|

Bàn về hai cách thoát khỏi Công hàm 1958

Công hàm 1958

Công hàm 1958

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đã “đóng đanh” bức Công hàm Phạm Văn Đồng 1958 bằng những chứng cứ trên giấy trắng mực đen như sau:

- Thực chất của công hàm đó là “công khai tuyên bố thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ở các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, là “rất tai hại, rất phản động”, “là một tai họa cho Việt Nam”, là “có tác hại phản quốc phải hủy bỏ”.

- Đó là một CÔNG HÀM cấp nhà nước (xem hình bên), giữa hai đại diện cao nhất của hai chính phủ, vì thế không thể tùy tiện hạ thấp tầm quan trọng của công hàm này thành một “công thư”, coi văn bản này “không có giá trị, vì anh không thể đem cho cái không phải quyền của anh”. Tác giả cho thấy cách lập luận nhằm hủy bỏ tầm quan trọng của một Công hàm như vậy là “hời hợt”, chỉ là “cãi chày cãi cối”, là “vô trách nhiệm”!

- Vì vậy. để hủy bỏ được công hàm tai hại ấy, tác giả thấy phải đưa ra một giải pháp khác là “Quốc Hội mới của CHXHCN VN phải phủ quyết cái công thư phản động ấy”.

Đấy là những kết luận dứt khoát dựa trên những chứng cứ không thể chối cãi. Nhưng một khi đã công nhận những kết luận ấy không thể không tiếp tục đặt ra những câu hỏi khác và bàn thêm về hai cách giải thoát khỏi Công hàm 1958 ấy cho thật cặn kẽ.

1/ Một Công hàm đã bán chủ quyền, đã “phản động, phản quốc” như vậy thì tác giả của Công hàm ấy, cá nhân cũng như tập thể, cần được phán xét ra sao, chịu trách nhiệm thế nào với hậu thế, với sự tồn vong của đất nước? Bài học rút ra là gì?

2/ Thoát khỏi Công hàm 1958 bằng cách nào?

Mọi người đều thấy Công hàm 1958 là sự ràng buộc nguy hiểm nên đều thấy phải tìm cách thoát khỏi Công hàm đó. Nhưng tùy thuộc mục đích ưu tiên bảo vệ đất nước hay ưu tiên bảo vệ chế độ mà phát sinh hai kiểu thoát hiểm.

- Muốn bảo vệ cái nền móng, bảo vệ thể chế, sợ dứt dây động rừng thì lái cho thiên hạ quên đi tầm quan trọng của Công hàm đó, hạ thấp tính chính thống và tính pháp lý của Công hàm, coi Công hàm là thứ chẳng đáng quan tâm. Song ngụy biện kiểu này chỉ để tự che mắt mình và che mắt dân, chứ không thể cãi được với kẻ xâm lược tinh quái đã “nắm đằng chuôi”, và cũng không thuyết phục được công lý quốc tế khách quan. Thật vậy, ai có thể tưởng tượng một Thủ tướng lại dễ dãi đến mức quyết định “cho” nước láng giềng một phần lãnh thổ của Tổ quốc chỉ vì nghĩ rằng phần lãnh thổ ấy đang thuộc phần quản lý của đồng bào mình ở miền Nam thì cứ việc “cho” cũng chẳng hại gì? Trong khi vị Thủ tướng này luôn nhắc lời Chủ tịch Hồ Chí Minh, người chịu trách nhiệm cao nhất bấy giờ, rằng “Tổ quốc Việt Nam là một,… chân lý ấy không bao giờ thay đổi” kia mà? Thêm nữa, đã tâm niệm “Tổ quốc Việt Nam là một” thì khi Trung Quốc chiếm mất Hoàng Sa năm 1974 phải hiểu là một phần Tổ quốc của mình bị xâm lược (dù đồng bào nửa nước bên kia đang quản lý), sao không có một lời phản đối bọn xâm lược. lại phấn khởi vui mừng vì một vùng biển đảo của Tổ quốc đã vào tay nước bạn để nước bạn giữ cho? Thật tiếu lâm, khôi hài đến chảy nước mắt.

