|

Thu hồi tài sản phi pháp

vang

Đã gần 4 năm nay Liên Hiệp Quốc rất chú ý đến việc giúp các nước thu hồi những tài sản phi pháp trên toàn thế giới, đặc biệt là từ những chế độ độc đoán và tham nhũng.

Cách đây hơn 20 năm, khi chế độ CS ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, các chế độ mới đã không kịp thời xử lý nghiêm những tài sản phi pháp của hệ thống cầm quyền cũ, nên tài sản chung đã bị tẩu tán, phân tán, lọt lưới pháp luật, tạo nên một số “tỷ phú mafia đỏ hậu cộng sản,” những phe nhóm lợi ích thuộc gia tộc các quan chức cầm quyền cũ; nhờ thế bọn này vẫn chế ngự và lũng đoạn nền kinh tế và tài chính quốc gia, mặc dù lịch sử đã sang trang.

Tháng 3 năm 2007, cuộc họp liên tịch giữa Tổ chức chống buôn lậu và tội ác của LHQ (UNODC) và một nhóm chuyên gia của Ngân hàng Thế giới đã lập ra một cơ chế mang tên Stolen Asset Recovery Initiative (StAR– Chương trình thu hồi tài sản phi pháp) nhằm hướng dẫn và giúp đỡ các nước thực hiện việc thu hồi các tài sản phi pháp bị mất bởi nạn hối lộ, tham nhũng, buôn lậu cấp quốc gia và nộp các tài sản được thu hồi đó vào ngân sách nhà nước hoặc vào các quỹ từ thiện quốc tế nhằm giúp các nước đói nghèo trên thế giới.

Trước đó ở châu Âu đã có tổ chức Serious Organized Crime Agency (SOCA – Cơ quan chống tội ác có tổ chức nghiêm trọng) mang tính chất nghiệp vụ pháp lý chuyên giúp đỡ việc truy tìm những người phạm tội ác nghiêm trọng trong đó có tội tham nhũng ở mọi nơi, mọi nước, cũng như tổ chức Financial Crimes Enforcement Network (FICEN – Mạng luới chống tội ác về tài chính), hay tổ chức Agence Gestion et Recourement des Avoirs Confisqués (AGRAC – Cơ quan quản lý và giải quyết tài sản bị tịch thu). Chính những tổ chức này đã tham gia có hiệu quả vào việc giúp cho Indonesia và Philippines thu hồi một số tài sản phi pháp khá lớn của 2 cựu Tổng thống Suharto và Ferdinand Marcos sau khi 2 ông này bị lật đổ và truy tố. Riêng tài sản phi pháp của vợ chồng Marcos đã được thu về cho ngân sách nhà nước là 4 tỷ US$ trong tổng số 10 tỷ họ đã tước đoạt của công quỹ và nhân dân.

Gần đây các tổ chức trên đây đa giúp cho chính quyền mới ở Libya thu về hon 1 tỷ US$ của nhà độc tài Khaddafi để trao cho Hội đồng Chuyển tiếp sung vào ngân sách quốc gia; ngoài ra các ngân hàng ở Thụy Sỹ cũng đã tự nguyện trao trả cho chính quyền mới ở Tunisia 60 triệu Francs Thụy sỹ, cho chính quyền mới ở Ai Cập 410 triệu Francs Thụy Sỹ và cho chính quyền mới ở Libya 650 triệu Francs Thụy sỹ là tiền ký gửi của các nhà độc tài tham ô Ben Bella, Mubarak và Gadhafi.

Ở Việt Nam vấn đề theo dõi những tài sản tham nhũng phi pháp chưa được xã hội quan tâm thật sự. Những ai tham nhũng, tài sản tham nhũng từ đâu tới, hiện nằm ở đâu, được thu hồi ra sao, bị tẩu tán ra sao, làm sao truy thu được và trả lại vào ngân sách, là những vấn đề các nhà dân chủ, các nhà báo yêu nước, các nhà luật học và luật gia có công tâm cũng như các chuyên gia về thống kê, kế toán…cần quan tâm thu thập tài liệu chứng cứ thật chính xác, cùng với những chứng cứ phạm pháp của ngành công an trong đàn áp, tra tấn làm chết dân trong cơ quan an ninh và nhà giam.

