|

Trung Cộng đang tự đào hố chôn mình

 

Trung Cộng đang tự đào hố chôn mình khi theo đuổi chính sách “bành trướng” ở Đông Nam Á. Bài học của Đức Quốc Xã cũng không làm họ tỉnh giấc, vì tham vọng muốn khẳng định vai vế với nước Mỹ và ảo vọng làm chủ hết biển Đông.

Trở thành kẻ thù của các nước Đông Nam Á và đối thủ của Mỹ cũng chính là cơ hội để con rồng Trung Cộng bị chia năm xẻ bảy khi chiến tranh xảy ra. Các bất ổn với Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ bùng nổ. Hong Kong, Ma Cao sẽ đòi tự cách ly và cao trao Dân chủ hoá, cộng với đấu đá trong thượng tầng lãnh đạo Đảng sẽ bùng nổ rất nhanh khi khói lửa bắt đầu.

Đồng thời, sự tảy chay của quốc tế trên thương trường, hậu quả của chiến lược “hiếu chiến”, phô bày bản chất “xâm lược” của Tàu, cũng sẽ làm cho nền kinh tế “lệ thuộc” sớm bị suy thoái, bị đánh qụy trước khi chiến tranh bùng nổ.

Biếm họa Babui

Biếm họa Babui

Những khủng hoảng ngoại giao giữa hai nước đã đẩy Nhật tìm cách bớt liên hệ với Trung Cộng trong lãnh vực đầu tư. Gần đây nhiều tập đoàn kinh doanh Nhật đã bỏ Trung Cộng để đi qua các nước thứ ba như Malayxia, Phi v.v… Rõ rảng, Nhật không muốn nuôi ong tay áo. Dĩ nhiên khi từ bỏ thị trường Trung Cộng, Nhật cũng mất đi một số quyền lợi nhất định. Tuy nhiên, giới kinh doanh Nhật họ đặt quyền lợi đất nước lên trên quyền lợi cá nhân. So với sự thiệt hại, thì lâu dài, Trung Cộng sẽ bị thiệt hại nặng nề hơn, vì kinh tế Trung Cộng bị lệ thuộc vào xuất khẩu, và chuyên về thi công.

Đòn đánh gián tiếp này, áp lực lên nền kinh tế sẽ có tác động “mưa dầm thấm đất”, từng bước gửi tín hiệu lên giới diều hâu quân sự Trung Cộng, cảnh báo họ về khả năng bị suy thoái kinh tế sẽ dẫn đến mất ổn định chính trị, làm giảm bớt cuồng vọng bá quyền.

Trước đây, Liên Sô đã từng chạy đua vũ trang với Mỹ và bị lún sâu trong chiến trường A Phú Hãn. Khi nền kinh tế Liên Xô suy thoái, đã dẫn đến mất ổn định chính trị, kéo Liên Xô đi vào thập niên lụn bại. Tình trạng này đã và sẽ diển ra đối với Trung Cộng khi chạy đua với Mỹ về quốc phòng và cố tình tạo khủng hoảng vùng ở Đông Nam Á để tranh giành ảnh hưởng. Tuy nhiên, các phát biểu của Tập Cận Bình gần đây cho thấy, Trung Cộng đang lo sợ bị lôi kéo theo vết xe của Liên Xô khi ra mặt đối đầu với Mỹ.

Và vì vậy, những động tác giãm nhiệt ở Biển Đông có lẽ sẽ diễn ra theo trình tự, rút lui một bước để tiến hai bước khi có cơ hội. Vì ảnh hưởng của giới diều hâu Trung cộng và tham vọng Hán hoá không thể từ bỏ một sớm một chiều, trừ trường hợp chính thể Cộng sản thay đổi, đi từ độc tài đến dân chủ hoá.

