|

Đọc Đèn Cù của Trần Đĩnh

Đèn CủTrần Đĩnh không phải là một tác giả quen tên đối với người đọc sách Miền Nam Việt Nam, và cũng khá lạ với độc giả hải ngoại.

Nhưng ông là người đã từng cầm bút viết lên những trang sách nhiều triệu người đọc, ở Miền Bắc.

Trần Đĩnh là người chấp bút Tiểu sử chính thức đầu tiên của Hồ Chí Minh, năm 1960; và chấp bút các cuốn tự truyện, hồi ký cho Phạm Hùng, Lê Văn Lương… trong đó, nổi tiếng với dân Miền Bắc là cuốn “Bất Khuất” (hồi ký tù Côn Đảo của Nguyễn Đức Thuận, 1967). Trần Đĩnh cũng là dịch giả nhiều tác phẩm văn học…

Tại sao dân Miền Nam và hải ngoại ít biết tới Trần Đĩnh? Câu trả lời đơn giản: ông bị bắt, bị cải tạo lao động (trong một xưởng in), bị quản chế nhiều năm vì liên hệ trong “vụ án xét lại” — một vụ án được nhiều người gọi đơn giản là vụ án Hoàng Minh Chính, hay vụ án “tay sai Liên Sô”.

Tại sao ông dính vào “xét lai”?

Nơi trang 561 của “Đèn Cù,” tác giả Trần Đĩnh giải thích:

“Nhiều người không biết gốc tội chúng tôi là muốn đối thoại với bà con trong Nam chứ không xin máu họ. Cộng sản tồn tại nhờ chuyên chính bạo lực nhưng chúng tôi đòi giải vũ trang đảng, đòi đảng phải chụp bạo lực đi hay từ bỏ vai trò “bà đỡ của cách mạng” hay thôi con đường “chính quyền ra từ nòng súng.” Thực chất đòi dân chủ cho muôn người… chúng tôi đã xung phong làm nghịch tử. Không thích đổ máu người nữa. Thích quyền người.”

Cuốn tự truyện của Trần Đĩnh dày 600 trang, đầy những chi tiết về bản thân ông, một chàng trai theo lý tưởng chống Pháp, tham dự tổng khởi nghĩa do Cộng sản lãnh đạo ngày 19-8-1945 khi mới 15 tuổi, và năm 19 tuổi được đưa vào An Toàn Khu để làm báo Sự Thật bên cạnh các lãnh tụ như Hồ Chí Minh, Trường Chinh…

Tuy là tự truyện, nhưng trước hết đây là một lối viết rất văn học, chú ý tới nhiều chi tiết dễ dàng làm độc giả hình dung ra người và cảnh một cách sinh động.

Thí dụ, nơi trang 84, Trần Đĩnh kể rằng ông Hồ và Trường Chinh tham dự buổi đấu tố cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long): “Cụ Hồ bịt râu đến dự một buổi và Trường Chinh thì đeo kính râm suốt.”

Cũng như chi tiết áo quan rẻ tiền, không chứa nổi xác bà cụ Nguyễn Thị Năm, nên “Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô…” (trang 86)

Bịt râu và đeo kính râm suốt… Nhảy lên xác cụ bà, vừa giẫm vừa hô…

Đó là những chi tiết văn học, làm đôc giả thấy cảnh hiện ra rõ ràng.

Trần Đĩnh vào nghề làm báo và dược Trường Chinh (Tổng Bí Thư Đảng và là Chủ nhiệm bao Sự Thật) hướng dẫn.

Trần Đĩnh cũng kể về “mối tình” của ông Hồ với cô Phương Mai… Cách kể chuyện của Trần Đĩnh rất văn học, với những chữ như: tự nhiên, mang ba lô, chăn chiếu, tớ được xua về sớm, về muộn, máy Cụ…

Trích trang 30:

“Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: À, cái P.M. (Phương Mai) tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ Ông Cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy P.M. (Phương Mai) đến nữa. Chắc máy cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, gu của cụ”. (hết trích)

Đó là văn học, kiệm lời nhưng đưa sâu vào trí nhớ độc giả.

Phương Mai là ai?

Không rõ có phải Phương Mai đươc Nguyễn Minh Cần (Cựu Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội) kể trong bài “Vài mẩu chuyện về cuộc đời HCM”, trích:

“…Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ý kiến là ông Hồ cần có vợ để việc “giải quyết sinh lý” được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người “kháu” nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Và như ta đã biết qua cuộc “loạn đàm,” chị đặt vấn đề phải có hôn nhân đàng hoàng. Thế là… việc không thành. Rồi chị được bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ thương binh và ở luôn tại Hà Nội.”(hết trích)

Chị Phương Mai đặt vấn đề? Hay là ông Hồ thấy dan díu đã đủ rồi? Dĩ nhiên, không ai có câu trả lời chỗ này…

Trần Đĩnh cũng kể về cô X. người đứng bên cạnh ông Hồ và đươc ông Hồ xem là “con nuôi.” Cô X. Những cảm xúc của Trần Đĩnh với cô X. đươc kể nơi trang 97-98 và:

“Tôi quả đang vút lên chín tầng mây… Mới hôm qua ở suối lên, dốc trơn, tôi giơ tay ra đỡ X. Bàn tay con gái tôi lần đầu nắm lâu trong đời. Và cảm giác rạo rực theo tôi mãi…”

Cô X. lúng túng, rơi chiếc thìa trên cỏ… Cô X. cũng là người làm Trần Đĩnh mơ mộng, có lúc ký tên với bút hiệu Hoàng X. là vì cô.