Ví dụ vụ án in tiền polymer ở Úc, phía Úc đã xét xử công khai và tuyên án các kẻ phạm pháp, còn chuyển sang cho chính quyền VN rất nhiều tài liệu tư pháp xác nhận phía công ty Úc đã hối lộ cho các quan chức VN qua Đại tá Công an Lương Ngọc Anh số tiền ¨lại quả¨ lên đến hơn 10 triệu US$. Đã 4 năm nay vụ án bị ém nhẹm, Bộ truởng Tư pháp viện lý do là phía Úc gửi cho quá nhiều tài liệu cần phải dịch ra và nghiên cứu (!), và rồi vụ án bị chìm nghỉm, mặc dù phía Úc nói rõ rằng số tiền hối lộ 10 triệu US$ ấy, nếu thu hồi sẽ thuộc tài sản công của VN, sung vào ngân sách VN, vì đó là số tiền rút ra từ tiền lãi in giấy bạc cho VN. Phía Úc còn chuyển cả ảnh và ghi âm lời khai của bà tham tán thương mại trong sứ quán Úc thú nhận đã giao tiền tận tay ông Anh và từng 2 lần lên giường cùng ông Anh trong khách sạn ở Hà Nội. Vậy mà vụ án vẫn bị ỉm, coi như không có chuyện gì và kẻ tội phạm lớn Lương Ngọc Anh vẫn phởn phơ ngoài vòng luật pháp. Các nhà dân chủ và các luật gia có công tâm không thể để chìm nghỉm một vụ đã rõ ràng như thế. Đã có đại biểu Quốc hội nào chất vấn ông Nguyễn Bá Thanh, thường thực Ủy ban chống tham nhũng về vụ án đã hoàn toàn rõ ràng này? Bộ Luật chống tham nhũng hiện hành có cả một chương dành cho các vụ án có dấu hiệu liên quan với nuớc ngoài, quy định các cơ quan hành chính và tư pháp VN phải khẩn trương hợp tác để giải quyết các vụ án ấy.

Qua các vụ án lớn Vinashin và Vinalines cũng như vụ Bầu Kiên, vụ Dương Chí Dũng liên quan đến 2 tướng công an Phạm Quý Ngọ và Trần Đại Quang, những số tiền khủng hàng nghìn, chục nghìn tỷ đồng đã bị phân tán, tẩu tán gần hết, số tiền thu hồi không đáng kể. Vụ này được coi như là thất bại lớn nhất trong cái gọi là thành quả chống tham nhũng.

Đã đến lúc các anh chị em dân chủ trong nước, các nhà luật học và sinh viên ngành Luật có công tâm, các blogger tự do, các nhà báo trong Hội các nhà báo độc lập cùng các tổ chức dân sự cần chú ý lập phương án, thành lập cơ chế để sưu tầm tài liệu về các vụ tham ô, hối lộ, tham nhũng, ăn cắp tài sản công dưới mọi hình thức để đặt vấn đề phải thu hồi đến mức tối đa các tài sản phi pháp, không để cho tham nhũng phân chia, tẩu tán, cất dấu, gửi gắm trong nước và ngoài nước. Hãy học hỏi kinh nghiệm của các tổ chức quốc tế và Liên Hiệp Quốc như cơ quan UNODC, StAR, hay các tổ chức SOCA, AGRAC, FICEN đuợc nói đến trên đây để tham gia có hiệu quả vào công cuộc chống tham nhũng.