Hiện nay, tình trạng đòi dân chủ ở Macao, Hồng Kông và cuộc nổi dậy đòi tự trị của Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ càng lúc càng tăng cường độ, làm Trung Cộng lo sợ có thể kéo theo một cuộc cách mạng Thiên An Môn thứ hai. Trước tình hình rối beng ở trong nước cần giải quyết, và thái độ cứng rắn của Mỹ, có lẽ Trung Cộng sẽ làm hoà ở mặt trận Đông Nam Á, vì không muốn dính vào hai mặt giáp công.

Khác với Đức quốc xã rất ổn định về kinh tế, chính trị và quốc phòng. Con rồng đỏ Trung Cộng khi mở mặt trận xâm lược, sẽ bị nhổ móng rất nhanh vì bị phụ thuộc về kinh tế và luôn có bất ổn về chính trị. Nhân loại không muốn chiến tranh, nhưng nếu chiến tranh cũng là cơ hội cuối cùng để giải quyết bàn cờ thế giới. Thì đó cũng là chiến tranh cần thiết.

Tuy nhiên, cuộc gặp của Bộ Trưởng hai nước, Mỹ và Trung Cộng vừa qua có thể đã có giải pháp tạm. Mỹ ngưng chiến lược xây dựng khối NaTo Á Châu bao vây Trung cộng, và bù lại Trung Cộng làm dịu tình hình ở biển Đông. Nếu diển tiến theo hướng đó, cả hai đều có đường rút và đạt mục tiêu ngắn hạn. Dù vậy, điều này không có nghĩa là Trung Cộng từ bỏ tham vọng chiếm biển Đông. Ngược lại, có thể sẽ tiến hành ít lộ liễu, khôn khéo, và thâm sâu hơn.

Về lâu dài, Mỹ Nhật và các cường quốc Âu Châu cần tiến hành chiến lược bẻ móng con rồng Trung Cộng để tránh hậu họa. Chỉ cần bỏ ra vài năm, dùng sức mạnh mềm thì có thể làm giảm bớt lòng cuồng ngạo của con cháu đại Hán. Cần ngưng chính sách kinh tế nuôi ong tay áo, rút lui các dự án kinh doanh kỹ nghệ nặng, bơm hàng tỷ đollars nuôi sống Trung cộng và chuyển nguồn tài lực này qua các nước Á Châu, để xây dựng tiềm lực đồng minh và tạo ảnh hưởng, thay thế vai trò Trung cộng. Đồng thời từng bước giảm nguồn đầu tư, để con rồng sẽ từ từ trở nên lão hóa.

Bên cạnh đó, chính phủ vận động và giúp ngầm các tổ chức xã hội dân sự, đẩy mạnh chiến dịch tảy chay hàng hóa Trung Cộng, ở mức độ toàn cầu. Người người không dùng hàng Trung Cộng, nhà nhà chấp nhận trả giá cao để ngưng tiếp tay tham vọng bá quyền. Chiến dịch này cũng sẽ gửi tín hiệu đến với các tập đoàn kinh doanh lớn như Toyota, Honda, Samsung, Hyundai, Volvo, Ford, GE, Walmart v.v… của Nhật, Hàn, Châu Âu và luôn cả Mỹ. Đó là, nếu kinh doanh và đầu tư ở Trung Cộng, quý vị sẽ đối diện với rủi ro, bị tảy chay và thua lỗ. Hai mặt giáp công mà không cần phải đối đầu về quân sự. Chỉ cần vài năm thì sẽ rút móng con rồng.

Với gần 1.5 tỷ dân, đa số lao động và có lợi tức thấp, phụ thuộc vào kinh tế của nước ngoài vì tiềm lực lao động mang tính gia công. Các mâu thuẫn cơm áo và bất công, chính là mầm móng của bất ổn về xã hội và chính trị trong cơ chế độc tài, toàn trị. Chỉ cần một đột biến về xã hội, sự phẫn nộ của quần chúng có thể xóa sạch cơ chế nhà nước độc tài. Cũng vậy, khi con rồng đỏ Trung Cộng bị thoi thóp, con rồng cộng sản con Việt Nam, và Bắc Hàn sẽ không còn cơ sở đề tồn tại.

