|

Thư độc giả: Dự luật “Ngày hành trình đến Tự Do”

Thượng nghị Sĩ Ngô Thanh Hải

Thượng nghị Sĩ Ngô Thanh Hải

Thượng nghị Sĩ Ngô Thanh Hải, người Canada gốc Việt Nam đệ trình dự luật S-219 lên Quốc Hội Canada để đề nghị biểu quyết đặt tên cho ngày 30/4 là “Ngày Hành Trình Về Tự Do” đã dấy lên nhiều cuộc tranh cãi gây chia rẻ cộng đồng Việt Nam ở Hải Ngoại.

Cũng được biết, nguyên dư luật S-219 có tên là “Tháng Tư Đen” và sau này được đổi thành “Ngày Hành Trình Đến Tự Do” không rõ vì lý do gì, không biết có phải do nguyên nhân từ việc Thủ tướng cộng sản Việt Nam gởi thư phản đối với Thủ Tướng Canada về dự luật S-219 này hay không

Dự luật S-219 nhắm vào mục đích nào? Chúng ta thử đọc lại những gì TNS Ngô Thanh Hải trình bày

“Đó là dự luật để tưởng nhớ tới hơn hai triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi với tư cách là tị nạn, là thuyền nhân. Thứ hai là để tưởng nhớ 250 ngàn người Việt Nam đã bỏ mình trên biển cả hoặc là bị cướp, bị bão hay điều gì đó. Thứ ba nữa dự luật này nhằm cám ơn chính phủ Canada đã nhận một trăm hai chục ngàn người Việt Nam tỵ nạn vào cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 rồi sau này lên tới 300 ngàn người. Đồng thời cũng là cám ơn chính phủ Canada đã mở rộng vòng tay để đón nhận thuyền nhân tỵ nạn của chúng ta tại đây. Thứ tư nữa là cám ơn chính phủ, nhân dân Canada đã sponsor từ cá nhân, nhà thờ đến các cơ quan thiện nguyện đã bảo trợ giúp đỡ cho chúng ta. Thứ năm là Canada là một quốc gia mà trong thập niên đó, cuối 70 đầu 80 thì Canada là quốc gia đầu tiên trên thế giới đã nhận người tỵ nạn do đó mà Cao Ủy Tỵ Nạn (UNHCR) Canada đã trao giải Nansen cho Canada. Đạo luật này dựa trên 5 điều đó thôi.

Trước hết đứng trên quan điểm người Canada, tôi tin là người Canada không hiểu là ngày gì? Vì cái tên hoàn toàn không liên quan gì tới lịch sử nước Canada.

Nếu dự luật này có mục đích để cảm ơn chính phủ và người Canada đi nữa thì chính người Canada cũng không hiểu tại sao lại cảm ơn họ đúng vào cái ngày công sản miền Bắc Việt Nam chiếm miền Nam Việt Nam, một nước hợp pháp có tên là Việt Nam Cộng Hòa. Trong ngày đó Canada đã không còn giúp Việt Nam Cộng Hoà, đúng ngày đó người dân Canada cũng không hề nghĩ tới người dân Việt Nam sẽ khốn khổ trong gông cùm cộng sản, cớ gì cảm ơn họ trong ngày đó? Có nhiều ngày khác, đúng nghĩa hơn để cảm ơn họ, sao không chọn?

Một buổi sáng vào ngày 30/4, một em bé Canada tình cờ đọc thấy ngày lễ này, sẽ hỏi mẹ đó là ngày gì, và muốn cho con hiểu, bà mẹ cần phải am hiểu tường tận ngày 30/4 để giảng giải cho con. Mà dù giảng  giải xong, đứa con vẫn ngạc nhiên, vì trong lịch sử thế giới rõ ràng ghi ngày 30/4 là ngày cộng sản miền Bắc Việt Nam tiến chiếm miền Nam Việt Nam. Đứa trẻ sẽ nghĩ ngay rằng đó là hành trình về tư do của người Việt Nam do sự thống nhất nước Việt Nam, hơn là chỉ nghĩ tới hơn 2 triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi.