Kinh nghiệm khắp nơi cho thấy các chính quyền độc đảng vì do bản chất tham nhũng – độc đoán không bao giờ thật lòng phòng chống tham nhũng. Các tổ chức xã hội dân sự, các nhà báo tự do, các nhà luật học có công tâm cần thực sự vào cuộc công khai, mạnh mẽ dựa vào công luận toàn xã hội mới mong xoay chuyển được tình thế, thu hồi tài sản phi pháp về cho đất nước, vì cuộc sống chung của toàn dân .

Không phải ngẫu nhiên công luận thế giới và châu Á đang bàn tán về chuyện các nhóm tư bản đỏ cỡ bự nhất ở Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên… đang tính chuyện di chuyển tài sản theo hướng nào. Và khi có biến động lớn bọn chúng và gia đình sẽ chạy đi đâu để trốn tránh sự phẫn nộ chính đáng của nhân dân? Đi châu Âu, sang Anh, Thụy Sỹ ? Sang Mỹ, Canada, Úc? Lưới trời lồng lộng, pháp luật quốc tế sáng tỏ bủa vây. Các tòa án quốc tế cửa luôn mở. Chạy sang Nga chăng? Hay sang châu Phi, châu Mỹ la tinh? Bay! Biến! Cho tay sai lót ổ trước ở nơi nào, khi đất đang rung chuyển dưới chân chúng… Nhưng chúng sẽ khó kiếm ra chỗ để hạ cánh an toàn, mang theo của cải, tiền bạc, châu báu. Chúng sẽ bị khám xét, săm soi, phải khai báo, giải trình… Nhiều nuớc đang thống kê danh sách khá cập nhật của bầy sâu bọ này.

Việc thu lượm tài liệu, chứng cứ, hồ sơ, phim ảnh của biết bao quan chức ở Trung ương, ở từng huyện, từng tỉnh, từng ngành, tại chức hay đã về hưu, từng ăn bẩn, phạm pháp, nhằm thu hồi cáctài sản phi pháp, là một công tác chính đáng, khẩn trương. Gần đây mới nổi lên những biệt thự phi pháp của ông Trần Văn Truyền khi còn làm thanh tra của chính phủ, một ông đội lốt Bao Công nhưng lộ tẩy là một con sâu loại bự của một chế độ đang tan rã. Còn đợi gì mà không trưng dụng ngôi nhà phi pháp đó để làm vườn trẻ, nhà mẫu giáo, trung tâm an dưỡng cho người tàn tật hay làm bệnh xá cho địa phương, qua xét xử công minh theo luật định, vì các đương sự không có cách gì chứng minh được nguồn gốc hợp pháp của nó.

Blog Bùi Tín (VOA)

6 Phản hồi cho “Thu hồi tài sản phi pháp”

  1. laivănmạnh says:

