|

Vì sợ hãi, chế độ Hà Nội trục xuất Điếu Cày khỏi quê hương

Ảnh VOA

Ảnh VOA

Đêm 21 tháng 10, 2014 tại phi trường Los Angeles, Hoa Kỳ đưa tay ra đón tù nhân chính trị Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đến trực tiếp từ nhà tù Việt Nam, cùng với khoảng 200 đồng hương, chào đón anh nồng nhiệt nhất mà trước đây chưa từng có!

Cùng là Tù nhân Lương tâm nổi tiếng nhưng tình trạng tù của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày Nguyễn Văn Hải khác nhau.  Tù nhân Hà Vũ là tù Thái tử đảng, còn tù Điếu Cày là tù anh hùng áo vải!  Tù Hà Vũ là tù được vẽ tranh để vừa quảng cáo, vừa tặng cho người bên ngoài, còn tù Điếu Cày là loại “giang hồ” đưa lưng chịu trận.  Tù Hà Vũ là tù được nhóm trí thức uy tín bên ngoài thường xuyên hậu thuẫn và báo động, còn tù Điếu Cày nếu không có tiếng thét của bạn tù, Tù nhân Lương tâm Nguyễn Xuân Nghĩa trước phút chia tay vợ, dịp thăm nuôi, thì thân xác Điếu Cày bây giờ đã ra sao?

Vì thế cách đón tiếp của người hải ngoại với hai anh Hà Vũ và Điếu Cày khác nhau.

Chỉ vài người Việt Nam ra đón anh Hà Vũ tại phi trường, lúc đó anh Hà Vũ mặc côm lê (complé) đưa hai ngón ra dấu hình chữ V.  Tay kia kéo hành lý đi bên cạnh vợ, đang kéo một vali khác, và số còn lại thì có người của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ đẩy xe theo.  Nhưng anh Điếu Cày khác hẳn!  Chỉ quần áo phong phanh với nguyên đôi dép nhựa “tổ ong” tù nhân lẹp xẹp!  Anh Hà Vũ thì im lặng đến hơn 2 tuần sau mới ra mắt truyền thông, là chính trị gia cẩn trọng, còn anh Điếu Cày thì huơ tay giữa đám đông đang chen lấn:

“Tôi sẽ đấu tranh cho sự trở về của tôi, và không chỉ tôi mà tất cả chúng ta ở đây. Tôi không biết tại sao chính phủ Việt Nam muốn trục xuất tôi.  Tất cả những gì tôi làm đều chỉ vì lợi ích của đất nước và người dân Việt Nam và vì sự toàn vẹn chủ quyền của đất nước”.

Ngay trước đó, là lời nói đầu tiên trên đất Tự Do, anh hướng về những bạn tù tại Việt Nam:

”Thông điệp hiệu quả nhất gửi đến những anh em còn đang nằm trong nhà tù của Cộng sản là anh em hãy tin tưởng rằng anh em không đơn độc.

Bên ngoài vẫn có các chính phủ, các tổ chức, bạn bè quốc tế luôn luôn quan tâm và ủng hộ anh em cho nên anh em ở trong tù ở Việt Nam hãy mạnh mẽ lên, cố gắng lên để xứng đáng với lòng mong mỏi của tất cả mọi người”

“Freedom for Việt Nam”

Anh cũng đặt câu hỏi với chế độ CSVN:

“Tôi thấy chính phủ Hoa Kỳ thì mong muốn tôi trở thành một công dân của Hoa Kỳ nhưng tôi không hiểu tại sao chính phủ Việt Nam lại muốn trục xuất tôi?

Những việc tôi làm chỉ mang lại lợi ích cho dân tộc Việt Nam, cho tổ quốc Việt Nam. Điều đó đáng để chính phủ Việt Nam phải suy nghĩ.”

Anh nói huỵch toẹt, không giữ miếng, giữ tiếng hay sợ bị hớ lời!

Dù là những lời thật ngắn gọn nhưng đã nêu lên một vấn đề cốt lõi, đó là, vì tương lai của đất nước và dân tộc nên anh chống Tàu cộng xâm lược nhưng tại sao chế độ CSVN trục xuất anh khỏi quê hương, trong khi Hoa Kỳ lại muốn anh trở thành công dân đất nước họ?

Câu hỏi tự nó đã có câu trả lời: Chỉ có chế độ bán nước mới lưu đày công dân yêu nước khỏi quê hương!