Nếu đứng trên quan điểm người Mỹ gốc Việt, tôi cũng không hiểu nốt. Ngày 30/4 là ngày đau thương của người dân miền Nam Việt Nam và có thể nói là ngày đem sự khốn khổ cho dân tộc Việt Nam. Trong ngày đó, hàng trăm ngàn người bị cộng sản giết hại, trong ngày 30/4 đó, hàng triệu người bị đày khổ sai trong lao tù công sản. Trong ngày đó, nhiều người đã phải tự tử, trong ngày 30/4 đó, đa số dân miền Nam Việt Nam mất nhà cửa, mất bà con, anh chị em, mất cha mẹ…mất hết, sao lại có thể gọi là ngày hành trình về tự do. Phải chăng là hành trình của người miền Bắc vào miền Nam Việt Nam để tìm tự do? Tôi tin người Canada, Pháp, Anh, Úc…. gốc Việt cũng cảm thấy khá thắc mắc như tôi.

Muốn hiểu, thì phải đọc hết dự luật đó, mà dù đọc từ đầu đến cuối, cũng chẳng ai hiểu sao lại chọn ngày 30/4 để tưởng nhớ người Việt Nam bỏ nước ra đi, trong dự luật không hề nhắc tới tại sao người Việt Nam phải bò nước ra đi, tại sao ngày 30/4 lại là ngày hành trình về tự do? Một dự luật mà không hề giải thích đươc cái tên đặt ra cho dự luật đó, thì quả là quái lạ

Muốn đặt một cái tên cho một ngày lễ nào đó, cái tên phải dễ hiểu với tất cả mọi người, không phải ai cũng phải tìm đọc cái luật đó mới hiểu được cái tựa đề.

Ngày Quốc Khánh, Ngày Giáng Sinh, Ngày Nhân Quyền, tự thân nó đã nói lên tất cả. Ngày Hành Trình Đến Tự Do trong những ngày lễ, dù không phải là lễ chính thức đi nữa, sẽ không giúp ai hiểu được là…cái gì?

Nếu như đặt là Ngày Hành Trình Đến Tự Do của Người Canada gốc Việt, thì sẽ dễ hiểu hơn nhiều, nhưng như vậy là quá dài, và quá hạn chế.

Vậy thì TNS NTH nhắm vào mục đích thực sự nào để đặt một cái tên như thế cho ngày 30/4? Ngày 30/4 là ngày hành trình về tự do cho ai? Chắc chắn là không phải cho toàn dân việt Nam, cho dân chúng miền Nam Việt Nam tỵ nạn công sản, càng không phải cho quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa, vì từ ngày 30/4, đa số họ … “hành trình” vào… tù công sản từ ít nhất là 7 năm đến 17 năm hoặc hơn. Nhắc tới ngày 30/4, người Việt Nam chỉ thấy đau thương, khốn khổ, chẳng ai thấy  được hai chữ Tự do.

Và dù dự luật S-219  chỉ dành riêng cho người Canada gốc Việt Nam thôi, tôi e rằng chính họ cũng không đồng tình, và nếu ai đó đồng tình, xin giải thích thêm là ngày đó có gì vui, có gì là ngày đi tới tự do?

Cũng từ hành động khác lạ này, khác lạ là vì ngày 30/4 chẳng cần ai đặt tên, nó đã có cái tên dù không đầy đủ, nhưng bao hàm ý nghĩa rất trung thực: Ngày Quốc Hận. Từ hành động khác lạ này đã dấy lên nhiều tiếng nói phản đối và bỗng nhiên thành một cuộc chưởi bới nhau giữa hai phe chống đối và binh vực. Cả hai phe ban đầu còn ôn tồn, sau càng dùng những chữ xấu xa nhất để phang nhau.

Tôi không hề nghi ngờ TNS NTH có khuynh hướng chính trị nào, nhưng tôi chỉ thắc mắc về cái tên được TNS NTH và những người ủng hộ đặt cho ngày 30/4, vì vậy xin được hỏi TNS NTH và những người ủng hộ dư luật S-219 rằng thì là:

1)    Tới “Ngày Hành Trình Đến Tự Do”, ngày 30/4 quý vị vui hay buồn?
2)    Nếu quý vị buồn thì sao lại buồn khi ngày 30/4 là ngày hành trình về tự do?
3)    Nếu không buồn thì phải vui, vì là ngày đến Tự Do mà, phải không? Vậy là quý vị rất vui trong ngày 30/4 chăng?

Ở câu 2 và 3, tự thân cái tên Ngày Hành Trình về Tự Do đã có sự mâu thuẫn của nó rồi.