© Đỗ Thành Công

© Đàn Chim Việt

11 Phản hồi cho “Trung Cộng đang tự đào hố chôn mình”

  1. ĐẠI NGÀN says:

    DÂN TỘC VIỆT NAM KHÔNG NÊN MẶC CẢM VỚI TRUNG QUỐC NGÀY NAY

    Nhiều người VN ngày nay thấy TQ quá mạnh so với nước mình thì đâm ra ngán ngẩm, mặc cảm.
    Thì cũng có lý phần nào, nhưng mặc cảm quá mức lại thành tự ti và rất tai hại.
    Phải cần suy nghĩ hiện thời tại sao TQ mạnh và mạnh cỡ nào, tới đâu, thực sự thế nào, và tương lai ra sao ?
    TQ ngày nay mạnh là mạnh về kinh tế, nhờ chuyển hướng phát triển theo kinh tế tư bản. Điều này trong kinh tế CS thuần túy trước kia họ đã không ngoi lên được.
    Tuy vậy lấy tổng GDP của họ chia cho số dân, thì sẽ thấy họ còn thua xa rất nhiều nước.
    Công nghiệp của họ cũng chẳng có gì do họ tiên phong hơn ai cả. Họ đi sau nhiều nước, thậm chí có khi cóp nhặt công nghệ nước khác làm thành của mình.
    Sản xuất của họ phần lớn ngày nay là gia công hàng hóa, chấp nhận làm công xưởng cho toàn thế giới. Kiểu họ là dùng nhân công rẻ để tích tiểu thành đại về kinh tế từng bước đi lên như bản chất họ vẫn có. Nên cái đáng sợ nhất của họ là lấy thịt đè người vẫn chính. Cứ hay tính hàm lượng hay tỉ trọng trí tuệ của họ trong mọi lãnh vực sẽ thấy ngay thôi.
    Ngày xưa tại cách mạng CSVN coi LX, TQ luôn vĩ đại, nên phần nào đó vẫn tạo mặc cảm tự nhiên cho các thế hệ người Việt về sau, và có số cái nhìn bị lệch cho dân tộc, đó thật là điều đáng tiếc.
    Ngày nay TQ đang tỏ ra quá trịch thượng với nước ta, không những kiểu đại ca mà cả giọng cha chú nữa, sứ thần của họ qua đưa 4 điều không được làm cho nước ta, thì thật đúng là điều sỉ nhục cho ta, mà VN vẫn làm thinh, cam chịu, không phản ứng công khai và mạnh mẽ thì thật không ra gì.

    Nên thực tế, dầu thế nào, dân tộc VN cũng không nên sợ gì dân tộc TQ thì mới đúng. Chúng ta không gây hấn nhưng nhất quyết không có gì phải sợ họ các mặt. Sợ để có tâm lý đầu hàng, khuất phục là không thể chấp nhận được, bất kỳ người nào cũng thế. Không bao giờ chịu khuất phục TQ dầu bất kỳ tình huống nào, đó là mệnh lệnh lịch sử của cha ông, nhất thiết không bao giờ quên được.

    Ngày nay nói TQ nhưng thật ra là nhóm lãnh đạo đảng CS của họ. Quốc hội và toàn dân TQ thực ra không có trong lượng hay quyền hành gì. Nhưng mọi người VN cứ theo ngôn ngữ chung mà gọi họ là TQ, chẳng nên gọi là Trung Cộng cũng chẳng thực tế gì.

