|

Hãy trả lại sự thật cho lịch sử

lich-suCách đây hơn một năm, các em trường PTTH Nguyễn Hiền – Sài Gòn đã có một bữa tiệc ăn mừng bằng hành động xé đề cương ôn thi sử ném xuống sân trường, khi nghe thông báo môn lịch sử không đưa vào môn thi tốt nghiệp PTTH kỳ thi năm 2013 (http://tuoitre.vn/). Kỳ thi tốt nghiệp PTTH năm nay, một hiện tượng có một không hai trên thế giới này như báo chí trong nước đưa tin: 59 người túc trực cho một thí sinh thi môn lịch sử. (http://news.zing.vn/). Tại các trường học mang danh nhân lịch sử như trường Quang Trung – Hà Nội có 1 thí sinh dự thi, Trường Lý Thường Kiệt – Đà Nẵng có 3 thí sinh dự thi, trường Nguyễn Thị Minh Khai – Sài Gòn có 2 thí sinh dự thi… Đây là một thông số báo động tín hiệu không vui cho nền giáo dục nước nhà hiện nay, phát lộ những nguy cơ suy thoái chủ nghĩa dân tộc, tinh thần yêu nước trong lòng thế hệ trẻ nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung.

Mỗi quốc gia trên thế giới đều có lịch sử riêng nhưng lịch sử Việt Nam là một pho tự truyện của dân tộc ghi lại những bước đi thăng trầm đầy kịch tính xuyên suốt chiều dài thời gian khoảng bốn ngàn năm. Đó là một quá trình đấu tranh hình thành, xây dựng, phát triển và bảo vệ giang sơn gấm vóc của các cha ông ta từ xưa đến nay để giữ lại cho chúng ta một mảnh đất hình cong chữ S kéo dài từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau và các phần biển đảo: “Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có!” (Trích Bình Ngô Đại Cáo). Mỗi thời, mỗi triều đại, khi sơn hà nguy biến, mẹ Việt Nam như kịp thời sản sinh ra các vị anh hùng hào kiệt để cứu tinh dân tộc. Có những anh hùng tướng lĩnh từ trong hoàng tộc và cũng có những anh hùng áo vải xuất thân từ nông gia đứng lên lãnh đạo cuộc chiến đánh đuổi ngoại xâm giành lại đất nước. Tất cả các vị anh hùng đó đều đáng được chép vào sử sách, xây đền đúc tượng và được tôn vinh một cách công bằng trước quốc dân. Bao nhiêu xương máu của các bậc tiền nhân đã đổ xuống tô đậm màu vẻ vang cho trang sử hào hùng của dân tộc cả hàng ngàn năm chống giặc cường Tàu phương Bắc và thực dân Pháp xâm lược. Lịch sử Việt Nam là môn học sinh động, hấp dẫn hơn trong các môn học xã hội và nó cần được chú trọng trong giảng dạy học đường để giáo dục niềm tự hào và lòng yêu nước của công dân qua mọi thế hệ. Nhưng điều đáng buồn cho hôm nay là các em học sinh đều quay lưng và chạy trốn môn học lịch sử. Điều gì đã khiến các em có thái độ hành xử như thế ?

Giáo sư sử học Phan Huy Lê từng than phiền trước báo chí: “…Nếu là học sinh, tôi cũng chán môn sử” và ông cũng không qui trách đỗ lỗi cho học sinh và giáo viên giảng dạy mà ông cho đó là “khuyết tật” của ngành giáo dục hiện thời. Ông chỉ điểm vào chương trình biên soạn sách giáo khoa nặng nề, chung chung với la liệt nhiều sự kiện khô khan không gây hứng thú cho học sinh.”

Giáo sư Đinh Xuân Lâm là người từng trải 60 năm giảng dạy lịch sử nói rằng: “Chúng ta đang hiểu sai về môn lịch sử, đó không phải là bộ môn giáo dục tuyên truyền chính trị …trẻ con ai cũng thích môn sử nhưng người lớn đã làm cho chúng hết yêu thích lịch sử “.