- Tóm lại là cố gắng vô hiệu Công hàm 1958 kiểu này không có giá trị thực tế gì, rất dễ bị đối phương bẻ gãy. Nếu kiện ra Liên Hiệp Quốc, chỉ một Công hàm Phạm Văn Đồng đủ làm cho Việt Nam đuối lý (chưa cần đến những hiệp ước nhượng bộ, đầu hàng về sau mà Trung Quốc đã thủ sẵn trong tay). Khi Trung Quốc đã chốt được tính pháp lý chính danh của Công hàm 1958 thì mặc nhiên đã vô hiệu được tất cả những chứng cứ lịch sử trước 1958 và cả những tranh cãi sau 1958 đến nay. Chính phủ Việt Nam cũng biết vậy nên cứ trì hoãn không dám kiện Trung Quốc, viện lý do rất “đạo đức” là sợ làm đổ mất “bát nước đầy” (cái bát nước hữu nghị mà phía Trung Quốc đã phóng uế vào!). Kiểu chống đỡ này lúng túng bởi vì ưu tiên bảo vệ chế độ, bắt Tổ quốc phải hy sinh cho chế độ, vô tình hay hữu ý tránh né việc phê phán sai lầm của chế độ.

- Vậy phải thoát khỏi Công hàm 1958 bằng cách khác, “bằng một tuyên bố công khai có giá trị pháp lý cao hơn” ví dụ “Quốc hội mới của CHXHCN VN phải phủ quyết cái công thư phản động ấy” như bác Nguyễn Khắc Mai đề xuất. Nhưng giải pháp này có hiệu quả đến đâu? Vấn đề là một chính phủ với tư cách hậu duệ kế tục của chính phủ Phạm Văn Đồng – Hồ Chí Minh thì đương nhiên có trách nhiệm thi hành những tuyên bố của chính phủ hợp pháp trước đây đã ký, Trung Quốc có quyền đòi hỏi theo luật như vậy, điều Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có trách nhiệm thực hiện, một khi ông Thủ tướng sau đã nguyện kế tục sự nghiệp của ông Thủ tướng trước. Chỉ còn một cách: Muốn khước từ thi hành Công hàm Phạm Văn Đồng 1958 buộc Chính quyền Việt Nam hiện nay phải nhân danh nhân dân Việt Nam tuyên bố khước từ và tẩy chay những sai lầm “phản động, phản quốc” của chế độ cũ, lập chế độ mới. Liệu cái Quốc hội Cộng sản hiện nay có dám cắt đứt cái mạch máu huyết thống này để kiến tạo một quyết định thoát Cựu, thoát Trung, ích nước lợi nhà như vậy không?

Khó khăn cốt lõi vẫn ở chỗ: Muốn thoát Hán, mà bước một là thoát khỏi Công hàm phản quốc 1958, chỉ có cách phải giải Cộng, thoát Cộng! Chỉ có nhân dân đứng lên, trong một thể chế của nhân dân, mới vô hiệu hóa được mọi ký kết phản quốc, vi hiến, đã ký kết sau lưng nhân dân như Công hàm PVĐ!

3/ Thoát Cộng được lợi những gì?

Trong thực tiễn Việt Nam hiện nay nói thoát Cựu, thoát Cộng hay “vượt qua chính mình” thực ra cùng một nghĩa, tuy “vượt qua chính mình” là cách nói dễ nghe hơn, nhưng tôi xin được dùng chữ thoát Cộng vì đúng thực chất nhất.

Nếu giữ chủ nghĩa Cộng sản thì phải gánh chịu những tai hại gì?

- Toàn bộ kế hoạch “đô hộ Việt Nam kiểu mới” mấy chục năm nay của Trung Cộng được thiết kế trên hai chữ Cộng sản, giữ cái nền Cộng sản là giúp cho mưu đồ Hán hóa có một ưu thế ở tầm chiến lược.

- Giữ Cộng sản thì Việt Nam bị ràng buộc bởi quá khứ đầy nợ nần và lầm lỡ, khó thoát ra, chẳng hạn như công hàm 1958, cam kết Thành Đô, các ký kết thời Lê Khả Phiêu, thời Nông Đức Mạnh, thời Nguyễn Phú Trọng…

- Còn giữ Cộng sản thì quan hệ ràng buộc Trung-Việt như quan hệ giữa “thú dữ và con mồi” cứ thít chặt lại, trong khi các khối đoàn kết để kháng cự thì bị lỏng ra, ví dụ giới lãnh đạo thì bị chia thành phái thân Tàu và nhóm lợi ích, lãnh đạo thì ngày càng đối lập với dân, quốc nội với hải ngoại vẫn còn cách biệt, các liên kết Việt Mỹ, Việt Âu, Việt ASEAN… đều bị yếu tố Cộng sản hạn chế một phần, không thể thanh thoát… Như thế lấy đâu ra sức mạnh? Giữ được nước hay không chủ yếu là do có sức mạnh hay không, đừng trông chờ quá nhiều ở công pháp quốc tế.

