|

Khi 2 lá bùa Tuyên ngôn Mỹ và Pháp ‘không thiêng’

Tôi rất mừng khi bài blog: “Hồ Chí Minh là người Cộng hòa hay người Cộng sản” trên mạng VOA lại có đông người đọc và bàn luận đến thế, nhiều trang báo mạng trong và ngoài nước cũng đăng lại bài báo này.

Rõ ràng đây là một đề tài hệ trọng, mặc dầu chính quyền độc đảng trong nước coi vị thế của ông Hồ như đã vững chắc, không thể bàn cãi nữa; họ cố thủ sau nhân vật lịch sử này, còn thúc đẩy tệ sùng bái cá nhân ông Hồ lên cao hơn, đưa tượng ông vào các chùa, tôn vinh làm Bồ Tát, còn đưa tượng ông vào một số đình làng, tấn phong ông làm Thành Hoàng.

Việc đánh giá ông Hồ đúng như sự thật vốn có, theo lẽ công bằng, không chửỉ bới thóa mạ cho hả giận, cho nguôi thù oán, cũng không quá đề cao lên thành nhà lãnh đạo vĩ đại, anh hùng cứu nước, nhà văn hóa thế giới, một bậc thần thánh…đang là nhu cầu cần thiết để xác định con đường đấu tranh trước mắt của toàn dân ta, cho một xã hội công bằng, bình đẳng, hạnh phúc..

Trong cuộc bàn luận lý thú này, mong đông đảo trí thức nước ta, ở trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ háo hức tìm chân lý sẽ tham gia bằng tư duy độc lập của chính mình, không nói theo nữa, dù là nói theo số đông. Mới hôm kia, ông phó thủ tướng Đức người gốc Việt Philipp Kohler nói chuyện tại trường Đại học Hà Nội, cũng khuyên thanh niên ta rèn luyện tư duy độc lập; đó là một lời khuyên chí tình.

Hôm nay tôi xin phản biện thêm một ý kiến của giáo sư Nhật Bản Tsuboi Yoshiharu cho rằng ông Hồ về thực chất là con người cộng hoà, con người dân chủ sâu đậm. Theo ông “lý do không thể bác bỏ là trong Tuyên ngôn Độc Lập do ông dự thảo và đọc ngày 2 tháng 9 năm 1945, ông đã trích dẫn và giảng giải về bản Tuyên ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ và bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của cách mạng Pháp năm 1791”. Giáo sư Yoshiharu nói thêm: “Ông Hồ đã cố gắng đưa nền cộng hòa vào áp dụng ở Việt Nam”; một bằng chứng nữa là “ông Hồ đã dứt khoát giải tán Đảng Cộng sản Đông dương sau đó”.

Tôi đã nghiên cứu khá kỹ vấn đề này hơn 10 năm nay, và cho rằng các việc làm đó, các hiện tượng đó là có thật, nhưng có cách diễn giải khác gần với sự thật hơn.

Đệ Tam quốc tế Cộng sản được Lênin thành lập ngày 2/3/1919, đến ngày 15/5/1943 bị Stalin giải thể. Vì sao vậy? Vì lúc ấy, cuộc chiến tranh chống phát xít Hitler của Liên Xô đang ở vào thời điểm rất gay go, Stalin rất mong thắt chặt đoàn kết với các nước đồng minh, nhất là mong Mỹ – Anh sớm mở mặt trận thứ hai đổ bộ lên châu Âu để đỡ đòn cho Liên Xô. Stalin hiểu rằng quan hệ với phương Tây bị trở ngại lớn do bản chất độc tài, vô thần của chủ nghĩa Cộng sản, nên Stalin dùng thủ thuật giải thể để hòng xoa dịu nỗi e ngại ấy của phương Tây. Việc giải thể chỉ là đòn chiến thuật vì Stalin vẫn giữ liên lạc chặt chẽ và chỉ đạo tất cả các đảng Cộng sản trên toàn thế giới. Stalin không đánh lừa nổi công luận phương Tây, nhưng dù sao mưu mẹo giải tán cũng có phần tác dụng, để tháng 6/1944 đồng minh mở cuộc đổ bộ lớn lên Normandie, Pháp.