Giáo sư sử học Dương Trung Quốc phát biểu rằng: ”Lịch sử có hai thuộc tính quan trọng, đó là sự trung thực và sự công bằng. Cần có sự công bằng trong đánh giá từng giai đoạn lịch sử, nếu không nó chỉ là lải nhải những điều mà các em chưa tin thì sử học sẽ không hấp dẫn… “

Qua những phản ảnh trên của các nhà chuyên môn sử, chúng ta có thể thấy rằng chương trình lịch sử trong sách giáo khoa có nhiều điều sai sự thật, thiếu tính trung thực. Cụ thể là anh hùng thiếu niên Lê Văn Tám – ngọn đuốc sống là nhân vật không có thật trên cõi đời này nhưng trong chương trình giảng dạy sách giáo lại đưa vào. Đừng bắt các em học sinh phải tin vào những điều không phải là sự thật vì như thế không những làm sai lệch lịch sử, phản văn hóa mà còn phá hoại nhân cách đạo đức của học sinh. Phải trả lại sự thật cho lịch sử, đây cũng là lời ủy thác của cựu bộ trưởng bộ tuyên truyền Trần Huy Liệu cho giáo sư Phan Huy Lê trước khi qua đời.

Môn lịch sử không phải là bộ môn giáo dục tuyên truyền chính trị mà là môn học giáo dục cho mọi người biết về cội nguồn dân tộc, lòng tri ân đối với cha ông và lòng yêu nước, nhưng đã bị Đảng lạm dụng và biến nó trở thành công cụ tuyên truyền cho mục đích riêng của CNCS. Vì bảo thủ chính trị, môn sử được biên soạn trong sự định hướng của tuyên huấn đã làm nhòa đi hàng ngàn năm vẻ vang hào hùng của dân tộc VN trong cuộc chống giặc Tàu thay vào đó là ca ngợi Đảng, Bác và chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ (từ 1930 – 1975) với những sử liệu bất nhất mơ hồ gây nhiều tranh cãi trong dư luận quần chúng. Đảng CS đã đem lịch sử đảng để đánh đồng với lịch sử đất nước là một sự bất công vì lịch sử Đảng chỉ là một phần, một đoạn của chiều dài lịch sử Việt Nam. Chính vì thế, các em học sinh hầu như rất ít biết về Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu …nhưng lại biết nhiều về Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Nguyễn Viết Xuân, Trần Phú, Nguyễn Văn Cừ… Vì sự yếu hèn lệ thuộc vào Trung Quốc mà Đảng CS không dám đưa cuộc chiến biên giới Việt-Trung 1979, hải chiến Hoàng Sa 1974, trận chiến Trường Sa 1988 vào sách sử. Đây là sự bất công, thiếu trung thực và phản bội lịch sử. Đề thi tốt nghiệp PTTH năm 2014 là một minh chứng rõ ràng.

Để cứu vãn cho tình trạng trên, các quan chức nghành giáo dục đưa ra giải pháp là biến môn sử thành môn bắt buộc cho thí sinh, không cho phép thi sinh quyền lựa chọn. Đây không phải chiếc phao để cứu sinh môn lịch sử một cách đúng nghĩa mà là sự cưỡng ép. Học sinh học sử chỉ để đối phó với thành tích học tập như đối phó với thứ môn triết học Mác-Lê trong nhà trường đại học. Hãy để các em học sinh ham mến môn lịch sử, hiểu biết bằng khối óc, yêu nước bằng con tim và hành động một cách nhân văn.

Giải pháp tối ưu và vĩnh cửu để môn lịch sử được sống động và hấp dẫn là biên soạn lại chương trình sách giáo khoa. Gác bỏ những định kiến chủ nghĩa, định kiến chính trị, xóa bỏ kiểm duyệt tư tưởng để các giáo sư, sử gia hoàn toàn độc lập ý chí và yên tâm làm công tác biên soạn. Có như thế, chúng ta mới có lại được môn lịch sử gọi là chính sử trọn vẹn của cả dân tộc một cách khách quan, trung thực, công bằng. Tin chắc rằng bộ môn sử sẽ tự nhiên chiếm lại vị thế trong lòng học sinh mà không cần ép buộc. Nếu không làm như thế, thì sách lịch sử Việt Nam như là một trang báo la liệt những con số, sự kiện, ghi lại thành tích chiến công và sẽ bị học sinh xa rời. Làm mất chỗ đứng của lịch sử trong lòng dân tộc là một trọng tội với đất nước.

Viết từ Gia Lai (Việt Nam) tháng 6-2014

Hồng Trung

(ĐVDVN)

10 Phản hồi cho “Hãy trả lại sự thật cho lịch sử”

  1. Nguyễn Trọng Dân says:

    Tới giờ phút này mà mọi nơi như ở Áo , Ba Lan chẳng hạn còn cầm cờ đỏ thãm sát đấu tố đi “biểu tình cho thế hệ mai sau” thì làm sao mà Sự Thật có thể được quay về với lịch sử.