Trái lại, chỉ cần thoát Cộng thì tất cả những trở ngại trên sẽ được giải tỏa, đặc biệt là toàn bộ dân Việt khắp nơi khắp chốn tự nhiên sẽ ôm lấy nhau mà reo hò, không cần bất cứ một nghị quyết “hòa hợp hòa giải” nào hết, niềm mơ ước một hội nghị Diên Hồng từ đó mới có cơ sở để mở ra, nếu không thì Diên Hồng mãi mãi chỉ là một lời hô hào suông, không có thực chất.

4/ Thoát Cộng dễ hay khó?

- Sẽ quá khó, quá gay go, nếu Đảng Cộng sản cứ ôm lấy vinh quang quá khứ và lợi quyền hiện tại khiến cho Đảng ngày càng xa dân, đối lập với dân, mỗi động tác dân chủ hóa, dẫu còn ở mức độ “cải lương” thôi cũng đã là một cuộc cọ xát nảy lửa, đã xảy ra bắt bớ cầm tù, nói gì đến sự đổi mới thể chế, đổi mới hệ thống?

- Nhưng không, sẽ vô cùng dễ dàng nếu Đảng biết “tự vượt qua mình”, lấy lợi ích dân tộc trên hết mà vượt trên quá khứ, chuyển sang nền dân chủ đa nguyên như các nước tiên tiến thì Đảng có mất chỉ mất cái danh hão mà được tất cả. Chẳng những không ai chỉ trích quá khứ nữa làm gì, mà các vị cầm quyền còn được nhân dân yêu quý và biết ơn thật sự, không còn tình trạng “thấy mặt là tắt tivi” như bấy lâu nay. Về tinh thần đã thanh thỏa như vậy, về vật chất cũng cơ bản được đảm bảo; có phải nhân dân đã từng bắn tiếng rằng nếu người lãnh đạo biết đổi mới để cứu nước, thoát Hán thì dân sẵn sàng độ lượng cho tận hưởng bổng lộc đấy thôi? Triển vọng xán lạn ấy có thể lắm chứ, sao lại không?

Quả bóng cứu dân cứu nước hiện đang trong chân người cầm quyền, dân rất mong mỏi những người cầm quyền biết xử lý thông minh, khôn ngoan, ích nước lợi nhà. Chỉ trừ trường hợp chẳng may, đợi mãi, vô vọng (chẳng hạn như tiền đạo họ Phùng cứ sút mãi bóng vào lưới nhà) thì tất nhiên dân phải đứng dậy giành quả bóng về chân mình mà xử lý theo đúng ý nguyện của dân, để “nâng thuyền hay lật thuyền” như quy luật của muôn đời mà Nguyễn Trãi đã diễn tả bằng một hình ảnh lưu danh bất hủ…

H.S.P. (2-6-2014)

Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/26882

 Đọc thêm bài: Lấy lại Hoàng Sa: Những điều bất khả thi

28 Phản hồi cho “Bàn về hai cách thoát khỏi Công hàm 1958”

  1. Đại Nghĩa says:

    Tôi rất đồng ý với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu là chỉ có “giải Cộng” mới thoát được sự lệ thuộc của Trung Cộng vì “Bán Hoàng Sa-Trường Sa đâu chỉ có cái công hàm” mà còn nhiều thứ nữa, nếu CSVN muốn thưa kiện Tàu Cộng thì sẽ thất bại mà thôi. Chi bằng “thoát Cộng” mới không còn “mắc mứu” với Tàu Cộng, trút bỏ tất cả những hệ lụy với Tàu Cộng trước đây, nếu đảng CSVN không làm được điều này thì nhân dân “lật thuyền”, giành quyền bảo vệ Tổ Quốc. Lập nên chế độ Việt Nam Cộng Hòa đoàn kết dân tộc để có đủ danh chánh ngôn thuận và có đầy đủ tư cách pháp nhân kiện Tàu Cộng lấy lại Hoàng Sa-Trường Sa cũng như không còn dính liếu tới “16 chữ vàng” dỏm nữa.