Trước khi Thế chiến 2 kết thúc, tại các hội nghị quốc tế Téhéran và Yalta đã hình thành 2 phe Dân chủ và Cộng sản, cuộc chiến tranh lạnh đã bắt đầu. Cảm thấy rõ chủ nghĩa Cộng sản không ăn khách, còn bị xa lánh, mang tiếng xấu, Stalin đã cùng G. Dimitrov, tổng bí thư Quốc tế Cộng sản Comintern từ năm 1934 đến năm 1943, và A. Djanov, nhà lý luận chính của đảng Cộng sản Liên Xô, liền sáng tạo ra một danh từ mới: “chế độ dân chủ nhân dân” nhằm che dấu bộ mặt Cộng sản.

Tạp chí quốc tế của phong trào Cộng sản được đổi tên là tạp chí Dân chủ Nhân dân. Các nhà nước Cộng sản đều nhất loạt mang tên nước Dân chủ Nhân dân, như Cộng hòa Nhân dân (CHND) Trung Hoa, CHND Ba Lan, CHND Nhân dân Tiệp Khắc, CHND Bulgaria, CHND Hungary, CHND Romania, CHND Nam Tư, CHND Mông Cổ, v.v. Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa luôn tự nhận mình là một nước dân chủ nhân dân, trong một phe với các nước trên đây, còn tự nhận là tiền đồn của “phe ta”.

Ông Hồ rất am hiểu những mưu mẹo chiến thuật của Stalin, hiểu rõ rằng chiến thuật phục vụ đắc lực cho chiến lược, ông rất thích thú câu “lạt mềm buộc chặt”, cứng thì dễ gẫy. W.J. Duiker cho ông Hồ chỉ là một nhà chiến thuật, không hơn không kém (Hô is just a tactician, and no more).

Biết rằng chủ nghĩa Cộng sản không ăn khách, bị xa lánh, ông Hồ dùng mẹo yêu nước. Ông lập VN Độc lập Đồng minh Hội, gọi tắt là Việt Minh, với một loạt đoàn thể Cứu quốc. Chữ Cộng sản, mục tiêu chiến lược Cộng sản được dấu kín. Thanh niên Cứu quốc, Phụ nữ Cứu quốc, Công nhân Cứu quốc, Nông dân Cứu quốc…Hay quá!

Ngay trước khi cướp chính quyền ng ày 19/8/1945, ông Hồ rất lo ngại bị lộ tung tích Cộng sản của mình. Ông dùng tên Nguyễn Ái Quốc, rồi Hồ Chí Minh. Báo nước ngoài hỏi ông có phải là người Cộng sản, ông luôn trả lời không, tôi là người yêu nước.

Trong thâm tâm, điều ông lo sợ nhất lúc ấy là nước Việt Nam bị thế giới xếp vào loại Cộng sản độc đoán, phi nhân, là đối tượng của Chiến lược Ngăn chặn của thế giới dân chủ (Containment Strategy), một chiến lược bấy giờ đang được triển khai mạnh mẽ.

Lúc ấy tất cả thủ thuật khôn khéo của ông Hồ là làm như trước sau luôn đi với Mặt trận dân chủ chống phát xít, thậm chí còn khoe có công đánh Pháp đuổi Nhật, đứng hẳn về phe đồng minh dân chủ chống phát xít.

Trong bối cảnh như trên, trong ý định che giấu thật kỹ bản chất Cộng sản của mình, nhằm kết thân với phương Tây, tránh bị xếp vào loại đối tượng của Chiến lược Ngăn chặn chủ nghĩa Cộng sản, tai họa của nhân loại, ông Hồ đã nghiền ngẫm và nghĩ ra mưu mẹo chiến thuật mới.

Đó là trích dẫn bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ và Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền năm 1791 của cách mạng Pháp ngay khi mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập.

Thế là ông Hồ đã dùng 2 bản Tuyên ngôn trên đây làm 2 lá bùa hộ mệnh trong cơn khốn cùng. Nhưng 2 lá bùa ấy đã không thiêng, nghĩa là không che dấu được bản chất Cộng sản của ông Hồ, của đảng Cộng sản mang tên Lao động lúc ấy. Trước hết đây chỉ là chiến thuật bề ngoài, giả tạo, đầy mâu thuẫn trong thực tế, nên dễ lộ tẩy, bị vạch mặt rất sớm.

