng tôi” .

    Thân mến
    Nguyen V N

  5. Trung Kiên says:

    Trích bài chủ…”Sau hai tiếng đồng hồ tiếp xúc trong Nhà Trắng, chúng ta thấy những chủ đề gì then chốt mà các giới chức trao đổi với chúng ta? Tại sao hai bên TBO và BNG, sau khi thấy con số chữ ký chúng ta lên cao tột độ, quá mức tưởng tượng của họ, lại đưa những chuyên viên, Giám Đốc những văn phòng về Partnership and Engagement, Đối Tác và Bắt Tay Làm Việc để trao đổi với chúng ta? Họ có ngụ ý gì và mong ước gì đối với chúng ta? Có phải là họ muốn chúng ta hợp tác với họ để trở thành một khối mạnh, đại diện cho cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ, làm gạch nối cho những cuộc thương thuyết sau nầy với nhà cầm quyền Việt Nam chăng?

    Cám ơn tác giả Jackie Bông đã diễn tả khá chi tiết buổi sinh hoạt của NVTN tại Toà Bặc Ốc hôm 5/3/2012 vừa qua.

    Thiễn nghĩ, những câu hỏi mà tác giả đặt ra cũng đã là những câu trả lời rồi…

    Tác giả viết…”Còn 140.000 người trong 50 tiểu bang nước Mỹ kỳ vọng những gì đối với các đại biểu được chọn vào gặp gỡ với các giới chức nầy? Sau khi trình bày sơ lược về nguyện vọng nhân quyền của chúng ta, thì có những bước tiến nào đi kế tiếp? Qúy vị đại biểu nào có thể hy sinh đứng lên đáp lời sông núi, nhận lãnh trách nhiệm, tiếp tục con đường TBO và BNG đã vạch ra cho chúng ta để chúng ta tiếp cận không?“.

    Số người ký tên vào “TNT” đã lên đến —> 149,056…

    Đồng ý với tác giả khi viết rằng;…”Anh Trúc Hồ cùng đội banh nhân quyền hùng mạnh của anh hứa sẽ tiếp xúc trực tiếp với Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao. Mong lắm thay!

    Tuy nhiên, xin được góp ý thêm; Có thể đây là cơ hội ngàn vàng để liên kết tất cả các lực lượng của NVHN.

    Anh Trúc Hồ, TS Nguyễn Đình Thắng và Đội Banh Nhân Quyền (của các Anh) nên có một ban cố vấn về phương cách tổ chức, chính trị. Mời lãnh đạo Cộng đoàn, và các tổ chức chính trị giúp thêm ý kiến…

    Dĩ nhiên chính các Anh (Trúc hồ và TS Thắng cùng BTC) phải chủ động và quyết định hành động, và khi cần thì…với sự hỗ trợ của Cộng Đồng và các đảng phái!

  6. Lão Ngoan Đồng says:

    Thưa bà con,

    Tôi sớn sác đọc bài viết của Jackie Bông trước bài viết thật hay và chi tiết tựa đề TÔI ĐI VÀO TOÀ BẠCH ỐC: MỘT CUỘC HỌP NẶNG PHẦN TRÌNH DIỄN, lấy từ web Chuyển Hóa (hình như do giáo sư Đoàn Viết Hoạt chủ xướng). Từ đó có những NGỘ NHẬN về bản chất cũng như diễn tiến sự việc quanh vụ việc trên. Xin cho phép tôi rút lại một số phát biểu trước đó quanh vụ này.

    Rút kinh nghiệm lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn khi góp ý, bởi trước một sự việc quan trọng mình phải WAIT & SEE trước, nghĩa là COOL BLOOD and TAKE YOUR TIME.
    Các cụ đã dậy: Đi đâu mà vội mà vàng / Mà vấp phải đá mà quàng phải dây / Thủng thỉnh như chúng anh đây / Chẳng đá nào vấp chẳng dây nào quàng.