Nơi trang 375, Trần Đĩnh kể tiếp:

“…rồi cô cho tôi cái thìa, món kỷ niệm tôi đặt lên trên bụi lạc tiên đầy bụi ở giữa Na Sầm và Đồng Đăng, chờ vượt sang Trung Quốc. Tóm lại tình trong như đã, mặt ngoài còn e…”

Nhưng rồi Trần Đĩnh tiêt lộ, cô X. chính là cô Xuân, chết ở Hà Nội vì bị ô tô đè… (trang 183) Nhiều năm sau, người ta mới biết cô Xuân cũng là một phần giường chiếu của ông Hồ.

Đọc “Đèn Cù” của Trần Đĩnh, chúng ta nhìn rõ hơn về cach công an đàn áp những người “xét lại,” và thấy một sự thật nữa: mỗi lần chuyển biến chính sách đối ngoại, sẽ có một thành phần trong Đảng bị thanh trừng.

Bản “Đèn Cù” tôi đọc tuy có vài trang in nhầm, nhưng 600 trang sách đầy những chi tiết lịch sử đã lôi tôi vào một thế giới hiếm người Miền Nam biết tới: từ nơi An Toàn Khu, Trần Đĩnh làm báo với Trường Chinh, rồi đi Bắc Kinh nhiều năm để học, những cảm xúc của anh với cô diễn viên múa Hồng Linh có cha bị giết oan vì nghi là Tàu Tưởng (phe Tưởng Giới Thạch), rồi về nước làm báo tiếp, bị thanh trừng, đẩy vào một góc xưởng in để “lao động cải tạo” nhưng tất cả các thợ in đều thương cảm…

Nhiều chi tiết lịch sử đươc ghi lại mà chính sử sẽ bỏ qua, trong đó có chuyện Lê Duẩn “trình bày về đề cương về vấn đề con người” riêng cho triết gia Trần Đức Thảo nghe (trang 435-441) và khi xin Giaó sư Thảo có ý kiến… thì:

“Ngơ ngác một lát, Thảo nói: – Tôi không hiểu gì cả.”

Thế là, Lê Duẩn vòng ra sau GS Thảo, vòng tay ôm GS Thảo nhấc lên, giộng xuống đất mấy cái cho hả giận… rồi bỏ vào trong nhà.

Sau đó, GS Trần Đức Thảo kể lại với Trần Đĩnh, Duẩn chẳng hiểu gì về chủ nghĩa Mác… Rồi Trần Đức Thảo thì thầm vào tai Trần Đĩnh: “Làm sao Duẩn lại Mác-xít được?”

Có một chi tiết cũng đã bị chính sử Hà Nội xóa đi: nhà báo Bùi Tín vào Dinh Độc Lập ngày 30-4-1975. Bây giờ, Hà Nội không muốn nhắc tới tên của nhà báo Bùi Tín, người đã vào Dinh Độc Lập và đã tò mò mở cửa một tủ lạnh nơi này…

Đọc cuốn Đèn Cù, sẽ có một số người không hài lòng, vì một số nghi vấn lịch sử không đươc Trần Đĩnh chú ý nhiều.

Người đọc có cảm giác không nghi vấn gì về tập thơ trong tù ký tên ông Hô mà một số học giả nói là của một bạn tù khác, và độc giả cũng không nghi vấn gì về một ông Hồ sau này được nói là gián điệp Hoa Nam giả mạo để càì vào VN.

Ông Hồ trong “Đèn Cù” là một nhà hoạt động với những tham sân si đời thường, và cũng tội nghiệp khi bị Lê Duẩn lấn ép.

Nhưng Trần Đĩnh viết theo trí nhớ, theo những gì ông thấy, ông nghe. Và khi ông viết (thập niên 1990s) lại chưa có Internet để tra cứu tài liệu. Và cũng có thể nêu nghi vấn rằng ông nhớ không chính xác một số chi tiết.

Dù vậy, chúng ta không thể đòi như một tác phẩm nghiên cứu. Đây là một hồi ký, một tự truyện và tận cùng là một tác phẩm văn học; “Đèn Cù” đã ngay lập tức có một vị trí đôc đáo trong dòng văn học Việt Nam.

Trần Đĩnh đã cầm bút lên để viết như một chứng nhân của cách mạng, viết như một nạn nhân của vụ án xét lại, viết như một nhà văn trôi nổi với lịch sử dân tộc, và trong tận cùng là viết như một người con rất mực yêu thương đất mẹ.