    Thật ra lãnh đạo của họ bởi kiểu hãnh tiến của những người tự nhiên có quyền dân chẳng ai bầu lên về thực chất, nên tỏ vẻ hống hách với lâng bang và thế giới. Vấn đề biển đảo của VN và biển Đông hoàn toàn cho thấy rõ. Họ chẳng bằng cái lông của đạo đức Khổng tử ngày xưa. Nên thực chất mọi việc làm của họ ngày nay theo kiểu ngang ngược đã nói chỉ làm bỉ mặt dân tộc họ, mất uy tín của nước họ, chẳng có lợi về lâu về dài với tổ quốc họ, nhưng bởi hợm mình cách nông cạn nên họ hoàn toàn không thấy điều đó. Thế giới không nói ra nhưng chỉ coi khinh họ mà họ không hề biết. Cái thấp kém của họ là như thế. Và chính điều đó khiến VN càng không sợ họ, bởi uy tín của họ là uy tín giả, bởi thực lực của họ chỉ tỏ ra thiếu đạo lý và chính nghĩa. Trên cơ sở như thế tại sao nhiều người VN lại mặc cảm với họ ? Đó là tại do mình tự bạc nhước chính mình mà thôi.

    Bây giờ nói về ngôn ngữ. Chữ Việt ngày nay nhiều khi nói và viết đều chưa thống nhất hay chuẩn mực tuyệt đối. Đó là điều rất đáng tiếc. Mong rằng VN cần phải sớm nâng cấp các chuẩn mực lên để có các Viện hàn lâm thật sự uy tín trong tương lai để giải quyết các điều hóc búa đó. Còn bây giờ trước mắt, cứ xài tạm thế nào sương sương thì thôi, không cầu toàn trách bị được. Cần tránh mọi cái lai căng, tào lao, nhưng cũng phải chấp nhận mọi sự đa dạng, không cố chấp. Tiếng Việt Hán, tiếng Hán Nôm vẫn hết sức vận dụng theo truyền thong đã có, không thể kiểu cực đoan Việt hóa hết một cách ngu ngốc gọi là trong sáng tiếng Việt một cách hoàn toàn giả tạo. Cũng cố gắng bỏ đi mọi cách phiên âm chữ nước ngoài, nó chỉ ngô nghê, nhất là tiếng phương Tây. Tốt nhất là cứ giữ nguyên xi tiếng gốc của nó là đơn giản nhất. Tức phải nâng cao văn hóa, dân trí lên thì ai đọc cũng hiểu được cách đa dạng. Không nên kiểu mị dân, tự hạ trình độ xuống để tỏ ra bình dân, quần chúng một cách giả dối. Bởi thực chất ngôn ngữ chỉ là phương tiện truyền đạt không hề là bản chất chiều sâu của vấn đề giống như tinh thần hay ý thức của con người, của dân tộc và của toàn một xã hội.

    Vậy thì tóm lại chính trị và kinh tế luôn đi theo với văn hóa và đạo đức. Chính trị mà hại kinh tế đó là chính trị dốt nát. Kinh tế mà hại văn hóa, đó là kinh tế hoang dã, thấp kém. Chính trị mà phản văn hóa là chính trị ngu đần. Văn hóa mà không giúp chính trị hay kinh tế tiến hóa là văn hóa ngu dân, đần độn, phản văn hóa.

    Chỉ chừng đó các suy nghĩ thôi cũng giúp được mọi người VN không còn mặc cảm với chính bản than mình, mặc cảm với chính người anh em đồng bào của mình, nhất là không mặc cảm với chính kẻ ngoại bang láng giềng đang trỗi lên và đang đe dọa chính đất nước và dân tộc chúng ta ngày qua ngày là Trung Quốc ngày nay mà ai cũng biết.

