|

Ngày nói không với chủ nghĩa Cộng sản

Người ta có thể hiểu câu nói này theo nhiều nghĩa: Tôi không yêu anh. Tôi không tôn thờ anh. Tôi không thích anh. Tôi không còn gì để nói với anh nữa…Chủ Nghĩa Cộng Sản ạ!

Nói Không với CS. Ảnh Trần Ngọc Tuấn

Ngày Quốc Tế Lao Động 1 Tháng 5 sẽ trở thàng ngày truyền thống của chính quyền Cộng Hòa Séc và các Tổ Chức Nhân Quyền là Ngày Nói “Không!” Với Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS).

Ảnh TNT

Tôi! (người viết bài này) đã có một thời yêu CNCS, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn “kết hôn” (trải qua những đêm nằm mộng mơ với nó), khi tỉnh cơn mơ tôi thấy đó là cơn ác mộng. Cái thiên đường nó rao giảng cho rất nhiều tín đồ thực sự là địa ngục trần gian, và trong đó có những tên cai ngục kiểm soát tới từng hơi thở của mỗi con người.

Ngày nói “Không!” Với Chủ Nghĩa Cộng Sản năm nay được tổ chức tại một khoảng sân rộng đối diện với sân vận động Sparta ở thủ đô Praha Cộng Hòa Séc. Rất nhiều những tấm biểu ngữ gây cho mọi người sự chú ý và suy ngẫm. Giới trẻ với biểu ngữ: Chủ Nghĩa Cộng Sản Đáng Sợ Hơn Bệnh AIDS. Chủ Nghĩa Cộng Sản Tiêu Diệt Linh Hồn & Ăn Thịt Thân Xác…Đáng chú ý là lời phát biểu trên diễn đàn của Thủ Tướng đương nhiệm Cộng Hòa Séc Topolánek: …“Chủ Nghĩa Cộng Sản vô cùng nguy hiểm, bằng mọi cách chúng ta không để giới trẻ tiêm nhiễm tư tưởng nguy hại này…” vẫn chưa dừng ở đấy, rất nhiều quan điểm, ý kiến của các nghị sĩ hạ viện, thượng viện trong quốc hội, các cựu thành viên “Hiến Chương 77” linh hồn cuộc Cách Mạng Nhung đều hội tụ tại một điểm tương đồng: Trong đại dương dân chủ ở thế kỷ này không thể tồn tại song hành với những ốc đảo độc tài có cái tên Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Đại diện các quốc gia vẫn còn bị xích xiềng trong gông cùm chuyên chế cũng góp nhiều tiếng nói trên diễn đàn. Khung cảnh đàn áp của lực lượng quân đội, cảnh sát Tiệp thời cộng sản được “phục chế” lại, tất cả tạo nên một bản nhạc bi hùng, một bức tranh đa cảnh, đa mầu đan vào hiện tại.

Đặc biệt nhất “Một Khu Ốc Đảo Độc Tài” gồm có Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên với những nhà tù, trại lính, tháp canh. Nằm cạnh ốc đảo mang tính tượng trưng ấy là Việt Nam và Tây Tạng. Những người dân Tiệp nói với chúng tôi:..”Việt Nam phải nằm trong trung tâm ốc đảo kia, chứ không thể nằm bên cạnh được”. Họ nói vậy khi đã được xem, được đọc các tài liệu, hình ảnh trong gian hàng “Triễn Lãm Thành Tích Vi Phạm Nhân Quyền” của chính quyền Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua. Khi nhìn thấy bức ảnh một nhân viên an ninh mặc thường phục bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý tại phiên tòa thời gian gần đây, đứng bên cạnh có hai nhân viên an ninh mặc cảnh phục, vợ các người tranh đấu dân chủ như Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn…Bị lực lượng an ninh trấn giữ ngay trước tư gia của Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam khi họ được mời tới dự buổi tiệc trà. Luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài…Và những người đối lập đang bị giam cầm vì họ cất lên tiếng nói ôn hòa đòi tự do dân chủ. Những người dân Tiệp nói tiếp: … ”Thế kỷ 21 mà vẫn còn tồn tại một tòa án không khác gì tòa án thời Trung Cổ và cách hành xử mang đầy tính bạo lực”