Tôi xin hỏi thêm

1)    Khi xác định một ngày nào đó là ngày hành trình đến tự do, có phải là những ngày trước đó, không có tự do?
2)    Sau này, con cháu quý vị đọc tới tên ngày lễ này, con cháu quý vị có mường tượng được ngày này vui hay buồn? Lẽ dỉ nhiên, với cái tên như vậy là phải vui. đúng không?
3)    Ngay giờ đây, tới ngày 30/4, nếu quý vị có lòng thương tưởng tới anh em Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa còn lây lất ở Việt Nam, quý vị có thể viết một đôi câu thăm hỏi như bên dưới không?

Nhân “Ngày Hành Trình Đến Tự Do” ngày 30/4, chúng tôi, TNS NTH và…. gởi lời thăm đến quý anh TPB Việt Nam Cộng Hoà…….

Nếu quý vị viết vậy, thì là quý vị dùng dao xoáy thêm vào vết thương từng hành hạ anh em TPB VNCH từ ngày 30/4/1975 tới giờ. Quý vị làm cho anh em Thương phế binh vốn quá khốn khổ, càng đau đớn thêm.

Nếu quý vị không dám viết vậy, thì là tự thân quý vị đã thấy cái tên NHTĐTD quá sai.

Viết tới đây, tôi bỗng nhận ra, dự luật S-219 của TNS NTH không hề liên quan tới những người tỵ nạn cộng sản, trong nội dung dự luật cũng không hề nhắc tới những chữ Tỵ Nạn công sản. Dự luật S-219 chỉ dành cho những kẻ rời khỏi Việt Nam vì lý do kinh tế, những kẻ chưa từng đau đớn vì ngày 30/4, mà không chừng trong thâm tâm, họ xem đó là ngày cơ hội để họ được có nhiều tiền, có quyền cao chức trọng ở nước người.

Tóm lại, cái dự luật S-219 chỉ dành cho những ai rời bỏ nước Việt Nam vì tìm nơi làm ăn béo bở hơn, ra đi vì kinh tế, chứ không phải là tỵ nạn công sản. Vậy những ai, là người tỵ nạn công sản, chống làm sao được, để bị chưởi rủa thê thảm như thế?

Chúng ta, những người Việt Nam tỵ nạn công sản không cùng chung ý nghĩ với những người ra đi về kinh tế, nên không hiểu được họ. Những người ủng hộ dự luật S-219 chỉ muốn vinh danh ngày 30/4, đặt cho ngày đó một cái tên mỹ miều, bày ra cho người Mỹ hiểu, người Canada …. hiểu, hiểu rằng họ đến Mỹ, đến Canada vì ..xin ăn và xin ăn rất thành công.

Với những người trước đây từng bị tù công sản và nay qua được Mỹ hay Canada, hay các nước khác vì lòng nhận đạo của các nước sở tại, cũng ủng hộ dự luật này, xin qúy vị hãy nghĩ đến anh em bạn chúng ta, những thương phế binh, những bà con chúng ta còn ở quê nhà… Nếu qúy vị khoe được với họ… là có tin …rất…”hồ hởi phấn khởi” và đáng “tuyên dương”: Ngày 30/4 đã được Canada, Hoa Kỳ, Anh, Úc…. gọi là “Ngày Hành Trình Đến Tự Do” và khi nghe được một cái tên như thế cho ngày 30/4 mà bà con của quý vị, anh em TPB Việt Nam Cộng Hòa, cũng vui mừng với quý vị, tôi xin bái phục quý vị.

Ngày 30/4 là ngày riêng của dân tộc Việt Nam, chúng tôi không muốn bất cứ nước nào đặt một cái tên cho ngày 30/4 để làm gì sất, chúng tôi gọi ngày đó đúng bản chất của nó và chúng tôi có thể nói đúng tên ngày đó với bất cứ ai, mà không sợ bị hiểu lầm.

Những chữ thiêng liêng Hành Trình Về Tự Do, chỉ để cho sau này, cho cái ngày mà bọn mafia cộng sản ác ôn đang hà khắc cai trị dân Việt Nam biến khỏi Việt Nam. Ngày hành trình về tự do chỉ là ngày, chúng ta dù đang ở bất cứ nước nào, đang mang quốc tịch nước nào cũng hân hoan trở lại nơi chúng ta đã buộc phải ra đi. Đó là ngày thực sự nước Việt Nam giành lại Tự Do Đân Chủ. Chắc chắn, ngày đó không cần phải là ngày 30/4 mà có thể bất cứ ngày nào.
Có thể chúng tôi và TNS NTH không thấy được ngày đó, nhưng tôi tin chắc sẽ có một ngày và ngày đó thực sự là NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO.