    Ong Bùi Tín là Đại Tá, chủ biên báo ND và QĐND,có quan tuyên truyền ,tuyên huấn của đãng cs.Ong có uy quyên ,từng chứng kiên và nhận sự đầu hàng của DVM tổng thống mấy ngày của vnch, thua trận (vì quá nghe lời tên đầu trọc trí quang). Cho nên hiện tượng qua Pháp ở lại Pháp ,nói về vài điều sai trái của kẻ thắng cuộc,thực tế nhưng vô thưỡng vô phạt ,như vụ 16 tấn vàng mà VC láo lường ,vu cho TT Thiệu lấy đi và còn rĩ tai là Ong H Đ N cháu bà Thiệu đã chở hàng chục cái rương to xuông phi trường Đài Loan,nhưng Đạì Loan không chấp thuận cho nhập cảnh.Nhưng trong dân chúng ,kể cả bên phe thắng cuộc . và bọn tù “ngụy ” đang cãi tạo,chẳng ai tin. Ngày 2/9 năm đó VC diển trò chơi trong trại cải tao ,cho tù bịt mắt cầm que từ xa tới đâm “thằng Thiệu” Ai đâm trúng cái hình nộm TT thiêu ,đeo mắt kiếng đen ,tay xách căp samsonite có đè 16 t vàng chổ nào thì đêu có phần thưỡng 01 cây kẹo săn !
    Cho nên Bt sau khi qua Pháp vói phái đoàn cs họp vói đãng cs xong ,ngày p/đ về ,BT ra sân bay ,bắt tay đồng chí và ở lại ! Nghĩa là có sự sắp xếp cho Bt ở lại Pháp đẻ làm nhiêm vụ (?) vì lúc này các người TN đã ở đâu đó ở Mỹ và đã gần như ổn định (qua Mỹ TN vào trước ngày VC chiếm SG bằng máy bay chinh thức nên vàng bạc của cải đều đem theo,không mất gì nhiều nhu cái nhóm HO qua saiu này ).
    Bt lên đài VOA và nổi tiêng ,nhưng sự thực người ta cho biết là Ong ta không xin Pháp cho TNCT.(luật Pháp thông thoáng hơn Mỹ trong v/đ TN) và qua Mỹ được phái đoàn tướng tá vn họp ở nhà B/s BDTâm (có ĐT NK) dàn hàng ngang chào đón trọng thể. Điều này khiến cho nhiều người TN kể cả một số tướng lãnh vnch.bất mản …
    Nhưng cuối cùng thì BT cũng chẳng làm được điều gi chĩ có Mỹ thĩnh thoãng kêu qua hỏi ý kiến (như chuyên đi Mỹ vừa qua ,biêu tình phản đói BT do NT Tâm ,cháu nttam,và 2 nhà báo trẻ tô chức vói BT trong mục hội thảo về “tình hình VN” …Và sau dó l/s N.Tâm mời lên phỏng vấn .Trò tung hưng cho BT có dịp thanh mih thanh nga…thì ra qua tố cáo gần đây ,L/S này từng bị treo bằng ,và về vn dạy học ,có sự tiếp đón của vvk ,ttsang rình rang . Tại sao sau đó lại về Mỹ / Vì anh ta là cd Mỹ ,nhuwg cũng có thể NT nhận nhiêm vụ .Anh ta đang bước vào chính trường Mỹ qua ứng cử nghi viên KV7 vào tháng !! tơi đây/bầu lại.
    BT năm nay đã già. Hết thời . Vã lại lich sử diễn biến nhanh quá. Cho nên đọc BT để Biết và đẻ thấy một Ong già cs vào cuối đời không cựa quậy gì nổi thì ” hãy đẻ cho thói gian qua đi !” tức cũng nên coi anh Bùi Tín là “người của thờ cuộc’ hoăc muốn nhận anh BT là người thuộc “phe miềng ” cũng OK !
    Két lại là nhận xét bài viết của anh BT hơn là noi về anh như các phản hồi trên đây !
    (lvm)

    • NGÀN THÔNG says:

      CÁ NHÂN CON NGƯỜI VÀ CHẾ ĐỘ XÃ HỘI

      Bất kỳ chế độ xã hội nào lập lên cũng nhờ những con người ban đầu đi theo nó. Chế độ nào thắng chế độ khác thì nó lên cầm quyền. Mục đích của nó cũng thiên hình vạn trạng và nguyên nhân thắng lợi hay thất bại của chế độ này chế độ kia cũng thiên hình vạn trạng. Có hoàn cảnh khác nhau nào đó, cũng do cả những yếu tố chủ quan tạo nên tương quan lực lượng khác nhau của bên thua và bên thắng.

      Đó là sự xây dựng nên các chế độ do chiến tranh, do bạo loạn, do xâm lược nước ngoài, hay thậm chí do cái được gọi là hoạt động cách mạng.

      Nhưng có sự khác nhau giữa chế độ độc tài và chế độ tự do dân chủ : chế độ tự do dân chủ bầu theo nhiệm kỳ. Người đứng đầu hay nhóm đứng đầu của chế độ cũng chỉ hoạt động được trong nhiệm kỳ đó, tối đa hai nhiệm kỳ, rồi phải nhường cho người khác lên thay thế. Sự thay đổi như vậy cứ làm mới chế độ hoài, it r cũng mới trong một phần hay tính chất nào đó.