“Bảng Thành Tích” của chính quyền Việt Nam thật “Phong Phú”, bắt đầu từ “Cải Cách Ruộng Đất” đàn áp “Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm” vụ án ngụy tạo “ Xét lại Chống Đảng”, “Cải Tạo Công Thương Nghiệp Tư Bản Tư Doanh” (mà thực chất là một cuộc trấn lột tàn bạo tài sản các doanh nhân bắt đầu từ năm 1954 tại Miền Bắc và sau năm 1975 ở Miền Nam), hình ảnh bi thảm của cả triệu người bất chấp bão biển, hải tặc phải liều mình trên con thuyền định mệnh đào thoát tìm bến bờ tự do là minh chứng đầy đủ cho cái gọi là “Thiên Đường Cộng Sản” tính “Ưu Việt Của Chủ Nghĩa Xã Hội”. Chân lý vốn chẳng cần nhiều lời và cũng khước từ sự thuyết giảng. Các “Linh Mục Chính Ủy Của Đạo Cộng Sản” khuyên nhủ nhân quần cách sống thanh giáo, nhưng chính họ lại sống siêu thế tục, họ nói nhiều về lòng nhân ái, nhưng cũng chính họ là siêu đao phủ trong cách hành xử với những ý kiến ngược.

Trên tấm pano (phía dưới hình ảnh linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng” là hàng chữ bằng tiếng Tiệp: “Chúng Tôi Nói Hộ Những Người Không Được Nói”. Nhìn những người dân Praha ký tên vào bản kêu gọi Tự Do Cho Việt Nam, Tự Do Tôn Giáo, Thả Tù Nhân Chính Trị… những mái tóc xanh, những mái đầu bạc trắng, chúng tôi hiểu thêm một điều: Dân Chủ, Tự Do là khát vọng chung của tất cả con người.

Bản kiến nghị này sẽ được những người Việt Nam ở Tiệp, Ba Lan chuyển tới chính quyền quốc gia sở tại.

Trên diễn đàn tôi lại nghe lời phát biểu của Thủ Tướng Cộng Hòa Séc nhiều lần nhắc tới Việt Nam, Trung Quốc… những “Vùng Tối” trên bản đồ dân chủ.

Hôm nay, tổ quốc tôi vẫn nằm trong vùng tối, nhưng ngày mai, ngày mai sẽ sáng. Tới một thời điểm nào đó tại thủ đô Hà Nội cũng sẽ có một ngày: Nói Không! Với Chủ Nghĩa Cộng Sản ngay tại quảng trường Ba Đình.

Tôi tin và hy vọng.

© Đàn Chim Việt

4 Phản hồi cho “Ngày nói không với chủ nghĩa Cộng sản”

  1. CỘNG SẢN LÀ KHOA HỌC
    HAY KHÔNG CỘNG SẢN LÀ KHOA HỌC ?

    Ngay từ đầu học thuyết Mác hâp dẫn nhiều người vì nó tự nhận là khoa học. Ý nghĩa của sự hình thành nên chủ nghĩa cộng sản trong thực tế là như vậy. Mác tự nhận là khoa học không phải vì lý thuyết ông ta căn cứ vào những nền tảng khoa học khách quan, xác đáng thật sự mà chẳng qua vì ông tin chắc vào ý nghĩa biện chứng luận của Hegel (quy luật phủ định của phủ định). Chỉ tại Hegel tự cho mình là học thuyết khoa học, nên Mác tin tưởng mù quáng vào đó cũng tự cho lý thuyết ông ta là khoa học. Thật ra quy luật của Hegel là quy luật duy tâm. Mác mang mớ duy tâm đó áp dụng cho quan điểm thuần túy duy vật của mình là điều bất tương thích và nghịch lý, ngược ngạo, như thế về nguyên tắc nó có làm sao mà khoa học được. Sự tự nhầm lẫn hay tự ngụy biện của Mác để khiến người khác cùng nhầm lẫn và cùng ngụy biện theo, đây là trách nhiệm vô cùng to lớn của Mác.