Xin hết,

Bảo Trâm Minnesota.
 

37 Phản hồi cho “Thư độc giả: Dự luật “Ngày hành trình đến Tự Do””

  1. pham minh says:

    Đọc bài này của t/g Bảo Trâm, tôi nhớ đến lần mình được ngồi ghế Bồi thẩm đoàn (Jury) để nghe nguyên, bị cáo, luật sư hai bên trình bày để tham gia ý kiến, bỏ phiếu xét xử vụ án (ở HK việc này rất thường, không cần phải là người có bằng cấp hay hiểu biết về luật mới được mời ngồi ghế này.) Tác giả trình bày vấn đề có phân tích, lý luận, mạch lạc như một luật sư đang hùng hồn bảo vệ thân chủ trước tòa. Có thể dễ thuyết phục những người đang tham dự phiên tòa nhưng với tư cách một Bồi thẩm đoàn, cần vô tư, tỉnh táo, không cảm tính, không định kiến… tôi sẽ vote NO vì Thú nhất; những lý luận, phân tích đó đã dựa trên một cái chủ đề SAI. Thứ hai: qua cách đặt vấn đề cho thấy tác giả dùng cái “năng khiếu” lý luận,“ viết lách (viết và lách)” để lái vấn đề theo chủ kiến của mình nên bị mang tính cực đoan, qui chụp, không “make sense” dễ làm cho người nghe/ đọc thấy là ngụy biện, xảo ngôn.
    Tại sao? Xin đọc phản biện của bạn Chiêu Dương trong bài này vì tôi cũng sẽ viết như vậy.

    Ngoài ra tôi còn có ý kiến thêm:
    Tác giả đã không nắm vững nội dung, ý nghĩa, mục đích của dự luật này.
    Đây là một dự luật riêng cho những người Canada gốc Việt. Họ vui mừng, hạnh phúc vì được thoát khỏi chế độ CS (không tự do), trải qua bao nhiêu gian truân, nguy hiểm mới đến được Canada tự do. Xin đừng quên có rất nhiều người đã bị các quốc gia khác không nhận cho định cư, họ phải ở lại trại tị nạn suốt mấy chục năm trời trong tuyệt vọng, cuối cùng Canada đã dang tay đón nhận họ.

    Đây KHÔNG PHẢI là một dự luật nhằm vận động cho tất cả người Việt TNCS khắp thế giới phải nên dùng ngày 30/4 là ngày Hành Trình Về Tư Do thay cho ngày Quốc Hận hay Tháng Tư Đen hay một cái tên nào khác. Tôi nói tác giả đã dựa trên cái chủ đề SAI là ở điểm này.

    Mỗi một việc làm đều có một tác dụng chừng mực, giới hạn nào đó không thể tham lam, đòi hỏi hơn khả năng mình có thể làm được nhất là một dự luật cần có nhiều người xét và đồng thuận để được thông qua.

    Đừng quên Canada là nước có bang giao với CSVN. Những người tham gia vote dự luật này là những vị dân cử (dân biểu, nghị sĩ) họ không thể đi quá giới hạn của họ, kể cả TNS NTH cũng vậy, dù có muốn làm như tác giả hay chúng ta muốn cũng không được.

    Một người thích lý luận, chẻ chữ, chẻ ý như tác giả ắt sẽ nói: Không được thì đừng làm. Làm như vậy sẽ tác dụng ngược, mất hết ý nghĩa của ngày Quốc hận đi.

    Câu trả lời đã nói trên: dự luật này theo tôi hiểu không nhằm thay thế hay kêu gọi thay thế ngày Quốc Hân bằng ngày Hành Trình Về Tự Do; mà chỉ giới hạn trong phạm vi những người tị nạn ở Canada, đánh đấu ngày họ được Canada nhận cưu mang họ mà thôi.