      Trái lại chế độ độc tài độc đoán và toàn trị thì mút chỉ cà na. Cá nhân nào xây dung nó lên thì nắm quyền đến khi chết. Chết xong thì truyền lại cho đám đàn em đã phò tá đưa kẻ đó lên. Tức cha truyền con nối kiểu phe ta, kiểu đảng ta, kiểu nhóm ta như thế mà không gì khác. Sự cầm quyền đó biến thành sự cầm quyền chuyên nghiep, liền lỉ của một số người. Xã hội biến thành của riêng của nhóm người nào đã giành được nó, tức giành được quyền một lần kiểm soát nó. Tất nhiên nhóm cầm quyền đó sẽ tạo ra bao nhiêu danh từ, bao nhiêu cơ chế khác nhau để lung đoạn xã hội và ru ngủ hay để khống chế độc quyền và nặng nề xã hội đó.

      Xã hội lúc đó trở thành như một con bò sữa để cho nhóm cầm quyền lien tục nhau vắt sữa. Mọi con ve con rận trên thân con bò vẫn tiếp tục tự nhiên hút máu mà con bò không làm gì được. Con bò không thể đổi chủ người chăn dắt, người vắt sữa hay kể cả người xẻ thịt mình tới khi nó già cả. Tức chỉ khi nó chết đi thì mới hết. Hết cả những kẻ vắt sữa nó, hết cả lũ rận rệp hút máu nó. Và khi nó chết lại thành bữa tiệc cuối cùng cho đám chủ của nó.

      Bởi thế trong chế độ độc tài, mọi cái đều trở nên quán tính. Mọi cá nhân muốn hưởng lợi, muốn ngoi lên, muốn được kế thừa quyền lợi của nhóm cầm quyền đi trước, đều phải nói cùng khầu hiệu, xử sự cùng cung cách, hoạt động cùng cách thức, áp dung cùng các biện pháp đã có. Có khi những cái đó không còn hiệu quả nữa thì vẫn cũng cứ giữ, chỉ khi nào đối đế phản tác dụng lắm mới có cơ được thay đổi. Điều này áp dung cho bất kỳ cá nhân nào có chia xẻ quyền hành cách này hay cách khác trong chế độ độc tài đó. Tức chỉ thay đổi hay thay thế từng cá nhân nào đó, nhưng cơ chế chung không bao giờ thay đổi, quyền chủ sở hữu không bao giờ thay đổi, bởi vì đó là quyền lợi chủ sở hữu chung.

      Nên trong chế độ tự do dân chủ đúng nghĩa, người cầm quyền là người phục vụ xã hội, bởi làm tốt thì được bầu lại, bởi làm tốt thì không ai chỉ trích, không ai bêu rếu, không ai hất mình xuống được. Trái lại trong chế độ độc đoán độc tài, bởi do sự độc quyền làm chủ, độc quyền cai trị, độc quyền thống trị, cho nên thay vì kẻ cầm quyền phục vụ xã hội, ngược lại toàn thể xã hội phải quay lại phục vụ nó, làm đẩy tớ cho nó, và chịu để cho nó toàn quyền vắt sữa, cũng như đám ăn theo rận chấy nhân đó tha hồ hút máu mình.