Ông Hồ đã đánh giá thấp công luận. Ngay từ cuối năm 1945, đầu năm 1946, các cơ quan an ninh, phản gián, ngoại giao Anh, Pháp, Mỹ (Scotland Yard, 2 ème Bureau, CIA ) đều khẳng định ông Hồ chính là Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc, từng là đảng viên Cộng sản Pháp, đảng viên Cộng sản Liên Xô, đảng viên Cộng sản Trung Quốc, được KGB đào tạo, ăn lương công chức cao của Cộng sản Nga, theo Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông một cách trung kiên, có 32 bí danh (sau này lên đến 58 ), thay tên họ, thay bộ cánh cũng như thay chiến thuật, như một con tắc kè, để đánh lừa và mê hoặc thiên hạ.

Trong chiến thuật giải tán đảng Cộng sản Đông Dương cuối năm 1945 cũng vậy. Sau khi giải tán, ông Hồ ra chỉ thị là cần phát triển mạnh đảng (tôi vào đảng đúng vào lúc ấy – tháng 3-1946) và chỉ thị cho 2 phân bộ Cộng sản ở Lào và Campuchia phát triển hàng ngũ Cộng sản.

Tháng 5/1990 tôi gặp ông Archimedes Patti ở Hà Nội tại buổi kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông Hồ. Lúc ấy chúng tôi nhắc lại chuyện ông Hồ đã cố gắng tiếp cận, giữ mối quan hệ tốt với nhóm tình báo Mỹ OSS (Office of Strategic Services) hồi 1944 là để nhận vũ khí, huấn luyện quân sự của phía Mỹ, nhưng mục đích chính là để Hoa Kỳ sau này sớm công nhận chính phủ mới ở Hà Nội, điều đã không xảy ra. Ông Patti lúc ấy đã 76 tuổi cho biết hồi ấy OSS cũng có người ở Moscow và Paris, và “hồ sơ Nguyễn Ái Quốc – rồi Hồ Chí Minh – communist agent – nhân viên CS, không bao giờ để trắng, mà dày lắm!”. Thì ra quan hệ với nhóm Patti – Thomas ở Việt Bắc lúc ấy cũng chỉ là mưu mẹo chiến thuật của ông Hồ.

Nhà triết học Jean François Revel nhận xét là một số hiểu biết sơ khai về nền dân chủ ở Pháp của anh Nguyễn Tất Thành thời thanh niên đã không đủ, không sâu nên đã bị người Cộng sản Nga tên Lin sống ở Moscow giữa thời thịnh trị của Stalin thôn tính triệt để. Có người nói vui là phải chăng ông Hồ chọn tên Lin là muốn xin làm cái đuôi nho nhỏ của lãnh tụ Stalin.

Bức điện của ông Hồ gửi Stalin đầu năm 1953 về kế hoạch tiến hành Cải cách ruộng đất để xin Stalin xét duyệt sau khi tiếp thu chỉ thị của Lưu Thiếu Kỳ, chứng tỏ ông Hồ sùng bái Stalin đến mức nào.

Chính do bản chất phi nhân của chủ nghĩa Cộng sản ở ông Hồ và ở chế độ của ông mà nhân dân ta bị lôi cuốn vào mấy chục năm chiến tranh, với hàng triệu nạn nhân bi thảm, vô vàn của cải tiêu tan, nửa thế kỷ phung phí. Hậu quả cho đến nay vẫn dai dẳng, ở nhãn tiền chúng ta.

Đã đến lúc nhân dân ta nhận rõ sự thật đúng như nó có và có những kết luận cần thiết, rõ ràng, dù là những tin không vui vẻ gì.