Chế độ CSVN sợ hãi anh, sợ hãi những người chân chính đang tranh đấu chống quân xâm lược nên đã đẩy anh phải rời xa Tổ quốc!

dcay-2

Làm anh hùng trong chốc lát (như tuyên bố hùng hồn ngay tại tòa án hay trước lúc bị hành hình chẳng hạn) dễ hơn là chịu mọi nhục hình dai dẳng từ năm nầy qua năm khác mà vẫn kiên trì đấu tranh trong các nhà tù.  Án “trốn thuế” vừa mãn thì đã có án “Tuyên truyền chống phá nhà nước”(!) tiếp theo ngay mà không qua bất cứ thủ tục pháp lý nào.  Cho nên tiếng nói của Điếu Cày là tiếng nói bất khuất của người Việt Nam yêu nước bị áp bức.  Tiếng nói đại chúng!

Chính tính chất “anh hùng áo vải” của Điếu Cày, nên chế độ CSVN phải trục xuất anh.  Vì nếu ở lại trong nước, tinh thần đấu tranh của anh sẽ là mồi lửa có thể làm cho giới nghèo khó (vì bị bọn phe nhóm lợi ích phục vụ đảng CSVN áp bức và bóc lột) cháy bùng mà vô phương dập tắt.  Còn tranh đấu kiểu Trí thức khoa bảng, không phải không đáng ca ngợi, nhưng dẫu gì thì với cá nhân (như cựu đảng viên phản tỉnh, cán bộ hưu trí…) cũng vừa khó dấn thân trọn vẹn, vừa có một khoảng cách với người dân bị trị.

Về phía Hoa Kỳ thì cách đón nhận 2 tù nhân Hà Vũ và Điếu Cày giống nhau.  Hoa Kỳ chỉ làm bổn phận, cứu vớt người tranh đấu cho Nhân Quyền bị cô thế và áp bức, chứ không tranh đấu giúp cho bất cứ ai!  Anh Hà Vũ thì đồng ý đi tị nạn, còn anh Điếu Cày thì rõ ràng là cùng đường nên đành chấp nhận!

Vì thế chế độ CSVN phải cám ơn Hoa Kỳ, vì Hoa Kỳ đã nhận lãnh 2 tù nhân nổi tiếng nói trên là giúp tháo gỡ được 2 ngòi nổ quan trọng ra khỏi xã hội Việt Nam.  Môt ngòi nổ của trí thức, đảng viên phản tỉnh, một ngòi nổ của đại chúng.  Đồng thời cũng tạo cho chế độ Hà Nội có dịp lập lờ với thế giới về tính “nhân đạo” của chế độ cộng sản như lời Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng hôm 22/10/2014:

“Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép Nguyễn Văn Hải xuất cảnh đi Mỹ vì lý do nhân đạo”!

Chỉ cần đọc lướt qua tình trạng của Điếu Cày trong suốt thời gian bị tù ngục thì bản chất của chế độ cộng sản Việt Nam đã phơi bày rõ ràng nhất chỉ vỏn vẹn trong 5 chữ “vì lý do nhân đạo” do chính Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố!

Nhưng Hoa Kỳ cũng có lợi, Hà Nội đã thay Hoa Kỳ giải thích với công luận là Việt Nam “đã có tiến bộ” trong việc tôn trọng nhân quyền, thả tù nhân chính trị, được coi là lý do để Hoa Kỳ có thể bãi bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương và hy vọng sẽ có cớ cho Việt Nam gia nhập TPP (Trans Pacific Partnership).  Một hiệp ước kinh tế mà Hà Nội khẩn thiết cần để cứu vãn sự sụp đổ về kinh tế, có thể đưa đến sụp đổ chế độ!

Vì thế những ai kỳ vọng vào việc Hoa Kỳ trực tiếp giúp cho các phong trào tranh đấu đòi hỏi dân chủ tại Việt Nam sẽ thất vọng!  Một yếu tố căn bản là Hoa Kỳ phải đặt quyền lợi của chính quốc Hoa Kỳ trước tiên trong bất cứ động thái nào, dù tại Biển Đông, Việt Nam hay bất cứ nơi nào khác!

Dấn thân làm cách mạng để giải phóng quê hương ra khỏi họa cộng sản là bổn phận của công dân yêu Tổ quốc.  Là sự kết hợp được tiếng nói chung của mọi thành phần trong xã hội và, trước tiên, phải trụ vững trên đôi chân của chính mình, rồi sau đó mới có sự giúp đỡ của Thế giới Tự do từ bên ngoài.

Hoa Kỳ đã dang tay đón các Tù nhân Lương tâm thì chắc chắn không thể làm ngơ khi cả nước Việt Nam đều là Tù nhân Lương tâm của cộng sản!

Vì thế khi có hàng triệu người Viêt Nam công khai đứng lên tranh đấu và bị chế độ cộng sản đàn áp thì thế giới mới lên tiếng và hành động cụ thể.  Vì thế giới hôm nay được thu gọn trong lòng bàn tay nên mọi động thái đều liên kết hệ lụy.  Và khi thế giới vào cuộc thì chắc chắn Việt Nam phải thay đổi.