      Đấy sự khác nhau giữa cơ chế xã hội dân chủ hay độc tài độc đoán và sự khác nhau giữa các cá nhân được tự do hay không được tự do của các tình trạng xã hội liên quan nói chung chỉ là như vậy. Trong chế độ tự do dân chủ đích thực thì không ai cần phải đóng vai diễn nào cả, bởi vì tất cả đều vừa là diễn viên vừa là quần chúng xen nhau. Trái lại trong xã hội độc tài độc đoan, lớp cầm quyền là lớp diễn viên chuyên nghiệp, trọn đời và ăn lương. Lớp bị trị hay lớp bị cầm quyền là lớp khán giả mút mùa bất đắc dĩ, phải luôn đóng vai trò người xem sao cho tốt, cho trật tự, cho yên lặng, nếu không thì bị đội ngũ trật tự viên bịt họng nếu la ó hay bị tống khứ ra ngoài một cách lặng lẽ. Lớp khán giả này bị bắt buộc mua vé xem kịch và chỉ xem vở kịch cũ mềm và diễn đi diễn lại hoài chẳng ai còn thích chí gì nữa mà chỉ bắt buộc phải xem thế thôi. Đấy cái khôi hài của xã hội con người trong kiểu cách độc tài toàn trị là như vậy.

      THÔNG NGÀN
      (22/7/14)

  2. paramita says:

    Cám ơn bác Bùi Tín có những trăn trở chính đáng về hiện tượng chống tham nhũng hình thức đóng phim giả tạo của đảng CSVN mà người đưọc giao phó nhiệm vụ là Nguyễn bá Thanh, nổ cho cố ” Hốt, cho hốt liền” đến nay 3 năm trôi qua chả hốt được con cá nào xem cho được mặc dầu cơ hội và tin tức không hề thiếu.
    Đảng CSVN nghề chính là mị dân, không phải là hành động cụ thể
    Nhân vài hàng nhận định trên đây của bạn Song ngàn mà tôi đoán là một bạn có tuổi, đọc xong thì cảm tưởng đầu tiên về bài viết mà tôi có là ” ba phải và lạc đề ”
    Bạn là ai mà cho phép mình có nhận định về cá nhân của một chứng nhân lịch sử như bác BT ?
    Ngay cả cách bênh vực bác BT của bạn cũng được cảm nhận như tự nâng mình lên như một nhâ vật có tầm cở để “phán xét” đúng sai về ai đó
    Nhà Phật có dạy: Phản quang tự kỷ bổn phận sự, hảy tự xét mình thôi là chuyện duy nhất cần làm

    • NGÀN SAO says:

      HÈN HẠ

      Paramita viết :
      “Sóng ngàn mà tôi đoán là một bạn có tuổi, đọc xong thì cảm tưởng đầu tiên về bài viết mà tôi có là ” ba phải và lạc đề. Bạn là ai mà cho phép mình có nhận định về cá nhân của một chứng nhân lịch sử như bác BT ?
      “Ngay cả cách bênh vực bác BT của bạn cũng được cảm nhận như tự nâng mình lên như một nhâ vật có tầm cở để “phán xét” đúng sai về ai đó”.

      Một tư cách tiểu nhân vả hèn hạ như Paramita mà cũng bày đặt lên mạn để chười cộng sản !

      Bùi Tín cũng là một con người thế thôi, có gì mà ghê gớm thế.
      Ông ta tuy là cựu Đại tá báo chí CS, thế là địa vị cao tận trời sao ? Địa vị đó ông ta còn dám bỏ rồi kìa.

      Ông ta là một cây bút danh tiếng ư ? Lúc đầu cây bút đó chỉ là bồi bút CS, bây giờ ông ta đã trở thành cây bút chống CS. Thế thì giá trị là ở bản thân BT hay ở tài viết lách của ông ta ? Trên gầm trời này BT cũng chỉ là người viết báo thôi. Lãnh vực hiểu biết của mọi người thì đa dạng rất nhiều, bộ cứ viết được các bài báo là trời gầm sao ?