Blog Bùi Tín (VOA)

 

Tags:

30 Phản hồi cho “Khi 2 lá bùa Tuyên ngôn Mỹ và Pháp ‘không thiêng’”

  1. Minh Dương says:

    Bùi Tín là người có ăn học và được nhà nước ưu ái cho ăn học và có vai trò cao trong giới báo chí VN. Bùi Tín là con ông Bùi Bằng Đoàn, một người được Bác Hồ rất kính trọng.
    Bác Hồ đã từng tặng thơ ca ngợi cụ Bùi Bằng Đoàn:
    Xem sách chim rừng vào cửa đậu,
    Phê văn hoa núi ghế nghiên soi.
    Vậy Bùi Tín còn nói láo về Bác Hồ thì hắn coi bố hắn ra cai gì…

  2. Trả lời says:

    Nếu VC có vào mấy diễn đàn rác rưởi này thì cũng để xem các chú CC điên, thần kinh nặng đến mức nào mà bịt miệng cười với nhau chứ có ai thèm gài mìn như ai đó hoảng hốt kêu như đang gác ở bốt thời trước 75 ấy?

  3. Builan says:

    Bác Buì Tín viết:
    ” Ông Hồ đã đánh giá thấp công luận. Ngay từ cuối năm 1945, đầu năm 1946, các cơ quan an ninh, phản gián, ngoại giao Anh, Pháp, Mỹ (Scotland Yard, 2 ème Bureau, CIA ) đều khẳng định ông Hồ chính là Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc, từng là đảng viên Cộng sản Pháp, đảng viên Cộng sản Liên Xô, đảng viên Cộng sản Trung Quốc, được KGB đào tạo, ăn lương công chức cao của Cộng sản Nga, theo Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông một cách trung kiên, có 32 bí danh (sau này lên đến 58 ), thay tên họ, thay bộ cánh cũng như thay chiến thuật, như một con tắc kè, để đánh lừa và mê hoặc thiên hạ. (thôi trích)

    Tôi xin bổ sung cho đầy đụ !
    HỒ Chí Minh – 170 tên + Nghìn “TỰ DO”

    1. Nguyễn Sinh Cung, 2. Nguyễn Sinh Côn, 3. Nguyễn Tất Thành, 4. Nguyễn Văn Thành, 5. Nguyễn Bé Con, 6. Văn Ba, 7. Paul Tất Thành, 8. Tất Thành, 9. Pôn Thành (Paul Thành), 10. Nguyễn Ái Quốc, 11. Phéc-đi-năng, 12. An-be đơ PU-VUA-VIN (Anbert de POUVOURVILLE), 13. Nguyễn A.Q, 14. CULIXE, 15. N.A.Q, 16. Ng.A.Q, 17. Hăngri Trần (Henri Tchen), 18. N, 19. Cheng Vang, 20. Nguyễn, 21. Chú Nguyễn, 22. Lin, 23. Ái Quốc, 24. Un Annamite (Một người An Nam), 25. Loo Shing Yan, 26. Ông Lu, 27. Lý Thụy, 28. Lý An Nam, 29. Nilốpxki (N.A.Q), 30. Vương, 31. L.T, 32. HOWANG T.S, 33. Z.A.C, 34. Lý Mỗ, 35. Trương Nhược Trừng, 36. Vương Sơn Nhi, 37. Vương Đạt Nhân, 38. Mộng Liên, 39. X, 40. H.T, 41. Tống Thiệu Tổ, 42. X.X, 43. Wang, 44. N.K, 45. N. Ái Quốc, 46. Liwang, 47. Ông Lai, 48. A.P, 49. N.A.K, 50. Thọ, 51. Nam Sơn, 52. Chín (Thầu Chín), 53. Víchto Lơ bông (Victor Lebon), 54. Ông Lý, 55. Ng. Ái Quốc, 56. L.M. Vang, 57. Tiết Nguyệt Lâm, 58. Pôn (Paul), 59. T.V. Wang, 60. Công Nhân, 61. Vícto, 62. V, 63. K, 64. Đông Dương, 65. Quac.E. Wen, 66. K.V, 67. Tống Văn Sơ, 68. New Man, 69. Li Nốp, 70. Teng Man Huon, 71. Hồ Quang, 72. P.C.Lin (PC Line), 73. D.C. Lin, 74. Lâm Tam Xuyên, 75. Ông Trần, 76. Bình Sơn, 77. Đi Đông (Dic-donc), 78. Cúng Sáu Sán, 79. Già Thu, 80 Kim Oanh, 81. Bé Con, 82. Ông Cụ, 83. Hoàng Quốc Tuấn, 84. Bác, 85. Thu Sơn, 86. Xung Phong, 87. Hồ Chí Minh, 88. Hy Sinh, 89. Cụ Hoàng, 90. C.M. Hồ, 91. Chiến Thắng, 92. Ông Ké, 93. Hồ Chủ tịch, 94. Hồ, 95. Q.T, 96. Q.Th, 97. Lucius, 98. Bác Hồ, 99. T.C, 1946, 100. H.C.M, 101. Đ.H, 102. Xuân, 103. Một người Việt Nam, 104. Tân Sinh, 105. Anh, 106. X.Y.Z, 107. 108. A.G, 109. Z, 110. Lê Quyết Thắng, 111. K.T, 112. K.Đ, 113. G, 114. Trần Thắng Lợi, 115. Trần Lực, 116. H.G, 117. Lê Nhân, 118. T.T, 119. DIN, 120. Đinh, 121. T.L, 122. Chí Minh, 123. C.B, 124. H, 125. Đ.X, 126. V.K, 127. Nhân dân, 128. N.T, 129. Nguyễn Du Kích, 130. Hồng Liên, 131. Nguyễn Thao Lược, 132. Lê, 133. Tân Trào, 134. H.B, 135. Nguyễn Tân, 136. K.C, 137. Chiến Sĩ, 138. T, 139. Thu Giang, 140. Nguyên Hảo Studiant (Nguyên Hảo, sinh viên), 141. Ph.K.A, 142. C.K, 143. Tuyết Lan, 144. Giăng Pho (Jean Fort), 145. Trần Lam, 146. Một người Việt kiều ở Pháp về, 147. K.K.T, 148. T. Lan, 149. Luật sư Th.Lam, 150. Ly, 151. Lê Thanh Long, 152. CH-KOPP (A-la-ba-na), 153. Thanh Lan, 154. Ngô Tam, 155. Nguyễn Kim, 156. Ng~. Văn Trung, 157. Dân Việt, 158. Đinh Văn Hảo, 159. C.S, 160. Lê Nông, 161. L.K, 162. K.O, 163. Lê Ba, 164. La lập, 165. Nói Thật, 166. Chiến Đấu, 168. Việt Hồng, 169. Đinh Nhất, 170 TRẦN DÂN TIÊN.”

