|

Nhiều tín hiệu bất an, xã hội sẽ đi về đâu?

Chỉ trong mấy ngày, báo chí cùng lúc đưa những tin thật buồn: TP. HCM lâu nay đã trở thành miền ‘đất dữ’ bởi hàng ngàn con nghiện tiêm, chích ma túy như thể uống cà phê, ăn sáng (Motthegioi, 4 và 6.11.2014)… Báo Thanh Niên trong mục Chào buổi sáng (05:30, 6.11.2014) còn có cảnh báo khá nghiêm trọng về tình trạng bất an của nông thôn từ Kon Tum tới Đà Lạt, Miền Đông Nam Bộ… Xã hội “loạn”, đi về đâu bây giờ?

Những người nghiện trốn trại

Những người nghiện trốn trại

Nếu đọc qua thì đó chỉ là những tin tức cũng… bình thường như bao tin khác về các tệ nạn xã hội đang phát triển, có lẽ với cấp số nhân, trên khắp cả nước ta.

Thế nhưng, nếu ngẫm kỹ một tý thì chắc chắn phải giật mình vì một thực trạng đáng sợ: Từ thành phố tới nông thôn, từ thủ đô đến ‘Hòn ngọc Viễn Đông’, từ Nam chí Bắc, đâu đâu cũng thấy sự lộng hành của cái ác; sự coi thường pháp luật của kẻ xấu; sự lo lắng của người dân; sự thờ ơ – nếu không muốn nói là sự gần giống với bất lực của bộ máy công quyền…
Điều đáng phải ngạc nhiên đến mức… hốt hoảng là, tình trạng gia tăng các loại tội phạm lại… tỷ lệ thuận với sự phình to của bộ máy hành chính các cấp mà báo chí đang bàn tới bàn lui nhiều đến mức đọc không xuể.

Giám đốc Sở Tài chính tỉnh N.A. tâm sự với người viết bài này rằng năm ngoái (2013), tổng thu ngân sách của toàn tỉnh là 6.500 tỷ đồng, trong khi phải chi đến 14.000 tỷ đồng! Trong số 14.000 tỷ đồng phải chi ấy, có phần không nhỏ chi cho bộ máy cảnh sát, an ninh. Ai cũng biết lương thượng tá ngang với lương thứ trưởng; trung tá, thiếu tá thì ngang ngửa với vụ trưởng, vụ phó…

Câu hỏi đặt ra là: Tại sao đi đâu cũng gặp các sĩ quan cảnh sát mà ‘hòn ngọc’ thì thành ‘đất dữ’, thủ đô bị biến thành một trong 10 thành phố nhiều trộm cắp nhất thế giới?
Nếu biện minh rằng thôi thì các thành phố lớn trên thế giới đều thế cả thì trả lời sao đây với chuyện mà Thanh Niên đã đưa: Nông dân phải để lại một phần mủ cao su trong các bát cho thế lực đen nếu không vườn cao su bị phá; vườn cà phê không chung chi thì bị ‘làm cỏ’ còn cánh đồng trồng hoa thì bị xe bán tải đến cướp hoa đem đi… bán, giữa ban ngày?

Đất nước đang đứng ở cái ngưỡng báo động màu da cam (mức độ nguy hiểm cao nhất theo chuẩn quốc tế) trên mọi lĩnh vực. Minh họa
Chưa bao giờ đất nước lâm vào tỉnh cảnh rối bời như hiện nay, dẫu có dùng núi mỹ từ hay uyển ngữ để bao che, giảm tải. Nợ công đến 1.000 USD cho mỗi người dân, chẳng có dân nào nuôi nổi bộ máy hành chính cồng kềnh cứ cắp ô đi về mặc dân bất an, khổ sở, rồi nạn tham nhũng tràn lan, rồi sách giáo khoa soạn cẩu thả, dốt nát đến tệ hại…

Sự xuống cấp với tốc độ chóng mặt và diễn ra với mức độ toàn thể ấy không thể dùng cách nào khác hơn để diễn đạt: Đất nước đang đứng ở cái ngưỡng báo động màu da cam (mức độ nguy hiểm cao nhất theo chuẩn quốc tế) trên mọi lĩnh vực – đổng nghĩa với sự bất ổn nhiều hệ lụy (nếu không muốn nói là nguy hiểm) mà sự chần chừ, thờ ơ, lảng tránh, xoa dịu… đều đồng nghĩa với tội ác.

Tại sao không nghĩ rằng một khi con nghiện nhiều như nấm độc sau mưa – theo số liệu rất đáng lo ngại nếu chúng ta tạm bằng lòng với cách tin của lứa tuổi mười ba, mười bốn, mỗi năm nước ta tăng thêm 7.000 con nghiện (SGGP, 27.10.2014) thì ít nhất mỗi năm phát sinh thêm 7.000 kẻ sẵn sàng trộm cắp, cướp bóc, đe dọa, tống tiền. Như vậy, chỉ mươi năm nữa, ‘đội quân’ nghiện sẽ đông đến hàng trăm ngàn. Có ai nghĩ với hình ảnh ‘đất dữ’, ‘điểm đen’ ghê gớm như thế mà tính trung bình, mỗi năm Hà Nội hay TP. HCM chỉ tăng thêm 111 con nghiện (7.000 chia cho 63 tỉnh, thành)?