    Vô Tri- Vô Nghĩa- Vô Nhân cả một lũ , hiện thân của cái mờ Dương Thu Huơng đã phải gọi là….

  2. Cộng sản láo lường says:

    Nói về sử Nga do các “sử gia Liên xô” viết, tác giả Trần Trung Đạo trong bài “Hãy tôn trọng lịch sử” nhưng lịch sử nào?” đã viết : “Nhiều chi tiết như các điều khoản bí mật trong hiệp ước Molotov-Ribbentrop, việc chiếm đóng các quốc gia vùng Baltic, sự giúp đỡ của đồng minh trong thế chiến thứ hai v.v… đã bị xóa trong sử CS. Một số sự kiện có nhắc đến nhưng lại cố tình viết sai thủ phạm như vụ tàn sát 22 ngàn sĩ quan Ba Lan tại Katyn vào tháng 3 năm 1940 được viết là Đức Quốc Xã chứ không phải do mật vụ Sô Viết hành hình ” .

  3. noileo says:

    “Cách đây hơn một năm, các em trường PTTH Nguyễn Hiền – Sài Gòn đã có một bữa tiệc ăn mừng bằng hành động xé đề cương ôn thi sử ném xuống sân trường, khi nghe thông báo môn lịch sử không đưa vào môn thi tốt nghiệp PTTH kỳ thi năm 2013 (http://tuoitre.vn/)”

    Bản tin nói trên của báo tuổi trẻ là một bản tin bịa đặt, bịp bợm, thuộc tính cố hữu của báo chí cộng sản & ký giả cộng sản, vu cáo các em học sinh

    Các học sinh nói trên không xé bỏ sach vở tài liệu lịch sử Việt nam!

    Các học sinh nói trên đã chỉ xé bỏ những sách vở tài liệu bịp bợm của bọn sử gia cộng sản, như Trần Huy Liệu, “sử gia xã hội chủ nghĩa” & “viện trưởng viện sử học” Việt nam dân chủ Cộng hòa cộng sản, một phần tử của bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian, bóp mép lịch sử, vu cáo VNCH, vu cáo người dân miền nam, tô vẽ hoành tráng bịp bợm cho bọn cộng sản Việt nam Dân chủ Cộng Hòa vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu, cho Việt cộng Hồ chí Minh, che dấu tội ác cho Việt cộng Hồ chí minh, thủ phạm rước giặc tàu vào Việt nam, the serial killer quỷ khốc thần sầu

    Các học sinh nói trên không vui mừng xé bỏ sách vở lịch sử VN, các học sinh nói trên chỉ vui mừng xé bỏ những sách vở tài liệu bịp bợm của Việt cộng, của bọn “trí thức & sử gia” cộng sản, trong đó chứa đựng những lời lẽ làm chứng gian của bọn trí thức & sử gia cộng sản vu cáo VNCH, đại loại như những lời lẽ bịp bợm của trí thức cộng sản Tuong lai, trí thức cộng sản Hồng hà, bịp bợm gọi cuộc chiến tranh Hồ chí minh tội ác là “chống mỹ & thống nhất & giải phóng”…., rêu rao những là “đảng cộng sản của tớ trước kia tốt lắm, không như đảng cộng sản của chúng nó bây giờ”

    trong khi sự thật là đàng cộng sản triều đại Hồ chí Minh & Lê Duẩn chính là bọn tội phạm phản quốc, đầu têu cho hành động phản quốc rước giặc tàu vào VN, đầu têu cho hành động bán nước cứu đảng, cắt xẻ lãnh thổ VN dâng cho giặc Tàu hòng được giặc tàu chống lưng, bảo kê cho làm đầu nậu trán lột VN

    trong khi sự thật thì bọn cộng sản VNDCCH là những tên tội phạm chống lại con nguời, chống lại người Việt nam, đã giết hại, thảm sát hàng trăm ngàn, hàng triệu người Việt nam, tiêu diệt nhuệ khí Việt nam, tiêu diệt nền dân chủ tự do của VN

  4. vu trung says:

    Lương tâm là thứ duy nhất có thể cản người ta làm những chuyện thiếu tự trọng (chẳng hạn như tự viết sách lấy tên người khác bơm mình). Đến cả ông, người ta cho là có đi học và gọi là giáo sư, như ông Phan Huy Lê mà cũng gạt bỏ lương tâm, gian dối, để nhặt chút lợi trước mắt, thì những kẻ khác trong cái đcs ấy có cái ếu gì để ngăn cản chúng bán trời hông mời thiên lôi.