    +++ Những “CON NHAI LAỊ” cần đọc- Phát huy hiêu năng học tập noi theo gương đạo đức Bác Hù ! ! khakhakha

  4. Báo Đông ! Báo Đông! says:

    Xin BBT/ĐCV coi lại bên bài “Cờ đỏ sao vàng không phải là biểu tượng của tổ quốc Việt Nam” đã bị VC gài “mìn” .

    Các “còm sĩ” hãy coi chừng !

    This website has been reported to contain the following threats:

    Malicious software threat: This site contains links to viruses or other software programs that can reveal personal information stored or typed on your computer to malicious persons.

    Trúc Bạch Kính Báo !

  5. Dao Cong Khai says:

    Mấy ông Bắc Việt nói chuyện gì cũng cho mình là đúng…!!! Hồi đó Quốc Tế CS nó còn mạnh thì mấy ông răng vổ đó lúc nào cũng ca tụng con đường CS của mình là đúng đắn và tiến bộ nhất của nhân loại. Nay lịch sử thế giới đã thay đổi thì mấy ông cũng chạy đua theo thị trường chê bai chủ nghĩa CS, nhưng vẫn phải biện minh cho quá khứ của mình là… YÊU NƯỚC. Hồi đó thì gân cổ lên chửi rủa và hô hào nông dân VN chửi rủa chế độ Cộng Hoà ở Mỹ và Pháp và các nước Tự Do Dân Chủ là tư bản bóc lột. Nay thì cả ông mấy ông chủ nhiệm báo Quân Đội Nhân Dân tới ông Hồ răng vổ nằm trong hòm kiếng cũng ngóc đầu dậy đua nhau ca ngợi chế độ Cộng Hoà theo kiểu Mỹ, Pháp và biện minh quá khứ của mình gây chiến tranh tang tóc và chém giết người dân vô tội nhưng ghê tởm chế độ CS ở miền Nam là vì mấy ông Bắc Việt này muốn đấu tranh cho một chế độ Cộng Hoà.