    Xin làm ơn đừng “nhạy cảm”, nông nỗi quá mà không đánh giá đúng mức mục đích, việc làm của người khác (trong khả năng và trách nhiệm người ta có thể làm được) làm nản lòng những người có nhiệt tình và gây bất đồng ý kiến một cách không cần thiết.
    PM

  2. Cuong Nguyen says:

    Hoan hô TNS Ngô Thanh Hải, hãy vững tâm khi mình tin tưởng việc làm hữu ích cho cộng đồng người Việt tị nạn việt cộng nói riêng và cho thế hệ mai sau hiểu biết sự thật vì sao chúng ta có mặt tại nơi này. Chính nghiã cuối cùng sẽ tất thắng gian tà, chó sủa mặc lũ chó, lũ vẹm nằm vùng càng chống phá bao nhiêu chứng tỏ rằng đự luật này càng thêm có y nghĩa, cám ơn tới những ai đã bỏ công sức cho dự luật này thành hiện thực.

  3. HongLac says:

    Tôi là người Canadian gốc Việt, vượt biên và định cư ở Canada từ năm 1979. Dự luật S-219 (Bill S-219, Journey To Freedom Day Act) là một dự luật của nước Canada, cho người Canada. Nếu ai đó muốn nước Canada, toàn dân Canada “tưởng nhớ” (?) ngày 30 tháng Tư là “Ngày Tháng Tư Đen” hay “Ngày Quốc Hận” là điều vô lý, vì đối với nước Canada, người dân Canada thì họ làm gì có tháng Tư đen hay quốc hận vào ngày 30/4!

    Vậy trên quan điểm của Canada, người dân Canada thì hoặc ngày 30/4 chẳng là ngày gì cả hoặc là trong lịch sử Canada, ngày đó (30/4) là national day, Journey to Freedom Day của một sắc dân Canada.

  4. noileo says:

    “Nếu dự luật này có mục đích để cảm ơn chính phủ và người Canada đi nữa thì chính người Canada cũng không hiểu tại sao lại cảm ơn họ đúng vào cái ngày công sản miền Bắc Việt Nam chiếm miền Nam Việt Nam, một nước hợp pháp có tên là Việt Nam Cộng Hòa.” (BT)

    Khi người dân Trung cộng nhìn, nghe một người Việt nam bày tỏ sự cám ơn Trung cộng, thì người Trung cộng biết ngay đấy là một tên cộng sản VNDCCH tỏ lòng cám ơn Trung cộng, quan thầy chủ nô của bọn cộng sản VDCCH phản quốc bán nước vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu, cám ơn Trung cộng đã cung cấp cho chúng đầy đủ vũ khí tối tân để đi lùng sục thảm sát hàng triệu người miền nam, tiêu diệt nền dân chủ tự do của Việt nam, chiếm đoạt VN, xích hóa VN, cộng sản hóa nhà cầm quyền = tội ác hóa nhà cầm quyền, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tội ác lên nguòi miền nam cướp đoạt cuộc sống của người miền nam,

    Khi người Canada nghe một ngừời VIệt nam gốc VNCH, một người VN tỵ nạn cộng sản nói lời cám ơn Canada thì người Canada biết ngay đấy là người Việt nam ấy cám ơn Canada đã sẵn lòng trợ giúp người Việt nam tỵ nạn cộng sản trên hành trình đi tìm tự do sau khi VNCH bị quân cộng sản VNDCCH tội ác chiếm đóng

  5. noileo says:

    “Trước hết đứng trên quan điểm người Canada, tôi tin là người Canada không hiểu là ngày gì? Vì cái tên hoàn toàn không liên quan gì tới lịch sử nước Canada.” (BT-bài chủ)

    Canada cũng như Mỹ, Úc… tôn trọng đa văn hóa. Cũng như Mỹ, Úc, Canada sẵn sàng đón nhận những người tỵ nạn chính trị xuất xứ từ những quốc gia Á châu, những quốc gia dưới ách cai trị cộng sản tội ác,

    rồi những người tỵ nạn này trở nên công dân Canada, điều này sẽ đưa đến tình trạng có một số người Canada sắc dân này không hiểu hết những ngày lễ, ngày tưởng niệm của riêng sắc dân kia.

    Mặc dầu là những ngày lễ của riêng một sắc dân, cũng là của chung Canada, nên không vì thế mà người Canada này lại nói ngày lễ ngày tưởng niệm của người Canada kia là “không liên quan gì tới lịch sử nước Canada”. Chỉ có những thành phần kỳ thị đê tiện, thiếu giáo dục và tg BT mới nói như thế

    TgBT đang ở Mỹ? Thử lên báo Mỹ mà viết ngày lễ Hanukkah của người Mỹ gốc Israel, ngày lễ Ramadan của người Mỹ gốc Hồi giáo, là “không liên quan gì tới lịch sử nước Mỹ”, xem!?