    Thực chất cái cốt lõi trong lý thuyết chủ nghĩa Mác không gì hơn là kinh tế tập thể. Mác cho rằng kinh tế cá thể là sai lầm, tai hại, xấu xa, do đó bác bỏ xã hội tư sản, tư bản, để chỉ còn chủ trương thiết lập nên xã hội tập thể, nền kinh tế tập thể, gọi là xã hội xã hội chủ nghĩa hay xã hội cộng sản. Cơ sở lý luận chủ yếu của Mác là căn cứ vào khái niệm sự bóc lột, giai cấp và đấu tranh giai cấp, ý niệm chuyên chính để nhằm xây dựng một xã hội tương lai không còn tư hữu, tư sản, được Mác hiểu là xã hội vô sản không còn giai cấp, không còn bóc lột.

    Thực chất lý luận như trên là do Mác không phân biệt rạch ròi hay tạo sự nhập nhằng giữa kinh tế xã hội vi mô và kinh tế xã hội vĩ mô. Từ đó Mác muốn dùng ý chí chính trị để thay hẳn cho thực tiển xã hội tức xã hội tự do dân sự, là điều không thể nào có được trong xã hội loài người. Hay nói khác đi, mọi khái niệm cơ bản của Mác phần lớn là phiến diện, một chiều, giả tạo, bị công thức hóa trừu tượng cho hợp với ý niệm biện chứng luận, do vậy chúng không thể là khách quan khoa học và không thể tạo nên được một tổng thể hệ thống lý thuyết khoa học nào cả.

    Nói chung Mác bất chấp mọi ý nghĩa hay quy luật tâm lý khách quan tự nhiên của cá nhân con người và của xã hội loài người, như vậy cái được Mác cho là khoa học như khái niệm duy vật biện chứng, duy vật lịch sử hay biện chứng lịch sử đều chỉ là những sự tưởng tượng giả tạo, lấy cái tư biện trừu tượng thuần túy để thay vào cho mọi sự tại lịch sử khách quan cụ thể và sinh động, đó là ý nghĩa giả khoa học, phản khoa học hay phi khoa học của học thuyết chủ nghĩa Mác tức là học thuyết chủ nghĩa xã hội cộng sản. Bởi vì nếu thế giới vật chất không thể không tuân theo mọi quy luật khách quan của nó, thì thế giới tâm lý của con người cũng thế. Mác bất chấp mọi quy luật thực tế thì không thể gọi đó là quan điểm khoa học hay chủ trương khoa học thực chất hay có ý nghĩa hoặc giá trị gì cả.

    Điều này thực tế đã hoàn toàn cho thấy. Sau hơn 70 năm tồn tại, thế giới cộng sản trước kia cũng đã hoàn toàn sụp đổ và tan rã. Mọi sự hi sinh, gò ép, cưỡng chế phí phạm mọi loại mà không đi tới đâu đó quả là canh bạc cháy túi của học thuyết Mác đã áp đặt lên lịch sử nhân loại. Bởi vì mọi khoa học khách quan chắc chắn sẽ đat kết quả. Ngược lại mọi cái gì không đạt kết quả hay kết quả ngược lại, cũng đều là phi khoa học hay phản khoa học. Ý nghĩa do người ta có thể lấy lô-gích hay lý luận lý thuyết đúng đắn để chứng minh một chân lý khoa học như trong toán học, vật lý học hoặc các ngành khoa học tự nhiên khác. Nên chi mọi lý luận ngụy biện đều có thể cho thấy ngay từ đầu nó đã sai lầm, mà sai lầm thì không thể nào cho ra giá trị đúng và dẫn tới kết quả đúng được. Cả mặt lý thuyết và thực tiển của học thuyết chủ nghĩa Mác đều cho thấy hay đã chứng minh được điều đó. Tự cho là khoa học mà thực chất không là khoa học, đó không những là ngụy tạo mà còn là trách nhiệm lớn lao trong lịch sử loài người của Mác.

    ĐỈNH NGÀN
    (29/5/16)

  2. Tôi muốn liên lạc với tác giả (Trần Ngọc Tuấn).
    Nếu tác giả chấp thuận, xin liên lạc qua địa chỉ ghi trên.
    Cám ơn

    • Trần Ngọc Tuấn says:

      Anh có thể vào FB của tôi. Hình đại diện tôi đang ngồi trong văn phòng, và ảnh làm nền của FB là cảnh thủ đô Praha – Czech Republik.
      Thân

  3. Dương Triệu says:

    Tuyệt vời!!!

Phản hồi