  5. ĐẠI NGÀN says:

    CÁI NGU HAY CÁI DẠI VÀ CÁI KHÔN HAY CÁI SÁNG SUỐT CỦA GIÁO DỤC

    Cái khôn của giáo dục là đào tạo con người, tạo nên những con người tốt đẹp.
    Có những con người tốt đẹp, dân tộc mới thật sự tốt đẹp, đất nước mới thật sự tốt đẹp.
    Đào tạo những con người tốt đẹp trước hết là cho chính bản thân họ, sau là cho mọi người, cho dân tộc, đất nước, và cho xã hội nói chung,
    Cái ngu của giáo dục là đào tạo những công cụ thay cho đào tạo con người. Bởi con người thì có ý thức, có tư tưởng, có nhận thức, có tư duy, hay sự suy nghĩ độc lập. Trong khi đó công cụ thì hoàn toàn không có những cái đó. Nó chỉ là đầu óc tuân thủ máy móc, một chiều nhất định. Bởi công cụ là để được sai khiến, không bao giờ nó hoạt động hoàn toàn tự do hay độc lập. Đầu óc các công cụ là hộc chứa các ý niệm, các khẩu hiệu, các quan điểm, các niềm tin đã có sẳn. Nó chỉ là thứ được tiền chế. Nó chỉ là phầm mềm mà các chương trình chạy trên đó đều được cài sẳn, đều theo một khuôn khổ và nguyên tắc hay công thức nhất định.
    Mục đích của giáo dục đào tạo công cụ là vì kẻ đào tạo, không phải vì chính con người công cụ. Bởi con người công cụ về bề ngoài vẫn là con người, những bên trong thực chất chỉ là công cụ.
    Cho nên cái khôn của giáo dục đào tạo công cụ là cái khôn lõi, cái khôn thấp kém, hèn hạ, không phải là cái khôn nhân văn, cao quý, yêu nước như kiểu giáo dục đào tạo con người.
    Điều đó cũng có nghĩa giáo dục đào tạo con người là giáo dục vì lịch sử và cho lịch sử.
    Vì lịch sử là để những con người được đào tạo ra tiếp nối được truyền thống lịch sử, bảo vệ được truyền thống lịch sử mà từ ngàn đời tổ tiên đã truyền lại. Đó cũng là ý nghĩa cho lịch sử, tức để làm phát huy, làm sáng tỏ lịch sử, làm vẽ vang lịch sử.
    Trong khi đó giáo dục đào tạo công cụ hoàn toàn không phải vì lịch sử hay cho lịch sử mà chỉ hoàn toàn vì chính trị và cho chính trị.
    Nhưng mọi người đều biết : có hai loại chính trị chính yếu, là chính trị vương đạo và chính trị bá đạo.
    Chính trị vương đạo là chính trị vì lịch sử, tức vì nước, vì dân, vì xã hội thật sự mà trên kia đã nói.
    Còn chính trị bá đạo là chính trị vì quyền lợi cụ bộ, cá nhân, đảng phái, phe nhóm nhất thời. Đó là chính trị phản dân, phản xã hội, phản con người, hay chỉ là các thứ chính trị ích kỷ và đầu độc.
    Điều đó cũng có nghĩa chính trị vương đạo thì đi theo với giáo dục vương đạo. Trái lại chính trị bá đạo chỉ có thể đi theo với giáo dục bá đạo.
    Nên nói tóm lại, chỉ có hai loại phạm trù hay hai loại dạng trong giáo dục và chính trị mà không là gì khác :
    Đào tạo con người đi theo với chính trị vương đạo và đi theo với giáo dục vương đạo. Tức là chính trị và giáo dục nhân văn.
    Đào tạo công cụ đi theo với chính trị bá đạo và giáo dục bá đạo. Tức để nhằm phục vụ cho mọi lợi ích chính trị phản con người, phản xã hội, phản nhân văn.
    Nên cái khôn của giáo dục là hướng giáo dục đi theo với sự đào tạo con người nhân văn.
    Còn cái dại của giáo dục hay cái nguy hiểm, hèn kém của giáo dục là đi theo với sự đào tạo công cụ và hoàn toàn đồng hóa nó với mọi ý nghĩa chính trị tầm thường nhất và thấp kém nhất. Tức đây phải hiểu là chính trị bá đạo mà không phải là chính trị thật sự vương đạo. Bởi chính trị bá đạo luôn đi theo với mọi lợi ích vật chất thấp kém. Còn chính trị vương đạo thì luôn đi theo với mọi ý nghĩa đạo đức, tinh thần nhân văn cao cả. Chính trị vương đạo thì đi theo với văn hóa. Chính trị bá đạo chỉ đi theo với quyền lợi vật chất thấp kém về mọi mặt. Ngay cả như câu nói mục đích biện minh cho phương tiện, thực chất đó chỉ là bản chất của chính trị bá đạo mà không bao giờ là chính trị vương đạo thể hiện lên điều đó.
    Cho nên cuối cùng, vẫn đề tại sao xuất hiện ra hướng này hay hướng khác, đâu là nguyên nhân đầu tiên, đâu là chủ thể đầu tiên phải chịu trách nhiệm, đâu là tình trạng hiện có do hậu quả cái đầu tiên mà ra. Và đâu là giải pháp hay lối thoát cuối cùng có thể giải quyết hay thực hiện được. Đó chính là bài toán hay vấn nạn tối ư quan trọng chung mà tất cả mọi người phải cần cùng suy nghĩ. Bởi vì cái gì cũng có nguyên nhân, tác nhân đầu tiên của nó, hiện trạng hay thực tại gây nên của nó, và cuối cùng là giải pháp hay bài toán giải quyết để thoát ra của nó.