  6. NGUYEN NAMGIANG says:

    Cô Bảo Trâm viết liên quan về Canada, nhưng có hiểu biết dốt nát về
    Canada, nên 2 bài viết trở thành LÀM TRÒ CƯỜI cho bạn đọc!
    Đây là 2 phần CHÍNH mà cô VIẾT(HIỂU) SAI(Phần SAI, tôi viết IN HOA)
    ——
    Trích:…
    1-Trong tháng đó, từ chính quyền đến dân chúng Mỹ, chỉ thấy một màu đen tối cho dân tộc họ, VÌ BỊ THUA TRẬN NHỤC NHÃ(a*), và trốn chạy cũng nhục nhã, vậy không gọi là Tháng Tư Đen cho ngày 30/4 thì có chữ gì khác hay hơn? Xin cảm ơn TNS tiểu bang California Janet Nguyễn.

    2-Cuối cùng tôi xin nói về nước Canada, là nơi ầm ỉ nhất trong những ngày qua bởi cái luật quái gở S-219 của Thượng Nghị Sĩ người Canada gốc Việt Nam trình lên Quốc Hội Canada, xin gọi ngày 30/4 là Ngày Hành trình Về Tự Do. Tôi không nói về cái tên này nữa, vì đã có bài trước (Xin xem attachment đính kèm bài này)

    Tôi chỉ xin thử, cũng đặt tên ngày 30 tháng Tư cho nước Canada nếu họ muốn, DÙ TÔI BIẾT LÀ NGƯỜI DÂN CANADA CHẲNG AI MUỐN(b*).

    Nước Canada cũng là một trong những NƯỚC THAM GIA VỚI NƯỚC MỸ GIÚP VIỆT NAM CỘNG HÒA CHỐNG LẠI KHỐI CỘNG SẢN Ở VIỆT NAM(c*), nhưng tới năm 1973 họ đã rút hết quân theo cái hiệp ước bất lợi cho nước Việt Nam Công Hòa, gọi là Hiệp ước Hòa Bình Paris. NGÀY 30/4 NƯỚC
    CANADA HOÀN TOÀN KHÔNG GIÚP ĐỞ CHÚT GÌ ĐỂ TÌM CÁCH TRÁNH SỰ SỤP ĐỔ CỦA NƯỚC VIỆT NAM CỘNG HÒA, NGÀY ĐÓ DÂN CHÚNG CANADAN CŨNG CHỈ BÀNG QUANG(d*) như hàng trăm nước khác trên thế giới chứng kiến nước Việt Nam Công Hòa bị xóa tên khỏi bản đồ thế giới. Ngày dó dân chúng Canada cũng chưa hề nghĩ rằng nên giúp dân chúng Việt Nam trốn chạy cộng sản…

    Vì vậy nếu họ muốn, họ nên đặt tên là Ngày Thờ Ơ…
    (Hết trích)
    ——
    @ GIẢI THÍCH:
    a*)…VÌ BỊ THUA TRẬN NHỤC NHÃ(a*)…
    - Gọi Nước Mỹ THUA TRẬN NHỤC NHÃ là dẫm phải cứt của Việt cộng!
    Mỹ không thắng ở VN, không đồng nghĩa với Mỹ thua tại VN.
    Đúng hơn là họ chọn giải pháp HÒA.
    Họ chọn VN như 1 chiến trường THỬ NGHIỆM, nên không nhất thiết phải THẮNG.
    THỬ NGHIỆM để định hình CHIẾN LƯỢC CHỐNG CỘNG TOÀN CẦU.
    Và cuối cùng KHỐI CS đã THUA, như ta thấy.
    - Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đặt tên Dự Luật S#219 là THÁNG TƯ ĐEN
    (đặt trước cả cô TNS Janet Nguyễn).
    Nhưng theo lời đề nghị của THủ Tướng Canada, người VIỆT hiểu THÁNG TƯ ĐEN, nhưng nhiều người Canada không đủ hiểu,nên đặt tên là NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO(30/04/1975 cả nước VN mất TỰ DO và từ ngày nầy,
    Canada đã có chương trình giúp người Việt được TỰ DO.
    Thí dụ: Tất cả Sinh Viên du học VNCH được TỊ NẠN tại Canada, họ được cấp ngay qui chế THƯỜNG TRÚ, đồng nghĩa với việc được MƯỢN TIỆN và HỌC BỔNG để học tiếp tục và ĐƯỢC QUYỀN BẢO TRỢ THÂN NHÂN, từ VN hay đang vượt biên TỊ NẠN)