    • Trực Ngôn says:

      Đồng ý là “Giải cộng” mới thoát được sự lệ thuộc của Trung Cộng. Nhưng giải bằng cách nào mới là điều đáng bàn luận?

  2. Nguyễn Thế Viên says:

    Cả CSVN và Tàu cộng đều đề cập đến VNCH trong vụ Hoàng Sa. CSVN thì không thể cho cái không phải cuả họ (quản lý), Tàu thì cho rằng CHXHCNVN (hậu thân cuả VNDCCH) không thể đòi cái mà họ không có. Tựu chung cả hai đều công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền cuả VNCH.
    Cách hợp lý nhất để vô hiệu hoá công hàm 1958 là VNCH, chủ đích thực. đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa lẫn cả Miền Nam. VNCH bị xâm lăng và thôn tính bởi VNDCCH với sự yểm trợ cuả Tàu cộng. Công dân VNCH còn sống trong nước và lưu vong hải ngoại là thưà kế hợp pháp cuả VNCH.
    Nguyễn Thế Viên

  3. DâM TiêN says:

    Ý kiến thứ hai của ” moa ” gửi con cháu Bắc Kỳ nó ăn rau muống.
    Bà nó, Bắc Kỳ đồ đá đã thắng ( ?) những ba đế quốc, lại là cái
    nôi của lương tâm nhân loại, lại là cái đỉnh cao trí tuệ loài người…

    Thắng ba đế quốc.
    Thế mà có..một cái công hàm, cũng không GỠ ra được ! Thế mà,
    còn đàn áp nhân dân mình đứng lên hỏi tội Tàu Phù ? À thì ra,
    chúng bay thắng ( cuội) cả ba đế quộc, cuối cùng bị thằng Tàu nó
    xiết cổ kêu oai oái… ông Mỹ ui, cứu con với ,con chết mát…nè…

    ( Vậy thì phải nhờ Chú Mỹ cứu cho. Chú Mỹ chưa hưởn ! Thì lại
    vướng vô cái lưới công hàm… Hê hê ! Ai biểu ăn gian cái tên MTGP
    MN mà bắt ép ông Minh/Saigon đầu hàng ? ( Chuyện còn dài…
    Vậy ta biểu cho : Việt Nam Cộng Hòa, cuối cùng, mới là Lồi Thoát
    cho các ngươi VNCS tự hào ngu đần nhá… Dịp khác, DâM nói rõ…
    Bây giớ ta đi làm một… cốc Starbuck đây… ))

  4. VÕ ĐẠI says:

    Muốn thoát cộng phải giải trừ chế độ CSVN!

    Khi giải trừ đưọc chế độ CSVN là cùng lúc hóa giải đuợc công hàm Phạm Văn Đồng
    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-dispel-1958-diplo-note-before-against-cn-nn-06042014152740.html

  5. Thức tỉnh says:

    Cái công hàm thưc chất chẳng có giá trị gì cho cả VN lẫn TQ hiện nay . Nêu ra cái công hàm xhir là để cãi trăng , cãi cuội cho hết giờ .

    Cài bằng chứng sinh động nhất giàn khoan HD981 đã cắm xuống Biển Đong , chính TQ đã thừa nhận , chính Việt Nam đã phản đối , khiến cho biển đông dậy sóng , ảnh hưởng an toàn khu vực giao thông hàng hải quốc tế

    Hoa kỳ chỉ chờ có chừng đó thôi , đã đủ để quyết tâm hoạch định đường dài cho xoay trục . TQ càng cương càng sớm chết , càng lâm vào bị thế giới cô lập .

    Đấy là chưa tính đến xảy ra chiến tranh khu vực trên biển . Đương nhiên đảo HẢI NAM sẽ là trọng tâm cho cuộc chiến . Tinh thần an thân hưởng thụ của tầng lớp giàu có của TQ sẽ e sợ chiến tranh hạch nhân lan vào đất liền . Biết đâu một quả bóng bí mật chính trị đang chuẩn bị tại TQ !

    Tại sao TT OBAMA lại tuyên bố về THIÊN AN MÔN mới đây . Không thể là vô tình , nhưng hữu ý vì lý do gì đây ?

    Thực tế , thì Mỹ đang xắn tay nháy vào . HD981 là chướng ngại cho dân tộc Việt , khiến cho đảng ta phải ngậm bồ hòn mang tiếng ương hèn nô dich . Nhưng biết đâu trong thế trời tái ông mất ngựa , Hoàng sa bất chiến tự nhiên thành .