Sách đề giá 25 Mỹ Kim, xuất bản bởi Người Việt Books. Có thể vào Amazon.com để mua.

Ngắn gọn, những ngươì quan tâm về lịch sử không thể không đọc sách này.

Phan Tấn Hải
Nguồn:Anhbasam

20 Phản hồi cho “Đọc Đèn Cù của Trần Đĩnh”

  1. Ác quỷ HcM tôn thờ Đại Ác quỷ says:

    Bọn Việt cộng hô hào học tập gương đạo đức của Hồ chí Minh .

    Theo tác giả Trần Đĩnh và triết gia Trần Đức Thảo thì thần tượng của Ác quỷ Hồ chí Minh toàn là những Đại Ác quỷ như Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông :

    Trần Đĩnh : Lòng trung của Hồ Chí Minh đối với Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông là vô bờ.

    Trần Đức Thảo : Cộng Sản Việt Nam rất sùng bái Trung Quốc, “cứ như là con đẻ của đảng Cộng sản Trung Quốc” .

  2. Thắc-Mắc says:

    Tôi nhớ không lầm rằng không lâu trước đây, ” Bên thắng cuộc ” của HĐ được người ta thổi phồng quá cở.
    Cảm ơn comment của CUONGBAN thật chính-xác. Trong vòng it lâu nay, những bí-mật thâm-cung của vua Hồ (tặc), được bật-mí khá nhiều, nhất là bây giờ qua Đèn Cù của T.Đĩnh. Mong sẽ còn những ” bạch-thư ” tương-tự để khiến sáng mắt sáng lòng nhiều người còn sùng-kính HCM.

  3. tonydo says:

    Kính đàn anh Trần Đĩnh và ngài “Thợ Gáy” Phan Tấn Hải!
    Với cái giá $25 mỹ kim một quyển thì nhà xuất bản Người Việt Books sẽ không có cách gì thu hồi lại vốn in ấn.
    Và tất nhiên đàn anh Trần Đĩnh cũng khó có thể có tiền “nhuận bút” cũng như bữa tiệc thịt chó giống như cụ Tố Hữu đã khao khi đàn anh viết hối ký cho Bác Hồ.

    Sao vậy?
    Thưa, đơn giản là đọc giả của sách này trong nước thì chỉ có các cụ lão thành cách mạng, các bố này chỉ có thể đọc trên mạng chứ không dám cầm sách vì sợ vào nhà đá.
    Còn đọc giả ngoài này thì, muốn họ đọc, phài có đầy đủ mấy tiêu chuẩn sau đây:

    Dữ kiện phải mới toanh.
    Càng nhiều chất hài hước càng tốt (vì chúng em cũng thất thập cổ lai hy cả rồi, cần cười để sống tiếp quãng đời còn lại). Tụi trẻ nó không đọc, dù viết bằng tiếng Anh.
    Quan trọng nhất là phải chửi cộng sản càng ác liệt bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu Chẳng hạn:

    Các cụ đã dạy, nhà văn nhà báo nói láo ăn tiền, nên đàn anh có cố gắng viết thật bao nhiêu đi nữa thì người ta cũng bảo là đàn anh, thêm mắm thêm muối.
    Vậy thì với cái trí thông minh cùng tài viết như đàn anh Trần Đĩnh, tại sao không Făng thêm nhiều tình tiết thật giật gân?

    Ví dụ: (tất nhiên đàn anh còn Făng hay hơn nhiều)

    Vì khi vô phủ chủ tịch viết hồi ký cho Bác, có một đoạn về nhà nghĩ lại thấy không được hay, chẳng chờ đến hôm sau, liều mình chạy ngược lại mặc dù trời đã xâm xẩm tối. (không được cầm bản thảo về nhà).

    Lính gác quen mặt để cho vô tự do. Chạy gần tới cây vú sữa miền nam tặng Bác (giờ lớn, cao bằng nóc nhà hai tầng) nghe được tiếng rên rỉ khe khẽ của một cô gái liền bò lại gần, thì hoá ra cô Thu và anh đại úy đội trưởng an ninh đang làm cái chuyện ấy rất là dữ dội ở góc hiên, ngoài phòng Bác.

    Sướng gấp cả nghìn lần hồi nẫy, miệng vừa rên rỉ vừa thì thầm, trong khi hai tay cô gái cứ ghì chặt anh cán bộ trẻ xuống.v..v.
    Vừa lúc đó Bác lao ra với thanh đoản kiếm sáng loáng trong tay (thanh kiếm được vua Mèo, Vương Chính Đức tặng) thọc một nhát rất mạnh từ lưng đồng chí đại úy, mũi kiếm lòi ra phía dưới ngực và máu chảy ào vào mặt cô Thu.

    Cô lao bật dậy (với sức trẻ của gái Mèo) định giật kiếm từ tay Bác, ai ngờ với động tác rút gươm quá mạnh, lưỡi gươm oan nghiệt lướt một đường trên cổ cô Thu, máu phun ra ào ào từ cổ, cô khụy xuống từ từ như bông hoa lả lướt bay trước gió.