    b*)…DÙ TÔI BIẾT LÀ NGƯỜI DÂN CANADA CHẲNG AI MUỐN(b*)…
    Cô Bảo Trâm lại NGỤY BIỆN mà không thể chứng minh!
    Họ muốn(NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO) hơn cả những đề nghị ngớ ngẩn
    (ngày 30/4) của cô.
    * HỌ là AI?
    TOÀN QUYỀN Canada, THỦ TƯỚNG Canada, ít nhất Đảng Bảo Thủ Canada, Cao Ủy Tị Nạn, Hội Di Sản Canada, ít nhất 90% người Canada gốc Việt, một số không nhỏ người Canada không gốc Việt và các thành phần khác.

    c*)…NƯỚC THAM GIA VỚI NƯỚC MỸ GIÚP VIỆT NAM CỘNG HÒA CHỐNG LẠI KHỐI CỘNG SẢN Ở VIỆT NAM(c*)…
    - Lại lòi thêm CÁI DỐT của cô Bảo Trâm!
    Canada không tham chiến tại VN!
    Họ chỉ có 1 phái bộ Quân Sự sang VN để giúp thiết lập Hòa Bình.
    Và năm 1973, họ không rút khỏi VN như HIỂU SAI của cô Bảo Trâm.
    Trưởng phái Bộ Quân Sự Canada tại VN là ông Đại Tá DAVID VEICH
    (có vợ người VN tên là DUNG).

    d*)…NGÀY 30/4 NƯỚC CANADA HOÀN TOÀN KHÔNG GIÚP ĐỞ CHÚT GÌ ĐỂ TÌM CÁCH TRÁNH SỰ SỤP ĐỔ CỦA NƯỚC VIỆT NAM CỘNG HÒA, NGÀY ĐÓ DÂN CHÚNG CANADAN CŨNG CHỈ BÀNG QUANG(d*)…
    - Như tôi đã viết ở phần (a*):từ ngày 30/04/1975,
    Canada đã có chương trình giúp người Việt được TỰ DO.
    Thí dụ: Tất cả Sinh Viên du học VNCH được TỊ NẠN tại Canada, họ được cấp ngay qui chế THƯỜNG TRÚ, đồng nghĩa với việc được MƯỢN TIỆN và HỌC BỔNG để học tiếp tục và ĐƯỢC QUYỀN BẢO TRỢ THÂN NHÂN, từ VN hay đang vượt biên TỊ NẠN).
    - Họ tiếp tục chia xẻ với Hoa Kỳ, để đưa người Việt tị nạn đến
    Canada.
    Tất cả người Việt đến Canada có ngay QUI CHẾ THƯỜNG TRÚ VĨNH VIỄN.
    Do người dân, các hội đoàn Canada hay Việt và Chính phủ Canada bảo lãnh.
    - Chỉ riêng năm 1979,gần 70 ngàn người VIỆT TỊ NẠN đến Canada.
    Cưu thủ tướng JOE CLARK đảng Bảo Thủ, đã nhận cùng một lúc hơn 60.000(sáu chục ngàn) người Việt(đa số có gốc Hoa) vào Canada,
    nhân VC đuổi người Hoa để KIẾM VÀNG.

    @ KẾT LUẬN:
    Với những LUẬN ĐIỆU BỊP BỢM từ Nick BẢO TRÂM, tôi nghĩ, đậy chỉ là
    1 ANH VIỆT CỘNG NẰM VÙNG ĐỘI LỐT để ĐÁNH PHÁ NVHN mà thôi!…