    Hãy bỏ cái công hàm ba xu vào sọt rác , nó đã vạch mặt bán nước cúi đầu của đcsvn trươcs TQ rõ ràng nhất là đủ rồi . Giờ đây biển đông hãy để cho mỹ lo . Dân việt sẵn dịp chươir cs Tàu cho hả dạ , cho vang rền khắp cả năm châu , cho hả lòng ẩn ức dồn nén từ lâu .

  6. “Thoát Cộng dễ hay khó?

    - Sẽ quá khó, quá gay go, nếu Đảng Cộng sản cứ ôm lấy vinh quang quá khứ và lợi quyền hiện tại khiến cho Đảng ngày càng xa dân, đối lập với dân, mỗi động tác dân chủ hóa, dẫu còn ở mức độ “cải lương” thôi cũng đã là một cuộc cọ xát nảy lửa, đã xảy ra bắt bớ cầm tù, nói gì đến sự đổi mới thể chế, đổi mới hệ thống?

    - Nhưng không, sẽ vô cùng dễ dàng nếu Đảng biết “tự vượt qua mình”, lấy lợi ích dân tộc trên hết mà vượt trên quá khứ, chuyển sang nền dân chủ đa nguyên như các nước tiên tiến thì Đảng có mất chỉ mất cái danh hão mà được tất cả. Chẳng những không ai chỉ trích quá khứ nữa làm gì, mà các vị cầm quyền còn được nhân dân yêu quý và biết ơn thật sự, không còn tình trạng “thấy mặt là tắt tivi” như bấy lâu nay. Về tinh thần đã thanh thỏa như vậy, về vật chất cũng cơ bản được đảm bảo; có phải nhân dân đã từng bắn tiếng rằng nếu người lãnh đạo biết đổi mới để cứu nước, thoát Hán thì dân sẵn sàng độ lượng cho tận hưởng bổng lộc đấy thôi? Triển vọng xán lạn ấy có thể lắm chứ, sao lại không?

    Quả bóng cứu dân cứu nước hiện đang trong chân người cầm quyền, dân rất mong mỏi những người cầm quyền biết xử lý thông minh, khôn ngoan, ích nước lợi nhà. Chỉ trừ trường hợp chẳng may, đợi mãi, vô vọng (chẳng hạn như tiền đạo họ Phùng cứ sút mãi bóng vào lưới nhà) thì tất nhiên dân phải đứng dậy giành quả bóng về chân mình mà xử lý theo đúng ý nguyện của dân, để “nâng thuyền hay lật thuyền” như quy luật của muôn đời mà Nguyễn Trãi đã diễn tả bằng một hình ảnh lưu danh bất hủ…”
    Anh Hà Sĩ Phu ơi!
    Nếu chính quyền nằm trong tay hai anh em chúng ta thì rất dễ THOÁT CỘNG, bởi vì chúng ta coi công danh phú quý là phù vân. Hạnh phúc của Nhân Dân là hạnh phúc của bản thân.
    Còn bầy con cái “Bác Hồ” thì không thể THOÁT CỘNG, bởi vì đối với chúng thì còn Cộng là còn Quyền. Mà có Quyền trong tay thì tha hồ ăn cướp trọn gói mà không ai được phép phản kháng. Nếu phản kháng thì bị quy vào tội chống lại người thi hành công vụ.
    Tôi nghĩ rằng vấn đề “lật thuyền” mà nếu hàng triệu người, ngay cả biểu tình bất bạo động, bọn chó săn cũng kiếm cách cho Côn Đồ tạo ra bạo động để có cớ xả súng bắn vào dân. Cho nên tôi đề nghị TỔNG ĐÌNH CÔNG” để những nhà lãnh đạo các tôn giáo, những nhà trí thức có uy tín như anh, những thanh niên nam nữ yêu nước như Huỳnh Thục Vy, Phương Uyên, Phạm Chí Dũng … thảo ra một bài HỊCH để kêu gọi đồng bào “bất tuân dân sự” thì may ra có hy vọng lật đổ bạo quyền.
    Có người lên mạng phản đối đề nghị của tôi. Họ nói Tổng Đình Công thì đói, làm sao chịu nổi?
    OK! Bị Côn Đồ đánh đập tóe máu đầu không chịu nổi nên không thể xuống đường biểu tình thì hiểu được. Bị bạo quyền cộng sản đàn áp, khinh miệt quyền làm người mà sợ đói thì người dân chỉ còn có nước chờ cho thằng Tầu Cộng đích thân sang xẻ thịt, róc xương thôi!
    Hết thuốc chữa rồi, anh Hà Sĩ Phu ơi! Chỉ có Thiên Lôi trên trời giáng cho những thằng như Phùng Quang Thanh vài ba nhát búa thì may ra THOÁT CỘNG thôi.