    THƯỢNG NGÀN
    (22/7/14)

  2. Áo vải cờ đào says:

    @ Một bạn đọc: Hi! Bạn viết (trích), ” Hơn nữa, không hiểu tại sao một số tác giả lại dựa vào tiếng Trung Quốc để phiên âm thành tiếng Việt tên của một số tên quốc gia và tên riêng của một số nhân vật.” Hết trích. Thưa Tiên Sinh, Một bạn đọc! Cái “rất khó chịu” và cả cái (Thâm) ý của bạn, nó không (hoàn toàn) đơn thuần là…’Lỗi chính tả’ hay cách “phiên âm” của đa số tác giả viết bài…Free cũng như bạn đọc…Miễn phí! Mà đích thực ý của bạn là: Tai sao mãi đến bây giờ mà họ (Tác giả) vẫn chưa chịu xài tiếng…Việt-Cộng!? Trình độ văn hóa của bạn đến đâu (cả ‘Cố’ và ‘Tân học’ ?) mà ‘vô tư’…Lên lớp, chê người ta…”Dựa vào tiếng Tàu”. Chỉ nội trong câu bạn viết mà tôi trích dẫn ở trên, bạn đã nhận ra cái mâu thuẩn của bạn chưa!? Tại sao bạn không viết, tiếng Tàu thay vì “tiếng Trung Quốc” hoặc…Văn chương và gọn ‘tiếng Hoa’? Xin dẫn dụ cho bạn thấy trong tiếng Việt tự nó đa dạng như thế nào về cách dụng chữ và dùng chữ cũng như nhiều nguyên tố, yếu tố và chất tố, bởi ảnh hưởng, lệ thuộc vào vùng, miền và nhất là Phương Ngữ! Ví dụ cụ thể: BBT ĐCV viết phúc đáp, trả lời đề nghị của bạn. Họ viết “tiếp thu”, theo thói quen, từ ngữ mà dân H.O, dân miền nam VN sau 30/4/75, điều phải bạt vía kinh hồn mỗi khi nghe hai tiếng ấy, thay vì thu nhận, lãnh hội hoặc tiếp nhận! Một ví dụ khác: Một bạn đọc chê cách phiên âm mà chúng tôi đã được giáo dục là Nã phá Luân (Napoléon) tên danh nhân và A-Phú-Hãn (Afghanistan) tên quốc gia, nghe cổ hủ, lạc hậu! Vậy, xin Một bạn đọc, vui lòng chỉ giáo cách phiên âm của…Nhân vật Mao-Chen-Tung (Mao Trạch Đông) và quốc gia China (Trung Hoa), theo cách…Phiên âm của bạn để tôi được học hỏi thêm cao kiến của tiên sinh! Trân trọng. Áo vải cờ đào

  3. Nguyễn Bá Huy says:

    Tại sao Viêt Nam lại sài tiếng Tàu rồi đọc ra tiếng Việt để gọi tên và thủ đô các như nước Canada là Gia Nã Đại, Franch là Pháp Lăng Sa, Itali là Y Đại Lợi . THủ Đô Pháp là Ba Lê lý do là Ta lệt thuộc Tàu, sau này lệ thuộc Pháp thì theo Pháp : Argentina gọi là Argentine , Thủ đo nước Nga pháp gọi là Moscow v..v sau này theo Nga thì Ta lại gọi theo Nga : Argentina lại gọi là Ac hen tina , Tây Ban Nha gọi là Es pa nha v..v Ta tối ngày phải ” dưa ” vào nước khác : thí dụ VNDCCH thì dựa vào Tàu, vào Nga, khi Nga đổ phải dựa vào Tàu, Tàu đem giàn khoan vào khu đặc quyền kinh tế của Ta, Ta làm không xuể thì lại bkeu gọi Mỹ giúp …Ôin cái xứ gì tối ngày không đứng lên bằng đôi chân của mình mà luôn tìm cách dựa vào người khác mà lại hô hào ” Độc Lập Tự Do ” thì chỉ là hô hào mỵ dân mà thôi

    • camca. says:

      Các cụ ta ,ngày trước ,học chử nho ,nên sau này đọc sach đẻ tìm hiểu vể Tây phương và các cuộc đáu đá ,gọi là cm và cả csac chũ nghĩa đêu dựa vào các nho sĩ tiên bộ của tàu và sách họ viết ra đẻ mở mang dân trí Tàu. Các tên nước đuộc Tàu phiên âm ,các tiền bối phiên âm laidder viết sách diển thuyết làm báo phổ biến cái văn minh của các nước tây phương ,cải tiến vn thành nước văn minh như Nhật qua người tàu, Do dó mới có nước :france Phaplangsa( hay Pháp),England (Anh) Japon (nhật bõn) America (Mỹ (hoakỳ) Hollande (Hòa lan) Ý (Italy) Tây ban Nha (espagnol) vv và vv…
      Nước nào có tên đã phiên âm và dùng quen rồi thì cứ thế mà dùng vì ai cũng hiểu kẻ cã người bình dân ít học. Như nói người Anh thì ai vũng hiểu kể cả con nít hơn là uốn lưởi nói chử England ,English.
      VC thì dung phiên âm Giơ-ne-vơ (geneve) U-da (u s a)
      hay Mút-cu (moscow) thì e chăng thấy hay và phổ biên hơn.
      Độc lập tự do đâu phải vì mấy thứ đó mà “phán’ xanh rờn “luôn tìm cách dựa vào người khác mà lại hô hào ” Độc Lập Tự Do ” thì chỉ là hô hào mỵ dân mà thôi.”
      Co nước nào không dựa và nước khác không trong thời đai này?
      Tóm lại chữ nào phiên âm hoặc dùng quên rồi thì cứ tiếp tục dùng ,chử nào hưa có trong việt ngũ thi phiên âm theo tiếng việt cho dễ đọc (mở ngoặc kèm nguyên góc của nó),\
      (c)

  4. Trúc Bạch says:

    He he he …

    Vậy thì phải gọi Mỹ là A Me Ri Ca hoặc là U Ếch A, và đừng gọi nước Ăng Gờ Le là Anh, Giờ Ẹc Ma Ni là Đức, Rờ Út Sờ là Nga , Ko Rê A là Hàn Quốc và, v.v… nữa nha……

    Nạc hậu nắm đó !

    • Trúc Bạch says:

      He he he…Pót lộn chỗ .

      Phần phản hồi này là dành cho anh “Một bạn đọc” đấy .

  5. BÀN LOẠN CUỐI TUẦN says:

    Nga ngố, Tầu khựa đúng là dân nếu không tự nhận là mù điếc thì cũng là tuồng lì lợm ngoan cố nên không nghe không thấy Mỹ nó đà cảnh cáo ” sẽ bị cô lập ” . Thằng Nga ngố thì đang bị cả thế giới kinh tởm ( xa lánh, cô lập ? ), Tầu khựa biết thân biết phận lẳng lặng ” chẩu ” ( tại Biển Đông ? ), nhưng muộn rồi, ” Trục nó đã chuyển ” tới họng rồi, Đại Hán sẽ đợi ngày co cụm lại chỉ còn quanh quẩn với Thiên Tân ( Tianjin ) Hà-Bắc ( Hebei), Thiểm Tây T.Đông ( Shanxi, Shandong ) Ha`nam (Henan), Giang Tử ( Jiangsu) Thượng hải thôi . Tân Cương, Ngô duy nhĩ, Tây Tạng, Tứ Xuyên (Sichuan) , Còn Vân Nam, Lưỡng Quảng sẽ sát nhập vào Việt Nam, kể cả HồngKông ( nhưng là khu tự trị, sao vậy ? Vì Việt Nam sẽ là cửa ngõ, là tiền đồn để ngăn họa da VÀNG lẫn họa da ĐỎ (?) nên phải đủ lớn mạnh đó là sứ mạng của ” chuyển trục ” Nga ngố Tầu khựa phải biết thế mà đừng quậy nữa chỉ thêm xầy vẩy ích gì ? ) .