    Thích ông Hồ răng vổ hay tin mấy ông Giặc Cộng gốc ngoài Bắc thì đó là quyền của người dân và giới trẻ trong và ngoài nước thôi. Còn nói rằng người này, kẻ kia yêu nước thì cái đó còn tuỳ thuộc quý vị định nghĩa chữ yêu nước là như thế nào.

    Chính lịch sử của VC, trước đây luôn mạnh mẽ kết án vua Gia Long là bán nước, tay sai cho thực dân Pháp; nhưng ngày nay sau khi Giặc Cộng chịu lòn trôn và công khai đớp bơ sữa của Đế Quốc Mỹ thì họ cũng thay đổi phần lịch sử đó, ca ngợi vua Gia Long… Bây giờ tôi xin hỏi giới trẻ VN, thế thì mấy ông bộ đội, liệt sĩ thế hệ Hồ Chí Minh vượt Trường Sơn vào Nam “đánh Mỹ” họ kết án vua Gia Long là phản quốc thì đúng hay sai? Cả họ và vua Gia Long đã nằm xuống, qua thế giới bên kia họ vẫn còn kết án nhau là phản quốc. Quý vị giới trẻ yêu nước ở VN có thể nào phân xử dùm họ được không? Hồi 75, họ kết án mấy người di tản và và vượt biên như chúng tôi là bán nước; bây giờ họ gọi chúng tôi là KHÚC RUỘT NGÀN DẶM… Khi về VN, họ tuyển con gái đẹp ra tiếp đón chúng tôi (mặc dù chỉ lảng vảng ngoài cổng phi trường, không tiếp đón công khai), đưa vào khách sạn để liếm đít chúng tôi!!!

    Đớp được tí bơ sữa của Mỹ thì tâm hồn người ta cũng phải thay đổi chứ. Hồi đó Hồ Chí Minh muốn Mỹ viện trợ nhưng vì Mỹ nó biết cái đuôi CS của Hồ nên nó không giúp Hồ, mà trái lại nó giúp vũ khí cho thực dân Pháp đánh Hồ; chính vì thế mà Hồ phải hận thù Đế Quốc Mỹ, tuyên truyền và thúc bách toàn bộ dân Bắc Việt “lên đường chống Mỹ” để họ trở thành liệt sĩ ở rừng Trường Sơn. Thấy dân miền Nam đớp bơ sữa của Pháp Mỹ, mình không được thì phải hận thù, chiến tranh… thế thôi. Bây giờ thì mấy ông Bắc Việt cướp được hết mọi thứ của người ta rồi, mấy ông nói chuyện huề cả làng. Nào là xoá bỏ hận thù, nào là tư bản Pháp Mỹ là tốt; mấy thứ ngày xưa mấy ông tuyên truyền là phản quốc, bây giờ tới phiên mấy ông làm thì đó mới là yêu nước. Hồ “không phải CS”, mà Hồ muốn theo tư bản, “cộng hoà”… nên Hồ mới là người “yêu nước”. Còn những người không thể sống nổi với chế độ CS Bắc Việt, họ phải chiến đấu chống lại giặc cộng miền Bắc để bảo vệ một xã hội tự do dân chủ theo mô hình Tây Phương thì đó là những tên tay sai, bán nước cho Thực Dân, Đế Quốc.

    Cứ so sánh mấy ông VC bắt đầu ghét chính quyền CSVN, mỗi ông ghét một kiểu, một giới hạn khác nhau. Ông Bùi Tín thì ghét chính quyền VC ngày nay, nhưng vẫn ca ngợi quá khứ theo VC của mình hồi còn ở trong bưng, và hồi ông làm chủ báo VC thời Bắc Việt xâm lăng và chém giết đồng bào vô tội ghê tởm chế độ CS của họ ở miền Nam. Lý do đơn giản là vì tía của ông Bùi Tín là bạn thân của Hồ răng vổ, dù sao thì Bùi Tín cũng phải mang cái gia phả giai cấp tiểu tư sản và PHONG KIẾN của mình ra để biện minh cho tư tưởng chống cộng của mình. Trái lại ông nhạc sĩ Tô Hải, dù còn ở VN nhưng chống chính quyền CSVN một cách trung thực nhân bản hơn, ông ta biết nhìn nhận tội ác của giặc cộng trong cái thời Cải Cách Ruộng Đất, Biến Cố Tết Mậu Thân; lý do dễ hiểu là ông gia đình ông Tô Hải đi theo cả 2 phe, anh em vợ của ông Tô Hải là thiếu tướng Ngụy, nên ông ta có tư tưởng kém thiên vị hơn ông Bùi Tín.