Xin tỉnh giấc mơ dài về cá nhân mình thì vô can với thực trạng đất nước mà chỉ biết kêu gọi sự giúp đỡ từ bên ngoài!

Cuộc xuống đường bất bạo động đang diễn ra tại Hồng Kông của học sinh, sinh viên được cả thế giới ngưỡng mộ đang nói lên điều nầy!

Dù phải trôi dạt đến bến bờ tự do trong hành trình không mong muốn nhưng Điếu Cày đã được người Việt tị nạn đón chào như một người thân lâu ngày gặp lại.  Anh không phải và không thể là người bị lưu đày!  Còn khoảng cách không gian của tranh đấu tuy có bị ảnh hưởng đôi chút nhưng chắc chắn không nhiều, vì mọi liên lạc trực tiếp hoặc thông tin báo chí hiện tại coi như không còn biên giới.  Vấn đề còn lại là sự kết hợp trong/ngoài để thực hiện cho bằng được “Triệu con tim một tiếng nói” như nhạc sĩ Trúc Hồ đã thực hiện qua âm nhạc.

Có thể tin tưởng chắc chắn Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, một biểu trưng cho sự kiên cường bất khuất của người Việt Nam trong nước chống cộng sản, đã, đang và sẽ hội nhập với cộng đồng tị nạn hải ngoại như trong một gia đình, là một kết hợp tốt nhất trong việc thực hiện mơ ước chung của mọi người Việt Nam mà từ trước đến nay chưa có ai thành công.

Vâng, “Freedom for Việt Nam”.  Xin chúc mừng anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

(Oct 24th, 2014)

© Hồ Phú Bông

© Đàn Chim Việt

 

7 Phản hồi cho “Vì sợ hãi, chế độ Hà Nội trục xuất Điếu Cày khỏi quê hương”

  1. tonydo says:

    Đàn anh Lại Mạnh Cường chửi em là chống linh tinh.
    Chống cả Bùi Tín Tiên Sinh. Chống cả Cù Huy Hà Vũ, tiến sĩ, con nhà thơ nhớn.

    Em xin mượn đoạn văn trong bài này của tác giả Hà Phú Bông để thanh minh, thanh nga với đàn anh:

    (Cùng là Tù nhân Lương tâm nổi tiếng nhưng tình trạng tù của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày Nguyễn Văn Hải khác nhau.

    Tù nhân Hà Vũ là tù Thái tử đảng, còn tù Điếu Cày là tù anh hùng áo vải! Tù Hà Vũ là tù được vẽ tranh để vừa quảng cáo, vừa tặng cho người bên ngoài, còn tù Điếu Cày là loại “giang hồ” đưa lưng chịu trận.

    Tù Hà Vũ là tù được nhóm trí thức uy tín bên ngoài thường xuyên hậu thuẫn và báo động, còn tù Điếu Cày nếu không có tiếng thét của bạn tù, Tù nhân Lương tâm Nguyễn Xuân Nghĩa trước phút chia tay vợ, dịp thăm nuôi, thì thân xác Điếu Cày bây giờ đã ra sao?) (hết trích).

    Thưa đàn anh Quan Đốc và đây là một đoạn nữa của tác giả:
    Chỉ vài người Việt Nam ra đón anh Hà Vũ tại phi trường, lúc đó anh Hà Vũ mặc côm lê (complé) đưa hai ngón ra dấu hình chữ V.
    Tay kia kéo hành lý đi bên cạnh vợ, đang kéo một vali khác, và số còn lại thì có người của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ đẩy xe theo.

    Nhưng anh Điếu Cày khác hẳn! Chỉ quần áo phong phanh với nguyên đôi dép nhựa “tổ ong” tù nhân lẹp xẹp! Anh Hà Vũ thì im lặng đến hơn 2 tuần sau mới ra mắt truyền thông, là chính trị gia cẩn trọng, còn anh Điếu Cày thì huơ tay giữa đám đông đang chen lấn: (hết trích)

    Đoạn dưới này chắc đàn anh không thích:

    Còn tranh đấu kiểu Trí thức khoa bảng, không phải không đáng ca ngợi, nhưng dẫu gì thì với cá nhân (như cựu đảng viên phản tỉnh, cán bộ hưu trí…) cũng vừa khó dấn thân trọn vẹn, vừa có một khoảng cách với người dân bị trị. (hết trích).

    Chắc đàn anh sẽ bớt giận em phải không ạ?
    Em Tony trọng kính.

  2. Người Đà Lạt 3301 says:

    CẢM ƠN ĐIẾU CÀY

    Điếu Cày ơi!

    Cảm ơn anh thắp ngọn lửa hồng,
    Đi gieo mầm dân chủ Việt Nam.
    Cảm ơn anh ý chí kiêng cường
    Lấy thân gầy chống lũ công an.