    Bác lững thững đi vô, đàn anh sợ quá bò lui ra cổng….Đoạn kế tiếp thì có thể là sáng hôm sau người ta vớt được xác cô Thu nổi lên ở sông Hồng, đoạn bãi Phúc Xá.v..v.

    Tiếp theo thì đàn anh cứ dùng sức tưởng tưởng của mình làm sao cho nó lạ và thật ướt át, cũng như phải nhiều chất hài.

    Bảo đảm sách in ra sẽ bán chạy như tôm tươi.
    Riêng em sẽ ít nhất là mua một, tặng một.

    Cám ơn hai đàn anh Phan Tấn Hải và Trần Đĩnh.

    • Hoa Tử-Đằng says:

      Trần Đĩnh, trong Đèn Cù, trang 477, có nhắc đến ngày 30/4 như sau:

      “… Báo Nhân Dân dành hai trang đăng bài Bùi Tín tường thuật “giải phóng Sài Gòn.” Xem đến đọan Bùi Tín vào Dinh Độc Lập mở tủ lạnh xem “chúng nó” ăn những gì, tôi không đọc nữa. Kiểm kê sự ăn uống của tư sản, địa chủ vốn nằm quen thuộc trong cẩm nang phát động quần chúng căm thù bọn bóc lột. Tức là bấm vào cái huyệt ghen ăn tức ở. Mở trí khôn cho quần chúng ở cái điểm này mới quý đây….”

      Mấy bữa nayông tonydo hết ghen ăn tức ở về bữa thịt chó của Trần Đĩnh, đến chuyện nhuận bút mấy trăm bạc. Mà chuyện ấy cách đây cũng nửa thế kỷ rồi, thế mà vẫn “tức ói máu” được. Kinh thật. Hôm nay lại thấy ông hậm hực về chuyện sách $25. Xem ra bọn tay sai của Liên Xô và Mao đã khá thành công trong việc khích bác thúc đẩy tính ti tiện của với một số người sống trong xã hội CS, luôn luôn rình rập hậm hực với chuyện người khác ăn uống tiêu xài, kể cả những “đồng chí” của mình.

      Mà có thật là ông tonydo vẫn căm thù chuyện ăn uống tiền bạc người khác hưởng cách đây nửa thế kỷ không đấy? Hay đó chỉ là cái cớ để chửi theo nói leo bọn tay sai Trung Cộng cầm quyền ở Hà Nội, chắc chắn đang hậm hực với cuốn sách như Đèn Cù?

  4. CUONGBAN says:

    ĐÈN CÙ VÀ CU ĐEN
    “ĐÈN CÙ” LÀ BỘ “SỬ SỐNG”DUY NHẤT LÀM CỐT LÕI CHO HÌNH TƯỢNG
    TRẦN TRUỒNG CỦA “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM -GIẶC CỜ ĐỎ”

    ĐÈN CÙ gây ấn tượng đầu tiên nơi ông Nguyễn X. Nghĩa là chữ “DÂM “của Đảng ta.
    Bất chợt nhớ tới ông Lê Xuyên với đại tác phẩm “Người chờ góa” ,chắc ít người được đọc nên thấy vắng bóng trên thị trường chữ nghĩa.

    Với cái thực đơn lạ của Đảng ta là chữ “DÂM” ,không thể không nghĩ ngay tới một định nghĩa mới cho ĐÈN CÙ TRONG CHẾ ĐỘ Công SảnVN

    “ĐÈN CÙ LÀ CU ĐEN”!
    Một ý niệm mới thêm vào danh sách vô tận nghịch lý :
    TỰ DO LÀ NÔ LỆ
    XÂM LĂNG LÀ BẰNG HỮU(4tốt 16vàng)
    Cuộc cách mạng của Đảng ta đã nâng cấp:
    CU ĐEN thành LÃNH ĐẠO.
    Từ đó:
    BÁN NƯỚC LÀ ĐƯỢC QUYỀN CAO.
    Và DÂN NGU KHU ĐEN là BỌN HÈN PHẢN ĐỘNG!

    “CU ĐEN” chính là “NGUYÊN HÌNH TRẦN TRUỒNG” của “BÊN THẮNG CUỘC”
    Nghĩa là của bọn “GIĂC CỜ ĐỎ ĐẢNG CSVN”.

    Phần cốt lõi của bức tranh “ CON ĐƯỜNG GIẶC CỜ ĐỎ” KHÔNG TÌM THẤY trong sách “Bên thắng cuộc”
    Chỉ có phần ngọai hình ,trong trang phục dạ hội, bao gồm những trang trí lòe lọet của những “.phỏng vấn với những trả lời hoa mỹ !”

    Sách “bên thắng cuộc” là “MỘT CỐ TÌNH” giấu “CỐT LÕI” của “bên thắng cuộc”!

    ***Có kẻ nào khi phỏng vấn đã nói Đảng ta: ĐÁNH THUÊ và BÁN NƯỚC?

    Nhưng ĐÈN CÙ MỚI CHÍNH LÀ XƯƠNG SỐNG,TIM ÓC của “BỨC TRANH BÊN THẮNG CUỘC”!