    Bọn tôi lớn lên ở miền Nam dưới thời Mỹ Ngụy trước 75, mặc dù cũng bị tuyên truyền tư tưởng chống cộng từ nhỏ, nhưng mái trường VNCH đã dạy chúng tôi biết phê phán chế độ đó; thời đi học chúng tôi luôn có tư tưởng phản kháng chính quyền và oán ghét chính phủ Mỹ xen vào nội bộ chính trị của VNCH. Chúng tôi không muốn oán ghét người dân miền Bắc, mà trái lại còn thương họ bị kìm kẹp bởi chế độ độc tài CS. Chúng tôi không muốn oán ghét mấy ông bộ đội, nhưng hoàn cảnh chiến tranh do họ gây ra tang tóc điêu linh cho dân vô tội chúng tôi; bắt buộc chúng tôi phải hận thù họ. Sau 75 được trực diện với họ mới thấy họ xanh xao và ngố một cách đáng tội nghiệp. Tôi khuyên mấy ông Bắc Việt, nếu muốn người VN vui vẻ với nhau, thì các ông hãy cố gắng nhận diện lại chính mình; con người mình hồi còn chiến tranh để hiểu rằng tại sao dân Ngụy nó hận thù VC lâu thế. Nếu các ông hiểu đúng được chính mình (như nhạc sĩ Tô Hải chẳng hạn), chắc chắn hận thù dân tộc sẽ chấm dứt.

    Đào Công Khai chẳng thèm tranh giành mấy chữ “yêu nước” với mấy ông Bắc Việt cho dơ bẩn mình thêm. Tui thấy ghê tởm mấy chữ đó rồi. Và thực chất khi tôi quyết định bằng mọi giá phải lìa bỏ vùng đất đó, có nghĩa là tôi hết tin tưởng gì ở đó nữa rồi. Phải xác định rằng lòng yêu nước của những thằng như tôi đã cạn kiệt, nói công khai là tôi không còn yêu nước nữa. Chúng tôi không thèm tranh giành mấy chữ “yêu nước” đó với ông Hồ hay mấy ông Bắc Việt nữa đâu! (kẻ bại trận mà! Các ông đã thoả mãn chưa?)

    • Ngụy Quân Tử - Hồ Bác Cụ says:

      Một góp ý đầy đủ và hay nhất mà tôi đọc được trên d/đ này về lòng “yêu nước” kiểu con tắc kè Hồ chí minh và CSVN. Góp ý này diễn tả trọn vẹn từ thời Hồ chí minh còn lao đao đi tìm sự ủng hộ của Mỹ cho đến hiện tại. Tuy nhiên, tiếng Việt mình gọi bọn CS miền Bắc là “răng VẨU” chứ không phải “vổ”. Răng “vẩu” ra nhô ra ngoài là vì huênh hoang nói xạo và …..cạp bắp nhiều quá nên hàm răng bị biến dạng. Nhìn hình tên Phạm Văn Đồng thì rõ. Xin cám ơn ông Đào Công Khải.

      • Dao Cong Khai says:

        Thì ra là thế, nếu vậy thì tôi phải kiếm tấm hình của đồng chí Phạm Văn Đồng bỏ vào tủ để lâu lâu mang ra… chiêm ngưỡng.