  7. Sông Hậu says:

    S219 Nội dung đã giải thích quá rõ rồi , chánh phủ thủ tứng Canada đồng ý , chĩ chờ quốc hội biểu quyết đúng theo quy trình từ thượng viện xuống hạ viện, 30/04 là ngày của con đường đến tự do ,hoàn toàn đúng cho người miền nam đã mất tự do sau khi việt cộng chiếm lấy mien nam, mất nhà bỏ của bỏ bà con than quyến phải ly tấn vợ xa chồng con mất cha 3 trăm ngàn chết bỏ thây dưới biển hoặc trên rừng sâu người tỵ nạn cộng sản được Canada nhận mang vào canada có tất cả những quyền bình đẳng của con người tự do đạo luật có nhắc nhỏ đến long nhân ái của dân Canada tôi là dân Canada gốc Việt nam hoàn toàn ung hộ và hoan nghinh tinh thần tranh đấu của TNS NTH ,chĩ có những người cộng sản việt nam mới hùa theo chánh quyền Việt nam phản đối đạo luật S 219, những người đã đào ngũ bỏ đồng đội bỏ tổ quốc trước lâm nguy , tổ quốc danh dự và trách nhiệm chậy sang mỹ hoạt các nước khác không đủ tư cách phê phán đạo luật S219 mà phải cuối đầu chiệu tội trước đồng bào miền nam vì để miền nam rơi vào tay cộng sản.tội bỏ chạy và tội xâm lăng giết hại dân lành ăn cướp của CS bắc việt, cả hai điều có tội với dân miền nam.

  8. kim nguyên says:

    Nói gì thì nói không ai có thể phủ nhận rằng CSVN đang vô cùng cay cú với dự luật này: Tên đại sứ VC tại Canada đòi có mặt để góp ý trong quốc hội Canada nhưng đựợc trả lời rằng :“anh không có tư cách gì để dự bàn vào công việc của Quốc Hội Canada”. Rồi thủ tướng VC viết thư phản đối. Những cánh tay nối dài của CSVN đang tìm mọi cách vận động hành lang quốc hội Canada, tung tiền vận động giới truyền thông, cho bọn bồi bút nằm vùng đánh phá quyết liệt. Muc đích của CSVN là bằng mọi giá phải ngăn dự luật này. Nếu nó được ban hành thì đó là cái tát đích đáng vào bộ mặt vốn nham nhở của nhà cầm quyền CSVN, làm cho CSVN vô cùng mất thể diện trên mặt ngoại giao. Nếu Canada công nhận ngày 30/4 là ngày mà vì nó, người VN đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do, đã phải đánh đổi cả mạng sống của mình, thì VC ăn nói làm sao về “sự nghiệp vĩ đại giải phóng nhân dân” của họ? Bởi vậy, khi chống lại dự luật S-219 nghĩa qúy vị đã kẻ vô tình người cố ý trở thành đồng minh chí cốt với Nguyễn Tấn Dũng và tập đoàn CSVN.
    Xin hết.

  9. Kim Nguyên says:

    Nói gì thì nói không ai có thể phủ nhận rằng CSVN đang vô cùng cay cú với dự luật này: Tên đại sứ VC tại Canada đòi có mặt để góp ý trong quốc hội Canada nhưng đựợc trả lời rằng :“anh không có tư cách gì để dự bàn vào công việc của Quốc Hội Canada”. Rồi thủ tướng VC viết thư phản đối. Những cánh tay nối dài của CSVN đang tìm mọi cách vận động hành lang quốc hội Canada, tung tiền vận động giới truyền thông, cho bọn bồi bút nằm vùng đánh phá quyết liệt. Muc đích của CSVN là bằng mọi giá phải ngăn dự luật này. nếu nó được ban hành thì đó là cái tát đích đáng vào bộ mặt vốn nham nhở của nhà cầm quyền CSVN, làn cho CSVN vô cùng mất thể diện trên mặt ngoại giao. Nếu Canada công nhận ngày 30/4 là ngày mà vì nó, người VN đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do, đã phải đánh đổi cả mạng sống của mình, thì VC ăn nói làm sao về “sự nghiệp vĩ đại giải phóng nhân dân” của họ? Bởi vậy, khi chống lại dự luật S-219 nghĩa qúy vị đã kẻ vô tình người cố ý trở thành đồng minh chí cốt với Nguyễn Tấn Dũng và tập đoàn CSVN

  10. Kim Nguyên says:

    Nói gì thì nói, không thể phủ nhận rằng CSVN đang rất cay cú dự luật này và đang dùng mọi cách, từ lobby tới tung tin đánh phá. Nếu dự luật này bị chận lại thì người vui mừng nhất là CSVN vì nếu ngày này được công nhận là một quốc lễ của Canada thì đó là một cái tát thẳng vào bộ mặt vốn nha

Phản hồi