    **Yếu bóng vía thì chỉ nên đọc :”Đèn Cù giải thiêng cách mạng cộng sản Việt nam”
    (Kính Hòa, phóng viên RFA)

    **Liều mạng đọc ĐÈN CÙ có thể bị ảnh hưởng tai hại trên hệ thần kinh nếu chả may có lúc nhập vai một trong vô vàn nạn nhân thật trong vở kịch bi thảm nhất của dân tộc VIỆT!

    **Cám ơn ông TRẦN ĐĨNH đã hòan thành cuốn sách bằng cả một đời thu thập dữ liệu, trả giá bằng cúi đầu,uất ức,hy vọng, tù đày khinh bỉ,thất vọng ê chề.
    Hận cho người , đau phận mình.

    Tất cả đã thành một tài liệu sống duy nhất để làm CỐT LÕI cho BỘ SỬ chân thực về nguyên hình của ĐẢNG GIẶC CỜ ĐỎ CSVN.

    Sách BÊN THẮNG CUỘC là cái vỏ lòe lọet vô hồn với những trang trí “lời lời châu ngọc,hàng hàng gấm thêu” không có giá trị gì khi chỉ được dùng làm khói sương che lấp cái tiền đề cốt tủy NGUYÊN HÌNH BÊN THẮNG CUỘC .

    Bản chất nguyên mẫu là Đảng CSVN ĐÁNH THUÊ, BUÔN DÂN BÁN NƯỚC đã ĐƯỢC CỐ TÌNH CHE DẤU!

    Khi ĐÈN CÙ chưa xuất đầu lộ diện, “BÊN THẮNG CUỘC” với cái ánh sáng “LẬP LOÈ LỬA LỰU”,có “ĐẢNG TA” và “THẦY TÂY” đỡ đầu , có giá trị một công trình tập hợp tài liệu công phu .

    Nhưng tên sách đã đặt nó vào một vị trí khác : SỬ !
    Từ đó CÁCH ĐỌC PHẢI KHÁC ĐI !

    “Bức xúc” về cái vụ nhập nhằng BẢN CHẤT SÁCH ,nên đã có vài lời về BẢN CHẤT BÊN THẮNG CUỘC ,KHÔNG AI KHÁC HƠN LÀ ĐẢNG CSVN HAY LÀ ĐẢNG GIẶC CỜ ĐỎ
    (Theo rõi Cuộc phiêu lưu của MỘT NHÂN VẬT mà thôi ! ĐÓ LÀ ANH LÍNH QĐND)
    ( Đọc sách : ” BÊN THẮNG CUÔC ” của Tác giả HUY ĐỨC . )

    ‘’HỌA MẤT NƯỚC “CÓ THỂ SẼ “ LÀ CHƯƠNG CUỐI CÙNG CỦA SÁCH “BÊN THẮNG CUỘC”!

    Một bộ sách vĩ đại , có tên là BÊN THẮNG CUỘC của tác giả HUY ĐÚC đã tạo được tiếng vang lớn và đươc “SỬ GIA” DUƠNG T.QUỐC ca ngợi như là một BỘ SỬ khách quan nhất mực về thời hâu chiến sau 1975.

    Nếu đựoc định danh là một tập tài liệu liên quan tới BÊN THẮNG CUỘC thì có thể nói đây là một công trình nghiêm túc và rất công phu ,dẫu có vài điểm sơ sót ( như chuyện liên quan tói BÙI TÍN hay LÊ XUAN LIỄN ) cũng không khó để chỉnh lý.

    KIỂM ĐIỂM :- NÓI CHUNG LÀ TỐT, LẺ TẺ CÁ BIỆT CÒN CHƯA TÔT .

    NHƯNG nếu xét tác phẩm với tựa sách ngắn gọn ,rõ ràng là ” BÊN THẮNG CUỘC ” thì cần phải thận trọng hơn nhiều

    Dẫu không khẳng định đó là một bộ SỬ thực sự thì ít nhất cũng phải nhìn nhận đó là một bộ ” QUASI-HISTORY BOOK” ( như chữ quasar trong thiên văn học) nghĩa là gần như SỬ .

    Tác phẩm chỉ mới phác họa đươc hình dáng bên ngoài nhưng thiếu phần cốt lõi ,đó là “XƯƠNG SỐNG VÀ TIM ÓC ” CỦA CHỦ THỂ “BÊN THẮNG CUỘC ” .

    Tác giả đã trình diện đầy đủ “TA, ĐỊCH, BẠN.THÙ” của BÊN THẮNG CUỘC ”

    NỔI TRỘI vẫn là những nhân chứng trưc tiếp tổ chức điều hành cuôc trường chinh tới ĐIỂM MỐC THỜI GIAN 1975 rồi tiêp tục tổ chức điều hành cuôc TIẾP QUẢN CAI TRỊ CẢ ĐẤT NƯỚC .