    Tạ ơn đời những nhành hoa trong ngục.
    Tù tăm tối, các anh càng toả sáng.
    Cảm ơn ai tháng năm tù tội …
    Sống trọn tình ái quốc yêu dân.

    Xin cảm ơn các anh thư thời đại
    Tạ Phong Tần, Minh Hạnh với Thanh Nghiên …
    Và nhiều nữa những người con đất Việt
    Gớp tuổi xuân làm ánh đuốc cho đời.

    Điếu Cày ơi! 

    Gọi tên anh với lòng cảm phục!
    Chúc cho anh chân cứng đá mềm
    Đem dân chủ quét sạch quân cường bạo,
    Khơi lại nguồn, mạch sống của quê hương.

    Người Đà Lạt 3301

  3. DâM TiêN says:

    Khi đã liều mình, bản năng tự vệ, thì hết sợ hãi, cứ làm…liều.

    Thời N V Linh có …ý đồ theo Liên Sô, có tay trong Lưu Quang Vũ
    truyền bá tinh thần…đồi mới, đã bị thảm sát trong một tai nạn xe.
    Đinh Bá Thi…biết quá nhiều về HĐBa Lê 1973 cũng bị…thanh toán…
    Xuân Thủy, trưởng doàn VNCS tại hòa đà Ba Lê… đã cùng 14 sĩ
    quan cao cấp đào tị sang Thái Lan, bị trả về, chết âm thầm..

    DT tôi nghĩ ri rà, Cộng Phỉ Rợ Hồ có sợ, sợ run mạt xanh l è è, là
    sợ bà Markel…các cớ lôi cái việc VN giông giống như Đức á mà…

    CSV sợ teo Q, là sợ LHQ Hoa Kỳ Trung Cộng…nhằm ổn định tình
    hình , sẽ mang cái Hiệp định Ba Lê 1973 ra …rà soát lại cái coi à.
    Đấy mới là cái…sợ…

    Cộng Sản sợ…là sợ về hành động xâm lăng Miền Nam mà chưa bị
    hai tội mà thôi… ( anh Kiên Trung có phiền hà gì hôn ?)

  4. Góp ý says:

    Điếu Cày anh hùng áo vải không tất sắt trong tay , xin ơn trên phù hộ cho anh !

    • Chuyện về anh Điếu Cày thì tôi có ý kiến như sau:
      Nhiều người đàm thoại về quan hệ Mỹ Việt, Ấn Việt và chuyện anh Điếu Cày. Tôi xin có lời thế này:
      Này Thanh Loan ơi! Cô nói rất đúng sự thật những nói ra một cách trần truồng quá khiến các cái bụng gầy xưa của các chiến hữu VNCH tôi khi xưa còn ở VN nay đã béo phệ giờ ở Mỹ, Canada, Úc không dễ tiêu hóa được. Tác giả viết bài này không đúng với sự thật, là tự nghĩ ra thôi. Cộng Sản VN đâu sợ mấy anh Diếu Cày.
      Chúng ta phải hiểu cái cội gốc của nó là: Việt nam chắc chắn mua nhiều hỏa tiễn của Mỹ và máy bay chống tầu ngầm để chống Trung quốc vậy cho anh Điếu Cày ra tù thì có mất gì đâu? Chỉ có là càng cao uy tín thôi. Nếu cần cho vài anh nữa ra, càng nhiều người Việt ra nước ngoài càng có nhiều kiều bào gửi tiền về càng tốt. Hoan nghênh thôi. Lại được thế giới ca ngợi là giầu lòng nhân đạo mà. Cho nên bắt vài anh hay ngàn anh rồi thả cũng dễ dàng như họ bắt con gà thôi. Mỹ và Việt nam đang chơi ván cờ mà cả hai đều lợi và anh Hải Điếu Cầy cũng lợi là thành Việt kiều yêu nước đến nơi rồi Chúc mừng anh nhé. Nhưng khuyên anh hãy tránh xa mấy ông VNCH và Dâm Tiên, Trọng dân, khinh Dân và cả anh Bùi Thất Tín nữa nhé. Họ là đám ăn theo đấu tranh nước bọt thôi nào có yêu nước gì đâu. Bán nước nước thôi, bán cả điếu cầy nếu khi họ cần như bán chiếc đàn cho cố hàng chè xanh đó. Anh có hát bài đó không?

      • Nguyễn Trọng Dân says:

        Cái tội Đấu Tố-DIỆT CHỦNG, giết gần 200 ngàn người vô tội …Phen này chạy đâu cho thoát với Dân mà miệng lưỡi lắm thế !

      • Tập Làm Văn says:

        Hỡi cô bán nước chè xanh
        Nước chè thì ngon, nhưng cô thì tanh quá

Phản hồi