    THƯỢNG NGÀN
    (03/7/14)

  6. Minh Đức says:

    Trích: “Gác bỏ những định kiến chủ nghĩa, định kiến chính trị, xóa bỏ kiểm duyệt tư tưởng để các giáo sư, sử gia hoàn toàn độc lập ý chí và yên tâm làm công tác biên soạn”

    Làm như trên thì chính là Gorbachev đã làm tại Nga và gọi đó là glasnost. Mà glasnost thì bị xem là diễn biến hòa bình, là điều đảng CSVN hiện nay ra sức chống. Tự do tư tưởng, tự do phát biểu làm sụp đổ chế độ. Đó là điều những người cầm quyền hiện nay rút ra kinh nghiệm từ nước Nga và họ cố tránh.

  7. hán ngụy says:

    Nói làm gì cho mệt. VN bây giờ là huyện thuộc tỉnh Quảng Đông trung cộng rồi. Bộ ngoại giao hán ngụy csvn vừa công bố hôm 24/5/2014. Những ngày tới sẽ biết tên huyện …

  8. UncleFox says:

    Môn lịch sử của Việt Cộng ngày nay quá “khô khan” . Phải chi các đồng chí thợ viết sử cho đảng cho thêm tí nước sự thật như “Bác Hồ” làm mê mẩn Tăng Tuyết Minh ra sao ? Nông Thị Ngát bị bác làm cho mang bầu đẻ ra Nông Đức Mạnh dịp nào ? Bác có bị Lê Hồng Phong đánh ghen khi “cuớp” Nguyễn Thị Minh Khai không ? Chuyện Trần Quốc Hoàn lây bệnh lậu mủ cho Nông Thị Xuân để rồi nàng truyền sang cho “Bác” nên “bác” mới nổi điên cho người đập đầu vất xác Nông Thị Xuân trả thù là thực hay giả ? Chuyện thời “bác” các đồng chí chỉ có dâm thôi chứ chẳng mấy ai thèm tham nhũng vv..
    Đảm bảo dù là sử “Bác và Đảng” mà chứa đựng những sự thực ướt át như thế thì học sinh chúng tràn vào ghi danh vỡ lớp học luôn ấy chứ có đâu những lớp sử lại cứ vắng hơn chùa bà Đanh !

  9. Nguyễn Thế Viên says:

    Đối với CSVN, không có gì là phi chính trị. Đừng phí công nói về “sự thật lịch sử” với người CS.
    Nguyễn Thế Viên

  10. văn says:

    Chương trình học đại học tại Việt Nam cũng vậy mà, 3 năm đầu học toàn học thuyết với mớ lý luận , tư tưởng của lũ kéo lùi phát triển xã hội . Kỹ sư ra trường có mấy người làm được việc. Không có việc lại đi học thạc sỹ nếu nhà có điều kiện còn không tiếp tục học sơ cấp nghề để dễ tìm việc.

Phản hồi