    • VÕ ĐẠI says:

      Bằng Phong Đặng văn Âu says: “Hết thuốc chữa rồi, anh Hà Sĩ Phu ơi! Chỉ có Thiên Lôi trên trời giáng cho những thằng như Phùng Quang Thanh vài ba nhát búa thì may ra THOÁT CỘNG thôi.

      Còn bầy con cái “Bác Hồ” thì không thể THOÁT CỘNG, bởi vì đối với chúng thì còn Cộng là còn Quyền. Mà có Quyền trong tay thì tha hồ ăn cướp trọn gói mà không ai được phép phản kháng. Nếu phản kháng thì bị quy vào tội chống lại người thi hành công vụ..

      Như vậy thì Thiên Lôi phải đánh một lúc cả trăm “thằng”. Nếu chỉ đánh chết “thằng” Phùng Quang Thanh này thì còn những “thằng” Quang Thanh khác!

  7. DâM TiêN says:

    Ý kiến của ” moa” là : thưa quan viên hai họ,

    Ta cứ để mặc cho con em Minh Đồng chúng nó vướng mắc vô cái lưới
    ” công hàm,” cho chúng nó không tài nào gỡ ra được ! Nên Moa nhiè nhiẹ
    chống đối ý kiến…nàm thao cho ” ta ” ( ta nào?( THOÁT công hàm…Ai biểu

    Việt Nam có bốn thằng NGU
    Chiếu Manh, Giáp tí, Xuân Khu, Phạm Đùng !

    Chúng bay Cộng Phỉ Miền Bắc đồ đá, luôn theo tuyên Láo mà nói láo về
    Miền Nam của ta. Nay ta nói cho mà nghe :

    Ông NHU đã cảnh báo trước , từ những năm 1960, về hiểm họa Trung
    Cộng,– mà chúng mi húc đầu vô háng thúi của nó xin nó che chở ! Chết
    chưa ? các con ? — Ông Dương Văn Minh váo cuối tháng Tư 1975,
    từ chối sự giúp đở can thiệp của Trung Cộng và của Pháp, nghe không?

    Tướng Khoa Nam từ chới Ba Tàu năn nỉ muốn giup tí, nghe không, các con?

    Nay núng thế, chúng bay muốn THOÁT Công hàm, cái mả cha nhà mi !

  8. noileo says:

    Nhận định của ông hà Sĩ phu thật là hay, thật là mới (*) dĩ nhiên cũng chỉ là hay, là mới đối với bọn cộng sản, đối với bọn trí thức cộng sản đần độn hèn hạ vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu, chứ đối với “bọn chống cộng cực đoan” thì cũng chẳng có gì mới lạ, vì bọn “chống cộng cực đoan”, bọn “người Việt phản động ở nước ngoài”, bọn “ngụy” thì đã từ lâu vẫn liên tục yêu cầu trở lại chính sách “bám gót đế quốc Mỹ” của VNCH , đòi hỏi loại trừ bọn cộng sản Hồ chí minh phản quốc, đưa bọn cộng sản Hồ chí minh ra khỏi chính quyền, tiêu diệt chính sách vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu của bọn Việt cộng Hồ chí Minh,

    rồi sau đó mới có thể tính đến chuyện chống tàu cộng, cứu nước khỏi họa nô lệ tàu cộng, xây dựng một nền chính trị dân chủ tự do tôn trọng nhân quyền cho VN, phục hồi VN, mau chóng đưa VN đến một tương lai xán lạn, tiến lên với thế giới

    Tuy nhiên cái giải pháp của Hà Sĩ Phu thì lại quá tệ, chỉ là trông chờ vào từ tâm của bọn Việt cộng Hồ chí minh mãi quốc cầu vinh!

    Nay thử đề nghị một giải pháp: nhờ Liên Hiệp quốc can thiệp, giúp đỡ.