    NGHĨA LÀ CUÔN SÁCH LIÊT KÊ NHỮNG HÒN ĐÁ CẢN ĐƯỜNG, NHỮNG VŨNG BÙN PHẢI LỘI CỦA ”ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM” TỪ ĐẦU CHO TỚI HÔM NAY

    KIỂM ĐIỂM : SÁT NHƯNG CHƯA SÂU .

    BÊN THẮNG CUỘC” , đào sâu vào nội dung, cũng chỉ là MỘT CHƯƠNG NỐI TIẾP những cuốn sử cộng sản .

    ĐIỂM CHUNG CĂN CỐT ĐÓ LÀ GÌ ?

    ĐÓ LÀ DÙNG HẰNG TRIỆU CHUYỆN TIỂU TIẾT VẶT VÃNH “LÀM HỎA MÙ KHỎA LẤP ĐIỂM CỐT LÕI” !.

    ĐÓ LÀ GÌ ?

    Đó chính là ” NGUYÊN HÌNH CỦA ‘BÊN THẮNG CUỘC’ ”

    Xin tóm lược :

    - Cho tới mùa xuân 75 :
    TỔNG BÌ THƯ LÊ DUẨN nói ” TA ĐÁNH MỸ LÀ ĐÁNH CHO NGA CHO TẦU ”

    - Từ mùa xuân 75 :
    a- VỨT BỎ CHIÊU BÀI “DÂN TỘC”
    b- TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG GIƯƠNG CAO NGỌN CỜ ĐỎ 6 (SÁU) SAO (CỜ “LẠ” , của TRUNG CỘNG hay của VIỆT CỘNG ? )VỚI “4 CHỮ TỐT, 16 CHỮ VÀNG” .

    ***NGẮN GỌN :
    BẢN CHÂT “BÊN THẮNG CUỘC” chỉ gồm BỐN CHỮ

    ĐÓ LÀ “ĐÁNH THUÊ = BÁN NƯỚC ” !

    Xin góp vài chứng cứ và sự việc bổ túc:

    1 -HÀNH TRÌNH CỦA MỘT NHÂN VẬT ĐIỂN HÌNH: ANH LÍNH.

    ***LÍNH QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN_ANH LÀ AI ?

    Câu trả lời:

    Dân đang gọi anh là kẻ ”HÈN VỚI GIẶC ,ÁC VỚI DÂN”

    Đã 2 lần anh hiện nguyên hình:

    1_LÍNH ĐÁNH THUÊ

    2_LÍNH HÁN NÔ

    Hỡi ôi!Sao lại phũ phàng đến vậy

    Vậy thì phải nói cho rõ ngọn nghành.

    Từ đầu, bao nhiêu thế hệ dân Việt đi theo Đảng,chỉ bởi lý tưởng ”DÂN TỘC” chả cần biết CỘNG SẢN là cái quái gì [kể cả các lãnh tụ Đảng, đã có kẻ nào đủ sức đọc và hiểu nổi sách ''Tư bản luận'' của Mác hay chưa, cùng lắm chỉ ngồi viết ''SỬ ĐẢNG'' như NGUYÊN PH. TRỌNG là qúa sức rồi! ]

    Riêng các anh lính đã vào cuộc trường chinh với khẫu hiệu:”TRUNG VỚI NƯỚC” .Tới mùa xuân75 các anh đã giúp Đảng nắm quyền trên tòan đất nước, thì sự việc mới được phanh phui

    Tổng bí thư Lê Duẩn nói: ”TA ĐÁNH MỸ LÀ ĐÁNH CHO NGA CHO TÀU”

    Chiêu bài ”DÂN TỘC” hay ”NƯỚC’ ‘hoặc ”TỔ QUỐC”,đã bị vất xuống bùn,để lộ nguyên hình anh lính Q.Đ NHÂN DÂN chỉ là LÍNH ĐÁNH THUÊ cho Nga Tàu
    [ là đơn vị đặt hàng thuê đảng CSVN làm ] không hơn không kém!

    Đã nắm được quyền, vất bỏ chiêu bài ”DÂN TỘC”, Đảng thủ tiêu luôn bọn MẶT TRÂN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM là cái ”MẶT NẠ DÂN TỘC” đã đựơc vất xuống bùn chỉ vìsợ bọn khờ khạo này tranh ăn

    Nhưng các anh LÍNH không bị giải thể , chỉ sắp xếp lại cho đúng vị trí trong vận hội mới của ĐẢNG TA

    ĐẢNG long trọng ban chiếu chỉ bằng văn bản tối thượng gọi là ”HIẾN PHÁP”quy định nhiệm vụ mới của các anh nay sẽ là ”TRUNG VỚI ĐẢNG”

    Điều đó xác định các anh chỉ là ”LÍNH RIÊNG CỦA ĐẢNG” không hơn không kém

    Câu hỏi:
    ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ AI ?