    Thực ra cũng chờ cũng đợi đấy chứ. Nhưng vì ở xa khó theo dõi chi tiết, rồi tin tức dồn dập lắm chuyện quan trọng cần theo dõi hơn (ở Hòa Lan đang có khủng hoảng chính trị nên ba đảng cầm quyền phải họp riêng với nhau liên tục ba tuần liền; vụ khủng hoảng tài chinh ở Hy Lạp …), chưa kể thông tin về vụ trên cũng không đầy đủ (thường tin phấn khởi kiểu như Jackie Bông nói trên), khiến cho cái nhìn có khi bị sai lạc, thiên lệch. Rất may cái nhìn méo mó đã được điều chỉnh ngay :-) !

    Kính cáo,
    Lão Ngoan Đồng

    • Trung Kiên says:

      Với tựa đề…”TÔI ĐI VÀO TOÀ BẠCH ỐC: MỘT CUỘC HỌP NẶNG PHẦN TRÌNH DIỄN“….nghe sao tiêu cực quá!

      Tôi thấy nội dung bài viết cũng tương đối “tích cực”, cho chúng ta thấy biến đổi quá lớn và nhanh chóng, khiến cho cả BTC lẫn TBO không kịp xoay trở khi thấy số người ký vào TNT quá đông, và khí thế của NVHN hiện diện lên cao…Hai bên đã không kịp thảo luận với nhau cho một chương trình phù hợp…

      Nói tóm tại, đây là một sự kiện lịch sử…THÀNH CÔNG quá lớn so với dự tính của BTC và gây ngạc nhiên cho cả nhân viên TBO…

      Tiếc rằng có những bài viết thiếu tích cực, thay vì cổ vũ thì lại bới móc những tiêu cực (dù rất nhỏ) như những lời “giận lẫy”…để rồi bới bèo ra bọ:

      Ca Nhạc Sĩ vs Chính Trị Gia tại toà Bạch Ốc…

      Thiển nghĩ, nếu Đại Diện Hành Pháp có yêu cầu ngược lại phái đoàn cộng đồng Người Việt những điều như;

      - Bảo vệ sức khỏe cho những người làm nail;
      - Yêu cầu chúng ta có thêm nhiều thông dịch viên để giúp đồng bào mình;
      - Vận động đồng bào chúng ta đừng thụ động, tham gia các sinh hoạt chính trị, cộng đồng.

      …thì đó cũng là sự quan tâm và góp ý xây dựng của họ, chẳng có gì là “thất lễ” (sic) cả!

      Bài viết của ông N Nguyễn là một “ý kiến xây dựng” hay ngược lại….???

    • hoàng says:

      lảo ngoan đồng đúng là điên trên diển đàn.

  7. LÃO NGOAN ĐỒNG says:

    Thưa bà con,

    LỜI THẬT MẤT LÒNG

    Tôi không hiểu sao trong cộng đồng người Việt hải ngoại trước một biến cố lớn, có tầm vóc để đánh Cộng tơi bời và giúp cho sự đoàn kết thêm hơn, thì ta lại ….. bỏ lỡ cơ hội thật đáng tiếc.

    Đó là sự KHÔNG ĂN KHỚP giữa hai “key-figures”, hay nói không ngoa “linh hồn” cuộc vận động trên, là Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng theo như tường thuật của Jackie Bông, một khuôn mặt có uy tín ở cộng đồng người Việt tại Mỹ trong nhiều năm qua.

    Tiến sĩ Thắng và nhạc sĩ Trúc Hồ là hai nhân vật thành danh ở Bắc Mỹ nói riêng và toàn thế giới của cộng động người Việt hải ngoại. Họ thuộc thế hệ trẻ (chưa hẳn là rất trẻ), có kinh nghiệm hoạt động ở môi trường hải ngoại rất nhiều, từng là xếp của các chương trình, dự án, cơ sở lớn (hơn cuộc vận động trên rất nhiều) . Nhưng vào giờ chót, vâng the last minute vẫn có cái gì không ổn giữa hai người này, theo như tôi nhận xét qua tường thuật trên.