    *****

    Tuy vậy, cũng không thể lơi khơi gửi thỉnh nguyện thư cho TTK/LHQ với nội dung nhờ LHQ giúp thay đổi chế độ!

    Vậy thì hãy lấy nội dung thỉnh nguyện là “yêu cầu LHQ giúp người dân VN thực thi Hiệp định Paris 1973 & yêu cầu LHQ thực thi Hiệp Định Paris.”

    *****

    Một hiệp định không phải là để dành riêng cho các chính quyền, các lãnh đạo chính quyền dỡn chơi với nhau. Một hiệp định là để thi hành điều này, điều kia, là để ngăn cấm thi hành điều này điều kia mà chính là người dân sẽ bị/chịu/đuọc rất nhiều tác hại/hậu quả ?!

    Hiệp định Paris 1973 có sự cam kết của LHQ, của TTK/LHQ, cam kết thực thi đầy đủ , đúng đắn hiệp định Paris 1973. Vậy khi hiệp định bị vi phạm, không đuọc thực thi, thì người bị hại, người dân VN, có quyền yêu cầu LHQ/TTK LHQ phải thi hành bổn phận & cam kết của LHQ, súc tiến việc thục thi hiệp định.

    *****

    Tóm lại, hãy gửi LHQ một thỉnh nguyện thư yêu cầu LHQ thực thi hiệp định Paris, gồm các nội dung như sau:

    1- Tái lập VNCH.

    Nhân sự của chính quyền VNCH này sẽ do Liên Hiệp quốc thăm dò, thành lập. Như vậy, VNCH, chính quyền VNCH mới, do LHQ bảo trợ & thành lập, sẽ có ngay, đầy đủ, căn bản pháp lý của một quốc gia, của một chính quyền. Chính quyền VNCH sẽ áp dụng bản HP VNCH 1967, lấy bản HP VNCH 1967 làm căn bản điều hành mọi công việc của VNCH.

    2- Tiến hành một cuộc trưng cầu dân ý để thống nhất 2 nước VN lại làm một nước Việt nam duy nhất

    3- Câu hỏi của cuộc trung cầu dân ý sẽ là giữa 2 bản Hiến pháp, (a) bản HP VNCH (= HP VNCH 1967) và (b) bản HP của nước Việt nam cộng sản, cử tri sẽ chọn bản HP nào, (a) hay (b).

    Dựa theo kết quả, với đa số chọn bản HP nào thì nước VN mới, nước VN thông nhất mới sẽ theo thể chế ấy, do chính quyền của bản HP ấy điều hành.

    Nước VN thống nhất này sẽ có đầy đủ căn bản pháp lý thừa kế quyền lợi & trách nhiệm của VNCH đối với HS & TS.

    Đó là cách rất thích hợp để giải thoát khỏi Công hàm 1958

    4- TRong mọi trường hợp, dù bên nào, (a) hay (b), đuọc cử tri chọn lựa, thì trong vòng một năm sau đó sẽ tổ chức bầu quốc hội lập hiến trên toàn quốc để soạn thảo bản HP mới toanh, thể hiện & đáp ứng nguyện vọng của toàn thể 90 triệu dân 2 miền nam bắc, dân chủ & tự do & pháp trị & tôn trọng nhân quyền.

    Sau đó, chiếu theo bản HP mới sẽ tổ chức bầu cử quốc hội lập pháp bình thường, (cũng có thể cho phép duy trì quốc hội lập hiến, trở thành quốc hội lập pháp đàu tiên) thành lập chính phủ bình thường, các cơ cấu quốc gia.

    5- Cho đến khi một chính phủ bình thường, đuọc thành lập, tất cả mọi cuộc bầu cử đều do Liên Hiệp Quốc tổ chức, giám sát…

    Tất nhiên để mọi cuộc bầu cử & trung cầu dân ý thể hiện đúng ý muốn của toàn dân, mọi quyền căn bản phải đuọc áp dụng ngay khi bản thỉnh nguyện đụihc chấp nhận, thục thi: quyền đuọc thông tin, quyền tiếp cận mọi thông tin, quyền tự do phát biểu ý kiến, quyền đuọc tự khen, quyền phê phán…

    *****

    Tất nhiên có nhiều lý do nặng / nhẹ khác nhau khiến TTK LHQ đem hoặc không đem ra thảo luận một vấn đề nào đó do các cá nhân đưa lên.