    Công hàm PVĐ ,bản đồ nước ta năm72,sách địa lý dậy học trò ta mà HÁN TĂC đã trao cho LHQ đã cho ta thấy:

    -**Công hàm PVĐ đóng dấu ký tên thừa nhân đường lưỡi bò đã delete hải đảo của ta khỏi tổ quốc

    **Bản đồ năm72 cuả CỘNG SẢN VN phát hành đã bôi sạch hải đảo ta

    **Sách giáo khoa Đia lý đã bôi hết hải đảo ta trong đầu CON TRẺ VIỆT

    **Có cần gì thêm để kết luân rằng ĐẢNG CÔNG SẢN VN là BỌN DUY NHẤT trong lịch sử nước Việt đã chính thức bằng giấy trắng mực đen BÁN NƯỚC CHO TÀU ?

    *****Đảng CSVN đích thực là ĐẢNG HÁN NÔ BÁN NUỚC

    Các anh là LÍNH CỦA RIÊNG ĐẢNG HÁN NÔ

    Vậy danh hiệu LÍNH ĐÁNH THUÊ cho CS Nga Tàu trước đây phải được đổi lại thành LÍNH HÁN NÔ phục vụ cho CHỦ là HÁN TẶC XÂM LƯỢC

    ANH ĐÃ NHẬN RA ĐIỀU NÀY CHƯA ?

    Anh đã bị bắt buộc làm công viêc không phải của người lính chân chính đó là đi đàn áp dân oan để cướp đất,điển hình là việc tấn công chính đồng đội của anh là lính phục viên Đ.V. VƯƠN để cướp đọat hết mồ hôi,nước mắt đổ ra khai khẩn đất hoang, nay trở thành miếng mồi béo bổ cho bọn cường quyền CS lấy làm của riêng

    Anh đã bị che dấu việc đòng đội anh đã ngã gục dưới lửa đạn của bọn xâm lược Tau Công tại biên giới phía Bắc năm 79 và gần đây trong đảo GACMA .Bao nhiêu đồng đội anh đã hy sinh xương máu cho tổ quốc VN .Nhưng đảng đã dùng tấm màn bí mật để vùi kín sự việc
    Không 1bản tin, không mộ bia,không 1dòng trong trang sách SỬ KÝ.mà con em các anh phải học.
    Chuyện này chỉ lộ ra mới đây khi 1bộ phận nhân dân đòi lại sự công băng cho những người lính chết vì TỔ QUỐC ,tổ chức lễ truy điệu tại HN.

    Đảng đã trả lời bằng việc sắp xếp 1 bọn tay sai đực cái ,dùng ”TIẾNG HÁT ÁT TIÊNG KHÓC” ,chúng nhảy múa, hò reo theo điêu nhạc bài CHA CHA CHA CHINA ca ngợi đất nước Tàu phồn vinh xinh đẹp!

    Du côn an ninh trấn áp thân nhân của đồng đội đã chết của các anh đang làm lễ truy điệu

    Các anh có hiểu tại sao lại như thế không?

    Câu trả lời là;
    ***** ĐẢNG là “ĐẢNG HÁN NÔ BÁN NƯỚC” nên :

    * ĐẢNG chỉ cho phép các anh trấn áp đồng bào khi họ xuống đường biểu tình chống Tàu Công xâm lược

    *Đảng không cho phép các anh đụng tới 1 cọng lông chân TÀU XÂM LƯỢC,kể cả việc phạm húy nếu dám nhắc tới mấy chữ linh thiêng ấy!

    -Đảng ĐÃ DÂNG NẠP từng phần đất tổ VN :Thác Bản Giốc ,Aỉ Nam Quan, và biển đảo cho HÁN TẶC:

    -Nhưng chưa dừng tại đó .

    -Tổng bí thư N.P.Trọng đã giương cao ngọn cờ đỏ của HAN TẶC khác với cờ chính thức chỉ có 5sao.TRỌNG đã thêm 1sao thành 6

    Đó chính là nước VN cống nạp cho Tàu,xếp hàng cùng 5 ngôi sao cũ

    ***Hãy hỏi lại mình: ”TA LÀ HÁN NÔ hay CON DÂN đất Việt”?

    HÔM NAY HÁN TẶC TẦU CỘNG ĐÃ CHIẾM CỨ HẾT BIỂN ĐẢO TA , LẬP NHỮNG ĐẶC KHU NHƯ VŨNG ÁNG TRÊN THỰC ĐỊA TA.

    ĐẠI HỌA MẤT NƯỚC ĐÃ GẦN KỀ !

    NẾU CÁC ANH ,NGUỜI LÍNH QĐND CỦA ” CỦA BÊN THẮNG CUỘC ” LẠI LẠC MỘT KHOẢNG ĐƯỜNG “ THÌ HỌA MẤT NƯỚC SẼ LÀ “TRẬN ĐẠI THẮNG CUỐI CÙNG “CỦA “BÊN THẮNG CUỘC”!!!

    **BIỂN ĐẢO đã bị HÁN TẶC CHIẾM ĐÓNG , bọn HÁN NÔ câu giờ KHÔNG KHIẾU NẠI chờ vài năm nữa qua hạn 50 năm là CHỦ NÔ TẦU CỘNG SẢN SẼ ĐƯỢC CẤP SỔ ĐỎ CHỦ QUYỀN .