    Chuyện này không phải lần đầu và duy nhất. Bởi trong quá khứ vẫn thường xảy ra và hầu như thành cái lệ, hay cay đắng mà rằng TRUYỀN THỐNG mất đoàn kết vốn là BẢN CHẤT chứ không phải chỉ là những hiện tượng đơn lẻ.
    Tệ hại hơn nữa là nó phổ biến ở bất cứ nơi nào có cộng đồng người Việt. Luôn luôn là đi kèm theo hiện tượng “năm cha ba mẹ”. Đừng biện hộ đó là thể hiện cái gọi là dân chủ đa nguyên. Bởi DCĐN là tôn trọng sự khác biệt, còn đây là sự tranh giành nhau cai gọi là chính nghĩa, lẽ phải … để dành độc quyền về mình.

    Rồi ra sau vụ này lại chia ra ít nhất hai phe và Trúc Hồ với Nguyễn Đình Thắng có cơ nguy trở thành ĐỒNG CHÍ … CHOÉ !

    Thảm quá phải không qúi bà con.

    Lão Ngoan Đồng

    • Nguyen V N says:

      Bạn LNĐ kính

      Xin lỗi bạn là KHông thể có vụ: Rồi ra sau vụ này lại chia ra ít nhất hai phe và Trúc Hồ với Nguyễn Đình Thắng có cơ nguy trở thành ĐỒNG CHÍ … CHOÉ !

      Vì Không có mợ NĐT thì chợ vẫn họp. Tất cả đã đứng sau lưng Trúc Hồ là nhân vật chính thì hiên tương NĐT làm ẩu thì không hợp tác nữa thế thôi.

      CUộc Đoàn kết của đại biểu 49 tiêu bang đã xác nhận sư; ủung hộ TH và équipe thì bạn LNĐ cứ kéo chuyệ mơ; NĐT vào làm gì cho mễt. Chính những lời bạn là châm dầu vào lữa đò bất lợi cho Đoàn ket và bước tiến của PTDCVN. Có NĐT hay khong thí cong đong nhan dan VN HN vẫn chung suc sau lung TH đễ chiến đáu.

      Than mến
      NGuyen V N

  8. vohoan says:

    YÊU TỰ DO
    Tôi tự nhủ từ nay không nghỉ tới tự do nửa
    Nhưng bao lâu rồi tôi vẩn ước mơ
    Một ngày tươi đẹp muôn vàn hồ hởi
    Đam mê si dại ngông cuồng tôi nghỉ
    Đả có lúc tôi cuối đầu lặng bưuớc
    Buông lòng mình ray rức cả tâm can
    Mê điên dại mê ngông cuồng tôi nghỉ
    TỰ DO rồi ! Hồn tôi tê dại
    Tự do rồi ! Tôi sẻ hát mê say
    Tự do rồi ! Tôi về ôm hôn đất nước
    Tự do rồi ! Tôi thoả một cơn mơ
    Tôi sẻ không buồn dù cho xơ xác
    Tôi sẻ khởi đầu lập lại từ đây
    Yêu tự do tôi nhắc đến muôn vàng

  9. Nguyen V N says:

    ” Anh Trúc Hồ cùng đội banh nhân quyền hùng mạnh của anh hứa sẽ tiếp xúc trực tiếp với Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao. Mong lắm thay!
    Jackie Bông”

    Câu kết của tác giả là niềm phấn khởi của PTDC VN chhờ đọi từ hơn 37 năm dẫm chân tại chổ.
    Bước đầu thành công thì phải tiếp bưóc hai bước ba. Sự thnh công toàn diện này là nhờ sự chân thành, bất vụ lợi phi đảng phái của một người và một éqqipe đoàn kết hi sinh từ bao năm nay để cống lãp áp lực tiền bạc CS đó là nhóm asia mà chúng ta thương yêu.

    Tại sao tất cả theo Trúc hồ và équipe là vì họ phản ảnh một tám lòng chân thật nhân hậu và thương yêu.Nhất là người nghê; sĩ thật không bao giờ vì lợi. Chính vì vậy mà đồng bào bình tâm theo TH.

    Trước thành quả lạ lùng mà Đối lập VN không còn hi vọng vì bất lực và chia rẽ tranh dành. Chúng ta có quyền hi vọng thì xin hảy tin tưởng và giao cho TH và équipe đại diện , ta tổng hợp Quần chúng đánh mạnh quốc tế vận đễ hổ trợ QN. Chúng ta cũng cầu mong QN sẽ tìm ra một Trúc hồ khác, mà tôi nghĩlà CHHV hoặc BS Nguyen đan Quế.