  6. Quê Si says:

    cờ vàng ba que có dám chặt đứt đầu tên pháp tên Mỹ nào chưa.
    hay là chúng nó muốn thịt người Việt nam thì thịt kể cả cả đầu não chóp bu nguỵ quân nguỵ quyền, đó mới là tay sai nô lệ thực dân đế quốc.
    Còn Việt nam ta đây, tiếp nối truyền thống cha ông, chặt đứt đuôi quân bành trướng bá quyền phương bắc tại Căm pu chia giữ vững chủ quyền biên giới phía nam, bảo vệ toàn vẹn ba nước đông dương, chém đầu quân xâm lược ở biên giới phía bắc dạy ngược lại bài học cho chúng. đẩy toàn bộ cư dân gốc Hoa ra khỏi Việt nam ở miền bắc năm 1978.Truyền thống Việt nam là hoà bình, hoà thuận với phương bắc nhưng động đến chủ quyền Việt nam là không được
    -Mấy chú ba que sỏ lá cờ vàng, đặc biệt những tên ngoan cố tàn dư què cụt còn lại từ thây ma cờ vàng, chớ có mù quáng nói bậy bạ ngu ngốc, suy diễn từ chính thân phận cẩu tài nô lệ thực dân đế quốc xâm lăng trong quá khứ nhục nhã phản bội tổ quốc & dân tộc trước 75.

    • VINH says:

      Tài ba như vậy sao phải mất biển, đảo, lảnh hải , biên giới ? Có kẻ chiến thắng nào lại ” quỳ gối” trước kẻ chiến bại không ? Họa may chỉ có ở VN, kẻ thắng lại chầu chực dành BB thằng Tàu …bại trận ! chuyện lạ này nghe đăng hơi nhiều trong sách kỹ lục ” Pắc Pó” của Ziệt Nam ?

    • Ông Tám Thuốc Lào says:

      Tám Thuốc Lào chào bà con cô bác

      Xin có đôi lời với chú bé Quê Si

      Chú mày nói mà không hiểu thì nói làm gì! Đừng nói thì đâu ai biết chú mày ngu!
      Chú mày viết: ‘cờ vàng ba que có dám chặt đứt đầu tên pháp tên Mỹ nào chưa‘, cho thấy chú mày đầu to mà óc nhỏ rồi.
      Này nhá, cờ vàng chỉ là miếng vải thì làm sao chặt đầu người ta được hả Quê Si?

      Chú mày chịu khó đọc cho kỹ những gì ông Bùi Tín viết rồi vắt óc suy nghĩ, nếu như vẫn không hiểu thì đến gặp ta, Tám Thuốc Lào sẽ giải thích rõ ràng để chú mày mở mang trí óc!

  7. Trúc Bạch says:

    Tui khoái nhất là câu :

    “Có người nói vui là, phải chăng ông Hồ chọn tên Lin là muốn xin làm cái đuôi nho nhỏ của lãnh tụ Stalin.”

    Ha ha ha …”Cái đuôi nho nhỏ” ? Kụ Xít Tà Lin là dân Georgian, nên size “Tự do” của ku ấy không nho nhỏ đâu, đàn ông Georgian rất là to lớn, nên cái “tự do” của họ không thể nào là “nho nhỏ” được (Trông mặt mà bắt hình dong)

    Bác Bùi Tín đừng nhìn “cái tự do” của minh mà tưởng rằng “cái tự do” của ai cũng…rứa nha !

  8. Kẻ Giác Ngô says:

    Ông Bùi Tín viết: ‘Nhà triết học Jean François Revel nhận xét là một số hiểu biết sơ khai về nền dân chủ ở Pháp của anh Nguyễn Tất Thành thời thanh niên đã không đủ, không sâu nên đã bị người Cộng sản Nga tên Lin sống ở Moscow giữa thời thịnh trị của Stalin thôn tính triệt để. Có người nói vui là phải chăng ông Hồ chọn tên Lin là muốn xin làm cái đuôi nho nhỏ của lãnh tụ Stalin.
    Bức điện của ông Hồ gửi Stalin đầu năm 1953 về kế hoạch tiến hành Cải cách ruộng đất để xin Stalin xét duyệt sau khi tiếp thu chỉ thị của Lưu Thiếu Kỳ, chứng tỏ ông Hồ sùng bái Stalin đến mức nào.

    Ông Bùi Tín là người sống lâu năm trong chế độ, bố ông và ông đã từng gần gũi và biết rõ về ông Hồ. Nay ông đánh giá ông Hồ và chép lại những dòng trên đây. Tôi tin rằng nhận định của ông Bùi Tín có cơ sở.

Phản hồi