  6. Một bạn đọc says:

    Tại sao một số tác giả có bài đăng trên Đàn Chim Việt viết sai chính tả, nhất là sai về dấu hỏi và dấu ngã nhiều thế? Trong bài “Trung Cộng đang tự đào hố chôn lấy mình” của tác giả Đỗ Thành Công có một loạt sai về dấu hỏi và dấu ngã như:

    RÕ ràng thì lại viết thành RỎ rảng.
    GIẢM nhiệt thì lại viết thành GIÃM nhiệt.
    Sẽ DIỄN ra thì lại viết thành sẽ DIỂN ra.
    DIỄN tiến thì lại viết thành DIỂN tiến.
    GIẢM bớt thì lại việt thành GIÃM bớt.
    GIẢM nguồn đầu tư thì lại viết thành GIÃM nguồn đầu tư.
    Với những người phát âm và viết đúng dấu hỏi và dấu ngã, khi đọc những từ bị viết sai dấu thì sẽ rất khó đọc. Viết sai dấu hỏi và dấu ngã còn dẫn đến sai nghĩa hoặc tối nghĩa của từ, cụm từ hoặc cả câu văn. Ví dụ: SỬA CHỮA một đồ đồ dùng hoặc máy móc bị hư hỏng mà viết thành SỮA CHỬA thì vừa khó đọc lại làm cho người đọc hiểu sai nghĩa, vì SỮA CHỬA có nghĩa là sữa của người phụ nữ có chửa sắp đến ngày sinh đẻ (sữa non).
    Kính đề nghị Ban biên tập Đàn Chim Việt hiệu đính trước khi cho đăng lên báo.

    Hơn nữa, không hiểu tại sao một số tác giả lại dựa vào tiếng Trung Quốc để phiên âm thành tiếng Việt tên của một số tên quốc gia và tên riêng của một số nhân vật, mà không dựa vào từ nguyên gốc để phiên âm ra tiếng Việt. Ví dụ:
    Ca na da (Canada) thì phiên âm theo tiếng tàu nên thành Gia nã đại, Hung ga ri (Hungary) thì thành Hung gia lợi, Phi líp pin (Philippines) thì thành Phi luật tân, Áp ga ni xtan (Afghanistan) thành A Phú Hãn, Na pô lê ông (Napoléon) thành Nã phá luân v.v …

    Dựa vào tiếng Tàu để phiên âm thành tiếng Việt, khi đọc cảm thấy nó cổ hủ, lạc hậu và rất khó chịu.

    BBT: Chúng tôi tiếp thu những góp ý của bạn. Cảm ơn bạn đã ghé thăm ĐCV.

    • Choi Song Djong says:

      Em còn bé lắm chứ em ơi,còn mầm non lắm.Ha ha ha hài đến thế là cùng.

    • Chệt chó says:

      Còn tiếng của việt gian cộng sản thì sao…sao không nghe “người ta càm ràm”.!!!Chó đẻ…cái gì cũng có chữ “chế độ”,Chế độ ăn uống,chế độ tham nhũng,chế độ ngu dân,Nếu khó đọc khó hiểu thì cố-gắng về đi học lại.Con dân ở giửa lòng chế độ cộng sản tất cả đều bị dốt…nên luôn viết sai,nếu không thể thông cảm được thì chết đi.
      Dốt nát của người dân là chính sách lớn,”vĩ mô” của đảng của chế độ,hảy càm ràm với lủ nó.

      • tudo says:

        Xin hiểu thật hỉ…. ? đỉnh cao trí Tệ của nhửng nhà khoa học ….. ! ( tiếng khoa học được dùng thoải mái hi…? ) vĩ mô ? đại trà ….nhà anh nhà tui 2 nhà là ….? như sông liền sông..núi liền núi….cúi xuống nhận : 16 c vàng kèm thêm 4 lòng khôn…. .

Phản hồi