    C Ờ ĐỎ 6 SAO ĐÃ LỘ DIỆN , PHẤT PHƠ GIỮA LÒNG THỦ ĐÔ HÀ NỘI
    TẦU CỘNG SẢN VUI VẺ TIẾP NHẬN LÁ CỜ 6 SAO ,KHÔNG HỀ THẤY CÓ GÌ KỲ LẠ TRONG CÁC NGHI THỨC NGOAI GIAO,

    **CỜ ĐỎ 6 SAO CHÍNH LÀ MỘT KHẾ ƯỚC BẤT THÀNH VĂN GIAO NỘP NƯỚC VIỆT CHO TẦU
    ,HÁN TẶC SẼ NỘP CHO LIÊN HỢP QUỐC ĐỂ NHẬP CẢ NƯỚC VIỆT VÀO LÀM MỘT TỈNH CỦA TẦU

    ***NHIÊM VỤ HÁN NÔ ĐÃ HOÀN TẤT MỸ MÃN , “ĐẠI CÔNG CÁO THÀNH” :

    GIƯƠNG CAO NGỌN CỜ ĐỎ 6 SAO VÀNG, MANG TOÀN BỘ DẤU ẤN CỦA CHỦ NÔ HÁN TẶC, CÓ TỔ TIÊN LÀ BỌN “GIẶC CỜ ĐEN” ĐÃ TỪNG QUA CƯỚP PHÁ NƯỚC TA :
    Đảng HÁN NÔ CSVNCÓ ĐẦY ĐỦ TƯCHẤT ĐỂ CẢI DANH LÀ đảng” GIẶC CỜ ĐỎ” .

    *** CÁC ANH ,NGUỜI LÍNH QĐND CỦA ” CỦA BÊN THẮNG CUỘC

    Hãy hỏi lại mình:

    ********”TA LÀ HÁN NÔ hay CON DÂN đất Việt”? ******

    Kiểm điểm trong hàng ngũ các anh,chỉ lẻ tẻ cá biệt vài kẻ là con giòng cháu giống hay thiên tài nịnh hót mới có cơ hội vào Đảng, thành HAN NÔ quyền lực

    Đại bộ phân các anh chả có gì xuất sắc, chỉ có giòng máu kiêu hùng của giòng giống LAC HÒNG tuôn chảy trong huyết quản.Các anh không thể biến thành HÁN NÔ.

    TRẦN BÌNH TRỌNG nói ”THÀ LÀM QUỶ NƯỚC NAM CÒN HƠN LÀM VƯƠNG ĐẤT BẮC”

    *Ngừơi lính quân đôi nhân dân chính là , và chỉ có thể là ”CON EM” của nhân dân VIỆT.

    Với anh hùng Lý Thường Kiệt.,Hưng Đạo Vương , Quang Trung Nguyễn Huệ hiển linh dẫn bước, các anh sẽ đạp bằng mọi chông gai để bảo tồn non sông đất nước trước kẻ thù truyền kiếp là HÁN TẶC

    Số phận dân tộc Lạc hồng ở trong tay các anh,để không chìm sâu mấy tâng địa ngục vong nô .

    BƯỚC CUỐI CÙNG CỦA “BÊN THẮNG CUỘC” LÀ “ HÁN NÔ” HAY “ ĐẠI VIỆT”?

    • Hồ Bác Cụ says:

      Không oan uổng chút nào khi gọi QĐND của bọn V+ là “lính đánh thuê” và “Hán nô”. Bọn chúng đang im thin thít để còn huởng bổng lộc, đất đai chiếm được từ đoảng súc vật CSVN để bảo vệ chúng thay vì bảo vệ nhân dân và quốc gia. Bao lâu nay lặn lội Trường Sơn “trên răng dưới bác Hồ”, nay có chút tài sản chiếm được của dân chúng miền Nam, chưa bỏ được đoảng đâu!!!! Tôi có thân nhân là bộ đội cho V+ nói thẳng là nếu đánh nhau với bọn Tàu cộng thì chắc chắn bọn họ sẽ bỏ chạy thôi vì “làm sao mà đánh nổi bọn chúng”. Nghe HÈN chưa!!!!!

  5. Thanh Pham says:

    Đèn Cù

    Đọc Đèn Cù vẫn rất lý thú
    Dù ta không lạ gì cộng sản
    Man trá hợm hỉnh đầy hận thù
    Vô nhân tính mọi rợ đểu cáng!

    Đèn Cù cho thấy từng nhân vật
    Bọn lãnh đạo cái đảng thổ tả
    Dốt nát tàn ác và ngu đần
    Đồ ôn dịch cực kỳ man dã

    Xin cám ơn tác giả Trần Đĩnh
    Đã nói rỏ về Hồ Chí Minh
    Để cho mọi người được nhìn thấy
    Sự thật cáo Hồ thật đáng khinh!

    T.Phạm
    http://sangcongpha1.wordpress.com/

Phản hồi