      Cho nên Sóng Ngàn nhận xét về Bùi Tín là nhận xét sự phát triển, sự tiến bộ, sự hữu ích của ông ta ngày nay với xã hội, không phải nịnh bợ hoặc thóa mạ BT do địa vị hay tài bộ riêng gì của cá nhân ông ta cả. Bùi Tín cũng là người VN, Sóng Ngàn cũng là người VN, tuy tuổi tác có khác nhau, quá trình bản thân có khác nhau, nhưng mọi giá trị cũng dễ đâu có gì khác nhau ? Paramita làm như BT là con voi còn người khác là con kiến không bằng.
      Nhân cách hèn hạ, tiểu nhân, điếu đóm, lêu têu, lôm côm như thế mà cũng viết bài chưởi CS. Mình có tốt hơn mặt nào đó mình mới chưởi người ta. Mình chỉ là thứ hạng bét mà cũng lên giọng giả dạng, dạy đời. Thứ ngụy tín, giả trá thật đáng xấu hổ.

      Sóng Ngàn ở dĩ không viết về tham nhũng vì chỉ nghe nói mà không có bằng chứng trong tay. Viết phải có sách mách phải có chứng mới là người quân tử, đúng đắn. Nghe người đồn như thế, biết như vậy, nhưng mình không thể nói ra được, không thể chưởi đổng được có ý nghĩa gì.

      Cho nên thấy có nhiều tay chưởi Bùi Tín vô thưởng vô phạt, nhiều ác ý và thiên lệch, nên nhân tiện mà có nhận xét như vậy để an ủi ông ta, chia sẻ với ông ta. Đó là chuyện tự nhiên của người đứng đắn. Ông Bùi Tín là cái thần gì mà Sóng Ngàn không dám đững ngang hàng với ông ta ? Đúng là giọng lưỡi của kẻ mạt hạng. Nên không thể bảo như vậy là lạc đề, bởi vì vấn đề là nói lên những điều cần thiết gì đó ở đời, đâu phải học trò trả bài mà lạc đề.

      Chẳng biết Paramita rành được bao nhiêu câu về Phật hay chỉ đọc lóm vài nơi mà lên mặt dạy Sóng Ngàn về Phật ? Thật là dốt nát và tiểu nhân bé cái lầm. Phật nhằm dạy mọi người thành Phật, không phải dạy mọi người ăn cứt Phật. Ngu dốt về Phật giáo như vậy mà cũng bày đặt nói Phật giáo. Thật là con nhái bén muốn làm thành con bò có khác !

      Đề nghị ĐCV cứ cho phản hồi nguyên văn như trên để rộng đường nhận xét ! ĐCV hiện nay là cửa sổ để phát biểu dân chủ. Bởi vì trong nước không hề có loại cửa sổ này. Nên cái hay nhất của dân chủ là cọ xát ý kiến, phản biện tới cùng, không bắt ai phải đồng quan điểm với ai. Như phản biện hay phản đối là tên mục đích công ích, trên ý nghĩa bình đẳng mọi người, phải đúng lý khách quan, không phải chỉ kiểu hèn hạ, thấp kém, mất nhân cách như Paramita. Chỉ với cỡ Bùi Tín mà Paramita còn thần hóa như thế, thì thử hỏi mọi người CS ngày nay thánh hóa Hồ Chí Minh thì còn làm sao trách họ được. Nhân cách nào để phê phán, chỉ trích nhân cách nào đây ? Paramita có giỏi thì trả lời đi !

      NẮNG NGÀN
      (22/7/14)

      • BUILAN says:

        PARAMITA !
        Có sừng có MỎ thì thử GÕ đi !
        Điạ đạo Củ Chi (cuả Tony) đừng chui xuống đó
        Hưng bái cúc cung chổng khu chõng mỏ
        Lợm lì chỉ trõ hoỉ: “caí củ chi ? ”
        DO10 thiến mi tên PARAMIT.
        Câm như hến- nín như nín ..? nghiã là chiụ THUA !!!! khakhakha
        _ TỚI luôn đi NGÀN !!