    Thưa tất cả muốn tiến được bước thứ hai thì chúng ta giúp TH vượt được mọi trở ngại. Hiện tại Phản giáng CS đang len lõi gieo chi rẽ và tìm cách trách móc VD và TH, nhưng chính là cản bước thứ hai của chúng ta. Caí sáng suồt của TH và v Dzũng là dám phản kháng cái thất hẹn của Obama là quan trong vì nếu ta sọ hải chấp nhận tức là chấp nhân hoàn cảnh 37 năm quả HK bỏ rơi và bảo bọc CSVN. Tức là ta đầu hàng CS và chấm dứt tranh đấu.
    Vet Dzung nói nếu PObama không nhận ta thì ta bầu người khác là biết dùng áp lực Cử tri VN đễ đòi hỏi các candidats theo mình như Lobby Juif. Điều mà CĐHN thơ ngây không biết dùng và không đủ đoàn kết đẽ dùng bao năm nay.
    Vì vậy tiếp lời tácf giả chúng ta phải sáng suốt trin tưởng équipeTruc ho Nam Loc VD… giúp ta đi đến thành công, xin đừng rơi và bẩy CSVN cản đường chúng ta.
    Thân ái

    Nguyen V N

    • mộtnguoiVN says:

      Tôi hoàn toàn đồng ý và nể phục ý kiến xây dựng của Nguyen VN. Chỉ nhìn cái tên của anh chúng ta đã thấy anh là một người VN chính cống, mà đã là người VN thì ta phải tranh đấu cho người VN nhưng tranh đấu theo cách của anh đúng và cao thượng hơn đó là anh sẵn sàng chấp nhận những lãnh đạo mới như Trúc Hồ cùng toàn thể cộng tác viên của SBTN và nhiều nhân vật xuất chúng khác trong nước và ngoài nước. Ai cũng biết đây là tiến trình đấu tranh cho Nhân quyền và Dân chủ mà cuộc đấu tranh nầy không phải cho Đan mạch hay Bồ đào nha mà cho VN một nước đang chìm đắm trong sự tàn bạo của bọn Cộng Sản thì không dễ dàng, thực sự đây là một việc “Đội đá vá trời” đã xây dựng đúng thời điểm do những người đầy tâm huyết nhiều hùng tâm nhiều khả năng lãnh đạo khởi xướng. Do đó không chỉ vì một vài điều không vừa ý, một vài sơ xuất nhỏ (những điều đã xẩy ra và thường xẩy ra trong bất cứ công việc gì) mà đã vội cho là “chưa thành công” hoặc ” không đi đến đâu ” là một sai lầm lớn. Dù sao chăng nữa theo tôi công cuộc tranh đấu nầy sẽ có kết quả lớn, rất lớn không chỉ cho VN mà thôi mà có thể cho nhiều nơi khác. Hãy chờ đón và xin gởi lời khâm phục cho tất cả những người Khởi xướng và những người đã và đang góp sức cho cuộc tranh đấu cho Nhân quyền VN nầy. Riêng chúc Trúc Hồ Diệu Quyên và Jackie Bông nhiều hạnh phúc và nhiều sức khỏe.

  10. Phan BA says:

    Thế hệ 1.5 đã vào cuộc! thế hệ này thông minh hơn, khôn ngoan hơn, trực tiếp đi vào văn hoá, chính trị Mỹ và toàn cầu.

    Mọi người không nên coi ông Obama hay mấy người dân biểu, nghị sĩ là thầy, là chủ mà chỉ là người làm việc cho mình.

    Phải đòi hỏi, càng lớn tiếng thì nó càng để ý và nể.

    Thế hệ vừa qua không hăng hái lắm, không thành công lắm là do lũ đầu bò, vô học cộng sản. Sống với chúng thật sự làm con người nhỏ lại, sợ sệt. Ở bên VN, và cả bên này, những người thường thích nhậu là những người luôn bàn ra, không làm gì hết, vì họ nghi ngờ người khác, nghi ngờ chính khả năng của mình.

    Thế hệ, 1.5 và 2 không bi những dịch, bệnh của những thế hệ trước.

Phản hồi