    Nhưng thiết tưởng nếu có một vấn đề, một thỉnh nguyện mà có đến hàng ngàn, hàng vạn chữ ký, hẳn là TTK LHQ không tiện dễ dàng bỏ qua, không thể không quan tâm!

    Hãy phổ biến rộng rãi, vận động chữ ký cho thỉnh nguyện thư này

    Bản thỉnh nguyện cũng đồng thời đuọc gửi đến các quốc gia, các chính quyền, các lãnh đạo chính quyền, các quốc hội của các quốc gia hội viên LHQ để tường, để góp phần trợ giúp, thúc đẩy TTK/LHQ đưa vấn đề ra thảo luận & giải quyết.

    LHQ không chỉ là cái buyn đinh đẹp đẽ ở Niu Óoc, LHQ là hàng trăm các quốc gia hội viên, là những cường quốc có thẩm quyền, có tài nguyên khổng lồ cung cấp viện trợ, tài chánh, dịch vụ …. cho VN, một khi LHQ đồng ý tiến hành bản thỉnh nguyện, chắc nhà cầm quyền VN cộng sản khó mà không nghe lời!

  9. Trạng Bạch says:

    Trang tui xin pót lại bài xấm ký “Linh nhất mọi thời đại” :

    Việt Nam Cộng Hòa – Để Nó Đứng Tên

    Bắc thang lên hỏi Ông Trời
    Công Hàm gởi rồi, viết lại được không ?
    Trời rằng hỏi chuyện Viễn Vông
    Đã ký cho Chệt, khó lòng rút ra
    Muốn kiện đòi Hoàng – Trường Sa
    Việt Nam Cộng Hòa để nó …. Đứng Tên !

    • Tập Làm Văn says:

      Việt Nam Cộng Hoà là nước nào?
      Đã bị xoá sổ thì đào đâu ra
      Xin đừng thánh trạng ba hoa
      Việt Nam dính với Hoàng Sa một nhà
      Giải trừ cộng sản quỉ ma
      Diệt trừ tận gốc cộng tà hán gian
      Xây nền dân chủ Việt Nam
      Bắc – Nam cung giọng hoan ca thanh bình
      Việt Nam thống nhất, hồi sinh
      Hoàng Sa đòi lại, chúng mình chung tay.

      • DâM TiêN says:

        Việt Nam Cộng Hòa là chính thể và một quốc gia, mà
        Chánh phủ hiện hành VNCS , báo chí VN, hội đoàn
        Bắc Nam tại VN,

        lên tiêng vinh danh vào đầu năm này đó. Tập Làm Văn
        mang đầu óc thụt lùi ” ông nông dân” nên giả vờ không
        biết đó thôi.

        Ta bảo thật với Tập Làm Văn,– cái tên chính xác quá ,–
        rằng, rồi đây : Việt Nam Cộng Hòa chính là Lối Thoát
        cho Cộng Sản VN ” đổi mới “đó. Đậy là thực tế VN.

        Thế thì có gì mà đôi co một cách hạ cấp với nhau ?

  10. Ngô Đình says:

    Đến bây chừ thì mới lòi mặt chuột ra rằng ai là kẻ bán nước. Khi xưa CS chưa chiếm VNCH, CS cứ mãi rêu rao rằng Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu là bán nước là tay sai. Cái công hàm này không bán nước thì bán gì??? Bán cho mấy thằng ba Chệt rồi chừ còn nói gì nữa??? Đê hèn và nhục nhả cho CSVN. Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống phải gọi kẻ viết công hàm này bằng cụ cố>

    • Hồ Vọng Tưởng says:

      Nói láo là nghề của vẹm!

      Kẻ bán nước là đây: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung quốc”!

      Con mẹ chúng nó, Lê Duẩn và lãnh đạo CSVN lấy xương máu người VN để đánh Mỹ cho Liên Xô và Trung quốc!

      Trung Quốc quyết tâm đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng

      Hỡi những người theo đảng CSVN, các người hãy mở mắt ra để biết rằng, các người đã và đang bị đảng CSVN lừa gạt, chúng đã xô đẩy người Việt Nam vào cuộc chiến tranh chém giết lẫn nhau dưới mỹ từ “Giải phóng dân tộc”, nhưng thực chất là nhuộm đỏ cả VN, đẩy đất nước và dân tộc xuống vực thẳm!

Phản hồi