Không thể chấp nhận một đất nước mà lòng dân thường xuyên bị tổn thương, bất an, bất lực trước cái ác, cái xấu; trong khi hàng ngày phải è cổ ra nuôi cả một bộ máy cồng kềnh. Làm sao có thể an nhiên tự tại khi các số liệu, tự chúng, chứng minh rõ ràng về sự bi hài: Quản lý 90 triệu dân, tài sản GDP mỗi năm hơn 200 tỷ USD mà cần đến 2,8 triệu công chức, nhân viên. Trong khi đó, nước Mỹ với 310 triệu dân, GDP 17.500 tỷ USD, có mặt ở mọi điểm nóng trên toàn thế giới, chỉ cần 2,1 triệu người làm quản lý (Dân Trí, 07:19, 30.10.2014)…

Huế, 7.11.2014

Theo Motthegioi

7 Phản hồi cho “Nhiều tín hiệu bất an, xã hội sẽ đi về đâu?”

  1. TRĂNG NGÀN says:

    HÀ VĂN THỊNH

    Ôi Hà Văn Thịnh ông ơi
    Ông lo xã hội thấy lời mà kinh !
    Bao năm trường vẫn quang vinh
    Ông nhà làm sử ông tin cỡ nào !
    Giữa nơi châu chấu cào cào
    Riêng ông nghĩ tưởng mình vào lầu son !
    Vứt đi đầu óc hao mòn
    Ông đi mà hỏi Mác còn mục chưa !

    NẮNG NGÀN
    (28/11/14)

  2. Minh Đức says:

    Trích: “Tại sao đi đâu cũng gặp các sĩ quan cảnh sát mà ‘hòn ngọc’ thì thành ‘đất dữ’, thủ đô bị biến thành một trong 10 thành phố nhiều trộm cắp nhất thế giới?”

    Mấy năm nay, bao nhiêu xí nghiệp bị phá sản, thải người. Người đang có việc thì mất việc, kẻ chưa có việc không tìm ra việc. Họ làm gì để mà sống?

  3. Tư Vườn Xoài says:

    Cái tên nó vận vào cái mệnh. Hồ Chí Minh là người như thế nào, cả thế giới đã vạch trần, ai cũng biết cái ma giáo, hiểm độc, tàn ác, bất đạo của ông ta như thế nào, ngoại trừ đảng CSVN, đứa con đẻ của ông Hồ. Nay mang tên ông ta áp đặt cho Sài Gòn, thì sự tha hóa và hỗn độn với đĩ điếm, trộm cướp, nghiện ngập, đểu cáng lên ngôi ờ Sài Gòn xưa thì hợp “lô gíc” qúa rồi. Đảng CSVN chính là một con vi khuẩn độc hại chỉ có thể sống mạnh và phát triển trên thối tha mục nát. Bất cứ ai muốn mon men tiếp cận để gọi là “cảm hóa”nó, đều sẽ lây bệnh. Cho nên, chỉ còn phương pháp tẩy độc, tiêu diệt nó đi thì họa may.

  4. hoa says:

    con số 2.8 tr của VN chắc là chưa có công an và bộ đội ( vì con số này bí mật)

  5. Cây nào trái nấy says:

    Thành phố mang tên Hồ thì phải trở thành đất dữ thôi, ngày xưa Sài Gòn đẹp, thanh lịch, văn minh; ngày nay thành Hồ là thành phố tội lỗi, lừa lọc, bịp bợm, giết nhau đủ mọi cách…Nguyên do vì đâu ai cũng biết, nguồn gốc cũng tại Hồ mà ra…Mau dẹp bức tượng Hồ thì may ra đuổi được cái ác vía đi…

  6. HTĐ says:

    Tác giả đưa ra số công chức ở VN và ở Mỹ để so sánh làm tôi giật mình. Bèn vào US bureau of Census tìm thêm dữ kiện, thì thấy như sau:

    Tổng số nhân viên chính phủ liên bang Mỹ năm 2013 là 4,3 triệu người.
    Điều đáng khen ngợi là hồi năm 1962, dân số Mỹ là 186 triệu, và tổng số nhân viên là 5,3 triệu.
    50 năm sau, dân số Mỹ là 360 triệu, tăng gấp đôi, mà số nhân viên lại giảm còn 4,3 triệu. Nghĩa là càng ngày người Mỹ làm việc càng hiệu nghiệm hơn.

    Tổng số nhân viên cho nhân viên cho tất cả 50 tiểu bang là 3,7 triệu người full time, 1,5 triệu người làm việc bán thời gian.

    Tiểu bang California với 38 triệu người, kinh tế vào hàng thứ 8 trên thế giới nếu tính như một quốc gia, chỉ có 240.000 công chức. Con số này không bao gồm công chức ở cấp thành phố hoặc nhân viên điều hành hệ thống đại học của California.

    Ở VN với dân số 90 triệu mà có tới 2,8 triệu công chức, nhân viên … thì hơi nhiều.

    Lão Nixon kể chuyện hồi lão thăm Tàu, Mao khoe rằng nước tao chẳng có ai thất nghiệp, Nixon bảo, Trong đám nhân viên (Tàu) phục vụ phái đòan Mỹ, tao thấy cả chục người (Tàu) làm việc đáng lẽ chỉ cần 1 người làm.

  7. Nguyễn Thế Viên says:

    HCM và CSVN đã thành công trong việc “lưu manh hoá” con người xã hội VN. Lưu manh và cặn bã XH là sản phẩm cũng như là bạn cuả CSVN. Đến một ngày nào đó bọn chúng sẽ không kiểm soát được đám âm binh này! Khi đó chúng sẽ thoả hiệp với âm binh, hay “tếch” đi nước ngoài, hoặc về với thiên triều Tàu! Miễn sao vẫn no cơm ấm cật”.
    CSVN là nguyên nhân cuả mọi xấu xa!
    Nguyễn Thế Viên

Phản hồi