        ” HÈN HẠ …..
        Paramita. Chỉ với cỡ Bùi Tín mà Paramita còn thần hóa như thế, thì thử hỏi mọi người CS ngày nay thánh hóa Hồ Chí Minh thì còn làm sao trách họ được. Nhân cách nào để phê phán, chỉ trích nhân cách nào đây ? Paramita có giỏi thì trả lời đi !
        NẮNG NGÀN

  3. SÓNG NGÀN says:

    NÓI VỀ HIỆN TƯỢNG BÙI TÍN

    Ông Bùi Tín chính là một hiện tượng con người trong lịch sử.
    Tức ông có cái hên của ông và cái định mệnh của ông.
    Bởi nếu không hai yếu tố này, Bùi Tín đã chẳng là Bùi Tín.
    Có nhiều người đến này vẫn cứ chưởi Bùi Tín. Điều đó không chính đáng. Bởi ông ta có quyền tự do của mình, và đánh giá việc làm của ông là đánh giá trong ý nghĩa của nó, không phải qua chủ quan của người đánh giá.
    Có nghĩa, nếu không có quá trình hình thành của nhà nước CS miền Bắc, cũng làm sao có cựu đại tá Bùi Tín.
    Nhưng nếu không có các chuyển biến thế giới về sau này, cũng làm sao cựu đại tá Bùi Tín đó lại thay đổi được.
    Còn nếu Bùi Tín lại ở trong mien Nam, tất nhiên kết quả cuộc đời ông cũng hoàn toàn khác rồi.
    Vậy nói chung lại, hoàn cảnh tạo ra con người, chẳng phải ai hoàn toàn thần thánh hay đặc biệt gì.
    Dù sao phải nhận xét rằng tư tưởng và tình cảm của Bùi Tín ngày nay đã hoàn toàn khác so với quá khứ trước kia của ông. Tức Bùi Tín ngày nay đã trở lại như mọi con người VN bình thường, không còn kiểu cách gì giống mọi người CS khác nữa. Đó là quyền phát triển chính đáng của riêng ông ta, tại sao lại chưởi bới hay nghi kỵ ông ta ?
    Những người chống cộng cực đoan ngày nay vẫn ác cảm, nó xỏ nói xiên Bùi Tín, cho ông là kẻ cơ hội, kẻ lập lờ, đó là thái độ cố chấp. Còn những kẻ CS cá chốt thì chưởi Bùi Tín là kẻ phản bội, kẻ xé rào, Đúng là cá chốt thì nói theo giọng cá chốt. Bởi Bùi Tín là loại cá gộc đã bỏ lốt cũ của mình, chẳng phải như kẻ tép riu, cá kèo hoặc cá lòng tong nữa.
    Nên hiện tượng Bùi Tín vừa là hiện tượng cá nhân vừa hiện tượng lịch sử. Nói khác đây là hiện tượng cách mạng của bản thân ông, là quyền hoàn toàn chính đáng của riêng ông, chỉ những kẻ càn dở không ra gì mới mạt sát sai trái ông.
    Nên xét người nói chung lại là xét trên ý thức chính đáng của người đó. Bất kỳ ai vào lúc nào mà ý thức đều giả dối, không chính đáng, không thẳng thắn, đều là kẻ không ra gì.
    Bất kỳ người nào, khi ý thức chính đáng của họ như thế này, họ sống như thế này. Khi ý thức chính đáng của họ chuyển biến theo hướng khác, họ hành vi theo hướng mà họ thấy hợp lý, chính đáng đó, là quyền riêng và ý nghĩa riêng của họ. Nên luôn luôn cái thực chất, thực lòng là ý nghĩa thước đo đạo đức duy nhất của con người, không phải mọi lời nói hay hình thức bên ngoài của hành động như thế nào đó của họ. Và Bùi Tín cũng không phải trường hợp duy nhất mà lịch sử đã có. Cần phải hoan hô mọi người hành động chính đáng theo họ mà không gây thiệt hại sai trái đến ai chính là như thế.

    NON NGÀN
    (20/7/14)

Phản hồi